[19980829Q3]

ĐẠI HỘI VÔ VI QUỐC TẾ Kỳ 17: HÙNG VĨ GIAO LIÊN - Cuốn 4 -

BTC: Xin cám ơn Thầy, và thành thật cám ơn Chị Bảo Châu đã đọc câu hỏi về Pháp Luân Thường Chuyển. Tiếp theo phần vấn đạo, chúng tôi xin mời tất cả các bạn đạo trong hội trường, có người nào có muốn đặt câu hỏi trực tiếp với Thầy thì xin mời lên.

Câu Hỏi-258: Kính bạch Thầy, kính thưa Quý Vị thiện hữa; ngày hôm kia con được Ban Tổ Chức cho phép trong Nhóm Một, Nhóm Hai khai triển chơn lý và cuộc sống. Phần khai triển của các Anh Chị Em trong hội trường không có thỏa mãn. Hôm nay con có ý định lên nói mấy câu thơ này, xin Thầy minh giải cho con cũng như quý bạn đạo được hiểu; là:

Chơn lý giải độ cả Tứ Sanh

Người tu thiền giác tự chánh cần

Cuộc sống vô thường linh tri túc

Quy nguyên thiên đạo thoát vô sanh.

Dạ, con xin cám ơn Thầy!

Đức Thầy: Thì đúng đường lối của người Vô Vi; tu là chỉ đi tới chỗ đó thôi: phải giải nó ra mới tiến tới được; mà trong thực hành nó mới đúng. Bốn câu đó gom lại là cũng là của Pháp Lý Vô Vi: thực hành là chỉ giải, mở, tiến tới, mới đạt tới vô sanh bất diệt.

Câu Hỏi-259: Cái câu hỏi của con nó hơi dài dòng một chút: điều thứ nhất là con thấy ở trên Internet họ có báo động rằng năm 2000, tất cả các computers đều có nhiều khuynh hướng để fail giờ, không hoạt động được nữa; mà tất cả các computers đều liên hệ tới cái cuộc sống hằng ngày của chúng ta; nếu mà những cái computers đó mà nó fail đó, từ nhà máy điện, nhà máy nước, cho tới bank, cho tới phi trường; tất cả các hoạt động đều liên hệ. Và họ tiên đoán rằng trong cái thời điểm đó, bank mà đóng cửa, mình không lấy tiền ra được; đồ ăn nó sẽ quá date; và khi đó tất cả cuộc sống đều xáo trộn; những phần tử ác ôn sẽ nương theo đó mà hoành hành; và người ta nói rằng cái tình thế lúc đó, nếu mà vãn hồi, cũng phải cỡ một vài tháng mới trở lại. Đó là về thực tế!

Theo con nghĩ, còn một điều nữa là cái vòng luân hồi nó ứng dụng hết cho cả, tất cả mọi sự vạn vật, trong đó có trái đất; và con nghĩ rằng Trái Đất ở cái thời Thượng Ngươn là cái thời của trẻ thơ, giống như trẻ thơ: so sánh cái thời Trung Ngươn, giống như cái thời trưởng thành, và cái thời Hạ Ngươn giống như là già lão. Những cái thiên tai, bão lụt, giống như là những cơn bệnh trước khi Trái Đất này chết. Vì vậy cho nên con nghĩ rằng Trái Đất này phải có một cái điểm cuối để mà tái sinh lại.

Thưa Thầy, tận vào những cái suy nghĩ đó, con nghĩ rằng cái thời điểm nó phải đến, nó đến một lúc nào đó không biết. Con ở một cái trình độ tu tập chưa tới đâu hết, chưa xuất hồn, xuất vía gì được hết; con muốn xin Thầy cho những người ở trình độ của con một vài lời nào đó, dặn dò để chúng con có thể theo đó mà ứng dụng, vì con biết rằng khi mà cái tình trạng xáo trộn xảy đến, tất nhiên, vì cái bản năng sinh tồn, con không thể nào không xáo động, con không thể nào con không động loạn lo sợ. Vì vậy cho nên, con muốn xin Thầy cho tất cả những người ở như trình độ con một lời nào đó để nhắn nhủ, để chúng con giữ đó mà đi theo, để cứu lấy cái phần hồn của chúng con.

ĐT: Cho nên, mỗi người đều có một thể xác kết hợp bởi Ngũ Hành: có sanh, trụ, hoại, diệt, hồi sinh. Hồi sinh ở chỗ nào? Hồi sinh là phần Hồn thức giác tự tu, tự tiến, tự giải mở những sự trần trược; tới lúc thiên cơ thay đổi, Thượng Đế thâu Ngũ Hành, đó là thiên cơ phải thay đổi; xáo trộn vô cùng.

Mà người tu giải mở được thì tới giai đoạn đó nó ở tần số khác rồi: nó nhẹ, nó không động bằng những người mà chưa hiểu đạo, chưa lo giải cho chính họ thì tới giờ phút đó là động dữ lắm! Người tu Vô Vi là chuẩn bị cho giờ phút đó: ngày, đêm gì chúng ta cũng tu giải hết, thì tới giờ đó vẫn tỉnh táo. Thượng Đế ban được, là thâu được: luồng điển chút xíu là cả quả Địa Cầu xáo trộn hết! Mà chúng ta đã chuẩn bị cái đường đó rồi: giải trược lưu thanh, thăng hoa đi lên, kịp kỳ, không sao!

Chứng minh là tôi đã thấy nhiều người chết, rồi họ đi tới đó gặp được tôi, thấy vui quá, không có buồn! Hỏi, “Sao không buồn?” “Vì tôi thoát rồi, nhẹ rồi, không có buồn.” Mà chúng ta tu như thế này là, mỗi đêm làm đúng như vậy, là chỉ giải ra, thì chúng ta sẽ thoát, có đường đi: Pháp là con đường rõ ràng; thực hành Pháp để đi tới; Pháp là mục đích và con đường rõ ràng.

Mà nhiều người không hành, bán tín bán nghi, rồi xáo trộn, rồi thêm cái pháp này vô, thêm cái chuyện kia vô, là tự ngăn cản mức tiến của phần Hồn; cho nên giờ phút lâm chung không có lối thoát là vậy!

Còn huynh đệ tỉ muội của chúng ta ngày đêm chỉ lo làm bao nhiêu công chuyện đó là sẽ đi đến, không lo nữa! Như những vị còn, bạn đạo ở đây nhiều người trước kia lo buồn đủ chuyện; nay biết niệm Phật rồi, bây giờ kêu lo dùm việc đó, nói “Tôi không có lo được nữa; hết rồi; không có muốn lo nữa! Cái đầu nó rút; tôi chỉ muốn tu thôi; tôi không muốn lo nữa.” Rồi có đường hướng đi lên rồi, sợ gì nữa?

Người đời họ không có lối thoát: họ chỉ chạy xuống bàn chân, là động loạn lắm; ma quỷ rước! Chúng ta có cách gì chết đi nữa cũng rút ngay bộ đầu, đi.

Cho nên, đêm đêm lo hành thì đã có mục đích và có đường hướng rõ ràng,

Câu Hỏi-260: Thưa Thầy, con kính xin Thầy chỉ dạy cho con ba điểm sau:

Thứ nhất: Từ trước đến nay bao giờ con cũng nguyện “Nam Mô Ngọc Hoàng Thượng Đế Vô Cực Đại Thiên Tôn,” rồi mới niệm “Nam Mô A Di Đà Phật.” Hôm nay nghe Thầy giải đáp, con có nên tiếp tục như cũ, hay nên sửa lại?

ĐT: Phải ít nhất căn bản mình phải tu: mình từ cái xác này, động loạn, mình phải giải tiến để trở về “Không”, thanh nhẹ, lúc đó mình mới tưởng Thượng Đế, nó mới có giá trị, và mình thấy đấng toàn năng đã làm việc rất nhiều cho quả Địa Cầu cũng như Thiên Giới, thì lòng kính trọng của mình thật sự hơn! Chớ còn cứ niệm đại, niệm cái ông lớn nhất, rồi quên cái ông nhỏ, cũng không được: từ nhỏ đi tới lớn nó mới đúng! Phật là từ con người động loạn đi tới sự thanh nhẹ, quân bình, rồi mới tưởng nhớ sự bác ái từ bi của Thượng Đế đã xây dựng cho quần sanh biết bao nhiêu kiếp rồi.

Câu Hỏi-261: Dạ thưa, điểm thứ nhì: Trong ngày, con nên lạy Kiếng Vô Vi vào những giờ nào thì tốt nhất?

ĐT: Tùy, không nên ăn no lạy; bụng cách ăn 2, 3 tiếng đồng hồ có thể lạy được. Cái đó cũng như thể tháo; mà lạy tưởng nhớ sự thanh cao thanh nhẹ, và trút cái đầu để đem cái luồng trược điển nó ra thì chúng ta mới lưu thanh, và thể tháo tốt, làm cho cái tim ổn định và trí chúng ta luôn luôn hướng về sự thanh nhẹ tu tiến.

Cho nên, ta lạy Kiếng Vô Vi, khỏe mạnh mới lạy; lạy mà ngu dốt, ngu dốt khờ khạo rồi chúng ta không lạy làm cái gì! Lạy để giúp ích được cơ tạng và khối óc của chúng ta, chúng ta mới lạy. Vô Vi là cái cơ tạng, lạy cho con tim nó tốt, và khối óc chúng ta lại được thanh nhẹ: tâm lẫn thân được bình an, chúng ta mới làm!

Câu Hỏi-262: Kính Vô Vi lỡ bị bể khi dọn nhà thì phải làm sao?

ĐT: Thì lập cái mới, và mình cũng cầu xin và làm y như vậy; lập cái mới và nuôi dưỡng sự trong lành trong cái kiếng đó. Mỗi ngày mình lạy là gởi cái điển của mình giữ căn nhà đó tốt lành.

Câu Hỏi-263: Có Kính Vô Vi rồi, vì hoàn cảnh không nhà không cửa, hay vì sợ kính bị ô uế, muốn trả về thì phải làm sao?

ĐT: Thì mình cứ đứng đó nói, nói nghĩa là “Xin xả, giải cái kiếng này vì không có chỗ tôn kính;” rồi mình cầu xin như nói chuyện như người phàm, đâu có gì đâu; mà thành tâm nói vậy là có thể dọn được, không có sao hết!

Câu Hỏi-264: Khi thiền lâu bị tê, mỏi, xả thiền rồi ngồi tiếp, cần phải Nguyện, Soi Hồn, Pháp Luân hay không?

ĐT: Thì nếu mà vô nó nhập định được thì cứ ngồi thiền luôn! Còn không thì ta làm đúng ba pháp như vậy nó cũng khôi phục tốt, cũng nhẹ được.

Câu Hỏi-265: Thưa Thầy, sau khi con thiền xong, nằm xuống ngủ, chân tréo lại tay bắt ấn, thì bộ đầu tự nhiên niệm Phật; một lúc sau bộ đầu tê cứng. Xin Thầy minh giải.

ĐT: Bởi vì trong sách không có dạy ngồi xếp bằng làm như vậy: có thể chân này kê qua chân kia, âm dương tương hợp đó, rồi hai tay bắt ấn để trước ngực; có thể nằm được. Còn không có bắt ngồi thiền, ngồi như kiểu ngồi thiền, mà nằm, là không có đúng rồi! Cái luồng điển nó chạy không có suôn sẻ.

Câu Hỏi-266: Dạ, có tái bút: con có cần ngủ ngồi hay không?

ĐT: Ngủ ngồi là tùy theo cái bộ đầu rút thanh nhẹ khi mà ta ngủ đứng, ngồi; ngủ ngồi rồi nhắm mắt chút, thấy khỏe, thì nên ngủ ngồi. Còn ngủ ngồi mà mệt, không có nên ngủ ngồi: cái luồng điển Đốc mạch nó chưa có thông.

Câu Hỏi-267: Cái gì gọi là Tinh, Khí, Thần?

ĐT: Tinh, Khí, Thần là chúng ta ăn tất cả những cái gì nó tề tựu cái nguyên khí của Trời Đất: chất nhờn đó từ nguyên khí của Trời Đất trong cơ tạng chúng ta; thì có “Tinh” mới có “Khí”: nó cô đọng lại nó mới chuyển hóa cái khí; có “Khí” mới có “Thần”: như bây giờ chúng ta nói chuyện được chúng ta mới vui, còn nói chuyện không được là trong Tinh, Khí không có trụ thì âm thinh không có xuất phát, làm sao có thần nhãn mà làm việc? Có Tinh, Khí, bộ Gan, bộ Mật, mới giúp được 3 luồng điển Tim, Gan, Thận đầy đủ, con người nó mới nhẹ nhàng thoải mái. Tim, Gan, Thận, 3 luồng điển đó không có giao hợp được là loạn thuyết, thích hơn thua.

Câu Hỏi-268: Người thiếu mất mấy ngón tay, làm sao Soi Hồn được?

ĐT: Thiếu mất mấy ngón tay có thể bịt bông gòn, rồi dùng ý; bịt bông gòn và cũng dùng ý niệm Phật, nhìn thẳng trung tim bộ đầu, “Tập trung 3 báu linh Tinh, Khí, Thần,” rồi điển nó cũng chạy. Còn cái này là thuộc về điển: Tinh, Khí, Thần cũng là điển mà thôi! Điển mà trụ ngay trung tim chân mày nó mới sửa tâm sửa tánh được.

Câu Hỏi-269: Người không có chân, hay bị què, làm sao ngồi thiền?

ĐT: Có thể ngồi trên ghế; thiền là do cái óc, do cái trí ý mình muốn thiền, muốn tiến hóa tới đâu, và phải xây dựng đúng theo cái đường hướng phát triển khối óc, cơ tạng hợp nhất nguyên khí cùng Trời Đất, thì mới tiến tới chỗ tốt đẹp ở tương lai.

Câu Hỏi-270: Cha mẹ làm sao mới giúp cho con cái được an lành? Có phải chiều con theo như Âu Mỹ hay không? Tại sao có câu “Con là nghiệp, vợ là oan gia”?

ĐT: “Con là nghiệp”: cho nên, người mẹ mà mới đẻ một đứa con là dành cho con đủ chuyện hết; nó chưa có lớn mà dám mở cái account để dành tiền cho nó rồi; cái tình thương âu yếm của mẹ con không bao giờ kể hết được; cả quả Địa Cầu này đều như vậy: tình mẹ là lúc nào cũng âu yếm; con mình có sai lầm cách mấy cũng là giàu lòng tha thứ và giúp đỡ nó. Cho nên, người mẹ chịu tu là tạo cái dù cho con hưởng; mẹ mà trụ được điển là độ cho con tiến hóa, giúp đỡ cho con tiến hóa: cái từ trường tốt là cái vốn của Trời Đất cho, mình có! Bây giờ mình có cái Pháp để xây dựng từ trường tốt, thì gia cang yên ổn thuận hòa tốt đẹp.

Câu Hỏi-271: Làm sao con biết mình nợ anh em, hay nợ vợ chồng, mà lo trả? Chồng con nói: “Làm con người còn sống, vui kiếp này tốt hơn tu để lo cho kiếp sau.” Con thấy chán cảnh vợ chồng, chỉ muốn tu một mình. Con có tội hay không?

ĐT: Cái Luật Nhân Quả, thì bây giờ cái quả mà vợ chồng gây lộn cũng cái nhân từ trước gieo tới bây giờ mới là gây lộn, mới là thắc mắc, mới là nghịch nhau. Mà nếu cái nhân tốt là nó không có nghịch nhau; nhân xấu nó mới nghịch nhau; mà nghịch để chi? Ông Thượng Đế Ổng sắp hay lắm; nghịch để hiểu, và sửa, và tiến; chớ không phải nghịch là giết nhau đâu! Nghịch, sửa để tiến. Chớ nhiều người có lỗi với nhau, rốt cuộc cuối cùng cũng phải ăn năn. Khi tu, ăn năn sám hối muốn chuộc lại cái tội của chính mình, và tới giờ phút lâm chung cũng muốn chuộc lại cái tội của chính mình đã đối xử với người thân không tốt; có luật lệ hết! Luật lệ của Thượng Đế vĩ đại vô cùng: từ một góc nào cũng lo cho chúng sanh học để tiến, chớ không phải học để lùi.

Câu Hỏi-272: Kính thưa Thầy, con nghe nói ba, bốn năm nay không có sóng gió; sao chuyến đi Alaska này sóng gió nhiều quá? Có phải Long Vương, Thủy Thần lên chào mừng Thầy hay không?

ĐT: Không, tôi có quyền năng gì dữ vậy! Biết đâu chào mừng bạn đạo chớ! Nhân cái cơ hội này, nhồi quả để bạn đạo học chơn lý: sóng nhồi như vậy, mà nếu tâm thức chúng ta bị nhồi thì ra sao; Hồn chúng ta bị đau đớn thì thế nào? Bạn đạo đã hiểu nhiều chuyện, nhưng có cơ hội này để so sánh và để hiểu đạo lý ở chỗ nào: cái cơ hội này cũng là cái cơ hội Thượng Đế đang giáo dục bạn đạo tu tự thức và thấy rõ những gì tôi đã giảng: “Ồn ồn, ào ào rồi đâu cũng vào đấy”. Cho nên, chúng ta đi con đường tu hướng về thanh tịnh là đúng, đúng hơn hết!

Câu Hỏi-273: Xin cám ơn Thầy! Và tiếp theo đây là một số câu hỏi của bạn đạo từ Hawai. Con xin đọc một số câu hỏi tại vì họ có rất nhiều câu hỏi; con xin đọc một số trước.

Số một: Làm thế nào để biết mình đang “Hướng thượng” hay “Hướng hạ”? Thí dụ: “Nhẫn hướng thượng” hay “Nhẫn hướng hạ”.

ĐT: “Nhẫn hướng thượng” là chúng ta làm Pháp Luân Thường Chuyển là đã hướng được “Thượng” rồi; chúng ta niệm Phật cũng hướng thượng rồi; mà giải cái trược là không có hướng hạ nữa. Hướng hạ là chúng ta không biết niệm Phật, không ăn năn sám hồi. Liên tục như vậy thì bên nội tạng chúng ta sẽ bừng sáng, an trụ bất cứ hoàn cảnh nào.

Câu Hỏi-274: Thỉnh bùa ngải trước khi theo Pháp Lý Vô Vi thì phải thiền khoảng bao nhiêu năm thì mới giải được phần điển Ngũ Hành này?

ĐT: Phải niệm Phật thường xuyên mới giải được; ngũ hành họ cũng từ, chiết từ Phật, Võ Phật, mà ra; mà chúng ta niệm “Nam Mô A Di Đà Phật” thét rồi từ Võ Phật tiến về Văn Phật. Lúc đó chúng ta mới thấy giá trị của Phật pháp đi tới chỗ nào. Cho nên, nhiều vị thờ Ngũ Hành rất hay, bùa phép rất hay, nhưng mà cuối cùng tu được rồi thì tự động họ giải, họ giải cái bản chất ỷ lại và không có làm phiền muộn thánh thần nữa; thì tâm thức họ phải khai triển họ mới tiến về Phật pháp được. Cuối cùng là Phật pháp là mới hóa độ quần sanh được.

Câu Hỏi-275: Thầy có cho biết là Địa Ngục đã mở cửa từ lâu để mọi giới đều được tự do tu tập để qua cuộc khảo sát cuối cùng. Vậy những người chết trong thời gian vừa qua mà cần phải được giáo dục, tức là sa vào Địa Ngục, thì được giam giữ ở đâu, trong lòng đất hay ngoài lòng đất?

ĐT: Đó là ở “Giới,” giới đó là giới âm, trược điển; nó ở giới âm. Cũng có kẻ lai vãng ở trong lòng đất được, nhưng mà nó thức giác tu tiến thì nó có thể tiến về Tiên Giới được. Cho nên, Địa Ngục là chỗ sửa tiến, lâu lâu có Quan Âm xuống thuyết giảng độ tha, thì những người đó nhận được cái hào quang của đức Quan Âm, nhớ nhung mà tự ăn năn sám hối nhìn nhận sự thật, mới được tiến hóa, học hướng về cõi Tiên mà tu.

Câu Hỏi-276: Xin Thầy giảng về tính chất từ bi của điển Vô Vi.

ĐT: Từ bi của cái điển Vô Vi là phải hiểu mình, sửa mình, mới thấy rõ chất lượng từ bi. Chính mình đã sai, mà Trời Phật không có tha thứ chúng ta đâu có cơ hội tu? Thì chúng ta phải học tha thứ và thương yêu thì chúng ta mới có cơ hội học từ bi và thực hiện từ bi được.

Câu Hỏi-277: Con xin chấm dứt cái phần câu hỏi của Bạn đạo ở Hawai để trở về những câu hỏi của Bạn đạo trong hội trường.

Kính thưa Thầy, chị con tên là Lưu Thị Trung, năm nay chị 75 tuổI; từ lúc chị con 60 tuổi thì chị bị nằm một chỗ tới nay là 15 năm, mà không khỏe, mà không chết. Con xin hỏi Thầy, đó là bị tội gì? Con xin thành thật cám ơn Thầy!

ĐT: Tội đó nặng lắm á, cho nên, bây giờ làm người còn phải bị giam hãm khổ cực vô cùng, không có gì đau đớn bằng nằm một chỗ. Nhưng mà Pháp Lý Vô Vi cũng có thể giúp được: khuyên Người nên niệm Phật, nằm đó niệm Phật thay vì mong muốn chuyện gì; tự giác, trong nội tâm tự giác, thì phần hồn sẽ được cứu. Vô Vi giúp được, niệm Phật giúp được. Còn bằng không thì cứ triền miên bị giam trong cái khổ cảnh thân tâm bất ổn; không có cái gì đau đớn bằng nằm một chỗ không thoát được.

Câu Hỏi-278: Kính thưa Thầy, con xin kính Thầy cho con một ân huệ: cho con ăn chay được dễ dàng. Con cố gắng nhiều lần tự nhủ lòng con ăn chay tốt, mà vẫn khó khăn. Con xin tạ ơn Thầy! Võ Thị Minh Thông.

ĐT: Bây giờ Vĩ Kiên đã có chỗ để giúp người thấy rõ sự sai lầm của chính mình và về ăn năn sám hối, ăn chay để tiếp tục tu, vì tới đó cho thanh lọc, súc ruột để thấy những cái gì mình đã mang vô cái thể xác, chính mình đã hại mình, sanh bệnh đủ chuyện. Mà giải ra được rồi, thức tâm và cách ăn uống. Chị em ở trên đó cũng dấn thân chọn những món ăn tinh khiết thanh nhẹ, và chúng ta tiếp tục giữ cái đà đó về gia cang ăn uống tinh khiết thanh nhẹ và tiếp tục tu, là sung sướng biết là bao nhiêu! Chỉ cần thực hành để đi tới.

Câu Hỏi-279: Kính thưa Thầy, kính xin Thầy giảng giải sự khác biệt giữa “Ý hướng” và “Ý muốn”.

ĐT: “Ý muốn”: người Pháp Lý Vô Vi là có chí, hướng rõ ràng: khi chúng ta vô chúng ta tu, chúng ta niệm Phật, là xây dựng trí, ý của mình tiến hóa đi lên, thay vì động loạn nghe gì theo nấy; không được! Chỉ dùng niệm Phật xây dựng trí ý của chính mình tiến hóa. Còn Pháp là có hướng đi rõ ràng; mượn được, nắm được Pháp Lý Vô Vi là có chí hướng, có trí ý thăng hoa đầy đủ, không thiếu thốn. Chỉ có hành thôi; không hành thì không đạt được.

Câu Hỏi-280: Một Bạn đạo nói: “Tu một thời gian không còn dám có “Ý muốn” nữa, chỉ có “Ý hướng” thôi; vì “Ý hướng” là “Không,” và “Ý muốn” là “Có””. Bạn đạo nói “Đã trở về ‘Không’ thì không còn có ‘Ý muốn’ nữa, kể cả việc đi dự đại hội cũng vậy.” Thưa Thầy, với trình độ của chúng con, chúng con có nên có ý muốn đi dự đại hội, tức là lo làm lụng chuẩn bị tài chánh sắp đặt gia cang, vv… hay là chỉ có ý hướng phóng lên Thanh Tịnh Giới là đủ? Kính xin Thầy minh giải thêm về “Ý muốn” và “Ý hướng” trong trường hợp với trình độ hành pháp thực chất và thực tế của người tu. Xin cám ơn Thầy!

ĐT: Ý muốn của chúng ta muốn đi đến đại hội là cái ý thiện lành: đại hội này là do đâu hình thành? Do Bạn đạo hướng tâm thanh tịnh, khai triển tâm linh đóng góp, hình thành. Mà chúng ta có cơ hội đi đại hội, nên đi, để tận hưởng sự thanh nhẹ của bề trên ban chiếu và sự phát triển của bạn đạo chỉ dạy cho nhau cùng tu, cùng tiến. Đó là hướng đi rõ rệt.

Câu Hỏi-281: Thưa Thầy, Thầy dạy uống chanh với muối tiêu; như vậy uống trong bao lâu vào buổi sáng?

ĐT: Uống thường xuyên, không có sao hết! Uống luôn luôn, mỗi buổi sang, bụng trống; uống đi, không có sao hết! Nhiều người đau bao tử đồ này kia, kia nọ, uống thét là nó hết à! Đó là thử thí nghiệm nhiều người; chính bản thân tôi cũng uống hoài.

Câu Hỏi-282: Kính Đức Thầy, theo Thầy nói là ngồi thiền thấy ấn chứng là đúng, mà lúc ngủ thấy ấn chứng là không đúng; mà lúc con ngủ, con thấy ấn chứng, chẳng không đúng sao? Xin Thầy giải đáp cho con rõ lại.

ĐT: Kêu bằng “Mê:” nằm mê, chiêm bao; cái đó là không đúng. Còn người thiền, nhắm mắt thấy xuất phát rõ ràng, đi đây đi đó rõ ràng; học, thức, và đi rồi về; nhớ hoài là cái bài học. Cái đó bộ thần kinh đã khai mở và hội nhập trong thanh quang; nó nhớ lắm, không quên; như đi tới tới cảnh Tiên, cảnh Phật, thì gặp được đấng Như Lai; chỉ có một chút, rồi mình nhìn tất cả những cây cối đều ngay thẳng, không có cây nào méo; nhớ hoài! Nhớ để sửa tâm sửa tánh và tiến hóa lên Cõi Trên là vậy. Cho nên, nhiều người được phước gặp một lần, nhớ nhung mãi, không quên đâu.

Câu Hỏi-283: Qua 17 lần Đại Hội Vô Vi, gần như chỉ là những gương mặt bạn đạo quen thuộc cũ; chỉ có nhiều người lạ trong những buổi Thiền Ca. Thầy cảm thấy những gì khác biệt giữa Đại Hội Vô Vi và Thiền Ca?

ĐT: Đại Hội Vô Vi là Bạn đạo đã thực hành, muốn có cơ hội tiến hóa nhanh hơn, và muốn có sự xác nhận chung để giữ niềm tin và tu tiến. Còn Thiền Ca là đưa đạo vào đời, thì người đời phải đến; đến, họ làm chi? Để họ nghe những cái triết lý đó, những lời minh triết đó chiếu rọi trong tâm hồn họ; họ thức tâm, họ thấy họ cũng là một khả năng của cả Càn Khôn Vũ Trụ; họ về họ có cơ hội tự cứu hơn, tự sửa tự tiến; là tự cứu qua lời ca tiếng hát thấm nhuần trong tâm hồn của họ. Cho nên, người đời tham gia nhiều hơn: họ thấy mới lạ, nhưng mà chuyện cũ, không phải mới lạ đâu! Chuyện hợp có họ mới cảm thức được và họ mới bằng lòng học tu tiến, chớ không phải lấy cái chuyện mờ ảo đè lên đầu người ta; không có! Thực chất của con người có tất cả điển năng phát triển tâm thức của chính mình.

Câu Hỏi-284: Kính thưa Thầy, con có ba câu hỏi sau đây xin Thầy minh giải cho con:

Thứ nhất: Khi con thiền được vài tháng, con thấy giữa trán con xoay; là sao, thưa Thầy?

ĐT: Tốt! Nó xoáy như vậy rồi một thời gian nó sẽ nhẹ ra; càng nhẹ càng rộng, càng nhẹ càng rộng; nhắm mắt càng thấy rộng.

Câu Hỏi-285: Giữa rún con cũng xoay và xòe ra như một cái pháo bông; cảm thấy sung sướng.

ĐT: Thì mình phải làm Pháp Luân Thường Chuyển cho đều, cho nó chuyển qua bên sau, rồi cái Đốc mạch nó thong, thì bên này nó sẽ tắt, và nó sẽ mở ngay trung tim chơn mày phát sáng là trước trán, là có tuệ giác minh giải rõ rệt.

Câu Hỏi-286: Một lần con cầm một món đồ thì con cảm như có cánh tay điểm đưa theo sau, và cảm thấy thanh tịnh, thấy chớm sáng trên đỉnh đầu.

ĐT: Cái đó tốt; có điển trụ rồI; tốt!

Câu Hỏi-287: Con nghe Kim Thân Cha xưng là Thượng Đế, thách đấu với Thầy; Thầy chấp nhận cho đấu. Sau đó điển Thượng Đế đó thua Thầy sau năm hiệp, mà nói là: “Thôi, huề!” Như vậy có phải là Thượng Đế giả hay không?

ĐT: Kim Thân, Kim Thân là cái xác này nhận được luồng điển của bên ngoài nhập vào và xưng danh là Thượng Đế. Thì lúc đó ở Bà Rịa, tôi ngồi thiền thì Cô Kim cứ nói: “Mày cứ ngồi thiền, mày là Phật rồi mà, chuyện gì mắc mớ gì phải ngồi thiền nữa?” Tôi nó: “Tao không ngồi thiền, tao chết, tôi phải thiền!” Cổ nói: “Tao là gốc, tao có thể đánh một trăm mấy chục điệu bùa.” Tôi nói: “Thì bây giờ mình làm thử, đóng cửa làm thử đi; cứ đánh 100, 200 gì; đánh cho chết cho rồi!” Tôi ngồi cho nó đánh; đánh tới hết một trăm mấy chục điệu; thấy tôi cũng ngồi, cũng tỉnh bơ, đâu có chuyện gì đâu! Thì thấy không có gì hết. Rồi Ngài mới nói: “Thương Mày lắm; đâu có nỡ giết Mày; Mày là kiện tướng của Cha mà!” Nói vậy đó; thì tôi nói: “Không giết thì thôi, tôi làm việc; còn giết là thôi, tôi khỏi làm việc.” Thì thử thách tôi, cái gì tôi cũng không sợ; tôi dấn thân, muốn thử lúc nào thử, tôi không sao đâu!

Cho nên, để biết, để lưu lại những cái kỷ niệm đó cho các Bạn thấy: người này xưng Thượng Đế, người kia xưng Phật, tới uy hiếp các Bạn; các Bạn đừng có sợ! Các Bạn là người tu Pháp Lý Vô Vi Khoa Học Huyền Bí Phật Pháp, các Bạn đã khai mở chính các Bạn, thì trực diện bất cứ Thượng Đế thiệt, Thượng Đế giả gì, tâm thức các Bạn luôn vẫn thanh tịnh vững vàng hành pháp đi tới, là không có bị trở ngại và không bị lôi cuốn. Đời không có lôi cuốn được, đạo cũng không có lôi cuốn được; tâm thức lúc nào cũng bình an, vững vàng hiên ngang giữa Càn Khôn Vũ Trụ, liên hệ với Luồng Điển Cái của Trung Tâm Sinh Lực Càn Khôn Vũ Trụ mà tiến; thì lúc nào các Bạn cũng được vững vàng, không có bị ngã nghiêng, ngã ngữa đâu.

Cho nên, tà ma nó nói này nói kia nói nọ, nó tới nó xâm nhậm vô cái khối Vô Vi; có kẻ tu lâu người ta vững; có người mới tu, nó nói này kia; nghe lời; rồi nó nói “Tụi này tu yếu,” này kia, kia nọ; nó giảng tầm bậy, rồi nghe theo nó, chạy theo nó; rốt cuộc có người nào thành công đâu! Những người chạy theo, tôi để tự do: mọi người muốn gì cứ việc đi đi; đi một thời gian rồi chạy về; nó nói: “Ông này làm bậy quá; không có đúng; bây giờ con không theo nó nữa!” Mới ý thức khả năng sẵn có của chính mình có, mà mình không chịu phát triển; mình đi mượn khả năng của người khác; để làm gì?

Thực hành đi; để tới kết quả tốt, vững mạnh làm một con người hiên ngang giữa Trời Đất; phải thông suốt nguyên lý của Càn Khôn Vũ Trụ với thể xác này, hóa giải tất cả những sự trần trược của thế gian có thể lôi cuốn tâm thức của chúng ta xuống hạ cấp, thay vì thượng giới thăng hoa tốt đẹp.

Câu Hỏi-288: Thưa Thầy, khi Thầy nói bề trên đặt cho Thầy tên “Vĩ Kiên,” bề trên là ai, là Thượng Đế hay Tối Cao Pháp Tòa?

ĐT: Cái lúc đó là tôi mới tu; rồi có đêm đó, tôi đứng ngay chỗ nhà tôi; ở nhà thì cũng có thờ hình Quan Thánh; đứng ngay mà không có cục cựa được, đứng ngay đó; cho tôi biết ngày sanh tháng đẻ của tôi, và tên tôi là phải như vậy, phải sửa đúng như vậy. Nhưng mà ra đây thì cái kỳ mà ở Canada, xin thủ tục để sửa tên thì Anh Thuần, ảnh không có điền vô, ảnh sợ khó khăn gì đó, không có điền vô, cũng giữ tôi đề tên “Lương Sĩ Hằng;” thì bây giờ tên “Lương Sĩ Hằng,” cũng vậy thôi! Nhưng mà phải luôn luôn nhớ “Vĩ Kiên,” kiên trì tu học, không được thay đổi.

Cái đó là lúc đó là Quan Thánh chứng và đưa cho tôi tới tốt, và lúc tôi ngồi đó tôi nhìn ra thấy vách tường hiện cái lưng của Quan Thánh lên; rồi tôi, cái tánh tôi kỳ, tôi nói: “Thôi, bây giờ mình quen biết nhau, hiện ra ngồi đây trước mặt nói chuyện với tôi; tôi không chịu dòm sau lung!” Thì lúc đó ổng đưa tôi vô trong phòng, rồi ngồi đó, đóng cửa lại, mà nhìn một chặp, ổ khóa mở. Tôi nói: “Được; cái này tôi khoái lắm”; nhìn một hồi, không mở! Tôi nói: “Tụi bây là đồ giả!” “Mày nói tôi đồ giả hả? Ok, đi lên lầu! Lên lầu, nằm xuống, tao bóp cổ cho Mày chết!” Tôi nói: “Cảm ơn; Mày giỏi, bóp cổ tao đi, tao không có sợ ma đâu!” Rồi nó bóp, bóp; tôi thấy cổ tôi còn có sợi chỉ không à! Rồi một chặp cái thả ra, nói: “Không có đâu, thương Mày lắm chớ đâu có giết Mày! Tao có nhiệm vụ bảo vệ Mày mà!” Tôi nghe nói vậy đó. “Thì từ rày về sau Đệ Tử đi đâu ta cũng đứng bên chớ không đâu!” Ngài nói vậy; “Và hình của Đệ Tử sẽ chạy khắp thế giới!”

Mà trong lúc tôi ở Việt Nam, đâu có tiền mà nói chuyện thế giới! Tôi càng không tin nữa; mà tôi thấy hình nó chạy tùm lum hết, trên vách tường đồ, thấy hình tôi không; tôi thấy vậy thôi, chớ còn tôi không bao giờ tôi tin. Thần, Tiên, Thánh gì nói bậy với tôi, không được; tôi trực giác nói chuyện; tôi hỏi đủ thứ hết; lôi thôi nói hăm tôi là tôi càng không sợ, tôi càng trực diện coi “Muốn gì? Giỏi thì giết đi!” Nó không có giết! Tụi nó ở Việt Nam dữ lắm, mà không giết tôi được. Thử thách nhiều trận rồi mà không có sao.

Cho nên, mình cố gắng tu, thì tự nhiên nó dũng mãnh; nó dũng mãnh như vậy mới tiến hóa tới các cõi và học hỏi rất nhiều; đừng có sợ gì; chỗ nào mình cũng đi tới được hết: chỗ con thú mình cũng, … con thú tiến hóa tôi cũng tới, thấy nó cũng gánh nước, mang đầu thú đi cùng hết; nó hung dữ nhưng mà nó hướng thiện: nhiều chỗ cùi lở tôi cũng tới; khắp các nơi tôi đều đi hết á! Tôi muốn tìm hiểu rõ rệt mọi sự việc trước khi tôi làm việc.

Cho nên, khi mà tôi nói được đạo, tôi cũng ngạc nhiên, “Tại sao nói đạo được? Hồi nào giờ mình đâu có học kinh kệ gì mà nói đạo?!” Là nhờ tu nó khai mở ra. Thì cái đêm, cái ngày đó, buổi trưa đương thiền, bừng sáng hết ngũ tạng, nó mới ra cái bài:

Tô lục chuốc hồng tựa cảnh Tiên

Điểm mùi chua ngọt lòng xao xuyến

Sơn tinh thủy tú luân phiên hiện

Hà thủy đục trong khắp các miền

Thợ vẽ hồn thơ gieo ý nguyện

Khéo khôn khôn khéo tìm phương chuyển

Xây dựng ngày kia sẽ thấu truyền

Tô điểm sơn hà thợ khéo xây

Mà tiền không có, kiếm cái giấy bao bì viết vậy, rồi đem xuống trình cho Ông Tư; Ông Tư Ổng đọc rồi ổng dẫn qua gặp ông Cao Minh Thiền Sư; hồi đó ông Cao Minh Thiền Sư còn sống, móng tay dài lắm, ở cầu Bông; đưa cho Ổng coi, thì Ổng nói: “Thầy Tư à, nó hiểu hết rồi Thầy à!” Mà tôi nói, “ Hiểu cái gì; tôi viết mấy câu vậy mà hiểu cái gì?” Ổng nói: “ Nó hiểu hết rồi! Theo Thầy Tư tu đi con!” Ổng nói vậy đó.

Cho nên, các Bạn tu hay nói thiên cơ là chỗ đó; mà nếu mình tiếp tục mình nói thiên cơ là hại lắm: nhiều người ở thế gian họ thích thiên cơ, họ mê say thiên cơ, họ lợi dụng tình thế; tới đầy nhà, mà không có giúp ích cho chính mình. Cho nên, tôi cúp, tôi không có làm cái đó, tôi chỉ cho người ta thực hành mà thôi! Và như tôi thuyết lý trực giác, tôi mở tới đâu tôi nói tới đó, chớ tôi không có giấu giếm, mà tôi không có mượn sách vở của ai mà để nói đâu! Tôi nói thẳng như vậy thôi.

Cho nên, nhiều người người ta ghét tôi; họ tới họ phá, họ thử thách; thầy bùa đồ tới thử thách đủ chuyện hết; nói: “Tối nay, tôi cho Anh tiêu luôn!” Nhưng mà sáng tới gặp tôi, “Anh vẫn hồng hào vậy há!” Thì tôi nói: “Anh giết tôi không được, tôi sống; thì thôi, tối nay Anh về Anh làm lại đi!” Thì y cũng làm lại hoài, nhưng mà không có được; rốt cuộc rồi cũng lấy sách vở đồ về tu thôi.

Mình phải có những cái cơn thử thách đó, cái tâm nó không có sợ nữa: dũng mãnh rồi, không có sợ nữa; súng đạn cũng không có sợ nữa! Cái tâm mình dũng mãnh rồi, không có sợ gì hết; một cái sống, một cái chết; một lần sống, một lần chết, có gì mình nói thật; mình không có lợi dụng, không có gian dối là không có sợ. Chánh khí, mình không có sợ những sự gì mà áp đảo hết.

Cho nên, tu Vô Vi con người có chánh khí thì phát triển đi lên và sẽ thức giác hiểu được Nguyên Lý Vô Sanh, an nhiên tự tại, tu hành tươi trẻ, không có khổ đâu! Chính tôi là một kiểu mẫu cho các Bạn thấy: năm này tới tháng kia, tôi có làm gì ra tiền? Đi đây, đi đó nói cho mọi người nghe, và nhận những cái tin lành của Thượng Đế chuyển tôi cái gì tôi chuyển cái đó cho các Bạn, để các Bạn tu dũng mãnh, thấy ấm áp: mình thấy có Trời, có Đất, có Đạo trong tâm; sung sướng vô cùng!

Ngày hôm nay mình mới tìm ra xứ sở vĩnh cữu của mình là Thiên Giới, Thiên Quốc, chớ không phải xứ eo hẹp của Việt Nam đâu! Cho nên, người Việt Nam tu Vô Vi là người Việt Nam của quốc tế; không phải người Việt Nam trong chỗ eo hẹp tranh chấp, giựt giành đất đai, si mê nói bậy; không có vụ đó! Người Việt Nam tu Vô Vi là người Việt Nam của cả Càn Khôn Vũ Trụ, không có bị ma quỷ uy hiếp nữa. Cho nên, không có thờ cúng mà lạy bái những chuyện vô trách nhiệm và không có tiến hóa, làm yếu thần kinh của người dân.

Người dân Vô Vi này là sẽ là người dân lành mạnh, trực diện với cả Càn Khôn Vũ Trụ; thực hành để tiến hóa, chớ không có nhờ đỡ ai hết: mình sẳn có những cái gì của Đấng Toàn Năng đã ban bố cho chính mình; mình chỉ tận dụng và khai triển tới vô cùng, là hội nhập với thanh quang tốt đẹp; tâm thức an lành, trí tuệ phân minh, không còn sợ sệt và ác mộng nữa.

Câu Hỏi-289: Kính thưa Thầy, đa số Bạn đạo đều nói là đại hội sau năm 2000 sẽ không có sự hiện diện của Thầy; có đúng không? Xin cảm ơn Thầy.

ĐT: Đó là Bạn đạo nói chớ! Còn tôi nói là khác: tôi nói là tôi đi sẽ đi tua Europe tôi chơi; tôi, thằng con nít thích đi chơi à; không có muốn cái gì hết! Bạn đạo nhiều người mới tu một chút nói chuyện thiên cơ, nói “Ông Tám nói kỳ này kỳ chót, kỳ này kỳ gì,” nói tùm lum hết; đồn từ Việt Nam qua tới đây! Mà nó không chịu phát triển tâm thức! Rồi những cái khối âm người ta sẽ lợi dụng, người ta áp đảo nó; nó tưởng nó hay; cho nó thấy cái mộng này, mộng kia, mộng nọ; mà toàn là chiêm bao, không phải sự thật.

Nó tưởng nó thành Phật rồi! Đâu phải thành Phật! Muốn thành Phật, phải hiểu Nhật Quang Phật là ai: Nhật Quang Phật là ánh sáng thanh nhẹ vô cùng ban chiếu cả Càn Khôn Vũ Trụ; thì chúng ta phải tu thiện lành, dứt khoát khai mở như vậy, thì từ từ nó phát triển.

Tôi hồi trước tôi tu có mình à; bây giờ tôi có nhiều người biết tôi, là phải có sự chứng minh: sự phát triển thanh nhẹ của tôi có hòa hợp với tâm thức mọi người, mọi người mới ngồi đây nghe tôi nói chuyện chớ! Là cũng sự ban chiếu vậy thôi; cũng từ trong cái gốc nóng 45 độ cơ thể vậy; cũng như là Mặt Trời nó cũng nóng vậy, nhưng mà nó ban chiếu. Mình tới gần hỏi: “ Tại sao Mày ban chiếu xuống Mỹ, khắp thế giới, vậy?” Nó nói: “Tao đâu có biết đâu! Nó sáng, chiếu sao chiếu; tao đâu có biết đâu!”

Cho nên, mình cứ việc tu đi! Thanh nhẹ, đừng có hiểu, nói: “Tôi muốn biết cái này, kia, kia nọ;” đồ; để ám hại người ta, chớ làm cái gì? Từ tâm thanh nhẹ phát quang, “Hữu Xạ Tự Nhiên Hương;” khắp thế giới sẽ biết mình; không lo; tu đi! Tôi là một kiểu mẫu, con người sống động, đi đứng như các Bạn; hành được thì các Bạn sẽ được; không có bao giờ thua tôi đâu; còn giỏi hơn tôi nữa là khác.

Các Bạn là những người đã vượt biên dũng mãnh; qua, vượt trùng dương đến đây, thì chúng ta dũng mãnh sửa mình để tiến về Thiên Quốc thanh nhẹ, cõi Tiên, cõi Trời sống động vô cùng. Tại sao chúng ta tới đó hưởng? Ở thế gian này chúng ta được đi chơi một chút Alaska vậy; mừng; còn cái cảnh trên kia nó vô cùng tốt đẹp, tại sao chúng ta bỏ? Chúng ta nên trở về đó chơi; vui, còn vui hơn; người gặp nhau, hớn hở cười vui, thanh nhẹ; không còn sự thắc mắc nghi vấn lẫn nhau nữa.

BTC: Chúng con xin thành thật cảm ơn Thầy, và chúng con xin mời Thầy rời phòng họp. Xin mời tất cả các Bạn đạo đứng lên để đưa.

ĐT: Cảm ơn sự thắc mắc và đóng góp của Ban Tổ Chức đã xây dựng cho người kế tiếp cùng tu cùng tiến với chúng ta; tương lai chúng ta sẽ có nhiều huynh đệ tỉ muội cảm giao trong tâm thức chúng ta trong lúc thanh tịnh.

Thành thật cảm ơn sự hiện diện của các Bạn!

[19980829Q3 - p 99 – 101]


----
vovilibrary.net >>refresh...