Đức Thầy: Trung thiên là đi vô bên pht giáo người ta nói là Niết Bàn, ch thanh tnh hòa hp vi Đi-bi mà sng.

Bạn đạo: Và ti vì vy thành ra ông Thượng Đế không Thượng thiên h Thy?

Đức Thầy: Ch nào cũng có ng ch, nhưng mà ng phi làm vic.

Bạn đạo: Thượng Đế làm vic Trung Thiên, nhưng mà….

Đức Thầy: T ngay ch ngc con là Trung thiên, đang hi quang phn chiếu đó. Đó, ng đang làm vic đó. Con còn chưa thy con đó!

Bạn đạo: Ngũ un giai không, ngũ un có phi là tim gan tỳ phế thn không Thy?

Đức Thầy: Không phi, nó liên h: cp mt, l mũi, cái ming, l tai.

Bạn đạo: Nó là ngũ un?

Đức Thầy: Ngũ un.

Bạn đạo: Ngũ un giai không là sao Thy?

Đức Thầy: Khi con ngi thin cũng như thng Lân gi nó ngi, nó rút đi mt: giai không, có gì na đâu! Nhưng mà chửi thng Lân, thng Lân có gin không? hết gin. Nó nghĩ ti cái đu nó là giai không ri. Người ta, người đi chc h h gin rung c cái đu! Cái này nó thoát ra, nó không b gì hết.

Bạn đạo: Kính thưa Thy, có câu này con thc mc hm rày mà con biết Thy có ging ri mà con chưa có được nghe, xin Thy ging li. Thy nói là sau ăn cơm phi cu nguyn, mà con không hiu Nam Mô Bát Nhã Ba La Mật Đa, con c gng hc thuc mà không thuc, vì con không hiu h Thy?

Đức Thầy: Trong sách trong v, nếu mình đ ý là nó phi hiu. Nam mô bát nh ba la mt đa là: trong cái ming mình, trong vòng tròn trong ming mình Đông Nam, Tây Nam, Đông Bc Tây Bc, khi mà con co lưỡi cái ý con nim như vy là nước miếng nó chy.

Sc bt th không, không bt th sc: con ăn là vt cht, nhưng mà nó là không, nó tr v khôn, nó mi chuyn chy nhng mùi v trong ming con. Ri trong có nó không, trong không nó có: Nó c đi luân lưu trong tâm thc ca mình.

Nam mô bát nh ba la mt đa, sc bt th không, không bt th sc. Thi nht kiến ng un giai không. Th tưởng hành thc dit th đ nht thiết kh ách nht như th: Chúng ta đc ti đó là cái lung đin nó chy thì vn linh mà con đem vô cơ th thì nó đng dn gii theo lung đin trong cái ý nim ca con nó chy, mà nhng người có thc hành mới làm được.

Người đi mình dy h, h không làm được cái đó, không có đin làm không được. Nó rút tt c vn linh qua đây và chuyn v đây cũng là v tri, nó t sc gii xung thế gian, ri nó đi lên thì nó cũng đng vi tâm thc ca chúng ta tiến hóa đ tu hc. Thành ra câu nguyn đó rt hữu ích thc tế. Cho nên nhiu người mà tu nh ri, người ta ăn con gà, người ta nim vô người ta thy con gà đi ra trước chân mày. Còn người mà ăn chay thy nhng màu sc tươi đp nó ra. Người tu có đin là như vy, cu vt tt c mà. Hòn đá cũng đem v tri được, cây c ti sao không v Tri được? Đin năng nó mi thành cây c, mà cái đin năng nó đng tiến v sc gii và nó s tr nơi sc gii.

Cho nên thế gian đâu có kho nào mà cha nhng cái ging đó, nhưng mà trên tri có, thì bây gi có ăn bây nhiêu nó cũng còn cái ging đó. Bông hường cũng còn bông hường, bông cúc có ct bao nhiêu nó cũng còn, nó nh cái đin năng, hóa hóa sanh sanh ca vũ tr. Cho nên nim cái đó ln ln hiu được cái nguyên năng ca vn linh, vn vt đng nht th, thì cái thc hòa đng chúng ta m và không có kỳ th, quý thương tt c. Tt c đu cu mong s tiến hóa. Ht cát cũng cu mong s tiến hóa mà phi chu đng mi có s tiến hóa, nhn nhc mi có s tiến hóa, đá phi mòn mà. (Track 2-5:05)

Bạn đạo: Con gi ngoài đi coi như con b rt nhiu Thy, thời giờ con sng v đo rt nhiu ngoài chuyn làm là con làm vic đo này n. Thành ra chuyn đi con coi như chưa được gì hết, mà chuyn đo con thy xét li con còn yếu quá Thy, con tu không có..

Đức Thầy: Phi dn thân làm vic nhiu ri tâm thc con mi m ra. Vic đo là vy. Cho nên my ông mc sư ng hc ri ng đi ng nói, ri người ta gây li ng, ng cũng nói hoài hà! Phi làm hoài nó mi có kết qu. Ti nhà người ta không m ca mà ng cũng đng ng đi ng vô ng nói, biết nói người không nghe cũng nói. Vì tình thương ca Chúa khp các nơi và làm vic bt c lúc nào, cho nên các v đó dn thân đi làm đo là vy. H làm được h vui. H b ry, b chửi mà h không bun. H thy s hin din ca h có th cu ri được nhng phn tâm linh thm kín ca đi phương, thành ra h không có ngán, vic h không có chán.

Ri con làm v đo mi có chút chút, làm na, chưa gì đâu! Làm đo, làm phước này kia kia n b chưởi như chó vy, mà cũng không sao. Ti người ta không hiu, mình hiu phi đ người ta, không có sao!

Bạn đạo: Thưa Thy, đi coi như lkhông có, mà đo không hiu, tu nhiu mà thiếu sáng sut h Thy? Cũng như….

Đức Thầy: Con c gng con tu, c gng làm. Con có vic làm là con có đường li đi ti. Còn đi, con nói đi cái gì con không hiu? Cái xác con là đi đó, ăn ng a tam đi s hng ngày, con làm cái gì đó? Trong đi đo ch, làm sao con không hiu? Cái xác con là đi nhưng mà con quán xuyến được cái đi, qun lý được cái đi tâm dc không khi được, Con gii được, đó là con anh dũng, anh hùng trong chu trình tiến hóa. Có làm vic cho đi ch sao không có làm vic cho đi? Đi đo có hết, ch đng có nói đi không biết gì, là chưa ly cô đó là tôi nói tôi không biết. Cái đó là không trúng, không phi vy. Xác mình là đi, mình lo cho đi rt nhiu, ti mình lo thin làm cho khi thn kinh nó n đnh, t khi óc đến bàn chân ca mình được n đnh là mình lo cho đi rt nhiu. Phn tâm thc sáng lng, cái đo nó ch có mt chút hà, mà c gng làm cho nó trn đy, lúc đó nhm mt thy nó có hào quang thì s thanh nh nơi đó. Có cái phn đó chúng ta mi hi nhp Thượng Đế, hi nhp Pht đ mà nói chuyn. Hi nhp lung đin t bi, ch đâu có hi nhp chung sng ng chung vi ông Pht được, lung đin t bi thôi. Nhng tia sáng t bi ca chư v đã ban chiếu cho mình, mình hc và mình nói rõ rt, có bng chng. (8:24)

Bạn đạo: Thưa Thy khi con ngi thin mà cái đu con sao nó nghe cốp cốp, nó là sao Thy?

Đức Thầy: Không có sao, con c tiếp tc làm pháp luân đi, cái đó tt.

Bạn đạo: Pháp luân thường chuyn h Thy?

Đức Thầy: Ờ, cho nó thông cái đc mch.

Bạn đạo: Mà có khi con ngi mà nó cũng lc lc cái đu, mà khi lc thì nó nghe cốp cốp thy khe, không sao h Thy?

Đức Thầy: Không sao, không sao, không sao hết á! Lung đin mình đi lên nhưng mà mình còn nng hơn thì nó hi tr li nó lc. C gng làm, ri nó hòa tan với lung đin bên trên thì n đnh. Pht ngi sao mình ngi ngay vy không có méo.

Bạn đạo: Vy thì lc cũng không sao h Thy?

Đức Thầy: Không sao.

Bạn đạo: B con nghe…

Đức Thầy: Con nh làm pháp luân, nó lc chng nào con làm pháp luân nhiu chng ny.

Bạn đạo: Lúc trước con không biết con làm pháp luân thường chuyn nhiu. Ớ, pháp luân chiếu minh đó Thy. Ri sau này nghe nói pháp luân thường chuyn...

Đức Thầy: Pháp luân thường chuyn nó thng hơn, nó đi thng đi lên. Còn chiếu minh là ch giúp cho b rut nó bài tiết nhng s đc t, đi tin và tiu tin

Bạn đạo: d thưa Thy mà pháp luân thường chuyn là mình th t 6 ti 12 cái thôi

Đức Thầy: Sáu cái, mà th đng đn 6 cái cũng mt ri.

Bạn đạo: Mt ln đó h Thy? Mà mt ngày mình có th 4, 5 ln cũng được?

Đức Thầy: 2, 3 ln 4, 5 ln cũng được, mi ln 6 cái mà làm cho đng đn á, con người nó khe mnh lm!

Bạn đạo: Xin mi anh Lc. D thưa, vì hôm qua không có câu hi thành ra xin chia sẻ vi quý bn và đ xin li minh gii ca Đc Thy. Thưa Thy, trước đây thì con thí d mi mt ln được họ mi đi qua Nht hp, tới khi h kéo c lên ri h làm trang trng lm, mà bên Nht h đãi khách h xung h làm công phu lm. Thành ra khi mà con ti nơi bên đó h đã báo trước nói mình ăn chay thì bên h làm lung tung mt công h quá. Thành ra con sau mt ln như vy, ln sau con nói là cho cái gì con cũng ăn được ch không cn phi là ăn chay, như vy đ đỡ mt công ca h và phin cho h nhiu quá! Ti có người h nói rng qua bên này tôi lo thc ăn cho ông không còn mt hơn là son chương trình các bui hp nữa.

Đức Thầy: Thì đ Nht họ cũng có nhiu đ cũng như chay vy, có gì nó ăn; còn đi đa s là cá, thường thc ăn là cá thôi.

Bạn đạo: Thành ra đ tr li câu hi ca em Minh v chú Bát Nh đó, thành ra khi mà qua ăn mn như thường, như người ta đó, thì trì chú Bát Nh. Ăn xong khi mình trì chú thì có khi nó ra m hôi ướt tay hết. Có khi mình ăn tôm thy nó chy rn rn lên nóng hết c c đu ca mình, thì đó là hiu qu ca chú Bát Nhã, xin chia sẻ vi các anh em.

Đức Thầy: Ăn chay mà không gii được cũng là bnh, c đ trong đó nó không có li thoát, nim chú Bát Nh là gii ra.

Bạn đạo: D thưa Thy, con thy cái chuyn mà con tu đó Thy, con ti con ngi con thin, con soi hn, con th pháp luân thường chuyn ri, khi con ngi con mê, t nhiên con va mê cái nó git con ra, ri va mê nó git con tr li.

Đức Thầy: Cái đó không sao, như vy làm pháp luân lin cho nó đi đúng chiu. Pháp luân không có đúng chiu.

Bạn đạo: Pháp luân thường chuyn h Thy?

Đức Thầy: Ờ, pháp luân thường chuyn: đy rún đy ngc tung lên b đu, h lnh làm lin, nó hết.

Bạn đạo: Làm tr li h Thy?

Đức Thầy: Làm cho đúng chiu là nó ch va mun git là nó kéo đi lên, là nó thng. Hễ có gì rc ri làm pháp luân thường chuyn lin. Có nhiu người vô cái nhm mắt ngồi, không thèm làm pháp luân thường chuyn na, tôi làm my năm, lâu ri! Không phi, phi làm hoài!

Bạn đạo: Con th mt hơi đó Thy, cái xong cái m hôi chy tùm lum mt lm Thy! Vy con có được ngh vài giây không hay tiếp tc th? (12:16)

Đức Thầy: Không ngh, làm liên tc con người nó mi mnh.

Bạn đạo: Liên tc 6 hơi ri mình mi được ngh h Thy?

Đức Thầy: Đng ngh, cho nó ra, nó ra; bài tiết ra l chân lông và đi tin, tiu tin.

Bạn đạo: Tiếp tc t hơi đu ti hơi th sáu?

Đức Thầy: Th sáu, tiếp tc như vy.

Bạn đạo: Mà mt lm Thy!

Đức Thầy: Không mt, đng có s mt, chết b mà mt gì?! Mt thi gian ri con thy con dùng cái ý con nói: đy rún, đy ngc, tung lên b đu, t nhiên cái bng nó phình, khi hít mất công lm! Cái lúc đó nó nh ri. Ri lúc đó là con không có thy hơi, thy ánh sáng; ngi thy hít ánh sáng vô trong mình, toàn thân nó sáng.

Bạn đạo: Thy, con nghe Thy nói là hít vô mt hơi là chy m hôi lin?

Đức Thầy: Phi chy m hôi là đúng, đó là hít đúng đó.

Bạn đạo: Mà nó mt quá!

Đức Thầy: Hít đúng.

Bạn đạo: Hít tiếp tc na?

Đức Thầy: Tiếp tc na, ri sau này con sẽ không có bao gi mt, khe lm!

Bạn đạo: D cám ơn Thy.

Đức Thầy: Đng có nói mt, mt là con ma làm biếng tn công a! Không có cho mt, làm gì mt? Ông Tám làm được, tao làm được, tao s ông Tám ha? Dp con ma làm biếng đi, ông Tám làm được tao làm được, c vy.

Ăn xong ri mình nim là gii cho nó đi, không có sa được, ăn ri mi làm. Giy trng mc đen đây không có so được, không có sa by b được. Không có thêm na, cũng không bt, làm cho đúng. (13:47)

Bạn đạo: Sau khi soi hn, pháp luân thường chuyn, qua bên thin đnh đó Thy, lúc đó mình tr ngay đnh đu rồi ru ngủ, phê phê vy thôi, có làm gì na không Thy?

Đức Thầy: Nếu tâm đng phi nim pht.

Bạn đạo: Ti vì con nghe nhiu người hi thin xong có nh không? Hô nh, phê quá, nó đã!

Đức Thầy: Ờ, nó đã, d ng.

Bạn đạo: Không có làm na hả Thầy?

Đức Thầy: Khi con ngi con d ng nó thôi, ng đi không sao, c ng đi.

Bạn đạo: C th lng vy?

Đức Thầy: C th lng ng thì nó mi nh, nó mi xut được ch.

Bạn đạo: Như vy ri mình đâu có…

Đức Thầy: Đã nói nhp đnh mà còn lo này lo kia, đâu có được! Lo my trang chưa kim là không được. B hết, nhp đnh là nhp đnh. Gi đó gi ca con, không có ai được đá đng, thì nó mi yên.

Bạn đo: Như vy mình đâu có control mình, c th vy?

Đức Thầy: C th lng, control gì na? Control là con ngi, bây gi con nhm mt con thy nhẹ, nhưng mà mai có cái gì sái quy bên trong thì ngi thy nó nng lm, nó không có nhẹ, thì mình phi ăn năn sám hi. Mình thy mình sai ch nào? mình nói mt câu nng cho ai, hay mình làm cái gì sái quy? Pht lin, mình pht mình lin, thì ba sau nó mi nh li. (15:10)

Bạn đạo: Con xin biết ơn B Trên và Đc Thy đã dn dt con trên con đường tu. Trước kia con là mt người rt là ngang ngược, rt là xu xa, đã làm gia đình ông, bà, b, m bun phin và xã hi không bình an. Vì con ch biết ham vui, hướng ngoi và không hiu v con, và con đã lâm vào băng đảng vô tù và khi đó con mi thc tâm ln đu là: đi là gi tm.

Cơ duyên đó đã cho con ng cái pháp này và sau mt thi gian ngn con đã gp Đc Thy và trong cái thanh tnh và cái tình thương ca Thy, trong cái không li nói, trong cái mỉm cười ca Thy, trong cái điu b ca Thy đã làm con khi v nhà rt nh nhung và cm thy tình thương rt là nhiu! Và con c gng tu và nhân dp khóa Khai trin Nam Mô A Di Đà Pht đã thc hành vì con thy cái đó rt là hay! Con khi mi biết pháp thin, con thin ngày thin đêm, trong ngày con cũng nim pht, trong đêm con cũng nim pht, nhm mt con cũng nim pht, m mt con cũng nim pht; và có mt đêm con cm chng được cái s rung đng ca ch Nam Mô A Di Đà Pht và khi con nim Nam Mô A Di Đà Pht thì con thy cái chn đng đó nó rung đng c người con, t t lên b đu, lên đnh đu và rút đi. Thì lúc đó con vui mng, con ngc nhiên, con xung con nói m con, nói: “M ơi, nim pht hay lm!”, và m con ch nhìn và không biết m có biết con nói gì không, mà t đó con c nim pht. Sau mt thi gian mt năm ti hai năm thì cuc đi con thay đi rt là nhiu! Thì khi con có dp gp bn c ca con thì con thy vic so sánh đó, con thy: a, sao bây gi đi ca con thay đi rt là nhiu! Chung quanh con toàn là bn đo, toàn là tình thương. Con thích nghe li nguyên lý, con thích tu, con thích thin, con thích ăn chay; và trong khi đó bn con thì vn đng lon, vn xì ke ma túy, cướp trm, c bc v..v.. Thì con thy có l là cái nim pht và cái hành pháp này nó đã xoay chuyn cuc sng ca con và con cũng cm tưởng được cái đó.

Cũng ch nh sáu ch Nam Mô A Di Đà Pht mà nó thay đi cuc đi ca con, mà con cũng không biết nó âm thm nó thay đi mt cách lạ, mà mình êm đm. Và hin nay con đang đi hc đi hc UC Irvine, hc ngành biology, sp sa ra trường và đang hc thi lên, hc tiếp. Và cui tun con cũng có dp t hp chung vi mm non Vô Vi ti Cali. đ làm công qu và hc hi xây dng ln nhau, cho nhau; và chia s tình thương anh em, anh trên ch trên, em dưới.

Cũng xin nhân dp này con dâng lên Đc Thy lòng biết ơn ca con, con xin được phép đnh l Thy trong tâm ba ln. Và con cũng xin cm ơn ông ni, bà ni, ông ngoi, bà ngoi và b m đã nuôi dưỡng con cho đến ngày hôm nay, cũng biết khôn mt chút. Và con rt cám ơn tt c bn đo đã thương yêu và trong tinh thn xây dng trong khi con bước vào cái pháp thin này. Con luôn luôn ghi nh. Con s hết sc gi cái pháp hành đ cho Đc Thy và gia đình và bn đo vui, đ không làm ph lòng cái gì mà Đc Thy và các bn đo đã ban cho con. Trong bui tu hc hôm nay con cúi xin Đc Thy ban cho li giáo hun (22:25)

Đức Thầy: Qua my ngày thc hành thanh tnh ca chính mi cá nhơn, tâm tư không nhiu thì ít cũng phát trin và hướng v thanh tnh và được nghe qua nhng li thuyết trình va ri đ thy rõ s chng nghim tâm linh ca chúng ta, chu điêu luyn thì nó khai trin. T hoàn cnh ác nghit cách my đi na nhưng mà chúng ta chu điêu luyn khai trin thì tâm thc chúng ta s bng sáng, vượt khi nhng tai nn sp ti.

Cái nguyên lý Nam Mô A Di Đà Pht là của báu ca Càn khôn vũ tr này, ch không phi riêng ca cái pháp Vô Vi, ca nhóm người Vô Vi. Người nào chu hành bt c tôn giáo nào cũng tr li nguyên căn ca chính h và sung sướng thanh tnh hc hi nhng v mình kính yêu và tiến ti s sáng sut ca chính mình.

Cho nên phương pháp Vô Vi không phi là mt tôn giáo, không phi là mt thế lc, ly đng tin đè người hay ly s tri kiến thiêng liêng đè người, không có. Pháp Vô Vi là thc cht, thc hành đ đi ti và phát trin đ tìm hiu kh năng ca chính mình và tình thương vĩ đi, đi bi ca Tri Pht đã ân ban, thường ân ban cho nhng người có hiếu tâm tu hc.

Ngày hôm nay các bn đã chng minh trước mt các bn có mt v thanh niên như vy, đã đi lc đường và t thc tr v vi chơn giác. Ri t đây tr đi sẽ tìm tàng kh năng ca chính mình, phc v qun sanh. Tuy là làm vic nhà in my cun sách đó, nhưng mà cun sách đó s chy cùng khp các nơi, trong giường bnh ca người đau thương, trong s đau kh ca tình đi. Người nht được thì người s noi gương đó mà thc hành, tái lp hnh phúc ca chính mình. Cho nên duyên may em được phước, cũng ca ông bà cha m đ li, em có cái phước vô cùng tn, nm ly và biết gi ly ri tương lai s phát trin, làm vic ln không phi vic nh. Người thanh niên đng lon tr li ging mi thanh tnh là không có phi làm vic nh, làm đi s tương lai, làm vic cho qun sanh. T thc hành mi không di trá mình, ôm lý thuyết là di trá mình mà không hay. T thc hành không th di trá được. S tht nó đến đâu nói đến đó. Đó là điu quý ca nhơn loi.

Cho nên qua khóa th nhì thì các bn cũng thy được nhng cái hình nh ca khóa th nht, ri khóa th nhì nó cũng phát trin đu đu như vy. Mi người ti đây bng lòng thc hành ci sa tâm tư ca mình, đ cho phn hn càng ngày càng sáng sut lên. Có phn hn mi có th phát trin được v vi tâm linh, còn th xác không. Th xác ch tm, mi người trú trong th xác đ hc hi mi s kích đng và phn đng ca tình đi, k c t gia cang cho đến xã hi Mà chúng ta hc ri tr v đâu? Phi tr v nơi thanh tnh. Khi chúng ta bng lòng tr v nơi thanh tnh thì chúng ta s có hưởng được cái ca vô tn ca Tri Pht ân ban và chúng ta s không có sng l loi na, mi là kêu hnh phúc.

S dìu tiến ca Thượng Đế, ca T Bi, luôn luôn giúp cho chúng ta đy đ có ăn, có mc hng ngày. Không phi con người làm được đâu, Ông Tri mi làm được. Con người không có làm được, không có kh năng làm mt cái gì. Cng c mc cũng có thi gian nó mi mc, cng rau mc cũng phi có thi gian. Đó là ai làm? không phi con người làm. Thiếu mt chút dưỡng khí cũng không có sanh tn, mà chúng ta tu đây hướng v thanh khí đin ca c càn khôn vũ tr hóa sanh vn vt. Nh thanh khí đin mi phát trin tâm linh t nng ti nh, qua cái pháp hành này thì chúng ta mi thy được cái cõi huyn vi mà cõi mt phàm không thy. Mà nh nht ca cõi huyền vi chúng ta thy ri: trong trng, trong lành tt đp và không bao gi thay đi, đó gi là chân lý. Không thc hành, không đi đến đó làm sao biết được?

Chúng ta v đây đ chi? đ thc hành, đ nghe qua nhng li mà chính ta, quyn li ca chính ta. Chính ta phi d và phi tiến. Không nên di trá ly chính mình và ph báng mình. Hướng v đi là b tâm linh, tc là ph báng. Theo mt chuyện gì mà ta không hiu cũng là ph báng, vày xéo tâm can, không phát trin được. Cái này chúng ta tu ta khai trin tâm can, k c tâm linh phát trin luôn, con người nó khe mnh. Khi mà các bn hành đúng ri nhìn mt là biết người này hành đúng pháp lý Vô Vi: mt mày tươi tn, vui v, không bn rn. Vì nó ly cái nguyên khí ca tri đt h tr cho cơ tng nó phát trin và khi óc nó được tr, sáng. Nim pht cho trí nó càng ngày càng sáng thì nó tr li v trí thông minh xa xưa, thì tình Tri đâu có xa nó; mà nó cm thy lúc nào cũng lưu luyến vi Tri Pht.

Đin đi bi không có b chúng ta, chính ta là người ph bc, b đin đi bi. Không hiu, không hành, dng lý nói by mà thôi. Chứ gia cang bt n, tâm can bt n làm sao gia cang yên? Tâm can chúng ta phi trong nguyên lý ca Tri Đt thì tâm can ta mi yên. Tâm can ta yên thì khi óc ca chúng ta mi sáng. Tâm can đng thì khi óc không bao gi sáng. Cho nên người tu Vô Vi phi đt ti mc đích ti hu ca nó là tâm thân an lc, trí sáng tâm minh, ch có thc hành bây nhiêu đó thôi.

sáu ch mà quán thông được là hiu hết ri. Càn khôn vũ tr này gom ch có trong sáu ch, nguyên lý ca sáu cái chn đng đó thôi. Nhưng mà không hiu, không hành, không thc, không nhn được. Ngày hôm nay chúng ta thc hành ri chúng ta s thc, cm an cho mi người ti đây, cm thy sung sướng nh nhàng. Đã thc hành đâu có bao lâu, mt hai tiếng thy nó cũng thay đi ri. Hiu rõ mình có kh năng, mình là mt khả năng ca vũ tr, ti sao đem lòng mê tín d đoan mà dp tt cái hương đăng sáng sut ca trong tâm thc ca mình? Chúng ta phi thanh tnh mà đt li nén đèn lòng ca chính chúng ta đ tiến hóa, không nên bê trễ.

Lut nhân qu c càn khôn vũ tr, tâm làm thân chu, mi người phi nhn cái lut nhân qu mà tiến. Còn phương pháp ca đàng này khai thông tâm thc, to thêm nhn nhc v tâm thc, phn hn s được thăng hoa. Chư Tiên chư Pht nh nhn nhc mà thành công. Bây gi chúng ta làm cái gì? Chúng ta có cái óc đơn gin nht là nhn nhc đi. Làm được là chúng ta cũng thăng hoa, đi gót chân ca chư Tiên chư Pht. Ch không phi là th Tiên th Pht mà kêu Tiên Pht làm giúp cho mình. Ơ, quỳ ly Pht gii nghip cho con. Cái đó tm by, di trá không có trúng! Không có được kêu Thượng Đế gii nghip cho mình. Chính mình phi hành đng, ít nht mt góc ca Thượng Đế. Thượng Đế là sanh t mt lượt: kh cũng cùng kh chung vi nhơn loi, mà sướng cũng cùng sướng chung vi nhơn loi; chết cũng chết chung, mà sanh cũng sanh chung. Luôn luôn phát trin như vy, không ngng ngh, đó mi là sc mnh ca Thượng Đế, vô cùng! Mà người đi không hiu, không tìm tàng được cái chn đng ca cơ tng ca chúng ta, khi óc ca chúng ta, làm sao hiu được cái kh năng ca Thượng Đế?

Khi mà hiu chúng ta nh bé như vy mà tìm ra được s vô cùng ca chính mình, thì Thượng Đế thế nào? Lúc nào cũng âu yếm chúng ta và giúp đỡ chúng ta, vô cùng tn! Cho nên hiu được Ngài chúng ta vui lm, không bao gi bun. Sng vi Ngài, miếng cơm, cng rau cũng chính s hin din ca Ngài, không có ai có th làm được. Ngài mi là Đng cu ri. Chúng ta phi hiu cái tình thế đó chúng ta mi d tu. Đng có nói tôi có tin tôi mua được rau ăn, tôi có tin tôi mua được con gà tôi giết. Cái đó không phi đường li, cái đó là sai! Không bao gi khai được trí tu. Cho nên Chúa dn nhng cái gì đến vi chúng ta, chúng ta phi ly cái gươm trí tu mà cht đt nó đi thì chúng ta sáng sut, chúng ta hiu được. Tình dc hi thân ta không làm. lường gt người khác chúng ta không làm. Nh cái trí tu chúng ta vng vàng, cht đt mi liên lc ô trược, thì đt tt c mi liên lc ô trược thì chúng ta đến đâu? chúng ta tr nên thanh cao; mà s thanh cao là cho chúng ta được hưởng lc hnh phúc đi đi bt dit. (32:45)

Như lai tánh ca mi người có. Như lai tánh là lúc sơ sanh xung thế gian mà t cái gc ca phn hn, là như lai thanh tnh; có hết mà không chu làm. Bây gi các bn làm ln ln các bn thy có thanh tnh. Người nào dày công làm thy rõ. Chính tôi, tôi làm được thanh tnh. Cái tánh trước kia tôi đng lon, tôi gt tôi, tôi b lường gt; mà bây gi tôi thin, tôi thanh tnh, tôi thy tôi có kh năng thanh tnh hơn. Dày công hơn tôi mi tr v thanh tnh gii. Lúc đó tôi mi tn hưởng và hiu rõ cái huyn năng ca Thượng Đế và cái đi bi ca chư Pht, chư Tiên có hết. Sung sướng vô cùng! Không có dám cng cao ngo mn, không dám kiêu căng na. Người đi hay kiêu căng ngo mn là không hiu, hiu mt góc, không hiu mt góc. Tưởng chửi được người ta là sướng, không đâu. Chửi người ta là hi mình, vn dng thn kinh ln xn; cui cùng mình mang, không phi người b chửi mang. Mình chửi người, mà người nhn nhc là mình mang hết. Cho nên nhiu người đã sai lm và ăn năn, ti gi phút cui cùng thy hung hăng d lm; đùng một cái, đi kim chng là b cancer, chết à! Thy hay quá, nhưng mà ti sao hay hơn người li b cancer chết? t hy thn kinh khi óc. S vn hành cơ tng không có thông sut thì nó phi dn cc, nó hoành hành đó, tr nên cancer. Nhiu người không hiu cái nguyên lý đó. Bnh thì nh bác sĩ, có tin là tôi cu được. Không phi vy! Nhiu người tin thit nhiu mà cu không được cái bnh ca mình, cho nên phi xung đa ngc th ti, thc tâm ăn năn hi ci, phát nguyn tu. Nhiu người phát nguyn đi tu, được lên làm người không chu đi tu. Khi không chu đi tu thì gp gì? gp toàn là tr ngi trong cuc đi và thy cái phát nguyn mình làm sai ri!

Cho nên nhng người bước vô tu Vô Vi là đau kh lm, đ chuyn rc ri ca chính mình. Chính mình đi sai đường, ri mi bước vào Vô Vi mà thc hành đúng, đi thng mt con đường đi lên thôi. Thì lúc đó thy chúng ta tin kiếp tht ha vi chính mình. Bây gi chúng ta nói tu cũng vy, nguyn tu vi Tri Pht, mà phi đi theo cái đường mà Tri Pht đi. Tri hy sinh biết là bao nhiêu, Pht hy sinh biết là bao nhiêu mi thành đo; mà chúng ta mi hy sinh chút, so đo: coi chng đi ln đường ri! Phi nhn nhc ti đa đi, mi đt pháp. Thin là dày công mi lp li trt t, s chn đng trong cơ tng và khi óc yên n thì nó mi ta sáng cái hào quang ra. Chính mi người đu có. Cái cây còn có hào quang mà. Khi chúng ta hành ri chúng ta s thy, nhm mt thy sáng, mi người đu có hết. Khi mà hiu ti giai đon đó, kính n con người, quý trng con người. Khi óc không phi d sáng to thế gian. Thế gian không ai chế được, ch Tri mi chế, Thượng Đế mi chế ra được. Khi mà chúng ta hiu khi óc không ai làm được, chúng ta mi có cái nim tin đi vi Thượng Đế, đi vi Pht. Pht là t cái kh não, sái quy kh não mi đi tu; chán đi mi đi tu, mi thành đo. Thy s đau kh ca nhân sanh đu là vô lý, toàn là t hi ly mình không! Ăn cũng ăn nhiu hơn, nói cũng nói nhiu hơn, gây g cũng gây g nhiu hơn; ri chém giết mt cách vô lý không cu ri được. Thc tâm mi đi tu.

Tu phi lo phn hn. Cái hn qun lý cái vía. Cơ tng chúng ta trong đó t chc ln không phi nh. Có kim, mc, thy, ha, th, có lc căn lc trn, có nhân viên làm vic. Mi tng có 250 v tỳ kheo, tng cng 1250 v tỳ kheo đang theo chúng ta tu. Nếu chúng ta đi đường hướng sai thì toàn b s sai, mà chúng ta đi đường hướng đúng thì toàn b s đúng. Mun đúng phi làm sao? phi trì chí. Nếu chúng ta sa mt cái radio mà không trì chí thì chc đp b ri, dây nh nó chng cht như vy làm sao sa được. Cái óc chúng ta còn chng cht hơn na. Cái óc chúng ta mười căn nhà cha cũng không đ, phc tp vô cùng! Mà dùng ý lc mnh mẽ, nay chút mai chút sa cho nó quân bình, hòa hp vi chiu hướng hướng thượng đi lên.

Cho nên các bn có tâm tu, đu các bn rút là cái đường hướng đi lên ri. Người thường không có tu, va nói hai ba câu: i! Cái này mt, nghe mt quá!”, là h to ut khí cho chính h, h không có trình đ nghe được, không có hiu. Có hành ri mình mi hiu rõ: chính mình là người cu ri trước, mình phi cu mình. Thc hành là t cu mình, còn không thc hành không bao gi cu mình được. Tâm thân bt an mà gia cang làm sao được? B ngoài cho chúng ta bng hiu gì cũng không xài được. Chính ta an mi nh hưởng người khác. (38:32)

Cho nên nhiu người gia đình khn kh đ chuyn, gây gỗ, nghe ti tu là chưởi mng! Nhưng mà kiên trì làm, tt c gia cang s tt, hòa hp trên thun dưới hòa; to hòa khí cho gia cang thì tài vượng, đâu có đói đâu! Ăn bao nhiêu, mc bây nhiêu mà lo đói? Có tâm tu thì chúng ta đy đ, không thiếu gì hết. Không có đua đòi như người thường, người thường là ti tham; tham hi chính h mà h không biết. H cn tham, mà nói hi là h không chu. H tham, hi thì hi ch tôi nm được tin là tôi ăn chc hà. Không có ăn chc đâu! Nhiu người đã tht bi, nhiu người t phú cũng phi nhy lu. Tin nm cht, nhưng mà trt mt cái là sai mt ly đi mt dm, sp tim hết phi nhy lu. đi này có, các bn có biết ch thy s tht nó là vy.

Cái vn chúng ta là thanh tnh. Ngày, trong my ngày thc hành đây chúng ta được tìm tàng gói ghém được chút đnh thanh tnh và tiếp tc v ch đng lon phải nuôi dưỡng thanh tnh. Không theo chiu hướng đng lon thì các bn s không bao gi kh. Sung sướng và yên vui tương lai. Hướng đi nào cũng tt, đi na chng đng chán, chán không bao gi ti nơi. (40:01)

Bạn đạo: D xin mi bác Năm.

Bạn đạo: Cái s thin mà Thy dy chúng con thì con thy là: nếu mà ai c gng đó, thì không đt nhiu cũng đt ít. Theo như con biết phn con thì con cng đt chút đnh, nhưng mà con cũng ráng. Con cũng thin, thì có bn đo đi làm, có bn đo thì tht nghip, có bn đo thì tham, bi vì có 3,4 lp người ở trong này. Có người thì thin 4 kỳ, có người thì thin 3, có người thin 1. Đây con nói riêng cái bạn thin ca con y là bây gi tht nghip, con nhà con thin thì con thin 3 cỡ ti 4 cỡ mt ngày, mi ln là 2 mt băng. Nhưng mà khi mà ban đêm đó thì con có lúc con th con không có nghe băng, th coi làm đi ti đâu? Thì con ngi thiếp miết ti 12 gi rưỡi, 2 gi 10. Hi đó con git mình thì con nghĩ là băng mà đ ban đêm thì khi hết mt mt ri tr vô mt khác cái nó kêu cái kích”. Nó kêu mt cái làm git mình, ri li cái mt th hai ri nó kêu na, cũng phi git mình. Theo con nghĩ thì Thy có cho phép mà bn đo nào mà thin 3, 4 cỡ thì ban đêm đng có m băng được không Thy?

Đức Thầy: Tt ch, khi mình nghe mình hiu ri thì đ t nhiên cho nó phát trin. Băng là ch giúp đỡ cho mình trong lúc ban đu mình chưa vng vàng, ngi thin hay m mt, hay nghĩ tm by tm b, nh cái băng nó rút mình trong giai đon đó, ri t ch được ri c ngi thin đi ch. Ông Pht tu trong rng đâu có băng. (41:54)

Bạn đạo: Con thy Thy hi xưa Thy hc đo Thy cũng đâu có băng.

Đức Thầy: Đâu có băng, ngi chết b mà!

Bạn đạo: Thành con mun nói, vy trước hết con không phải là con...

Đức Thầy: Bây gi băng là đ h tr cho nhng người còn yếu, không có băng h không hiu, h thy ngi đó này kia kia n, thy cái lung đin n không có êm . Cái băng là lung đin h tr cho cái vía nh vy thôi, không có bn lon trong lúc thin, chút thôi! Sau này mình t ch được ri c vic thin đi chớ.

Bạn đạo: Dạ, Thy nói vy thì con cũng mng. Con không dám ci li, nhưng mà con thy khi nào mà con không đ đó, khi con đi xa con không nhà thì con không có băng, nhưng mà con ngi thì con thy thit là lâu! Khi git mình con thy sao gn 2 gi sáng, hơn 2 gi sáng ri. Thành ra con nói, nghĩ may ra mình không có băng thì mình không có theo nhp băng đó, mà mình đi mình cứ đ th lng.

Đức Thầy: Th lng đi là tt ! Như tôi hi tôi thin, tôi cũng có nói trong băng nhiu rồi: Tôi ngi ghế ba cng, cc ca là té lin, té ráng chu! Tôi nói cái xác này nó khôn mà. Ông Tư nói cái xác này, cái vía phi khôn, ngi ghế ba cng, nói té, không té! Ngi 3 tiếng đng h tnh dy, khoẻ ru, bước xung đàng hoàng, không tê chân không gì hết.

Bạn đạo: Còn cái th hai na con nghe, con đc trong quyn kinh Di Đà, Ông Tư có dn thì ráng mà ngi cho đến 2 gi tr lên. Cái đó là Thy nói: ráng ngi 2 tiếng, 2 tiếng tr lên mi có kết qu thâu lượm được, ch mà c k hai mt băng dp đi, kế là nó không tiếp tc được.

Đức Thầy: li trong cái băng, không được! Mt chút nào khi mình đng lon, nhiu người đng lon đi làm v mun cho cái óc êm , hết 45 phút rồi mình tiếp tc c ngi hoài vy thôi.

Bạn đạo: Mà có cái băng thì nó cứ kéo đi mãi, c hết một mặt mnh tr qua cái kia; cái băng thì nhà con đ mt mt thì mt, mà con đ hai thì nó hai. Cái đó Thy cũng đng ý thì con cũng mng, cm ơn Thy. Còn cái th hai là bây gi ti con nghĩ là tt c bn đo của con, riêng phn con thì quý mến Thy và thương Thy. Con nghĩ là ai cũng có trong lòng hết, thì khi Thy còn sng như vy; mà nếu Thy mà tch dit thì ti con theo ai?

Đức Thầy: Theo tâm. Có tâm mi nh Thy thì phi s dng cái tâm đ mà đi, ch không phi đòi hi s hin din ca ông Thy đ làm cái gì. Ông Thy là bn đng hành ca mình mà đi trước nh hơn vy thôi. Ri bây gi mình đi sau, ln tn ri mình cũng ti nh như vy, không sao. C gng đi, không phi còn ôm cái chuyn tình đi na. Khi mình là người tu thin mình phải ly tình đo. Đo là tiến hóa vô cùng, đâu có đòi hi ai h tr, t tu t tiến mà.

Bạn đạo: Như vy là không có ti thin vin, thin đường gì hết hay sao?

Đức Thầy: Ở nhà tu. Còn mình ti thin vin thin đường là mình mun làm cho người kế tiếp cng hưởng, đó là phát tâm. Như bây gi cô Năm ti đây, mà lâu ch nht hay th by thường thường ti, mà th by ch nht thy vng mt b là nó bun, t nhiên không khí nó bun, kỳ vy đó! Thiếu mt người thôi, nó có công chuyên thay đi. Cho nên mình ti mình đóng góp v sự thanh tnh đin quang ca mình. Có s đóng góp, nhưng mà không nói ra li. Mình đêm đêm thin, mình ti mình gp mình chào vy, h cũng vui. Có hin din, h ăn mình ăn, nhưng mà h vui. Không cn h khen, không cn h thưởng, đó là s đóng góp trong thanh tnh ca mình, đem đó làm vui cho mi người, hữu ích cho chính mình na. Mình kim chng rõ cái hnh tu mình đến đâu.

(Hết Track-45:58)


----
vovilibrary.net >>refresh...