1. Có soi hồn nhưng học vẫn quên hoài - Cần súc ruột  
  Hỏi : Con có Soi Hồn nhưng sao thấy học con quên hoài? Xin ông Tám giải thích.
  Đáp : [nghe/xem] - [download]   -
Đi học quên hoài là tại bộ thần kinh của bộ ruột nó bị dơ lắm rồi; không có được tốt, cho nên phải súc nhiều. Rồi sau này cái bộ ruột nó nhỏ...
2. Soi hồn thấy trán bị ngứa  
  Hỏi : Thưa ông Tám, mỗi khi con Soi Hồn thấy trán mình bị ngứa, vậy đó là tại làm sao?
  Đáp : [nghe/xem] - [download]   -
Là độc tố trong mình nó ra, dâm tánh mình nó xuất hiện; đó là độc tố nó ra nó ngứa. Cho nên phải làm Pháp Luân Chiếu Minh cho nhiều để cho thanh lọc...
3. Ăn chay bằng cây cỏ có phải sát sanh không?  
  Hỏi : Con người có sự sống, con gà có sự sống, cây cỏ có sự sống, thậm chí loài đất đá cũng có sự sống; vậy ta dùng cây cỏ để sống...
  Đáp : [nghe/xem] - [download]   -
Cây cỏ nó là thủ trảm bá đao, tội nó còn nặng hơn con thú; nhưng mà nó được cứu qua con người, nó được đi lên. Còn con thú nó phải đúng cái luật...
4. Súc ruột  
  Hỏi : Tại sao phải súc ruột cho nó gầy đi?
  Đáp : [nghe/xem] - [download]   -
Không phải súc ruột cho nó gầy đi, súc ruột để thức tâm, để thấy cái miệng mình ác thiệt! Cái miệng mình là cộng tác với cái ruột, ăn mà nhai không...
5. Theo đạo Phật nhưng thích đọc kinh của Thiên Chúa và ngồi thiền  
  Hỏi : Con theo đạo Phật nhưng lại thích đọc kinh của Thiên Chúa, vậy con đọc kinh xong rồi thiền có bị tẩu hỏa không và khi chết thì con sẽ...
  Đáp : [nghe/xem] - [download]   -
Khi thiền là mình phải làm đúng như tôi đã nói hồi nãy, áp dụng cho đúng cái phương thức, đó là cái kỹ thuật của Engineer (kỹ sư, người thiết kế)....
6. Tín đồ Công Giáo và Phật giáo đến với Pháp lý Vô Vi có bị coi là bỏ đạo và có tội không?  
  Hỏi : Chúng tôi là tín đồ Công Giáo, Phật Giáo đến với Pháp Lý Vô Vi có bị coi là bỏ đạo và có tội với Phật, Chúa hay không?
  Đáp : [nghe/xem] - [download]   -
Vô Vi và trở về không, giải tỏa tâm thức và giải thoát, thì Phật Giáo mà lớn thì trên trời cũng có, mà Công Giáo lớn thì trên trời cũng có. Tại sao...
7. Muốn ly dị Vợ để yên tĩnh tu có nên không?  
  Hỏi : Thưa ông Tám, có vợ và có con tu cũng được nhưng nhận thấy trở ngại và khó khăn, bây giờ muốn ly dị để yên tĩnh tu hành có nên không?
  Đáp : [nghe/xem] - [download]   -
Nếu ly dị là mình người đâu có đạo đức, mình đâu có phải là học cái nhịn nhục và học nhẫn, học hòa. Vợ mình là bài học đối diện với chính...
8. Tuổi trẻ mắc vào tình yêu  
  Hỏi : Xin ông Tám giải thích giùm tại sao tuổi trẻ phải mắc vào tình yêu và làm cách nào để khỏi bị?
  Đáp : [nghe/xem] - [download]   -
Cái luật tự nhiên của Thượng Đế đã tạo, tuổi trẻ phải học về tình yêu là học trược. Học trược một thời gian có vợ có chồng rồi chán chê...
9. Khác nhau giữa Hồn và Vía - Tâm linh và Giác quan thứ sáu  
  Hỏi : Xin ông Tám cho biết sự khác nhau giữa hồn và vía?
  Đáp : [nghe/xem] - [download]   -
Vía là hành động tay chân, còn hồn là chơn thức, hai cái khác xa. Cái hồn điều khiển cái vía, chứ cái vía không có điều khiển cái hồn. Mà cái vía là...
10. Kinh tế không ổn định làm sao thiền được?  
  Hỏi : Vấn đề kinh tế không ổn định thì làm thế nào thiền được?
  Đáp : [nghe/xem] - [download]   -
Kinh tế không có gì không ổn định. Cho nên muốn biết kinh tế thì phải biết cái Thế Huyền Kinh, cái thế đứng của mình và cái đầu óc, tâm trạng của...
 
