[Video 19880618Q3]
gồm:
[bắt đầu Video 19880618Q3]
T/V QUY THỨC - KHÓA “THANH TỊNH” - AMPHION - THUYẾT GIẢNG VÀ VẤN ĐÁP
18/06/1988
Video 1: THUYẾT GIẢNG VÀ VẤN ĐÁP
Đức Thầy: Tương lai các bạn thành đạo rồi, nhà nào cũng biến thành thiền đường, thiền viện tốt đẹp; dân người ta đồn, người ta tới người ta tìm mình, người ta sẽ học hỏi nơi mình và mình cũng đồng học hỏi với họ; thì nơi nào cũng có Pháp Lý Vô Vi Khoa Học Huyền Bí Phật Pháp!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [00:50]
Đức Thầy: Các bạn học rành Ba Pháp, thì ở chỗ nào các bạn cũng có thể mở thiền đường giúp đỡ người ta.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [01:14]
Đức Thầy: Tình thương nó liên lạc đều đặn, rồi xây dựng cho nhau chớ không phải độc tài gom về một thiền đường là được đâu!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [01:38]
Đức Thầy: Cần khai thông tâm thức của mọi hành giả; cái đó là điều cần thiết.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Vì ở đời này giữa con người và con người không chịu sử dụng tình người thật sự để đối đãi lẫn nhau, thành ra còn chen lấn, chèn ép lẫn nhau vì lý này, lẽ nọ, mượn lời người này nói, mượn lời người kia nói, mà không thật! Đó là tai hại vô cùng!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [02:34]
Đức Thầy: Lời Chúa nói, lời Phật nói, lời Thánh nói; chớ lời mình chưa nói ra được lời nào hết!
Vậy mình cần thực hành không?
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [03:09]
Đức Thầy: Cho nên cái gì, sự thật là sự thật; mình phải làm, mình phải dấn thân, mình phải hy sinh tánh hư tật xấu, nó mới thể hiện cái đạo đức, thì cái ngôn ngữ của mình đâu đó nó đều có trật tự.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [03:36]
Đức Thầy: Người chịu làm việc và người không chịu làm việc, hai người nó khác một trời, một vực; không có giống nhau đâu.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [03:54]
Đức Thầy: Cho nên, chúng ta tu thì phải khổ hạnh.
Tại sao nói khổ hạnh?
Vì cái trật tự làm biếng từ hồi xưa giờ nó dãy đầy trong óc chúng ta.
Bây giờ bắt nó sửa lại, nó cho là khổ đó, khổ hạnh đó, chớ kỳ thật là trật tự của nó bén nhạy và luôn luôn ở trong tinh thần phục vụ, xây dựng, giúp đỡ cho nhau; không có cái gì chánh trị hết.
Sửa mình để ảnh hưởng người khác là đủ rồi!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [04:53]
Đức Thầy: Cho nên, Vô Vi không chịu bất cứ một lề lối chánh trị nào đè đầu bắt buộc người Vô Vi phải làm việc, việc này, việc kia, việc nọ; nhưng mà chỉ bàn bạc với người Vô Vi, rồi thuận ý đóng góp cho chung thì người Vô Vi chịu làm.
Còn làm chánh trị, không làm!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [ 05:27]
Đức Thầy: Cho nên cái trường hợp mà phát tâm, không được lợi dụng; mà điều kiện làm việc, là sẽ bị lợi dụng.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [05:45]
Đức Thầy: Cho nên, các bạn về đây trong cái tâm thần phát tâm “Quỷ trọng, Thần kinh,” chớ không phải chuyện lôi thôi: phát tâm từ xa mà đến đây để học đạo, là một người có giàu mạnh tâm thức mới đến chỗ này để học đạo, chớ không phải tụi ngu khờ mà điều khiển nó được.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [06:25]
Đức Thầy: Nhiều người còn mê tín: nghe nói là Quan Âm xuống, Cha xuống, Phật xuống, Tiên xuống, Lý Thái Bạch xuống. Không có gặp mặt ông nào hết mà cứ gặp một đống lý luận mờ ảo, rồi lệ thuộc, rồi quỳ lạy, rồi đủ chuyện!
Tôi đã cho quay video hết tất cả những hành động đó, để cho các bạn còn cái óc của con người sáng suốt, để xét coi thử cái nào phải, cái nào trái, mà để giữ cái Pháp Lý Vô Vi Khoa Học Huyền Bí để tự tu, tự tiến.
Chớ không phải cứ chủ trương của Vô Vi mà lệ thuộc!
Khi sau những cái trận đấm đá, này kia, kia nọ, ông lên, bà xuống, tôi có giải thích hết.
Chỉ mình tự tu, tự tiến mới là giải quyết được; chớ không có ông Trời nào xuống phù hộ mình được!
Mình phải thực hành đi tới, thì lúc đó Bên Trên mới chiếu cho chúng ta. Ngày hôm nay chúng ta có sự hiện diện ở bên Pháp, xã hội Pháp giúp chúng ta; một ngày nào đó chúng ta lên trên Trung Thiên Thế Giới, có cái xã hội của Trung Thiên Thế Giới giúp chúng ta.
Bây giờ chúng ta chỉ lo tu là đúng đích hơn.
Ỷ lại là ngu muội và trì trệ, và không có bao giờ trở về được hết!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [08:37]
Đức Thầy: Thì ta nắm được cái nguyên lý!
Nắm được cái nguyên ý rồi, không có sợ sệt gì nữa hết, chỉ lo tu để tiến và đóng góp.
Nợ chúng ta mắc, thiếu nợ nhiều lắm, bây giờ chúng ta phải tu trọn lành để đóng góp và trả.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [09:05]
Đức Thầy: Lấy những điều chơn chánh, thực tế, để giải hóa những cái tâm khờ khạo mê muội trong tâm của chúng ta.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [09:19]
Đức Thầy: Đó là một phương thức để quét dọn tất cả những sự trần trược động loạn trở nên thanh tịnh.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [09:36]
Đức Thầy: Mọi người đều có trình độ; trật tự rồi, chỉ có một người đứng lên nói là mọi người nghe và hiểu hết, làm việc liền, không có cái gì khó khăn.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [09:57]
Đức Thầy: Thấy rõ: chúng ta không bao giờ chết, thì chúng ta luôn luôn ở trong cái hành trình vô quái ngại xây dựng cho nhân loại.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [10:20]
Đức Thầy: Cho nên, chương trình tu học, các bạn có khối óc rồi, các bạn hiểu: Phải lập chương trình ngay trong gia cang mình; giờ nào tu thiền, phải làm đúng; một ngày phải dành lại bao nhiêu tiếng đồng hồ cho chính mình.
Chớ 24 tiếng đồng hồ, các bạn chỉ làm chuyện cho người ta, mà không đến đâu!
Mà bây giờ các bạn tu thiền rồi, các bạn mới làm một việc đáng cho một việc, mà trên thuận, dưới hòa, gia cang yên ổn.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [11:17]
Đức Thầy: Cho nên, khối Vô Vi, tại sao ông lên, bà xuống chỉ kiếm khối Vô Vi, mà không kiếm khối khác?
Vì khối Vô Vi đang học chữ “nhịn nhục”; họ muốn lấn át coi thử họ có thể lấy được không, nắm đầu được mấy thằng Vô Vi không?
Nhưng mà rốt cuộc không ai rờ mó nó được, vì nếu nó thực hành đúng và nó sử dụng dũng chí của nó rồi, không có ai có thể lấy nó được! Chính nó là chủ, không có bị lệ thuộc nữa.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [12:05]
Đức Thầy: Cho nên, Vô Vi đã có pháp, thành ra mở rộng cửa hơn bất cứ cái tổ chức nào. Ai muốn đến thì đến; ai muốn đi, đi; thiêng liêng muốn đến thì đến, muốn đi, đi; nhưng mà sức mạnh hùng tâm dũng chí của hành giả Vô Vi đã đánh bạt tất cả những cái phần tấn công từ hồi nào tới giờ; nó vẫn giữ sự thành tâm tu luyện của chính nó, thì nó không bao giờ bị lệ thuộc.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [13:06]
Đức Thầy: Cho nên hôm nay, khóa đầu của khóa “Thanh Tịnh,” thì bắt buộc tôi, hồi nãy giờ cũng như là người cắt cỏ, dọn sạch sẽ, rồi đem… chiều nay các bạn vấn đáp với tôi, trao đổi với tôi; tối nay các bạn tham thiền, tận hưởng thanh quang. Lúc đó các bạn mới cảm thấy giá trị của khóa “Thanh Tịnh”.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [14:03]
Đến đây đã chấm dứt buổi giảng ngày hôm nay. Chúng con thành thật cảm ơn Đức Thầy!
Đức Thầy: Cảm ơn sự hiện diện của các bạn! Mong rằng các bạn trưa nay coi lại video; mỗi người có một việc.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [14:28]
[tiếp tục Vấn Đạo buổi chiều cùng ngày]
Bạn đạoMC: Kính thưa Đức Thầy; kính thưa quý đạo hữu: Để tiếp tục khóa học “Thanh Tịnh” ngày hôm nay, chúng con kính xin Thầy ban ân điển để giải đáp thắc mắc của chúng con.
Đức Thầy: Buổi chiều, các bạn có gì thắc mắc, coi video hồi nãy giờ, có gì cần thiết hỏi, cứ việc lên đây, mời lên đây.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [15:16]
Đức Thầy: Có gì thắc mắc, cứ việc lên; lên đây là hưởng chớ không phải lên đây là nghịch …Thấy không? Cứ lên đây; cứ lên mạnh dạn như trong gia đình; có gì đâu?
Bạn đạo1: Dạ thưa Thầy; thật ra thì con cũng không có… Trước kia con cũng có nhiều thắc mắc, trước khi dự khóa học này,
Đức Thầy: Ừ;
Bạn đạo1: …nhưng mà vài ba ngày trước khóa học đó, con đã tìm được cái giải đáp của nó;
Đức Thầy: Ừ;
Bạn đạo1: …thành thử ra thì nó vẫn ??? vẹn. Chỉ có một cái mà con chưa hiểu rõ,
Đức Thầy: Ừ;
Bạn đạo1: …đó là từ hồi tháng 11 đến tháng 12, trong cái tháng 11, tự nhiên một đêm đến sáng, nó có một cái luồng điển, hay là một áp lực gì đó,
Đức Thầy: Ừ?
Bạn đạo1: …nó làm cho con buồn ngủ, mệt mỏi, chán nản, khó chịu trong người.
Đức Thầy: Ừ.
Bạn đạo1: …Thì con biết là cái hiện tượng đó không phải mới lạ gì cho con, nó đã từng trải qua;
Đức Thầy: Ừ;
Bạn đạo1: …thì con áp dụng những cái phương pháp mà Thầy đã dạy con là: niệm Phật,
Đức Thầy: Ừ;
Bạn đạo1: …thở Pháp Luân,
Đức Thầy: Ừ;
Bạn đạo1: …Soi Hồn,
Đức Thầy: Ừ;
Bạn đạo1: …và Thiền Định.
Đức Thầy: Ừ;
Bạn đạo1: …Thì trong giai đoạn đầu thì con chế ngự được nó; nhưng dần dần cho tới, cho tới tháng 12, Décembre, cho tới gần cuối tháng, con không cự lại nó nữa!
Đức Thầy: Ừ;
Bạn đạo1: …Thì con có hỏi một người bạn đạo, nhưng mà anh ta cũng không biết cách nào, thì anh ta biểu định tâm. Mà định tâm như thế nào, con cũng không biết định tâm thế nào? Biểu niệm Phật. Thì con cũng không biết niệm Phật như thế nào nữa! Lúc đầu thì con niệm Phật, thì con còn cự nó được một thời gian; sau, cho đến cuối tháng 12,
Đức Thầy: Ừ;
Bạn đạo1: …là con bị nó bóp cổ tới lè lưỡi và chịu không nổi nữa;
Đức Thầy: Ừ;
Bạn đạo1: …thì con mới kêu đến Thầy với Bề Trên, là giải tỏa cho con.
Đức Thầy: Ừ;
Bạn đạo1: …Thì tối đó, đêm thiền đó thì con cảm thấy nhẹ nhàng; và từ đó tới ngày hôm nay thì con thấy đỡ rất là nhiều. [17:35]
Đức Thầy: Bởi vì cái đó, Con thấy rõ rằng: con người nó có khối trược, khối thanh.
Cái khối trược là suy tư sai lầm, nói gì cũng muốn hơn người ta, mà làm cái gì cũng muốn tấn công người ta; nói chuyện đời quá nhiều; thì nó biến từ thanh biến thành trược. Rồi cái khối trược nó đi ngang, mình thiền rồi thế nào nó cũng có khối trược đi ngang; đi ngang cái, nó đè, thấy mình xuống một chút; rồi mai thấy mình xuống; mình càng xuống là ban ngày mình nói chuyện gia đình đều là sân si hết, không có sáng suốt, không có cởi mở. Thì từ đó nó giam, lần lần, lần lần cái thần kinh nó yếu rồi, rồi cái tối nó vô, thứ nhất là người thiền, nó tới một bên, để chi?
Để hưởng cái hào quang của người thiền.
Mà hưởng được rồi á, mà mình bị động loạn thì nó xâm chiếm; xâm chiếm rồi nó tấn công vô!
Đó! Ở trong đó trược mới rước trược.
Luôn luôn trong mình Con trược, Con mới rước trược.
Nhớ chỗ đó!
Khi mà con muốn giải trược là Con phải hướng thanh.
Con thấy vị trí của Con, thể xác của con người của Con không ai có thể chế tạo được; Con với Vũ Trụ là một, thì những cái gì Con đang hít đây?
Con hít cái thanh quang của Vũ Trụ, là Con đem một cái lá bùa rất lớn, thanh sạch, mạnh mẽ, giải tỏa cái phần trược bên trong; rồi con chỉ nói “Lập lại trật tự” thôi, không cần nói “giải”, thì tụi nó phải đi!
Cái thứ nhất, nó tấn công ở đâu?
Ngay chỗ đằng sau này, sau ót này này; rồi chỗ giữa hai trái cật sau lưng; nó làm nhức nhức, nhột nhột; cái nó làm nặng ngực luôn: nó đè cái áp lực nặng ngực đó.
Cho nên, mình phải giải tỏa.
Nhưng mà Con không biết cái kỹ thuật đó?
Rất đơn giản: Con lấy trái chanh luôn vỏ, Con nhai, Con nuốt là nó phải hết.
Nó ở đâu nó làm cho Con không yên ổn?
Là tại vì trong cái khối đàm của Con, nó phóng cái trược điển vô trong cái khối đàm; mà Con giải không được, Con hít, Con thở, Con niệm Phật cũng không được; mà Con nhai một miếng chanh luôn vỏ cái, nó hít thở tự nhiên!
Giải cái đàm nó ra là nó hết!
Phải hiểu chỗ đó, đó!
Bạn đạo1: Dạ.
Đức Thầy: Cho nên, người tu không nên hơn thua bất cứ ai; mà mình chỉ sửa mình để tiến, thì mình không có tham dự vô trong cái trược.
Bạn đạo1: Dạ thưa Thầy, … [20:06]
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [22:36]
Đức Thầy: Cho nên, nhiều người đi chợ cũng vậy, đàn bà cũng vậy; bây giờ trong cái xã hội này, có: nó đi ngang, nó nói chuyện sơ sơ, sơ sơ; nó đưa cái hình!
Mình cái gì cũng tin nó, rồi tiền bạc đưa hết cho nó, cũng vậy.
Khi mà mình gặp, mình thấy đương đi, thấy con người nó mê mê, mẩn mẩn, nó nặng cái đầu… Nhai miếng chanh luôn vỏ là nó hết liền, đi chỗ khác!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [24:10]
Đức Thầy: Con nói ngắn ngắn cho nó dịch! Tao nói một hơi dài quá, nó dịch cũng mệt nữa! (cười).
Bạn đạo1: Dạ thưa, tại sao trong lúc con làm Chiếu Minh để con đẩy nó ra, thì con cảm thấy lạnh từ cái phần dưới?
Đức Thầy: Phải rồi; đó, nó đi ra đó!
Bạn đạo1: Nó lạnh lắm, lạnh…
Đức Thầy: Nó lạnh, cứ việc làm tới đi; làm tới, nó ra! Đó là con ma rõ ràng đó!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [24:58]
Đức Thầy: Cho nên, nó chận, nhiều đứa nó chận ngay ở dưới chân: cặp giò không muốn ngồi dậy, cứ nằm hoài à; có những con ma nó vậy đó; rồi, con ma đó là con ma tình dục, rồi nó mới là nói những chuyện tình tứ, rồi nó ngủ với Con cũng vậy, cũng như người đời vậy!
Phải coi chừng những vấn đề đó!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Hiện tại, quả địa cầu này có nhiều cặp vợ chồng sống như vậy.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [26:04]
Bạn đạo1: Dạ thưa, tại sao khi con ngồi dậy con làm Pháp Luân xong rồi, thì bị chóng mặt?
Đức Thầy: Thì đó, nó đương quậy, nó quậy tất cả những cơ hình của Con; nó làm cho càng ngày càng chậm; rồi nó mới tấn công, nó mới vô nó ngự ở trong đó. Khi mà nó ngự ở trong đó là nói gì Con phải nghe nấy!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [26:53]
Đức Thầy: Cho nên, tụi con còn trẻ, luôn luôn nhắc nhở tụi con, rảnh đọc những sách “Địa Ngục Du Ký”, hay là “Thiên Đàng Du Ký”; phải thực hiện chữ hiếu đối với mẹ mình: trong tâm phải thật sự thực hiện chữ hiếu.
Hiếu thì luôn luôn “Đức trọng, Quỷ Thần kinh”; cái đó, cái đó là duy nhất tà ma không có xâm chiếm được.
Mà con bất hiếu đối với mẹ, dù bất cứ mẹ có lỗi gì, Con cũng là con của mẹ, phải có hiếu! Thì Quỷ Thần nó mới kính nể Con.
Còn không, thì Con bất hiếu, nó bị một cái gì xâm nhập, nó thây kệ, làm lơ à! Nó hại con luôn. Con hiểu không? Để cho con học bài học xứng đáng, đau khổ, rồi mới biết cái tình thương của người mẹ. Cái đó quan trọng lắm đó!
Tụi con tuổi trẻ không biết; nhiều khi tưởng là mẹ nói vậy là sai, rồi chửi, rồi rầy la mẹ. Không được à! Một câu hỗn với mẹ là Địa Ngục cũng buộc tội Con à. Không phải chuyện giỡn đâu. Sự thật nó như vậy!
Cho nên, bất cứ giá nào, mẹ mình là phải trên hết! Mình trọng chữ hiếu, mình mới trọng Trời, Phật. À. Mình trọng được Trời, Phật, mình mới thấy cái xác thân này quý giá. Mà khi mình thấy xác thân này quý giá, mình mới đem tâm từ bi cứu mình và cứu độ chúng sanh.
Nó phải có đường lối xán lạn như vậy đó; không có ma quỷ gì xâm chiếm trong cơ tạng mình được.
Cái tâm hồn mình luôn luôn cởi mở, dấn thấn, hy sinh, đạo đức; cái đó là cái quan trọng.
Con dấn thân xuống trong cái thể xác này Con làm người. Mẹ đã dấn thân sinh ra Con; thấy không? À. Con phải hy sinh cái tánh hư tật xấu.
Mà Con còn cái miệng Con phê bình mẹ, là Con gây tật xấu cho Con rồi.
Đó, rồi làm sao Con có đạo đức mà che chở cho Con? Con bận, mặc cái áo giáp của đạo đức, Con mới sống không sợ súng đạn.
Mà nếu Con không có cái áo giáp của đạo đức thì cái kim cũng đâm chết Con á, đừng có nói súng đạn! Bất ngờ Con cũng chết được; thấy không? Đó, cái chuyện phước đức mà Thầy chỉ đường lối cho, các con phải biết.
Tuổi trẻ nhiều khi sai lầm ở chỗ đó!
Con thức tâm và Con hiểu rõ từ giai đoạn một; và về, Con nghe lại cuốn băng này để mình khứ trược lưu thanh thật sự trong ý chí tu học, thì không có con ma, con quỷ nào mà xâm chiếm cơ tạng mình! Nó chỉ phục lụy và nhờ sự cứu độ của mình thôi! [29:36]
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [31:20]
Đức Thầy: Cha mẹ trên hết! Trời Phật trên hết!
Nhớ hoài hoài trong óc như vậy!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [31:49]
Đức Thầy: Sai một li, đi một dặm! Nếu mà làm không đúng mà sai ngược lại một chút xíu á, là suốt cả cuộc đời Con không có bao giờ phát triển được! Nguy hiểm vô cùng!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [32:22]
Bạn đạo1: Dạ thưa Thầy; trong lúc mình bị bệnh hoạn, nếu đau thì mình phải vô nhà thương mình nằm điều trị, thì mình có nên tiếp tục thiền, hay là không?
Đức Thầy: Nếu có cơ hội, mình ý thức được, mình vẫn thiền, vẫn làm Chiếu Minh.
Bạn đạo1: Nhưng mà trong lúc đó mình yếu quá, mà …
Đức Thầy: Chừng nào mà mình là mê hết, liệt, không làm được, thì không nói; mà có thể làm được, một giây cũng phải xoay chuyển một giây; bởi vì xoay chuyển đó là tự chủ, khai tâm, mở trí. [32:51]
Bạn đạo1: Trong lúc mình không còn tự trị được nữa…
Đức Thầy: À, không; không, thể tự trị là mình bỏ luôn, không có thiền, cũng được. Cái đó là mê man rồi, bất tỉnh rồi.
Còn mình tỉnh là mình vẫn làm.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [33:39]
Đức Thầy: Cho nên, nhiều người không hiểu, nói: “Tôi tu mà tại sao tôi vô nhà thương?”
“Vì tôi sai: tôi làm không đúng của luật Trời thì tôi phải thọ bệnh!”
Mà vô giường bệnh phaỉ ăn năn hối cải, thấy cái tội của chính mình.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [34:18]
Bạn đạo1: Con quên, không biết nói gì hết. Thưa Thầy, tại sao từ lúc đó đến giờ, tại sao con cứ sợ sợ hoài; là cái gì?
Đức Thầy: Sợ sợ là vì con làm không có đúng luật; cái luật tự chủ.
Ngày nay Con hiểu: trở về với thanh tịnh, sáng suốt, là nắm được chủ quyền! Khi mà Con trở về thanh tịnh và sáng suốt, Con nắm được chủ quyền rồi, Con mới thấy Con là giống dân của ai, con của ai?
Thực sự là Con con của Ông Trời sản xuất ra, chớ không phải người thế gian tạo được! Con hiểu không?
Con của Thượng Đế, thì phải sáng suốt, quán thông, tha thứ và thương yêu, đầy lòng từ bi bác ái!
Chớ không có nuôi chuyện giận hờn, cọc cằn nữa! Há?
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [35:52]
Đức Thầy: Cho nên, không phải “Có tiền, tôi mới tha thứ được”; không có!
“Trong tâm tôi, có tiền hay không có tiền, có địa vị, không địa vị, tôi phải thực hiện được cái từ bi thương yêu của Trời, Phật đã thương yêu tôi, cũng như cha mẹ đã thương yêu tôi, nhân loại đã thương yêu tôi. Tôi phải biết tha thứ và thương yêu tất cả mọi người!”
Thì bệnh hoạn đâu có!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [36:38]
Đức Thầy: Cũng như, Việt, Miên, Lèo, ba xứ; người Lèo họ có bao nhiêu tiền, họ cũng không cần biết; họ cần cuộc vui thôi, nhưng mà tâm họ lúc nào cũng tưởng Phật, tưởng Thần, Thánh, Tiên, Phật; chớ tâm họ không có ngạo mạn và khinh thị Trời Phật; không dám làm điều đó, cho nên họ đâu cần phải có bùa, nhưng mà họ sống thấy nghèo, nhưng mà họ sống trong thanh nhàn. Hồi xưa, Con lên Vientiane, thấy người Lèo ở Vientiane người ta có bao nhiêu tiền người ta oánh bài hết; giải trí cho nó vui, rồi rốt cuộc hết thôi à! Cái tâm nó nhẹ nhàng vậy đó; mà nó quan trọng là Trời, Phật; thành ra nó không có bị điên loạn nhiều.
Cũng như bên Việt Nam thì nhiều chuyện này kia, kia nọ điên loạn; rồi bị đủ thứ hình phạt hết trọi, vì muốn khôn hơn con người, và muốn ăn lận con người! Là phải bị!
Còn đây, cái tâm nó hiền hòa là nó không có bị.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [38:31]
Bạn đạo1: Mấy lần, mấy lần trước, mỗi lần như vậy thì có khi con đánh nó; nhưng mà Thầy dạy con là, sau này Thầy dạy là mình phải hòa;
Đức Thầy: Ừ;
Bạn đạo1: … thì…
Đức Thầy: Không! Niệm Phật là để giải nó, chớ không phải hòa! Niệm Phật là Con đánh nó đó!
Bạn đạo1: Hồi xưa lúc nào con thấy mà không xong là con attaquer nó trước. Nhưng mà sau Thầy nói, “Không có làm như vậy; mình tu là mình không có đánh người ta.”
Đức Thầy: Đó; học nhịn nhục.
Bạn đạo1: Dạ. Thì con, trong chiều hướng đó thì, mấy lần, có đôi lần thì con điều đình với nó, con nói là: “Đừng có phá; để tôi tu.”
Đức Thầy: Ừ;
Bạn đạo1: “Rồi sau này tôi có thanh điển thì tôi sẽ giúp cho…”
Đức Thầy: Ừ;
Bạn đạo1: “… được sáng suốt, giải thoát!”
Thì có đôi, ba lần được như vậy; nhưng mà cái lần này, sao mà nó dữ quá, nó làm con không có tự lực nữa!
Đức Thầy: Tại Con không có trật tự: cái thứ nhất là caí tình người Con không thể hiện trong gia đình được tốt, thì nó, nó bị ám khí, cho nên nó tấn công Con được.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [40:13]
Đức Thầy: Bây giờ Con có đi làm không?
Bạn đạo1: Dạ không.
Đức Thầy: Ừ, thì lâu lâu ta rảnh, ta lên đây ta thiền: chỗ thanh tịnh, để tránh bớt động loạn.
Nhiều khi ở nhà nghe trái tai, Con giận, Con hờn là Con bị cái đó, đó: bực tức đó! Cái bực tức nó đem lại ma quỷ nhập tâm! Con hiểu không?
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [41:01]
Bạn đạo1: Con xin cám ơn Thầy đã cho con những lời dạy dỗ ngày hôm nay!
Đức Thầy: Tương lai, ở đây có chỗ để đọc sách, Con tới, Con rảnh, Con đọc những cuốn sách mà ở Thiền Viện đã in ra, đều là hữu ích cho chính Con. Lúc đó Con thấy, với cái thanh khí nhẹ nhàng trong cái Thiền Viện rồi Con mới khai triển được cái tâm linh, chớ không có bị bloqué, bị kẹt hoài, kẹt hoài trong gia đình thét làm Con kẹt, rồi Con phát triển không được! Con hiểu không?
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [42:00]
Bạn đạo1: Thưa Thầy, con xuống. (chắp tay cảm tạ Thầy)
Đức Thầy: Ừ, cảm ơn!
Có ai muốn hỏi gì?
(Thầy nói với bạn đạo thông dịch) Nói tiếng Pháp, có ai muốn hỏi gì?
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [42:23]
Bạn đạo2: Con xin phép Thầy…
Đức Thầy: Ừ; mời Bác lên!
