Thư đến: '... có lẽ vì quá tội lỗi nên có gì che phủ tối tâm nên con để những cái logo và cái thư trong bóp con mà đến Đại Hội con tìm hoài mà không thấy'
V , ngày 10/1/1997

Kính thưa Đức Thầy,
Con là Phố, trước hết con kính thăm Thầy và sau là con có một câu chuyện kính xin trình Thầy mong Thầy tha tội cho con.
Sau khi về VN trở qua dự Đại Hội, bác Nguyên cha của chị Sương bên Pháp có nhờ con cầm hộ bức thư sang cho Thầy. Con xin kể đầu đuôi câu chuyện vì tánh nhút nhát của con. Trước ngày chú Sáu Lung mất, con có đến thăm chú cùng đi với con có các em của con. Tự nhiên chú Sáu dặn con là "chị đừng nhận thư của ai cả vì không biết họ viết cái gì ở trong đó, nguy hiểm lắm", con chỉ vâng dạ thế thôi, nhưng trước khi đi thì bác Nguyên có nhờ con cầm thư sang Thầy, Bác dán lại, con thì không để ý gì đến lời chú Sáu Lung nói cả, nhưng thằng em Út của con nghe lời chú Sáu lắm (có thể nói là mê muội) bảo con bốc thư ra xem, không hiểu sao lúc đó con ngu muội lại mở ra xem trước Thầy coi có nói gì không? (Thằng em của con nó xúi con) sau đó con ăn năn mãi, con đã phạm thượng xem lén thư của Thầy. Hôm nay con viết bức thư này đến Thầy, con kính xin Thầy tha tội vô lễ của con. Con kính xin Thầy cho con vài lời rầy la để con nhẹ bớt được phần nào tội lỗi của con.
Và con cũng xin kèm theo đây là thư của bác Nguyên và 10 logo bằng bạc mà bác đã nhờ con cầm đi, nhưng có lẽ vì quá tội lỗi nên có gì che phủ tối tâm nên con để những cái logo và cái thư trong bóp con mà đến Đại Hội con tìm hoài mà không thấy. Hôm nay về đến Vancouver con tìm ra được thì đã trễ mất. Con kính xin Thầy tha tội cho con.
Con xin kính chúc Thầy luôn luôn mạnh khỏe dìu dắt chúng sanh trên con đường trở về nguồn cội - trong đó có đứa con tội lỗi là con.

Kính Thầy,
con,
P
 
Thư đi:
Sydney, ngày 2 tháng 2 năm 1997

P con,
Thầy nhận được thư con, được biết con thấy rõ sự mất trật tự của con tạo thành sự trì trệ trong việc làm của cuộc sống thế gian. Hứa là phải làm, tập cho nó quen như vậy. Hứa tu là phải dốc lòng tu, không phải tu giỡn tu nhờ và không tiến được. Món đồ nào lấy từ đâu ra thì phải để trở lại chỗ đó, tập cho nó quen. Người mẹ hiền có trật tự thì các con sẽ có trật tự, việc đó là cần thiết nhất trong cuộc sống. Phải trật tự - một là một, hai là hai. Hứa là phải làm, không nên hứa mà không làm. Hứa là phải làm, đó là một phương pháp tu sửa tiến về trật tự tâm linh, đời lẫn đạo cùng một nguyên lý. Hứa mà không làm - trì trệ - cũng như tụi con hay phát đại nguyện đối với Trời Đất nhưng mà hành thanh nhẹ như Trời Phật không có, ôm sân si thì rất dễ, sữa chữa giải tỏa sân si rất khó. Vì sao? Vì mất trật tự mà thôi. Vậy các con hiểu được chính con mất trật tự thì ăn năn sám hối và tự tu tự tiến, đó là điều quý cho phần hồn của con. Lo tu để phần hồn tiến hóa, không nên sống mà ỷ lại, thực hành trực giác khai triển rõ rệt. Một là một, hai là hai, phải thật thà trong việc làm lời nói suy tư đều có trật tự, cuộc sống nó sẽ được an nhiên.
Thầy gửi lời chúc con siêng năng lo tu tinh tấn, hướng về đạo mà hành sự.

Quý thương,
Lương Sĩ Hằng
OngTamVietThu1
 
Vài thư đi thư lại mới đây
 
của tổng cộng 786 thư đi thư lại (được phổ biến) theo thứ tự ngược lại của ngày tải lên Thư Viện.
left-blu2 left-blu3 32 33 34 35 36 37 38 39 40
 
 
 
right-yel gif
Hướng dẫn cách dùng
 

(Thư viện đang gom góp các thư từ lai vãng của Đức Thầy và hành giả Vô Vi. Kính mời quý bạn đạo gần xa đóng góp cho kho tàng chung này ngày càng đầy đủ hơn. Đa tạ.)

Tìm: