251. Trần trược đổ mồ hôi  checkbox
  Hỏi : Con đi ra ngoài mà con về mà con trần trược thì thấy dơ lắm… Khi mà con đổ mồ hôi đó, sau khi con đổ mồ hôi con thấy con sạch sẽ ra,...
  Đáp : [nghe/xem] - [download]   - ArrowFromIcon
(cười...) Thì bây giờ văn minh, bây giờ dễ ợt đi mà, có shampoo (dầu gội), có đủ thứ hết, không có sao hết. Lúc nào chị cũng dơ hết á, (cười...)...
252. Thanh lọc bản thể, ăn cơm với nước sôi trong tù  checkbox
  Hỏi : Con có nghe là Thầy nói là có nhiều người muốn thanh lọc bản thể, thì uống nước lạnh, ăn cơm với nước lạnh, mà con thì con uống nước...
  Đáp : [nghe/xem] - [download]   - ArrowFromIcon
Tùy theo cái cơ thể của con người. Tôi nói rằng ăn cơm nước sôi, không có ăn cơm nước lạnh, mà họ dịch nước lạnh, tai hại. Ăn cơm nước sôi là tôi,...
253. Khai thông thất trùng la võng  checkbox
  Hỏi : Con thiền cái đầu con nó giựt giựt...
  Đáp : [nghe/xem] - [download]   - ArrowFromIcon
Cái giựt là cái thời gian tùy theo trình độ của mọi người, mà nó khai thông trong cái thất trùng la võng nó phải giựt giựt..., một thời gian mà cái luồng...
254. Tánh tình bất định, không làm được gì tới nơi tới chốn  checkbox
  Hỏi : Tánh tình con thì nó bất định, nó hay thay đổi, vui buồn nó hay thay đổi liền liền. Rồi vấn đề làm cái việc gì đó, không làm tới nơi...
  Đáp : [nghe/xem] - [download]   - ArrowFromIcon
Cái đó là mất quân bình như tôi đã nói đó, tôi nói hết rồi: mất quân bình. Bây giờ anh cứ thực hiện cái pháp này, nó lập lại quân bình cho chính anh,...
255. Sự kiêu ngạo từ đâu nó phát và làm sao cho nó hết  checkbox
  Hỏi : [Một tâm sự dài...] Xin Thầy trả lời dùm, Thầy giúp cho con biết cái sự kiêu ngạo từ đâu nó phát và làm sao cho nó hết...
  Đáp : (xem cột bên phải)  - [download]   - ArrowFromIcon
Sự cống cao ngạo mạn cũng là ở trong sự tăm tối mà thôi. Lúc anh tu là đâu có phải ông thầy chùa độ anh tu được, ông thượng tọa độ anh tu được!...
256. Cầu xin nhiều quá là tham - Đừng phủ nhận khả năng của mình  checkbox
  Hỏi : Hồi nãy Thầy nói là không nên cầu xin nhiều quá, mà con thấy con cầu xin nhiều quá có sao không Thầy.
  Đáp : [nghe/xem] - [download]   - ArrowFromIcon
Con cầu xin là con tham đó! Con tham chừng nào mà không được, càng cầu xin thì càng nóng, vì tôi cầu quá mà không được tôi tức ông Trời luôn. (cười...)...
257. Tìm ra nguyên nhân sự trì trệ - Nóng tánh  checkbox
  Hỏi : Trong thâm tâm con lúc nào con cũng nghĩ đến con đường tu mà sao con thấy con trì trệ lắm. Trong cuộc đời con cái gì con cũng đi lùi hết....
  Đáp : [nghe/xem] - [download]   - ArrowFromIcon
Ừ... tại sao, biết không? Phải tìm ra cái nguyên do. Tại cũng còn nóng. Tôi muốn tu mà tôi nóng. Tôi muốn làm mà tôi cũng nóng nữa. Tôi muốn được mà tôi...
258. Quét dọn trần trược của bạn đạo bằng điển khi bắt đầu khóa học  checkbox
  Hỏi : Cách đây hai hôm, khi Thầy đến chủ tọa lễ giáo huấn cho chúng con. Khởi đầu con thấy Thầy khuôn mặt nghiêm nghị quá con sợ quá con trốn,...
  Đáp : [nghe/xem] - [download]   - ArrowFromIcon
Cũng là một mà thôi. Tại sao cái khóa này là khóa Di Lạc? Mà muốn trở về Di Lạc vui vẻ thì trước hết ta phải lấy chổi ta quét cho nó sạch. Cái nào...
259. Do tăm tối mà sinh ra bất bình, nóng giận, tự mâu thuẩn  checkbox
  Hỏi : Con tánh tình ưa bất bình, mặc dù không phải chuyện của con, nhưng con nhìn ai thấy cái chuyện bất bình thì con ưa nóng, nổi giận - điều...
  Đáp : [nghe/xem] - [download]   - ArrowFromIcon
Khi mà biết được cái đó là gì? Tăm tối mà thôi! Còn quán thông đó, đâu có giận người ta! Phải không? Mà do mình phải tìm cái nguồn gốc tại sao tôi...
260. Lời khuyên để vượt qua tâm trạng yếu hèn, yếu đuối  checkbox
  Hỏi : Con cũng còn yếu hèn với yếu đuối, xin Thầy ban cho con một vài lời khuyên.
  Đáp : [nghe/xem] - [download]   - ArrowFromIcon
Thì chúng ta là người tu đã ý thức rõ đến đây để làm gì rồi sẽ về đâu, con hiểu điều này. Con đã có những cái tài liệu: Luân Hồi Du Ký, Nhân...
 
của tổng cộng 668 Câu vấn đáp (được phổ biến)
left-blu2 left-blu3 22 23 24 25 [26] 27 28 29 30  right-blu3 right-blu2
Master in 1980s
 
 
 
Sự kiêu ngạo từ đâu nó phát và làm sao cho nó hết
 
Hỏi: [Một tâm sự dài...] Xin Thầy trả lời dùm, Thầy giúp cho con biết cái sự kiêu ngạo từ đâu nó phát và làm sao cho nó hết...   -  ArrowFromIcon
Đáp:
download [mp3]
 
Sự cống cao ngạo mạn cũng là ở trong sự tăm tối mà thôi. Lúc anh tu là đâu có phải ông thầy chùa độ anh tu được, ông thượng tọa độ anh tu được! Ông Phật độ anh tu! Phải nhớ! Khi anh bước vô chùa là anh có chiêm ngưỡng hình của Thích Ca, anh chiêm ngưỡng sự thanh tịnh và anh đọc những sách từ bi của Ngài, anh mới đi tu. Nhưng mà tại sao cái ông giữ chùa như vậy? Vì ông giữ chùa đã thờ ông Thích Ca, nhưng mà không hành như ông Thích Ca, thì cái hành động của ông là cũng như người phàm mà thôi; anh phải hiểu chỗ này! Thì anh tha thứ ổng, bởi ông có phận sự chỉ giữ chùa để phụng thờ cái chơn lý đó, cho mọi người kế tiếp tới truy tầm chân lý và truy nghiệm, suy ngẫm cái dung nhan 36 tướng tốt của Đức Thích Ca. Mà Đức Thích Ca làm gì mới thành Phật? Đó! Anh phải hỏi! Hỏi ngược lại chính mình: Tôi tới đây tôi tìm cái gì? Tôi tìm ông Thích Ca. Mà ông Thích Ca làm gì thành Phật? Ổng cũng có vợ có con, mà ổng tu bằng cách nào thành Phật? Vì anh sơ ý chỗ này, nếu anh tìm ngay lúc đó thì ngày nay anh cũng là một vị Phật! Anh giải bỏ tất cả những sự bi ai của nội tâm mà tiến tới sự từ bi thật sự. Chính Ngài ngồi trên bàn, bằng xi măng, đâu có hoạt động được, nhưng mà mọi người vô nhìn dung nhan Ngài là phải quỳ lạy, trút những gánh nặng, những tâm tư đau khổ, trút vô trong cái hình nộm đó - nội một chút kỷ niệm sơ sơ của thế gian để lại… Nhưng mà ông thầy chùa là ổng chỉ phục vụ cái chùa đó thôi, ổng bản tánh người thường. Chính mấy người không biết, tưởng ông thầy chùa là ông Phật và đề cao lên, thành ra mình bị lầm lạc mà không hay! Chính mình gạt mình chớ đâu ông thầy chùa gạt mình, vì tánh ổng tánh phàm mà. Đó! Cho nên anh gõ đầu thầy chùa, thì anh cũng có tội nữa! Bởi vì ông này (cười...) ông giữ chùa, chớ ổng không phải ông Phật, đó là anh có tội: cái tội cống cao ngạo mạn, và cái tội anh không hiểu cái nhiệm vụ và trình độ của mọi người. Khi anh hiểu nhiệm vụ và trình độ mọi người, anh gõ đầu nó là anh độ cho nó. Còn anh không hiểu trình độ của nó mà anh gõ cho nó là anh đập tim anh, anh khổ ở chỗ đó, khổ trong cái tánh cống cao ngạo mạn của chính mình, rồi ôm cống cao ngạo mạn đó, rồi thù hiềm những người tu! Không phải là tất cả ba vị thầy chùa đó, nhưng mà còn cả triệu vị thầy chùa cũng đã thành công mà mình đâu có biết. Mà mình đâu có phải đi theo thầy chùa để tu; mình theo chiêm ngưỡng cái dung nhan của Đức Phật mà mình tìm cái đường lối trở về với chơn lý, coi thử mình có thể thực thi như Ngài không! Thì ông thầy chùa kia có mắc mớ gì mình đâu mà mình thù nghịch ổng? Ổng làm theo cái nghề chuyên môn của ổng mà thôi, chuyên môn giữ chùa mà, tánh phàm giữ chùa vậy thôi, đâu có làm cái gì mà mích lòng mình! Cho nên mình thấy mình có tội, thấy chưa?

Càng ngày anh càng thức tâm trên đường đời, anh thấy rõ rồi. Chơn Lý trên đường đi: tôi phải làm tôi mới có sống; tôi đã đi lính mà tôi phải đàng hoàng; tôi là một người yêu nước, yêu quốc hồn, yêu xứ sở tôi; tôi chịu hy sinh bất cứ giá nào mà người khác không! Người khác bán nước ăn, lấy tiền bỏ túi, nhưng mà cái đó đâu cần anh đánh, cần anh giận đâu? Không! Những người đó họ vì tham, họ rước rác vào tâm, họ hành khổ họ rồi gia cang họ kết quả không có yên. Luật Trời có. Nếu anh tin Phật thì luật Trời có, luật của Phật có, thì phạt họ triền miên. Rốt cuộc anh thấy dù cho họ có bỏ xứ, họ hốt bạc bỏ ra đi, rốt cuộc giờ phút lâm chung họ thế nào? Anh chưa thấy điều này.

Có luật Trời; không thể nào tránh khỏi, không cần anh trị, nhưng mà anh sửa lại, anh sửa cái tâm thức của anh, càng ngày càng cao, càng siêu diệu, càng cởi mở, càng hòa đồng, càng yêu thương nhơn loại, càng yêu thương đồng bào, càng yêu thương xứ sở, thì cái con đường đó chính anh đã hành và ảnh hưởng người khác. Còn anh nói: “Tôi giận mấy cái thằng đó...”, thì tự nhiên người khác đâu có học được cái hạnh của anh, vì nhờ mấy người đó mà đưa tài liệu cho anh để anh có cơ hội thức tâm, sửa tâm và đẹp hơn, tốt hơn, để cứu vớt đồng bào ở xứ sở của chúng ta. Tại sao anh không hành? Cũng là một cái lỗi nữa! Tại sao anh không hành? nhờ người đó, những người tham lam đó, những cái chiếc xe lật đi trước mà bị lật xuống hố như thế đó, anh đã thấy rồi, hậu quả của nó không có bao giờ tốt. Tại sao anh không sửa mà để ảnh hưởng chúng sanh?

Cho nên ngày hôm nay anh có duyên lành về với Vô Vi, anh kêu ở đây cho anh một cái bài Quốc Hồn để anh đọc, và anh sẽ hành trở về quốc nội của anh, trở về cái Tiểu Thiên Địa này, quân bình, cởi mở, khai triển hòa hợp với càn khôn vũ trụ, anh mới thấy, mới kêu bằng lập quốc trở lại. Còn nếu chúng ta còn sân si, còn thù hận, làm sao chúng ta khôi phục được một quốc gia ta yêu dấu trong niềm tin của chúng ta đây? Cho nên phải hết sức từ bi mới cứu độ được. Hỏi chớ luật Trời có không? Có hết! chúng ta không lo. Sự ác ôn nó sẽ bị ác ôn vầy xéo, và chúng ta nhân cái cơ hội làm người này là kỳ chót mà biết tu, lập lai quân bình, học từ bi và thực hiện từ bi, thì khôi phục; bất chiến tự nhiên thành, anh thấy rõ không?

Cho nên tội ta, ta không hiểu đó thôi; không nên trách người khác, bởi vậy từ rày về sau anh gặp tôi, tôi cũng như anh; trước kia tôi cũng có đầu óc như vậy: ghét, ghét những người ăn hiếp, người ăn hiếp người là tôi bất bình, tôi không chịu. Nhưng mà ngày hôm nay tôi tu rồi tôi thấy rằng: tôi biết trách người khác mà không biết trách tôi. Tôi biết rầy người khác tham lam mà tôi không chừa sự tham lam, cho nên tôi phải tu. Tôi tu rồi tôi mới thật sự hy sinh cho tất cả, ngày lẫn đêm học hỏi để cống hiến, ngày lẫn đêm học hỏi để cống hiến chuyện hữu ích và để cho họ tự thức, tự dẫn tiến, và họ không phải lệ thuộc với tôi. Tôi không có quản lý họ. Pháp này tôi đưa ra, họ hành, họ là chủ của pháp, và họ sẽ khai triển cái pháp và họ sẽ tận độ cho chính họ ảnh hưởng người khác. Cho nên chúng ta có nhiều chùa, nhiều tâm linh, nhiều cơ sở, nhiều Phật chớ không phải một ông Phật, anh thấy chỗ đó không? Cái thức bình đẳng hòa đồng mà anh mong muốn cũng như tôi mong muốn.

Cho nên ngày hôm nay chúng ta tương ngộ nơi đây nên nắm cái cơ hội này, và thực hành để đi tới. Từ lúc anh giận hờn, bây giờ dẹp hết; anh đi trong cái chỗ từ bi mọi người phải kính phục quỳ trước mặt anh mà anh cũng không cần thấy cái sự quỳ nữa. Lúc đó anh mới thấy cái giá trị và anh cũng không nên chấp ông thầy chùa, ông thượng tọa, ông cha… bởi vì mỗi người cái nhiệm vụ mỗi cái trình độ khác nhau. Chân lý thì sờ sờ. Kinh Phật lúc nào cũng sống động, kinh của Chúa lúc nào cũng sống động, coi người phụng sự có thực hiện đúng như Ngài hay là không. Cái đó là cái chuyện bề ngoài, còn coi ta chịu làm không? Nếu ta chịu làm thì ta có cơ hội cứu độ ta và cứu độ chúng sanh.

 
--- oOo ---
 
 
right-yel gif
Hướng dẫn cách dùng
 
Ghi Chú:

Trang Vấn Đáp này đang được cập nhật thường xuyên. Mọi ý kiến đóng góp, yêu cầu, hay thắc mắc, xin thư về chúng tôi qua địa chỉ info@vovilibrary.net. Đa tạ.

Tìm:
>> Advanced Search