Thư đến: '... sau này có một số bạn đạo nói rằng Thầy không cho đi công quả nữa'
S , ngày 14/2/1997

Kính Đức Thầy,
Con là Huỳnh K H , tu thiền từ năm 1980. Con đến với Pháp Lý Vô Vi sau một cơn bạo bệnh. Người hướng dẫn con trực tiếp là Chú Sáu Nguyễn Văn Lung vì lúc đó Thầy đã ra đi. Con chưa có duyên phúc được gặp Thầy vì con đi sau, nhưng sao tâm con lúc nào cũng hướng và nghĩ lúc nào Thầy cũng không bao giờ bỏ chúng con.
Bấy lâu con thấy mấy người bạn viết thư thăm Thầy và được Thầy phúc đáp dạy dỗ rất nhiều điều hay lẽ phải cả đạo lẫn đời nên con cũng muốn viết thư cho Thầy lắm, nhưng con tu chưa được tốt nên con sợ nhất là làm bận lòng Thầy. Hôm nay con muốn viết thư để hỏi thăm Thầy xin Thầy thương con mà chỉ dạy để bước đường học đạo của con được tiến bộ chút ít.
Kính Thầy! Con có mua một miếng đất và đã xây nhà xong, con dọn về ở từ 24/12 âm lịch giáp tết. Theo tục lễ con cũng có cúng (dâng bông hoa và trái cây) để xin phép các vị Sơn Thần, Thổ Trạch cho con được về sống trong ngôi nhà này được bình an, tu hành mỗi đêm tinh tấn, cho con cái của con sức khỏe có công ăn việc làm và luôn hướng về việc thiện. Con cũng xin thưa với Thầy là mảnh đất lúc con mua có một ngôi chùa vẫn còn rải rác cũng có mộ ông bà đã chôn cất bằng đá ong, phủ đất bảo đây là phần mộ của tổ tiên trên 100 năm. Họ đã lấy cốt xong và đưa vào chùa để thờ phụng. Con vì không biết đã lỡ mua đành phải cất nhà. Lúc dọn về ở con đã mở băng niệm Phật A Di Đà của Thầy lúc con tập thiền hoặc khi rỗi rảnh. Con muốn hỏi Thầy mỗi đêm con có cần phải thắp hương, con có thờ bàn thờ Thổ Thần, bàn thờ Táo Quân, trên thì thờ Mẹ Quán Thế Âm, Cha Mẹ con nữa. Thầy thấy con có cần thắp hương mỗi ngày hay chỉ cần ngày giỗ thôi vì có thắp hương bằng điện.
Sau đây con xin hỏi thêm Thầy là lúc Chú Sáu lung còn sống có gọi con xuống để chỉ dạy con đi công quả. Lúc trước thì con hay đóng góp tiền để cùng Anh Luận ở Cao Thắng sang băng cassette hay kinh sách vì con thích phổ biến đạo pháp hơn là đi bên ngoài. Vả lại lúc đó con còn đi dạy. Bây giờ con nghỉ nên Chú Sáu giao cho con tổ chức đi công quả. Mỗi lần đi Chú Sáu có giao cho con tiền quý vị bạn đạo ở Mỹ, Úc, Canada, Pháp. Con đi đâu lên kế hoạch rõ ràng, mua những gì, tiền bạc tính toán rành mạch, công khai tài chính mua chi và nhất là ai đóng góp bao nhiêu còn đều ghi ra và đọc lên để quay video. Công tác xong con báo cáo cho Chú Sáu rõ để rút kinh nghiệm. Chú Sáu dạy con đi một năm 3 lần (rằm tháng giêng, rằm tháng 10, rằm tháng 7) không đi nhiều. Ngoài ra có đột xuất như thiên tai thì mới đi thêm. Chủ yếu là đi giúp người nghèo để gọi là lập công bồi đức học phước thêm, chứ con vẫn biết tu huệ là chính. Kính thưa Thầy, sau này có một số bạn đạo nói rằng Thầy không cho đi công quả nữa. Con cũng thưa Thầy là con đi xong cũng có bài học dữ lắm! Nhưng con cố gắng nghe và cố học hòa học nhẫn dó đó mà cũng vui vẻ, Thầy ạ! Con hằng đêm không dám lơ đãng công phu, có điều tâm con chưa trụ được, con ráng cố gắng để khỏi phụ lòng Thầy và Chú Sáu đã hướng dẫn cho con. Con đến với đạo thì chồng con lại ra đi nhưng con không buồn vì con nghĩ chỉ có linh hồn là ưu tiên thôi. Vợ chồng nếu còn tình nghĩa, duyên nợ thì lo cho nhau, còn không thì cũng chết đi rồi hết nợ nên con không bận tâm. Không biết con nghĩ thế là con có ích kỷ không, Thầy ạ! Con rất sợ mình còn nợ không lo trả thì kiếp sau lại trả tiếp. Thầy minh quang, Thầy chỉ dạy cho con.
Thưa Thầy, thư con viết đã nhiều. Con làm mất thì giờ của Thầy, con xin Thầy tha thứ cho con, lòng con lúc nào cũng tôn kính về Đức Thầy, nguyện cố gắng công phu để ngày càng tinh tấn. Con mong một ngày nào đó con được gặp mặt Đức Thầy bằng xương bằng thịt và nếu con học giỏi thì được gặp Thầy qua luồng điển thì con quỳ đảnh lễ Đức Thầy, thật lòng con vô cùng sung sướng.
Nhân dịp năm Đinh Sữu, con kính chúc Đức Thầy và quý quyến một năm mới an khang, trường thọ.