Bạn đạo2: Kính thưa Thầy, hôm nay lần này con đến đây để xin, trước nữa là con xin tạ Ơn Trên: thưa Thầy, từ ngày con tu tập ở đây, Ơn Trên thương con;
Đức Thầy: Ừ,
Bạn đạo2: Hai nữa là con tạ Thầy: con nghe cái băng mà Thầy giảng về sự thanh tịnh, thì con cũng kiểm điểm con, nhưng mà cũng có đôi khi con thấy có những điều gì mà con tu tập không có được, con sơ xuất, thì xin Thầy cũng chỉ bảo cho con để cho con biết đường con tu tập được tiến hóa hơn.
Hai nữa là, trong lúc cái băng hồi nãy ban sáng Thầy dạy, thì con thấy câu Thầy bảo rằng, về cái vụ nhà với cửa, ham muốn… thì lấy gì trả? Thì, kính thưa Thầy, về cái sự đó, thì trả thì khi mà mình tu thì mình lấy, nghĩa là có thanh điển để mà hướng thượng, dâng những cái thanh điển lên tạ ơn Trời. Thì như thế có phải đúng cái nghĩa không? [44:05]
Đức Thầy: Đúng; vậy là đúng!
Bạn đạo2: Dạ.
Đức Thầy: Chịu tu mới là trả hết nợ.
Bạn đạo2: Dạ.
Đức Thầy: Con người tu mà không chịu giải những sự tăm tối của chính mình, và củng cố sự tăm tối của chính mình; không bao giờ phát triển!
Bạn đạo2: Dạ.
Đức Thầy: Bằng lòng tự thức công khai giải nó ra;
Bạn đạo2: Dạ.
Đức Thầy: Phải ăn năn, nói là: “Con ăn năn, không làm điều này”; là nhất định ngày mai không làm điều đó.
Bạn đạo2: Dạ.
Đức Thầy: Mà nói rồi, mà mai làm lại? Không được! Thì nó sẽ đắm chìm luôn! Hiểu không?
Bạn đạo2: Dạ.
Đức Thầy: Thì muốn thanh tịnh, phaỉ giải nó luôn nó mới thanh tịnh;
Bạn đạo2: Dạ.
Đức Thầy: Chớ còn khi không, “Tôi vô trong cái nhà thanh tịnh, không ai động tới tôi, là thanh tịnh”?
“Cái tâm tôi không có chịu giải cái trược,” thì làm sao có thanh tịnh?
Bạn đạo2: Dạ.
Đức Thầy: “Tôi phải giải tất cả cái trược ra” nó mới có thanh tịnh. Đó là, kêu bằng, “Công phu giải tỏa.”
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [46:23]
Đức Thầy: Hỏi, tại sao tu mới trả được nợ?
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [46:30]
Đức Thầy: Cho nên, ta tu là ta giải được cái trần tâm tham muốn của chính mình, và không có tiếp tục tham muốn nữa!
Cũng (nghe không rõ) cũng như là tận độ: là mình không có ý chí tận độ, rồi mình muốn Trời, Phật độ cho mình. Đó là cái lòng tham! Trả không được!
Cho nên mình hành, tiến, để thức tâm và tự giải, thì mình mới hòa tan trong cái Khối Thanh Tịnh, mình đóng góp trong Trung Tâm Sinh Lực Càn Khôn Vũ Trụ. Tận độ mới trả hết nợ!
Nợ là vô cùng, thì mình phải làm việc vô cùng, nó mới xứng đáng!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [47:47]
Đức Thầy: Trước kia, nói về đạo, Bác nghe không có vô. Bây giờ tu lâu rồi, bây giờ nghe nó thấm thía, nghe nó nhanh, bắt nhanh lắm; rồi mình lại nói ra cũng được nữa, mình khuyên người một cách mạnh dạn.
Đó là mình trả nợ trên đường tu đó!
Mình mở trí, mà nhanh!
Nhờ cái gì?
Nhờ cái tu hành, nó mới nhanh.
Cho nên, tương lai các bạn tu ở đây rồi các bạn nhìn thấy rõ mọi sự việc mà nói! Như tôi trước kia Ông Tư đã nói tôi biết bao nhiêu lần, tôi cho đó là nói láo; nhưng mà ngày nay tôi thấy: thật: Khi tôi bước vô phòng này, không bao giờ tôi nghĩ một chuyện gì; mà ai đặt câu hỏi, không bao giờ tôi nghĩ gì.
Nhưng mà tôi thấy cái gì hiện ra là tôi nói đúng đó, trả lời khớp, ăn khớp, và cởi mở, giúp cho đối phương và tôi đồng học hỏi.
Thấy rõ ràng như vậy!
Thì cái chấn động lực của nguyên lý “Nam Mô A Di Đà Phật” làm gia tăng và làm cho cái đạo pháp nó trưởng thành trong nội tâm, nội thức; thì lúc đó chúng ta làm một chút xíu, là bằng thế gian làm biết bao nhiêu năm, bao nhiêu ngày mới xong!
Cho nên, nhiều người dòm tôi làm thơ, “Sao nắm viết là viết hết trọi, mà có chút xíu! Tại sao?”
Vì nó đã khôi phục được cái phần thanh nhẹ rõ rệt, nó mới làm được.
Còn nó chưa khôi phục được phần thanh nhẹ rõ rệt, không có làm được một câu, chớ nó nửa câu cũng làm không được!
Cho nên, các bạn thấy cái sự biến nhanh trong khối óc của các bạn tương lai sẽ đóng góp rất nhiều; không phải tôi, nhưng mà mọi người chúng ta đều được nhanh nhẹ như, vậy thì cái gia đình và xã hội của chúng ta tốt biết là bao nhiêu! [49:24]
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [51:10]
Đức Thầy: Gia đình và nhân loại hạnh phúc!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [51:20]
Bạn đạo3: Kính thưa Thầy; con lên đây hôm nay cũng được xin Thầy chỉ giáo cho con về sự tu tập,
Đức Thầy: Ừ;
Bạn đạo3: Như là giờ giấc đổi,
Đức Thầy: Ừ;
Bạn đạo3: Kính thưa Thầy, nói ví dụ như là ban đêm 9 giờ tối thì con thiền. Thì Thầy dạy rằng: “Thiền xong thì đi ngủ, ngủ xong thì dậy; thì bất cứ lúc nào dậy thì lại thiền nữa.”
Đức Thầy: Ừ;
Bạn đạo3: Nhưng mà kính thưa Thầy, trong khi đó thì, nghĩa là, giờ nào cũng được, chứ không có…?
Đức Thầy: Giờ nào cũng được, không có chỉ định. Nếu mà tốt là giờ Tý thôi: 11, 12 giờ; giờ đó được rồi; 1 giờ cũng được.
Bạn đạo3: Như thường lệ thì con vẫn thiền vào 0 giờ, thì con ...
Đức Thầy: Tốt!
Bạn đạo3: Nhưng mà Thầy dạy là, hôm trước Thầy…
Đức Thầy: Không có đổi gì; nghĩa là, đổi để mấy người, có nhiều người, người ta không có thiền 0 giờ; chờ trực cái giờ, họ chờ trực không được, thì trước khi đi ngủ họ thiền đi!
Bạn đạo3: Dạ.
Đức Thầy: Rồi tập, rồi thét rồi quen rồi, nó cũng 0 giờ nó dậy thôi, giờ đó, chuyện đó thường! Ăn thua, có tâm thiền, hay là không?
Mà cái giờ là chỉ định tập cho hành giả cho nó siêng năng, tới giờ nó nhắc cái chuyện tu.
Bạn đạo3: Dạ.
Đức Thầy: Chớ người ta tu quen rồi, không không gian, không thời gian rồi, đâu có không gian với thời gian nữa!
Bạn đạo3: Dạ.
Đức Thầy: Không gian với thời gian là thế gian, cái thời gian là để cho thế gian: nhắc cái tánh lười biếng, trì trệ, cho nó thức tâm, dậy, nó thiền; à! Đồng hồ là nhắc nó; chớ đồng hồ là người ta làm mà, chỉ định mà.
Bạn đạo3: Dạ.
Đức Thầy: Còn cái chuyện Trời, Phật nó khác: Trời, Phật nó không không gian, và không thời gian:
Bạn đạo3: Dạ.
Đức Thầy: Lúc nào nó cũng phải tu, lúc nào cũng ăn năn, lúc nào cũng khai triển, lúc nào cũng phát minh tốt đẹp.
Bạn đạo3: Dạ.
Dạ. Kính thưa Thầy…
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [54:15]
Bạn đạo3: Dạ; kính thưa Thầy, về phần Lục Căn, Lục Trần thì ban ngày cũng không, cũng không có thể mang đi được, hay là cũng mang đi được ạ?
Đức Thầy: Nếu có dịp đi được, cũng cho đi hết, đâu có sao? Để mình thử thách và mình nghiên cứu; đó là sự phát minh, nghĩa là đem nó đi, rồi đem nó về, thể xác cũng vẫn còn sống, không có chết, không có hại.
Bạn đạo3: Dạ.
Đức Thầy: Cái đó mình phải thực tập thường xuyên; rồi có xảy ra những cái chuyện gì là mình đi được dễ dãi, không có khó khăn; thấy không?
Bạn đạo3: Dạ.
Đức Thầy: Coi cái chết như cái sống, đi học hỏi và tiến hóa; chớ không có gì trở ngại hết.
Bạn đạo3: Dạ.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [55:30]
Bạn đạo3: Kính thưa Thầy, còn bây giờ, thường lệ thì con vẫn cứ làm… Thầy bảo là về ban tối, 9 giờ; thì con cũng phải mật niệm đã, rồi thì con…
Đức Thầy: Ừ, cái đó thường rồi, đã làm bao nhiêu năm rồi mà!
Bạn đạo3: Vâng. Đến đêm, độ 2, 3 giờ, thì con thức dậy, thì con cũng vẫn làm như mọi khi,
Đức Thầy: Thì Soi Hồn, Pháp Luân, Thiền Định thôi.
Bạn đạo3: À, vâng; một lần cũng đủ?
Đức Thầy: Ừ, cũng đủ. Tùy Bác; rảnh mà, nhiều giờ lắm, ban ngày cũng làm được, lúc nào cũng tu được.
Bạn đạo3: Mọi khi thì con cứ thiền, thiền luôn…
Đức Thầy: Bây giờ không có giờ nào cấm hết; nó yên rồi, cứ việc nhập định; lúc nào nhắm mắt là cứ việc nhắm thôi, không có gì hết.
Mà cần nung nấu cái tinh thần đó, bởi tuổi già rồi; lúc ra đi mạnh mẽ và không có bị trở ngại nữa!
Bạn đạo3: Dạ,
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [56:56]
Đức Thầy: Còn gì thắc mắc nữa?
Bạn đạo3: Con quên mất rồi, con định thưa Thầy, mà con quên! (cười)
Đức Thầy: Thôi, lên hưởng Thanh Quang cũng đủ rồi! (cười)
Bạn đạo3: Thôi, con xin phép Thầy; để các bạn đạo khác. Thì mai con lại, có điều gì thắc mắc, xin thưa Thầy sau.
Đức Thầy: Mai nữa; lúc nào cũng có thắc mắc hết; lên nữa.
Bạn đạo3: Dạ, cảm ơn Thầy!
Đức Thầy: Cảm ơn Bác đóng góp! [57:25]
Bạn đạo4: Dạ thưa Thầy! Hôm qua con có cái chuyện mà, cũng như con thấy về Hải Âu,
Đức Thầy: Ừ?
Bạn đạo4: Hồi sáng Thầy nói về Hải Âu. Con thì từ hồi nào giờ con không biết Hải Âu; hôm qua con nghe người bạn đạo nói, có người bạn đạo đi lạc; rồi con nhìn ra, thì con thấy một cái Télé, ngay mặt Hải Âu, rồi con mới chạy vô, con kêu bà Ngà ra, con nói: “Phải Hải Âu không”? Thì bà Ngà nói “Phải”; như vậy là sao?
Đức Thầy: (cười) Télé là ổng có mua cái (cười) … ổng có mua cái máy, mà ổng không có cơ hội coi phim! (cười) Ổng tiếc! Nhưng mà nó, vì cái chữ hiếu của ổng, ổng thực hiện trước, ổng dành cho cha mẹ coi thay vì ổng coi; ổng có cái hiếu tâm; nhưng mà ổng không có cơ hội coi tiếp những cái phim mà diễn tiến từ Cha Nhẫn Hòa, và những cuộc giảng của tôi. Ổng có nhận, nhưng mà ổng không có cơ hội coi; vì cha mẹ muốn cái đó, ổng phải nhường cho cha mẹ trước hết; đó là cái tâm hiếu của y.
Bạn đạo4: Không! Con muốn biết là tại sao, hồi nào giờ thì con chưa có biết Hải Âu, mà tại sao, khi mà con thấy Hải Âu thì con thấy cái phim hồi trước, con thấy cái phim Hải Âu ngồi ở trỏng;
Đức Thầy: Ừ;
Bạn đạo4: Mà khi mà con nhìn Hải Âu thì con thấy cái gương mặt Hải Âu trong cái phim, ngay cái mặt Hải Âu, thành ra con mới biết. Con muốn biết vậy là tại sao?
Đức Thầy: Đó là cái sự sáng suốt của Con thôi!
Bạn đạo4: Dạ,
Đức Thầy: Có gì đâu!
Bạn đạo4: Là, với một bữa đó, con đang dùng cơm thì con nhìn cái hột cơm, con thấy lạ lắm, thì ở trên đầu con có một cái tiếng âm thinh lạ lùng lắm,
Đức Thầy: Ừ;
Bạn đạo4: Nói là: “Ta là Vũ Trụ, Vũ Trụ là Ta!” Như vậy là…
Đức Thầy: Phải rồi! Hột cơm, hột gạo là Vũ Trụ đó, chớ không phải tầm thường! Nuôi nấng con người và xây dựng con người tiến hóa;cái hạnh hy sinh bồ tát vô cùng! Tôi đã thường giảng đó!
Bạn đạo4: Dạ. Còn con có chuyện: có một cây bông mà nhiều nơi lắm, con thấy trồng, mà nó không có bông. Rồi cái bữa con thích quá, con ngắt cây bông, con ăn cắp, con nói: “Nếu mà về, sống, thì con trả cho 2 cây. Mà nếu mà chết, thì tôi không có mắc nợ Cô nữa!” Mà con căn dặn nó, về là phải có bông cho con! Mà khi con trồng, mới có 2 tuần thì tới ngày Chúa Giáng Sinh thì nó nở ra một cây bông tím,bây lớn; mà cách một ngày là nó nở một cái, mà chỉ cái nhánh con ăn cắp thì nó mới có thôi, còn mấy nhánh kia thì nó xum xuê!
Đức Thầy: Ừ;
Bạn đạo4: Thì cái bữa đó con nói: “Hôm trước thì tôi hứa trả lại 2 nhánh, nhưng mà bây giờ tốt quá, thì tôi trả lại 3 nhánh.” Khi mà con ngắt 3 nhánh con trả lại cây bông cũ đó, thì nở nguyên chỗ đó một ngày 2 cái bông! Mà mấy cái khác thì không có, mà ngay đó thì nó không có cái nhụy, Thầy; mà cứ từ ở trong cái lỗ nó ra, ra, ra hoài!
Đức Thầy: Cái đó là cái duyên của Con, cái duyên! Bất cứ cái cây nào mà đối với người tu, khi mà bẻ cái cây, nghĩ tới.. Có, cây bông nào cũng có Chư Tiên ứng hầu;
Bạn đạo4: Dạ;
Đức Thầy: thì đó, mình nói chuyện thẳng với Chư Tiên, thì cái công việc nó biến khác à!
Nhiều người, người ta biết trồng bông, mà người ta nói chuyện với cây bông; khi mà người ta về là bông vui, và nó mọc tươi đẹp; mà cây bông hồi nào giờ không mọc, mà bây giờ nó lại mọc được! Đó, nó lạ ở chỗ đó, đó!
Cho nên, cái người chơi bông phải hiểu cái lý lịch của Chư Vị Tiên ở Bên Trên đã ứng chuyển cho cây bông được sống ở thế gian; thì người tu được có dịp đó để mình xác nhận rằng: hai nơi là một.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [01:01:38]
Đức Thầy: Nói ngắn ngắn để người ta dịch; Con nói tràng giang đại hải thì cái thằng đứng một bên nó quên hết, nó dịch cái gì được?
Bạn đạo4: Con, con quên....
Đức Thầy: (cười)
Bạn đạo4: Con nhường cho bạn đạo. Cảm ơn Thầy!
Đức Thầy: Ờ; nói cụt cụt, cụt cụt, nó mới dịch nổi; nói dài, nó quên hết! (cười)
Bạn đạo4: Hồi sáng giờ, con quầng quầng, con không nhớ gì hết.
Đức Thầy: (cười) [01:02:02]
[kết thúc Video 1]
[bắt đầu Video 2]
TV QUY THỨC - KHÓA “THANH TỊNH” - AMPHION - VẤN ĐÁP - 18/06/1988
Video 2: VẤN ĐÁP
Bạn đạo5-ngoại quốc: (nói tiếng Pháp) [00:45]
Đức Thầy: Ừ;
Bạn đạo5-ngoại quốc: (nói tiếng Pháp)
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Việt) Kính thưa Thầy! Về việc giáo dục những đứa trẻ, làm sao mà con phân tách được giữa cái mà rầy mắng, dạy dỗ đứa con, và cái mà hành hung đứa con? Và nếu mà trường hợp, đứng trước một trường hợp mà một người cha mẹ mà hành hung đứa con đó, làm sao mình biết được họ hành hung vì họ muốn dạy đứa con, hay là hành hung thật sự? Mà mình phải dùng lời lẽ, cách nói nào để nói cho họ ý thức được, không nên hành hung đứa nhỏ, và cùng lúc không có làm cho họ bực mình? [01:18]
Đức Thầy: Bởi vì, cái tình mẹ, con phải nuôi dưỡng từ đầu bằng một cách âu yếm giữa mẹ, con.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [01:35]
Đức Thầy: Ở xứ này con nít ra đời chỉ uống sữa bò, cho nên khó dạy lắm!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [01:53]
Đức Thầy: Hồi xưa đó, người ta cho con bú; cái tình mẹ con âu yếm lắm; mẹ nói, con nghe.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [02:18]
Đức Thầy: Bây giờ là, thời đại bây giờ, giáo dục con, bây giờ mình cũng phải hiểu cái cách làm sao tạo cho con mình nó là bạn thân nhất trong đời nó, và mình phải vui với nó, và sống với nó hằng ngày; thì lúc đó dễ giáo dục hơn.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [02:57]
Đức Thầy: Con mà nó không hiểu mẹ là nó không học được cái kinh nghiệm quý báu của người mẹ, và nó đâm ra: “Mẹ muốn, thì con không nghe”; nghịch lại!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [03:16]
Đức Thầy: Cho nên, bực tức, rồi đâm ra đánh con; đánh con mà mình đau, chớ con đâu có đau!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [03:42]
Đức Thầy: Tại sao nó lại thích mấy người bạn?
Mấy đứa bạn đồng tuổi nó tới, nói gì là nó cũng nghe hết: kêu đi múc nước, nó múc nước; kêu nhổ cỏ, nó nhổ cỏ. Mà mình kêu nó múc nước, nó không múc; mà kêu nó nhổ cỏ, nó không làm! Mà bạn nó kêu, nó làm; tại sao?
Nó thân với nhau!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [04:23]
Đức Thầy: Cho nên, không nên tạo bất cứ một sự gì xa cách giữa người con với người mẹ, hay là người cha với người con.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [04:42]
Đức Thầy: Quá nghiêm nghị, và hù mắng nó, thì tự nhiên nó trở nên khùng rất dễ!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [05:01]
Đức Thầy: Hai cha con thân yêu với nhau thì chuyện gì nó cũng về nó bàn bạc, và mình sẽ có cơ hội trao kinh nghiệm cho nó thực hiện tốt cho xã hội.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [05:24]
Đức Thầy: Cho nên, người mẹ luôn luôn phải thân yêu, là một người bạn thân, thì trong lúc đó mà dạy không được, người mẹ cảm thấy rằng: “Mẹ nói, Con không nghe; bây giờ mẹ bệnh, Con thương mẹ không, Con sợ mẹ chết không?” Lúc đó là con nó thương mẹ, nó phải nghe. Cái tình đó là cái tình âu yếm giữa mẹ, con.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [06:15]
Đức Thầy: Cho nên, mình hiểu rõ cái tình âu yếm giữa mẹ và con, mình khai thác về cái phần đó, mới dẫn tiến đứa con càng ngày càng nhận được cái kinh nghiệm trường đời của mình đã gặp phải.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [06:50]
Đức Thầy: Quá thương và bênh vực bậy bạ, cũng làm cho con khùng nữa!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [07:02]
Đức Thầy: Cho nên, mình phải tìm cái dung điểm âu yếm giữa mẹ, con; và mình lấy cái lý đạo để mình giải cho nó bằng một cách thương yêu, cởi mở.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [07:28]
Đức Thầy: Cho nên, người mẹ là một vai trò quan trọng nhất trong gia đình!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [07:39]
Đức Thầy: Hạnh hy sinh rất cao!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [07:50]
Bạn đạo6-ngoại quốc: : (noí tiếng Pháp)
Đức Thầy: Không, cái đó là tương lai của xã hội được tiến hóa tốt. Ăn thua nhờ tất cả những bà mẹ trong gia đình.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [08:04]
Đức Thầy: Bây giờ, Con phải hiểu rõ rằng, Con có thể sanh con ra được, nhưng mà không có thể tạo một đứa thứ nhì ra được; thì Con mới thấy rằng nó cấu trúc từ siêu nhiên mà có; nó từ Trời mà ra, chớ không phải tầm thường! Nó đem luật Trời xuống thế gian.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Cái luật đó là luật Tha Thứ và Thương Yêu, mới đem lại sự sáng suốt sanh hoạt trong xã hội hiện tại được!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [09:01]
Đức Thầy: Có gì thắc mắc nữa?
Bạn đạo7-ngoại quốc: (nói tiếng Pháp)
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Việt) [09:11] Thưa Thầy, lúc nãy Thầy có hỏi con về nguồn gốc của những giọt nước mắt.
Đức Thầy: Ừ;
Bạn đạoMC: Con không có thể trả lời được. Thưa, Thầy có thể giải đáp cho con, hay không?
Đức Thầy: Ừ: cái gan Con nó cũng như cái hồ chứa nước; mà khi kích động rồi, nước mắt nó trào từ trong gan.
Cho nên, người tu thiền, nửa đêm nhiều khi nghe băng, cảm động, cái tần số, cái fréquence, nó mở ra, nước mắt nó chảy, chảy, chảy, chảy… là nó giải trược ở trong gan mà ra; cái trược ở trong gan.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [10:14]
Đức Thầy: Cho nên, người tu Vô Vi nó sẽ mở ngũ tạng rõ ràng!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Nó mở cái huệ trong phổi: là trong lúc bắt đầu bước vào mở cái huệ phổi, buồn ghê lắm; thấy mình cô đơn, buồn! …
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [10:55]
Đức Thầy: Mà trong khi nó buồn đó rồi, trong lúc mà trình độ mình tu khá, nó sẽ mở nữa, mở nữa, mở nữa… nó đi tới cái chỗ cảm thấy du dương!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [11:19]
Đức Thầy: Đó; nói sơ sơ về cái phổi thôi.
Còn cái gan nó mở, thì lúc đầu tiên muốn mở đó, tự nhiên mình tu để dẹp nóng, mà sao nó nóng hơn? Nó nóng hơn!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [11:51]
Đức Thầy: Nó nóng hơn một thời gian rồi, nghe tới cái gì cảm động là nó khóc!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Cái gan nó cũng như căn nhà, rồi mình thiền cái, tự nhiên cái luồng điển nó nhẹ lên một cái, nó cũng chảy nước mắt; trong giờ thiền khóc hoài, chảy nước mắt hoài!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [12:38]
Đức Thầy: Cho nên, người nóng tánh luôn luôn phải mở cái gan trước.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Nó mở ra thì nó phải khóc, nó phải giận, nó phải hờn, nó phải tủi thân; nó đủ chuyện rắc rối cho nó; rồi lần lần, lần lần nó đi tới bình giải: ngồi, nó nhắm mắt thấy màu đỏ ở trước.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [13:25]
Đức Thầy: Sau cái đỏ đó, nó mới đi tới vàng; rồi đi tới xanh… lúc đó nó thích nói về Triết.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Xanh da Trời.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [13:47]
Đức Thầy: Nghe bất cứ những lời minh triết nào. Từ đó nó sẽ mở, mở, mở, mở thiệt nhiều… Nghe thấy con chim đang nói đạo, cũng nghe, mình hiểu được tâm tình của con chim mình cũng hiểu luôn nữa!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Cho nên, thực hiện tới vậy là nó lần lần nó đi về thanh tịnh.
Cũng như Phổi mở, Gan mở, Tim mở; lúc nào cũng vui! Tim mở là nó gan dạ lắm, cái tội lỗi gì nó cũng nhìn nhận, và nó tự thanh lọc;cười, vui, thấy thế sự không có gì thật: vì bám cái tạm và đau khổ, mà thôi.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [15:07]
Đức Thầy: Một cuộc thay đổi của Bao Tử cũng vậy: ăn dữ lắm; rồi thét không còn ăn nữa, rồi thét nhịn, không ăn nữa; lại ăn cái nguyên khí của Càn Khôn Vũ Trụ; lúc đó nó cũng mở!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [15:37]
Đức Thầy: Nó điều hòa cái Thận rồi, thì nó thấy nó yêu đời lắm, thích lắm; đàn ông thích đàn bà lắm, đàn bà; rồi lần lần tu nữa, tu nữa, nó quán thông đối phương, nó quán thông thấy cái khổ của đối phương cũng như cái khổ của nó; lúc đó nó không có vấn đề muốn nữa!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [16:26]
Đức Thầy: Cho nên, trong ngũ tạng mà được ướm mở như vậy là tiến tới Mô Ni Châu sáng suốt, nó mới đi tới Huệ Nhãn được!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Cho nên…
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Sau ngũ tạng mà nó khai thông rồi, là ngũ uẩn nhẹ rồi: khối óc, cặp mắt, lỗ tai, lỗ mũi, lỗ miệng, đều nhẹ hết!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [17:09]
Đức Thầy: Nó mới dời nguyên điển của ngũ tạng lên trên bộ đầu, và nó Quy Một trong Chơn Tâm hào quang!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Mình cảm thấy mình ngồi đây, nhưng mà không phải ngồi đây: “Cái nhà này nhỏ hẹp lắm, tôi ở chỗ kia rộng hơn!”
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [17:46]
Đức Thầy: Cho nên, tới đó, hòa tan với luồng điển của Vũ Trụ, mà hướng về Trung Tâm Sinh Lực Càn Khôn Vũ Trụ, mình mới thấy thương yêu muôn loài vạn vật vô cùng!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [18:18]
Đức Thầy: Tới lúc đó mới hiểu hai chữ “Huyền Vi”!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Cho nên, lúc đó cái nhìn của con người nó thay đổi rồi, nó khác: cái chuyện nhỏ thiệt nhỏ li ti, nó cũng hiểu. Cũng như ông Bác sĩ mà có cái ống nhòm: mình, cặp mắt này nó mở trung tâm rồi, mình thấy siêu diệu vô cùng, chỗ nào cũng có sự sinh, tồn, tiến hóa rõ rệt!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [19:15]
Đức Thầy: Thấy sự trao đổi, vay trả rõ rệt giữa Càn Khôn Vũ Trụ và bản thân chúng ta.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Lúc đó mới đi về Khoa Học Huyền Bí.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [19:38]
Đức Thầy: Thật sự thấy rõ rệt, và trực diện rõ rệt.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Ngày hôm nay tôi nói có ghi băng, và nói sơ thôi chớ không có nói hết; còn nhiều chuyện; nói nhiều quá, các bạn không có chứa nổi.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [20:10]
Đức Thầy: Mà tương lai các bạn sẽ đi từ bước một; tới lúc đó các bạn nghe lại: “Đúng đường đi như vậy!”
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Con người nó trẻ lại đi!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Vì nó đã đổi cái tâm thức phàm tâm để trở về Điển Giới rồi; lúc nào nó cũng sống trong Điển Giới, hưởng những cái thanh quang ở Điển Giới.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [20:49]
Đức Thầy: Cho nên, tu thanh thoát ở chỗ đó!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Cho nên, người tu không có cần son phấn, nhưng mà vẫn đẹp; cái đẹp hồn nhiên, tròn trịa, không có thiếu một khía cạnh nào hết, vì nó trực hưởng cái Thanh Quang mà chế tạo vạn linh tại thế gian.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [21:37]
Đức Thầy: Nó hiền trong sự hiểu biết và thông cảm; không có hiền trong cái ý ngu muội.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Cho nên, nhiều người nói tôi ba phải. Tôi thấy cái nào cũng hay, tôi nói cái nào cũng hay; họ nói tôi là ba phải: cái gì cũng phải hết!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [22:11]
Đức Thầy: Vì tất cả là trình độ đang tiến hóa theo trình độ sẵn có của chính nó; có gì kêu bằng không phải?
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Nhưng mà nhiều người hỏi qua tôi, thì tôi cũng nói đơn sơ, không có gì; nhưng mà về, họ cảm thức được cái phần thanh nhẹ trong khối óc của họ.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Tại sao?
Họ đã bỏ phế cái phần thanh quang của họ ở Bên Trên; ngày nay họ đến với tôi, tôi nhắc lại cái phần thanh quang đó, thì họ tương ứng được, và họ hưởng ngay cái chỗ đó!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [23:22]
Đức Thầy: Cho nên, ngồi ở đây, thấy một con người, nhưng mà con người này khác hơn những con người kia; mà con người kia đến lại được hưởng cái phần của nó, chớ không phải phần của tôi; nhưng mà tôi nhắc lại, đem trả cho nó, mà thôi.
Nó nhẹ đi, nó thấy nó không còn buồn hận, không còn khổ tâm.
Chính nó quên nó, mà thôi.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [23:58]
Đức Thầy: Nói nữa đi; cho nó vui!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [24:11]
Đức Thầy: Bây giờ nó vui rồi đó, cái mặt tươi rồi! Rọi kiếng coi thử cái mặt tươi không?
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: (hỏi bạn đạo ngoại quốc bằng tiếng Pháp)
Bạn đạo7-ngoại quốc: (cười)
Đức Thầy: Không có buồn như hồi nãy nữa; đừng thèm buồn nữa!
Bạn đạo7-ngoại quốc: (cúi chào Thầy, trở về chỗ ngồi)
Đức Thầy: (cười)
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
[24:34] [băng gián đoạn tại đây]
[băng gián tiếp tục]
Đức Thầy: … Trách, chửi? Mở liền! Là đẩy cho nó lên!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Chửi một hồi tràng giang đại hải, nhưng mà mở cho đối phương vui! Chửi, mà đối phương không mệt!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [25:07]
Đức Thầy: Cho nên, Từ Quang chửi là không mệt!
Mà Trược Điển chửi, là mệt!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Như Bác lên đây đứng hồi nãy giờ đó, ăn biết bao nhiêu của của tôi! (cười)
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Kéo lên, mở tâm, mở trí; vui! Và sắc mặt đổi liền!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Bao nhiêu người nhìn, cái mặt thay đổi nhiều.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Tại sao?
Nó trở về với trật tự của Vũ Trụ.
Bác là người giàu có, đầy đủ, không có thiếu nợ ai hết! Thanh nhẹ Bên Trên, có! Không bị lường gạt nữa!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [26:20]
Đức Thầy: Cũng như hồi nãy giờ tôi cho uống rượu! Mặt mày tươi, hồng!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Để mọi người hiểu thực chất của Vô Vi là cứu; không có hại!
Còn tà, luôn luôn hăm he! Hại! Trật; không có đúng!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [26:56]
Đức Thầy: Còn nếu nó không hăm he, làm sao trở nên làm đệ tử và âm binh cho nó ở tương lai?
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Còn đây là tự tu, tự tiến. Phải khai thác triệt để khả năng sẵn có của chính mình, hòa cảm với Vũ Trụ, và hợp tác với Trung Tâm Sinh Lực của Càn Khôn Vũ Trụ, mới tận độ chúng sinh.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [27:33]
Đức Thầy: Nãy giờ có nặng không?
Bạn đạo8: Thưa Thầy, nhẹ.
Đức Thầy: À, nhẹ rồi! (cười)
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Đó; thực chất nó là vậy!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Bạn đạo8: Con xin cám ơn Thầy!
Đức Thầy: (Thầy ngoắc bạn đạo) Mày còn nhiều; lên đây!
Bạn đạo8: Dạ con không biết nói gì.
Đức Thầy: Lên đây, lên nói bậy, chửi ông Tám cũng được; lên đây! Cái mặt, tưởng hay lắm, mà ngu! Đó; bây giờ tao chửi đó!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Bạn đạo8: Như hồi nãy Thầy nói, nếu mà ngu giống như bác này, thì con cũng chịu. (cười)
Đức Thầy: (cười) Thì Con ngu, Con có cái ngu; ngu nhất của Con là cái gì? Con tìm ra, Con trả lời đi. Ngu nhất của Con là cái gì?
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [28:57]
Đức Thầy: Ngu nhất là cái gì?
Bạn đạo8: (nghe không rõ)
Đức Thầy: Không phải; trật; chưa đúng!
Cái ngu căn bản của Con là cái ngu gì?
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Nói trúng, tao nói, “Hay!” (cười)
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Thưởng cho mấy đồng bạc! (các bạn cười)
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Bạn đạo8: Con không biết, Thầy!
Đức Thầy: Hử?
Bạn đạo8: Con không biết, Thầy!
Đức Thầy: Nóng tánh, và ghen hạng nhất thế giới! Trật, tao lấy tiền lại! (các bạn cười)
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: (cười) Con phải dẹp cái đó, Con mới sung sướng. Con đã nắm được quyền gia đình rồi, Con mà giận lên là chồng phải sợ rồi; phải không?
Bạn đạo8: Dạ,
Đức Thầy: Ừ; giận lên là chồng sợ rồi.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [30:07]
Đức Thầy: (cười) Nên Con bỏ hết cái đó! Con vui, Con sống cũng như vị Tiên tại trần; Con hiểu không?
Muốn bỏ cái đó; làm sao?
Phải niệm Phật nhiều hơn: trong lúc ẵm con, niệm Phật; nhìn chồng, niệm Phật; thấy không? Những cái gì bất mãn, mình niệm Phật giải tan! Nó đổi tướng Con; Con hiểu không?
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [30:50]
Bạn đạo8: Dạ,
Đức Thầy: Con cần thiết niệm Phật, chớ không cần thiết thiền. Thiền, Con nóng. Mà Con niệm Phật cho nhiều nó mới sửa được. Cái của con nó khác, bởi vì Con, cái hỏa của Con mạnh lắm, Con niệm Phật nó dễ mở cái đầu; niệm Phật nhiều cho nó thay đổi nhanh.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [31:30]
Đức Thầy: Con nhìn cái xác Con; kín hay là trống? Con đứng đó, kín hay là trống?
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [31:42]
Đức Thầy: Trả lời chỗ đó, hả?
Bạn đạo8: Con chịu thua rồi!
Đức Thầy: Sao chịu thua, cái nào cũng chịu thua? Con mặc áo đồ, kín hết trọi; Con mới nói “Kín” đó chớ. Kín hay trống?
Bạn đạo8: Dạ, kín.
Đức Thầy: Kín, ha?
Bạn đạo8: (cười)
Đức Thầy: Kín, sao người ta biết chuyện mình? (cười)
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [32:28]
Đức Thầy: Trống lổng à! Con hiểu không? Cho nên, trống lổng; mà Con ôm cái ghen tuông, cái giận hờn, là xấu quá đi, mất cái vẻ đẹp của Con rồi! Con thấy không?
Con bỏ cái đó, là đẹp!
Trống quá, người ta, Tiên, Phật người ta thấy hết rồi, ma quỷ cũng thấy: “Bà này ghen hạng nhất!” (cười)
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Thấy không? Bỏ nó đi; lo niệm Phật để cho nó thay đổi tốt; gia cang tốt, hạnh phúc đầy đủ. Phải không?
Nghe lời Thầy là Con sung sướng.
Còn Con không nghe lời Thầy đó, Con sẽ khổ ghê lắm.
Bạn đạo8: Dạ.
Đức Thầy: Khổ dữ lắm!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Khổ cho đến nỗi bệnh mà bất trị, tương lai nó bị cái bệnh không có trị được, nếu Con không bỏ cái tánh tình đó là sẽ mang cái bệnh bất trị.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [33:48]
Đức Thầy: May cho Con tới đây Thầy nhắc thiệt kỹ, nhắc đi, nhắc lại: niệm “Nam Mô A Di Đà Phật.”
Bạn đạo8: Dạ.
Đức Thầy: Rồi sang năm tôi qua thăm coi nó làm sao? Nếu mà sút ký lô là tôi phạt; sút ký lô điển là tôi phạt à! (cười)
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [34:22]
Đức Thầy: Cho nên, cái đẹp ở trong tâm, không phải bên ngoài; Con hiểu không?
Con, bây giờ Con học được cái phương pháp để làm cho mình đẹp từ trong tâm của một hiền thê và hiền mẫu gia đình.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [34:55]
Đức Thầy: Cho nên, nhớ trở về phải lấy cuốn băng này nghe đi nghe lại, nhắc cho nó nhiều bởi vì hồi nào giờ Con dạy tụi nó bao nhiêu công chuyện đó; bây giờ phải dạy lại nhiều lần, tụi nó mới biết, Lục Căn Lục Trần trong mình.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [35:27]
Bạn đạo3: Cho con hỏi Thầy…
Đức Thầy: Hỏi!
Bạn đạo8: Lúc trước, con cũng có nghe lời Thầy để con niệm Phật; con niệm riết thì ở trong bụng con nó cũng niệm hoài vậy đó.
Đức Thầy: Ừ; đó…
Bạn đạo8: Con ngủ, con thức giấc, nó cũng niệm nữa; rồi sau một thời gian, con quên hết công chuyện gì hết trơn á!
Đức Thầy: Cứ việc đi! Nó quên cái đó là nó đổi cái tánh nóng của con mất; mà con còn nhớ là con ghim gút cái chuyện nhỏ không à! Không có phát triển chuyện lớn; Con hiểu không?
Bạn đạo8: Dạ.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [36:40]
Đức Thầy: Khi mà bị ở tù, xuống Âm Phủ đó, nó nhớ chuyện thế gian, chuyện làm bậy; biết không?
Mà khi mà Con niệm Phật, nó mở, nó đổi tần số, nó quên cái chuyện cũ, nó lên. Con hiểu không?
Mà tới lúc nó nhớ, nhớ lại khủng khiếp; nhớ dữ lắm. Như bây giờ Thầy nhớ lắm: tới nhà Con, Con đưa Thầy đi về nhà từ bác sĩ Mạnh, làm sao, làm sao; trong nhà ăn cơm đồ, Tao nhớ hết, Tao đâu có quên!
Mà chỉ Con quên Thầy thôi! Con hiểu không? Đó! Thì… (cười) Từ năm đó tới năm nay cũng còn nhớ; thấy không?
Cái khi mà nó quên là nó lọc, nó đổi cái tần số cho Con; rồi trở lại sáng suốt; nhớ hết. Đừng có lo, mà lo niệm Phật nhiều hơn.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [38:05]
Đức Thầy: Cho nên, đổi cái tần số điển quang trong tâm thức của Con.
Ở ngoài chợ, khoa học làm không được; mà chính Con làm được; tại sao Con không làm cho Con?
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [38:31]
Đức Thầy: Thấy chồng Con đã tiến bộ nhiều lắm; Con thấy không?
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Nó chịu làm.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [38:40]
Đức Thầy: À! Rồi tương lai nó sẽ giỏi nữa, nhưng mà không dám nói mình giỏi; để người ta khen; và dẫn người ta tiến.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Con muốn ăn Đào Tiên không?
Bạn đạo8: Muốn, Thầy!
Đức Thầy: Muốn ăn Đào Tiên thì phải có trật tự! Chun vô vườn cây, có ông Dominic lu bù, nó đâu có Đào Tiên! Bữa sau ổng về ổng trồng, ổng bón phân; có Đào Tiên ăn.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [39:48]
Bạn đạo8: Con đi xuống, Thầy! (các bạn cười)
Đức Thầy: (cười) Ừ, đi xuống. Không xuống thì ở lì đây cũng được. (cười)
Bạn đạo9: Kính thưa Thầy, con cũng cảm ơn Thầy nhiều lắm!
Đức Thầy: Ừ, trò chuyện với Thầy cho vui; lâu quá không gặp. Nói nữa!
Bạn đạo9: Có nhiều khi con nằm mơ đó, con thấy Thầy, mà con cứ kêu bằng “Cha” không à; rồi con sợ là, nhiều khi…
Đức Thầy: Thì như cha với con; từ nãy giờ nói như cha, con, chớ có gì đâu mà không kêu “Cha”? Có ai lo cho Con nhiều như vậy không?
Bạn đạo9: Dạ, không!
Đức Thầy: Lo từ trong ruột, trong gan, lo ra tới bên ngoài lận mà. Con hiểu không?
Bạn đạo9: Dạ,
Đức Thầy: À! Để cấy cái phúc điền trong nội tâm Con đó! Hồi nãy giờ Tao đương trồng tỉa, đương này kia, kia nọ; cắm cái thứ nào, thứ nào ở trong óc Con đó!
Bạn đạo9: Dạ,
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [41:20]
Đức Thầy: Vui chưa?
Bạn đạo9: Dạ,
Đức Thầy: À, vui; thôi, đi xuống ngồi đó. (cười)
Bạn đạo9: Nhưng mà con có…
Đức Thầy: (cười) Có đà… được rồi, được rồi, nói nữa. Nói nữa!
Bạn đạo9: Con có một cái nguyện vọng của con là: con không muốn xa Thầy.
Đức Thầy: Thì đó, con phải… Nếu không muốn xa Thầy, con phải làm con Thầy cho đúng, và Con là Thầy; Con hiểu không? Con phải tu sao Con là Thầy, Con không có xa Thầy.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [42:25]
Bạn đạo9: Dạ; con đi xuống.
Đức Thầy: Ừ.
Ông Dominic, lên đây; không có ngồi dưới đó nữa; lên đây! Ông Dominic, ai cũng biết hết; lên đây nói chuyện.
Bạn đạo8: Anh phải trồng Đào Tiên nữa nhen!
Đức Thầy: (cười) Rồi; có chuyện gì nói thỏ thẻ với anh em đi! Uất ức, oan ức đủ chuyện, nói ra nghe!
Bạn đạo10: (cười)
Đức Thầy: Nói đi!
Bạn đạo10: Con không có gì để nói. (cười)
Đức Thầy: (cười) Sao không có? Có nhiều chuyện lắm! (cười) Thấy vậy chớ nhiều chuyện; nói hết đi.
Bạn đạo10: Trong suốt thời gian con tu hành đó, Thầy, con có gì sai trái, xin Thầy chỉ dạy cho con.
Đức Thầy: Ừ! Con chỉ có cái kêu bằng thiệt thòi, nhưng mà chưa quán thông sự thiệt thòi; Con biết chưa?
Con bị thiệt thòi nhiều.
Nhưng mà thiệt thòi để chi? Tại sao người Vô Vi phải chịu thiệt thòi?
Thiệt thòi để tận diệt bản chất tham dâm của mình. Hiểu chỗ đó không?
Cho nên tiếp tục thiệt thòi trong nhịn nhục, rồi Con sẽ có cơ hội thăng hoa tốt đẹp.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [44:12]
Đức Thầy: Tất cả mọi người đến đây đều thiệt thòi hết: bỏ tiền vô, đóng tiền vô để học có cái “không” à! Phải thiệt thòi không?
Nhưng mà tại sao người ta đi đến đây để làm gì, và người ta mong muốn có cái ngày để học này, để làm gì?
Để giải thoát!
Cái thiệt thòi của trần gian, cái ngu muội của trần gian nó mới là khôn đạo. Biết không?
Biết đường đi, thay vì mê trần, nhiễm trần, và khổ vì trần, không bao giờ được tiến.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [45:15]
Đức Thầy: Như ở đây, ai cũng nhìn nhận rằng: Thầy được thanh nhẹ, giải đáp tất cả những thắc mắc cho mọi người. Tại sao Thầy không yên thân ở một chỗ, mà Thầy cứ đi đây, đi đó, nói hoài để làm cái gì; có lợi gì cho Thầy không?
Cũng thiệt thòi! Thiệt thòi của đời, nhưng mà tâm đạo càng ngày càng phát huy lớn rộng.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [45:58]
Đức Thầy: Có gì nữa?
Bạn đạo10: Nhưng mà quán thông, là quán thông làm sao, Thầy?
Đức Thầy: Quán thông là cái công việc mình làm, mình làm phải làm hết mình, nhịn nhục, chấp nhận. Như Con bị người ta oán trách. Đương nhiên Con thấy rõ rồi: Luật. Hiểu chưa?
“Họ oán trách tôi, rất đúng, vì họ chưa hiểu tôi. Và họ chưa ở trong tôi; họ có quyền trách tôi.”
Cũng như Quan Âm bị chửi oan mà Ngài vẫn thấy rõ, và Ngài phải cứu đối phương. Đối phương còn mê muội chưa thấy đường đi, chưa quán thông, còn trách móc; là một phần tử còn mê muội, chưa quán thông. Con hiểu không?
Đó! Cho nên Con phải lấy cái từ tâm mà tận độ đối phương… Thì lúc đó Con nhẹ rồi!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [47:34]
Đức Thầy: Hết rồi hả?
Bạn đạo10: Dạ,
Đức Thầy: Không còn nữa, hả?
Bạn đạo10: Dạ, hết rồi!
Đức Thầy: Răng còn nhiều hơn tao mà có mấy câu! (cười) [47:47]
[qua một đọan khác] -----
Đức Thầy: Rồi, phải đi ra lên đây, hai vợ chồng phải lên đây nói đạo nghe đi!
Bạn đạo10: Thưa Đức Thầy, con không biết gì hết.
Đức Thầy: Nói đạo! Tu thấy cái gì, cái gì, cái gì… bá láp, bá xàm, cái gì cũng nói được.
Bạn đạo11: Con không biết nói. Thầy dạy con!
Đức Thầy: Thầy dạy rồi đó! Con nói Con tu, từ ngày tu tới bây giờ, Con thấy cái gì?
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Đừng có dùng óc nghĩ! Muốn nói là nói.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [48:25]
Bạn đạo10: Con không biết.
Đức Thầy: Sao lại không biết?
Bạn đạo10: Thầy mở đường con đi!
Đức Thầy: Mở rồi! (cười) Mở đường rồi; đại lộ mà Mày không đi sao được?
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Tại Con không biết lái xe.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Đi bộ cũng được vậy!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [48:55]
Bạn đạo10: Tu học sao cho đúng tình thương?
Đức Thầy: Đó…. Thì Con đang làm cái gì? Con đã hy sinh tất cả những gì Con có cho người ta. Đó là Con đi trên đường học về tình thương rồi đó; Con thấy không?
Rồi Con thương cả những người mà nói oan, chửi mắng Con, Con thương họ hết. Thấy không? Con không có ghét một người nào. Con làm phước mà còn bị người ta tố cáo Con là làm bậy; phải không?
Con phải thương luôn người đó. Con hiểu không?
Đó! Cái đó mới là thực triển trong tình thương: Nghịch lại mình, lấy oán làm ân, mình mới thể hiện được tình thương.
Họ chửi mình nhiều, mình thăng hoa nhiều hơn.
Họ chửi mình nhiều mình mới cởi mở và dọn dẹp cái tâm trần của mình, thực triển và thấy cái giá trị của thanh tịnh của chính mình. Con hiểu không?
Con học cái khóa này là khóa gì?
Bạn đạo11: “Thanh Tịnh”
Đức Thầy: À, “Thanh Tịnh”; Thấy không? Thì Con cảm thấy giá trị của thanh tịnh nó nằm ở đâu?
Bạn đạo11: Trong nội tâm mình.
Đức Thầy: Trong nội tâm, và trong tất cả vạn linh chớ không phải mình Con; Con thấy không?
Cái nhìn của Con, Con nhìn cái thanh tịnh ở trong rừng rú, thanh tịnh của con chim đang hót… tất cả đều là trật tự thanh tịnh. Con hiểu không?
Phải nhìn rộng ra và nhìn lại Con, là Con thanh tịnh chỗ nào? Con không bị ăn cướp, không có tiền bạc, mà ăn cướp! Có bao nhiêu tiền, cho người ta hết; thấy không?
Mà Con không có mưu đồ ăn cướp người ta, Con đâu có động! Tự nhiên Con thức tỉnh. Thấy không?
Bạn đạo tới đây, vợ chồng Con thiệt thòi: không đóng tiền, kêu Con nấu cơm, Con cũng nấu cho họ ăn.
Mình nghèo, nhưng mà cái tâm mình lớn; Ông Trời cho lại. Con thấy không?
Rồi Con để cho những người tới sai Con nhiều lần, họ sẽ thức tâm; họ thấy cái ngu muội của họ; họ thấy họ thiếu sáng suốt, và “Bồ tát, từ bi” họ nói lẻo lẻo, nhưng mà tâm bồ tát và từ bi họ chưa làm! Con đã làm, Con làm trong thực hành thành ra mặt mày Con tươi, Con không có buồn. Còn họ nói lẻo lẻo, nhưng mà họ rầu, họ lo. Con thấy không?
Chính họ đã trừng phạt họ, mà họ không hay; thấy không?
Còn Con đâu có ôm của, và cũng không ôm đời, không ôm gì hết; chỉ giữ cái tâm, cái bản chất hồn nhiên, để tu học, mà thôi.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [53:09]
Bạn đạo11: Con, con mong mỏi cho mọi người tha thứ cho, và hiểu cho chúng con.
Đức Thầy: Con cũng không nên cầu xin cái đó. Con mong rằng Con sẽ gặp nhiều tai nạn hơn; thì lúc đó họ thấy Con là người hằng cứu giúp. Cái đó nó hay hơn!
Bạn đạo11: Dạ,
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [53:53]
Đức Thầy: Cho nên, tại sao Thầy chúc Con gặp nhiều tai nạn?
Vì Con đã thấy đời là không có thật; tai nạn làm sao mà diệt được phần hồn của Con?
Cho nên, trong cơn thử thách đó mới là phổ độ được chúng sanh. Con hiểu không?
Bạn đạo11: Dạ,
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [54:21]
Đức Thầy: Cho nên những người bần tiện thì hay nói bậy bạ, vô trách nhiệm, nhưng mà tương lai nó sẽ mang một cái bệnh rồi nó mới có cơ hội thức tâm.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [54:59]
Đức Thầy: Chớ Quan Âm đâu có đi kêu người ta thức tâm, nhưng mà người ta nhìn Quan Âm lâu rồi người ta thức tâm!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Cho nên, hành động của chúng ta phải là một vị Bồ Tát, thương yêu và tha thứ; lúc nào cũng nuôi dưỡng cái đó, không dùng cái miệng tranh chấp.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [55:41]
Đức Thầy: Con bị ít, chớ Thầy bị nhiều hơn; không có giây phút nào không có người ta không chửi Thầy. Chồng tu, vợ không tu, cũng chửi; mà cha tu, con không tu, cũng chửi; mà tu trật, thì về cũng, Ông Tám cũng bị chửi. Thì không có giây phút nào không có người ta chửi.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [56:20]
Đức Thầy: Nhưng mà Thầy vẫn vui, vì Thầy thấy mấy người chửi Thầy, Thầy mới có cơ hội giúp họ.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Vì sao? Họ nhắc Thầy, thì Thầy có nhiệm vụ phóng từ quang cho họ mà thôi, cho họ bình an.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [56:45]
Đức Thầy: Người đời người ta nói: “Người ta chửi Ông, mà sao Ông ngu vậy, Ông còn cho từ quang cho họ?”
Luật của Trời: phải học từ bi bằng cách đó!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [57:21]
Bạn đạo11: Con cám ơn Thầy!
Đức Thầy: (cười)
Bạn đạoMC: Dạ kính thưa Thầy, kính thưa quý đạo hữu Đến đây đã chấm dứt chương trình vấn đáp ngày hôm nay. Chúng con xin thành tâm cảm ơn Đức Thầy đã giải đáp cho chúng con!
Đức Thầy: Thành thật cảm ơn các bạn đã đóng góp trong video để cho anh em Năm Châu có cơ hội chiêm ngưỡng và thực hành đi tới mục đích tốt ở tương lai.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [57:54]
[Hết Video 2]
[bắt đầu Video 3]
THIỀN VIỆN QUY THỨC - KHÓA “THANH TỊNH” – AMPHION - THUYẾT GIẢNG
19/06/1988
Video 3: THUYẾT GIẢNG
Bạn đạoMC: Dạ, kính thưa Thầy, kính thưa quý đạo hữu! Hôm nay là ngày 19 Tây tháng 6 năm 1988, và cũng là ngày thứ nhì của khóa học “Thanh Tịnh”. Chúng con xin thành tâm kính mời Thầy ban lời giảng cho chúng con!
(dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Hôm nay là buổi thứ nhì của khóa “Thanh Tịnh”.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Chúng ta đã về đây chung sống an vui của một bản chất tầm thường của loài người, giữa loài người và loài người.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [01:12]
Đức Thầy: Nhưng mà người thường, người đời luôn luôn trong tâm họ đã cấy nhiều sự động loạn bằng lý thuyết, tư tưởng, mất trật tự rất nhiều.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Nếu không hướng về phần tu học thì không có cách nào tháo gỡ những sự rối ren trong nội tâm.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Những nhà cách mạng tại thế đã tìm ra đủ phương hướng để cứu độ con người sống được an bình, vui khỏe.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [02:12]
Đức Thầy: Nhưng mà tới ngày hôm nay vẫn chưa có kết quả, và vẫn chưa đi đến đâu được hết.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Vì con người, sự sống bị giới hạn,
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Cho nên cách mạng không bao giờ thành công được.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [02:40]
Đức Thầy: Chỉ có cách mạng bản thân mới có kết quả đời đời bất diệt.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Cho nên, tìm con đường tu học là cách mạng bản thân, vừa tâm lẫn thân.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [03:05]
Đức Thầy: Tâm chúng ta không hiểu được sự cấu trúc do đâu mà kết thành một chơn tâm tại thế.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Nhìn lại một cái thể xác siêu diệu hiện tại, chúng ta dòm, người thế gian không có ai có thể chế; cái luật rõ rệt như ta đã mang xuống trần gian là sự hiện diện của thể xác này.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [03:53]
Đức Thầy: Từ luật trật tự cho luật sản xuất tinh vi Khoa Học ngày hôm nay cũng là người mang xác thân làm.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Còn về con đường tu học, là siêu nhiên.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [04:22]
Đức Thầy: Thì sự siêu nhiên đó, chúng ta thiếu thanh tịnh, làm sao chúng ta cảm thức được sự siêu nhiên?
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Nếu chúng ta muốn trở về với sự siêu nhiên đó, ít nhất căn bản sự sống hiện tại chúng ta phải sống trong trật tự cái đã.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Nhân, nghĩa, lễ, trí, tín, là lập lại trật tự cho bản thân.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [05:17]
Đức Thầy: Một sự trách móc đua đòi bất chánh, là phá hoại sự cấu trúc của siêu nhiên.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Cho nên chúng ta phải thấy hai cái luật rõ ràng: Một luật phá hoại và một luật kiến thiết kiến trúc thăng hoa tư tưởng.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [05:53]
Đức Thầy: Bây giờ chúng ta mới nhìn lại: cái thể xác của chúng ta có thể dự tại trần được bao lâu?
