321. Thăm viếng người bệnh, người chết  checkbox
  Hỏi : Khi hành giả tu thiền có cần đến thăm người bịnh hay người chết không? Nếu hành giả tu thiền biết nặng và nhẹ, nếu không đến có...
  Đáp : [nghe/xem] - [download]   - ArrowFromIcon
Cho nên những người tu thiền vì liên hệ của bà con phải đi, phải đi thăm. Cái tình qua nghĩa lại, ân nghĩa thế gian, làm sao không có đi! Phải đi thăm!...
322. Công phu xong rồi dỗ giấc ngủ chứ không làm chiếu minh  checkbox
  Hỏi : Con có hành thiền đều đặn, nhưng mà tối thì con thiền, rồi con thiền xong con xuôi xuống con làm chiếu minh cả đêm con ngủ không được,...
  Đáp : [nghe/xem] - [download]   - ArrowFromIcon
Tại vì con làm ngược, người ta làm chiếu minh trong ngày, phải không? Tại sao người ta ngủ, con hiểu không? Khi người ta ngủ đó, người ta phì phèo hít...
323. Luồng gió mát cuống họng là nhâm mạch bắt đầu chuyển  checkbox
  Hỏi : Sao ở cái cuống họng con đó nó cứ có cái luồng gió ra mát, nó chỉ từ đây đến đây thôi.
  Đáp : [nghe/xem] - [download]   - ArrowFromIcon
Cái đó là phải cố gắng làm pháp luân thường chuyển nhiều nữa. Bởi vì nó bắt đầu muốn chuyển cho cái nhâm mạch nó thông, nó sẽ đi dài xuống dưới...
324. Nước cam lồ là do dày công nung nấu - Hành đạo không giành đạo  checkbox
  Hỏi : Cách đây một thời gian đó, khi mà con hít vô thì con thì con thấy ngọt lịm, ngọt lịm ở cái hốc mũi chạy dọc xuống, lúc đầu thì nó...
  Đáp : [nghe/xem] - [download]   - ArrowFromIcon
Nước cam lồ, không có bao giờ mà mình chịu nhổ nước miếng đâu, cái đó quý lắm. Mà đi tới cái chỗ kêu bằng ít uống nước, đi tới lần lần đó...
325. Cảm giác như kim châm quanh bộ đầu – Thầy kể chuyện trải nghiệm phá mây lần đầu  checkbox
  Hỏi : Bình thường thì con như là con có điển rút trên đỉnh đầu con biết, nhưng mà cách đây hai tháng làm như là con có những mũi kim châm chung...
  Đáp : [nghe/xem] - [download]   - ArrowFromIcon
Không sao, con niệm Phật. Đó là điển trược đang xông pha ra, nhưng mà chưa ra hết, ai cũng có cái phần đó. À! Con cứ niệm Phật nó đi hà, không có ở đó...
326. Nhìn thấy Vía – xuất hồn mới kiểm soát được ngũ hành  checkbox
  Hỏi : Có khi con thấy con đang nhập định con thấy con ra, con đang đi chơi trên con đường hay qua một cánh rừng xanh cây cỏ đẹp, có khi thì con thấy...
  Đáp : [nghe/xem] - [download]   - ArrowFromIcon
Đó là cái vía đó, cái vía (cười)…, mà nhớ nó hoài đó! (cười). Cũng như tôi đã phân tách… bởi vì sẵn đây phân tách cho tất cả bạn đạo biết:...
327. Xuất vía hay xuất hồn trước – Minh giải về hồn, vía và lục căn lục trần  checkbox
  Hỏi : Theo như con được nghe các bạn đạo đi trước hay là đọc qua các sách nói thì là trên đường tu học của mình, thì khi mà mình có một ấn...
  Đáp : [nghe/xem] - [download]   - ArrowFromIcon
Cho nên muốn xuất vía hay xuất hồn, phải tìm ra cái bằng chứng. Trước khi tu, tôi mới tò mò, tôi tìm. Chu choa.. cô Loan cổ tu, cổ nói cổ lên tới Tam Thập...
328. Từ tối tới sáng là có câu trả lời – Tự tu tự tiến  checkbox
  Hỏi : Nhiều lần con đương nửa tỉnh nửa mê, có cái câu hỏi con không biết đó có phải là chân nhân của con hỏi hay phàm nhân của con không,...
  Đáp : [nghe/xem] - [download]   - ArrowFromIcon
Đúng như vậy. Bởi vì cái câu hỏi là sự tăm tối, mà chị cố gắng đi lên thì sự sáng suốt nó đã phúc đáp cho chị rồi. Chị thấy không? Từ tối tới...
329. Luồng điển chơn thức bên trên hổ trợ cho xác thân  checkbox
  Hỏi : Dạ con có được vài cái ấn chứng, con xin bạch với Thầy và để trình với bạn đạo. Con tưởng rằng không sớm thì muộn các bạn đạo...
  Đáp : (xem cột bên phải)  - [download]   - ArrowFromIcon
Cho nên tu Vô Vi… Tại sao mấy người đi bộ với tôi một chập, tôi bỏ mất? Ai rút tôi đi? Cho nên cái chơn thức nó ở bên trên. Mà khi chị buông tất cả,...
330. Một kinh nghiệm sơ khởi về xuất hồn  checkbox
  Hỏi : Luôn luôn luồng điển của con thẳng tắp lên cao, lên cao… tự biết rằng con thấy như vậy nhưng mà con không biết có phải là con được...
  Đáp : [nghe/xem] - [download]   - ArrowFromIcon
Cái đó là sự cảm nhận mới thấy rõ. Vô Vi là thực hành trong điển giới. Cho nên cái khi mà nó rút, Bác lên bác thấy nó rút lân lân, lân lân, lân lân...
 
của tổng cộng 668 Câu vấn đáp (được phổ biến)
left-blu2 left-blu3 29 30 31 32 [33] 34 35 36 37  right-blu3 right-blu2
Master in 1980s
 
 
 
Luồng điển chơn thức bên trên hổ trợ cho xác thân
 
Hỏi: Dạ con có được vài cái ấn chứng, con xin bạch với Thầy và để trình với bạn đạo. Con tưởng rằng không sớm thì muộn các bạn đạo của con sẽ được như con. Con có được 4 lần. Lần thứ nhứt con đi mệt, con có cái cảm tưởng như là ai đỡ con lên. Lần thứ nhì con đi mệt mà tay con xách đồ thành ra không được đỡ. Khi mà con gái của con xách cái gói đồ đó lên thì con lại được đỡ, và cách đây vài ngày, con đi với Yến, con cầm có cái bóp tiền thật nhỏ vài trăn gram mà con cũng không có được đỡ, khi đưa cho Yến cái bóp con rồi thì con lại được đỡ. Như vậy con suy nghĩ chắc có lẽ là bởi vì có cái ngũ hành hay cái chi mà nó cản trở, nó không cho con được hưởng…   -  ArrowFromIcon
Đáp:
download [mp3]
 
Cho nên tu Vô Vi… Tại sao mấy người đi bộ với tôi một chập, tôi bỏ mất? Ai rút tôi đi? Cho nên cái chơn thức nó ở bên trên. Mà khi chị buông tất cả, chị thả lỏng hết, chị nghĩ Nam Mô A Di Đà Phật, chị đi thấy nhẹ lắm! Như ai đỡ, ai nâng đàng sau đít mình, đưa mình đi. Đó, nó nhẹ nhàng như vậy! Nói ra không ai tin, nhưng mà kỳ thật luồng điển rút bộ đầu rồi, tôi muốn đi, tôi muốn đi tới kiếm anh Năm, ví dụ vậy, sắp tới thì tự nhiên nó hồi điển lại. Chị có sự cảm giác đó, nó hồi điển, nó làm chị nặng trịch, chị dòm... chị thấy anh Năm đứng đó! (cười). Nó như vậy! Cái đó là tôi đích thân thử mà. Từ ở Chợ Lớn đi tới Sa Đéc, mà nào hồi giờ tôi không biết nhà chị Tư Vạn Tường ở đâu... Tôi nói "thôi mình đi đại cái… coi ông Tư ổng dạy mình điển, mình lấy điển đi kiếm cái nhà bà đó, bả cũng tu về điển…". Hồi đó tôi cũng thắc mắc như tất cả các bạn đạo. Tôi bước xuống xe đò, tôi đi, đi… rồi cái ý tôi nói "đi tới nhà chị Tư Vạn Tường…", tôi đi đi một chập… tới đó, tôi cũng như làm biếng đi… hết đi được, tôi dòm, tôi thấy bả ngồi đó! "Ủa! chớ sao chị ở đây?" Rồi bả mới hỏi "Chứ chú xuống hồi nào mà chú biết địa chỉ của tôi?". Tôi nói "tôi đâu có biết, lần đầu tiên mà tôi dùng điển đi tìm chị thôi, vì tôi muốn thử Ông Tư có sự thật không!" Tôi đã đi tìm bằng cái ra-đa điển. Đó, sau này chị sẽ đi tới cái chỗ đó! Càng đi rồi chị càng thấy rằng: cái câu chuyện chị đang nói, mà nó bặt nói, quên mất đi! Muốn nói, nói không được nữa! Không biết đầu đuôi nó ra thế nào! Cái đó là chị tránh được một cái nạn rồi! Nếu chị tiếp tục nói là có chuyện thị phi nó xảy ra; về nhà mình mới suy nghĩ được. Đó, nó nhiều chuyện kỳ lạ lắm. Ờ bây giờ tôi muốn đi ra Oromarche [?], mà lẫn quẫn, lẫn quẫn… không đi được! Thì chỗ đó có chuyện. Đó!