Kính thương,
con,
H K H
 
Thư đi:
Sydney ngày 21 tháng 2 năm 1997

H con,
Thầy vui nhận được thư con đề ngày 14 tháng 2 năm 1997, được biết con vẫn bình an và tiếp tục hành thiền, phát tâm làm phước và gần đây xây cất được một tổ ấm, một căn nhà để ở và tiếp tục tu, đó là điều tốt cho gia cang con; Thầy rất vui khi nhận được thư con.
Con đường tu về Pháp Lý Vô Vi là xây dựng tâm thức tiến hóa, giải tỏa nghiệp chướng của chính mình đã ẩn tàng trong thần kinh khối óc từ bao nhiêu kiếp. Ngày hôm nay con có tâm tu Vô Vi là con phải trở về sự thanh nhẹ vô cùng ở bên trên tức là điển trung tim bộ đầu, con hành đúng pháp khử trược lưu thanh sẽ rút ngay trung tim bộ đầu, hướng tâm về sanh lực càn khôn vũ trụ mà tu thì sẽ có một căn nhà tốt lành, điển quang của Thượng Đế đã ân ban hằng ngày từ giờ phút khắc nếu con có tâm tu, hướng thượng, hướng tâm về Ngài. Thành tâm niệm Nam Mô A Di Đà Phật, Đức Di Đà tận độ quần sanh trong cơ tiến hóa đau khổ này. Con nên thành tâm niệm Phật, tự giải nghiệp tâm, thực hành đứng đắn, đời là tạm cảnh, duyên nghiệp thế gian đã giáo dục cho con người hướng trở về thanh tịnh, trong cái nguyên lý có có không không mà hành sự. Con có duyên lành viết thư thăm Thầy và thỏ thẻ đôi lời để tìm lối thoát cho chính con, vậy con nên trì tâm tu luyện, con phải nhìn thật sự của chính con và cảnh Trời Đất bao la lớn rộng độ tha tại trần.
Con có duyên lành, nay cảm thức được xác con là một tiểu thiên địa bao gồm kim mộc thủy hỏa thổ, tim gan tỳ phế thận đầy đủ, thực hành Pháp Lý Vô Vi khai triển tâm thức từ trược tới thanh, thực hành đứng đắn thì càng ngày càng khỏe mạnh tươi tốt và nhận định rõ thân xác chúng ta cấu trúc siêu nhiên mà hình thành, có Trời có Đất mới có ta; Có Trời có Đất mới có con; Con là một thể xác, một thực thể gom gọn của cả càn khôn vũ trụ đầy đủ, bên trong có gì, bên ngoài có nấy thì cảm thức muôn hình vạn trạng trong nội thức của chính con, tự tu tự tiến tự giải nghiệp tâm từ nhiều kiếp, không phải mới đây. Đêm đêm lo hành, lo niệm Phật, lo Soi Hồn, một ngày 2,3 lần cho khí tinh nó trụ trung tim bộ đầu phát sáng hòa hợp với cả càn khôn vũ trụ thì nhân lực càng ngày càng tốt, phần hồn ở bên trên càng ngày càng nhẹ, đời đạo song tu rõ rệt, quyết chí tu hành, nuôi dưỡng ý chí vô cùng, tiến về thiên quốc ổn định ở tương lai. Hồn là chủ của thể xác, con hiểu được phần hồn con cố gắng hướng về phần hồn thanh nhẹ và tiến hóa tới vô cùng, đó là thật sự lo cho tương lai của phần hồn, không bao giờ Thượng Đế bỏ rơi con. Con thực hành đứng đắn, chấn động của vũ trụ quang lúc nào cũng ban chiếu và xây dựng cho con tiến hóa, không bỏ. Con cứ lo tu cho chính con. Con nói con đi làm phước giúp người nghèo, có dư thừa thì cũng đi giúp một phần nào mà thôi, giúp để học, để hiểu, để thức tâm, để thấy cái khổ của người thế gian đang nằm trong luật nhân quả rõ ràng, có người này bị người khác không bị, tại sao? Luật nhân quả đã quy định tất cả, vậy con nên ý thức rõ ràng trước khi con làm phước cho người khác thì con phải giữ cái phước đức của chính con là Trời Đất đã ân ban cho con có một hình thể tốt đẹp mà con không khai thông chính con, không hòa hợp với Trời Đất thì điển năng con không có dồi dào, từ trường con không có tốt, con đến giúp họ cũng không có ích gì! Con giúp họ sau khi con thiền có điển, từ trường con tốt, lời nói con có giá trị, tâm thức con thanh tịnh và phục vụ rõ rệt . Nhớ đường lối của Thượng Đế đã và đang làm ngày đêm phục vụ quần sinh không suy tính. Người tu Vô Vi gặp việc làm, khi người ta cần đến chúng ta, chúng ta có khả năng giúp được thì giúp chớ không có so đo, không có tính toán thì không có bài học gì hết. Thực hành để tự thức đó là đường lối chánh giác của Vô Vi.
Bao năm xa cách con muốn gần Thầy, trước hết con phải gần con, nguyên lý của Trời Đất đã tận độ cho con mà con chưa biết con, tức là chưa gần con. Con càng tu càng ngày càng thanh tịnh, con hiểu được con, lúc đó con mới thấy Thầy là con, con là Thầy, không có xa cách nữa là tự hướng về thanh quốc mà tiến, đi về nơi không bão lụt, không nguy hiểm, Thượng Đế đã an bài cảnh đẹp, ánh sáng vô cùng ở bên trên, chúng ta nên dốc lòng lo tu tiến là đi tới đích, không nên xao lãng và không nên nghe bất cứ một lý luận của người đời ca tụng Tiên Thánh Phật nhưng mà họ chưa thành Phật; Có nói cũng vô ích, có nghe cũng dơ tai mà thôi. Phải giữ đường lối rõ rệt, khai triển lấy chính mình là chánh pháp, nhờ đỡ là tà pháp, không nên nghe bất cứ từ đâu đến. Từ đây tới 2000 năm nhiều đạo pháp xúi dục người theo họ tu nhưng mà rốt cuộc phần hồn mất luôn - vốn của mình mất luôn, vậy là tu cái gì? Tu để hiểu thực chất của chính mình, thấy rõ hành động của mình, sửa tiến mới tiến tới vô cùng tận được. Chúc con vui tiến.

Quý thương,
Lương Sĩ Hằng
OngTamVietThu3
 
Vài thư đi thư lại mới đây
 
của tổng cộng 786 thư đi thư lại (được phổ biến) theo thứ tự ngược lại của ngày tải lên Thư Viện.
left-blu2 left-blu3 32 33 34 35 36 37 38 39 40
 
 
 
down-yel gif
Hướng dẫn cách dùng
(1)Trang 'Thư Từ Lai Vãng', cũng như cả VoviLib, là một phương tiện của chung, chứa đựng những thư đi thư lại trên đường hoằng pháp của thiền sư Lương Sĩ Hằng và bạn đồng hành trong suốt những năm Ngài còn tại thế. Chúng tôi lưu trữ những thư từ ấy trong chữ viết trong database để giúp việc truy cập của hành giả được dễ dàng hơn.
(2)Khung Tìm nhỏ ở bên trên có thể giúp quý vị tìm bài. Để sử dụng, đánh vào khung vài chữ muốn tìm của lá thư, chẳng hạn như 'VHT' (viết tắt tên người viết thư) và bấm 'Go'. Nếu tìm theo năm tháng, cần đánh theo thứ tự 'năm-tháng-ngày'. Thí dụ: '1988', hay '1988-07', hay '1988-07-06'. Nếu để trống và bấm 'Go', kết quả sẽ là tất cả thư từ hiện có! Xin dùng kiểu chữ Unicode.
(3)Để đọc một lá thư tìm được, bấm vào link của thư đó, lá thư sẽ hiện ra phía bên trái.
(4)Nếu bạn có account và đã login, có thể dùng link "Tải Thư Từ Lai Vãng lên Thư Viện" hiện ra ở bên trên để mang thư vào.
 

(Thư viện đang gom góp các thư từ lai vãng của Đức Thầy và hành giả Vô Vi. Kính mời quý bạn đạo gần xa đóng góp cho kho tàng chung này ngày càng đầy đủ hơn. Đa tạ.)

Tìm: