Thư đến: '... Ðức Thầy chỉ thử tâm kẻ học đạo bằng lời nói lạnh nhạt mà con đã bị động tâm thì làm sao học được đạo?...'
California, ngày 24 tháng 5 năm 1998

Kính Ðức Thầy,
Con tên là VT, theo PLVVKHHBPP đã 23 năm, nhưng kết quả tu học không bằng một nửa của người mới tu học. Tại sao? Vì nghiệp lực của con quá nặng nề.
Kính Ðức Thầy! Con nhận được pháp thiền này do một người khùng (mà chị con nuôi trong nhà) trao cho con. Ông ta đã lượm quyển "Tôi Tầm Ðạo 1,2,3" trong đống sách mà VC sắp đem đốt. Sau khi đọc quyển sách, con đến thiền đường ông Em để nhờ chỉ cách thực hành công phu (một lần). Sau đó, con phải vào trại học tập cải tạo. Con dấu sách Thực Hành Công Phu trong người. Bảy tháng đầu con tu tập có tiến bộ, sức khỏe tốt (mặc dầu ăn cơm với muối nhiều hơn thịt cá). Thân tâm con được an lạc, không lo nghĩ nhiều đến gia đình, vợ và hai con nhỏ (1 tuổi và 7 tháng). Con biết chấp nhận hoàn cảnh thực tại và lo hành pháp. Mỗi đêm con thiền mê đi suốt một giờ rưỡi, khi tỉnh lại tưởng chừng như mới 15 phút. Con thấy được nhiều ấn chứng. Khi con rời khỏi trại học tập, vì phải đương đầu với miếng cơm manh áo, con gặp nhiều nghịch cảnh, con vẫn kiên trì theo đuổi Pháp Lý, nhưng không đều đặn, có đêm mệt mỏi quá ngủ luôn. Sau đó nghe được băng giảng đạo của Ðức Thầy, con cố gắng chỉnh đốn lại và cố gắng ngồi thiền mỗi đêm 45 phút vì ban ngày bôn ba động loạn, và tình trạng như thế suốt 23 năm qua.
Kính thưa Thầy! Điều ước mong của con từ nhỏ là tìm được Pháp Môn hữu hiệu đưa con đến chỗ giải thoát. Con đã biết tụng kinh, lần chuỗi niệm Phật lúc lên 10 tuổi (theo pháp môn Tịnh Ðộ). Khi lớn lên con mong gặp được Mật Tông Pháp vì pháp môn này đích thân minh sư truyền dạy nhưng con không được toại nguyện. Con đã đọc nhiều triết lý Phật Giáo của Ðức Thầy TÂY AN (phật giáo Hòa Hảo), Triết Lý Thiền Ðịnh của SUZUKI, KRISHNA MURTI... Con thấm nhuần được Triết Lý Vô Vi của Phật Pháp qua ÐỨC THẦY TÂY AN:
"Tu đầu tóc không cần phải cạo
Miễn cho tròn cái đạo làm người"
Ðức Krishna Murti nói:
"Chỉ cần 5 phút thành Phật nếu bạn thật sự buông bỏ hoàn toàn... Nhà chùa, nhà thờ là nơi ngục tù giam hãm chúng ta!"
Nhưng cái khó của giáo lý là:
- Làm sao "cho tròn cái đạo làm người"?
- Làm sao "thật sự buông bỏ hoàn toàn"?
Và không có phương pháp nào thực hành rốt ráo đến mục tiêu đó. Những bậc cao minh đại giác đã nhiều năm, nhiều kiếp tu tập mới có thể nói được điều đó dễ dàng, chứ chúng sanh nghiệp lực đầy dẫy và yếu đuối không thể thực hành được điều đó nếu không có phương pháp giải mở. Con cũng có nghe danh tiếng của Ðức Cao Minh Thiền Sư, Ðức Ông Tư ở Sa-Ðéc, nhưng con không có duyên gặp gỡ. Mãi cho đến ngày nhận được quyển sách "Tôi Tầm Ðạo" của Ðức Thầy, con đọc nghiền ngẫm những câu vấn đạo của Ðức Thầy giải đáp. Con nhận thấy rõ nét triết lý Vô Vi Phật Pháp mà con đã thấm nhuần trong tâm não:
- "Nếu ăn chay mà thành Phật thì con bò đã thành Phật..."
- "...Thượng Ðế trong nội tâm, bàn thờ trong nội tâm..."
Song hành với triết lý Vô Vi đó, Ðức Thầy còn có ba pháp hành để giải nghiệp lực cho chúng sanh.