của tổng cộng 617 Câu vấn đáp (được phổ biến)
[1] 2 3 4 5 6 7 8   
an image
 
 
 
Nụ cười của Đức Di Lạc
 
Hỏi : Kính thưa Thầy, Thầy đã giảng là Đức Di Lạc cười vì Ngài đã thấy được sự ngu muội của chính Ngài. Như vậy cái ngu muội của Đức Di Lạc là gì?   -  
Đáp :
download [mp3]
 
Ngu muội của Đức Di Lạc là... Đức Di Lạc nhờ thấy được sự ngu muội của Ngài, Ngài mới tiến tới vô cùng ngày hôm nay, các nơi đều có Ngài. Là nhờ Ngài phát giác được sự ngu muội của Ngài, Ngài mới bằng lòng tu sửa, buông bỏ tất cả và hướng thiện, Ngài mới được an lạc và mở nụ cười chê bai lấy mình, chớ chả dám chê bai ai. Tự thức để tiến mà thôi.

- Dạ, như cái ý của câu hỏi này là các bạn đạo nêu lên là muốn hiểu rõ coi cái ngu muội của Đức Di Lạc là gì, vì Đức Di Lạc đã tu đến trình độ đó, và cái ngu muội đó nó có khác gì cái ngu muội của người thế gian như thế nào?

- Cho nên, đã nói rằng cảnh Trời là vô cùng tận, Thượng Đế là vô cùng tận, tiến hóa vô cùng, sanh tử luân hồi không ngừng nghỉ, sanh trụ hoại diệt không ngừng nghỉ. Đó, cho nên cái ngu của Ngài tùy theo trình độ tiến hóa của chính Ngài. Mà ngày hôm nay chúng ta ở đây, tu ở đây, chúng ta cũng thấy rõ cái ngu của chúng ta, tùy theo trình độ của chúng ta. Và khi mà phát giác ra cái ngu rồi là các bạn mới là thấy rằng, té ra đường đi tôi là vô cùng. Không nhờ cái ngu, không dựa trên căn bản của cái ngu, làm sao các bạn tiến tới vô cùng được? Mình thấy mình ngu mình mới sửa, sửa hoài sửa không hết, sửa hoài sửa không ngưng, mới tiến tới sự sáng suốt. Từ cái ngu, phản ảnh của cái ngu là sự sáng suốt của Ngài; nhưng mà không có nhờ cái ngu, làm sao Ngài tiến tới sáng suốt? Mà Ngài xuống thế gian để làm gì? Để học ngu, và độ ngu, và giải ngu, thấy chưa?

À, ngày hôm nay chúng ta xuống thế gian đây, làm cái gì? Học ngu, độ ngu và giải ngu. Học ngu ở chỗ nào? Các bạn từ nhỏ tới lớn, ra người ta phỉnh gì nghe cũng hay hết, cho ăn gì cũng thích hết, rồi đau bụng cái lo sợ, nói mình ngu. Sửa đi, sửa rồi sáng suốt, bữa sau mình mới ngừa được, thấy chưa? Rồi bây giờ, nó ra thấy tình duyên này kia thích, tôi không yêu được cô đó tôi chắc tôi tự tử, nhưng mà biết cô đó hình nộm cũng như tôi, cũng xương cũng thịt, nhưng mà không yêu cô đó không được! Từ cái ngu đó nó đem lại sự thanh tịnh và sáng suốt. Rồi từ cái ngu đó nó đem cho tôi sự dứt khoát buông bỏ trần tâm. Đó, cho nên mọi thử thách đều tiến hóa.

