19880402Q1

TĐ MELBOURNE : Khóa “CHƠN LÝ TU HỌC” - cuốn 5ABC

[bắt đầu mp3.1]

Đức Thầy : … hư không, tự nhiên cái đầu Anh nó mất, thảnh thơi như tui ngồi, nhẹ nhàng …

Bạn đạo : Mặc dù mình tung lên bộ đầu, nhưng mà luồng điển theo Nhâm mạch, Đốc mạch, nó …

Đức Thầy : Nó đi ; rồi sau nó mới nới rộng trong 7 lớp gân, đục cái này, nó phá cái kia ; nghẹt là do mấy cái thần kinh đó, mấy kinh mạch nó bị nghẹt ; rồi nó sẽ khai thông.

Khái thông rồi thì lúc đó Anh cảm thức: luồng điển Kim ra Kim, Mộc ra Mộc, Thủy ra Thủy, Thổ ra Thổ; nó không phải nhóm họp như cái đèn Quân Cảnh ở trước, (nghe không rõ).

Thì lúc đó Anh có thể thử, “Anh cứ chọc coi tui giận không?” Khi mà Anh cảm thấy cái này đó, Anh cứ kêu người ta,“Chọc tui giận?” Chọc tới đâu, nó không có hội tụ. Nó hội tụ về thì nó mới giận; mà nó đứng yên thì nó không có giận. [01 :05]

Thấy, “Thằng đó nó nói có cái hành Kim không à, đâu có cái gì đâu?” Mình hiểu, nó nói dữ là chỉ vào cái hành Kim thôi.Còn nó nói hành Thủy là nó kiên nhẫn. Mình thông, nói rất rõ ràng: hành Mộc nó sinh khí, nó phát triển nó đi lên, nó nói chuyện của nó, vậy thôi.

Mình phân tách rõ ràng: Hành Kim nó là cái chìa khóa ; phải không? Hành Kim thuộc về Thổ, nó mới mở cái huệ ra; thì làm sao mình đi giận? Mình biết mình có 5 cái, mà mình đi giận thằng đó 1 cái? Không thể nào giận! Mà nó cũng không thể nào lôi cuốn mình vô được hết.

Nó đứng trật tự, hòa với ngũ hành ở bên ngoài rồi, nó chỉ đi ra : [02:00] Người ta vừa nói xong là nó trả lời (nghe không rõ). « Và không biết ông này ổng học tới cái gì, trình độ bác sĩ, không cần biết. Anh bác sĩ, bác sĩ, nhưng mà Anh rối loạn, ngũ hành bất thông, thì cũng có thể nhắc Anh được. Mình không dám nói dạy, nhưng mà, «Nhắc Anh nhớ, để Anh nhớ, sửa. »

Nó hay vô cùng.

Hồi nào giờ Anh muốn làm thầy tướng, nhìn mặt, Anh biết là thằng đó là Anh biết nó muốn gì. Vậy đó. Ngu và khôn. Thử coi. Ngu và khôn.

Tui là thằng đem cái thân xác này ra thí nghiệm, ngu và khôn. Tôi chỉ đặt (nghe không rõ) rồi thôi, dứt hết [02 :46]

Rồi Ông Tư ổng đọc cái « Kinh A Di Đà,» rồi ổng đọc có điển rồi ổng giảng, chứ tui sức mấy mà tui giảng «Kinh A Di Đà» tui giảng nổi ! Ổng không có cho tui chép ; ổng thách ông Lâm Quang chép, « Kinh A Di Đà »; Lâm Quang ; còn « Xuất Hồn, » tui chép; 45 ngày.

Bạn đạo : Trong đó có những cái đoạn mà con không thể nào hiểu nổi. Ví dụ như ông Tư giảng, «Thích Ca», «Thích» là ưa thích; «Ca» là ca hát !

Đức Thầy : Cho nên, khi mà, chép 5 chữ là ảnh chịu không nổi rồi !

Cho nên, người ta mượn cái dấu tích ở thế gian đặt tên « Thích Ca » ; mà bây giờ ổng mượn điển mà ổng lấy cái việc làm để giải thích về cái nguyên lý xảy ra sự việc : « Thích Ca » ; cộng cái chuyện của mình.

Như nãy giờ, tui nói tới chuyện tu, là Thích Ca : Ông đó, thái tử hồi trước, ổng đâu có giảng đạo ; sau, ổng đi giảng đạo ; thì ông Tư ổng mượn cái tích, ổng dịch ra cái tuồng, mà mượn cái chữ này đó thì ổng định ra một cái nghĩa điển.

Về điển mới hiểu : Khi mà ông này ổng đạt tới quân bình rồi đó, ổng thích ca tụng cái chuyện của ổng. Người thế gian mới kêu ổng là “Thích Ca”.

Ổng giải một cách trực tiếp như vậy, mà người ta không hiểu!Cho nên, không có điển, không học được ; không có điển, không có học được. Thấy không ?

Mượn.

Anh có điển rồi, Anh mượn là Anh tới đó mà Anh dòm, Anh thấy một cái gì, Anh thấy điển thì Anh lấy cái điển mà Anh dựa vô. Đó là dấu tích, mà thôi.

Từ dấu tích đó, Anh biến hóa, Anh dẫn đường ; mà nó nằm ở trong chơn lý !

Sự thật nó vậy : Ổng thích ca tụng việc của ổng làm, là ổng làm việc như vậy thôi. [04 :53]

Hồi đó, nói thiệt Anh đó, tôi đọc, tôi cũng ứa gan ; mà Anh, ăn chung gì ? Đọc không mà tui cũng ứa gan. « Trời ơi, chữ ‘Thích Ca’mà cắt nghĩa như vậy?»

Tu một thời gian, «Đúng quá! Chính ổng đã hành ! »

Cho nên, ổng dặn : người nào hành có điển, mới phát cuốn « Kinh A Di Đà ».

Nếu phạm pháp « Kinh A Di Đà » thì chửi tui; không thích thì nó không chịu. Nói bậy mà.

« Đạt Ma »: ổng nói « Ma » là con ma ! Ổng giải cái lý Trược, Thanh không à! Không có cái gì hết.

Cả cuốn sách, ông Tư ổng giải cái lý Trược, Thanh mà để độ tâm người ta.

Mà đặt nhiều, đặt nhiều mà nó lại thích thú, mà nó lại vô được, rồi thấy khoái quá chừng : «Thiệt hay quá !» [05 :49]

Cũng như bây giờ Anh nghe Cha Nhẫn Hòa, Anh thấy nghịch không ? Không có ra cái gì hết, không có ra cái gì hết ! (nghe không rõ)

Mà nó nói thiệt thật thà, nó không có xạo.

Khi mà Anh thấy Anh rồi, Anh thấy (nghe không rõ). Thì Anh thích cái gì ?

Anh thích chân lý và sự thật : « Tui chấp nhận. »

Bạn đạo : Nhưng mà ổng nói, cái lời ổng nói không có mị,

Đức Thầy : Không có mị ! Mị là xạo ! Ổng không có chịu.

Bạn đạo : Nhưng mà cái chân lý là phải tròn trịa.

Đức Thầy : Không có mị; bởi vì cái mị, từ hồi nào tới giờ là người ta chỉ ca tụng 36 tướng tốt của ông Phật, mà không bao giờ ai về tới ông Phật được hết! Ca tụng 36 tướng tốt của Đức Phật nó vẽ ra như vậy.

Thành ra, Nhẫn Hòa không có cho cái vụ vẽ ra: “Làm đi, có gì nói nấy. Mặn nói mặn, cay nói cay, chua nói chua ; cho nó rõ rệt, vậy thôi.” [06 :54]

Cái phần đó mà chưa đạt được đó, thì đừng có hoa mỹ nhiều quá, rồi nhảy vào trong cái lý luận tự biện và chôn sống mình luôn !

Bạn đạo : Thầy, trình độ của ông Cha Nhẫn Hòa đó, có thể ổng độ được một cái lớp nào đó chưa ?

Đức Thầy : Nếu mà tất cả chịu tu thực hành, là ổng độ được hết.

Bạn đạo : Thưa Thầy, Thầy có nghĩ rằng Thầy đào tạo một cái người nào đó hoàn hảo hơn, có thể độ được một cái lớp trí thức, đồng thời có thể độ được những cái người mà …

Đức Thầy : Không! Những ông này mà ổng cũng độ được trí thức.

Bạn đạo : Con thấy, trí thức cũng khó lòng mà nghe ổng lắm.