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Khi mà nhìn thấy rõ thực chất của chính mình không có thể lưu lại vĩnh cửu tại thế gian, thì chúng ta mới thấy rõ cái luật nào mà chúng ta phải chọn để thăng hoa ngay bây giờ.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [06:30]
Đức Thầy: Chúng ta chỉ chọn một cái luật Kiến Thiết Xây Dựng tới vô cùng từ tâm lẫn thân, tức là TU!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [06:46]
Đức Thầy: Ở đời, nghe tới chữ “Tu” là sợ lắm rồi.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Cho nên ngày hôm nay, nhóm Vô Vi đã phát minh và khai triển Khoa Học Huyền Bí trong nội thức, để đem cho con người, cống hiến cho con người, và để cho con người thấy rõ rằng nếu ta tu, ta là đứng trong giới Khoa Học Huyền Bí, rờ mó được, khai triển được, phát minh được tâm thức cứu độ tràn đầy sự sáng suốt.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [07:40]
Đức Thầy: Cho nên chúng ta càng ngày càng tu, càng cảm thức rõ đường đi, và chúng ta phải tự đi dấn thân và hy sinh những cái tánh hư tật xấu, mới thể hiện đạo đức giữa quần sanh, rồi đồng tu, đồng tiến.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Nam phụ, lão ấu, già trẻ cũng có quyền tham gia để nghiên cứu và để nhìn nhận vị trí sẵn có của chính mình, và chính mình phải dấn thân trong một ý chí thăng hoa của vô cùng.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [08:43]
Đức Thầy: Đó là trật tự của trần gian, nhưng mà một ý chí cứu rỗi chính mình phải sắp đặt cho mình.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Đã đặt rằng: Chúa, hay là Thượng Đế, đã cho một phép lành, phép lạ xuống thế gian; thì những phép lạ là ai?
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [09:16]
Đức Thầy: Thông truyền rất lâu rồi, “phép lạ, phép lạ”, nhưng mà chúng ta là cái thể xác này là một phép lạ của Chúa, của Phật, của Trời ban.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Toàn bộ nằm trong nguyên lý sanh, tử, và tiến hóa vô cùng, không ngừng nghỉ.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [09:47]
Đức Thầy: Con tim các bạn còn đập là còn làm việc.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Không có bao giờ các bạn được nghỉ đâu!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Học hỏi, học hỏi, học hỏi; tiến hóa, tiến hóa không ngừng nghỉ!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [10:09]
Đức Thầy: Thể hiện trước mắt: sanh, lão, bệnh, tử, khổ, rồi hồi sinh!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Ngày nay, sự hiện diện ở trong căn phòng này và tâm tư của mọi người hướng thượng và hiểu được khả năng sẵn có của chính mình, là chúng ta đang hồi sinh trong một ý chí thăng hoa.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [10:52]
Đức Thầy: Nó rất rõ ràng: Mọi sự việc của Càn Khôn Vũ Trụ đều có trật tự và không có thể lẫn lộn được: Triệu triệu người, mặt, mũi, tai, miệng, ngũ tạng giống nhau; mà nhìn rất khác nhau! Có phải là trật tự siêu nhiên và một phép lạ của Bề Trên đã cho chúng ta thấy sự hiện diện của chúng ta là tạm, nhưng mà luôn luôn có sự hiện diện ở mặt đất để học và tiến hóa?
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [11:38]
Đức Thầy: Không còn mong muốn một phép lạ nào hơn phép lạ chúng ta đang chung sống và khai triển này!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [11:55]
Đức Thầy: Chúng ta nên mạnh dạn trong thanh tịnh, và thăng hoa tư tưởng để giải tỏa những sự phiền não sái quấy mà nó ô bám trong đầu óc của chúng ta hiện tại.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Dẹp được ngoại cảnh, thì khôi phục được nội cảnh trật tự trong tâm.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [12:35]
Đức Thầy: Cho nên, đường đi phải nhận định rõ rệt: tu Vô Vi là toàn là những người có học, sáng suốt, không phải ngu muội, không phải mê tín; nhưng mà chúng ta phải xét rõ mọi sự việc, từ một tíc tắc cử động phải rõ rệt: từ đâu đến đây, rồi sẽ về đâu? Có đường lối chớ không phải mờ ám.
Nói: “Tôi xuất hồn”;
Rồi “tôi” đi đâu? Ăn cướp của thiên hạ, hả?
Xuất hồn để học hỏi trong trật tự.
Mà sửa lại trật tự mới có cơ hội xuất hồn.
Khi mà chúng ta xuất hồn thì chúng ta thấy rằng: “Tôi từ đâu đến đây, rồi tôi phải đi ra được, là trong trật tự tôi đã nhập xác này. Mà tôi mất trật tự, tôi đang kẹt ở đây; và tôi lập lại trật tự thì tôi muốn đi lúc nào, tôi đi. Tôi đến được, và tôi đi được”.
Cho nên nhiều người đâu có phải tu vô pháp này, nhưng mà người ta nằm xuống là người ta vẫn đi được; người ta học nhiều cái siêu diệu mà về cống hiến cho chúng sanh đồng học hỏi tu tiến; thì cái đó, mỗi người đều có một cái căn cơ, định luật, để cho học hỏi và tiến hóa. [13:48]
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [14:40]
Đức Thầy: Cho nên, chúng ta là người tu Vô Vi, không còn yếu hèn nữa!
Bắt đầu từ giờ phút này chúng ta hiểu rồi chúng ta không còn sợ sệt nữa, mà chúng ta đi trong thanh tịnh gỡ rối cho chính mính và giải tỏa tất cả những sự phiền não, sái quấy, trở về với trật tự sẵn có của tự nhiên.
Đại Hồn đang chờ đợi chúng ta, không có bao giờ bỏ chúng ta!
Đừng đặt vấn đề cầu xin, mà lười biếng không tiến hóa nổi; tu bao nhiêu kiếp vẫn cứ ù lì tại chỗ và không có thăng hoa.
Ngược lại, chúng ta phải làm được, rờ được, nhận được, hiểu được, cảm thức rõ rệt: mọi người đều có một căn cơ đặc biệt trong chu trình tiến hóa.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [16:11]
Đức Thầy: Ở đời thì sợ dị nghị, sợ thiên hạ nói nặng, nói nhẹ; vô chùa thì sợ Phật, vô nhà thờ thì sợ Chúa, sợ ông Cha. Rồi làm sao tu?
Không có tinh thần trao đổi, không biết giá trị của sự chiêm nghiệm những hình hài người ta trưng bày, và không biết nhiệm vụ của ông Sư hay là ông Cha làm cái gì trong nhà thờ!
Ông Cha là để giáo dục, hạ mình, giúp đỡ các con tiến hóa; ông Sư cũng vậy, cũng phải hạ mình, giáo dục những người ngu muội chưa biết đường đi; ông Phật càng hạ mình hơn nữa, để độ, tận độ chúng sanh kia mà.
Tại sao chúng ta bước vào chùa ta còn sợ, bước vô nhà thờ còn sợ; rồi làm sao ta học, ta tiến được về đạo nào?
Đi học cái sợ, rồi đi học cua gái, rồi đi học lấy chồng, tầm bậy tầm bạ ở trong nhà thờ… Đâu có được!
Cái luật người ta tới chiêm ngưỡng và thấy sự hy sinh của Chúa và thấy Ngài đã lột trần tất cả những sự thật, những cái gì của chính Ngài và khả năng của chính Ngài đã thăng hoa đi lên; mà chúng ta cũng đang mang cái thể xác như hình hài của Ngài, mà chúng ta không có ý chí để thăng hoa, rồi chúng ta ngược lại nhờ đỡ, lợi dụng Ngài! Làm sao được?
À, tới nhà thờ, điều gì không hiểu thì hỏi ông Cha, ông Cha sẽ giải thích cho rõ ràng cái lịch sử đó, và chúng ta chiêm ngưỡng cái lịch sử đó, nắm đó, và chúng ta dòm lại bản thân của chúng ta, tâm lẫn thân của chúng ta trụ ở đâu, chúng ta mới giải thoát được. Bước vào chùa cũng vậy: có ông Sư, có ông Thượng Tọa, phải hỏi, phải chất vấn, phải trao đổi để tìm hiểu, thì mới có cơ hội thăng hoa.
Tới hội tu cũng vậy: phải trao đổi thực sự, coi như người gia đình, vì huynh đệ, tỉ muội chung, chung trong một nhà, đồng hít thở nguyên khí của Càn Khôn Vũ Trụ, là một.
Phải lấy cái thức bình đẳng học hỏi mới có cơ hội thăng hoa. [18:15]
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [19:37]
Đức Thầy: Cho nên, sự thật là sự thật! Chúng ta không có nên làm những chuyện mờ ảo và gieo phiền cho nội tâm, và thoái bộ.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [20:17]
Đức Thầy: Mỗi chúng sanh đều nắm được cái nguyên ý của cả Càn Khôn Vũ Trụ mà đi; đó là sức mạnh vô cùng, và xây dựng cho Vũ Trụ cho biến thành xinh tươi trong nguyên ý của Từ Bi rõ rệt.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [20:47]
Đức Thầy: (nhắc cho bạn đạo dịch sang tiếng Pháp) Nắm được nguyên ý của Thanh Tịnh.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: (nhắc cho bạn đạo dịch sang tiếng Pháp) Từ bi.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Cho nên, chúng ta muốn đạt tới thanh tịnh thì chúng ta phải mổ xẻ tất cả những sự sai lầm mất trật tự của chính mình, tự nhiên trở về thanh tịnh.
Hiểu hết là thanh tịnh.
Mà không hiểu, làm sao tịnh?
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [21:28]
Đức Thầy: Cho nên, phương pháp tu học hiện tại là nó hỗ trợ cho các bạn lập trật tự về thể tâm; nhưng mà “Thức” thì chúng ta phải hiểu trước khi chúng ta hành, hiểu trọn tất cả mọi sự việc, rồi chúng ta mới hành cái pháp.
Nếu mà không hiểu, hành không được! Hành, nó bán tín, bán nghi; làm sao nó phát triển?
Không có sự bán tín bán nghi nữa! Khi mà chúng ta xét rõ ràng rồi chúng ta hành, chơn ra chơn, tà ra tà, thì đâu có bị ma quỷ gì xâm nhập?
Chơn, tà bất minh mới bị đảo lộn tình thế; mà đảo lộn tình thế thì ngoại xâm lợi dụng!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [ 22:36]
Đức Thầy: Nhiều người đạt tới thanh tịnh thì cảm thức thấy rõ tình thương khắp các nơi thể hiện trước mắt chúng ta: tất cả đều do mặt đất sanh thành. Đất làm biết bao nhiêu việc cứu độ trần gian, nhưng mà người quên lãng đất!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [23:11]
Đức Thầy: Xác của chúng ta từ Đất, rồi từ Nguyên Điển của Thanh Quang; hai cái phối hợp, mới kết thành.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Vốn là: hợp tác trong Thanh Tịnh mới kết thành một nhơn duyên tại thế.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Ở thế gian đã thể hiện sự âu yếm của cha mẹ, sự ân ái của cha mẹ, mới tạo ra thành con cái tại trần.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [24:03]
Đức Thầy: Chúng ta đầy đủ tài liệu, đầy đủ dữ kiện để phân tách; mà trong ý trí chúng ta, nếu mà lui về Thanh Tịnh, càng thấy rõ rệt mọi sự việc thể hiện đang giáo dục và giúp đỡ cho chúng ta gỡ rối và thăng hoa.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Mà đi tới trở về Thanh Tịnh rồi, các bạn đọc Kinh Vô Tự, thì tự nhiên con mắt của các bạn không còn bị già nua nữa.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [24:54]
Đức Thầy: Con mắt tôi năm nay 66 tuổi, mà tôi đọc chữ nhỏ còn được, là tại sao?
Tôi không có sử dụng nhiều về đọc sách, nhưng mà tôi lại thiền nhiều, tôi lại đọc được những sách Kinh Vô Tự. Như lời nói tôi nãy giờ, biết bao nhiêu sách vở viết ra!
Nhưng mà viết để làm gì?
Kỳ thật nó nằm trong khối thần kinh thanh tịnh của mọi người; mà mọi người không biết trở về với thanh tịnh để tận đọc, sử dụng khả năng sẵn có của chính mình liên hệ với cả ba cõi: Thiên, Địa, Nhân mà không hiểu, cứ ôm cuốn sách học trong một góc đó rồi loạn óc luôn!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [25:53]
Đức Thầy: Cho nên, trật tự đã lập lại được rồi, thì bất cứ cuốn sách nào thể hiện việc gì, các bạn cũng có thể quán thông và có thể luận ra; viết không biết bao nhiêu sách, nếu viết.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Các bạn nắm được cái luật sanh, lão, bệnh, tử, khổ và hồi sinh, viết biết bao nhiêu sách!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [26:38]
Đức Thầy: Định luật sanh, trụ, hoại, diệt, hồi sinh.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Đó! Ngày hôm nay Khoa Học đang tìm, đang khảo cổ, đang tìm mấy ngàn năm xưa mảnh đất này là mảnh đất tráng lệ, tươi đẹp; rồi tới bây giờ, cái nền văn minh bây giờ nó thế nào; rồi kết tập lại. Để chi?
Để cho các bạn có cơ hội thức tâm: từ xa xưa đến nay cũng bao nhiêu công chuyện đó thôi, nhưng mà biến dạng mà thôi.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [27:52]
Đức Thầy: (nằm) Phát ra từ nguyên lý của Âm, Dương, và nguyên lý của kim, mộc, thủy, hỏa, thổ biến dạng, mà thôi.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Cái đó nó nằm ở đâu?
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Nằm hẳn trong chúng ta! Chúng ta có khối óc, có ngũ tạng, có ngũ hành, có kim, mộc, thủy, hỏa, thổ, có âm, dương đầy đủ; rồi chúng ta cảm thức càng ngày càng thanh tịnh, càng tìm ra, rồi cống hiến, biến dạng, đổi từ hình thức này biến qua hình thức nọ, mà thôi.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [28:57]
Đức Thầy: Chung quy, xưa, nay là một.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Cho nên, người tu nắm được nguyên lý rồi, đối với cái việc phát triển và văn minh vật chất, không có xa lạ đối với Người.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [29:29]
Đức Thầy: Cũng như cái lò xẹt lửa nấu cơm, là cũng dụng hơi nóng của nguyên lý để nấu cơm, mà thôi. Thì bây giờ cũng dụng hơi nóng; hồi xưa lấy củi đốt thành hơi nóng, thì bây giờ nó biến dạng nhẹ, đơn giản hơn thôi. Nhưng mà con người lại hung dữ hơn.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [30:14]
Đức Thầy: Bây giờ nó văn minh, bọc được đồng tiền 100 quan, là muốn giết mấy loài thú là giết.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [30:30]
Đức Thầy: Muốn hại người nào cũng được nữa! Cho người ta ngủ không được nữa: lấy số telephone nói, chửi họ một mách, họ ngủ không được! Giết người không cần dao!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Hồi trước đi xe bò, accident chết một người là quan trọng lắm. Bây giờ đi máy bay, chết mấy trăm người, nháy mắt à!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [31:18]
Đức Thầy: Càng văn minh càng hung dữ hơn.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Mà trở về, biết tu trở về với siêu văn minh thực chất của Thượng Đế, là đánh tan sự hung dữ đó.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Mới thấy giá trị của khối óc; và khối óc liên hệ với Vũ Trụ, khối óc mới là xây dựng và hỗ trợ cho tâm linh tiến hóa.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [32:07]
Đức Thầy: Thì chỉ có đi một con đường thực chất tu học về Khoa Học Huyền Bí mới có cơ cứu rỗi những cái đại nạn sắp xảy tới.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Sự hung dữ đại nạn đó, do ai?
Do lòng tham của con người: chế ra bom nguyên tử giết con người! Đó là một trình độ ngu muội nhất ở trần gian này.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [33:03]
Đức Thầy: Nếu mà nó trở hướng được, biết lo tu, thì nó đem nguyên tử phục vụ; sướng biết là bao nhiêu! Nhân loại sung sướng lắm!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Cho nên, thiện cũng nó, ác cũng nó.
Mà ta cũng vậy: thiện cũng ta, và ác cũng ta.
Vật chất luôn luôn hai trạng thái; con người cũng hai trạng thái.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [33:58]
Đức Thầy: Cho nên, chúng ta ngày hôm nay được duyên lành mà tái ngộ để phân tách những từ li từ tí, mà trong hành động đó nó ở trong óc của chúng ta, và chúng ta phải cương quyết lập lại trật tự khối óc để dâng cho Trời, cũng như cống hiến cho nhân loại chúng sanh mà ta đang thiếu nợ đây.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Nói, “Trong nhóm người này mà theo Ông Tám tu, chắc chết đói quá”?
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [34:55]
Đức Thầy: Số người này mà thực tình tu trở về với thanh tịnh, nhìn nhận huynh đệ, tỉ muội chung sống trong quả địa cầu, số người này không bao giờ bị đói và thật sự chia sẻ tình thương cho nhau, biết sử dụng tình người sâu đậm hơn.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [35:35]
Đức Thầy: Nó thấy rõ cuộc sống là tạm, nhưng mà sự đóng góp là chánh, thì tất cả mọi người đi làm về, mua đồ bỏ đó, ai ăn cho hết?
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Con người chỉ có sợ đói mà thôi!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Mà thương yêu và chia sẽ lẫn nhau, đâu có còn đói nữa!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Mọi người đều chuẩn bị hành lý ra đi, và đóng góp thật sự.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Cho nên, cái người tu Pháp Lý Vô Vi không bị đói nếu mà tu thực hành cho đúng, và cái tâm trạng vì mọi người luôn luôn như vậy và để thăng hoa, người không bị đói và không bao giờ bị khổ nữa.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [36:55]
Đức Thầy: Lúc nào cũng sánh bằng ý Trời: phục vụ tận tâm, tận tình, không có một mảy may nào gian xảo hết.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Cho nên, muốn có sự thanh tịnh, phải có sự hòa đồng, phải có sự hy sinh.
Nếu không có hy sinh, không có hòa đồng, làm sao có thanh tịnh?
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [37:31]
Đức Thầy: Bây giờ các bạn đang ngồi tu. Tu với ai?
Tu với ông Trời. Tu cho Ông Trời là cho chúng sanh.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Tại sao nói, “Làm cho Ông Trời” thay vì chờ Ông Trời, Ổng phải cứu con của Ổng?
Mà con của Ổng thức tâm tự cứu, thì phải làm việc cho Ông Trời không?
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [38:23]
Đức Thầy: Thay vì Thượng Đế phải biến dạng này, biến dạng nọ để cứu; nhưng mà bây giờ mình hiểu tất cả trạng thái đó rồi, mình tự cứu; đó là nhẹ gánh cho Ông Trời!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Cho nên, hai chữ “Thanh Tịnh” nói thì dễ, nhưng mà phải hành!
Mà bằng lòng tháo gỡ những sự trần trược sẵn có của chính mình không?
Liệng nó đi, vất nó đi! Không cần thiết!
Và chúng ta làm những chuyện cần thiết; thì đương nhiên chúng ta phải sẽ trở về với thanh tịnh!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [39:23]
Đức Thầy: Giữa con người với con người mà còn sợ nhau! Sợ gì?
Sợ sự trách móc, sợ này, sợ kia, sợ nọ… Đó là làm yếu hèn, và không có sử dụng tài năng, tình người để đối đãi với nhau, rồi đâm ra sợ.
Sợ rồi biến thành gì? Nó biến dạng qua cái gì?
Cái cố chấp, ngu si.
Không sợ! “Tôi thương yêu nó mà tôi sợ gì? Và tôi trao đổi với thực chất, chớ tôi không lường gạt nó”, thì nó chỉ có phát triển, không có thụt lùi.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Vì lễ, nghĩa, trí, tín ở trần gian là thể hiện việc trật tự của sự đối đãi lẫn nhau.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [40:45]
Đức Thầy: Chứ nếu sự đối đãi mà không có trật tự, không được!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Cho nên, ở đời chúng ta có học hết rồi: biết bao nhiêu vị Thánh đã hy sinh cho chúng ta, và biết bao nhiêu sách dạy bao nhiêu bài vở và thể hiện qua cổ nhân, kẻ già, người trẻ, để giáo dục lẫn nhau, trao đổi lẫn nhau trong trật tự; mà chúng ta còn không chịu học nữa, rồi không biết chừng nào chúng ta mới tiến?
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [41:30]
Đức Thầy: Càng tu thanh tịnh càng quý những người xa xưa, và càng quý những người mới sanh.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Luôn luôn nắm cái cán cân công bằng, tự thức trong nội tâm.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Thực chất, chớ không có phải nói ra bằng đôi môi.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [42:16]
Đức Thầy: Cho nên, thực hành là trên hết. Muốn tiến về thanh tịnh, phải thực hành; thực hành từ đời qua đạo; các khía cạnh phải thực hành, đâu đúng đó, thì cũng không khác gì cái máy chạy rất êm ả, thì đường nào nó cũng thông.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: “Nhất lý thông vạn lý minh”
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Rồi còn “Sai một li, đi một dặm!”
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Cho nên, phải hiểu được hai điều này để giữ tâm thanh sạch mà tránh những sự sai lầm có thể xảy đến.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [43:30]
Đức Thầy: Cho nên, người tu không phải ngồi một đống đó là tu.
Nó phải thể hiện mọi mặt điều hòa mới là kêu người tu.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [43:55]
Đức Thầy: Đời, chúng ta đã thấy đời, thấy trật tự, hạnh phúc; mà chúng ta đã cấy xong cho gia cang chưa?
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Còn đạo, hỏi, chơn tâm của chúng ta đã xây dựng từ phàm tâm tới chơn tâm; chúng ta đã khai triển tới chỗ nào? Chúng ta có thể chứng minh được?
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [44:38]
Đức Thầy: Không thực hành mà cứ nói trật tự, rồi chơn tâm… Lý thuyết, cái đó là lý thuyết, lý luận mà không thực hành.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Người Vô Vi từ đây trở đi phải nhìn thẳng vào thực chất của mọi gia cang, mọi hành động của mỗi cá nhân, chớ không nghe theo lời nói xuôi được.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [45:27]
Đức Thầy: Làm cho được; người làm được, chúng ta hoan nghênh và chúng ta theo để học hỏi, và về phải thực hành, bất cứ chuyện lớn hay chuyện nhỏ.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Cho nên, cái khóa “Thanh Tịnh” cần phải mổ xẻ nhiều sự trần trược, nhiều sự động loạn, và cho các bạn ý thức được để dẹp tất cả những sự động loạn trong óc mà các bạn đã bị cấy từ nhiều kiếp.
Rồi các bạn mới thấy, sử dụng cái phần sáng suốt của mình để lập lại trật tự cho chính mình.
Lúc đó các bạn không còn tâm bệnh, mà nhẹ nhàng, lúc nào cũng sống trong cái nhàn hạ, thanh tịnh.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [46:56]
Đức Thầy: Cho nên, sự thanh nhẹ đã có sẵn trong người, mà không khai thông ra trật tự, làm sao có sự thanh nhẹ?
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [47:16]
Đức Thầy: Chưa chịu thật thà với chính mình, làm sao thật thà với mọi người?
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Nói sao làm vậy, một lời một mà thôi; không có nên thay đổi giữa chừng.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Lúc đó có tai biến này kia, kia nọ, các bạn mới đứng ra hiên ngang và thức tâm mọi người. Vì “tôi” thấy rõ định luật: sanh, trụ, hoại, diệt, hồi sinh không ngừng nghỉ, thì “tôi” không cần sợ bất cứ những thiên tai, bão táp, hoạn nạn xảy đến. Thì lúc đó bạn mới là vị cứu tinh cho nhân gian.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [48:39]
Đức Thầy: Từ đây tới 2000 năm, những sự biến chuyển, bất cứ cơ cấu, cơ quan, trình độ, chánh trị, khoa học, đều có cuộc thay đổi hết thảy, kể cả bầu Trời.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Mà ý chí không thanh tịnh là sẽ bị lừa gạt.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Lường gạt bởi sự yếu hèn của chính mình.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Chưa quán thông được nguyên lý: sanh, trụ, hoại, diệt, hồi sinh, thì bị lường gạt tức khắc.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [49:39]
Đức Thầy: Không cần chạy đi đâu, giữ một vị trí thanh tịnh, và hiểu được nguyên lý: sanh, trụ, hoại, diệt, hồi sinh, thì ở đâu cũng yên.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Chúng ta có đường hướng về Trời, thì chỉ có sợ Trời sập thôi, chớ đất sập không nghĩa lý gì.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [50:26]
Đức Thầy: Cho nên, mỗi đêm các bạn tu là để thăng hoa, lập lại trật tự, và để xuất ra khỏi cái bản thể này, ăn năn, chuộc lấy tội lỗi của chính mình. Mình là một tội hồn chưa hoàn tất mới bị giam hãm trong thể xác này.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Chúng ta học chết trước khi chết, không còn ngán sự chết, và luôn luôn nuôi dưỡng sự tiến hóa.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [51:18]
Đức Thầy: Nhất định không điều khiển một ai, và chính lấy điều chơn chánh về tự sửa chơn tâm của mình mà thôi.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Điều đó là điều cần thiết, cứu cánh cho phần hồn đời đời được cơ hội hưởng và tiến.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [51:50]
Đức Thầy: Mọi người phải trở về vị trí hoàn toàn độc lập, thăng hoa trong thanh tịnh.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Đừng có xô bồ và bị người ta lợi dụng này kia, kia nọ; đi vô một nhóm, rốt cuộc là kẹt hết, không có phát triển.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Trật tự đã có cấy trong óc các bạn, trong cơ tạng các bạn đầy đủ hết; các bạn chỉ mở ra và đi mà thôi.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [52:39]
Đức Thầy: Nếu Bạn ý thức được điều này, bạn là người sẽ đứng ra ảnh hưởng nhân loại trong Vũ Trụ này.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Biết được nguyên lý của sự giải thoát thanh tịnh, thì không còn đau khổ, buồn tủi nữa.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Hoàn cảnh nào các bạn cũng vui để phục vụ, để tìm ra chơn lý mà giải tỏa sự phiền muộn của chính mình.
Cho nên càng ngày, những người Vô Vi đi làm đâu người ta sẽ thích, bởi vì họ hiểu rõ cái nguyên lý phục vụ: “Thượng Đế đã phục vụ cho tôi, tôi phải tận tâm phục vụ tất cả mọi người”, thì từ đó họ sẽ nắm được nhiều chìa khóa trong xã hội, và dẫn tiến mọi người tự thức và đồng đi với họ ở tương lai.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [53:56]
Đức Thầy: Người Vô Vi nắm được chìa khóa thương yêu và xây dựng, chớ người của Vô Vi không nắm chìa khóa để điều khiển và tạo sự độc tài, làm hư hại cơ cấu.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Đem những tin lành thật sự từ Trung Thiên Thế Giới xuống cứu độ trần gian; không lấy cái lý luận phàm tâm để lường gạt nữa.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [54:39]
Đức Thầy: Các bạn thực thi cho đứng đắn như vậy thì người xung quanh các bạn càng ngày càng đông, vì con người đang khao khát sự thật, và đang muốn có cơ hội trở về với sự chính giác của chính mình.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [55:09]
Đức Thầy: Mấy chục năm còn lại trong cuộc đời của bạn, bạn phải dấn thân hy sinh, và đạo đức.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Thì bạn sẽ không bị tiếc uổng sau khi bỏ xác.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Hôm nay nói đến đây cũng nhiều rồi. Tôi mong rằng chiều nay các bạn nghe lại, và mổ xẻ coi trong tâm mình còn cái gì ấm ức, những khuyết gì bị kẹt, lên đây trực diện với tôi và tôi sẽ phân tách theo khả năng tu học trong hành trình thực chất tu tiến của tôi, để giải đáp cho các bạn.
Thành thật cảm ơn sự hiện diện của các bạn hôm nay!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [56:48]
[Hết Video 3]
[bắt đầu Video 4]
THIỀN VIỆN QUY THỨC - KHÓA “THANH TỊNH” – AMPHION - VẤN ĐẮP
19/06/1988
Video 4: VẤN ĐẮP
Bạn đạoMC: Kính thưa Thầy, kính thưa quý đạo hữu! Để tiếp tục khóa học “Thanh Tịnh”, chúng con xin phép Thầy được vấn đáp những câu hỏi.
Đức Thầy: Hôm nay có dành riêng 2 giờ vấn đáp. Các bạn nào thắc mắc, có chuyện gì, lên đây trao đổi về Thanh Quang cũng được, chúng ta cùng học hỏi và để cảm thấy rõ chơn điển là gì? Chơn hồn là gì? Thực chất của chính mình là gì? Tìm hiểu con đường đi trở về để dễ tu hơn. Tôi mong, có các bạn nào cần, cứ việc lên đây.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [01:09]
Bạn đạo12: Nam Mô A Di Đà Phật; cho phép con…
Đức Thầy: Mời Bác lên!
Bạn đạo12: Kính lạy Thầy; hôm nay con xin Thầy giải đáp cho con là, từ ngày tu đến giờ, con cũng thấy chưa rõ ràng lắm, thành ra con xin Thầy cho phép con được thưa với Thầy để Thầy….
Đức Thầy: Cứ việc nói ra; bất cứ cái gì cứ nói ra; không có khách khứa, không có giấu giếm trong tâm, nói thật những cái gì mình đã thấy. [01:51]
Bạn đạo12: Con kính Thầy, con chưa hiểu rằng thì là… như con mà con tu, con hiểu là con tu để mà tiến hóa; thế nhưng mà con không có hiểu rõ ràng, một cách rõ ràng là cái cách tu của con như thế nào mà nó được tiến hóa?
Con khó nói... Con không biết tiền kiếp của con ra sao mà thành ra, con, con… mà tu, cái cách tu của con như thế thì có được đúng không? Hay là? Thành con thấy nó cũng không như là các cậu… Ở đây có nhiều người nói đạo thì thấy rõ ràng hơn con; con không hiểu ra làm sao cả?
Đức Thầy: (nói với “Bạn đạoMC”) Dịch đi!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [03:04]
Đức Thầy: Bác tu mà Bác còn so sánh bên ngoài quá nhiều. Thực chất của mình từ đâu đến và sẽ phát hiện bằng cách gì, mình chỉ giữ cái phần đó thôi, không nên lo ra và nghĩ.
Người khác nói lý luận rất hay, nhưng mà họ đã đọc sách, họ phải tìm những sách vở rồi họ đọc ra, nghe nói, nói mạch lạc lắm; nhưng mà kỳ thật, Bác tu rồi Bác thấy những chuyến xuất ra thế nào, và trụ lại cơ thể thế nào, mà nhờ cái gì Bác mới tu được? Nhờ cái pháp Bác tu được.
Rồi Bác tu trong thanh tịnh mà câm cái mồm đi, Bác thấy cảnh, Bác thấy này, thấy kia, thấy nọ, đó là thực chất của hành giả đã đi ra và tìm hiểu và học đạo nơi Điển Giới, chớ không phải nơi tâm phàm. Thành ra lý luận phàm tánh Bác không có, thành ra Bác thấy Bác thua người ta xa quá à.
Mà Bác đâu có phải đi tu để ăn thua đâu!
Tu để trở về với thực chất thanh nhẹ.
Ngày hôm nay Bác được thanh nhẹ chưa?
Tại sao Bác còn nghĩ ngoài, và nói chuyện hơn thua với bạn đạo? [04:10]
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [05:41]
Đức Thầy: “Ông tu ông đắc, bà tu bà đắc”; có chuyện gì phải so sánh với bạn đạo?
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Con người phải biết mình liên hệ với Vũ Trụ, mình phải làm sao lập lại trật tự và để tiến trong đà tiến sẵn có của chính mình, trong thanh nhẹ và sáng suốt.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [06:24]
Đức Thầy: Cho nên, không có nên nghe. Cho nên nghe vậy rồi sẽ bị lạc, rồi chơn tâm của mình đã có, mình không giữ, rồi mình đâm đầu chạy xuống. Cho nên nhiều cô Tiên ở trên Trời sung sướng, không biết, không biết hưởng cái sung sướng đó, “Ôi chu cha, tôi thấy rằng tôi thua người thế gian, tôi nhảy xuống thế gian cái bùm…!” Kẹt ở trong cái phạm vi eo hẹp, tức tối và không có phát triển được! Nhiều vị như vậy!
Cho nên ngày hôm nay, tôi nhắc một lần nữa, Bác tu phải giữ thanh tịnh và thăng hoa theo trình độ sẵn có của chính mình, và không có hướng ngoại, không có tham khảo những cái chuyện đó.
Chuyện đó, “Ông tu ông đắc, bà tu bà đắc”; chuyện Bác đi, Bác hiểu, Bác tiến. Còn chuyện họ đi, họ hiểu, họ tiến. Trình độ không mua,không bán.
Mỗi người một vị trí rõ ràng trong Vũ Trụ, không còn lo âu thua bạn đạo hay là không rõ rệt, là cái chuyện trình độ của ta với trình độ của người khác nhau, không có giống nhau.
Cho nên trên Trời, Tiên thiếu gì, mỗi ông Tiên học theo mỗi chuyện, chớ không phải ông Tiên nào học chung đâu!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [08:28]
Đức Thầy: Thiên cơ bất khả lậu; mật pháp của mọi người đều giữ lấy mà tiến.
Nếu mật pháp của mình khai hết cho người ta, rốt cuộc rồi họ đem bán tin và họ ám hại mình. Ở cõi âm nó qua, nó cũng bắt chước nói vậy đó; là không có phát triển.
Còn thực chất là mình nắm được, đi được, thấy được. Đó là thực chất.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [09:19]
Đức Thầy: Cho nên người tu không tham; tự mình trở về với thanh tịnh rồi tự nhiên nó sẽ sáng suốt lên.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Cho nên, nhiều người ở thế gian bị lầm lạc: tu một thời gian rồi cứ so sánh đạo màu, rồi bước sang qua cái đạo khác, mà trong đó không biết mình thì giờ đang tiến, rồi đi thụt lùi trở lộn lại một vòng quanh rất lớn!
Mà nghe đối phương nói hay lắm, nhưng mà hỏi đối phương đã được cái gì?
Tại sao không biết hỏi đối phương: “Anh đã xuất ra được chưa? Anh đã thấy những gì trong cơ tạng của Anh? Và Anh đem được Lục Căn Lục Trần đi đảnh lễ Phật chưa? Anh được sự ấn chứng nào của đức Phật đã độ Anh chưa?”
Hỏi bây nhiêu đó đủ rồi.
Lui về tu!
Không có thể so sánh với một lý luận.
Có nhiều người đọc sách, ăn cắp lời Khổng Tử, ăn cắp lời Lão Tử, ăn cắp lời của Phật Tổ, nhưng mà chính nó chưa có một ký lô nào hết, không biết cái gì hết; rồi làm sao mình so sánh, nói là, “Bạn đạo giỏi hơn tôi” chỗ nào đâu?
Cái thực chất thực hành đã chứng nghiệm rõ ràng, mình phải giữ đó đi. Kiếp trước không có tu, kiếp này không có cơ duyên tu như vậy được. Kiếp trước đã tu, kiếp này mới có cơ duyên tu! Thì bây giờ mình tiếp tục tiến hành. Có kiếp này, thấy kiếp trước rõ rệt; tại sao còn u ơ và sợ sệt rồi tạo ra… Khi sợ sệt nó tạo ra tham lam, tham đạo; và vấp phải một cái là nó đánh rớt xuống, hạ tầng công tác.
Lúc đó là khóc, không có cách phát triển nữa!
Nhớ những gì tôi nói!
Bạn đạo12: Dạ,
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [12:38]
Đức Thầy: Giữ thanh tịnh để tiến hóa. Không nên tạo hoang mang cho phần hồn và lục căn lục trần nữa!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Pháp Soi Hồn, Pháp Luân, Thiền Định, cứ giữ đó mà đi tới. Không có một sự trở ngại nào, chỉ có tháo gỡ và tiến, tháo gỡ và tiến, mãi mãi như vậy.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [13:28]
Đức Thầy: Cõi âm nó xen vô tư tưởng con người trong nháy mắt, nếu con người nghĩ sai. Và hướng một chút về cái tà pháp nào, nó cũng chiếm ngay.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Đừng có nói là Chúa, Phật lanh hơn ma quỷ, ma quỷ mới thật sự lanh hơn Chúa, Phật. Vì nó chủ trương xâm chiếm như Chúa Phật, và nó sẽ gạt luôn cả Chúa, Phật xuống.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [14:28]
Đức Thầy: Phải nghiêm chỉnh thực hành 3 pháp, và giữ lề lối rõ rệt, thì không cách gì nó xâm chiếm.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Ở đời thì tùy duyên trợ hành, gặp người nào cần thiết nói vài ba câu cho họ nghe thôi, không phải khai hết cho nó biết, nhưng mà đường lối chỉ nó có bao nhiêu đó, nó sẽ đi tới.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Ngày hôm nay, trong nhân quần học đạo pháp của Pháp Lý Vô Vi, bây giờ bắt đầu phân tách ra các nơi, rồi cũng làm đạo, cũng hô hào cứu đời, nhưng mà để xem thực tâm hay là giả tâm, tới lúc đó thì tới cơ phán xét mới biết rõ.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [16:05]
Đức Thầy: Thế gian có luật, Trời không luật sao? Trời có luật còn tinh vi hơn luật của thế gian.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Phạm luật: bất hiếu. Phạm luật: phản đạo. Phạm luật: lường gạt, đều được ghi chép hết.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [16:50]
Đức Thầy: Bác có gì thắc mắc nữa?
Bạn đạo12: Kính thưa Thầy, con thấy là, con nhớ là, khi mà cái lời nguyện ở trong cái (nghe không rõ) “… chân lý”, con nhớ lắm, bởi thế con luôn luôn cố gắng, nhưng mà hiện đến ngày nay thì con nhận xét con, là con thấy khả năng của con hãy còn non nớt. Thành ra… kính thưa Thầy, con muốn, mà con không biết làm sao, vì con chỉ có biết rằng thì là con cố gắng con tu thôi, chứ con cũng không biết là làm cách nào mà con, con được… Con thấy con chưa đủ trình độ để mà đỡ tay Thầy, thành ra… con, trong lòng con buồn lắm.
Đức Thầy: Làm sao đỡ tay Thầy được! Làm sao đỡ tay Thầy được, (cười) nghĩa là Bác tu cho Bác được giải nghiệp. Thấy không?
Ở thế gian nghiệp chồng, nghiệp con, nghiệp bệnh, nghiệp hoạn; ngày nay được giải, được mừng, được tiến, đó đủ rồi!
Rồi khôn ngoan một chút, dùng trì kỳ chí tu học mãi mãi như vậy, là đóng góp cho cả Vũ Trụ và nhân sinh.
Mà chưa trì kỳ chí đã nói rằng, “Tôi không có khả năng; tôi không thấy gì!” Đặt lòng tham vào đó! Trật, không có đúng.
Hạnh hy sinh phải có, phải trì kỳ chí tu: “Tôi đã vượt qua những tai nạn, rồi tôi bây giờ tiếp tục vượt nữa, vượt nữa, vượt cho đến thanh nhẹ”; lúc đó sẽ hay.
Chớ đừng có nói, “Tôi phải thế Trời, thay Thầy”! Không!
“Tôi hành, tôi tu, là tôi đóng góp rồi, thay vì tôi trở lại ác ôn, ăn cướp, giết người, đó là tôi làm buồn lòng Trời Phật, tôi không có làm điều đó.” Đó là quý rồi.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [20:00]
Đức Thầy: Còn gì thắc mắc nữa?
Bạn đạo12: Xin Thầy chỉ đạo cho con.
Đức Thầy: Hả?
Bạn đạo2: Xin Thầy cho con biết rằng, bây giờ như thế nào? Con… con… con…
Đức Thầy: Nói rồi! Chỉ có bao nhiêu đó: giữ thanh tịnh và đi tới.
Bạn đạo12: Vâng.
Đức Thầy: Đó là đại phước, thay vì động loạn.
Bạn đạo12: Dạ.
Đức Thầy: Hướng đầu này, hướng đầu kia, hướng đầu nọ! Bây giờ phải dứt khoát không có hướng đó!
Hướng về thanh tịnh và sáng suốt.
Bạn đạo12: Dạ.
Đức Thầy: Lúc đó đủ, khỏi cần nói chuyện bằng miệng, mà nói chuyện bằng tâm với Trời Phật; hiểu không?
Bạn đạo12: Dạ.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [21:05]
Bạn đạo12: Con xin cảm ơn Thầy!
Đức Thầy: Ừ,
Bạn đạo13 ngoại quốc: (nói tiếng Pháp) [22:24]
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Việt) Dạ kính thưa Thầy! Con đặt lại câu hỏi về chuyện hôm trước Thầy đã nói với con.
Mặc dù trên đường tầm đạo của con thì con rất cố gắng tu, nhiều khi con đi lạc ra ngoài, nhiều khi con cố gắng, nhưng mà con thấy con có một cái điểm yếu là vấn đề tình dục. Mà con biết cái đó, nhưng mà không hiểu tại sao con có cái điểm yếu đó, mà cái nghiệp đó do đâu có? Mà trên cuộc hành trình của con, con đã làm những gì sai lầm, xin Thầy soi sáng cho con và giải thích cho con hiểu rõ thêm về cái sự yếu đuối đó.
Đức Thầy: Cho nên dục tính là sẽ đem lại sự yếu đuối, và hư khối thần kinh, và cơ thể không có yên ổn. Cái đó trong trạng thái đó, mình làm con người trực tiếp, mình là hiểu hơn ai, thấy rõ: khi mà giao cấu rồi, con người nó yếu dần, yếu dần.
Tại sao không chừa?
Ông Trời sinh cho chúng ta: tham sân si, hỉ nộ ái ố dục, để hỏi, đặt câu hỏi hằng ngày, Con còn tham không? Con còn sân không? Con còn si không? Con còn hỉ, nộ, ái, ố, dục không? Mà trong mấy điều đó chưa quán thông được một điều, thì trách ai?
Trách Chủ Nhân Ông! Vì biết được, mà không hành! Thiếu sáng suốt!
Một lần về tình dục thì tiêu hao biết bao nhiêu, tại sao không giữ cái của quý đó để mà dưỡng thân tu học?
Cho nên chuyện Trời không cấm, nhưng mà trí khôn của con người nó sẽ tự giới hạn và nó tu tiến.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [25:12]
Bạn đạo13ngoại quốc: (nói tiếng Pháp) [25:42]
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Việt) Dạ kính thưa Thầy, trong cuộc đời thì con có tránh được nhiều điều, cũng như sự hung hăng, con có thể tránh được, nhưng mà con có cảm tưởng như con chỉ có một yếu điểm này, là cái vấn đề dục, và con không biết nó có liên hệ gì với tiền kiếp của con, hay không?
Đức Thầy: Không! Cái dục này mà chưa thức là cái hồn chưa bằng lòng trách nhiệm để cải tiến cái thể xác này và hỗ trợ cho cái hồn tiến hóa.
Hồn chưa trọn thức nếu còn dục.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [26:38]
Đức Thầy: Nam, giữa nam và nữ, biết yêu thương nhau phải giữ sức khỏe cho nhau, không nên tiêu hao nhiều quá.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Đó là thực sự yêu thương!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Còn đòi dục mới kêu bằng thương, đó là làm lụn bại khối óc và hư cơ tạng. Đó là một tội nặng, phá hủy Tiểu Thiên Địa của Thượng Đế đã giao.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [27:35]
Đức Thầy: Cho nên cái tội nặng nhất ở Địa Ngục là cái chữ “dục” đứng đầu - tội nặng nhất, vì dục tạo thành tham, dục tạo thành ác, dục luôn luôn củng cố vị trí, ích kỷ, eo hẹp và không có phát triển được.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [28:15]
Đức Thầy: Những gì mình đã nắm trong tay, mình phải suy xét và phân tách rõ ràng, và dùng cái nguyên khí dẫn tiến cái dục hướng thượng thay vì dục hướng hạ. Đó là chuyển thức lên bên trên thay vì hướng hạ để tiêu hao.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [28:57]
Đức Thầy: Cái dục của thể xác mà chuyển thức về tâm thức. Chuyển thức về tâm thức thì lúc đó cái tình thương yêu lớn lao, lớn rộng, và quý trọng con người và con người vô cùng; lại còn yêu người tình của mình nhiều hơn xưa nhiều hơn.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Cho nên tuổi trẻ người nào cũng nghiêng về cái dục, tưởng cái dục là hạnh phúc, nhưng mà ngược lại, nó đã hủy hoại thần kinh, hủy hoại đủ thứ.
Mà người tu, sớm mà ý thức được, người lúc nào cũng trẻ vui và cởi mở.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [ 30:17]
Bạn đạo13 ngoại quốc: (nói tiếng Pháp) [30:46]
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Việt) Có điểm mà con không hiểu là, tại sao nó có những chồi sụt lớn lao? Ở bên trong con có những sự mà khác biệt: có lúc mà con thiền được thì con có những ấn chứng rất là huyền diệu; có lúc con mất hết điển và con suy sụp xuống. Tại sao?
Đức Thầy: Con đang học cái bài thanh cực thanh và trược cực trược, thì Con mới trở về với quân bình với chính Con.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Có những cơ hội như thế này, Con mới đặt vấn đề thắc mắc cho chung. Nãy giờ Con thắc mắc là tất cả tuổi trẻ cả khắp thế giới đang bị cái điều này.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [31:47]
Đức Thầy: Cho nên, khi mà họ nghe qua cuốn băng này, họ thấy rằng từ cái dục họ mới chuyển về cái thức; đem cái dục hướng thượng thì họ tự cứu và họ cảm thấy lần lần được sung sướng và nhẹ nhàng. Nếu diệt được cái dục là họ bỏ cả một gánh nặng trên vai.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [32:29]
Đức Thầy: Cái tình yêu nó có lý do từ tiền kiếp tới bây giờ; rồi bây giờ nó ngộ, nó yêu; và nó biết hướng thượng, yêu trong cộng đồng của Vũ Trụ; yêu và để giải tỏa những sự trược ô trong nội tâm; yêu để phát minh tất cả những cái gì mới để cống hiến cho Ba Cõi.
Đó! Yêu để thành đạt tới thanh tịnh; đó mới thật sự biết yêu!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [33:22]
Bạn đạo13 ngoại quốc: (nói tiếng Pháp) [34:03]
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Việt) Có nhiều lúc thì con sáng suốt và con thấy được cái sự vô ý thức của những người khác, và con muốn nói cho họ nghe; nhưng mà làm như có hàng rào ngăn cản vì con không có trình độ. Và có nhiều lúc khác con thấy con rất là yếu đuối và con tăm tối vô cùng. Nó có sự khác biệt vô cùng ở trong tâm thức của con.
Đức Thầy: Cái đó cũng do cái khối thần kinh nó bị suy yếu, mà chính mình ý thức chưa nổi và đã phá hoại cái khối thần kinh mà hướng về dục, hướng hạ đó, thì nó luôn luôn nó phá hoại như vậy.
Khi mình thanh nhẹ, mình thấy được cái lỗi lầm của đối phương, muốn nói, nhưng mà chưa được vì cái khối thần kinh không có đủ khả năng để vận dụng sáng suốt mà để nói chuyện với người ta.
Nó có những cái trường hợp này thường xuyên, và người tu Vô Vi luôn luôn có phải gặp phải những cái này.
Trong thức và vô thức; biết rồi không biết, biết rồi không biết, biết rồi không biết; từ đó nó mới gom gọn lên nó mới thấy rõ là khi mà nó biết hết toàn diện rồi, nó trụ ở trong Điển Giới Thanh Quang rồi, lúc đó nó thấy khác.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [36:03]
Đức Thầy: Cho nên, từ ở trong bản thể kích động và phản động, cho đến lúc thức tỉnh và li khai bản thể, là một sự thử thách lớn lao nhất trong cuộc đời tại thế gian.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [36:50]
Bạn đạo13 ngoại quốc: (nói tiếng Pháp) [37:37]
Bạn đạo1: (dịch sang tiếng Việt) Thưa Thầy, cái bản tánh của con là, khi con muốn cho, con cho hết tất cả về tốt cũng như về xấu. Con không có thể nào giữ được bên trong con, và không thể nào đè nén được. Con hiểu cái chuyện đó, nhưng mà nhiều khi con làm cái chuyện gì thì con dồn hết sức lực vô đó. Cũng như về điêu khắc cũng vậy, con dồn hết khả năng và sức lực con vô đó. Nhiều khi nó có điểm tốt như điểm xấu. Con không biết phải giữ cái thái độ nào để cho nó quân bình?
Đức Thầy: Cái điêu khắc, phải tận tâm làm việc cũng như là, khi mình tận tâm cũng không khác gì người niệm Phật. Rồi còn cái tình dục mà tận tâm, tiêu hao dữ lắm! Nó đòi hỏi liên tục là tiêu hao!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [38:48]
Đức Thầy: Chớ, sau một khi mà điêu khắc, dùng tận tâm để làm việc rồi, làm xong cái hình, mình ngồi cảm thấy thanh nhẹ.
Mà khi mình ân ái với một người của gia đình rồi, mà mình quá thích, quá hứng thú cái đó, rồi nó đòi hỏi liên tục rồi, thì mình làm xong rồi, mình ngồi thấy khờ khạo!
Hai cái khác nhau.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [39:44]
Đức Thầy: Đó, cho nên ở đời, cái thể xác này là cái cán cân để cân nhắc sự quân bình của tâm thức.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Cho nên mọi người tự thức theo hoàn cảnh, Trời Phật không có cấm, nhưng mà mình ý thức được thì hợp tác với nhau để trở nên mạnh khỏe và tu hành tinh tấn, để mong cứu độ mình và cứu độ người ta ở tương lai.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [40:40]
Bạn đạo13 ngoại quốc: (nói tiếng Pháp)
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Việt) Thưa Thầy, nếu mà con cố gắng dũng cảm lên thì con sẽ tìm lại cái trình độ của con 4 năm về trước.
Đức Thầy: Con phải thể thao nhiều, thay vì tình dục nhiều.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Bạn đạo13 ngoại quốc: (cảm ơn Thầy)
Đức Thầy: (nghe không rõ) [41:23]
Bạn đạo14: Con kính chúc sức khỏe của Thầy được mạnh khỏe!
Đức Thầy: Cảm ơn Con!
Bạn đạo14: Thưa, con có câu hỏi là, con xin Thầy chỉ dạy cho là, trên con đường tu học của con, sao con thấy con trì trệ; mà con không biết, con không biết làm sao để tiến hơn?
Đức Thầy: Cái gì kêu bằng tiến, cái gì kêu bằng trì trệ? Con phải so sánh cho kỹ.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [42:25]
Đức Thầy: (Thầy nhắc cho bạn thông dịch) Cái gì kêu bằng tiến, cái gì kêu bằng trì trệ?
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [42:40]
Bạn đạo14: Thưa, như trong gia đình, con có nhiều tật xấu, mà con không có sửa được. (khóc)
Đức Thầy: Đó, thì Con thấy rằng, khi mà Con đại phước là con thấy Con có tật xấu. Con có cái tánh hờn mát, Con hiểu không?
Bạn đạo14: Da.
Đức Thầy: Đó, Con người hờn mát mà làm sao đem cái hờn mát đi cộng với đại sự được?
Tu là đại sự, Con hiểu không?
Mà Con đem cái hờn mát Con cộng với đại sự, làm sao cộng được? Thấy không?
Thì Con phải dẹp cái hờn mát, và Con đem cái thanh tịnh tới tận độ chúng sanh.
Vì khi Con tu Vô Vi là Con liên hệ với cả Càn Khôn Vũ Trụ, Con phải hy sinh tất cả những tánh hư tật xấu.
Cái sự giận hờn đó Con dẹp qua một bên, và Con nghĩ chuyện cứu giúp: Trời cứu giúp Con, Con đại điện Trời ở đây, cái cơ thể này không có ai có thể chế Con được, thì Con là một người đại diện Trời ở đây. Tại sao Con làm cái chuyện eo hẹp, mà Con không làm cái chuyện mở tâm ra lớn rộng để hóa độ chúng sanh?
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [44:38]
Đức Thầy: Con đã thấy rõ cái tánh hờn mát nó đẩy Con vô trong một góc tường mà Con không thấy! Khi mà Con hờn giận là Con bị đẩy vô trong góc tường, mà Con tưởng Con ở công khai đó! Ở trong góc!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Con có trí khôn, con có tứ quan, ngũ tạng như mọi người; mà tại sao lại Con ngu dại gì Con đẩy cái xác này vô trong cái góc, mà tâm hồn thì đem nhét ở trong cái góc đó?
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [45:23]
Đức Thầy: Con lui lại trong cái thức tha thứ và thương yêu thì tự nhiên Con trở ra.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: “Tiếng nói người đó chửi tôi, chọc tôi, là tiếng nói của họ, chớ không có quan hệ gì với tôi! Tôi không có đem vào tâm làm gì. Tôi không có chủ trương chọc ai và hại ai!”
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [46:00]
Bạn đạo14: Thưa, Thầy dạy tha thứ và thương yêu; mà khi con giận ai, ý con thì bảo tha thứ, mà khi con đến gần ai thì tim con thắt lại cái con cũng nói móc người ta!
Đức Thầy: (cười) Đó! Là tại Con không niệm Phật! Nó mới chứng minh Con cả ngày Con không niệm Phật!
Con niệm Phật cả ngày là Con đã sửa cái luồng điển đó rồi!
Cái gì (làm) cái tim nó thắt?
Là cái điển Con nó trược, nó mới thắt.
Mà điển Con thông, đâu có thắt! Con hiểu không?
Tức là con thiếu niệm Phật.
Con phải đặt một kỳ công cho chính Con, cải tiến tâm thức Con.
Vì tiền kiếp Con đã làm nhiều chuyện sai quấy, ngày hôm nay cái thể xác này nó buộc Con và phải bị giam!
Giam, trong giờ phút nào cũng giam Con, để Con có cơ hội thức.
Mà ngày nay Thầy là người sáng suốt chỉ cho Con có một cơ hội tháo; đưa cái chìa khóa cho Con mở cái cửa ngục tù để Con đi ra.
Mà nếu con không nghe và không niệm đúng như vậy đó, thì Con là người tiếp tục giam Con.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [48:06]
Đức Thầy: Cái phương pháp này Thầy trao cho Con, là trước kia Thầy cũng ở trong cái tánh đó, mà Thầy vượt ra được, Thầy mới hoan hỷ trao cho Con. Hiểu chỗ này không?
Chớ cái chuyện mà được may mắn là Thầy trao cái này cho Con để Con mở ra, mà chắc chắn là phải mở ra, không có bị sai chạy. Con cố gắng Con làm đi, làm đi! Làm rồi Con mở ra.
Khi con mở ra được rồi Con mới thấy tiền kiếp Con đâu phải con gái! Con cũng dữ lắm, Con phá biết bao nhiêu người rồi! Ngày hôm nay, một cơ hội cuối cùng giam trong thể xác này để cho Con bớt cái sự hung hăng của chính Con. Con hiểu không?
Bạn đạo14: Dạ.
Đức Thầy: À. Rồi bây giờ Con được cái may mắn là hướng thượng, mới nắm được cái chìa khóa này: niệm Phật để giải tỏa nó ra. Thấy không?
Bạn đạo14: Dạ.
Đức Thầy: Chính mình đã giam mình; bởi vì luật công bằng của Thượng Đế không có bắt ai giam hết, mà chính Con là người giam Con. Chớ, nhìn mặt biết nhiều kiếp của Con lắm, nhưng mà nói sơ cho Con hiểu thôi. Chỉ có bây nhiêu đó thôi!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [50:05]
Bạn đạo14: Thưa Thầy, cho con hỏi thêm một câu. Thưa Thầy, nếu con nguyện hết lòng con đi theo con đường đạo, con có thể qua được chuyện duyên nghiệp của con không?
Đức Thầy: Nhứt định rồi! Kêu Con hết lòng và mỗi ngày, mỗi giờ, mỗi khắc, Con phải để cái băng niệm Phật sát bên Con; Con nghe mãi và Con thực hiện cho kỳ được, vì đường này Thầy đã qua, và Con chắc chắn sẽ qua.
Con qua được giai đoạn này mới nói chuyện đạo.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [50:58]
Đức Thầy: Từ từ nó sẽ sửa cơ tạng Con, sửa mạo diện Con, sửa tâm thức Con. Lúc đó Con mới thấy giá trị của cái pháp mà Thầy trao.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [51:21]
Đức Thầy: Thầy đã nói nhiều lần rồi, Thầy niệm Phật cho đến nỗi bà Tám mà tới lấy cái chổi lông gà, cái lông gà mà thọc trong lỗ mũi Thầy, Thầy cũng vẫn niệm Phật. Ờ; bịt lỗ mũi cũng vẫn niệm Phật; mà Thầy chiến thắng cái tình thế của nội tâm tới ngày nay.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [52:23]
Đức Thầy: Một ngày nào mà Con vượt khỏi cái tánh si mê, giận hờn này, lúc đó Con sẽ mời người ta chọc coi thử Con có giận không.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Bạn đạo14: Thưa Thầy, tại sao con thích nghe băng Thầy giảng hơn là băng niệm Phật?
Đức Thầy: Cho nên Con phải… Niệm là một kỳ công. Chính Con thích nghe, là Thầy giảng thôi: tiếng nói của Thầy, mà chưa phải tiếng nói của Con.
Thầy muốn xây dựng cho Con có một tiếng nói riêng của Con phát triển, Con mới giải được cái nghiệp tâm.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [53:58]
Bạn đạo14: Thưa Thầy, con muốn biết là có phải con thiếu từ tâm? Tại vì, ở Paris có những người xin tiền con mà con không cho tại vì con nghĩ là cho người ta sẽ lấy tiền đi mua rượu uống, thì con hại người ta. Như vậy, có phải là…
Đức Thầy: Không phải; không phải vấn đề đó.
Bạn đạo14: Con không cho thì con không có an tâm.
Đức Thầy: Không phải vấn đề đó! Con cho tiền, người ta uống rượu, đâu có phải tốt.
Con cứu người nào lâm nạn, cái đó là tâm tốt. Người ta chết không có hòm, Con cứu, là được. Người ta thiếu cơm ăn, Con cứu, là Con mở trí. Con hiểu không?
Còn cái ác nhất là Con biết được pháp mà Con không truyền pháp cho cơ tạng của Con hành tiến! Đó là cái ác nhất, là Con hại Con đó.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Bạn đạo14: Con cảm ơn Thầy!
Đức Thầy: Cảm ơn Con! [55:42]
[Hết Video 4]
[bắt đầu Video 5]
TV QUY THỨC - KHÓA “THANH TỊNH” - AMPHION – VẤN ĐÁP
19/06/1988
Video 5: VẤN ĐÁP
Đức Thầy: Chantal, à ton tour! (cười)
Bạn đạo15 ngoại quốc1: (nói tiếng Pháp) [00:30]
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Việt) Kính thưa Thầy, con kính xin Thầy chỉ cho con rõ những sai lầm mà con đã phạm phải trên đường tu học của con, và Thầy chỉ trích con.
Đức Thầy: Thì nó cũng không khác gì cái cô vừa đứng đó.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Hờn mát!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Chịu ngọt, mà hờn mát, là sau này bị ngọt gạt!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [01:12]
Đức Thầy: Cho nên, hai cái cũng phải biết hết: thanh với trược, phải biết hết; rồi sau này mình mới quân bình được.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Khi mà hiểu tận cùng của cái trược và tận cùng của cái thanh, thì con người nó mới dũng mãnh tiến tới.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Cho nên, cái phương pháp công phu này, cái gì cũng tập trung về trung ương để xuất ra.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [02:03]
Đức Thầy: Còn cái tánh con người thì phải đụng: đụng góc này, đụng góc kia; nó thức! Đụng, đụng, đụng, đụng thét rồi nó thức nó mở ra;nó mới quy hồi về trung tâm; xuất ra.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [02:29]
Đức Thầy: Cho nên, Con phải lăn xả vô, Trược cũng đem tâm vô nghiên cứu cho hết, và Thanh cũng đem tâm vô nghiên cứu cho hết; và luôn luôn mình ở trong cái dung điểm: những người nào mà kích bác mình, mình nhảy hẳn vào đó để mình kích bác mình nhiều hơn, thì lúc đó mình mới ổn định và mạnh lên.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [03:13]
Đức Thầy: Cái ý! Tu bằng trí, bằng ý. Cái ý mình phải nhảy vô trong cái trường hợp đó; mà mình là trường hợp đó!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [03:39]
Đức Thầy: Chớ không phải đem cái xác đâu.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Cái xác chậm lắm, học không có mau bằng cái ý đi học.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Cái ý nhảy trọn lành vô mọi sự việc, rồi cái trí mới xét rõ ràng. Lúc đó nắm vững tình thế hơn.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [04:24] (hỏi Thầy) Cái trí, hả Thầy?
Đức Thầy: Cái trí, esprit.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) Esprit.
Đức Thầy: Cái trí mới xét.
Bạn đạoMC: Dạ. (dịch sang tiếng Pháp) [04:35]
Đức Thầy: Thì mình không có vấp phải, mình không có gặp phải những cái trường hợp mà mà bực bội trong nội tâm.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Mình thấy mình là Vũ Trụ, tại sao còn bực bội nữa?
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [04:57]
Đức Thầy: Phải vui, hòa, xét, tiến!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Thì nó mới đạt tới HÙNG TÂM, DŨNG CHÍ, THĂNG HOA, THANH TỊNH.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Còn gì thắc mắc nữa?
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Bạn đạo15 ngoại quốc: (nói tiếng Pháp) [05:46]
Đức Thầy: Thưa Thầy, Thầy nói con hờn mát rất đúng, vì những cái sự chỉ trích con thì con, mỗi lần ai chỉ trích con thì con buồn, vì con tin rằng những chỉ trích đó đều đúng tất cả, cho nên con buồn. Như vậy mình phải làm thế nào?
Đức Thầy: Không! Mình phải ở ngay cái trường hợp người chỉ trích, mình chỉ trích lại mình; thì sau này nó hết buồn.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Bởi vì trong đó nó bừng sáng lên, nó hòa với cái sự…
Mình nên xác nhận rằng đối phương làm đúng, thì cái này nó phải đúng hơn đối phương, thì nó đâu có buồn nữa?
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [06:44]
Đức Thầy: Xác nhận đối phương làm đúng.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Không có buồn nữa.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Vui!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Mình có cái thước để đo lường cái tâm mình nhờ cái thước đối phương. Lấy oán làm ân. Mình đã được thành đạo.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [07:16]
Đức Thầy: Còn cứ cho người ta vuốt ve hoài, mình đâu có biết cái thanh tịnh của mình tới đâu?
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Muốn có, muốn đạt được quân bình là phải kích động và phản động thì nó mới tiến tới cái sự, thật sự hòa.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Mình nhờ cái kích động và phản động làm cái thước để đo lường chơn tâm của mình được bao nhiêu, và mình thực hiện nó càng ngày càng thanh tịnh hơn.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [08:14]
Bạn đạo15 ngoại quốc: (cảm ơn Thầy, về chỗ)
Đức Thầy: (cười)
Bạn đạo16: Kính thưa Thầy, con xin Thầy cho con biết con có tu theo đúng cách Vô Vi, hay không?
Đức Thầy: Đúng chớ! Con có hạnh hy sinh rất tốt.
Bạn đạo16: Sau một thời gian, cách đây vài tháng, sao đỉnh đầu con phía sau cứ bị rát? Nó đau.
Đức Thầy: Cái đó không sao; cái đó là tại vì những món ăn cũng có thể rát đau; kích thích như ớt, tỏi, đồ nhiều, cái đó cũng bị. Đó; là cái trược khí ở bên sau; biết không? Đó. Nhưng mà đó là, món ăn nó cũng có thể tạo ra cái đó.
Bạn đạo16: Chứ không phải bị tà?
Đức Thầy: Không! Bị tà, con mắt Con đâu có tỉnh! Bị tà là con mắt Con như thế này này… mờ mờ, ảo ảo, là tà. Còn cái này, không phải.
Bạn đạo16: Cách đây hai ngày…
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [10:07]
Đức Thầy: Cách đây hai ngày, làm sao?
Bạn đạo2: Cách đây hai ngày, con làm Pháp Luân Thường Chuyển, con thấy rằng cái hơi nóng nó từ đây nó bốc lên! Là thế nào? Con không hiểu.
Đức Thầy: Rồi sau, làm sao?
Bạn đạo16: Con thấy như vậy thôi, con …
Đức Thầy: Một lần, hết rồi, cũng là do thực phẩm mà thôi. Con ăn đồ nướng, đồ chiên nhiều, nó phải bị. Ăn lại đồ mát.
Bởi vì con thấy rằng tụi con ăn chay trường, nhưng mà Con không có tình dục, và Con làm Pháp Luân Thường Chuyển nữa, trong cơ tạng Con nó biến đổi thành dương khí nhiều lắm, mạnh mẽ lắm. Con hiểu không?
Cho nên, Con ăn đơn giản là tốt. Ừ, không có yếu đâu. Cái dương, nó biến tánh, rồi nó trở nên dương khí nhiều lắm! Dễ nóng lắm! Nóng là nhiệt trong mình đó.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [11:52]
Bạn đạo16: Kính thưa Thầy, xin Thầy cho con biết rằng đường tu con phải làm những cái gì?
Đức Thầy: Thì đường tu, Con lo Con giữ thanh tịnh, niệm Phật, và tu luyện mỗi đêm ba pháp. Rồi công chuyện sẽ đi đến với Con về tinh thần cứu độ. Tương lai Bề Trên có sắp đặt hết.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [12:38]
Bạn đạo16: Con xin cảm ơn Thầy!
Đức Thầy: Ừ,
Bạn đạo17: Thưa Thầy, hôm nay con lên để có một câu hỏi, hỏi giùm cho một anh bạn ở bên Việt Nam.
Thưa Thầy, trước đây anh ấy có viết thơ hỏi Thầy, con xin tóm lược lại những lời Thầy đã trả lời cho ảnh. Và tiếp đó là sự thắc mắc tiếp theo của ảnh. Thầy trả lời cho ảnh như sau. Anh ấy tên là Trần Thanh Long.
“Long, Thầy đã nhận được thơ của Con đề ngày 15 tháng giêng năm 1988, được biết Con đang gặp khó khăn vì sự chuyển luân của bộ phận thận thủy”.
Và sau đó Thầy viết tiếp:
“Vậy Thầy xin đề nghị với Con tạm ngưng thiền; chỉ dùng phương pháp niệm Phật, tức là co lưỡi, răng kề răng, và ý niệm “Nam Mô A Di Đà Phật”; bộ đầu hướng về Trung Tâm Sinh Lực Càn Khôn Vũ Trụ trong lúc rảnh rỗi, để lần lượt khôi phục lại khối thần kinh đã an bài trong cơ thể từ lúc sơ sanh cho đến bây giờ. Rồi làm thêm pháp Chiếu Minh, tức là phải nằm… từ 1 đến 12, từ 1 đếm 11, cứ vậy bớt dần xuống đến 0; thì từ từ nó sẽ khôi phục lại.
Còn về thuốc men, nếu có dịp phải đi rọi thận và uống thuốc lọc sạn thận, vì hiện tượng này là một hiện tượng thận bất ổn, cho nên cơ thể tạo cho thần kinh cơ thể rối loạn”. [14:20]
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [16:30]
Bạn đạo15: Thưa Thầy, tình trạng của ảnh trước đây là ảnh cũng thiền, mà con không biết ảnh thiền như thế nào, thì ảnh bị những cái luồng hỏa hầu nó làm hại cho thần kinh khối óc của ảnh. Thì sau này ảnh, trí nhớ không được sáng suốt. Sau đó ảnh viết thơ con như sau:
“Theo lời Thầy, anh ngưng thiền, chỉ thở nằm và niệm Phật, hỏa có lắng dịu, rồi lại bộc phát lại như cũ. Bao năm rồi, anh cứ thử, nhưng cuối cùng cũng y tình trạng: cơ thể anh, hai luồng hỏa Hầu, hỏa Tam Muội đồng phát ra một lượt, không sao ngăn lại được. E là áp dụng cách Thầy đã quá muộn rồi, không còn cứu vãn, phục hồi được… (nghe không rõ) ngăn dòng khí không cho chạy xuống sâu. Đã mở toác hoác ra rồi, làm sao có thể ngăn khối điển luân xuống được nữa? Trì hoãn, chịu đựng sức công phá mãnh liệt của hỏa lâu hơn nữa, cơ thể anh sẽ bị hư hoại hết, nhất là não, phổi, nên anh quyết định tự công phu, khai mở đốt xương sống cuối cùng để hỏa đi đúng đường. Nếu may mắn thì được kết quả, còn không thì ra sao thì ra. Anh chấp nhận mọi hậu quả khốc hại có thể xảy ra do việc công phu của mình. Anh đã vào bước cùng rồi”.
Thì thưa Thầy, con thấy… [17:48]
Đức Thầy: Nó phải đi khám cái thận; nó có bệnh. Ở trong thơ có nói. Mà nó không đi khám, nó không có biết cái đó; bởi vì khi mà thận sạn, thận có sạn, thì nó làm cho nó nóng ruột, nóng ngay lỗ rún. Mà mỗi đêm đi qua, đi lại, không có nằm ngủ được; thấy không? Thành ra, phải kêu nó đi khám bác sĩ, là vậy. Không có phải là cái phương pháp; nhưng mà cái bệnh của nó.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [18:50]
Đức Thầy: Cho nên, nếu nó muốn… Bởi vì ở xa, Thầy không có bắt mạch, nhưng mà Thầy có thể cho nó biết rằng, nó lấy cải bẹ xanh, đập, rồi vắt lấy nước cải bẹ xanh uống. Nhưng mà uống, hễ uống nó chịu rồi, nội trong 4 ngày, mỗi ngày 1 bát, hoặc 1 chén cải bẹ xanh đó, uống để cho nó đi đái, thì nó thấy giảm cái nóng là đúng cái bệnh của nó. Mà nó phải đi nhà thương, phải khám; bởi vì trong đó có bệnh, chớ không phải là cái Pháp.
Bạn đạoẳ: Dạ thưa Thầy, những cái luồng hỏa mà ảnh thấy nó chạy xuống như vậy, là?
Đức Thầy: Bởi vì nó từ cái thận này nó phát ra nhự vậy đó. Cái bệnh này đã nhiều người rồi, đâu phải một người đâu. Chính người của gia đình Thầy đã trị hết bằng cải bẹ xanh, và cũng phải đi khám bác sĩ.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [20:17]
Đức Thầy: Khi nó cảm thấy hàn, uống cái đó vô mà nó thấy chảy nước miếng, nó phải nhai miếng gừng. Biết không? À. Cái này Thầy đã chỉ cho một ông (nghe không rõ) ở Manila, người Mỹ; cục sạn lớn; cũng nóng như vậy, đêm cũng ngủ không được, mà hỏa Hầu, hỏa gì, đọc sách tùm lum hết! Chỉ uống cái nước đó, hết bệnh. Một ngày, anh Mỹ to con, ảnh uống 2 lần, 2 bát to vầy nè, uống vô, ảnh hết rồi. Người Mỹ còn sống, ở Manila đó.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [21:08]
Đức Thầy: Rồi nó đái ra cái cục sạn luôn!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [21:21]
Đức Thầy: Rồi bác sĩ thì chiếu ra kiếng, thấy một cục to à! Nhưng mà bây giờ y không có thấy đau, không có thấy gì hết; y không có cho bác sĩ mổ nữa.
Bạn đạoMC: Giờ còn thấy cục đó không, Thầy?
Đức Thầy: Không có; y nói không có nữa; không có đau đớn gì nữa hết, hết trọi rồi. Mà bây giờ y lớn tuổi rồi đó, mà cũng không thấy đau đớn gì hết.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Năm, 6 năm rồi.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [21:50]
Đức Thầy: Chứ mấy người đó không có hiểu, rồi suy luận về đạo, rồi lấy cái đạo rồi nói hỏa chạy tùm lum hết.
Tại nó có một chút thôi à: ở trong đó, nghĩa là, nó, cục sạn bành trướng lên, rồi nó làm nóng cái rún luôn; rồi cả đêm cứ ôm cái gối đi qua,đi lại; ngủ đâu có được, ngủ không có được! Nhưng mà uống cái đó nó bớt! (cười). Cái chuyện đó là không phải tốn tiền, mà hay, hay như vậy. Mà nhiều người đã hết, chớ không phải một người.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [22:48]
Đức Thầy: Cho nên, thuốc Nam nó cũng có nhiều thứ thuốc hay ở Việt Nam trị về cái phương đó: nhưng mà cỏ Kim Tiền hay là cái gì đó, cái đó nó hay lắm đó; uống vô mà nó đái băng cục sạn ra!
Bạn đạo16: Con nghe có cái râu bắp…
Đức Thầy: Nước râu bắp không được; trị về Tiểu Đường thôi. Còn cái cải bẹ xanh nó hăng, nó có chất (nghe không rõ)trong đó, đó; nó làm sao mà nó tan mất cục sạn. Cái đó mới hay.
Bạn đạo16: Thưa Thầy, xin cám ơn Thầy!
Đức Thầy: Ừ. [23:30]
Bạn đạo17: Thưa Thầy cho phép con hỏi câu này?
Đức Thầy: Ừ.
Bạn đạo17: Con, trước, khoảng nửa năm, con đi tiểu ra, sao cái cái mùi cũng như là nước (nghe không rõ) vậy Thầy? Rồi trong người con lâu lâu nó nóng, nó nóng, mà nó nóng dữ lắm, nóng đến nỗi mà nói không ra tiếng.
Cũng như mấy bữa rày con bị nóng, mà đi thử bác sĩ thì nước tiểu cũng không có sao, mà trong người thì cũng không có sao. Con không biết tại sao?
Đức Thầy: Thì Con chỉ có… Cái bệnh tình của Con là chỉ dụng nước trị thôi: uống nước, làm Chiếu Minh để trị; uống nước lọc đó, (nghe không rõ) này kia, kia nọ, uống nước để làm Chiếu Minh và trị, nó hết. Nó không có gì.
Bạn đạo17: Uống mỗi buổi sáng, hay là mỗi khi làm Chiếu Minh?
Đức Thầy: Ờ, mỗi buổi sáng.
Bạn đạoMC: Chị có điều gì?
Bạn đạo17: Nó cũng có cái mùi như nước…
Đức Thầy: Không! Phải uống đi; uống đi, uống nước để trị.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [24:48]
Đức Thầy: Uống nước, làm Chiếu Minh.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Bẩy ngày liên tục như vậy,
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Thì cảm thấy nó không có cái mùi nữa
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Bạn đạo17: Cái đó là uống nhiều, hay sao? Chứ mỗi lần con làm Chiếu Minh, con uống khoảng chừng 1 ly lớn như vậy.
Đức Thầy: Uống, nó uống một lít à.
Bạn đạo17: Dạ, một lít, hả Thầy?
Đức Thầy: Bẩy ngày trị hết.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [25:14]
Đức Thầy: Buổi sớm mai.
Bạn đạo17: Dạ. Còn về ấn chứng của con, lúc trước, lâu rồi, cỡ con tu khoảng chừng hai năm mấy, ba năm, thì bữa con vô mùng, ở đây (bạn đạo chỉ tay chỗ trung tâm giữa trán) nó nổ một cái “bốp”, con thấy lủng một cái lỗ ra! Thường thường ở trong nhà con thì nổ như vậy thì các vị Phật trong đi ra. (tay bạn đạo vẫn chỉ vô trung tâm giữa trán) Nhưng mà con tu, con không có để ý đến điều đó.
Nhưng mà cách một thời gian sau này, ở đây (bạn đạo chỉ tay vô chỗ trung tâm giữa trán) nó cứ chớp, chớp như cái đèn pha vậy.
Đức Thầy: Cái đó là tốt, bởi vì cái đó là luồng điển dẫn tiến tới giáp giới Trung Thiên.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [26:13]
Bạn đạo17: Cách chừng mấy tuần, con đang ngồi tịnh thì cái gương mặt con, con thấy tự nhiên nó nở cũng như là cái bông vậy, Thầy!
Đức Thầy: Cứ niệm Phật thôi.
Bạn đạo17: Dạ, cái đó có phải sự khai mở trong người con?
Đức Thầy: Ừ. Sự khai mở thay đổi ngay trong tâm thức, mà thấy như cái mặt. Cái chỗ đó kêu là Minh Cảnh Đài, nhưng mà chưa toàn diện.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [26:55]
Bạn đạo17: Dạ. Hiện bây giờ thì lâu lâu con cũng thấy như vậy, mà nó nở ra, mà cái miệng của con thì nó cũng nở luôn, Thầy!
Đức Thầy: Ừ! (cười) Nó nở, rồi nó lên, mà thăng hoa được lên cái chỗ này (Thầy chỉ trung tâm giữa trán); mà nó mở và nó xuất ra đều rồi thì cái ánh sáng, ngồi ở đây (Thầy chỉ chỗ ngực) muốn biết chuyện gì, dòm cái tay mình cũng thấy hết. À, gục đầu …
(27:17 băng bị gián đoạn)
… xuống là thấy cái cảnh rõ ràng mọi sự việc: à, người ta nói: “Ba tôi mới chết, má tôi mới chết, chôn ở Việt Nam…” là mình ngồi mình dòm vậy là mình cũng có thể thấy được: à, chôn ở góc, đi bằng cách nào, đi trên triền núi, chôn làm sao…
Mình thấy vậy thôi, mình đừng có nói!
Nói thét rồi nó bày tới đầy nhà; rồi thét là không có làm được việc gì hết á! Tu không có được.
Cho nên, cái đó là để hiểu thôi, há! Nó mở như vậy, thì cái chuyện mở nó nhiều chuyện lắm.
Cái này mới có sơ thôi, nó còn sẽ nữa, sẽ làm nữa, mà tùy theo cái hoàn cảnh của Con, tùy theo nghiệp duyên và sự lo âu của chính Con.
Nếu mà Con còn lo âu thì nó sẽ tắt nghẽn và không có mở.
Mà Con buông bỏ tất cả, nó sẽ mở.
Bạn đạo17: Dạ; con cám ơn Thầy!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [28:37]
Đức Thầy: Con người tu Vô Vi mà thấy chuyện của người khác, không phải là một chuyện lạ; rất dễ! Nếu mà trình độ cố gắng tu thì tự nhiên thấy à, không có khó khan! Họ vừa nói cái là mình đã biết rồi: ở đâu, đâu, đâu, vậy, hiểu…
Nhưng mà hiểu rồi thôi, đừng có nói. Nói thét rồi ở thế gian nó hay bắt mình làm thầy lắm! Làm thét rồi làm mọi cho nó, chớ mình tu không có được.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [29:29]
Đức Thầy: Có ai thắc mắc?
Bạn đạo18-ngoại quốc: (nói tiếng Pháp) [30:20]
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Việt) Thưa Thầy, con có gặp trở ngại về Pháp Luân Thường Chuyển, cũng như là Pháp Luân Chiếu Minh có một điểm kẹt; và cũng vì lý do đó, con đã bỏ không hành thiền được một thời gian sau này. Con không biết phải làm cách nào, và con cảm thấy là con cũng không tiến được. Và con muốn biết là bây giờ con phải xài phương pháp nào, phải tiến bằng cách nào? [30:42]
Đức Thầy: Cái đó là do cái nóng tánh của hành giả, chớ Pháp Luân Thường Chuyển cứ tuần tự Soi Hồn,… làm an nhàn, nhàn hạ như vậy, đâu có gì kêu bằng trở ngại?
Con trở ngại vì cách nào, nói sự trở ngại nghe coi?
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [31:27]
Bạn đạo18-ngoại quốc: (nói tiếng Pháp) [31:46]
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Việt) Về cái Pháp Luân Chiếu Minh đó, thì lúc mà con nằm thở Chiếu Minh, con cảm thấy thần kinh nó căng thẳng, mà con có cảm giác như con sắp điên vậy đó! Còn về Pháp Luân Thường Chuyển thì con cảm thấy nó bị nghẹt ngay chỗ phổi.
Đức Thầy: Cái đó là nó có bệnh rồi. Đưa tay coi mạch!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: (cười)… Nó có bệnh! (Thầy bắt mạch cho bạn đạo ngoại quốc) Bệnh rồi! (cười) Yếu, bệnh thần kinh yếu.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Ừ, cái thần kinh yếu; thần kinh yếu, nó bị thần kinh yếu. Mà cái hơi nó yếu nữa! Nó làm Pháp Luân không có đúng.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [32:46]
Đức Thầy: Hơi yếu lắm!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Bây giờ phải làm lại.
(Thầy hỏi bạn đạo Việt Nam) Coi lại chưa?
Bạn đạo19: (nghe không rõ) chưa bao giờ được dịp coi…
Đức Thầy: À, bây giờ phải coi lại cái hơi hết.
Bạn đạo19: Dạ. Mỗi lần con…
Đức Thầy: Không! Mấy người này hơi yếu quá, làm sao làm được Pháp Luân Thường Chuyển?
Bạn đạo19: Con không dám xin kiểm soát. Con chờ người ta hỏi… [33:12]
Đức Thầy: Phải kiểm soát chớ! Mình giúp người ta chớ, bởi vì người ta không hiểu.
Bạn đạo19: Nhưng mà họ…
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [33:41]
Đức Thầy: (nói với bạn đạo ngoại quốc) Làm lại đi; làm lại!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Làm lại, làm lại cho nó tốt.
Bạn đạo18-ngoại quốc: (nói tiếng Pháp) [34:12]
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Việt) Thưa Thầy, có một đêm trong giấc mơ trong vũ hội, con gặp Thầy, và con khóc, và Thầy đã khuyên con là không nên chán nản. Giờ con muốn biết, hiểu thêm về cái chuyện…
Đức Thầy: Đó! Phải lập lại và phải tiếp tục hành mới cứu được cái bệnh chớ nó, căn bản nó bị bệnh rồi.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [34:42]
Đức Thầy: Bệnh nó ở trong đó, đó!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Cái Soi Hồn với Chiếu Minh là trị bệnh nhức đầu; mà bây giờ hơi nó yếu quá, bây giờ phải tập lại cho nó đúng, tự nhiên nó phải répéter lại, nó lấy trở lại.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Bạn đạ18-ngoại quốc: (nói tiếng Pháp) [35:45]
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Việt) Thưa Thầy, cái điểm mà kẹt của con là lúc mà con hành cái pháp, con có một cái sợ ở bên trong; mà nhiều khi anh Thắng ảnh cũng có đề nghị kiểm soát hơi thở của con; mà con nghĩ cái đó là cái chuyện sâu xa hơn, về tiền tiền kiếp chớ không phải là con hành trật.
Đức Thầy: Không phải đâu! Cái phương pháp này là nó trị về thần kinh; mà nó không cho người ta kiểm soát, làm sao mà nó ngồi,… nó tư tưởng suy nghĩ hoài, không có bao giờ trị hết bệnh hết!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Đọc, hiểu - một chuyện; mà thực hành là một chuyện.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Cho nên, người này phải giúp đỡ người kia! Cái luật của Vô Vi nó phải vậy: người đi trước người ta đã gặp phải những trở ngại, mà người ta đã giải quyết được, người ta sẽ giúp mình.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [37:00]
Đức Thầy: Cho nên, tương lai Con cũng vậy: Con gặp phải những cái này, và Con sửa trị được, ngủ được, không nhức đầu, yên; lúc đó mới bằng lòng đi giúp người ta.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Vô Vi mong có những người yếu và thực hành để trở nên tốt; cái đó mới là giá trị đóng góp.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [37:47]
Đức Thầy: Cho nên, đừng có sợ! Khi học là mình phải hành cho nó đúng chớ! Học võ cũng vậy: mình coi sách đánh võ, đánh trật, ra đánh hai, ba cái, nó đá văng xuống hầm lù rồi! Đâu có tiến được! Xuống ống cống rồi! (cười)
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [38:15]
Đức Thầy: Phải trật tự! Học đàng hoàng rồi mới hành, chớ còn hành ẩu nghĩa là đi lộn đường à!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Bạn đạo18-ngoại quốc: (nói tiếng Pháp) [38:39]
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Việt) Thưa Thầy, có thể cho con biết là cái lỗi lớn nhất của con là cái gì?
Đức Thầy: Là cái nóng tánh; cái gì cũng muốn gấp hết.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Phải bớt nóng tánh. (Thầy chỉ bạn đạo ngồi dưới): Bớt nóng tánh! Thằng cha này cũng nóng tánh.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Bớt cái nóng tánh là tốt hết.
Bạn đạo19-ngoại quốc: (ngồi ở dưới, nói tiếng Pháp) [39:08]
Bạn đạoMC: (dịch câu hỏi của bạn đạo ngoại quốc 3 sang tiếng Việt) Tại sao hai đứa nó khác nhau á, Thầy?
Đức Thầy: Hả?
Bạn đạoMC: Tại sao hai đứa nó khác nhau?
Đức Thầy: Có đứa nóng hơn và có đứa ít nóng hơn, cho nên cái mặt nó cũng mắt, mũi, tai, miệng, mà nó thằng Dominic, thằng này khác, khác tên, nhìn khác nhau! (Thầy chỉ bạn đạo ngồi ở dưới và chỉ bạn đạo ngoại quốc đang đứng vấn đạo)
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) (các bạn đạo cười)
Đức Thầy: Không có lộn được!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [39:42]
Đức Thầy: Cho nên, trật tự của Vũ Trụ là mỗi một đơn vị đều có quyền thăng hoa, và có quyền đi chỗ tự sát, cái chỗ tự giết mình, cũng có nữa!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [39:57]
Đức Thầy: Không có vấn đề “Theo Thầy,” nhưng mà, “Tôi đi như Thầy, để tôi tự trở về với tôi.”
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: (cười) Thì Vô Vi nó công bằng như vậy đó,
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Ông đó ổng trình độ về Thượng Đế, thì ổng về Thượng Đế; ông đó trình độ về Quan Âm, thì tìm về Quan Âm; ông trình độ về Chúa, thì về Chúa. Nó mỗi cái trình độ đều khác nhau.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [40:44]
Đức Thầy: Không có ai lớn hơn ai hết,
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: À! Người nào cũng có cơ hội tiến theo trình độ sẵn có của chính họ.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Cho nên lúc nào chúng ta cũng phải giữ cái thức bình đẳng với nhau để trao đổi trong lúc truyền pháp; lúc nói pháp cũng vậy, bình đẳng như nhau, không ai lớn hơn ai.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Người tu trước phải hạ mình xuống và trả lời cho những người tu sau rõ rệt, và giúp đỡ người tu sau trở về với vị trí của chính họ.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Người tu trước không có quyền điều khiển, nhưng mà có quyền đề nghị để cho người tu sau xét coi thử hành đúng hay là không.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [42:02]
Đức Thầy: Tại sao những người tu thành đạo lại tôn trọng nhân quyền hơn là cái tâm phàm nữa?
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Vì Thượng Đế luôn luôn, Chúa luôn luôn tôn trọng nhân quyền: cho nó quyền ăn, quyền nói, đủ thứ hết, và phân thanh, trược cho nó thấy, và coi thử nó đi đường nào thì tùy ý của nó, mà thôi.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [42:41]
Đức Thầy: Cho nên cái pháp nào ở thế gian mà để mình có thể trở lại vị trí với chính mình, mình có học, học được. Còn cái pháp nào mà lệ thuộc vào đó, làm nô tì, nô lệ của cái pháp đó, là không nên theo; cái đó là bàng môn tả đạo.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [43:30]
Đức Thầy: Tu cái pháp này là một cuộc cách mạng tâm linh để trở về vị trí của chính mình.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Không có ai lợi dụng đức tin của mình được.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [43:55]
Đức Thầy: Phi, lên đây! Phi nó nói chuyện cuộc đời của cậu Phi, lúc sơ sanh xuống thế gian, từ trên Trời xuống thế gian thế nào? Cảm thức trong cuộc đời? Nói chuyện cho người ta nghe coi nào!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [44:30]
Bạn đạo20: Thưa Thầy, ngày hôm nay con có đôi lời là vì lý do con (nghe không rõ) hiểu được. Sau khi con thọ được cái Pháp thiền, cái tâm nguyện của con là con nghĩ là con sẽ ngưng lại từ đây, con đi lui trở về. Sau khi con (nghe không rõ) con mới nhìn thấy được và con hiểu được, nên con nhờ Thầy… (dừng lại đợi bạn đạo dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Ừ dịch đi, dịch ngắn ngắn dễ dịch, không là quên.
Bạn đạoMC: Nói chưa hết ý.
Đức Thầy: Chưa hết?
Bạn đạo20: Con thấy rằng là con có Cha, có Mẹ con ở Bên Trên. Một cái ngày hôm đó, trước khi con ra đi, con chia tay Cha, Mẹ con, con nói con sẽ trở về; thì con thấy Cha, Mẹ con khóc; con buồn nhưng con bước tới…
Khi con vừa chia tay thì con bước, con bước ra một cái vòng tròn, sau đó nó tối quá, con không thấy gì hết, con mới rớt vào trong một cái chỗ thật là chật, con sợ chết, tim con cứ đập pịch, pịch, pịch, pịch... như thế này.
Sau đấy, một cái ngày con lớn lên, con thấy con thật là gò bó, con tống, con đạp và con chọi, con chọi thật là mạnh để con bươn ra! Thì con vừa ra thì con thấy ánh sáng của trần gian, là con nghĩ con vẫn ở trong cái bào thai của mẹ con! Khi đó con cố nhớ và con cố ghi nhớ, để con nói, con 4 tuổi con sẽ nói cho Mẹ con biết! Nhưng sau đó con quên.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [46:56]
Đức Thầy: Trong cái cơ thể eo hẹp, rồi vùng vẫy, rồi nó nói đó.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Bạn đạo20: Và con, con nhìn thấy là, bây giờ tâm phàm, mắt con thịt nên con không có thể thấy được mình, các vị Thiêng Liêng như Thầy sẽ thấy được… Và con xin nói, đứng trước mặt các anh, chị, em và Thầy, các bạn đạo, là con nói: trần gian này tối thui, tối, không có ánh sáng, tối lắm, tối và thật tối!
Thì cũng nhờ con hành cái pháp thiền này, con mới nhìn thấy được. Thế cho nên con hằng mong, … tâm con, con nói thật, con thật là trì trệ!
Từ năm 1984 cho tới nay là con không có hành pháp được, nhưng tâm của con lúc nào cũng vẫn là hướng về Cha, và muốn phải trở về với Cha, Mẹ. Mà con biết, con từ Cha, Mẹ, con xuống; con chết, con phải trở về với Cha, Mẹ.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [48:56]
Bạn đạo20: Thế cho nên, đôi khi con ngồi, con làm hay con một việc gì, ở óc của con nó nghĩ nhiều chuyện ngoài đời; nhưng con thấy, con nghe được trong tim con cứ niệm, “Nam Mô A Di Đà Phật, Nam Mô A Di Đà Phật,” cứ niệm mãi. Từ đó con kề rang, co lưỡi, và con cũng đồng niệm, con tiếp theo đó con cũng đồng niệm Phật. Cho nên có những lúc con ngủ, con hành pháp không được, con niệm Phật…
Thì con xin Thầy cho con biết cái điều này: con đúng hay sai?
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [49:56]
Đức Thầy: Niệm Phật là điều quan trong nhất của tâm linh! Nó là chìa khóa để tiến vào Ba Cõi; cho nên Con đến đây, may mắn biết được phương thức niệm Phật, là đó, con đường có thể trở về được!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Còn cái phương pháp thiền là lập lại trật tự cho cơ thể được bình an, quân bình, để trả cái nghiệp thân.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Còn niệm Phật là khai triển Tâm Pháp rõ ràng.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [51:00]
Bạn đạo20: Thưa Thầy, sau đó con thấy những cái đêm mà con nằm con niệm Phật, sau khi con ngủ thì con thấy liền, con thấy con và anh Long, và đi, một vị gọi là “Cha” đi bên bên tay trái, Thầy đi đầu, đến anh Dominique và chị (nghe không rõ), và tất cả anh em bạn đạo ở Amphion này đi bên phải.
Nhưng cuối cùng, đến một cái ngã ba thì Thầy… Con cũng hiểu rằng tâm con chưa minh được, cho nên con không hiểu được tất cả những cái gì, ý Thầy muốn nói… Nhưng Thầy nói Dominique một cái gì đó thì con không hiểu, nhưng con thiết nghĩ rằng, cuối cùng là chúng con cũng phải về một nơi... (nghe không rõ)
Đức Thầy: Ừ.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [52:04]
Bạn đạo20: Con xin hết lời!
Đức Thầy: Cho nên Con có duyên và tương ngộ tại trần. Và từ cái duyên ngộ này, Con ngộ được cái pháp, Con mới cảm thấy rằng: “Xác thân nan đắc, pháp nan ngộ”; xác thân Con có rồi; Pháp Con ngộ rồi; đâu có lo gì chuyện trở về đâu!
Chỉ lo niệm Phật để thăng hoa phần sáng suốt; và cái cơ hành pháp là để tận độ cho những người kế tiếp tương lai gặp được Con, và do Con hướng độ cho họ trong cái thực tiễn công phu và cộng với cái niệm Phật, thì họ sẽ khai mở một cách nhẹ nhàng.
Và từ đây về sau tất cả khí Trời cũng sẽ đang và thay đổi, thì cái chuyện tu hành nó sẽ đến với chúng con nhiều; và lúc đó Con cố gắng tu mới là có duyên trợ cho những người kế tiếp.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [53:37]
Đức Thầy: Đâu? Bài hò đâu, hò hết cho xong cho rồi!
… Không dịch được! (cười)
Bạn đạo21: Hò thì hò tiếng Tây luôn đi, khỏi dịch.
Đức Thầy: Hò tiếng Tây… (cười)
Bạn đạoMC: (nói với “bạn đạo21”) Khỏi dịch, hò tiếng Tây luôn!
Đức Thầy: (cười)… Hò đi! (Thầy và các bạn cười)
Bạn đạo20: (hỏi Bạn đạoMC… nghe không rõ)
Bạn đạoMC: Hò thôi, hò thôi… Hò tiếng Việt, chớ ảnh nghe được.
Đức Thầy: (cười) Nói mấy câu, rồi ổng hát cái bài hát, rồi để dịch tạm, sẽ dịch cái ý thôi! [54:12]
Bạn đạo20: Tôi xin trình bày một bản thơ mà do Thầy sáng tác. Tôi xin… hò! (cười)
Đức Thầy: Bài “Hội Ngộ”
Bạn đạo20: Hò… ới… ơi…
Bạn đạo bốn phương về đây chung sống
Hò… ới… ơi…
Về đây chung sống rõ thương Cha Trời.
Hò… ò… ới…
Thầy đã hết lời khuyên lơn, dạy dỗ…
Hò… ò… ơi…
Khuyên lơn dạy dỗ ta thời tự tu!
Đức Thầy: Dịch đi, dịch đi!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [55:50]
Đức Thầy: Dịch cho hết, rồi nó hò, người ta nghe mới hay.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: (55:55 nghe không rõ)… tự túc về…
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [57:00] (hỏi Thầy) “Cơ tầng đóng thêm” hả Thầy?
Đức Thầy: Ừ; “Cơ tầng đóng thêm”.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [59:00]
Đức Thầy: Hát đi!
Bạn đạo20: (tiếp tục hò)
Hò… ới… ơi…
Bạn đạo bốn phương về đây chung sống
Hò… ới… ơi…
Về đây chung sống rõ thương Cha Trời
Hò… ới… ơi…
Thầy đã hết lời khuyên lơn, dạy dỗ
Hò… ò… ới…
Khuyên lơn dạy dỗ ta thời tự tu
Hò… ò… ới…
Chớ tạo mê mù, giữ tâm thanh tịnh
Hò… ới… ơi…
Giữ tâm thanh tịnh ta tu hoài hoài
Hò… ới… ơi…
Tự giũa, tự mài
Quy hồn quy vía…
Hò… ới… ơi…
Quy hồn quy vía hai vai nhẹ nhàng
Hò… ới… ơi…
Huynh đệ bạc bàn, xét mình quan trọng
Hò… ới… ơi…
Xét mình quan trọng vượt sang đạo đời
Hò… ới… ơi…
Tiến hóa hợp thời, ai mà chê được
Hò… ới… ơi…
Ai mà chê được thân này được chăng?
Hò… ới… ơi…
Đã gặp khó khăn vì tâm chưa thức
Hò… ới… ơi…
Vì tâm chưa thức cơ tầng đóng thêm
Hò… ới… ơi…
Suy nghĩ đêm đêm xác thân êm dịu
Hò… ới… ơi…
Xác thân êm dịu Trời đem xuống trần
Hò… ới… ơi…
Học hỏi góp phần dựng xây trật tự
Hò… ới… ơi…
Dựng xây trật tự vui đời cảm giao
Hò… ới… ơi…
Xa cách lệ trào, nay đã hội ngộ
Hò… ới… ơi…
Nay đã hội ngộ đổi trao Chơn Hồn
Hò… ới… ơi…
Nguyên lý sanh tồn,
Anh em bạn đạo
Hò… ới… ơi…
Anh em bạn đạo tự ôn lại bài
Hò… ới… ơi…
Khi đã đến ngày học thêm bài học
Hò… ới… ơi…
Học thêm bài học đổi thay thế tình
Hò… ới… ơi…
Bạn đạo tâm linh cùng chung học hỏi
Hò… ới… ơi…
Cùng chung học hỏi sửa mình tiến thân
Hò… ới… ơi…
Phi nguyện góp phần hát hò nhắc nhở
Hò… ới… ơi…
Hát hò nhắc nhở, bàn phân đạo đời
[bạn đạo vỗ tay] [01:03:40]
Bạn đạoMC: Tới đây đã chấm dứt chương trình của ngày hôm nay. Chúng con thành thật cảm ơn Đức Thầy đã ban những lời giảng cho chúng con, và cũng thành thật cảm ơn anh Phi đã đóng góp bài hát hò.
Đức Thầy: Hôm nay, ngày thứ nhì, vui! Mộng Hoa, có bài hát nào? Vọng cổ đi!
Bạn đạo21: Dạ, con không nhớ, Thầy!
Đức Thầy: Không nhớ hả? (cười) Lên lấy xuống hát đi!
Bạn đạo21: (nghe không rõ)
Đức Thầy: (cười)… không nổi! Vậy thôi, cảm ơn tất cả bạn đạo. Ngày mai xin tái ngộ! [1:04:19]
[Hết Video 5]
[bắt đầu Video 6]
THIỀN VIỆN QUY THỨC - KHÓA “THANH TỊNH” - AMPHION - VẤN ĐÁP VÀ BẾ MẠC
20/06/1988
Video 6: VẤN ĐÁP VÀ BẾ MẠC
Bạn đạoMC: Kính thưa quý đạo hữu, hôm nay là ngày 20 Tây tháng 6 năm 1988, và cũng là ngày bế mạc khóa học “Thanh Tịnh.” Chúng con xin thành tâm kính mời Thầy đọc bài giảng ngày hôm nay.
(dịch sang tiếng Pháp) [00:30]
Đức Thầy: Thời gian ngắn ngủi, gom gọn trong hai ngày rưỡi, cũng như ba ngày; chúng ta đã chung sống và đã hướng thượng tìm lại sự thanh nhẹ sẵn có của mọi người.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [00:59]
Đức Thầy: Mọi người đều cố gắng muốn tìm lại thanh nhẹ. mà có những người muốn tìm thanh nhẹ một cách, kêu bằng, cố gắng ôm thêm động cũng có nữa!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [01:23]
Đức Thầy: Tại không hiểu! Ờ, nói: “Tôi, bây giờ tôi về tôi cố gắng tôi làm cho thanh tịnh hơn!” Cái cố gắng, không biết cố gắng là cái gì?
Cố gắng bỏ tánh hư tật xấu dẹp cái trần trược qua một bên, thì tự nhiên nó trở nên thanh tịnh.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Cái tập quán càu nhàu so đo đó phải dẹp nó qua một bên, thì luôn luôn giờ phút khắc nào trong đầu óc cũng vô tư và sáng suốt.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Cho nên, nhiều người cứ nói: “Ô thanh tịnh; làm sao tôi thanh tịnh được?”
Không chịu bỏ. cứ bám vào, bám vào, bám vào cái chuyện không cần thiết, thì làm sao thanh tịnh?
Chúng ta nhận xét nó không cần thiết, ngoài tai bỏ ngoài tai, giữ cái phần thanh tịnh ở bên trong thôi, còn chuyện ai nấy lo, Nhân Quả rõ rệt, không có phải chúng ta vùi đầu vô lo tất cả!
Nếu mà cứ vùi đầu lo tất cả là làm một ngày Tổng Thống là cũng chết rồi; mà làm một ngày gia trưởng cũng điên luôn!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [03:35]
Đức Thầy: Người tu phải hiểu Luật Nhân Quả. Khi hiểu Luật Nhân Quả là chúng ta làm được nhiều việc.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Con làm, con chịu; cha làm, cha chịu; rất rõ ràng; rồi ổn định mỗi người một công việc.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Cho nên, nhiều người quá động loạn, khi thấy cha bệnh, tâm, cái tâm rộn rịp!
Không phải như vậy!
Nhân quả của cha, mình hiểu chưa? Nhân quả của con, mình hiểu chưa? Việc đâu còn đó. Lúc nào cũng biết rằng ở trong vòng trật tự vay, trả của Vũ Trụ.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [04:49]
Đức Thầy: Muốn có thanh tịnh, phải quán thông và thấy rõ dung điểm trật tự của mọi việc.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Cho nên, con người thông minh ở chỗ đó và sáng suốt ở chỗ đó.
Cho nên, phải hướng về cái sự thông minh và sáng suốt đó mới biết tìm ra sự sống của lẽ sống hiện hành.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [05:33]
Đức Thầy: Ở đời này nhiều chuyện động loạn lắm: gia đình, vợ con, động loạn đủ điều hết. Nhưng mà rốt cuộc rồi đâu cũng vào đấy. Chúng ta đã qua biết bao nhiêu trận rồi, tại sao không biết hướng về thanh tịnh?
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Không phải là dẹp bỏ bằng cây chổi quét rác!
Nói lý luận như vậy, nhưng mà cái tâm thức của chúng ta hiểu được cái sự việc, khả năng sẵn có của chính mình, và mình lui về thanh tịnh, thì tự nhiên mình sáng suốt, mình thấy sự việc đó, đâu nó vào đấy, không có cái gì mất trật tự hết; thì tự nhiên mình ổn định à.
Còn nếu mà mình nhào, mình lao đầu vô trong, cuống cuồng trong sự động loạn… Mất thì giờ, không tiến, và bỏ vị trí thanh cao của chính mình!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [07:12]
Đức Thầy: Bữa nay, bữa chót và bữa cuối cùng của những khóa học, tôi có làm bài thơ:
TẠ TỪ
Tạ từ Bạn đạo chung vui
Về đây học hỏi rèn trui tâm hồn
Học qua Nguyên Lý Sanh Tồn
Quy y Chánh Pháp giữ hồn lo tu
Chẳng còn lý luận mê mù
Trường sanh bất diệt trùng tu hoài hoài
Khai thông tâm thức trong ngoài
Quy nguyên thanh tịnh giữa hai đạo, đời
Luật sanh, sanh hóa bởi Trời
Cộng đồng tâm thức sáng ngời tiến lên
Khai tâm minh trí đạo nền
Quán thông đời đạo, đạt bền vững tâm
Triển khai thức giác thì thầm
Càn Khôn quy một chẳng lầm, chẳng sai
Tiến trong đà tiến tiến hoài
Chẳng còn loạn động bỏ vai thế tình
Trở về Chơn Giác một mình
Tình thương đạo đức càng tinh hơn người
Cảm thông Thiên, Địa tự cười
Hùng tâm, dũng chí chẳng lười hơn xưa
Dù cho bão táp hay mưa
Thăng hoa, thanh tịnh càng ưa lý Trời
Thức tâm khai triển hợp thời
Dẹp phần mê chấp lập đời Tân Dân
Minh tâm kiến tánh góp phần
Cứu nhơn độ thế, tự lần tiến lên
Tự mình khai mở tự quên
Chẳng còn tranh chấp đạt nền cảm thông
Tạ từ bạn đạo góp công
Xây thành tâm đạo một lòng tự tu.
(sau mỗi câu thơ Thầy đọc, bạn đạo dịch sang tiếng Pháp) [11:37]
Đức Thầy: Chúng ta về đây, cấu trúc trong sự thương yêu xây dựng, đóng góp từ lời vấn đáp, hành động, và khai thật bản chất của mọi người. Rồi đây các bạn lui về nơi mình cư ngụ địa phương, xem lại, nghe lại những băng cassettes, mình thấy rằng: chánh, (chính) những bạn đạo đã đóng góp!
Nếu không có bạn đạo, không có làm sao đào sâu ra chân lý để cho chúng ta có cơ hội thức tâm và nắm vững nguyên ý tu học được!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [12:36]
Đức Thầy: Đơn giản trong mấy ngày, mà óc của các bạn đã cấy được nhiều sự tinh túy cởi mở.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Cho nên tôi, một mình tôi đã tu, đã khổ hạnh, mới đào sâu được chính tôi và phóng ra từ quang cho các bạn, các bạn hưởng được một chút xíu đó, và chúng ta đồng đào sâu và đồng đóng góp một cái từ quang lớn rộng cho nhân loại. Hỏi, cảnh thái bình của chúng ta vui biết chừng nào ở lúc ấy!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [14:04]
Đức Thầy: Con người từ ngu muội, cố chấp, mà tu tiến tới cởi mở, hòa với các giới, và quán thông mọi nẻo.. Thế gian này hiếm có! Nhưng mà ngày hôm nay, cơ văn minh đã cho cho chúng ta thấy: chúng ta cần phải tiến về Tâm Linh nhiều hơn để đóng góp và khai mở lập lại trật tự mới, thay vì cũng còn cố chấp ngu muội.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [15:01]
Đức Thầy: Tất cả các tôn giáo trên mặt đất, kể cả những nhóm tu đạo, cũng đều rêu rao và cho biết rằng ngày Tận Thế sắp đến!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Chỉ cho biết ngày tận thế sắp đến, nhưng không có cái pháp nào mà làm sao làm cho con người, dù tận thế đến đi, cũng đạt được phần thanh nhẹ và đổ bộ nơi thanh nhẹ! [15:43]
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Cho nên, ngày hôm nay các bạn đã có một diễm phúc, và có một cái phương pháp để sửa mình tới thanh tịnh; thì dù cho bom nguyên tử xuống, thanh tịnh, các bạn cũng có quyền quy nguyên nơi thanh tịnh.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [16:32]
Đức Thầy: Chúng ta không cần biết điều ác ôn động loạn, và chúng ta không bao giờ làm điều ác ôn động loạn!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Đường lối rõ rệt: ta đã chọn đường đi, và trở về Nguồn Cội thật sáng suốt.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Chỉ có tận tình thanh tịnh, hành, tiến là được; cứ giữ thanh tịnh hành tiến là được.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Chuyện gì ở đời hăm dọa các bạn, rồi đâu nó cũng vào đấy; các bạn cứ yên tịnh như vậy. Nghe lời tôi; không có gì trở ngại hết!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [17:43]
Đức Thầy: Biết rõ chúng ta đến đây với bàn tay không, rồi trở về với bàn tay không; không có cái gì đáng lo!
Lo là ngu muội!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Chỉ giữ niệm Phật, trở lại quân bình, và thể hiện tình người trong tinh thần đạo đức, là đủ rồi!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Đi làm cũng vậy: không nên gây một cái ý cạnh tranh giữa anh em đồng nghiệp với nhau, mà gây cái tâm thương yêu xây dựng cho nhau.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Thì chúng ta đã nhìn nhận rằng: tất cả những cái gì ở thế gian không phải của ta, nhưng mà của Thượng Đế đã làm cho ta, kể cả xác thân, tiếng nói, và cái trí khôn để đóng góp cho xã hội, cũng là của Thượng Đế mà thôi!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Mượn tất cả những nguyên năng đó để chi?
Để thức tâm và trở về với Chơn Giác, là phần Hồn của chúng ta bất diệt.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Cho nên, các bạn đã thấy rõ rằng: đang cắp sách đi học ở trong quả địa cầu này.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Học sách Vô Tự, đọc Kinh Vô Tự.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [20:04]
Đức Thầy: Thì các bạn không có cách biệt giữa Jésus Christ hay là Thích Ca: xa xưa người ta cũng học Kinh Vô Tự, ngày nay các bạn cũng học Kinh Vô Tự.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Bạn đã có cái pháp thiền lập lại trật tự, thì đương nhiên việc làm của các bạn luôn luôn đem lại hữu ích cho gia đình, xã hội.
Bạn đạoMC: (chuyển dịch tiếng Pháp)
Đức Thầy: Căn bản và thực chất của các bạn sẽ thể hiện và cống hiến cho quả địa cầu này ở tương lai.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Hôm nay là buổi chót; nếu các bạn còn dư những gì thắc mắc, có thể lên bàn bạc với tôi trong giây phút này.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [21:50]
Bạn đạo22-ngọai quốc: (hỏi bằng tiếng Pháp) [22:14]
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Việt) Thưa Thầy, con vẫn thấy là chưa có, không có được toàn hảo, và có những yếu điểm trên con đường tu của con. Xin Thầy chỉ dẫn cho con.
Đức Thầy: Thì hôm qua, nay cũng học không ít về đường lối đi bằng cách nào: nếu chúng ta muốn bước vào con đường tu học, chúng ta phải trở về thực chất sẵn có của chính chúng ta.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [22:54]
Đức Thầy: Mà thực chất của ta, làm sao tìm ra đây?
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Bị hoàn cảnh ép buộc, đè nén rồi mới lui về thấy thực chất của phần Hồn và thực chất Thanh Tịnh có thể tha thứ được đối phương và xây dựng cho đối phương!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [23:35]
Đức Thầy: Cho nên, cái con đường tu học là phải nhớ nhìn lại trật tự bản thân và gia đình của chúng ta trước hết.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Rồi mới xem lại: trật tự ta có rồi thì đương nhiên ta phải có tình người đối đãi một cách vui đẹp với tất cả mọi người.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Nói, hỏi thêm nữa; ít quá!
Bạn đạo22-ngọai quốc: (hỏi bằng tiếng Pháp) [24:42]
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Việt) Thưa Thầy, con là nha sĩ, và con thấy công việc làm của con làm cho con tu khó khăn hơn. Thưa Thầy, con không biết là nên làm việc ít hơn để thiền nhiều hơn, hay không?
Đức Thầy: Không phải! Khi chúng ta làm việc, chúng ta có ý chí; khi làm răng, sửa răng, chúng ta mới thấy rằng cái nguyên lý siêu diệu của Ông Trời đã ban cho con người đầy đủ cơ giới, tự vệ để thăng tiến.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [25:46]
Đức Thầy: Một sợi thần kinh chút xíu của cái răng thôi, mà chuyển động toàn thân!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Cái đó nó cũng là nguyên lý Thiên Cơ của trong cái Tiểu Thiên Địa.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [26:15]
Đức Thầy: Từ bản thân mà mình đã nhìn miệng của mọi người, mà mình nhìn chiều sâu con người đó, cái miệng có chút xíu mà gánh vác biết bao nhiêu tấn hàng hóa đã xuống hàng trong bụng họ: ăn, nhai, sống động.
Hỏi chớ, cái cơ giới tiến hóa vận chuyển không ngừng nghỉ, rồi về vật chất mình nhìn thấy vậy đó; còn phần sáng suốt vận chuyển không ngừng nghỉ trên khối óc thanh tịnh của họ, còn làm việc gấp triệu lần hơn!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [27:23]
Đức Thầy: Cho nên Ông Trời Ổng làm cái hình gọn lại: có hàm răng kín, nhìn thấy hiền; giấu cái ác đi!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Chớ kỳ thật, hàm răng là ác nhứt!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [28:00]
Đức Thầy: Nhai cho thiệt nát, nghiền cho mùi vị thích thú, mới nuốt!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Nghiến răng nghĩ những sự độc ác để hại người, giết người, cũng là nó!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Cho nên, con người “Nhơn chi sơ, tánh bổn ác”; nhưng mà ông Thánh ổng nói lộn, “Nhơn chi sơ, tánh bổn thiện”.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [28:56]
Đức Thầy: Nếu nó là thiện, đưa tay trong lúc nó chào đời, nó không có cắn đâu.
Đưa ngón tay là nó đã cắn rồi!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Cho nên, ở thế gian cái chuyện trả thù là chuyện thường.
Con người đem cái ác tới thế gian; đụng rồi mới thức tâm, mới ăn năn từ bỏ cái ác, mới là thật sự trở về thiện được.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [29:48]
Đức Thầy: Ăn cọng rau, miếng thịt, uống ly nước, cũng không biết cộng tác với cái tâm bồ tát hy sinh của nước, rau, thịt!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Thành ra lầm trong một góc, lầm cái tốt thôi, còn cái xấu lại giấu đi! Ăn vô, 3 tấc lưỡi, thối! Nhưng mà ngày nào cũng đòi ăn cho dữ.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [30:49]
Đức Thầy: Thích thơm, thích ngọt, thích dịu, thích hay; nhưng mà cái dở không bao giờ nói ra!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Cho nên mất quân bình là vậy.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Cho nên ngày nay, có dịp làm dentist, dòm cái miệng rồi phân tách cái miệng, mới dòm thấy cả Tiểu Thiên Địa siêu diệu vô cùng! Ông Trời Ổng sắp đặt sẵn hết cho con người.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [31:43]
Đức Thầy: Mỗi đêm về, thiền, hòa mình trong một cái Tiểu Thiên Địa như vậy, để tìm ra.
Con thiền một giờ, nó giá trị hơn những người không được thực tập và không có được quán thông mọi sự việc ở trước mắt thì thiền có 3 giờ cũng không hiểu cái gì.
Nhưng mà thiền một giờ mà quán thông được mọi sự việc, nó lại quý hơn những người thiền 3 tiếng mà không hiểu gì hết.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [32:27]
Đức Thầy: Cho nên, nó có cơ hội rất nhiều cho những người làm bác sĩ, làm rang; và tu thiền cái phương pháp này đạt tới thanh tịnh thì tự nó, nó đụng tới, nó phân tách ra tràng gian đại hải; rồi nó biến ra biết bao nhiêu cảnh trước mắt nó và trong tâm thức nó.
Rồi lúc đó nó thấy trật tự siêu diệu của Thượng Đế đã an bài cho chính nó và cho nhân loại.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [33:18]
Đức Thầy: Thành ra, hai phương diện cũng cần thiết, chớ không phải nói: “Tôi bỏ đi cái nghề làm, để bây giờ tôi thiền!” Không, không phải.
Khi mình ý thức rõ thì việc làm là thiền, và thiền cũng là cộng thêm một mối thiền nữa, càng tốt thêm!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [34:00]
Bạn đạo22-ngọai quốc: (hỏi bằng tiếng Pháp) [34:48]
Bạn đạo1: (dịch sang tiếng Việt) Thưa Thầy, con muốn biết thêm, vì có những bệnh nhân mà bị bệnh Sida tới nhờ con khám bệnh. Con đã lấy quyết định là con từ chối chữa bệnh cho những người đó. Mà con muốn tìm hiểu cái bệnh đó là như thế nào? Có phải là do tiền kiếp, hay do sự dâm dục của con người hiện tại, hay như thế nào? [35:09]
Đức Thầy: Bởi vì dâm dục quá thái thì tự nhiên nó yếu đi; từ cái dâm dục mà nó xảy ra cái bệnh đó. Dâm dục nhiều chừng nào, suy yếu hết rồi, nó không có cái kháng sinh lực nữa.
Chớ nhiều người, người ta không hiểu; nghe, đọc Kinh Thánh, cứ nói: “Amour, amour, amour,” rồi đi làm bậy. Một cái sự thật, không biết thương yêu mình, và hại cho mình càng ngày càng suy yếu, rồi đâm ra những cái siêu vi trùng nó chiếm cái cơ sở của mình, mà không hay.
Bạn đạo22-ngọai quốc: (dịch sang tiếng Pháp) [36:03]
Đức Thầy: Cho nên, con người có tu thiền mà giữ trật tự cho đàng hoàng rồi, thì cái dương khí đầy đủ, kháng sinh lực dồi dào, cái sự tiêu hao nó giảm bớt, không còn nữa, thì nó tự chống rồi, ít có bệnh.
Chớ tại sao nói là mấy người thiền trên núi có cái bệnh, bị bệnh Sida không? Không có vợ, không con, ở trên núi, mấy người đó có bị không?
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [37:04]
Đức Thầy: Mà cái bệnh Sida đó, báo cáo từ đâu có? Chơi bời có! Hạng nhứt là đây đi BangKok, Phillippines, hay đi kiếm con gái rẻ tiền; tham cái vụ đó.. Chết!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [37:48]
Đức Thầy: Lòng tham con người mà tự hại lấy mình, mà thôi.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Thì cái bệnh đó, mà biết họ có cái bệnh đó mà tới làm răng, thì phải hỏi bác sĩ mà trị bệnh đó coi thử cách nào, (cười) để tránh đi! (cười)
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Có mấy ông bác sĩ ba rọi ở Việt Nam hồi xưa, đau bệnh cùi đó, ổng nói: “Thôi, thì Mày đi chơi đĩ đi, sang bớt cái bệnh cùi cho người ta!” Thứ ngu muội!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Thuốc Nam.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Thành ra, có một thời kỳ ở Việt Nam bị truyền nhiễm cái bệnh cùi rất nhiều, mà không biết tại sao! Cho nên, mấy người đó đi sang bệnh cùi cho người khác.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [39:25]
Đức Thầy: Mà ở đâu mới biết được cái đó? Phải quen cái giới chơi bời nó nói ra, mình mới hiểu được.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Rồi khẩu truyền khẩu, người này bày người kia, bày người nọ; trình độ văn hóa không biết, nói: “Ờ, thì Mày bị cùi, Mày đi sang; ít ngày cái nó hết à!” Đi, kiếm tiền đi sang (đi truyền bệnh), đi chơi bời. Giết hại biết bao nhiêu người!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [40:15]
Đức Thầy: Khi xã hội văn hóa thua kém, ngu dốt nhiều, cái chuyện đó xảy ra rất nhiều. Nguy hiểm vô cùng!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Bạn đạo22-ngọai quốc: (cảm ơn Thầy, về chỗ ngồi)
Đức Thầy: Ừ,
Bạn đạo23: Thưa Thầy, con có một cái vấn đề khó khăn một chút. Xin Thầy khai mở giùm cho con!
Đức Thầy: Ừ, ừ…
Bạn đạo23: Thưa Thầy, một ngày gần đây, sao mà cái bệnh sân của con tái phát dữ dội lên, giữa bạn đạo, giữa vợ và con!
Đức Thầy: Ừ.
Bạn đạo23: Thì trước những vấn đề đó, thì trong một tuần lễ con đi làm đó, thì nó không bị bệnh gì hết; mà cuối tuần rồi, trưa Thứ Sáu hoặc là trưa Thứ Bảy là bắt đầu, cũng giống như một cái bệnh cảm mà nó nhập trong người.
Đức Thầy: Ừ.
Bạn đạo23: Không cần uống thuốc thì tới cuối tuần, chiều Chủ Nhật là tự động nó hết. Mà nó kéo dài như vậy qua khoảng chừng hơn một năm nay rồi. Có một lần con chợt bắt gặp được, thì chiều Chủ Nhật đó cũng bệnh như mọi tuần, thì chiều Chủ Nhật đó con đang ngồi, con thấy làm như có một cái gì đó nó ra một cái, là tự động con người nó bình thường trở lại liền, không có bệnh hoạn gì nữa hết! [42:00]
Đức Thầy: Cho nên, cái trược khí, như tôi đã nói, nó tấn công bất cứ lúc nào. Không nên mê tín dị đoan!
Người này xưng là Kim Thân, người kia xưng là Cha, người nọ xưng là Phật; rồi mình đặt niềm tin vô đó, là nó vô bất cứ lúc nào!
Kim Thân là bất hoại: chính người tu Vô Vi khứ trược lưu thanh rồi mới trở về phần hồn, rồi được điêu luyện lên trên, mới đi tới cái chỗ “bất hoại”.
Mà người ở thế gian không biết, nghe “Kim Thân” là nghe Kim Thân, rồi mê vô đó. Cũng không phải Kim Thân hại nữa! Nói, nói cho mình nghe, rồi mình mê, rồi mình tưởng tới Trời, Phật. Trời Phật không đến, con ma nó vô!
Cho nên, nó hại cái gan Anh, nó tấn công trong cái gan Anh. Anh hiểu không?
Bạn đạo23: Dạ.
Đức Thầy: Ở trong đó, cái gan nóng là cái trược nó xâm chiếm ở trong cái gan, trong bộ phận gan! Cho nên bây giờ phải làm: Mỗi sáng uống một lít nước, 21 ngày liền; lọc nó ra hết. Làm Chiếu Minh mỗi buổi sáng. Chịu khó một chút đi! Lọc cho nó hết thì cái gan nó yên ổn, nó mới bớt nóng. Giải nó ra; chịu khó uống một lít nước mỗi buổi sáng, trước khi ngủ dậy, 4, 5 giờ sáng đó, ta uống đi, uống vô, nằm một chặp, rồi mình mới hít thở, rồi cho nó đi ra, giải nó ra! Thấy không?
Mà khi hít thở, nhớ rằng: “Tôi đem cái thanh quang của Vũ Trụ về để giải tỏa”
Chớ không có ôm cái lý luận, cái bài giảng gì của người ta nữa! Hết rồi!
Chỉ con đường khai triển để đi ra thôi!
Còn cứ xin nhờ đỡ nữa là bị kẹt hết: nó vô trong gan mình mà đâu có hay! Nó hay lắm, nó tinh vi lắm; nó mượn cái lý thuyết, nó cũng dựa cái cũng giống giống, giống, giống như tôi! Rồi cái, nó xen kẽ cái, nó vô! [44:03]
Con ma nó thích ngự trong thể xác con người!
Không dễ gì được ở thể xác con người; quan trọng lắm; quý vô cùng! Càn Khôn Vũ Trụ này không có ai có thể chế mình ra được!
Thì mình không có nên tin bậy mà để nó xâm chiếm!
Tôi cảnh cáo nhiều lắm rồi, nói rất nhiều, mà không hiểu thì bị gạt; rồi lần lần, lần lần, lần lần nó vô!
Chính những người tu Vô Vi một thời gian rồi cái, thích làm ông này, ông kia, ông nọ; bị xâm chiếm hết! Những người đó bây giờ đang bị, nhưng mà cho, tưởng lầm là mình là chánh pháp, chánh đạo! Rồi đây, một ngày nào đó bệnh hoạn, gia cang lộn xộn, lúc đó mới thấy!
Chớ còn bây giờ tôi nói, nó không tin! Nó sẽ thấy cái hậu quả! Nghiêm trọng lắm!
Mà đi đúng đường lối của Pháp Lý Vô Vi, không bị cái gì hết: làm một người của thời đại, luôn luôn hợp thời, không bị lệ thuộc.
Đừng có nghe nói “Đốn ngộ; pháp này, pháp kia…Mở bộ đầu” đồ, này kia, kia nọ!
Không phải như vậy!
Bộ đầu mà có người khác mở giùm cho mình được rồi á, đặt con người, đặt luật Trời để làm gì! [45:15]
Nó phải tu nó mới được mở; nó phải làm, nó mới có. Luật Trời là để xây dựng cho cả Càn Khôn Vũ Trụ.
Luật Trời không có phải là cho những người đó lường gạt được!
Cho nên phải hiểu!
Tôi không muốn nói ra, nhưng mà tôi thấy nhiều người ngu muội quá, tôi mới nói!
Nắm được cái pháp này là khứ trược lưu thanh để ra đi.
Không có tin cậy một cái gì nữa hết.
Khoa Học Huyền Bí rõ rang, trong thâm tâm mình đạt.
Rồi nghe thét rồi cái nó: “Ồ, đây rồi sẽ được chức gì, rồi chức gì, rồi kiếp trước, cái gì…”!
Bằng chứng ở đâu?
Không có, không có bằng chứng!
Rồi phong chức đủ chuyện hết, làm ông này, ông nọ… Rốt cuộc làm được việc gì? Cho những người đó thử, họ đi đến đâu? Người nói nhiệm vụ đi đâu, đi đâu, làm việc gì… Rốt cuộc không làm được cái việc gì hết. Không có thực chất! Bỏ quên thực chất mình, và hưởng cái chuyện phiêu lưu, chuyện không có.
Rồi hỏi chớ, cái tội mình làm là mình chịu; ai chịu cho mình? Ông Thần, ông Thánh nào gánh? Nếu mà tụi con xuống Địa Ngục, ông Thần, ông Thánh nào xuống, “Tôi đem nó lên”? Không có!
Phải chấp nhận sửa, rồi mới được tiến.
Thì tại sao mình ở đây, mình có cơ hội sửa, mình không sửa, mình đi mê tín? Rồi đâm ra mình bị người ta xâm chiếm vô; thì nó tạo cái sân si, nó tạo cái xa cách giữa bạn đạo, giữa gia đình; rồi nó mới chán đời, nó mới đem lên núi, đem mình đi, mình đâu có hay! Đem đi một cái chỗ nào đó, rồi quỵ lụy, ở đó phục vụ tới chết, không biết mình là sao! Lạc vô trong cái mơ mộng ảo tưởng không, mà không có phát triển!
Còn cái Khoa Học người ta tiến triển rõ rệt, có bằng chứng, nắm được nguyên ý rõ ràng.
Dịch không nổi, tôi nói nhiều quá, quên! [47:16]
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [51:15]
Đức Thầy: Cho nên, khi mà thấy bắt đầu bực bội, ta lấy, thử thì biết à, lấy miếng chanh luôn vỏ nhai, một chặp thấy không có bực bội nữa là biết đó là tà trong mình rồi đó. Thử đi!
Bữa nay bắt đầu về thử đi! Hễ muốn gây, nhai miếng chanh luôn vỏ, một chặp, hết à! (cười) Mới thấy là nó ở trong mình mình đó!
Không rước một cái gì hết!
Đúng theo những lời giảng, lấy mấy cái khóa học này đem về nghe lại, và dẹp tất cả những cái gì lộn xộn! Không có xài nữa!
Trở về chất phác với chính mình, và khai triển để làm, sửa lại trật tự cho gia đình có hạnh phúc rõ rệt hơn.
Tốn, đừng có tốn tiền mà mang tật, khổ! Tôi nói trước!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [52:59]
Đức Thầy: Chưa trực diện được con quỷ, chưa biết con ma xạo ra sao…rồi nó xưng Thánh, xưng Thần, cũng nghe nữa!
Kêu nó hiện ra! Đố nó hiện được!
“Hiện ra ngồi đó coi?”
Không có đâu! Nó nói lẻo lẻo, lẻo lẻo, lẻo lẻo! Con ma mà!
Sự thật, không biết!
Rồi người nào tu Vô Vi mạnh dạn đứng đó: “Thôi, bây giờ giỏi, nhập xác tôi đi!”
Chấp nó nhập được! Nhập được không?
Cho nên, nhiều người còn chưa có hiểu con ma, con quỷ, chưa hiểu; rồi đọc sách Thánh, Thần, rồi tưởng mình là Thánh, Thần; rồi được phong chức Thánh, Thần là sướng rồi?
Khổ thêm!
Rồi từ đó trở đi bị bối rối; lần lần, lần lần bị kẹt lần lần, không có phát triển: tâm cũng không phát triển, thân cũng không phát triển, gia đình cũng không an; sụp đổ hết!
Mà nói, không bao giờ chịu nghe! Để nó học hết bài, rồi nó sẽ biết!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [54:55]
Đức Thầy: Cho nên, tu Vô Vi khổ một thời gian, mà giá trị hoài hoài!
Không có ai có thể nhập được hết! Mạnh dạn mà nói, chấp trước mặt nó! Không cách gì nhập được!
Mà cái thứ hèn yếu mới bị nhập.
Còn thứ ngon lành, không có! Tu đúng đắn, không có bị nhập!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [55:38]
Đức Thầy: Sửa Pháp, rồi đem cái tư tưởng mình giam trong động loạn mê tín, là bị kẹt!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Anh có gì thắc mắc nữa không?
Bạn đạo23: Thưa Thầy, con cũng thiền… Có một lần con thấy, trong lúc đang ngồi Thiền Định vậy đó, con nghe một cái mùi cũng như là cái mùi thúi nó đi phất ngang lỗ mũi!
Đức Thầy: Đó là Quỷ đó!
Bạn đạo23: Mà hai lần như vậy…
Đức Thầy: Nó là Quỷ đó!
Bạn đạo23: Dạ! Với, không biết làm sao mà cái lúc này, sao mỗi đêm ngủ dậy là mình mẩy nó quá là mỏi mệt; cũng như là được ngủ sướng hơn, mà ngủ, ngủ dậy nó còn mệt hơn là lúc chưa ngủ!
Đức Thầy: Chớ sao!
Bạn đạo23: Bấy mình mẩy hết!
Đức Thầy: Nó xâm chiếm rồi đó! Rước nó, tới nhà rước nó, này kia, kia nọ; nó xâm chiếm luôn! Hiểu không?
Bạn đạo23: Dạ! Nó làm cho cái thần kinh mình nó càng ngày càng…
Đức Thầy: Nó càng suy yếu! Bây giờ nghe nhiều, nghe nhiều, nghe nhiều băng mới dẹp hết những cái đó! Cái tụi nó là bỏ hết, không có xài!
Thức tâm để thanh lọc lại.
Chớ còn mê muội nữa là vậy đó thôi! Con mắt càng ngày càng đỏ au, rồi lấy dao chém người ta!
Tôi nói thiệt cho biết đó!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [57:56]
Đức Thầy: Triệu Hoà, trước khi qua Pháp, có điện thoại cho tôi, nói: “Tại sao con đọc kinh vô cassette, một chặp cái, ‘Hà”?
“Cái đó là tà khí!” Tôi nói rõ ở trong điện thoại. “Đó là tà khí! Phải lui về niệm ‘Nam Mô A Di Đà Phật’ cho nhiều để giải tỏa nó!”
Mà nó không nghe, nó, “Đi độ đời”!
Độ cái gì? Đem tà khí vô nhà người ta!
Giờ tôi nói rõ cho biết; lên gặp mặt là nó sợ à! Cái người tu chơn chánh không có bị lệ thuộc!
Nó đem tà khí nó làm mê hoặc tâm hồn hết trọi, hết trơn! Để rồi bị đọa mới biết!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [59:37]
Đức Thầy: Rồi bắt, một chặp nói: “Bắt được điển này, điển Thầy!” Một chặp, “Bắt được điển Di Lạc!” Một chặp nó bắt được điển gì, điển gì… Là con Ma!
Không có vụ điển “bắt” như vậy được! Nói “Điển Thầy tới!” Thầy ngồi đây, mà Thầy chưa phóng mà làm sao nó biết điển Thầy tới? Nói bậy! Điên khùng, loạn óc rồi! Không có sự thật!
Cho nên, cái đám đó nó sẽ khổ ghê lắm; rốt cuộc rồi nói không có trúng! Từ rầy về sau đây rồi nói không trúng gì nữa; nói bậy hết trọi!
Tới hồi chữa bệnh là khó lắm! Nó xâm chiếm rồi; cái thể xác của mình, cái Tiểu Thiên Địa, nó cất nhà, cất cửa nó ở trong đó, chớ không phải giỡn đâu! Đuổi nó đi cũng khó lắm!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [01:01:29]
Đức Thầy: Hôm trước tôi nói bà Hậu… bà Hậu mê lắm, có ý chống lại!
Thây kệ, để đi học! Học rồi mới biết; học, nghe, chứng nghiệm, rồi mới biết!
Bây giờ bả tỉnh rồi đó!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [1:01:55]
Đức Thầy: Bây giờ hại đến thằng Thành nữa!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Cứ khù khờ yếu ớt như vậy là không phát triển!
Tôi nói trước: Khôn, tới nghe những cuốn băng này tôi nhắc, mà để trở về với thực chất.
Rốt cuộc là mình phải chịu trách nhiệm!
Chớ không có Kim Thân, không có ông Phật nào trách nhiệm cho mình hết! Tại sao phải yếu hèn như vậy mà lệ thuộc hoài như vậy? Làm sao tiến được?
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [01:02:54]
Đức Thầy: “Mở bộ đầu”! Mở được bộ đầu, hay là làm cho bộ đầu loạn thêm?
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Con người có trí óc thông minh, tại sao ngu muội nghe lời như vậy?
Phải xét rõ ràng: trược, thanh, phân minh. Chính mình làm cho mình mà chưa có ăn; mà đi nhờ người ta làm cho mình, là đâu có ăn!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [01:04:04]
Đức Thầy: Tô Thanh Quang kêu người ta tu thiền với bài hát tình Tầu! Đó là kinh của nó đó! Vặn bài hát Tầu ra, rồi ngồi đó thiền!
Mà mấy người kia cũng nói: “Chu cha, nhạc hay quá, nó hay quá!” Mà không biết cái bài hát là hát gì!
“Đó là ‘Chúa Cứu Thế’ mà!” Chơi vậy đó!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [01:04:54]
Đức Thầy: Trước, khi mà nó chưa xưng, “Chúa Cứu Thế” là có viết cái thơ: “Con chết, con cũng theo Thầy, nguyện theo Thầy!”
Nhưng mà tới hồi ma nhập rồi, nó phản à!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Tôi mời tất cả những vị xưng danh “Cha,” xưng danh “Chúa,” tới họp, để mọi người chứng minh, nếu thật là Chúa, có thể cứu sinh được chúng sanh, mọi người phải quỳ lạy mà học. Nhưng mà không đến!
Nếu người ta Chúa thật, tại sao người ta không dám đến với người dân?
Thử đủ cách để cho bạn đạo theo dõi và hiểu cái đường nào chánh, đường nào tà?
Nhưng mà cứ mê muội, mê muội trong cái lý thuyết u ơ đó mà không có cứu rỗi được!
Rốt cuộc họ chiếm tâm lẫn thân của mình luôn!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [01:06:45]
Đức Thầy: Đâu phải khi không đứa nào xuống cũng nhào vô Vô Vi hết? Mà Vô Vi mở cửa rước tất cả!
Không dám tới! Làm lễ đàng hoàng; không dám tới!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Lấy thời cuộc hăm người ta, rồi lấy Địa Ngục hăm người ta, rồi nói chuyện dẫn qua cái cảnh, kêu bằng, Thần, Tiên, Phật! Mà nói chuyện ở trong truyện y như phim chưởng tụi nó coi! Nó nói trong đó thôi, rồi đặt tên này, tên nọ!
Mà mấy người này đâu có biết! Nghe danh xưng mà! Sợ quá!
Đâu có biết mấy thằng ở trên đó nó cũng u ơ như dưới này chớ nó đâu có bảnh gì đâu! Nếu mà nó tu trật một chút, cũng đọa nó xuống đây làm con heo như không!
Tại sao mình ở đây, biết tu, mình không chịu đi lên? Có phương pháp, không chịu đi lên, mà cứ đem cái “Bên Trên” để hù hiếp những người ở thế gian mà đang phát triển đi lên!
Hỏi, đạo đức ở chỗ nào?
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [01:08:46]
Đức Thầy: Những đêm nào tôi họp bạn đạo 2, 3 giờ khuya, 4 giờ tôi mới ngủ, để coi thử nó có đám nào tới phá không? Phá là nó biết!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Bảnh thì cứ việc tới đây! Sẵn sàng mà!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Cho nên, các bạn thấy cái Pháp Vô Vi dẫn tiến con người tới không còn sợ sệt một mảy may nào hết! Chỉ dấn thân hy sinh, đạo đức, tiến hóa, mà thôi!
Cái đó là Chánh Pháp.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp)
Đức Thầy: Tại sao tôi lấy tên bốn khóa: “HÙNG TÂM” – “DŨNG CHÍ” – “THĂNG HOA” – “THANH TỊNH”?
Là để trừ tà!
Người nào khôn, đem cái đó về nghe, đem cái đó về nghe cho kỹ, đi đi, lại lại cho kỹ, rồi trở lại thực chất với mình, rồi xây dựng cho cái gia đình được ấm áp, tốt đẹp, và sửa trị những cái tà khí trong nội tâm, nội tạng.
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [01:11:01]
Đức Thầy: Mỗi Khóa đều có cái đặc tánh riêng biệt: xây dựng mà để giải tà quy chơn, kể cả Ba Cõi, không có phải riêng một Cõi Người!
Bạn đạoMC: (dịch sang tiếng Pháp) [01:11:35]
Dạ, kính thưa Thầy, đến đây đã chấm dứt khóa học “Thanh Tịnh” ngày hôm nay.
Chúng con xin thành tâm cảm ơn Thầy đã ban cho chúng con rất nhiều ân điển và sự sáng suốt để chúng con biết rõ đường đi tiến lên như thế nào.
Đức Thầy: Cảm ơn sự đóng góp của tất cả các bạn.
Đã thành hình một cái phương pháp rõ ràng trong Thanh Giới để điểm những phần tử ngu muội cho nó thức giác!
Và chúng nó sẽ bị tiêu diệt, nếu mà nó không quay đầu về, nó sẽ bị tiêu diệt! [01:12:11]
[Hết Video 6 - Hết video ID=19880618Q3]
English translation by AI DeepL - ONGOING EDITING AS OF 20260223
English translation by AI DeepL - ONGOING EDITING AS OF 20260223
[Video 19880618Q3]
Includes:
Video 19880618Q3 : QUY THỨC MEDITATION CENTER - "SERENITY" TRAINING COURSE - AMPHION – LECTURE AND Q&A –
[Start Video 19880618Q3]
QUY THỨC MEDITATION CENTER - "SERENITY" TRAINING COURSE - AMPHION –
LECTURE and QUESTIONS & ANSWERS SESSION
18/06/1988
Video 1: LEC