Cho nên cái chuyện Bề Trên luôn luôn quang chiếu sáng suốt, và tâm chúng ta hướng thượng, thanh… Thanh hòa thanh thì lúc nào cũng đi vô trong cái giới thanh, là không có động loạn, không có tai nạn, không có nguy hiểm. Đó, cho nên người tu mà trụ điển trung tim bộ đầu rồi là quý lắm. Đó là một cái direction* (dẫn đường) trực tiếp. Hồi nào giờ mình làm con người, mình thấy rõ ràng: con lăng quăng nó ở dưới nước, mà nó biết cục cựa, vậy chứ cái nào điều khiển nó cục cựa? Phải cái luồng điển ở Bên Trên không? Mà chúng ta đi, đứng, ngồi, nằm, suy nghĩ hơn thua, đều là luồng điển ở Bên Trên hết! Nếu chúng ta dùng ác ý đối với một người nào, thì nó sẽ vọng những sự ác ý, tiếp tục ác, giết người đó, để hại người đó… Nó ra cả chương trình như vậy! Mà chúng ta tu ta cởi mở rồi, chúng ta không nghĩ cái đó. Nghĩ thương yêu thôi. Cái giai đoạn đầu, chúng ta nghĩ thương yêu, không có ghét người đó, thì tự nhiên nó sẽ cởi mở, cởi mở… và nó tránh tai nạn cho chính mình. Nếu mà mình nuôi dưỡng cái phần ác ý mà trách móc người ta, thì rốt cuộc mình bị hạ tầng công tác và bị luồng điển kéo lại. Cũng như chị xách cái bóp nó trì lại, vì chị mắc nghĩ cái đồng tiền mà! Nghĩ cái bóp này nè, thì điển ở đâu mà nó dẫn chị? Rồi chị bỏ cái bóp, thì điển nó mới dẫn chị đi chớ! Phải không? Trở về với sự chơn giác của nó.

Cho nên quý báu vô cùng, tu Vô Vi sẽ tránh nhiều tai nạn, đổi tướng. Từ ngày chị tu tới bây giờ, cái tướng chị thay đổi nhiều lắm rồi. Khác hết trọi! Càng ngày càng tươi trẻ lên. Mà anh Năm cũng vậy! Đâu có giống như lúc hồi trước mà ban đầu gặp tôi, cái mặt càu nhàu lắm! Nó không hay! Nhưng mà bây giờ vui lắm rồi. Ảnh cũng bị điển rút. Không phải bị điển rút mà ảnh trở về với luồng điển của ảnh thì ảnh tươi thôi, mà cảm thấy như mình bị điển rút. Khi vô ngồi thấy nó rút lâng lâng đi lên, thấy nó nhẹ nhàng... Đó là mình đang học. Anh đi đâu? “Tôi thấy nó đi lên, tôi cảm thấy nó đi lên, tôi thấy như không có ở đây… Khi tôi nghe băng ông Tám nói tôi thấy tôi không có ở đây…”. Vậy chớ đi đâu? Đi một chỗ tôi học, mà tôi chưa thức. Đó. Cũng như tôi tới Amphion mà tôi chưa biết ở đây có cái trái cây gì, tôi chưa biết… Thấy chưa? Ở lâu thì tôi biết.

