[19900101L2]

VUI XUÂN - Cuốn 2

Người cha nuôi một người con, từ nhỏ đến lớn! Bây giờ lớn nó hành động riêng một mình nó, không cần biết cha nó. Cha nó có buồn không? Nếu cha nó buồn là cha nó còn thấp hơn nó! Mà cha nó phải vui, mà thấy sự phát triển của nó và thấy bài học của nó sắp đến và nó sẽ dòm lại mặt nó và nó hiểu nó hơn. Người đó mới đúng là một người nghiêm phụ, người cha đàng hoàng, người cha quán thông, người cha hiểu biết, người cha tận độ con! Còn người cha mà gay gắt với người con, mượn một hành động tự do phát triển của nó, thì người cha đó lạc hậu không có bao giờ phát triển theo cái chiều hướng siêu văn minh ở tương lai được!

Cho nên các bạn cho tôi là ba phải, nhưng mà các bạn rồi đây các bạn tu rồi các bạn thấy rằng, ông Trời còn bốn phải nữa. Cọng cỏ cũng sống được mà, vi trùng cũng sống được mà, con heo cũng sống được mà, con người cũng sống được, ông tiên cũng sống được. Nếu mà ông Thượng đế thiếu tình yêu đó thì làm sao phát triển được? Tình yêu của tất cả mọi giới, không phải riêng cho một nhóm người nịnh bợ mà thôi! Cho tất cả! Cho nên các bạn phải nhìn lại các bạn, dòm lại các bạn, thấy các bạn từ mọi trạng thái mà có, không phải một trạng thái tạo thành. Nếu các bạn không chịu hòa tan với mọi trạng thái, thì tâm linh của các bạn cũng không có bao giờ phát triển được!

Tại sao Vô Vi đề nghị các bạn hít cả nguyên khí của càn khôn vũ trụ để làm gì? Chỉ có nguyên khí của càn khôn vũ trụ mới quán xuyến thông suốt trong mười hai kinh mạch cơ tạng của các bạn. Khi các bạn làm cho thông suốt rồi, thì các bạn có một thân xác nhẹ nhõm tại thế gian. Tôi người ở thế gian nhưng không phải ở thế gian, nó thanh nhẹ! Thanh nhẹ mới không mê không chấp, không giận không hờn, không buồn không tủi. Ðó nó mới đem lại một nền tảng tin yêu, vui vẻ, và thấy các nơi các giới đều thể hiện tình thương rõ ràng. Nhìn cây bông trước mắt bạn, ngộ nghĩnh xinh đẹp, ai làm ra, do đâu mà có? Nó qua những sự điêu luyện nhồi quả, kích động và phản động, từ cái hạt giống biến thành một cái cây, rồi biến thành cái hoa, rồi có màu sắc tươi đẹp, dâng cho bạn, được tận hưởng sự thanh nhẹ đó. Vậy chớ ai đó bạn? Chỗ nào cũng có Chúa, chỗ nào cũng có Trời, chỗ nào cũng có Phật! Qua cơn điêu luyện mới thành hình, qua cơn điêu luyện mới có phần thanh nhẹ đó, mà thanh nhẹ đó là trường tồn bất diệt! Màu nào sắc nấy rõ rệt, không có ai lẫn lộn được! Mỗi thứ đều có mỗi cái duyên của nó hết. Từ cọng cỏ trước nhà các bạn, cũng có cái duyên lành, cái căn nhà hình thành do trí khôn của loài người, cũng tạo ra một cái duyên cho bạn thích hợp, bạn mua nó, bạn sắm, ở, sống chung với nó được. Nhưng mà ngược lại tâm thức của các bạn còn buồn khổ, bịnh hoạn, bực bội, ăn không ngon ngủ không yên. Ở trong nhà thiệt tốt mà ăn không ngon ngủ không yên! Tại sao? Lo hết tiền! Hết tiền mà quên, không biết mình là tham! Người tham nó mới sợ nghèo! Có phải vậy không bạn? Tham nó mới sợ nghèo! Cho nên ông Phật ổng nói trước, tham! Cái tham trước! Mà tham không được nó mới sân si, hỉ nộ ái ố dục! Cũng bắt từ cái tham mà ra!

Ta tu ta trở về quân bình thanh nhẹ, ta mới thấy rõ cái luật nhân quyền của Thượng Ðế đã ban, mầu nào sắc nấy rõ ràng, không có lộn xộn được! Ðó là nhân quyền đó bạn! Nhân quyền của vũ trụ đó bạn! Và nó cả linh quyền nữa! Nó phát triển tới vô cùng, triền miên, triền miên xây dựng, tốt đẹp trật tự! Ngay trong rừng hoang nữa, các bạn thấy có ai săn sóc không? Vẫn có trật tự! Mà tại sao các bạn còn cố chấp? Các bạn làm cho cái rừng các bạn nó ô tạp, nó không ổn định! Lấy cái gì chứng minh, hồi nào giờ các bạn sanh ra đâu có hút thuốc! Bây giờ lớn lên các bạn hút thuốc, làm nó ô nhiễm nội tạng! Hồi nhỏ lớn đâu có uống rượu, bây giờ lại cho ngũ tạng uống rượu say mê, ô nhiễm ngũ tạng. Hồi sanh ra đâu có biết ăn thịt, bây giờ nhai ngốn mà không biết thịt là gì? Không biết cái hạnh của miếng thịt là gì, không biết hạnh cái cọng rau là gì, ăn mà không biết! Là người thiếu trí! Người thiếu trí, không chịu xét! Ăn mà không hiểu cái hạnh hi sinh của cọng cỏ, của cọng rau, của miếng thịt, của con cá! Nó muốn để cái gì? Nó muốn tiến tới con người thanh nhẹ. Nó muốn có một sự hòa đồng thanh nhẹ sống chung hòa bình. Mà người là chủ của cái tiểu thiên địa này cũng như là chủ của một quốc gia mà không ổn đnịh, biến cái xá vệ quốc này thành ra một chỗ ô tạp tranh chấp. Nghe cái gì vô trong óc là thanh lọc ra sự tranh chấp, bóp méo sự thật, tạo ngu cho chính mình, tạo loạn cho nội tâm! Ðó, xứ sở không yên! Tiếu thiên địa này không thông thì xứ sở không yên. Cái quốc gia do ai? Do con người tạo mà con người không yên thì cái quốc gia đó loạn rồi! Cứ xưng danh ông này ông kia ông nọ nhưng mà rốt cuộc loạn là loạn không có được! Không chịu sửa mình. Không biết rõ cái mầm mống thương yêu là cái gì, xây dựng là cái gì! Nói càng nói bừa, rốt cuộc rồi loạn!

Nhìn vào cơ tạng các bạn loạn, nhìn vào gia cang các bạn loạn, do ai? Do người chủ trương sai! Thấy chưa? Cho nên mọi người phải ý thức sửa mình tu tiến mới được! Thấy rõ cái luật nhân quả thì mình mới an nhiên tự tại được! Làm sai phải gặt hái sai, phải chấp nhận sai và sửa sai mới tiến. Nếu không có chấp nhận mình sai và sửa sai thì không bao giờ tiến! Muốn ở trên đầu trên cổ người ta không được! Mình hạ mình xuống học hỏi, mình mới ý thức được cái phần hồn là vô cùng. Các bạn học tới bây giờ một trăm tuổi cũng còn nhiều chuyện học, không có hết đâu! Ðừng có nói tôi già rồi tôi không cần học! Thiếu một chút là nó mất quân bình! Giờ phút khắc nào cũng phải học, tâm lẫn thân, tâm linh còn quan trọng lắm! Học tới vô cùng thì nó mới khai triển tới vô cùng, mới xứng là câu: Hồn bất diệt! như kinh thánh đã nói! Hồn con người là bất diệt, mà không biết tu sửa và không chịu học hỏi và tự cao tự đại thì không bao giờ tiến tới được!

Có tu có sửa mới ảnh hưởng được người khác! Không tu không sửa không ảnh hưởng được người khác. Nhiều bạn sống theo khoa học. Tu rồi mới thấy rõ, tôi đã giết bao nhiêu con chuột, để thí nghiệm, mổ tim mổ gan. Ngày hôm nay tôi tu thanh tịnh rồi tôi thấy đau lòng vô cùng. Nếu tôi tiến hóa tới con thú, con chuột, mà bị như vậy, tôi nghĩ sao? Ðau khổ vô cùng. Và những viên thuốc ở thế gian này, trị được ai, giúp được ai? Xã hội đua đòi, chạy theo, chỉ giúp được một chút xíu đó thôi. Nhưng mà sanh bao nhiêu ngày, sống bao nhiêu ngày, giờ nào chết, thì giờ đó phải đi! Cõi tạm!

Càng tu càng hiểu càng ý thức! Càng tu càng hiểu càng ý thức thì lúc đó cái tâm từ bi nó phát hiện ra, mới cầu nguyện để cứu độ cho tất cả chúng sanh, mới thực hành cho kỳ được tâm lành tánh tốt, thể hiện từ quang, tưởng niệm những cái vong linh phát triển, để cho nó cơ hội tiến hóa tốt đẹp hơn!

Hướng về khoa học thì hướng về cái tầm nghe được, thấy được, ngửi được, rờ được, ngó được! Không hiểu về cái phần tâm linh! Nếu hiểu về phần tâm linh! Những người khoa học mà tu thiền về tâm linh thì họ sẽ giúp ích cho nhân loại rất nhiều. Họ sẽ làm những chuyện cần thiết hơn thay vì làm những chuyện không cần thiết. Những chuyện không cần thiết là làm cho xã hội ô nhiễm. Mà làm cho cơ tạng con người cũng bị ô nhiễm luôn vì hóa chất quá nhiều, nuôi dưỡng thực vật, tạo cho cơ tạng bất ổn. Còn những người tu Vô Vi nó được cái gì? Nó giải tỏa được cái phần trược ô thanh quang. Khi mà nó hít được nguyên khí của vũ trụ vô nó giải tỏa được, thì nó cũng đỡ được một phần lớn, sống trong cái xã hội vật chất này. Nhưng mà rốt cuộc những người tu Vô Vi phải trở về tự nhiên hơn, sống về tự nhiên hơn.

Khi nó thấy cái giá trị tạm bợ của vật chất và nó thấy cái giá trị đời đời bất diệt của tâm linh thì nó chọn một trong hai, nó sẽ đi một cách vắn tắt và tốt đẹp hơn. Pháp Vô Vi là một kỹ thuật cho mọi người trở về với quân bình, Nó không phải là một cái tôn giáo, lệ thuộc bởi một đấng truyền pháp hay là lãnh đạo tinh thần nào! Không có vụ đó, chỉ lo lập lại quân bình tự thức, sống hợp thời, tùy nơi tùy lúc mà phát triển. Tôn giáo nào tự quy về tôn giáo đó. Tin Chúa phải hiểu nguyên lý của Chúa, trật tự của Chúa, sự thanh cao cởi mở dũng mãnh của Chúa, đại hùng đại lực đại từ bi của Chúa! Thượng Ðế cũng vậy, Phật cũng vậy, đều là khổ hạnh mới thành Bồ Tát. Chứ không phải khi không sung sướng mà thành Bồ Tát, đút tiền lo bạc mà thành Bồ Tát, không có vụ đó.

Cho nên ở Ðông Nam Á thường có chuyện cúng lạy, rằm thánh bảy là lo lót cho cô hồn, lo cúng giấy vàng bạc nhang khói tùm lum hết, để tránh tai nạn, nhưng mà kỳ thật họ chưa hiểu được chân lý. Nếu hiểu được chân lý thì lo sửa tâm thân là chánh. Khi chúng tat u một môn phái nào, một tôn giáo nào, đức tin phải tuyệt đối, rồi phải xây dựng tâm thân cho nó quân bình thì chúng ta mới xứng đáng là con của một vị chúng ta đã tin yêu. Cho nên Vô Vi không phải là một tôn giáo. Cho nên nhiều người nói vô để tôi nắm cái tụi Vô Vi này, tôi lãnh đạo nó, rồi xách động nó làm chánh trị, cái đó là sai rồi. Vô Vi không bao giờ cho một người nào mà đè trên đầu nó được! Không có rủ ren nó làm cái chuyện phá hoại xã hội, giết người vô trách nhiệm! Không làm! Xây dựng cứư người, hi sinh thì nó chịu!

Cho nên nhiều người không hiểu, thấy Vô Vi phát triển các nơi, càng ngày người càng đông. Nhưng mà động tới nó thì nó lui về thanh tịnh, còn vui chơi với nó thì nó nói chuyện, mà động nó thì mạnh ai nấy tu, không có vụ lợi dụng! Ðem chánh trị vô lợi dụng Vô Vi là miễn đi. Vô Vi là con người giải thoát, không đi theo những đường lối tối tăm, sát phạt lẫn nhau. Ðường lối đó là đường lối lạc hậu, không phải tiến hóa của tâm linh, không tiến về siêu năng ở tương lai được, người Vô Vi phải đi về siêu năng ở tương lai! Một đường lối rất rõ rệt, xây dựng tâm thân, khai triển tới vô cùng.

Cho nên một năm đều có một năm tiến bộ khác nhau! Một năm đều có một năm cảm thức khác nhau! Các bạn thấy rõ đường đi nước bước của tâm linh của các bạn! Nắm đó mà đi! Con đường ngắn gọn nhất là giải thoát! Trong giải thoát đó, cứu khổ biết là bao nhiêu! Mọi người đều nghĩ như vậy thì cứu khổ biết bao nhiêu cho cả càn khôn vũ trụ. Nếu các bạn cần làm một điều cho tất cả mọi điều tốt lành ở tương lai thì phải thực hành mà thôi! Tôi khuyên những bạn đọc sách, lý luận, lý thuyết và tâm thân không có thực hành, không đạt tới một kết quả gì nên câm cái mồm đi, lo niệm Phật, lo tu để sớm trở về với ngôi vị rõ rệt để ảnh hưởng chúng sanh!

Ðã có đường lối trong tâm thức, đã có ngôi vị ở thiên đình, cũng quên về và đi lo cho sự tranh chấp bên ngoài, uổng cho một kiếp làm người! Cơ hội cuối cùng!

Người tu Vô Vi ngu đời ngoan đạo! Có tiền dám hi sinh tiền bạc cho người khác, dám in kinh sách cho người khác, nhưng mà về đạo của nó thì không bao giờ bị tắt nghẻn. Cho nên người đời nhìn vào tưởng là đám này là đám người làm chánh trị! Không phải! Ðừng có hiểu lầm! Những người này từ trong cái mầm mống chánh trị mà ra và trở về với thực chất của chính họ, để tiến hóa mà thôi. Không có nịnh bợ ai và chả có sợ ai, chỉ sợ mình ngu muội và không chịu tu mà thôi. Cho nên đường lối tu hành của Vô Vi là cần thu lượm thực chất của hành giả chứ không cần những cái lý thuyết u ơ nữa! Thực hành để tâm thân được khỏe mạnh tráng kiện, phục vụ xã hội, đàng hoàng hơn xưa, thật thà hơn xưa, cởi mở hơn xưa, mới là con người Vô Vi. Không có ôm giai cấp, không có ôm địa vị mới thực sự hi sinh được tánh hư tật xấu.Còn ôm địa vị là còn khổ! Tinh thần chung, xây dựng cho chung, là tốt!

Thế gian đã bao nhiêu năm điêu luyện, kích động và phản động, tạo ra luật lệ đầy đủ cho thế gian là đầy đủ lắm rồi. Khối tự do có khối tự do, cộng sản có luật của cộng sản, đầy đủ hết rồi! Nhưng mà giải thoát chưa có làm được. Ngày hôm nay chúng tu để chi? Ðể được cơ hội giải thoát về phần hồn của chúng ta! Về phần hồn của chúng ta yên thì xác chúng ta sẽ yên! Mà phần hồn chúng ta bất ổn thì xác chúng ta sẽ động loạn.

Tới ngày hôm nay tất cả thế giới đang tìm điện năng của con người. Bây giờ các bạn nhìn lại các bạn thấy rõ các bạn có điện năng, có khối óc của các bạn, đang ngồi đó lâng lâng rút bộ đầu các bạn, đó là điện năng các bạn liên hệ với vũ trụ. Nếu không có liên hệ với vũ trụ làm sao nó rút bộ đầu các bạn được! Mà khi bộ đầu các bạn rút, có gì hăm dọa các bạn được không? Bom nguyên tử cũng coi như không! Thấy sức mạnh của tâm linh là vô cùng!

Cho nên các bạn cố gắng thực hành trong trật tự, thanh tịnh, đời lẫn đạo. Ðời thì mình làm sao cho nó đâu đó có theo luật lệ hiện hành, đâu đó cho đứng đắn, luân lý xã hội đầy đủ. Còn đạo phải làm sao thăng hoa tới điển giới thanh nhẹ, giải thoát! Chúng ta thấy rõ rồi, chúng ta đang bị giam trong cái ngũ hành sơn, trong cái khám tăm tối thể xác này. Nhắm con mắt là không thấy gì hết, không thấy được hồn, không thấy được nội thức, không thấy được nội cảnh, không thấy được núi non trên bộ đầu mình là mình tăm tối rồi. Cho nên ngày hôm nay khám phá ra được nguyên lý Nam Mô A Di Ðà Phật! Thì tôi đã khám phá ra nguyên lý đó thì có thể mở khối óc của các bạn và các bạn thấy những cái cảnh núi non hùng vĩ trên khối óc của các bạn, cơ tạng của các bạn, sáng choang, không có thiếu những cái gì của vũ trụ có! Chỉ thiếu có cái công của các bạn, gia công công phu, gia công khai triển, gia công trở về thanh tịnh, thì các bạn tìm ra được sự sáng suốt đó. Cái hạt kim cương vô tận bất hoại đó là chính bạn chư không ai hết! Nhắm mắt nhìn được một hột sáng phóng ra đó là hồn của bạn, thực chất của bạn là vô cùng. Thì lúc đó các bạn đứng vô trường hợp nào cũng khai triển hợp thời! Con người đa dụng, không phải ở một góc, làm việc bất cứ ở nơi nào!

Tôi mong rằng những bạn đạo Vô Vi càng này càng tu, phát triển, đi đây đi đó để thấy rõ, giữa tâm linh và vật chất phát triển, giữa con người và con người. Đó là kinh sống, các bạn học ngay trước mặt. Chuyến đi của các bạn, từ trên máy bay, từ chiếc thuyền, từ trên xe lửa, các bạn thấy trí khôn của loài người, đã thành đạt nhiều việc. Ngồi lại với nhau, xây dựng tốt đẹp!

Khối Vô Vi sẽ hi sinh rất nhiều! Không nghĩ quyền lợi cá nhân nhưg mà nghĩ quyền lợi ích cho chung, xây dựng cho chung, làm thành quả, làm việc cho người kế tiếp được làm. Tu cho người kế tiếp được tu! Ðó là nhiệm vụ của người Vô Vi. Thì các bạn nhìn vào đâu cũng là đẹp! Việc làm nào các bạn cũng không chê! Từ nhỏ cho tới lớn việc nào cũng là hữu ích cho chúng sanh, cho xã hội! Càng làm càng thích thú, càng làm càng vui, càng làm càng cởi mở, không có đòi hỏi quyền lợi cá nhân quá nhiều! Sự đua đòi là sự thất bại! Sự đua đòi là tạo sự mê chấp! Sự đua đòi là tạo khổ cho chơn tâm, không phát triển và sự hỉ xã cởi mở là chơn tâm được mở, tha thứ thương yêu là vui! Hạnh đó là hạnh Bồ Tát!

Ngày nay các bạn chưa phát triển được, các bạn nghe tôi nói thôi, chừng nào tôi mới được? Nhưng mà các bạn làm rồi các bạn được! Các bạn thấy rằng, ở Việt Nam các bạn nói chừng nào tôi mới có cơ hội lái chiếc xe hơi. Các bà nội trợ, các cô gái ở Việt Nam chừng nào mới có cơ hội lái xe hơi? Các ông mới lái được chứ các bà làm sao lái? Bây giờ các cô các bà ra đây chạy xe ào ào! Thì có cơ hội hành là được hà! Mà các bạn có cơ hội tu mà không chịu thực hành thì làm sao tiến? Tu là phải hành! Còn tu không hành không có tiến! Chỉ có nói thôi là không có tiến! Không tiến thì nhìn đâu? Bệnh tật tùm lum hết! Là không hành! Mà hành thì không có! Nó thanh nhẹ, không có gì quan trọng hết! Lúc nào cũng vui! Lúc nào cũng mừng, cho nhân loại được một cái pháp thanh nhẹ để học hỏi!

Ngày hôm nay tôi rất mừng, Vô Vi tôi tu và thực hiện mấy chục năm! Ngày hôm nay có một số người phát tâm ra thực hiện, nhìn là Vô Vi chánh thống, Vô Vi gì cũng quí lắm, ra làm đi, ra hành đi, giúp đời đi, mừng lắm, quí lắm! Bốn tỉ người, làm sao có nhiều người làm mới là tốt! Một người không làm được! Nhiều nhóm nhiều người ra làm được, không rồi người ta sẽ giáo dục. Giữa con người giáo dục con người, con người mới có cơ hội phát triển! Các bạn chưa làm đạo, chưa thấy sự khổ tâm của đạo! Nhưng mà sau sự khổ tâm của đạo là các bạn mới tiến tới nhiều hơn! Các bạn đem tin lành cho họ, các bạn xây dựng cho họ! Những nhà truyền giáo, những cậu trẻ như bên Cơ Ðốc Giáo, bên Công Giáo, cũng đi khuyên giải người ta, lo đọc kinh này kia kia nọ! Tin Chúa, cũng bị bạc đãi tự nhiên, nhưng mà họ vẫn làm. Rồi các bạn Vô Vi ra, thấy cái pháp hay muốn đi nói cho người khác, họ cũng chửi trong mặt! Nhưng mà rồi cũng phải nói! Vì Vô Vi là tự động rồi, nó không nói gì hơn là cái mà nó đã làm được! Nớ chỉ nói có bao nhiêu đó thôi! Rồi lần lần rồi mọi người ý thức rồi mọi người sẽ truyền với nhau nói! Ðó là thực chất, chứ không phải viết ra cuốn sách, liệng rồi người ta biết đâu! Người ta biết mà người ta làm không được! Người ta hành được thì người đó mới là ảnh hưởng thật sự!

Cho nên vạn sự khởi đầu nan, lần lần rồi đi tới, không có gì quan trọng hết, không có gì phải lo âu hết! Chỉ lo nhứt là đuổi được con ma lười biếng trong bạn đi! Dẹp nó qua một bên thì việc gì cũng giải quyết được hết! Mà còn con ma lười biếng thì nó tạo sự tranh chấp và nó bài tiết độc chất trong cái óc của bạn. Cũng do con ma lười biếng mà nó biện hộ cho đủ thứ hết, nó biện minh đủ thứ hết! Rồi nó làm cho Chủ Nhân Ông bị sa đọa luôn!

[kết thúc ID 19900101L2]


----
vovilibrary.net >>refresh...