Thư đến: '... lòng con rất thiết tha và mong cầu sớm có ngày cơ duyên sớm đến với con để gặp Thầy mà từ lâu trong lòng con hằng mơ ước và sớm có ngày tỏ ngộ được nguồn đạo'
Thứ Bảy, ngày 5 tháng 10 năm 1996

Thành kính thăm Thầy và quý đạo hữu,
Qua bao năm dài xa cách và nhung nhớ và lòng luôn tràn ngập chờ đợi. Trong những thời gian trôi qua mà lòng thì hắt hiu. Vì nhớ Thầy ơi! Thời gian của dòng đời thì luôn trôi chảy và cứ xoay mãi mà thời gian của tuổi đời thì qua mau. Nhìn lại và suy ngẫm cuộc đời thì dường như đời là cây cổ thụ, còn cuộc đời của kiếp sống thì dường như là cành lá, đôi lúc con ví Thầy như cây đại cổ thụ to lớn và che khắp và Thầy là chỗ để cho con về nương tựa. Vì sống mà không có Thầy nâng đỡ thì kiếp sống của con thật là lênh đênh và khó mà biết được cuộc sống của chính mình sẽ trôi dạt về bến nao và thật là khó định hướng để mà đi về đâu hoặc ở đâu, vì cuộc sống của kiếp người thường hướng ngoại nhiều hơn hướng nội, vì vậy cuộc sống thường hay bấp bênh, hiện tại ở nơi đây thì lòng con hằng ước mong sớm một ngày được kề cận luôn ở bên Thầy luôn và sớm được tỏ nguồn đạo mà lòng con hằng mong ước từ lâu.
Thầy ơi, lúc Thầy hiện là lòng con được sưởi ấm ánh đạo. Lúc con luôn xanh tươi là lúc Thầy hằng luôn ở bên con. Thầy ơi, con xin được ăn năn hầu mong Thầy khuyên bảo.
Thầy ơi, hầu nhờ được ơn Thầy, con xin cúi đầu ghi ơn mãi.
Thầy ơi, hầu sớm có một ngày con luôn được ơn thấy Thầy luôn mĩm cười.
Thầy ơi, lúc con được nên người là được Thầy ban ơn phước.
Thầy ơi, có lời nào thiếu sót xin Thầy hoan hỷ và bỏ qua cho nhé.
Xin chúc Thầy muôn mùa xuân lòng (tâm) luôn tươi mát và tất cả quý vị sư huynh muội luôn nở xuân tâm.
Và kính thưa Thầy cho con nhắn gởi lời thăm Ông Tư và con thành kính được gởi lời thăm ông và thành kính chúc ông mãi mãi rực rở xuân tâm nhé.

Rất mong tin Thầy,
Con, T

--------------------------------------------
Ngày 17/11/1996

Thầy kính mến,
Đêm nay con xin tiếp tục viết thư và thành kính vấn an sức khỏe Thầy.
Trước hết con xin luôn chúc Thầy sức khỏe luôn dồi dào và ánh đạo luôn luôn và mãi trong an lành. Và đạo tâm thường thăng hoa và tâm ý của con luôn được Thầy dìu dắt và nâng đỡ con trong con đường đạo , hầu cho con được đứng vững vàng và thăng hoa trong cuộc sống của tâm linh. Bởi vì sống mà thiếu vắng và xa cánh Thầy thì cuôc sống của con vô nghĩa và thiếu đi ý thức của đạo lý làm người. Và hôm nay con thành tâm hướng về Thầy. Vậy không gì quý hơn là con xin đảnh lễ Thầy ba lễ; Lễ thứ nhất là con đã sống từ vô thỉ đến ngày nay là mới được biết đến nguồn đạo mà Thầy từ bi thương xót đến con; Lễ thứ hai là con đã ngụp lặn trong cõi đời từ vô số kiếp mãi trôi dạt trong vũng bùn lầy mà mãi đến nay mới được Thầy đánh thức vào lòng con; Lễ thứ ba con xin thành tâm sám hối vì đã sống trong kiếp sống u mê sai lầm từ xa xưa cho đến nay với lòng thành con xin đảnh lễ Thầy ba lễ để tỏ lòng sám hối ăn năn hầu trở về với đạo tỉnh thức. Thầy ơi, trong kiếp sống cuộc đời thật là không lối thoát. Bởi vì kiếp sống thật là sa đọa mà con người thường hay đua tranh mà không biết nhàm chán. Càng ngày con người mãi tranh đua mãi vật chất, vinh hoa, phú quý, cái mà người ham muốn lại đánh mất hoặc quên mất. Thầy ơi, vì con người quá đam mê phú quý cho nên họ đã chôn lấp vùi đi mà họ đánh mất đi bản tánh của nội tâm cũng như đánh mất đi tình người. Thật kiếp sống con người ngày nay quá ư là sai lầm. Vì vậy con nhìn cuộc đời mà đôi lúc phải đổ lệ mà xót thương cho họ.
Thầy ơi, những lời tâm sự cùng Thầy có điều gì sơ suất xin Thầy tha thứ nhé. Thầy ơi, con mong sớm có một ngày con được ở bên Thầy và tiếp xúc với Thầy nhiều hơn và đó cũng là phước đức và mộng ước bấy lâu của con, mong rằng ngày đó sẽ đến.
Thôi cuối thư cho con dừng bút và xin phép Thầy cho con gởi lời thăm các quý đạo hữu luôn nhé. Cảm ơn Thầy nhiều lắm. Con đang mong chờ và ngóng tin Thầy.

Con, T
----------------------------------------------------------------------
Đêm 20/2/97
Thầy kính mến,
Thưa Thầy, đã rất nhiều cái Xuân trôi qua theo năm tháng, thời gian đã trôi mãi và theo dòng đời của kiếp sống mà cuộc đời rất ư là ngắn ngủi, vậy mà biết bao đời con cứ mãi lênh đênh như con tàu không định hướng và con sống trong, sống trong cuộc đời quá lạc loài và bơ vơ mặc dầu con sống trong cõi đời có rất nhiều người nhân thế nhưng mà trong cõi đời người thì mọi người đều quay cuồng và đầy hỗn loạn của tình nhân thế và thế giới của con người thì nhiều hơn thua và tình đời thì quá nhạt nhẽo và cũng vậy nhìn kỹ lại thì thấy con người thì ai chẳng giống ai, vì trong cõi trần này thì ai cũng đương ngủ và chưa thật tỉnh giấc, phải không Thầy?
Tuy nhiên trong đó cũng có con nữa, bởi vì trong lúc cũng có tỉnh và cũng có và có lúc trong bóng đêm và đang lang thang như không rõ định phương hướng vậy mà con cứ đi mãi hoài trong bóng đêm tối thì Thầy cũng có lúc đã gọi con còn trong giấc ngủ mãi mê, bởi vì con còn chưa biết rõ về con và chưa tìm ra được bản chân như diện mục của con và cũng như của bao người.
Vì vậy lòng con rất thiết tha và mong cầu sớm có ngày cơ duyên sớm đến với con để gặp Thầy mà từ lâu trong lòng con hằng mơ ước và sớm có ngày tỏ ngộ được nguồn đạo.
Thầy ơi, con rất mang Ơn Trên dìu dắt con trên đường vào ánh đạo và mơ ước sớm có ngày được Thầy yêu thương và cho phép con được gần gũi với Thầy và có thể Thầy sưởi ấm tấm lòng mà tâm linh con hằng mong chờ.
Thầy kính mến! Hôm nay con tâm sự với thầy qua dòng chữ và có điều gì sơ sót xin Thầy hoan hỷ thứ tha cho nhé. Một lần nữa xin cảm tạ ơn đã mở rộng bi tâm và đã nhận lời thư mà lòng thành kính con xin trao về Thầy.
À Thầy ơi! Con có viết thư đến Thầy đã ba lá thư nhưng một lá thứ nhì đã return. Không rõ hai lá còn lại Thầy có nhận được không?
Thưa Thầy, địa chỉ trước kia con viết là ở tại Thiền Đường Montréal 2340 Rue St Jacques Ovest, Montréal, P.Q H3J-2M7 CANADA (Lương Sĩ Hằng)
Thưa Thầy, với tấm lòng thành kính và nguyện cầu Ơn Trên xin gia hộ cho con và sớm được hầu cận bên Thầy, hầu cho lòng mơ ước của con sớm được chóng thành.
Con , T

TB: Xin Thầy hồi âm để con khỏi ngóng trông. Đa tạ Thầy.
 
Thư đi:
Montréal, ngày 7 tháng 5 năm 1997

T con,
Thầy đã vui nhận được thư con và được biết tâm tư của con đang tự cảm thấy bơ vơ và không tiến. Người tu Pháp Lý Vô Vi Khoa Học Huyền Bí Phật Pháp mong nhận được pháp và thực hành đứng đắn, giải tỏa tất cả những sự trược ô trong nội tâm nội thức của chính mình. Nhận thức ra cuộc sống hiện tại chúng ta giáng lâm xuống thế gian để học tất cả những khía cạnh kích động và phản đông, nhiên hậu mới lui về thanh tịnh tự tu tự tiến. Lúc đó mới thấy rõ nguyên lý của khối óc và cơ tạng đều chằn chịt cấu trúc bởi siêu nhiên mà hình thành. Tất cả đều là tạm trong thời gian sống tại mặt đất, học xong phải rời khỏi thể xác, tiến về đâu? Tiến về thanh tịnh!
Ngày hôm nay con có pháp thanh tịnh sửa mình trở về với thanh tịnh, thấy rõ vị trí của chúng ta từ nguồn gốc thanh tịnh đã giáng lâm xuống thế gian học tất cả mọi sự kích động và phản động từ ngoài cho tới trong. Nếu thực hành đứng đắn, tu khai sáng lấy chính mình, hiểu được mình, hiểu được Trời Đất, hiểu được tất cả. Thầy bạn cũng là ta, ta cũng là Thầy bạn, cảm thức tất cả mọi người là ta, ta là mọi người, không có sự xa cách, không có sự lưu luyến thương yêu và không dứt khoát.
Người tu Pháp Lý Vô Vi tâm tư phải dứt khoát, một là một, hai là hai, một là tôi dấn thân trong cái tiểu thiên địa này âm u chịu đựng cho tới cùng, hai là tôi chọn một pháp tự thanh lọc, khứ trược lưu thanh trở về với thanh nhẹ của phần hồn tiến hóa tới vô cùng. Hai nơi cũng phải học và cũng phải hành, cho nên Pháp Lý Vô Vi Khoa Học Huyền Bí Phật Pháp là phải thực hành chớ không phải lý thuyết. Chúng ta hành khai triển trực giác của chính mình nhiên hậu mới cảm thức những điều hay lẽ phải tự cứu và ảnh hưởng cho người kế tiếp, đó là nhiệm vụ của hành giả Vô Vi.
Thời gian làm người học biết bao nhiêu sự kích động và phản động cộng với tham dục nhưng chưa chịu dấn thân dứt khoát tu tiến, thấy rõ đời là tạm, hành triển tới vô cùng về điển quang ở bên trên là chánh. Vì vậy nhơn thân nan đắc pháp nan ngộ, con có cả hai chỉ có hành trong thanh tịnh, nhìn lấy ánh sáng của nội tâm mà tiến hóa. Ánh sáng diệu thanh là vô cùng bất diệt, thực hành để tự cứu chớ không nói mà không hành.
Ông tu ông đắc bà tu bà đắc là vậy, càng hành càng khai triển càng khám phá được chính mình, càng thấy rõ tranh trời tươi đẹp, độ tha tại trần dẫn tiến tâm linh. Tâm linh là duy nhất, chúng ta chào đời có tâm linh nhưng mà hướng ngoại mất tâm linh, bây giờ chúng ta có pháp tu trở lại với tâm linh thì chúng ta sẽ khôi phục được hai điều đời đạo song tu. Vui hành pháp, vui để nhận sự nghịch cảnh dũng mãnh thăng hoa tiến hóa chớ không có sợ mà lùi bước và than thở, chỉ có mình biết trách mình chẳng trách ai. Càng tu càng tháo gỡ được nghiệp lực thì pháp lực sẽ gia tăng tức là ánh sáng chiếu rọi cho muồn chiều chớ không phải là một chiều; Ánh sáng tròn đầy như con xem ánh sáng mặt trời tròn đầy, khắp xứ đều nhận được ánh sáng của mặt trời, mặt trăng. Nhựt Quang Phật, Nguyệt Quang Phật quang chiếu tâm linh tiến hóa, nhìn mặt trời thấy khỏe khoắn, nhìn mặt trăng thấy vui tươi, đó là luật quân bình của vũ trụ.
Chúng ta chủ của thể xác, phần hồn là chủ của thể xác, tiểu thiên địa này cũng y như bên ngoài, mặt trời mặt trăng rõ rệt quang chiếu xây dựng ngũ hành, kim mộc thủy hỏa thổ đầy đủ, ngũ sắc ngũ quang huyền sắc huyền quang, phần hồn làm chủ trong xây dựng dìu tiến lục căn lục trần đồng tu đồng tiến trong thanh tịnh. Vậy con có duyên lành tu tiến nên dốc lòng hành pháp và gạt bỏ tất cả những chuyện ngoài tai, không lưu luyến những chuyện ngoài tai, mắt thấy tai nghe đều là tạm, nhắm măt hiểu được sự thanh tịnh, nhìn thấy sự sáng suốt vô cùng trước trán của chúng ta, tuệ giác chúng ta càng ngày càng minh chánh và càng bằng lòng tu tiến hơn, sự sáng suốt xây dựng ổn định cho tâm thức phát triển theo chiều hướng tâm linh sống động. Thầy chỉ có thực hành và nói rõ cho các con nghe rằng phải hành mới có, không hành không bao giờ có!
Con tin nơi khả năng của chính con có thể hành, có thể tiến, có thể làm, dốc lòng như vậy đêm đêm lo tu thì kết quả sẽ đến, dồi dào tốt đẹp ở tươnglai. Còn chuyện gặp Thầy hay không cũng do sự thực hành tu tiến của con, luồng điển nâng cao đến đâu sẽ tiến đến đó để cho con chứng minh rõ là con tu rồi con sẽ gặp được, một ngày nào con sẽ gặp được Thầy trong sự bình an mà con không ngờ được, vui trong thanh tịnh, chúng ta không cần bàn, tới đó là không cần bàn chỉ nhìn nhau là hiểu được tất cả rồi.
Chúc con vui tiến.