Cho nên mỗi từng phải mỗi học, chớ không phải tôi học rồi, tôi biết đạo rồi, là biết đâu! Không biết đâu. Có nhiều người nói rằng “Ông Tám ổng dạy đạo cho tôi học hết của ổng rồi, tôi đâu cần học nữa…” Chưa đâu! (cười). Ông Tám chỉ nói một phần nào, vì ngôn ngữ giới hạn, mà chúng ta thực hành thì chúng ta sẽ tìm chiều sâu của Chơn Lý. Chớ nhiều người còn nhầm lẫn lắm… “Tôi hiểu hết rồi, chớ ông Tám nói gì tôi biết nấy rồi, tôi còn hơn ổng nữa, tôi học làm chi nữa, tôi là bậc sư rồi…”, nhưng mà nhằm lẫn đó bạn ơi! Khổ lắm! Chưa có biết đâu. Ngôn ngữ bị giới hạn; thể xác bị giới hạn; trí óc bị giới hạn; chưa mở cho hết, đừng tưởng là biết mà bạn lầm! Không tiến được đâu. À! Cho nên nhiều khi như những người tu có trình độ vậy, được khen một chút, tự đắc, tự cao, rồi tự chôn sống mình tại thế mà không hay! Bực tức, không có phương tiện nào phát triển được, rồi chính mình giam mình, chớ đâu phải ông Tám cúp điển gì đâu mà đổ thừa ông Tám? Cũng đổ thừa ông Tám nữa! Ông Tám phải gánh chịu. Nhưng mà ông Tám không dám làm điều đó, bởi vì cái điều đó là điều ngu xuẩn. Điều tự đắc là điều ngu xuẩn, không làm. Phải học hỏi thì mới tiến bộ.

Cho nên ông Tám luôn luôn bằng lòng cho mọi người kêu nó bằng ‘em’, hay là bằng ‘thằng’, cũng chịu nữa. Bằng ‘em’, bằng ‘thằng’, trách nhiệm ít hơn; mà kêu bằng ‘ông Phật’ thì trách nhiệm nhiều hơn (cười). Kêu bằng em, bằng thằng, là họ thương em thương thằng, em thằng khỏe một chút, phải không? Đâu có sao! Cho nên ở đời họ chửi mình, mình lấy oán làm ân. Họ khinh khi mình, mình biết lấy oán làm ân, thì mình mới được thanh nhẹ. Mà họ khinh khi mình một chút, mình giận hờn là mình làm cho mình chậm tiến và hư cơ quan của ông Trời đã giao phó cho mình điều khiển, là cái xác này. Đó. Cho nên chị buông bỏ tâm thức của chị, thì lúc nào chị cũng cảm nhẹ, không có cái gì bận lòng. Mà những người tới với chị là được trị bịnh. Vì chị cũng là con người tại sao chị thanh nhẹ? Họ sẽ tìm… Và khi mà họ tìm chị là cái từ điển của chị ban cho họ rồi. Từ điển là gì? Là một thang thuốc, uống một thang thuốc là một cái từ điển rồi. Từ điển mình ban cho họ là có thang thuốc… Như hồi sớm mơi giờ, mấy người đang nằm giường bịnh uống thuốc chớ, chiều nay tôi lại cho thêm thuốc nữa, uống để cho nó mở trí ra. Trị thì trị tận gốc, mở trí, mở tâm, nó mới đạt tới ý nguyện vô cùng.

 
--- oOo ---
 
 
right-yel gif
Hướng dẫn cách dùng
 
Ghi Chú:

Trang Vấn Đáp này đang được cập nhật thường xuyên. Mọi ý kiến đóng góp, yêu cầu, hay thắc mắc, xin thư về chúng tôi qua địa chỉ info@vovilibrary.net. Đa tạ.

Tìm:
>> Advanced Search