Kính thưa Ðức Thầy, cái khổ tâm của con là đi vào Ðạo mà không có cơ duyên diện kiến Minh Sư truyền pháp. Con cứ ôm cái triết lý Vô Vi và ba pháp thực hành (SH, PL, TÐ) lượm được mà tu tập với nghiệp lực dẫy đầy, giống như kẻ hành khất nặng nề với những rác rưởi chồng chất trên người trên bước đường lang thang tìm sự an lạc cho thân tâm. Qua băng giảng của Ðức Thầy, con học được chữ nhẫn nhục và từ bi. Ðức Thầy đã nhẫn nhục làm tapis cho thiên hạ. Ðức Thầy đã từ bi thương xót chúng sanh trong cảnh khốn cùng mà không màng đến sự cực nhọc vất vả của tâm thân. Những lần nhắc đến đức độ cao cả của Ðức Thầy là con khóc. Con không biết tại sao? Có lẽ vì công năng khổ hạnh của Ðức Thầy quá cao siêu và to lớn như sa mạc, còn kết quả tu tập của con suốt 23 năm qua như hạt cát (chứ không được một nắm cát) trong sa mạc. Ðức độ và đạo hạnh của Ðức Thầy không ai sánh bì kịp.
Suốt 23 năm qua, lúc nào con cũng mơ diện kiến với Ðức Thầy. Sau ba năm gia đình con sang Mỹ (1995), ổn định tạm cuộc sống, con muốn tìm gặp Ðức Thầy nhưng chưa có cơ hội. Dịp may có người bạn ở Georgia báo tin sắp có Ðại Hội Vô Vi ở Las Vegas. Ðược tin con mừng quá, vội liên lạc với thiền đường Thiền Thức, nhưng không còn chỗ trống. Con liên lạc với anh Trường ở Texas, thì anh cho biết phải đóng tiền trước để giữ chỗ. Con chỉ nghỉ được có hai ngày cuối tuần (vì mới vào làm không có phép). Ngày bắt đầu Ðại Hội là ngày Chúa Nhật. Con xin nghỉ ốm một ngày để có thể dự Ðại Hội thêm một ngày thứ hai. Ðến chiều ngày đầu tiên của Ðại Hội, gia đình con gặp chị bạn đạo hỏi: "Có gặp Thầy chưa?", "Biết đâu mà gặp!". Rồi chỉ chạy đi liên lạc với ai đó, vì chiều thứ hai 4 giờ là gia đình con phải về Cali để kịp sáng hôm sau đi làm. Mãi đến ngày thứ hai của Ðại Hội, lúc 2g30, con gặp lại chỉ và được biết Thầy đã chờ gặp con vào buổi trưa (12g00). Thế là trễ rồi! Cầm số phòng của Thầy trong tay lòng con nửa mừng nửa lo. Không biết mình sẽ làm gì đây khi gặp Ðức Thầy vì đây là lần gặp gỡ đầu tiên.
Gia đình con ngồi đợi ở phòng khách trong sự hồi hộp và lo nghĩ không biết mình phải nói gì đây? Ðức Thầy chợt hiện ra, lòng con đang phân vân. Bỗng con nghe tiếng Ðức Thầy: "Cái gì nữa đây? Giờ này không có tiếp khách". Lòng con se lại. Con cảm nghĩ mình vô phước, không duyên gặp gỡ từ lúc vào đạo. Khi có cơ may gặp được cũng chẳng nhận được lời chỉ giáo tâm tình! Vợ và con của con cũng ngơ ngẩn đưa mắt nhìn con. Con ra hiệu cho họ quỳ xuống chân Ðức Thầy và chỉ nói được câu: "Gia đình con đến lạy từ biệt Ðức Thầy. Xin phép Ðức Thầy cho con về, ngày mai con phải đi làm, không tiếp tục dự Ðại Hội được". Gia đình con cúi lạy Ðức Thầy ba lạy. Ðức Thầy hỏi:
- Về đâu? Ði bằng gì?
- Dạ, con đi xe về Cali.
- Ði đường mất 4g30?
- Dạ.
- Thôi về ráng lo tu.
- Dạ.
Sau đó, gia đình con xá Ðức Thầy và lui ra để Ðức Thầy còn ăn uống trước khi xuống hội trường. Trên đường về, ngồi trên xe, vợ con hỏi:
- Em thấy Thầy làm sao ấy!
- Có lẽ Thầy phải xuống hội trường đúng giờ vả lại mình đã đến trễ. Lúc Thầy chờ mình, mình không gặp được chị bạn đạo để biết trước. Khi được tin Thầy cho phép diện kiến thì đã quá trễ! Lỗi tại mình không liên lạc được chị ấy.
Kính Ðức Thầy! Xin Ðức Thầy tha tội cho con. Miệng thì nói thế với vợ con nhưng thâm tâm con nghĩ: "Sao Thầy lạnh nhạt thế! Phải chi Thầy hỏi, các con đến có việc chi đây? Và sau đó Thầy nói vài lời để xoa dịu lòng nhớ nhung, mơ ước gặp gỡ mấy chục năm qua!!!".
Suốt lộ trình về, tâm tư con vui buồn lẫn lộn. Vui là hạnh ngộ được Ðức Thầy, được lạy Ðức Thầy, đã mãn nguyện. Buồn là lần đầu tiên gặp gỡ quá ngắn ngủi thời gian và ngắn ngủi lời nói... Bỗng nhiên, con chợt nhớ ra câu chuyện cầu đạo của Nhị Tổ Thần Quang. Tổ Sư Thần Quang, khi xưa cầu đạo với Ðức Ðạt Ma Tổ Sư, ông phải quỳ trước cửa động suốt bảy ngày đêm dưới trời tuyết giá lạnh. Khi được diện kiến Ðức Ðạt Ma Tổ Sư, Thần Quang thưa:
- Kính bạch Thầy, con không có gì làm lễ ra mắt Thầy!
- Cánh tay của ngươi!
- Thần Quang không ngần ngại rút gươm chặt đứt cánh tay trái của mình dâng lên Tổ Sư. Cuối cùng con nghĩ ra, Ðức Thầy đã thử tâm nhẫn nhục của con nhưng con không lãnh hội ngay tức khắc. Thế là con đã thi rớt đức nhẫn nhục mà con đã học qua lời chỉ giáo của Ðức Thầy qua băng giảng đạo. Người xưa có cách thử tâm kẻ cầu đạo rất khắc nghiệt. Ngày nay, Ðức Thầy chỉ thử tâm kẻ học đạo bằng lời nói lạnh nhạt mà con đã bị động tâm thì làm sao học được đạo? Hôm nay con viết lại những dòng cảm nghĩ của con dâng lên Ðức Thầy. Thư viết đến đâu, nước mắt con chan hòa đến đó. Con nghĩ mình không có nhiều cơ may sớm gặp Ðức Thầy khi vào đạo, không được Ðức Thầy ban ân điển khi gặp gỡ... Tuy nhiên, dù sao con cũng đã diện kiến Ðức Thầy, lạy Ðức Thầy như học trò lễ lạy sư phụ khi nhập môn. Thế là con mãn nguyện rồi! Con ráng cố gắng tu sửa như Ðức Thầy đã dạy.
Kính thưa Ðức Thầy! Mọi người sinh ra với một duyên nghiệp riêng, căn cơ tu học riêng. Do đó cũng phải có sự chỉ giáo riêng rẽ của Minh Sư. Con kính lạy Ðức Thầy cho con lời chỉ dạy riêng theo đúng căn cơ tu học của con. Con phải tu hành thế nào để tiến bộ trên đường tu học và phải làm gì để góp phần vào công việc xây dựng chung của Thượng Ðế. Sau cùng con kính gởi đến Ðức Thầy số tiền 1250 đô la để đóng góp vào chương trình "Cứu Khổ Ban Vui". Số tiền này con đã dành dụm suốt ba năm qua để đi dự Ðại Hội nhưng nay con gởi đến Ðức Thầy chuyển cho người nghèo khổ. Số tiền tuy nhỏ nhưng nó là cả tháng lương con đi làm hiện nay. Con mong số tiền nhỏ bé này mang lại một ít niềm vui cho người nghèo khó ở Việt Nam và làm giảm bớt một phần nào nỗi đau sót của Ðức Thầy đối với chúng sanh. Kính mong Ðức Thầy nhận nơi đây lòng kính yêu của con đối với Ðức Thầy.
Con rất mong nhận được thư hồi âm của Ðức Thầy. Một lần nữa, con kính lạy Ðức Thầy tha lỗi cho con vì con đã viết thư quá dài làm mất thì giờ quý báu của Ðức Thầy.

Kính lạy Ðức Thầy,
Ng H V T
 
Thư đi:
Montréal, ngày 27 tháng 6 năm 1998

VT,
Thầy vui nhận được thư con đề ngày 24/5/98, được biết con vẫn thành tâm hành pháp và giàu lòng bác ái, đã gởi $1250 giúp đỡ người nghèo. Số tiền này Thầy sẽ chuyển về VN cho trường học dạy trẻ câm điếc tại Lái Thiêu do soeur N. đảm trách. Con có duyên lượm được pháp và tự tu, là điều may cho phần hồn của con, nay lại được đến xứ Mỹ tự do, lại có cơ duyên tham dự Ðại Hội tại Las Vegas chỉ có một ngày rưỡi, phải trở về nơi trú ngụ đi làm. Căn lành ngộ pháp tự thực hành, khứ trược lưu thanh, hướng tâm về Trời Phật, khai triển Phật Pháp. Duyên may gặp được bạn đạo, tài liệu dồi dào, trì chí tu tiến. Người tu cần nghịch cảnh để sớm thức tâm, lấy oán làm ân, thực hành đứng đắn, phân minh đời đạo trong thực hành. Chư Phật đều chịu khổ nhịn nhục mới thành. Sau sự khổ nhục là sự siêu thoát và sung sướng.
PLVVKHHBPP là cứu khổ ban vui, tự tu tự tiến, trì niệm Nam Mô A Di Ðà Phật theo sự giải thích trong cassette của Thầy đã thực hành, truyền cảm luồng điển trong tâm thức. Nơi nào cũng tu được, chỉ thiền hướng về hướng Nam là được rồi. Chỉ cần thành tâm niệm Phật thì mới giải được nghiệp chướng trong nội tâm.
Thiên đàng địa ngục là do tâm. Nếu tâm chúng ta thanh tịnh thì hoàn toàn sẽ giải được nghiệp. Lúc nào cũng sống trong không mà có. Còn tự ái thì lúc nào cũng chấp chay và mặn. Thành tâm quyết chí tự giải và tu tiến thì mọi việc sẽ được yên vui. Hoàn cảnh là ân sư, thực hành là chánh, sẽ quán thông muôn chiều kích động và phản động. Học từ bi và thực hiện từ bi, con có duyên gặp Thầy nhưng con chưa cảm giác luồng điển thanh tịnh của Thầy đã và đang làm việc với con trong lúc hành thiền.
Mỗi khi con nhắc đến đức độ của Thầy thì con cảm động đến rơi lụy, chứng minh tâm từ bi của con có, con mới cảm động. Khi con thông cảm sự khổ nhục của Thầy đã chịu đựng từ bao nhiêu năm qua, tin tưởng nơi Trời Phật mà hành sự vì người kế tiếp. Sự ngược đãi của Thầy đối với người tu là cứu chứ không có hại. Nếu thật sự nhịn nhục thì chỉ có thương chứ không có ghét. Vì sự khổ nhục của đồng loại, Thầy đã dùng nước mắt chan cơm và đau đớn từ sớ thịt. Nhờ cơn điêu luyện của tình đời đen bạc, mà Thầy đã tự vượt mãi cho đến ngày nay. Thầy vẫn khỏe mạnh và tiếp tục phục vụ bạn đạo khắp các nơi trên thế giới và các bạn ở quê nhà. Nhắc đến Thầy con khóc là con sẽ tự giải được trược khí trong nội tâm. Chúng ta chỉ có thầm tu thầm tiến trong thực hành, nhiên hậu mới có cơ hội khai thác tài sản cuối cùng của Ðấng Toàn Năng đã ân ban. Chúng ta chỉ lập lại trật tự thanh tịnh sẵn có mà tận hưởng những gì đã và đang ân ban, mang xác làm người chẳng có khả năng tạo ra một hạt cát. Chỉ có thuận theo tình trời để học hỏi sự thanh tịnh mà thôi. Hiểu được thanh khí điển hóa sanh vạn vật, thực hành phát triển điển tâm, thì chẳng có chay mặn, chỉ biết phục vụ từ gia đình cho đến xã hội không cách biệt. Tâm thành sẽ hiểu rõ nguồn căn của chính mình mà tu. Thanh nhẹ là duyên, nặng trược là lún sâu và phá hoại. Con hiểu được sự thử thách của Thầy đối với con thì con cố gắng tu nhiều hơn, để dẹp tất cả tự ái mới tiến sâu vào đạo mà tu. Ở đời này chỉ có Trời, Ðất và Ðạo là sung sướng nhất; Đó là gia tài cuối cùng của người tu Vô Vi.
Càng nhập định sẽ càng tỏa ánh sáng từ khối óc cho đến cơ tạng. Trung tim bộ đầu liên hệ với luồng điển cái của vũ trụ mà tu thì mới thật sự thoát nghiệp trần gian, hết lo và hết khổ, chỉ có vui trong thanh tịnh mà thôi. Dứt khoát chủ kiến mới thoát tục. Chúc con và gia đình vui tiến trong thanh tịnh.

Quý thương,
Lương Sĩ Hằng
Tìm: