1. "Pháp Lý Vô Vi Khoa Học Huyền Bí" có nghĩa là gì?  checkbox
  Hỏi : "Pháp Lý Vô Vi Khoa Học Huyền Bí" có nghĩa là gì?
  Đáp : [nghe/xem] - [download]   - ArrowFromIcon
"Pháp Lý" là phải nói rành rẽ cái sự việc đó từ đâu đến và cuối cùng nó sẽ đi đến đâu. "Vô Vi" là nó trở về Không, thanh nhẹ sáng suốt ở bề...
2. Âm dương hợp nhất  checkbox
  Hỏi : Thế nào là âm dương hợp nhất? Tại sao lại có "Phật Ông" như Đức Di Lạc, hay "Phật Bà" như Đức Quan Âm?
  Đáp : [nghe/xem] - [download]
Cho nên Tiên thì còn âm còn dương, còn Phật, qua khỏi Thiên Tiên rồi, âm dương tương hội, thuần âm hay là thuần dương. "Thuần âm" kêu là "Phật Bà", "thuần...
3. Âm thanh thiêng liêng giải giới lên trên không trung chuyển giải, đó mới là Tịnh  checkbox
  Hỏi : Thầy giải thích cho chúng con hiểu thế nào là, “Âm thanh thiêng liêng giải giới lên trên không trung chuyển giải, đó mới là Tịnh.”
  Đáp : [nghe/xem] - [download]   - ArrowFromIcon
Bởi vì, cái luồng điển chánh của càn khôn vũ trụ là, trung tâm sinh lực càn khôn vũ trụ là điển chánh; mà mọi người không có luồng điển đó là không...
4. Ăn chay  checkbox
  Hỏi : Theo Pháp Lý Vô Vi chúng tôi bắt buộc có phải ăn chay không?
  Đáp : [nghe/xem] - [download]   - ArrowFromIcon
Không có bắt buộc ăn chay, ý thức ăn chay mới là người ăn chay; bắt buộc ăn chay là động loạn thêm bởi vì người ta quen ăn mặn. Mà người ta thấy ăn...
5. Ăn chay ăn mặn - Dưỡng khí trong Ngũ Tạng gia tăng thì tự nhiên bớt ăn  checkbox
  Hỏi : Ăn chay và ăn mặn khác nhau chỗ nào?
  Đáp : [nghe/xem] - [download]   - ArrowFromIcon
Ăn chay á, là kể như cái phương thức trị bệnh, hồi nào tới giờ mình ăn mặn á, thì cái trược khí của con thú rất nhiều. Bây giờ mình đổi cái thức...
6. Ăn chay bằng cây cỏ có phải sát sanh không?  checkbox
  Hỏi : Con người có sự sống, con gà có sự sống, cây cỏ có sự sống, thậm chí loài đất đá cũng có sự sống; vậy ta dùng cây cỏ để sống...
  Đáp : [nghe/xem] - [download]   - ArrowFromIcon
Cây cỏ nó là thủ trảm bá đao, tội nó còn nặng hơn con thú; nhưng mà nó được cứu qua con người, nó được đi lên. Còn con thú nó phải đúng cái luật...
7. Ăn chay và dinh dưỡng  checkbox
  Hỏi : Có cần phải ăn trường chay không?
  Đáp : Ăn chay là sự quân bình trong cơ thể. Có người ăn thịt mười mấy kiếp mà họ vẫn tu thành đạo vậy. Cơ thể họ quân bình nó hấp thụ được, thể xác...
8. Ăn chay, dinh dưỡng, và thanh khí điển  checkbox
  Hỏi : Ăn chay thì sự tiến hóa mạnh hơn, nhưng có bị suy dinh dưỡng không?
  Đáp : [nghe/xem] - [download]
Cho nên, thanh khí điển hóa sanh vạn vật. Về Y Học thì họ tìm cái này là A, cái này là D, cái này là B, cái này là C, nhưng mà họ không có tìm rõ là thanh...
9. Ấn chứng khi hành Soi hồn, thấy ánh sáng  checkbox
  Hỏi : Có một lần con Soi Hồn trước kiếng buổi sáng, thì con thấy, cũng vòng đen và ở giữa thì đen mà chung quanh nó sáng, nhưng sáng không có...
  Đáp : [nghe/xem] - [download]   - ArrowFromIcon
Khi thấy lần đầu tiên, đó là điển của Đức Di Đà hộ độ cho, chiếu cho đó. Rồi tiếp tục nữa, Soi Hồn nữa, tại sao Soi Hồn mới thấy ánh sáng mà...
10. Ấn chứng tu học và nhâm đốc tương thông  checkbox
  Hỏi : Có một bạn đạo nói là Thầy được mở Nhâm Đốc cho ông ta, và đồng thời được có một cái xâu chuỗi chạy vòng vòng và quay rất là...
  Đáp : [nghe/xem] - [download]   - ArrowFromIcon
Ấn chứng thiệt và ấn chứng của đôi miệng; ấn chứng nghe và đúc kết lại nói thành cái việc đó, không có thật. Cái ấn chứng mà mình tu trong thanh...
 
của tổng cộng 668 Câu vấn đáp (được phổ biến) theo thứ tự của phần Tựa.
[1] 2 3 4 5 6 7 8  right-blu3 right-blu2
Master in 1980s
 
 
 
Những ý tưởng đối nghịch trong tâm tưởng của một hành giả
 
Hỏi: Từ bấy lâu nay thì con có việc thắc mắc là hình như trong con người con, nó có hai con người: có hôm thì con thấy là mình trì trệ trong việc tu hành, thì muốn, có cái ý nghĩ là muốn nhờ Thầy trừng phạt. Hôm sau thì con nghĩ khác, như sự một phản bội vậy, là: Bảy ức niên thì bảy ức niên, tại sao mình phải ép mình, ép xác?   -  ArrowFromIcon
Đáp:
download [mp3]
 
Cái này không có phải ép xác, cái phương pháp này đâu có phải ép xác. Cho nên trong người nó có hai cái: cái Hồn, và cái Vía và lục căn lục trần, thấy chưa? Lục căn lục trần mà khi nó biết con tu rồi đó, nó tìm cách nó làm cho Chủ Nhơn Ông phản lại cái đạo, bắt buộc như vậy. Nó làm cho Chủ Nhơn Ông phản cái đạo, để chi? Để nó nắm lại cái chủ quyền tăm tối hồi xưa, phải nhớ cái chỗ này. Rồi cái Vía cũng vậy nữa: mình giáo dục nó tu, có ngày nó hiểu được, nó thông cảm được, và nó thực hành được, và nó nghiêm trị được lục căn lục trần, cái ngày đó nó thích tu ghê lắm! À, rồi một ngày nào mà cái Vía giải đãi á, vì Chủ Nhơn Ông muốn nó làm việc này, muốn nó hiểu việc kia, hiểu việc nọ nhiều quá, cái nó bỏ đạo, cái Vía nó bỏ đạo. Bỏ đạo, thì lục căn lục trần nó vươn lên, nó nói: Bảy ức niên là bảy ức niên chứ, việc gì mà phải ép xác? Nhưng mà nó không thấy rõ, bởi vì nó ngu cho nên phân rõ cái tăm tối của lục căn lục trần. Nó không biết giá trị của sự cấu trúc siêu nhiên. Con thấy bây giờ lấy cái bát này liệng dưới đất, nó bể từ mảnh. Hỏi chứ bao nhiêu niên kiếp nó mới hội lại một cái chén, thấy chưa? Mà nếu chúng ta có phần hồn, mà chúng ta đi theo con đường tăm tối, và bỏ cái nguyên căn sẵn có sáng suốt của chính chúng ta, thì chúng ta bị tan rã đi, thì có phải bảy ức niên nó mới hội tụ lại được không? Đó, cho nên sự tăm tối của lục căn lục trần lấn áp Chủ Nhơn Ông, và muốn Chủ Nhơn Ông bỏ tu để nó hướng về tham dục của tình đời. Cho nên nó khôn ngoan lắm, nó là con ma mà! Trong xác chúng ta có con ma, nó bày đủ thứ hết á, rồi một chập cái nó bày cho con sợ, sợ ông Trời ông Phật, bày cái coi ông Trời ông Phật không ra cái gì hết, vì nó chưa hiểu.

Còn cái nguyên lý của bảy ức niên này thì mình phải truy tầm và mình phải tìm hiểu cái căn cội mình đã qua nhiều giai đoạn đau khổ. Giai đoạn đau khổ ở chỗ nào? Mình thấy cọng cỏ ở nhà mình bị gãy, mình cũng đau lòng, cái bông mình bị gãy, cũng đau lòng, cái chén bể, mình cũng đau lòng! Nó ở ngoài thân tôi, tại sao tôi đau lòng? Vì những cái trạng thái này tôi đã qua rồi, tôi đã khổ rồi, tôi đã cực nhọc rồi, tôi đã đau đớn tôi mới có cơ hội tiến hóa thành hình con người. Ai hy sinh nhiều, ai đóng góp nhiều cho xã hội tốt đẹp, cứu những người đau khổ, tôi lại thấy vui, thấy chưa? Tôi đã làm, mọi trạng thái tôi đã làm, tôi mới cảm ứng được. Cho nên nhiều trạng thái tiến hóa rồi mới thành con người, thành ra nó có bảy ức niên. Côn trùng, vạn vật tiến lần, tiến lần, tiến lần, rồi nó mới trụ thành một cái Tiểu Thiên Địa. Cho nên con người nó có thể sánh với ông Trời, và nhiều khi nó giận luôn cả ông Trời, nó ăn thua với cả ông Trời. "Trời ơi, tôi mới bước ra đi chơi mà mưa, ông Trời bất lương!", nó chửi liền. Đó, nó càng chửi chừng nào, nó càng được học bài chừng nấy. Nó càng chống ông Trời chừng nào, nó lại khép nó trở về trong cái phạm vi eo hẹp. Rồi đụng phải, lúc đó nó mới thấy cái giá trị sáng lạn của bên kia.

Cho nên, chúng ta ai ai cũng phải học. Qua những cơn kích động, rồi mới trở lại với thanh tịnh, mới hiểu rằng: Ô, Trời Đất yêu thương tôi vô cùng, không có bao giờ bỏ tôi. Thanh khí điển ban cho tôi hằng ngày, hằng giờ, hằng phút khắc, ấm no đầy đủ. Luôn cả tu, muốn tu cũng có người phục vụ tôi, tôi hạnh phúc vô cùng! Lúc đó, tôi mới thấy rõ sự yêu thương của Thượng Đế đã giúp tôi để tôi tiến về cái văn minh siêu cấp. Thầm tu, thầm tiến trong tâm tôi, tôi mới thấy cái siêu cấp vui vẻ vô cùng, buông bỏ tất cả đi: xác này không phải của ta, và tất cả không phải của ta, chỉ có cái thức là ta mà thôi. Bây giờ ta cảm thức phận sự của một ông Trời đối với người con, ông Trời đối với nhơn loại, sự gánh vác của Ông vô cùng ngày đêm lo lắng. Ngày nay chúng ta có căn nhà mà ta còn bắt điện đầy hết cả căn nhà, bật chỗ nào cũng sáng chỗ nấy; hỏi chớ ông Trời, Ổng đã lo cho chúng ta chưa? Lo nhiều lắm, lo từ việc một, lo hơi thở, lo miếng ăn, lo chỗ ở, lo đầy đủ cho chúng ta, mà chính chúng ta là người phản bội. Chúng ta hiểu được rồi, chúng ta mới có cơ hội nghiêm trị lục căn lục trần và giáo dục nó phải thực hành đúng đường lối như vậy. Một thời gian thì tất cả thầy trò minh giải, lúc đó lục căn lục trần biết rồi.

- Nhưng mà, sao con thấy con yếu đuối quá!

- Đó, thì con phải thực hành! Cho nên cái pháp nó giúp con vậy đó, cho con thấy rằng, ông Tám là cái gì? Cũng con người yếu đuối như con, con hiểu chưa? Rồi Ổng nhờ niệm Phật Ổng mới vượt qua. Ngày hôm nay Ổng mới thuyết lại cho chúng ta nghe. Mà cái thao thao bất tuyệt của Ổng do đâu đây? do cái dày công của Ổng làm thành. Bây giờ con muốn nên sự nghiệp, con phải làm chớ! Xuống bếp muốn làm một dĩa đồ ăn ngon, cũng phải nghiên cứu chớ, phải không? Con có phải tin càn đâu? Có phải tôi tin ông Tám mà tôi làm như vậy đâu? Tôi về tôi nghiên cứu, tôi nghiệm, tôi làm, tôi hành như vậy. Hồi trước ông Tám như vậy, tôi làm như vậy, tôi được không? Tôi chưa đi một bước đường nào giống ông Tám, thì tôi thấy rằng, chán quá! Hỏi chớ, chán rồi tôi đi đâu? Tôi có con đường nào giải quyết cho chính tôi không? Không, vậy tôi phải làm thế nào? Tôi phải trở lại sự dày công cho tôi, tôi có một chút sáng suốt, tôi phải ôm lấy sự sáng suốt đó và vun bồi sự sáng suốt đó, và tận dụng sự sáng suốt đó, thì tôi mới khai mở tất cả, con thấy không? Những anh em về đây, làm sửa căn nhà, này kia kia nọ. Những người đó phải tận dụng sự sáng suốt của Ngài và thấy rõ rằng đây là một nơi của Thượng Đế ân ban, và tôi tưởng Trời, tôi thấy sức mạnh của Trời luôn luôn làm đẹp cho tất cả mọi người, bây giờ tôi hy sinh, đóng góp, cho nên nó mới thành tựu một nơi chúng ta ngồi đây, thấy chưa? Nếu anh em không cố gắng và không có cái tinh thần nhắc nhủ của Thượng Đế, và không thấy sự vô cùng của Đấng Cha Lành và không thấy sự phục vụ vô cùng của Ngài, thì làm sao mà thấy được ta đang trì trệ?

Nhưng ngày hôm nay, con biết con trì trệ, con biết còn nuôi cái sự phản trắc nó đã từ lâu, mà chính mình làm, bây giờ mình phải tháo gỡ. Đã có cái kỹ thuật tháo gỡ là cái pháp tu này, chỉ cố gắng, dù trồi lên trụt xuống cũng phải ráng làm, há! Người ta nói là bước hai bước, bằng cách nào mới lên khỏi miệng giếng; mà mình bước, mới trợt có một cái trầy chân, cái mình la, nói: ông đó chỉ bậy! Thử làm lại một lần nữa coi, thì chúng ta đi được, thấy không? Cái đó là một kỳ công, chớ không phải món quà, không phải đợi ông Trời cho nữa. Ông Trời ban một lần một thôi, Chúa đã ban ơn một lần một rồi; bây giờ con có đầy đủ, tấn, thối, do con quyết định; nếu không quyết định, là tự hại mình mà thôi, con hiểu không? Cứ cố gắng đi.

Bạn đạo: Dạ, con cám ơn Thầy.

- Tất cả những người ở đây thành công là do sự cố gắng, chớ không có phải là ỷ lại mà làm. Cái phần trên thì luôn luôn hộ độ chúng ta, mà ta cố gắng ta tới là ta mới hưởng được cái thanh quang của Chúa, của Phật.

 
--- oOo ---
 
 
right-yel gif
Hướng dẫn cách dùng
 
Ghi Chú:

Trang Vấn Đáp này đang được cập nhật thường xuyên. Mọi ý kiến đóng góp, yêu cầu, hay thắc mắc, xin thư về chúng tôi qua địa chỉ info@vovilibrary.net. Đa tạ.

Tìm:
>> Advanced Search