Đức Thầy : Những người trí thức mà còn tu trong đạo, Anh chưa nói chuyện với ổng, Anh không nói được, bởi vì ổng nói chuyện trình độ của mấy người đó.

Bạn đạo : Con nghe, sốc giữ lắm, không chịu nổi.

Đức Thầy : Chừng nào Anh nói chuyện là Anh (nghe không rõ), cũng chưa có cơ hội; Anh chưa có duyên mà. Anh mới coi hình,chớ chưa có duyên mà nói chuyện mà. [07 :58]

Đụng rồi mới nói chuyện. Anh Trừ cũng trí thức đó chớ, anh Trừ trí thức, kỹ sư đó; nhưng mà giáng xuống đó, độ được. Không phải là không có. Có.

Mà có nhiều người cũng giỏi lắm. Theo anh Lạc có ông gì mà mới qua bên Mỹ, ông gì mà vừa Phật giáo, qua bên Pháp để mà đấu trí với mấy người triết học, cũng, bây giờ thu nhập dữ lắm, bởi vì hai người nói chuyện cả đêm mà. Nghe anh Lạc nói rằng văn chương Việt Nam, ông đó là giỏi nhất đó. Có bằng cấp cao nhứt mà! Học giả ! Ổng tên gì, không biết nữa… Triết học. Còn mình chưa đụng,không biết; chưa phải cái lớp học của mình.

Bạn đạo : Có khi nào có ý định là qua Úc chơi một chuyến không, Thầy?

Đức Thầy : Ổng, tháng có 500, sao ổng qua ? Trừ khi là tụi con mời thì ổng qua chớ. Ổng qua ổng hứa đánh lung tung hết, gây lộn tùm lum hết, người nào yếu là ổng gây, ổng gây cho nó mạnh thêm. [09 :23]

Nó mà biết gây lại là ổng: “Ok rồi, được rồi; ngồi đây nói chuyện; Tao với Mày trao đổi”.

Gây giữ lắm. Bởi vì thần kinh nó tự làm yếu đi, ổng mới xây cho nó mạnh lên, hai người mới ngồi nói chuyện.

Bạn đạo : Thấy ổng trẻ mà sao dữ lắm?

Đức Thầy : Dữ lắm, bệnh tật đầy mình đó.

Bạn đạo : Mình thở Chiếu Minh thường là, khi anh Cương, thấy ảnh thở Chiếu Minh là ảnh ngồi ảnh thở.

Đức Thầy : Chiếu Minh là nằm thở; Chiếu Minh là phải nằm thở. Còn cái Pháp Luân Thường Chuyển là (nghe không rõ). Hai cái nó khác nhau.

Có bao nhiêu chuyện đó thôi là nó thông Nhâm, Đốc.

Còn Pháp Luân Chiếu Minh là hỗ trợ cho tay chân, bệnh trừ phong thấp, rồi mới đi ra ngoài; tối mình ngồi mình thiền, thanh thản hơn, nhẹ nhàng, không có trì kéo hay cái gì.

Bạn đạo : Thầy, nếu mình tập buổi trưa đó, nếu mà trưa mình nghỉ, không làm, mình ngồi thở, mà mình thở nhè nhẹ.

Đức Thầy : Làm Pháp Luân được, ban trưa ngồi làm được.

Chiếu Minh là nó khác à: Chiếu Minh là nó giải cái phong thấp, nó hỗ trợ cho con người để tối ngồi thiền không có bị mỏi tay, mỏi chân. [10 :50]

Bạn đạo : Bây giờ con làm pháp ngồi …

Đức Thầy : Đó là Pháp Luân,

Bạn đạo : (nghe không rõ) thưa Thầy, mình làm Chiếu Minh, …

Đức Thầy : Không phải Chiếu Minh. Ngồi làm, Anh làm, Anh làm Pháp Luân.

Giống như tui, nhiều khi tui làm ở hãng Mỹ, khi tui đang ngồi coi sách, tui cũng làm Pháp Luân. Mà người ta đông quá, tới, tui vô nhà cầu tiêu tui làm; tui làm, có sao tui nói vậy, làm Pháp Luân trong nhà cầu á. Nhà cầu Mỹ sạch lắm.

Bạn đạo : Thưa Thầy, thỉnh thoảng con làm pháp Chiếu Minh, nhưng sao tự nhiên tê tay, tay nó tê, là sao ?

Đức Thầy : Đó ! Là nó giải cái Trược ra. Tốt chớ! Cái Trược nó ra, cái phong thấp đó, nó giải ra là nó hết à; thành ra nhức chỗ này, nhức chỗ kia, chỗ nọ là Anh (nghe không rõ), đuổi nó ra. Chân tê với nhức là nó thay đổi trong đó; còn hơn Anh uống thuốc. Trị cái phong thấp, mấy người lớn tuổi. [11 :46]

Bạn đạo : (nghe không rõ)

Đức Thầy : Thôi kệ nó, đẩy để nó đi luôn, đẩy nó ra luôn, rồi nó đi về đại tiện và tiểu tiện và lỗ chân lông; đẩy ra luôn. Nó giải cái phong thấp.

Chứ tui, 60 mấy tuổi, tui đi đứng nhẹ nhàng. Mấy thằng bạn tui tay chân yếu rồi, đi chân yếu rồi. Tui không có vụ đó! Tui nằm, tui giảng đây, chớ chút nữa tui cũng vô làm Chiếu Minh à.

Bạn đạo : Thưa Thầy, theo Thầy thì cái pháp « Gia tự tánh » đó, của Quan Thế Âm Bồ Tát, thì cái cách đó nó có thể làm cho mình yếu cái tánh không, Thầy ?

Đức Thầy : Làm, chớ sao! Anh trình bày, tui chưa hiểu cái đó, nó chưa có đọc qua (nghe không rõ)

Bạn đạo : Theo như sách Phật đó …

Đức Thầy : Tui biết là văn tự tánh, là chỉ có nói không à ; « Văn tự » mà ! Lấy văn tự, mình diễn tả cái tánh, là ba chữ (nghe không rõ). Còn đi sâu vô, tui (nghe không rõ) [13 :00]

Bạn đạo : Vì sao trong sách Phật thì nương theo sáu cái chánh : nếu mà mình mở được 1 cửa đó, thì mình mở được 6 cửa ; trong đó nói là « Nhứt tinh minh » đó, coi như là cái phần thịt của mình đó, cái hồn, cái thức đó, khi mà xuất đó (nghe không rõ) vào hòa hợp, mà trong 6 căn đó, mình có thể mở được cái cửa.

Mà theo như là đức Quan Âm Bồ Tát đó, thì dựa vào nhị căn, hai cái nó có vẻ sắn sít nhứt, bởi vì mình nằm cũng nghe, người đằng sau nói mình cũng nghe, mà đằng trước cũng nghe, hay ở đâu cũng nghe được ; thành ra, cái đó cái nhiệm vụ mà có thể dựa vào đó mình thà sống với cái đó ; lúc nào mình cũng nghe được, cũng biết thực hành ; nhưng mà mình không có thể nào thực hành, mình trở lại trong mình mình. Mình sống với cái hằng giác đó.

Khi mình sống hòa hợp với nó, mình không có chạy theo hình ảnh, thì coi như là mình được giác ngộ cái ý thức.

Đức Thầy : Bây giờ, Anh nhắm mắt lại hay là Anh mở con mắt, thì cũng là nhìn. Anh dòm là thấy, Anh nghe cũng thấy, Anh ngửi cũng thấy, Anh nói cũng thấy ; cái đó là « Thức ».

Mà Anh căn cứ có một cái thức này mà bỏ mấy cái thức kia là Anh động rồi. [14 :53]

Anh nhìn thấy không ? Anh nghe thấy không? Anh ngửi thấy không? Anh nói anh thấy không?

Cũng có một cái thấy.

Tại sao mình không gom về một cái thức, chung quy, quy một. Mà trong cái một này nó liên hệ với Trung Tâm Sinh Lực Càn Khôn Vũ Trụ, mà thức « thân ngoại thân » nó mới không động.

Bây giờ, Anh nói, « Tui hành sống vô trong cái nghĩ lỗ tai này, mà may ra lỗ tai này mà nó đứt một cái rồi, thì tui lấy đâu mà tui sống ? »

Tới bây giờ, mình căn cứ cái nào mình học cái nhiệm vụ nó ở đâu.

Cho nên, cái “dụng” này nó phải tất cả trong toàn thân minh nó phải quy một, nó mới thành cái diệu dụng. Nó phá chấp.

Còn chấp trong 1 mà bỏ 4 cũng được, Anh thấy không?

Cho nên, phải cái diệu dụng là toàn năng : con người nó tạo ra cái diệu dụng.

Mình đặt cái chữ « diệu dụng » minh hiểu, bởi vì cái bài mà người ta đặt đó, « văn tự tánh » nghĩa là « Tao nói cái tánh cho Mày nghe » thôi ; người viết nó đã ngừa trước rồi, nó khôn lắm ; nó để văn tự tánh, « Văn tự diễn tả cái tánh cho mày hiểu thôi » ; còn hành, không có thất nghiệp. [16:29]

Không có thất nghiệp.

Cái đó nhiều người nói, « Ờ! Văn không hành theo hơi thở, ngồi đâu tưởng hơi thở ở đâu cũng được » ; nhưng mà trì ký trí, có điều kiện thanh tịnh như Quan Âm ngồi, mà hằng (nghe không rõ).

Tất cả quy vào hơi thở, đi vào trật tự cảnh đó.

Còn cái “Văn tự tánh” này là nó khác à. Kêu “văn tự” là chữ nghĩa; phải không? Văn này là nghe, nghe cái nguyên khí của Càn Khôn Vũ Trụ chạy về đâu?

Bạn đạo: Vì đó là con đường của Đức Quan Thế Âm Bồ Tát đi,

Đức Thầy: Là Anh cắt nghĩa hồi nãy đó, nghe lòng vòng ổng không hiểu được.

Còn cái văn tự tánh là nó (nghe không rõ), mà cái này là mình đã làm Pháp Luân Thường Chuyển rồi. Mình có cái Pháp Luân Thường Chuyển là đi về cái văn tự tánh rồi: từ cái nặng, rồi lần lần một năm, hai năm, ba năm nó nhẹ, nhẹ, nhẹ… Cái ý vừa chuyển là tự nhiên nó chạy rồi; không biết chỗ nào đã mở, mà chỗ nào chưa? Chỗ nào sáng, chỗ nào tối. [18:00] Cho nên, cái phương pháp Soi Hồn và Pháp Luân Thường Chuyển này là nó đầy đủ một loạt như vậy.

Mà Anh cũng đọc sách, nghiên cứu về cái này, cái kia, kia nọ; rồi hằng sống vô trong cái này; mà không hiểu cái nguyên lý “Hằng sống” của bên Vô Vi, là nó đi trật rồi.

“Hằng sống” của bên Vô Vi là Anh phải sống Pháp Luân Thường Chuyển, Anh sống cả nguyên khí của Càn Khôn Vũ Trụ, đem sớm trở về với Vô Vi cả Càn Khôn Vũ Trụ. Đó!

Cái giúp của Anh đâu có hoang phí. Cái giúp của Anh là thật sự mở.

Cho nên, ở Việt Nam có một bà kêu bằng "Quan Âm" giáng thế, chạy qua tìm Vô Vi; tui giảng, rồi vô, tui hỏi, “Tại sao Mẹ Quan Âm không tìm cái chỗ mà thờ, thờ? Ngài tới chúng tôi làm cái gì? Chúng tôi là một nhóm người nhỏ nhỏ mà làm cái gì? Nhóm nguời này mới là nhóm người của Mẹ (nghe không rõ), nếu như đã tới với chúng ta; còn cái chùa Ánh Quang kia Mẹ không có (nghe không rõ). Có đem bông, đem trái cây đồ vô (nghe không rõ) tất cả mọi người đều nhìn thấy. Có một số người hòa rồi nhìn thấy. Tại sao?”

Bả nói rằng, “Các người đã có tâm tu rồi, thật sự tu. Còn cái kia nó nói lý tu mà nó không hiểu. Còn anh này thực hành là (nghe không rõ)."

Thành ra, bây giờ Anh thấy cái đạo nào đâu có xưng danh cha, ông này, ông nọ? Nó cứ tới, tới, tới hoài; tới mà nói về những cái lý độ người ta, chớ không phải là phá hoại, (nghe không rõ). [20:08] Vì nó thấy tụi này nó chịu tu, dễ hiểu người tu hơn.

Còn tụi mà không chịu tu đó, nó khó hiểu người tu hơn.

Người tu trong thực hành.

Còn cái phần làm, này kia, kia nọ, hữu vi đồ, này kia, kia nọ là lý mà diễn tả.