Cho nên Đức Di Lạc đã cho chúng ta là Ngài, Ngài là chúng ta, đồng nhứt thể trong tiến hóa "Di Thiện Tối Lạc". Hướng về Thiện, thì chúng ta thấy cái sự lạc quan rõ rệt thể hiện trong tâm thức của chúng ta, thấy hông? Cho nên ngu, Phật cũng nói ngu: "Nghe khùng nói đây!". Những người tu sáng suốt chừng nào phải nhìn nhận mình là khùng mình mới gánh vác, càng gánh vác thì càng dũng mãnh. Các bạn làm cha mẹ ở thế gian, các bạn thấy các bạn ngu không? Nhiều khi con nó cũng chê các bạn ngu: "Ba ngu quá!" Nhưng mà nó quên rằng nhờ cái ngu của ba, nó mới được hay ở ngày hôm nay, nó mới có bằng cấp cao mà nó không hay. Nhờ cái ngu của ba nó, nhưng mà ba nó ngu trước nó, nó sẽ ngu sau. Khi nó biết được cái ngu rồi nó không còn ngu nữa, và nó không còn bị tiêu diệt nữa, mà nó luôn luôn sáng suốt và không có ngu muội nữa. Nhờ cái ngu để nó tiến tới vô cùng. Nếu không nhờ cái ngu, lấy cái gì thúc đẩy chúng ta tiến tới vô cùng, thấy chưa? Nhờ cái ngu mới đẩy lui về thanh tịnh. Không có cái ngu, làm sao chúng ta chịu rút lui về thanh tịnh? Ai ta cũng hơn hết, làm sao ta chịu lui về thanh tịnh? Ai chúng ta cũng hơn hết, thì ta chỉ có rước động mà thôi, làm gì có tịnh?

Cho nên người tu của Vô Vi thấy rõ cái ngu của mình. Đấng Di Lạc thấy rõ cái ngu của Ngài, mà kể cả Thượng Đế cũng nói rồi, bởi vì nhỏ nhứt cũng Ngài mà lớn nhứt cũng Ngài, cục phân cũng Ngài. Cái quyền hóa hóa sanh sanh Ngài nắm, chớ không phải người khác nắm. Thấy phân nó tầm thường vậy chớ nhưng mà không có nó, không có sự sống. Tự chúng ta phải hiểu cái quyền năng vô cùng thì ở mọi trạng thái, chớ không phải quyền năng vô cùng ở trong một trạng thái. Một trạng thái là giới hạn, mọi trạng thái là vô giới hạn. Phải hiểu khả năng của Thượng Đế như vậy. Còn nếu hiểu lầm khả năng của Thượng Đế ở trong một giới hạn là mình đóng khung có một chỗ thôi, không tiến và mình có tội.

Cho nên phần hồn của các bạn là Thượng Đế của Tiểu Thiên Địa rõ ràng; có cái quyền ăn, ở, nằm, nghỉ, bạn cho phép cái thể xác này nó mới hoạt động được, còn bạn không cho phép nó không được. Bạn bắt nó đi cờ bạc, bạn bắt nó đi nói dóc, bạn bắt nó này kia kia nọ, nó cứ đi theo cái lịnh của bạnthôi; mà còn bạn bắt nó tu nó trở về thanh tịnh, nó theo cái lịnh của các bạn rồi, tự nhiên các bạn thấy cái lãnh vực thanh tịnh nó càng ngày càng lớn rộng hơn. Rồi các bạn mới so sánh, hồi trước các bạn đi chơi bời, ăn nhậu, nó eo hẹp, nó giới hạn hơn. Rồi khi mà các bạn thức tâm rồi, các bạn thấy lời nói của các bạn hiện tại cũng giới hạn, không có thể tả hết những gì nguyên ý của cả Càn Khôn Vũ Trụ, một góc nào mà thôi, bị giới hạn ở trong thể xác này. Âm thinh chúng ta cũng bị giới hạn, mà siêu ý chúng ta là vô giới hạn. Không còn nói năng gì nữa là vô giới hạn, mà còn nói năng là giới hạn.

Cho nên phải tu rất thanh tịnh mới thấy cái chỗ này, mới thấy cái dung điểm quan trọng của phần hồn. Cho nên nhiều người dựa trong lý thuyết, học sách này sách nọ, luận thuyết này, luận thuyết kia, luận thuyết nọ, chẳng qua luận thuyết của thiên hạ, mà chính ta chưa đạt tới siêu ý.

 
--- oOo ---
 
 
Hướng dẫn cách dùng
 
Ghi Chú:

Trang Vấn Đáp này đang được cập nhật thường xuyên. Mọi ý kiến đóng góp, yêu cầu, hay thắc mắc, xin thư về chúng tôi qua địa chỉ info@vovilibrary.net. Đa tạ.

Tìm:
>> Advanced Search