231. Minh Cảnh Đài từ đâu mà có  checkbox
  Hỏi : Minh Cảnh Đài mở thì thấy được gì, và muốn thấy là thấy, hay là chỉ thấy khi nào Ba cho thấy, và có thể là tưởng tượng không?
  Đáp : (xem cột bên phải)  - [download]   - ArrowFromIcon
Minh Cảnh Đài là tu để mở, "năm chìm bảy nổi sáu linh đinh", rồi nó cũng vì tình… Cũng như cái cô này, năm chìm bảy nổi sáu linh đinh, a (cười), rồi...
232. Mình chính là y sĩ chánh của phần Hồn  checkbox
  Hỏi : Trong cái Pháp này, nếu mình chứng ngộ, nhìn thấy vi trùng trong ly nước, thì đâu dám uống nữa...
  Đáp : [nghe/xem] - [download]
Cho nên cái phương pháp này là dùng điển thanh lọc, thủy điển tương giao, nước và điển tương giao. Bà nghe "thủy điển tương giao", hiểu chưa? Trong cái...
233. Minh giải về ngủ ngồi  checkbox
  Hỏi : Kính thưa Thầy, trên con đường công phu tu tập, để cho nó tiến bộ hơn thì Thầy có khuyên một số anh em bạn trẻ chúng con là nên tập...
  Đáp : [nghe/xem] - [download]
Tôi nói các bạn tu là mượn cái pháp này để tu và trong cái thực hành cái hạnh tu phải dùng ý niệm niệm Phật. Niệm Phật cho nó khai thông Thượng – Trung...
234. Minh luận về Thượng Đế  checkbox
  Hỏi : Con chọn cái pháp thiền này, là để quay về chính bản thân con, để nhìn lấy con, để xét rõ nơi con và đối với ý niệm, đối với Thượng...
  Đáp : [nghe/xem] - [download]   - ArrowFromIcon
Trên cái bình diện của càn khôn vũ trụ mà chúng ta thấy đây, là cái quyền năng của Thượng Đế thuộc về Võ Phật, Ngài làm việc ngày đêm không ngừng...
235. Minh tâm kiến tánh – Tu phải hợp thời  checkbox
  Hỏi : Thưa ông Tám, thế nào kêu gọi là minh tâm kiến tánh?
  Đáp : [nghe/xem] - [download]   - ArrowFromIcon
Cắt nghĩa rồi, minh tâm kiến tánh là mình phải thấy rõ cái sự động loạn của mình, kêu là "minh tâm". Cái tâm của mình không phải eo hẹp nhưng mà người...
236. Mở huệ nhãn thấy tiền kiếp của người khác không được nói  checkbox
  Hỏi : Thầy tu đạo đã lâu và Thầy đã mở được cái huệ nhãn và có thể nhìn được tiền kiếp của con người. Như vậy có đúng không Thầy?
  Đáp : [nghe/xem] - [download]   - ArrowFromIcon
Đúng, nhưng mà cấm không được nói. Tại sao? Nếu mà tôi nói ra, người ta không phục vụ. Thì người ta hai người đang yêu, thấy không? người này với...
237. Mở khuyết  checkbox
  Hỏi : Mở khuyết là mở làm sao? Làm sao biết được, mình được mở khuyết.
  Đáp : [nghe/xem] - [download]   - ArrowFromIcon
Mở khuyết là chuyện hồi nào giờ mình không hiểu không biết mà tới lúc nói chuyện với người thường hay người đạo tự nhiên cái tâm mình mở rộng...
238. Mở tâm và xuất hồn  checkbox
  Hỏi : Có nhiều anh em tu cũng có thấy luồng điển, nhưng mà có những hiện tượng kỳ lạ như là có hà-sa, minh-châu đó mình thấy chẳng hạn. Tuy...
  Đáp : [nghe/xem] - [download]   - ArrowFromIcon
Nó không có cái đà đó làm sao nó xuất hồn được? Nó phải khai mở, nó giải, chứng minh là chính nó đã khổ cực tu ngày tu đêm mới giải được cái phần...
239. Mổ xẻ cắt xén bộ phận cơ thể có ảnh hưởng đến việc tu không - Hồn tu lên tầng lớp khác thì bận đồ khác, nói chuyện khác  checkbox
  Hỏi : Những người bệnh, chẳng hạn như là họ mổ hay cắt xén một bộ phận nào trong người họ tu có bị ảnh hưởng gì không? tức là, khi Thượng...
  Đáp : [nghe/xem] - [download]   - ArrowFromIcon
Không có mất! Mở huệ thì cái điển nó còn anh thấy cái tay này chặt, thấy không? làm cái tay giả; mấy thằng cha tay giả nó ngứa, nó gãi cái bàn tay giả...
240. Mỗi bước chân đi một niệm hành  checkbox
  Hỏi : Có phải cái câu thơ "Mỗi bước chân đi một niệm hành" mà Thầy thường nói, và treo những cái câu thơ đó dọc theo đường niệm hành ở...
  Đáp : [nghe/xem] - [download]   - ArrowFromIcon
Bất cứ ở đâu, là mỗi bước chân đi là một niệm hành. Chúng ta niệm, chúng ta phải ý thức làm sao chân cẳng tui cục cựa được? Làm sao tôi có ý lực,...
 
của tổng cộng 668 Câu vấn đáp (được phổ biến) theo thứ tự của phần Tựa.
left-blu2 left-blu3 20 21 22 23 [24] 25 26 27 28  right-blu3 right-blu2
Master in 1980s
 
 
 
Minh Cảnh Đài từ đâu mà có
 
Hỏi: Minh Cảnh Đài mở thì thấy được gì, và muốn thấy là thấy, hay là chỉ thấy khi nào Ba cho thấy, và có thể là tưởng tượng không?   -  ArrowFromIcon
Đáp:
download [mp3]
 
Minh Cảnh Đài là tu để mở, "năm chìm bảy nổi sáu linh đinh", rồi nó cũng vì tình… Cũng như cái cô này, năm chìm bảy nổi sáu linh đinh, a (cười), rồi nó mới mở. Nó bị đập, đâu có phải là Thượng Đế đánh con đâu! Con đánh con đó chớ, (cười) tôi đập ngực mà không hay, rồi nói tôi bảnh không hà! “Mà tôi không phải tôi bảnh hả, tôi, con gái mới lớn lên, tôi bảnh lắm, há! Tôi ngoắc cái nó tới liền hà”, nhưng mà lấy roi đánh mình mà không hay! À, năm chìm bảy nổi sáu linh đinh, không biết đứng chỗ nào, thấy không? Rồi từ đó, nó nhồi, nhồi, nhồi, nhồi, thét rồi mình mới truy tầm ra: ô, cái đó là ngoại cảnh, vậy cái nội cảnh của tôi ở đâu? - Tôi mới thấy cái Hồn, thấy chưa? Thấy cái Hồn rồi tôi tu. Tu để làm gì? Tôi mới hiểu rằng: phải tu sửa lại những cái gì mình khiếm khuyết, cái gì đã hư hao, tôi phải tu bổ nó trở lại và tôi càng làm nó tốt hơn. Khi mà con làm nó tốt hơn thì nó thành cái gì? Cũng như hột cát mà biến thành cái miếng kiếng kia, thì nó qua 3000 độ lửa, mới nấu chín nó được, nó mới chảy ra được, nó mới thành miếng kiếng! Thì con phải tu, bước qua phải nhồi, phải bị nhồi, bị nhồi nhiều, rồi lúc đó cái Minh Cảnh Đài mở. Nhồi, là trong tu, con niệm Phật là gì? Con nhồi cái thức đó, niệm Nam Mô A Di Đà Phật để nó nhồi cái Thức - nó nhồi cái Thức rồi nó Quy nhất - Quy nhất nó mới phát quang - phát Quang nó thành cái Minh Cảnh Đài! Lúc đó Minh Cảnh Đài là gì? Miếng kiếng đó chớ gì đâu! Người ta đứng trước, ở trong đó nó hiện ra rồi, con hiểu không? Vì cái Tâm này, con làm Pháp Luân Thường Chuyển con thanh lọc và niệm Phật cũng thanh lọc, cho nó nhồi, hồi nào giờ nó bình an không có gì hết, mà bây giờ cứ bắt nó hít thở, bắt nó niệm Phật, làm cái gì cũng bắt nó niệm Phật, nhồi cho nó đủ lực lượng rồi, nó thu được cái lửa của ông Trời rồi, nó nấu thành một miếng kiếng là Minh Cảnh Đài. Lúc đó, dòm là thấy rồi, mình làm cho mình…

Bạn đạo: Mà thấy cái gì vậy Thầy?

Mình thấy tất cả những cái gì mình muốn thấy: như đối phương người ta tới, người ta muốn hỏi cái gì, thì mình dòm mình thấy, mình nói chuyện họ, khỏi mắc công suy nghĩ! Tôi khỏi phải cần đi kiếm cái sách tướng, trang thứ mấy, câu thứ mấy... Không! Tôi dòm tôi thấy, à… tôi ngồi, người ta vừa tới, tôi thấy mặt họ khổ quá, đau buồn… Tóc thì chải thiệt đẹp, đánh phấn nhưng mà xõa tóc, xõa khổ lắm, mình dòm mình thấy cái khổ chứ không có thấy cái sướng, thấy cái thực chất của họ. “Ôi… cuộc đời của con người cay đắng vô cùng, phải không chị?" Tự nhiên nó khóc hu hu: “Cay đắng lắm!...”, nó quên cái đẹp rồi, “Cay đắng lắm, nó mới chưởi tôi đây nè … (giả đò khóc)”. Đó, lúc đó khóc, “cay đắng quá!...”, phải không? Mình dòm thấy sự cay đắng, mình nói hai chữ “cay đắng”, nó khóc rồi, nó quên đi, bây giờ dầu thơm rồi cũng quên hết, môi son quên hết! “Cay đắng lắm, cay đắng lắm!…”. Bởi vì mình thấy cảnh đó, mình mới nói được, con hiểu không?

Cho nên, sau này những người tu Vô Vi mà lập được cái kiếng này rồi đó, nói xin lỗi, đói, ngồi ngoài đường làm thầy bói xạo xạo cũng có cơm ăn! (cười). Nói họ khóc, họ khóc rồi mình khuyên, họ thương, họ thương rồi họ cho một xu, một người cho một xu, cũng sống nhăn hà, không có chết, con hiểu không? Đó, kêu bằng Minh Cảnh Đài, là mình tự tạo chớ không có ai tạo cho mình. Có Ông Trời đã cho rồi, khi giáng lâm xuống thế gian là con có Minh Cảnh Đài rồi, con nằm ở trong nôi đó, cô kia thấy cổ cười, con giỡn với người ta: cái Minh Cảnh Đài nó chiếu hiện, người này tới thương yêu, người kia tới giúp đỡ, thành ra cái mặt con tươi, cái mặt con thay đổi liền liền tùy theo cái luồng điển của người đứng trước mặt con. À, cái người đứng mà họ nói: “Con nít, con nít của ai, con nít của chị hả?” dòm cái tự nhiên một chập nó tỏ cái tình thương yêu, nó thấy có cái luồng điển thích hợp với nó, thì nó là Minh Cảnh Đài chiếu lại cho cái người mà đứng dòm nó! Rồi cái tự nhiên ôm, hôn, hôn thét rồi quen, thấy không? Thích thằng nhỏ đó, nhưng mà lớn rồi, cũng thằng đó mà y không thích, nó khác rồi: thằng kia nó đóng cái Minh Cảnh Đài, không có cái cảnh đó nữa. Thành ra nó cũng lớn, cũng cái thằng đó, thằng đó là thằng Bình hồi nhỏ, nhưng bây giờ lớn thằng Bình nó khác rồi, đứng nói chuyện không được, nói không vô, phải không? Hồi nhỏ cái gì cũng được mà lớn không được! Đó là thanh nhẹ khác, còn ô trược khác, con hiểu chỗ đó không ?

Bạn đạo: Nó mở từ từ hay làm sao, Ba?

Nó phải mở từ từ… Bởi khi mà con nhồi đủ, con niệm Phật đủ lực lượng rồi thì tự nhiên mọi sự việc nó sắp đặt trôi chảy hết. Nó hiện một cái “bụp”: con thấy tại sao tôi đâu có phải thầy châm cứu mà cái bà kia bả đau cái vai, mà tôi thấy rõ tôi đau cái vai, tôi thấy cái vai tôi nó đang đau nè, tôi hỏi “cái vai bà, phía bên tay trái bà có đau không?” Bả nói: “Đau! Làm sao chị biết?” “Không, tôi không biết, tôi cứ dòm dòm như vậy…”. Mở rồi, thấy không?! Càng ngày càng mở rộng… Bởi vì mở rồi là mình phải tôn trọng cái đó và mình phải sử dụng cái đó, cũng như cái kiếng ở đây, tôi làm cái kiếng Quan Thánh này là để cho mọi người thấy rằng: ta có Minh Cảnh Đài như vậy. Và nó mở rồi, khi nó mở rồi là chúng ta phải vun bồi, phải lo lắng, phải xây dựng càng ngày càng sáng suốt hơn, chúng ta mới độ được chúng sanh, thấy không? Một lời nói là vàng, chứ không phải đưa vàng họ mà thành sự nghiệp đâu! Lời nói của con, họ thức tỉnh họ tu, họ biết làm con người giữa con người, thì họ ăn không hết, suốt cả một kiếp này! Chớ con cho một lượng vàng thì nó đánh cờ bạc chút nữa thua hết thì cái lượng vàng không có giá trị, con hiểu chưa? Mà cái câu nói là vàng, đánh thức tâm hồn họ, mình thấy họ, mình nói, họ phục và mình chỉ đường cho họ tự đi, phải không!

 
--- oOo ---
 
 
right-yel gif
Hướng dẫn cách dùng
 
Ghi Chú:

Trang Vấn Đáp này đang được cập nhật thường xuyên. Mọi ý kiến đóng góp, yêu cầu, hay thắc mắc, xin thư về chúng tôi qua địa chỉ info@vovilibrary.net. Đa tạ.

Tìm:
>> Advanced Search