Quý thương,
Lương Sĩ Hằng
OngTamVietThu2
 
Vài thư đi thư lại mới đây
 
của tổng cộng 668 thư đi thư lại (được phổ biến) theo thứ tự ngược lại của ngày tải lên Thư Viện.
left-blu2 left-blu3 43 44 45 46 [47] 48 49 50 51  right-blu3 right-blu2
 
 
 
down-yel gif
Hướng dẫn cách dùng
(1)Trang 'Thư Từ Lai Vãng', cũng như cả VoviLib, là một phương tiện của chung, chứa đựng những thư đi thư lại trên đường hoằng pháp của thiền sư Lương Sĩ Hằng và bạn đồng hành trong suốt những năm Ngài còn tại thế. Chúng tôi lưu trữ những thư từ ấy trong chữ viết trong database để giúp việc truy cập của hành giả được dễ dàng hơn.
(2)Khung Tìm nhỏ ở bên trên có thể giúp quý vị tìm bài. Để sử dụng, đánh vào khung vài chữ muốn tìm của lá thư, chẳng hạn như 'VHT' (viết tắt tên người viết thư) và bấm 'Go'. Nếu tìm theo năm tháng, cần đánh theo thứ tự 'năm-tháng-ngày'. Thí dụ: '1988', hay '1988-07', hay '1988-07-06'. Nếu để trống và bấm 'Go', kết quả sẽ là tất cả thư từ hiện có! Xin dùng kiểu chữ Unicode.
(3)Để đọc một lá thư tìm được, bấm vào link của thư đó, lá thư sẽ hiện ra phía bên trái.
(4)Nếu bạn có account và đã login, có thể dùng link "Tải Thư Từ Lai Vãng lên Thư Viện" hiện ra ở bên trên để mang thư vào.
 

(Thư viện đang gom góp các thư từ lai vãng của Đức Thầy và hành giả Vô Vi. Kính mời quý bạn đạo gần xa đóng góp cho kho tàng chung này ngày càng đầy đủ hơn. Đa tạ.)

Tìm: