TRỰC DIỆN QUÁN THÔNG
Adelaide, 26 tháng 5 năm 1990.
Anh Sanh vừa nhắc đến hai chữ "Tự do," thì tôi nghĩ đến, thật sự chúng ta đã tận hưởng tự do của Thượng Ðế! Một bầu không khí trong lành đã ban cho chúng ta đầy đủ tự do hướng thượng và không ai ràng buộc, đó là tín ngưỡng tự do. Bất cứ ở vùng nào, kềm kẹp đi nữa, nhưng mà tinh thần tự do vẫn là tự do! Ðó là quyền tự do của Thượng Ðế! Nhưng mà chúng sanh quên đi! Quên, quên những cái gì chúng ta đang hưởng, qưên những gì chúng ta đang có, thành ra tạo sự bận rộn, mất tự do. Ở bất cứ lãnh vực nào, đứng được là có tự do! Khối óc chúng ta, hiên ngang giữa vũ trụ, hòa cảm giữa vũ trụ! Hòa cảm càn khôn vũ trụ, đó là đầy đủ tự do! Thì tự do đó mới là tự do thật sự hòa bình, tự do đem tới tình thương yêu và ban rãi khắp các nơi, đem cái thanh khí sống động cho mọi nơi mọi giới, nhưng mà chúng ta quên! Nhiệm vụ chúng ta xuống đây để làm gì? Ðể khai triển sự tự do! Từ cái nặng tìm tới cái nhẹ, mở tâm mở trí để tiến hóa tới vô cùng. Tại sao ông Trời đem ta xuống đây làm gì? Giam trong thể xác nặng trược này, lo âu, tranh chấp, đủ chuyện hơn thua, quên đi khả năng sẵn có tự do của chính mình. Rồi tôi đi tìm tự do! Sự thật chúng ta đã có tự do rồi. Mà chúng ta tự làm mất tự do và không trở về với tự do rồi than phiền chúng ta mất tự do. Tư do chúng ta mà đang chạy ra đây là tự do gì? Tự do tham muốn vật chất! Còn tự do tâm linh khác! Tự do tâm linh, nơi nào chúng ta có cái quyền năng tự do đó? Không có một chế độ nào có thể kềm kẹp cái nguyên năng tự do trong tâm thức, khối óc của con người!
Cho nên tất cả những chế độ ở thế gian, kềm kẹp, làm khổ người, nhưng mà rốt cuộc đã thành công đâu, không thành công! Trên lý thuyết, nói thành công, tôi lập thiên đàng cho các người, các người sẽ theo tôi, trật! Mà chính chúng ta tu là chúng ta mới thấy rõ, cái quyền năng tự do đó, chúng ta có! Tự do tín ngưỡng chúng ta có, đường đi vô cùng chúng ta có! Ai có thể chận đứng chúng ta được? Thì đêm hôm tôi đã giảng là nhìn lại cái thể xác của chúng ta, ai có thể chế được? Ðó là một chuyện tự do, thể xác này không có thể chế được! Tôi kềm kẹp, nhưng mà muốn làm ra một người như thế đó không được! Nhưng mà nó có tự do, tùy theo cái trình độ, tùy sự tham muốn, tùy theo trược thanh của chính nó mà nó tiến hóa mà thôi! Cho nên những người làm chính trị này kia kia nọ, nói là tôi bắt khối này phải đi theo như vậy, bắt khối kia theo như thế nọ, thì cách mạng của vũ trụ này đã thành công ở đâu? Người nào thành công? Dám đập ngực nói tôi thành công không? Một chế độ viết bao nhiêu sách, nói bao nhiêu đường lối nhưng mà đã làm được việc gì cho gia đình mình và cho chính mình? Không làm được cái gì hết, đâm ra mắc cở, trở về con đường tu, thức giác, biết cái nguyên năng sẵn có, thiên cơ có, cơ giới sắp đặt đầy đủ trong tiểu thiên địa của chúng ta mà không nhìn, rất có trật tự, kim mộc thủy hỏa thổ đầy đủ, thanh trược có rất đầy đủ mà chúng ta không hiểu, tôi đã bỏ phế, không chịu làm việc cho chính mình, mà nói tôi lo cho mọi người, lo cái gì? Chính bản thân tôi không biết lo! Ðạo ở đâu? Ðạo ở đâu mà có? Ðạo trong lúc chào đời đã có rồi. Trong lúc trong bụng mẹ quân bình thì chúng ta mới là đi đứng được, ra đời mới đi đứng được! Ðã quân bình rồi, nó mới tạo thành thể xác, khối óc! Chúng ta ra đời có một khối óc rõ ràng, minh bạch, trắng đen rõ ràng! Đó là đạo! Chúng ta đã đem đạo vào đời, mà từ đó nó dần dần mất đi! Khối này phỉnh, khối kia gạt, rồi đâm ra gây sự thù hận lẫn nhau, làm bế tắt tư tưởng, quên nguyên năng sẵn có của chính mình và mất cả vị trí của sự sống trong lẽ sống, đâm ra khổ, khổ, khổ! Khổ rồi mới bước vào biên giới của Phật Pháp! Khổ rồi tôi mới đi chùa, khổ tôi mới đi nhà thờ, khổ tôi mới dọc sách Chúa! Mà không biết sướng là cái gì? Tôi có cái áo mặc, tôi sướng ư? Không! Áo mặc chưa chắc gì bảo vệ được sống đời đơài, tôi có miếng cơm ăn, tôi sống ư? Không! Chưa chắc! Tôi hiểu là tôi sống, tôi thức là tôi sống, tôi quán thông là tôi sống! Nhưng mà tôi làm sự bế tắt cho tôi, tôi binh phe này, gạt phe nọ, không sống!
Bây giờ tất cả, thượng ngươn tới rồi, mọi người thấy rõ rồi, chế độ hiển hiện trước mắt! Chế độ tự do luôn luôn để cho mọi người phát triển sự tín ngưỡng sẵn có, đóng góp theo trình độ sẵn có thì cái chế độ vững, đứng được! Ðó là nguyên lý của Thượng đế! Còn chế độ mà chèn ép người, bắt buộc người phải theo một chiều hướng của trình độ eo hẹp của một người, hay là tâm của một con chuột mà bắt người ta đi theo con chuột là trật lất rồi! Một phần hồn vĩ đại phải được phát triển tới vô cùng và khai triển tới vô cùng mới là đúng! Cho nên gia đình cũng thấy rõ rồi, một người cha độc tài, con không có bao giờ phát triển được! Người cha độc tài bắt buộc con nhiều chuyện, rốt cuộc hậu quả nó không tốt, tuy là nó có địa vị, xã hội thấy là con ông này ông nọ có địa vị nhưng mà không nên thân, gia đình không ổn, lấy chồng không tốt, có vợ không tốt! Ðó là gì? Thiếu phước! Mất quân bình, không cho nó tự do phát triển, không cho nó trở về nguyên lý sẵn có của Trời Phật đã sắp đặt cho nó! Nó quên đi! Nó quên đi khả năng của nó, nó quên đi nguồn gốc của nó! Do đâu mà có? Từ siêu nhiên cấu trúc tới ngày hôm nay, mới hình thành được một cơ tạng ngồi hiện diện nơi đây, hay là đi đứng làm việc ở trong xã hội, không có một người nào có thể chế mình được! Cho nó một trăm tỉ tiền Úc chế ra một người như nó được không! Tôi là một thằng xấu, tôi là một thằng lưu manh, tôi là một thằng ăn cướp mà chế tôi ra được không? Không! Tôi là một người tốt nhứt ở xã hội chế thêm một người nữa được không? Không!
Thì chúng ta thấy rằng, có nhân có quả, có luật lệ, rõ ràng! Luật lệ gắn ở đâu? Gắn trong khối óc của con người, gắn trong khối óc thần kinh của con người! Từ đầu tới chân đều có luật hết thảy! Ăn nhiều bệnh, nói nhiều bệnh, suy tư nhiều bệnh! Nó liên hệ tim gan tì phế thận! Suy nghĩ nhiều thận hư, chơi bời nhiều thận hư, hút sách nhiều thận hư! Hơn thua nhiều tim hư! Ðó! Buồn rầu nhiều phổi hư, chèn ép người ta nhiều thì cancer gan sẽ bộc phát, tánh nóng thì cancer gan sẽ bộc phát! Rõ ràng, bệnh do tánh sanh! Nhưng mà con người không biết uống thuốc đó, đi uống thuốc viên, thuốc bằng vật chất, gián tiếp! Nói tôi uống viên thuốc này hay lắm, nhưng mà viên thuốc chánh là tôi sửa tánh! Viên thuốc đó chánh, không biết! Cho nên người ta đi tu để chi? Ðể sửa tánh! Uống cái hống viên hòa hai tám. Uống cái hống viên, uống cái viên thuốc đó là nó mới trở về không không được, thanh nhẹ! Còn uống viên thuốc đó là cái tánh bần tiện, cái tánh ngu si, thiếu từ bi, thiếu quãng đại, đâu còn phước? Cho nên người Vô Vi là người phát tâm, đã đóng góp, in kinh sách, làm cái gì cũng đóng góp, sẵn sàng giúp đỡ! Nhưng mà cái tiền đó của ai? Tiền của Trời cho các bạn, thì các bạn thế thiên hành đạo chứ gì, nhịn ăn cà rem, bỏ tiền in cuốn kinh, cho người đau khổ nằm trên giuờng đọc qua một hai câu, thức tâm, cứu họ! Thấy mình đang làm việc cần thiết và không làm việc không cần thiết! Cho nên người tu Vô Vi, đầu có sạn, khổ lắm, kiếm đồng tiền cũng khổ lắm, nhưng mà nó phát tâm nó bỏ ra, in kinh đi, cho người ta đi, giúp người ta đi, không có lấy ai một đồng xu, để chi? Nó lấy tiền giả nó đổi tiến thiệt, nó đâu phải thằng ngu! Khi mà các bạn phát tâm gíúp được một người nào thì cái đêm đó các bạn ngủ ngon lành! Chà, tôi đóng có mấy đồng bạc mà anh em Vô Vi họ phát tâm họ in ra cuốn kinh, mà kỷ sư bác sĩ chun vô, làm đêm làm ngày in cuốn kinh, phát cho người ta đọc.Mà bây giờ người ta thức tâm, thấy cái tánh xấu của họ, họ bỏ cái chuyện hư xấu và họ tránh những tánh chất hư đốn của họ, họ trở nên một người thiện lành! Hỏi cái gì quí hơn? Khi ta nghe được cái tin đó, hỏi cái gì quí hơn? Tiền quí ư? Sự thành công của họ mà chúng ta mừng! Là sự thành công đó liên quan với chúng ta, huynh đệ tỉ muội trong quả địa cầu được phát triển, được sống mạnh mẽ, chúng ta vui! Mà chị em, anh em trong quả địa cầu này bệnh hoạn, buồn tủi, giết chóc với nhau, chúng ta buồn! Nghe cái tin đó là buồn thôi! Ðó là các bạn mới thấy, điển đó! Cái kia nó giết chóc nhau mà tại sao tôi đau lòng? Cái luồng điển nó đi ngang. Còn cái đám kia, sao nó hướng thượng, ăn cơm ngày một buổi mà nó vui? Nó biết anh em, nó biết tình đồng bào, nó biết xử dụng tình người của nó, nó biết thương gia đình nó, nó biết thương vợ con nó, nó biết quí mến người thù, để nó cảm hóa người thù! Nhờ người thù, nó phá tôi, tôi mới có đường tiến! Ðường tiến tôi là vô cùng! Tội đạt được đường vô cùng, tôi muốn dẫn nó trở về với con đường vô cùng, chứ tôi không có diệt con đường người ta được! Nếu mà tôi được con đường vô cùng mà tôi đi diệt người ta là tôi trật rồi! Nói tôi thờ Phật rồi tôi chê thằng đó là tà! Trất rồi! Thờ Phật là thờ cái hình chứ chắc gì ông Phật tới chùa mình đâu mà mình đi chê cái thằng kia là tà! Đó là mình ngu, mình không hiểu đường đi, mình bị thất thoát mà mình không biết, mình lại tưởng mình khôn! Mình phục vụ cái không biết nói, cái không phát triển, mà chơn tâm mình không có! Nếu chơn tâm mình có, mình là một vị đại từ bi rồi , đâu có chê người khác được! Người đủ trí không chê người khác! Người thiếu trí mới phê bình! Cho nên các bạn là người đi học! Các bạn hiểu rõ rồi! Cái thằng học chút đỉnh, lớp hai, lớp ba hay chê lắm, thằng đó nói ăng-lê không đàng hoàng! Nhưng mà cái thằng biết ăng-lê nó nói thằng đó nói được đó chớ, nghe hay đó! Một câu cũng là hay, một câu cũng giá trị của người ta, một câu cũng là chân lý! Cho nên cái người mà nghe qua lời nói mới thấy trình độ của đối phương nó ở đâu? Người ngu hay phê bình người khác, mà người đủ trí lại khen người khác và để dẫn tiến họ! Khen để làm gì? Khen là đem cái đèn sáng chiếu cho họ và để họ tự đi! Họ cũng có đèn như mình! Cho nên họ đem cái thức bình đẳng đối đải lẫn nhau! Ðó là người đủ trí Còn người thiếu trí lại moi móc, moi móc hành động của người này, moi móc hành động của người kia, rốt cuộc ai bệnh? Cái người moi móc bị bệnh! Moi móc láo xược, đặt điều, thì sợ người ta tấn công mà bệnh chứ không có cái gì hết! Thấy không, đã ngu, đã tối tăm, mà trong cái thể xác tăm tối, rồi cộng thêm cái ngu nữa là kẹt! Là bệnh do tánh sanh! Khùng! Cuối cùng gia đình cũng khùng luôn, là tại sao? Người đó đi nói xấu người ta mà gia đình khùng? Tánh nó bất thường, bệnh hoạn, rồi nó lây cho gia đình, cũng bất thường, rồi sanh ra cái tánh kỳ thị, từ con vợ đều là ngu hơn nó, thành ra nó độc tài, nó làm cho gia đình động loạn, rồi cả gia đình khùng luôn! Là vì lý do chỗ đó! Cho nên, quan trọng lắm! Người tu về pháp lý Vô Vi phải hiểu rõ điển là gì? Khi chúng ta soi hồn, pháp luân, thiền định, tham thiền chúng ta thấy, tôi nghĩ xấu về một người nào thì soi hồn nó ra tràng giang đại hải trong óc tôi! Cái chuyện xấu nó ra, chuyện hận thù nó ra! Phải giải quyết bằng cách nào? Nó cũng có giải pháp nhưng mà giải pháp đó là tà, không phải chánh, giải pháp để trả thù là nhỏ mọn, giải pháp trả thù là giải pháp tâm con chuột, không phải là người lớn, còn giải pháp của từ bi không có, thanh tịnh! Cho nên ông Phật ngồi tự nhiên mà làm được nhiều việc! Vì con đường cuối cùng của mọi người phải buông bỏ và trở về với thanh tịnh!
Cho nên làm mẹ, người thế gian người mẹ luôn luôn thương con, con phản động bao nhiêu, mẹ cũng êm, thôi nó qua rồi, mà ba nó có chửi thì mẹ cũng khuyên con thôi đừng, thôi để cho con nó yên, hai ba bữa nó mới hiểu! Ðó là cái tình mẹ nó sâu đậm như vậy, thanh tịnh như vậy! Rồi con nó mới có cơ hội thức giác! Cho nên ngay trong gia đình chúng ta, có đạo rồi! Chúng ta xuống làm người đã có đạo rồi, mẹ săn sóc, xã hội săn sóc, cái gì thiếu là người ta đem tới rồi! Ðó là tình thương và đạo đức! Khi chúng ta đổ bộ trên mặt đất này là chúng ta đã mang cái nợ tình thương và đạo đức, mà ngày hôm nay chúng ta không thực hiện được tình thương và đạo đức, cái khí giới đó không có, làm sao có hòa bình? Cho nên ở thế gian, động loạn giết chóc nhau vì vắng khí giới tình thương và đạo đức! Cho nên bay giờ thiên tai đủ chuyện hết, biến động, thời tiết thay đổi, để con người thấy rõ rằng. ông Trời đang marquer mình đây, coi chừng à! Thấy có cái nhà tưởng là bảnh, khoe với thằng kia, tao sắm cái nhà ba trăm ngàn nó thổi cái tróc mất, thấy chưa? Cái qui luật của ông Trời bất ngờ, không có thể cho chúng ta biết trước được. Và chuyện ngày hôm nay, chúng ta ngồi nghe đạo đây cũng bất ngờ mà chúng ta lại được mổ xẻ khối óc chúng ta ra, rồi mới thấy chúng ta là một người hữu dụng và thấy rõ vị trí của chính mình, xuống thế gian là gì? Sự hiện diện ở mặt đất để làm gì, để hấp thụ cái khí giới tình thương và đạo đức bây giờ chúng ta làm cái gì đây? Chúng ta phải làm sao giải tỏa những sự phiền muộn sái quấy trong óc của chúng ta, để chúng ta thực hiện tình thương và đạo đức, mới đền đáp được cái công ơn, của chúng sanh tại mặt đất này! Ðừng có nói người đời tôi không chơi, tôi người đạo không chơi với người đời! Mà không có đời lấy gì có đạo?
Người đời cung ứng biết bao nhiêu, tình cha mẹ, tình nhân loại là tình cha mẹ của chúng sanh hiện tại, giúp đỡ con người biết là bao nhiêu, tại sao chúng ta lại có cái lề lối phản trắc mà tự gạt lấy mình như vậy? Không nên! Không nên được cái đạo này khi cái đạo kia, không được cái chùa này rồi khi cái nhà thờ kia, không được cái nhà thờ này khi cái chùa kia! Không được! Cái đó là luật không cho phép! Cái luật nó nằm trong khối óc thần kinh con người mà con người làm sai nó sẽ sai luôn! Nó sai luôn rồi nó điên khùng luôn! Mà tự nhiên thấy ông đó tỉnh táo mà ngày nào nó cũng ngồi cười, bởi vì ông đó nghĩ méo qua một bên! Cho nên người tu phải quân bình, phải giữ cái trung ương làm chánh, tha thứ thương yêu là căn bản, học từ bi phải thực hiện từ bi! Cái tâm tha thứ và thương yêu, đi vô chùa cũng sướng cũng vui, vô nhà thờ cũng khỏe, mà tới cái nhóm nào nói chuyện cũng khỏe, mà chơi với anh ăn xin lại càng học được nhiều hơn, chơi cái anh ngoài đường, anh lưu manh ăn xin này kia kia nọ mình học được nhiều hơn, học ở chỗ nào? Mình học cái y lý rõ ràng, anh này có cái tánh tự hủy và không biết thương ảnh, ngày hôm nay ảnh mới khổ, chính ảnh làm ảnh khổ chứ xã hội không có làm ảnh khổ. Xã hội đầy đủ mà, quần áo có, ăn mặc có, chế độ bên Úc này là cái gì cũng không có thiếu, chỉ thiếu tu thôi, mà sanh giặc! Cho nên chúng ta tu chúng ta không có sanh giặc nữa! Ta tu ta trở lại vị trí của chúng ta, thấy rõ rồi, không có ai có thể chế chúng ta được, rồi bây giờ chúng ta làm cái gì đây? Chúng ta đang làm chủ khối óc! Mà chủ khối óc thiếu sáng suốt là mắc cở lắm đó! Và cái gì đem lại sự sáng suốt? Sự thanh tịnh! Mà muốn có sự thanh tịnh phải biết tha thứ và thương yêu, tập tành ngay trong gia đình chúng ta, bạn bè chúng ta, cuộc sống của chúng ta, chúng ta phải giàu lòng tha thứ thương yêu thì nó mới được, nó mới trở về cái gốc từ bi, rồi học cái trường từ bi, rồi nó mới thực hiện từ bi! Thì đúng theo lời đức Phật nói: Ta là Phật đã thành, chúng sanh là Phật sẽ thành! Mà bỏ nghiệp tâm là thành Phật chứ gì? Còn ôm sự tranh chấp, đã vô chùa mà không chịu chiêm ngưỡng ông Phật và không hiểu cái ý ông Phật, không hiểu đường lối của ông Phật, lại lý luận về vật chất không, hột xoàn bà tới bốn ly , hột xoàn kia tớ ba ca ra lận, chi vậy! Cái đồ đó làm cái gì? Chết có đem đi được đâu ? Cái áo bà đó tối tân quá, đẹp quá, văn minh quá! Nhưng mà cái đó để làm gì? Không làm được! Cái xác mình mà còn bỏ ra đi mà, còn ôm cái đó làm gì? Cho nên cái óc mình phải xử dụng ngay tức khắc, chiêm ngưỡng đức Phật. Tại sao? Ngài sướng hơn con nhiều quá mà, tại sao ngài đi tu, ngồi một đống để làm cái gì? Chắc có cái gì hay hơn, có cái gì quí hơn! Mình càng nhìn càng thấy thanh tịnh, cái hình tượng thôi, nhưng mà lộng giả thành chơn, mình nhìn đó là thật. Ðó là một vị Phật đã thành công, mình nghĩ một vị Phật vĩ đại như vậy, tôi nhìn thằng ngài để tôi xét tôi. Té ra ngài trước kia cũng là tôi, cũng là mắt mũi tai miệng như tôi mà ngài thành đạo! Vậy chớ tôi làm gì đây? Mà cái hành trình ngài thành đạo, mà nhờ cái gì ngài thành đạo? Ngài buông bỏ tất cả! Cái tâm ngài buông bỏ tất cả nhưng mà ngài thực hiện một cái cho tất cả mọi cái, là ngài tu cho quân bình, đạt được hào quang trên khối óc, trên đầu mở ra, mới rộng lượng từ bi tha thứ. Cho nên ngài ngồi đó mà tất cả mọi việc đều đến với ngài. Ngay trong chùa, chúng tôi thấy rằng, người này quỳ xuống khai thật với ông Phật, mà ông Phật bằng đất chớ đâu phải ông Phật thiệt đâu. Ma nó khai thiệt, con lưu manh, hồi hôm ăn cắp con gà của người ta, bây giờ xin Ðức Phật tha tội! Nó khai rồi đó, thấy không, tự nó khai! Vì đấng thanh tịnh mới có người ta khai, mà mình động loạn ai khai? Một người cha trong gia đình phải có thanh tịnh, người mẹ trong gia đình phải thanh tịnh thì con cái nó mới trìu mến và nó tới với mình, đem sự thật và nó học hỏi nơi mình! Chớ nếu người cha người mẹ trong gia đình mà động loạn quá, con nó đâu dám tới đâu, chưa hỏi là chửi rồi, chưa hỏi là tấn công tới tấp rồi! Con không bao giờ được hưởng cái gì của cha để lại, của mẹ để lại. Cho nên khi nó tới với tình bạn, khi nó tới với sự thương yêu, khi nó tới mình phải hạ mình đùa giỡn với nó một chút, rồi mới trao cái kinh nghiệm của mình cho nó. Thì gia đình nó yên vui! Cái đạo ở đó, mà nó phát triển. Chứ con người mà hai thứ tóc là đã có đạo rồi! Qua những sự chua cay chát đắng mặn nồng của tình đời, mình hiểu rồi. Không có đụng chạm cũng đã đọc sách rồi, không đọc sách cũng đã coi phim cũng hiểu rồi. Cho nên phải đem những cái tinh vi tốt đẹp mà truyền bá cho đứa con, là phải do sự nhịn nhục của người cha, cộng với nhịn nhục của người mẹ, thì gia đình mới được tốt. Chưa gì là ào ào lên thì con nó học cái gì? Nó miếng giấy trắng mà mình vẽ tùm lum lên nó không biết coi cái hình gì được! Ðó cho nên người tu nó có lợi, lợi các phương diện, mà giải tỏa được sự phiền muộn sái quấy trong nội tâm là đem lại sự bình an cho gia đình, thật sự bình an, đó là đem đạo vào đời. Mà chúng ta, thể hiện trên mặt đất này đã đem đạo vào đời, mà chưa thực hiện. Ngày hôm nay chúng ta lại gặp sự đau khổ rồi chúng ta mới thực hiện, thấy cái đạo là quí, thanh tịnh là quí. Lúc chúng ta chào đời baby rất thanh tịnh, ai cũng ẳm baby hết, bây giờ người ta nhìn là người ta ghét, người ta huỵt, người ta đi chỗ khác, là mình mất thanh tịnh rồi. Bây giờ làm sao mình trở lại đó? Cho nên các bạn ngồi thiền trong thanh tịnh, các bạn vui, các bạn nghĩ các bạn là gốc của Phật, các bạn phải về sống với Phật, về nơi xứ Phật thì tự nhiên cái dung nhan các bạn nó tỏa ra, hòa ái tương thân. Người ta nhìn, người ta thấy cái sắc đẹp riêng, không phải sắc đẹp thoa crème đâu! Sắc đẹp này nó khác, nó có hào quang tỏa ra. Cho nên người thiền êm lặng, chúng ta nhìn mặt dễ thương. Hung dữ gì cho mấy mà ngồi thiền, chịu thiền rồi thì cái mặt nó dễ thương, nó có cái hào quang, lá cây còn có hào quang mà huống hồ gì con người không có hào quang? Và khối óc của con người là tinh vi vô cùng. Bây giờ các bạn đi máy bay, cũng là khối óc con người làm hình thành. Cái hall chúng đang ngồi đây cũng là khối óc con người hình thành. Chúng ta vượt biên đi đại xuống dưới tàu không cần biết gì hết, cũng đi tới xứ Úc được, cũng là khối óc. Cái sự mạnh dạn ý chí bất khuất bất diệt của con người nó quan trọng.
Cho nên các bạn là có khối óc, con người mà biết được khối óc của mình phải kính nể và quí mến tất cả những khối óc ở thế gian. Cho nên cái xứ văn minh tự do luôn luôn tôn trọng nhân quyền, còn xứ độc tài nó không biết, nó nói tôi chỉ có một thôi, tôi là hay hơn mấy thằng kia, đè đầu mấy thằng đó, thì nó phải thất bại! Cho nên thánh nhân đã nói rằng: Bất chiến tự nhiên thành! Không cần đánh nó, nó cũng tiêu, lần lần nó cũng tiêu như tán đường, như cục nước đá, chứ không ăn chung gì, phải đánh nó làm chi vô ích! Vì sự độc tài không có bền bỉ được, tự nó phải rạn nứt và nó chia rẻ không bao giờ tiến được. Ðóng kín cửa thì ở ngoài này suy luận, nói này nói kia nói nọ, chớ mà sống chung với họ rồi thấy té ra nó đang rạn nứt. Cho nên nhiều người không hiểu, không biết sấm truyền, đã bao nhiêu năm rồi, để cho con người hiểu rõ rằng: Bất chiến tự nhiên thành! Từ từ, từ từ rồi mọi việc nó sẽ đâu vào đấy. Rồi con người hiểu được, càng ngày, càng ngày càng hiểu được, càng hiểu được những sự biến động ở trong vũ trụ này, biến động cơ tạng tới khối óc, rồi mới chịu hướng về con đường tâm linh, lúc đó mới thấy rõ, thiên cơ là gì? Cho nên nhiều người nói thiên cơ nghe hết hồn, thiên cơ là ông đó hay lắm, biết tất cả mọi sự việc, không phải đâu. Thiên cơ nằm trong khối óc các bạn, thiên cơ nằm trong cơ tạng các bạn, nếu cơ tạng các bạn mất trật tự cũng không khác gì thiên cơ ngoài đời đang động loạn! Và trật tự rồi, thì thấy bình minh nó trở lại với chính mình. Trong cơn bệnh hoạn nằm nhà thương là các bạn đang bị thiên cơ vày xéo, thay đổi vô cùng! Mà nó quân bình rồi, khỏe mạnh, đi ra khỏi nhà thương, đi shopping, lúc đó thấy hòa bình! Thấy chưa? Còn người tu thì khác, chết bảy còn ba, chết hai còn một. Bảy vía, nó tạo cái tánh hư tật xấu, mình phải tu giải tỏa nó ra, rồi bảy phần, rồi chết ba! Bảy phần đó nó tiêu đi, chúng ta tu, càng tu cái tánh hư tật xấu nó đi mất, nó tiêu đi, tham sân si hỉ nộ ái ố dục nó tiêu đi. Rồi tinh khí thần mới tụ lại, tam huê trụ đảnh! Cchết ba còn một, không xử dụng tinh khí thần nữa, lấy cái không làm chánh gốc, thì đó nó mới ra thái bình!
Cái tâm các bạn không, đi dâu có tranh chấp không? Khi mà các bạn ôm chữ không, đứng trước mặt đứa con hung hăng thì chỉ có cảm hóa nó thôi chứ nó cảm hóa mình không được.Ôm cái tâm không đứng trước một cô gái đẹp, chỉ có cảm hóa cô gái chứ cô gái không có phỉnh mình được. Mình đẹp hơn, mình trọn lành, mình thanh nhẹ tại sao mình bị gạt bởi phấn son? Không có nữa! Cho nên ráng tu, để trở về không, trở về sự thanh nhẹ, trong cái không đó là trở về phần hồn rồi. Phần hồn là sống điển giới đâu có sống phàm giới mà bị lệ thuộc bởi phàm giới. Ðiển giới lúc nào cũng thanh nhẹ, rút bộ đầu các bạn tiến hóa lên, cởi mở, thông suốt, mới thấy là chúng ta không phải là người ở đây, không phải người phàm, người ta kêu người phàm người phàm nhưng mà đâu chế được. Mấy thằng robot này kia kia nọ tạo bằng plastic đó là người phàm đó, còn con người có cái óc hoạt động không phải người phàm đâu! Nó cũng ở tầng số tiên thánh thần. Ma quỉ nó cũng hay hơn con người, nó hay hơn con ngườ! Cho nên đều có vị trí hết trọi chớ không phải lôi thôi, nhưng mà thế gian chưa chế được, la lô om sòm mà làm không được cái gì hết! Chế con người y như vậy đó, ngồi nói chuyện như vầy, nói đạo như vầy, chế thử người như vậy được không? Bao nhiêu tỷ cũng trả, không được! Thì chúng ta hiểu rõ vị trí của chúng ta không phải ở đây, cái nguồn gốc chúng ta không phải người phàm! Ðừng có ngu mà đặt mình vào trong cái phàm tánh, rồi chèn ép mình, càng ngày càng không tiến được, thoái bộ, rồi nói là mất nước này kia kia nọ. Chớ kỳ thật khối óc mình là cái nước! Khối óc là quốc gia của mình, khối óc là trụ sở duy nhứt, tâm linh của mình, mà mình mất đi là không bao giờ phát triển được.
Cho nên tu là trở lại cái luật quân bình, để ngự nơi đó, và sống một cánh nhẹ nhàng, nhàn hạ, theo một cái pháp như ý mà các bạn đang thực hành, thì mới thấy rõ, thấy rõ tình người, thấy rõ tình trời, thấy rõ việc làm của chính mình. Lúc đó mới thấy hạnh phúc là gì. Còn không tu là cứ nghe ông tây nói chuyện một chút cũng nghe mà ông mỹ nói chuyện một chút cũng nghe, rồi ông úc nói chuyện một chút cũng nghe mà rốt cuộc mình không biết bao giờ nghe mình. Rồi không bao giờ mình phát triển và không bao giờ mình nói cho người ta nghe được. Chỉ có thực hành tu rồi, mình nắm được cái chân lý,minh triết mình mới nói được cho người ta nghe! Phải bỏ công! Các bạn bàn tay không ra đây, rồi ngày nay có nhà có cửa này kia, phải bỏ công mới có. Còn muốn trở về với sự chơn giác của phần hồn cũng phải bỏ công. Có phương pháp rõ ràng, có công phu rõ rệt, làm một ngày một trăm phần trăm là hai mươi bốn tiếng đồng hồ, thì ít nhất ta cũng dành được hai tiếng rưỡi cho phần hồn, hay là ba tiếng cho phần hồn. Phải dành được hai ba tiếng đồng hồ làm việc cho chính mình, thì mới mở trí được. Nói tôi tu có chừng thì vô chùa tôi quỳ tôi lạy ông Phật là được rồi! Ðâu có được, không được! Phải hành như ông Phật mới được! Cho nên vô chùa tôi khuyên mọi người phải chiêm ngưỡng Ðức Phật và đọc coi thử quá khứ Ðức Phật đã làm gì mà thành đạo, thì bây giờ ta phải làm gì mới là được tương ngộ với ngài! Chứ không phải vô nhìn ông Phật vậy, cái hình ông Phật rồi nói là ông Phật thiệt, không được! Vô chiêm ngưỡng hành động của Ngài và thực hành như ngài thì chúng ta tương lai mới có cơ hội tiến hóa, giải thoát, thì mọi người đều chung vui trở về trời. Cảnh trời vui lắm bạn ơi, đẹp lắm, cây cỏ đẹp lắm, biết nói chuyện hết, biết thỏ thẻ, biết chân lý, chứ không phải ngu muội như ở thế gian một đống đó đâu. Đi lên rồi sẽ thấy, cái cây liễu yếu, cũng như cây liễu yếu như ở thế gian vậy, nhưng mà cây trên trời nó khác, luôn luôn nó ẩn hồng đẹp như là cô tiên đẹp. Cho nên ta đứng dưới cây liễu yếu là ta tỏa ra biết bao nhiêu vần thơ đẹp tươi thanh nhẹ. Ở thế gian cũng có cây liễu yếu nhưng mà nó không có những ánh quang đó. Bất cứ cây cỏ gì trên trời đều có cái ánh quang riêng biệt của chư tiên ứng hầu! Nó đẹp, đẹp vô song!
Cho nên các bạn được ra chế độ tự do, được du lịch, thấy cảnh này trang trí, cảnh kia trang trí. Cái ý trang trí con người nó ở đâu? Ở trong khối óc con người mình chia ra, nó trang trí như vầy, các bạn ồ đẹp quá, hồ thanh tịnh đẹp quá, cây cỏ tươi đẹp quá! Hỏi chứ trên trời nó còn đẹp gấp mấy lần, nó nhẹ hơn, nó có thanh quang, nó tốt đẹp trật tự hơn, thì mình tu để làm gì? Ðế thấy cái nguồn gốc của mình. Cái nguồn gốc của mình là không chịu dơ dáy. Bây giờ các bạn đang mang khối óc đây mà nói các bạn dơ là các bạn đâu có chịu, tôi muốn thanh sạch! Nhưng mà muốn khám phá cái dơ, các bạn súc ruột các bạn ra rồi mới thấy, khám phá chuyện dơ, tích trữ nhiều năm hôi thúi trong đó không biết.
Rồi bây giờ mình tu rồi, mình đi lên trên mình mới thấy, à cái hồn tôi bị mê muội tại thế gian, cho cảnh giả là chánh, tôi ôm cái hư ảo, bây giờ tôi thức tâm, tôi về cảnh tiên nhà Phật, tôi thấy sung sướng vô cùng. Sự thật là sự thật! Ðẹp quá, vinh quang quá! Đó là cái xứ của các bạn, đó là cái quốc gia trường cửu bất diệt của các bạn, nếu các bạn không về là các bạn mất nước, mất cái nước cao quí thanh nhẹ. Ở thế gian kêu là thiên đàng, nhưng mà các bạn mở thì trước mắt chứ đâu! Nhắm mắt là các bạn tới rồi, có chút xíu đó thôi. Nhưng mà viện lý này, lý do kia, lý do nọ, rồi thiền không được. Nội cái thiền là để tập cái ý chí mình, ngồi cho ngay ngắn.Làm Pháp luân thường chuyển phải hiểu rõ tôi đang làm cái gì, tôi đang hít nguyên khí của cả càn khôn vũ trụ vô để gì, để hóa giải cái trược tâm của tôi, để lập lại quân bình sẵn có của chính tôi, thì tôi mới là thật sự chủ của tiểu thiên địa này. Tôi quân bình tôi mới làm chủ, quân chủ phải quân bình, quân chủ mà động loạn đâu có phải quân chủ. Khi con người động loạn là lệ thuộc bởi lục căn lục trần nó điều khiển, nói bậy mà không có phát triển được. Cờn cái này mình khác, một người quân chủ, chủ của tiểu thiên địa này, ông vua của tiểu thiên địa này, nó khác! Nó là một người thượng trí, cái gì cũng minh xét chớ không có chịu lôi thôi. Lúc nào cũng minh triết! Cho nên tu nó mới đạt được!
Khi các bạn hồi trước chưa tu Pháp Lý Vô Vi đâu có nói thao thao bất tuyệt được. Bây giờ các bạn nhiều người nói được, nói ra là có trật tự, nói đại, nói nói thét rồi nó mở trí ra! Ðó là thanh quang ở bên trên chiếu cho mình và mình đã lập lại trật tự, thanh quang của mình có, hai cái nó hòa ái thì nó thức diễn là kêu là nói ra tất cả những cái gì thanh nhẹ cho mọi người được cộng hưởng cái hòa bình trong nội tâm, không có bị kẹt nữa, không có bị lường gạt nữa, không có bị mê tín nữa, không nói tôi sợ ông Phật, ông Phật này ông Phật Di Ðà, ông Phật kia ông Phật Lục Tổ Huệ Năng! Nói tùm lum,mà cái ông Phật đang tạo sự khó khăn cho ổng đây mà ổng không biết, ổng đang còn ngủ. Tu rồi ông Phật mới thức dậy, nó thức tỉnh rồi nó mới ngồi đây nó thiền. Ngồi trước trán, đây là Sơn Ðình, trước mặt đây là Sơn Ðình, mà chưa bao giờ lên núi chơi! Trên óc mình núi non đẹp, sơn thủy vĩ đại vô cùng mà chưa bao giờ bước lên, cứ đi lẩn quẩn ở dưới bộ ruột đó! Nằm ngủ rồi đi bộ ruột, đi thấy đi sa mạc, đi ra biển mà ở dưới bụng chứ không có đi đâu hết! Rồi nói tôi đắc đạo rồi, cũng trật lất, lên khối óc đi, rồi vượt khỏi khối óc đi, mới thấy là đạo! Mà chỉ có cái pháp đơn giản, Soi hồn, Pháp luân, Thiền định mà hành cho đúng là nhứt định phải đạt! Không ôm những sự dấy bận! Những sự dấy bận của trần gian chỉ là tạm bợ mà thôi, còn cái kia thức tâm là chánh. Ðạt được một giọt thanh quang rồi là các bạn xài hoài, xài đời đời kiếp kiếp không có mất, đó là tiền thiệt! Ðồng tiền đó mới là đồng tiền về Trời được, mưa giấy máy bay của ông Trời được. Còn đồng tiền bây giờ mà các bạn bọc trong túi đó, không có xài được, chỉ phương tiện tạm tại thế gian mà thôi. Mà cái đó cũng quan trọng lắm, nó có thể giết các bạn bất cứ lúc nào và cứu các bạn bất cứ lúc nào! Kim mẫu, đồng tiền là kim mẫu, tình mẹ nó ở sát bên bạn, sống với các bạn, hàng ngày hàng giờ phút khắc, mà các bạn dùng sai là bị phạt liền! Bà đó thấy vậy mà nghiêm khắc lắm, dùng sai là bị phạt, dùng đúng là được thưởng, kềm một bên, kềm sát một bên, tình yêu của mẹ sát một bên, trong thâm tâm các bạn, nhưng mà không hiểu. Cho nên nghe tôi giảng rồi, từ rày về sau biết đồng tiền là Ðức Mẹ đó, Kim Mẫu đó, với chúng ta, làm những chuyện từ thiện, chuyện tốt chúng ta làm, làm chuyện lấy đồng tiền hại người chúng ta không. Lấy đồng tiền cứu người cứ việc làm, không mất, cứu bao nhiêu sẽ còn bao nhiêu, không mất! Mà bệnh hoạn không có nữa, khối óc mở ra, mặt mày sáng lạng. Tại sao? Lấy cái gì chứng minh? Các bạn làm có tiền, các bạn đi làm phước, in kinh, phương tiện giúp người nghèo, người khổ, người đau đớn, các bạn ngồi đó thỏ thẻ nói chuyệnđạo cho người ta nghe, rồi về các bạn nhìn mặt các bạn, thấy sao? Tươi! Trời bữa nay tôi nói chuyện với bà ấy mệt quá nhưng mà tôi thấy tôi nói bả khỏe tôi mừng, mặt tươi! Vậy chớ bạn làm gì có tiền mà mặt tươi? Người ta có tiền đi ăn nhậu mới mặt tươi mà mầy đi nói chuyện không mà, sớm mơi tới chiều, đem cơm đem áo, đem xe hơi, xăng đi nói đạo với người ta mà sao mầy khỏe? Ông Trời trả lại! Nó càng nói về nguyên lý của càn khôn vũ trụ thì càn khôn vũ trụ sẽ ban ơn cho nó đầy đủ, trả lại phần tiền cho nó, là sức khỏe, sức khỏe về tâm linh. Những cái nan giải của người khác mà mình giải được và tự nhiên là mình không bao giờ bị vấp phải nữa, thì tự nhiên mình tươi! Rồi đồng tiền của mình không có xài bậy thì đâu có gì lôi cuốn mà mình bị bệnh? Xài đúng chỗ! Làm việc cần thiết và không làm việc không cần thiết. Thì tự nhiên con người nó vui.
Cho nên Cơ Ðốc người ta ở đây cũng vậy, nhiều chú thanh niên đi làm khổ cực, giao cho ông mục sư hết. Rồi ông mục sư sắp đặt sao mầy đi, một ngày mầy đi mười nhà, kiếm mười nhà nói đạo đi. Vô bị chửi, bị phun nước miếng cũng cười! Vì đi với Chúa mà, nó nghĩ tôi đi với Chúa, tôi mách cho người ta biết rằng, đường về trời rất gần! Tin Chúa đi mới được về Trời! Thì tự nhiên nó khỏe mạnh hà! Mà ngày nào nó cũng xách sách vở nó đi như vậy! Mà nhiều người cha mẹ thấy con khùng! Nó đâu phải khùng, mặt nó tươi hơn mình nó đâu có khùng, mắt nó sáng hơn mình làm sao nó khùng, vì nó dựa trong chân lý, và nó hưởng chân lý, và nó thực hiện những gì chân lý đã kêu gọi nó, và nó muốn làm những chuyện tốt đẹp, mách tin cho mọi người để tiến về con đường chân lý là sự thật, thật thà với chính mình, thì nó phát triển, nó khỏe mạnh, nó được hưởng món quà của Thượng đế! Còn mình không có, mình có tiền mà mình rầu! Coi ông bên kia thằng nó ra đây có bao lâu mà nó mua Mercedes còn tôi hổm nay cứ đi Toyota hoài! Nói chuyện đó không hà! Rồi đâm ra buồn rầu, rồi thấy mình yếu hèn. Còn mấy thằng kia không có, nó thấy nó mạnh, nó thấy nó mang tình thương của Chúa Kitô đi khắp các nơi và nói cho mọi người nghe, nó là một cơ sở truyền tin của Chúa, là nó mạnh, nó đâu có sợ, nó đâu có sợ cảnh sát, nó không sợ ở tù! Nó sợ nó mất tình thương! Thấy nó giàu mạnh hơn mình không?
Cho nên gia đình nào có con biết đi tu là quí! Không nên nghĩ chuyện sai lầm đối với con. Người nào mà nó có phát tâm đi tu và nó làm cái việc cho quần chúng. quần chúng là cha mẹ nó đó! Từ cái gia đình rối loạn mà nó nói gia đình nó phục và gia đình nó phải đi nhà thờ để nghe lời chân lý của Chúa là quí lắm rồi. Chùa cũng vậy, mỗi ngày mỗi cơ hội bà con đi chùa chiêm ngưỡng Ðức Phật, cái gì hay về nói với nhau, mách nhau, rồi rủ người đi càng ngày càng đông. Tới đó ông sư phải minh triết và minh giải thì tận độ được mọi người rồi mọi người sẽ biến thành chùa, gia đình mọi người rồi thành một căn chùa, đó mới là đúng đường đạo. Người tu Pháp Lý Vô Vi bây giờ cũng đang thực hiện và nhà họ là chùa, nhà họ là thiền đường, lúc nào cũng sẵn sàng giúp đỡ mọi người khác! Cho nên quí vị biết những người tu Vô Vi cứ tới nhà chơi, không có gì xa lạ với người tu Vô Vi hết. Vì người tu Vô vi nó hiểu rõ rồi, nó là vũ trụ, vũ trụ là nó, là tình thương yêu bao la lớn rộng, của ăn không hết, tại sao nó sợ người ta tới.
Cho nên cả thế giới, Vô Vi, những người tu nó phát tâm, người ta đem nhà người ta ra làm thiền đường, thành ra tùm lum cả thế giới chỗ nào cũng có, mà tới chỗ nào các bạn thấy Vô Vi, thực hiện về Vô Vi các bạn điện thoại tới là nó đi rước máy bay, vui vẻ tiếp đón, y như là bạn đem của tới nhà nó, mà nó đâu có nhận của gì, nó chỉ xài tiền thôi! Nhưng mà rốt cuộc cái tình thương yêu càng ngày lại càng càng gắn bó, càng gần với nhau, trong tình thương rõ ràng, rồi tự phá mê phá chấp, quên đi những sự thù hằn, và nung đúc sự giúp đỡ lẫn nhau, tiến hóa! Cho nên bên công giáo, người ta cũng vậy, người ta cũng khuyến thủ các cha tu, cũng nhiều người cũng thành đạo, cũng tốt, khuyên tất cả con em phải đi truyền bá, những cái tin lành của Chúa, để mọi người nung nấu và xây dựng niềm tin sẵn có của chính mình vàđể tiến về con đường giải thoát. Thì Phật cũng vậy! Cho nên Thượng Ðế sắp đặt nhiều cái nút để độ chúng ta trở về Bến Giác.
Cho nên cái đạo nào mà nghiên cứu tới cuối cùng cũng là giải thoát, để đi về thiên đàng.Thì vốn chúng ta là ở thiên đàng xuống thế gian mà, chớ không phải vốn chúng ta ở đây. Tôi đã nói nếu vốn nếu chúng ta là người ở đây là ở đây nó chế ra được rồi, chế không được! Thì chúng ta tìm cái chỗ mà chế chúng ta ra, đó là cái gốc của chúng ta. Phải trở về với thanh tịnh, và hiện tại sự hiện diện của tất cả mọi người trong gia đình là từ trong cái mầm mống thương yêu mà ra. Một lời qua tiếng lại cũng là từ trong cái mầm mống thương yêu mà ra, chứ không có ghét bỏ đâu! Vì thương mình mới rầy mình! Nhiều bạn tu Vô Vi về nhà bị chửi tới tấp! Nhiều người tu Cơ Ðốc về nhà cũng bị giận hờn. Nhiều người tu bên Công Giáo về nhà cũng bị giận hờn! Cái đó là cái luật đời! Ðó là từ trong cái mầm mống thương yêu của gia đình! Cho nên các cha cũng tha thứ, mà các mục sự cũng không bao giờ dám nói động tới gia đình! Còn bên Vô Vi cũng càng nhịn nhục hơn, chịu người ta chửi hơn, người ta đấm nhiều, người ta tấn công tới Vô Vi, tới nhà Vô Vi té ra thấy tụi này nó dễ chịu, dễ thương, sai lúc nào cũng được, lúc đó mới thương nó! Có gì, chỉ học hai chữ nhịn nhục thôi, hai chữ nhịn nhục là đem đạo vào đời, mà thiếu nhịn nhục không được, hăm đánh người này ghét người nọ, không được! Ở đời nầy không chấp nhận! Nhịn nhục tha thứ thương yêu thì mới có cơ hội!
Cho nên hôm nay tôi về đây thăm các bạn, không nhiều thì ít, người nào có sự thắc mắc có thể lên đây bàn bạc với tôi, tôi sẽ diễn giải ra theo trình độ sẵn có để các bạn nghiên cứu thêm hay là dạy dỗ thêm tôi học thêm trên đường tu học.