Còn cái văn tự tánh, tự mình làm Pháp Luân Thường Chuyển là mình nhẹ, càng nhẹ càng thấu triệt, thấy cái cảnh hoang vắng, hoang vắng, hoang vắng, hoang vắng; rồi lúc đó Anh mới cảm nhận được, “À, (nghe không rõ).” Đi tới những cái cảnh Anh thấy rất nhiều bạn bè đông vui, mà không thấy giá trị của ảnh đi tìm. Anh đi, đi, đi, đi … đi về Hư Không Đại Định. Hoang vắng chừng nào, chỉ có một chút là Anh hiểu hết trọi cả trần gian trong một sắt na. [21;18]

Bạn đạo: Con thực hành pháp này, đồng thời mình nương theo cách đó để mà mình dễ định hơn?

Đức Thầy: Tui thấy, nếu mà Anh làm đúng theo Vô Vi, tự nhiên dễ định.

Còn Anh nương theo cái lý đó, nó cắt nghĩa cho Anh một khúc, rồi Anh không hiểu, rồi Anh tạo động thêm, chớ không có làm gì được; Anh hiểu không có thấu triệt được.

Bây giờ, Anh ngồi Anh làm Pháp Luân Thường Chuyển là Anh (nghe không rõ) hơn văn tự tánh đó, “Đầy rún, đầy ngực,tung lên bộ đầu.” Khi mà nó dồi dào đầy đủ thanh nhẹ rồi, sáng bừng hết cả (nghe không rõ), tâm trạng sáng từng li hết tất cả mọi sự việc, Anh thấy “Vi gia cát đại rõ ràng, hồn mình không có bị nhức đầu” (nghe không rõ).

Thì lúc đó, Anh chấp, ai chấp Anh cũng được, giận được. Tui nói thẳng. lúc đó thế nào Anh cũng giận người ta được. [22:26] Cho nó chọc.

Cho nên, tui hằng tuần mở cửa là vậy. Ở Việt Nam Thứ Bảy là mở cửa.

Chửi cũng được, làm cái gì làm. (nghe không rõ)

Phải có một cái gì mới dám nói, chớ không có, thử nói coi, đập Anh hộc máu luôn á, đâu phải giỡn, người đời dữ lắm, hộc máu luôn!

Cho nên, cứ làm đi, làm rồi anh là cấu trúc từ siêu nhiên mà có cái phương pháp này , chẳng có khoa học nào chế anh ra được hết, bây nhiêu đó đủ rồi, không có ai chế anh ra được đâu. Bạc tỷ tui cũng đóng nữa, chế thử coi. Thì anh thấy vị trí của anh nữa, từ siêu nhiên mà có, không phải tự nhiên đâu. Từ siêu nhiên lận, nhẹ hơn cái tự nhiên này.

Bạn đạo : Khi mà xuất hồn đó, thì mình biết, tức nhiên là có cái thức cao hơn cái hồn. Khi nó xuất thì nó dứt cái hồn ra, tức là nó có cái thức. Như vậy là cái thức này nó khác cái hồn rồi. Nó khác cái hồn. Rồi ở trên đó nữa, ở trên đó nữa, nó có một cái thức nào khác để mà nó nhìn thấy cái thức này không? [24 :16]

Đức Thầy : Đó là Đấng Tạo Hóa Đại Từ Bi, là Đấng Cha Trời; Anh hiểu không?

Đấng Từ Bi phải trả lời, sáng tạo phần hồn ra mà. Anh hiểu không ?

Cho nên, hồn hữu thức.

Hồn vô thức là con ma; tin nó cũng hồn, nhưng mà là con ma phá hoại; tới nhà người ta là phá.

Còn hồn hữu thức là người cầu đạo.

Có hồn vô thức ở thế gian cũng có mặt, mũi, tay, chân mà nó vô thức; tới là nó muốn làm anh chị, nó ép; lưu manh; là hồn vô thức.

Hữu thức là cầu đạo, hạ mình.

Còn Đại Từ Bi là tạo ra nguyên linh phần hồn, nguyên linh tựa như có Đấng Cha Trời [25 :20]

Chớ có phải ông phật là hết đâu. Có người coi!

Cho nên, ở thế gian không có ai chứng mình hết. Ngoài ông trời ; nói Ông Trời chưa tới cũng thấy Ông Trời, còn chấp Ông Trời.

Khi mà tu rồi, khai thông rồi, biết cái nguyên lý cấu trúc của cơ năng cái bản thể Anh đang có, “Nhơn thân nan đắc” ở chỗ nào; Đức Phật đã nói. Thấy quý giá vô cùng (nghe không rõ)

Khi Anh biết quý Anh là Anh sẽ biết quý tất cả mọi người. Anh có cái từ quang để tận độ chúng sanh: cảm thức và nắm vững cái đó là Anh có từ quang để tận độ chúng sanh. [26 :15]

(nghe không rõ) không có quyền giận, không có quyền hờn, không có quyền triết, không có gì hết. Chỉ có bạn ơn để cứu giúp.

Lúc đó mới thấy rằng, Quan Âm (nghe không rõ). Nhưng mà từ bi, hi sinh, dấn thân cứu độ.

Cho nên, bên Á Châu họ thích cái hình (nghe không rõ). Còn Tây Phương, thương yêu, (nghe không rõ) còn Á Châu thích cứu. Làm bậy nhiều quá, muốn cứu; muốn cầu Nam Mô Quan Thế Âm Bồ Tát cứu khổ cứu nạn”; thua cờ bạc cũng nói vậy mà! Làm bậy nhiều quá !

Bạn đạo : Thưa Thầy, con có thấy bức hình của Đức Mẹ Diêu Trì Kim Mẫu ở (nghe không rõ). Thưa Thầy, Đức Mẹ Diêu Trì Kim Mẫu là ai ?

Đức Thầy : Anh nghe “Đạo Tâm” rồi Anh nghĩ tới Ngài. Trực diện với tui rồi, (nghe không rõ) cuốn “Đạo Tâm”, cuốn băng “Đạo Tâm” nghe. Anh nghe mới thấy tui làm (nghe không rõ) đối với chúng sanh, phân rõ rằng, “Các Con đã thấy mẹ hiền. Nó là (nghe không rõ). Từ cái nguồn gốc của Diêu Trì Kim Mẫu.

Hiểu được khi mà ở đâu mà có sự hiện diện ở mặt đất, kiếm tiền (nghe không rõ), đô la, con muốn gì mẹ cho nấy. Kim Mẫu. Tất cả rất từ bi mà ra. Quan trọng. [29:15]

Cho nên, cuốn “Đạo Tâm” nghe để mà hiểu mẹ mình; nghe mà biết thương mẹ mình. Thương mẹ mình nhiều thì biết thương Diêu Trì Kim Mẫu nhiều hơn.

Yêu thương tình thương của Trời Phật. Tình thương của ba mẹ (nghe không rõ)

Có nhiều người có cha có mẹ mà không biết tình yêu của người mẹ đối với con. Trước khi thiền mình nghe (nghe không rõ), rồi thấy sung sướng.

Bạn đạo: Con có cái điểm này, con cũng thắc mắc là: trong băng Thầy có cho biết là (nghe không rõ) cũng có cái lầm lỗi, rồi ăn năm, sám hối. Mà ông Cha Nhẫn Hòa ổng cố chấp sao không hỏi thăm.

Đức Thầy: Cha Nhẫn Hòa cũng như em của (nghe không rõ). Anh phải hiểu như vậy.

Từ hồi trước, Cha Nhẫn Hòa qua đây tu, hai chị em nằm chung giường để dạy đạo đức. Bây giờ cha xuống là muốn điêu luyện (nghe không rõ) dứt khoát, đuổi ông (nghe không rõ) về, thực tâm và cải tiến cái sự cống cao ngạo mạn. [31:13]

[Văn nghệ: - 41:00]

[19880402Q1- mp3.2]

TĐ/ MELBOURNE: KHÓA « CHƠN LÝ TU HỌC » - Cuốn 5-ABC

[bắt đầu mp3.2]

Văn nghệ : [tới phút 29 :15]

Bạn đạo : Không chịu nói, nhưng mà trước mặt Thầy, trước mặt anh Trí, tại sao không đứng nói cho rõ ràng ? Thì con…

Đức Thầy : Xuống xin lỗi Con, xuống xin lỗi anh Trí nữa (nghe không rõ).

Anh Trí nói với nó là bạn, có thể chửi nhau chứ có cái gì đâu ? Vô Vi đâu có mích lòng đâu mà nó bỏ Vô Vi ? Nếu nó người Vô Vi, nó không có bỏ Vô Vi. Bất cứ giá nào nó ngồi với Vô Vi được ; nó vì đạo, nó ngồi với Vô Vi được.

Nó không phải! Nó bị quyền lợi vì sự tránh chấp, vì người này, người nọ : « Thằng Minh xuống, chắc xuống làm sếp tui rồi !» ; giận lắm ; « Nói tui nghe ? »

Tui nói, « Cái đó Con đừng giận. Con vừa sanh đâu, nhưng mà Con xuống đây muốn làm, hay là không, phát lương cho Mày. Còn Mày không muốn làm, đi chỗ khác chơi ; không có lộn xộn. Còn không á, đâu dám ! Một người lỗi một chút, xong. Còn nếu bắt Tao đền thì Tao đền. Xong. Tao muốn cái gì minh bạch. Ba xạo là không được. Nói bậy là tao không nhận. » [30 :23]

Phải thật thà, trung thực công việc : mình điều khiển, mình mướn bao nhiêu tiền là mình trả đúng bao nhiêu tiền, không có lợi dụng người ta. Tui không chịu vấn đề lợi dụng nữa. Nói kỹ lắm rồi : « Lần này mà lợi dụng nữa là không có được. Thà là đấu giác, lỗ thì cho nó lỗ hết. »

“Làm việc mà lôi thôi quá, tình cảm là không có làm việc được. Vậy chớ, xứ Úc này người ta mở xưởng sập tiệm hết sao? Còn không là đóng cửa, (nghe không rõ)”

Tui nói rất rõ rệt mà. Một là một, hai là hai.

Còn cái tu là để cho người ta tu, không có lộn xộn đem cái xưởng gắn trong óc người ta. Không phải cái xưởng. Nếu cái xưởng,người ta tu làm cái gì? Lúc ban đầu nói phát tâm, sáu, bảy chục ngàn, làm chơi vậy mà. Rồi sau này mọi người đòi tham gia, bỏ tiền vô, này kia, kia nọ. Chính anh Thuần, chị Thuần cũng đem tiền tới bỏ, không cần nghĩ tới nữa, đưa bà Tám bỏ, không cần nghĩ nữa:“Tui không có nghĩ tới nữa đâu.”

Làm sao cái chuyện nhỏ mọn có thể làm tui bận tâm được? Mà kỳ này tui đích thân qua là làm cho rõ rệt; nếu ở đó có người ta lường gạt cũng bắt đấu giáo liền. [31 :50]

Tôi thấy mình mỗi năm mỗi tiếng bộ, từ cái cơ hội này tui sẽ lấy lại được tiền hết, cứ có lôi thôi là cho đấu giác, giác chết ròng.

Mình tu không có nghĩ chuyện đời.

Bạn đạo : Con nghĩ ở đời này cũng vậy.

Đức Thầy : Nghĩ ở đời này làm cái gì ? Tranh chấp làm cái gì ? Vô lý. Mình không phải loại người đó.

Mình loại người trung và cầu tiến trong thanh tịnh, không có chịu cái chuyện mà nói qua, nói lại. Phải dứt khoát như vậy thì cái tâm mình từ, đố thằng ăn cướp nào dám ăn cướp. Nó ôm của đi đâu ? Nó không qua khỏi quả địa cầu.

Nó biết làm phước tương lai nó hưởng phươc.

Nó không biết làm phước nó sẽ hưởng lạc, phải cho rõ ràng.

Tự tui làm là người dấn thân chết bỏ, làm hết mình mọi sự việc, mà không có tranh chấp với người ta. Không ghét ai, chỉ biết sử dụng thương yêu và xây dựng cái nào đúng theo cái đó, không có vụ nói bậy. Nó rõ rệt vậy đó. [32 :55]

Bạn đạo mà người ta có lỗ, người ta cũng thấy rằng, cái này lỗ cũng phải chịu à, công ty mà. Nay mua cái xưởng, như mấy người hùn tiền mua thiền đường, nói “Thôi, tui cần lấy tiền lại”; chủ thiền đường này nghĩ làm sao? Phải không ?

Chứ mấy cũng vậy à. Mình có đồng ra, đồng vô, người ta mới bỏ vô người ta trả lại. Rồi bây giờ người ta muốn trả, người ta cũng hi sinh để thấy được sự đóng góp của họ đối với cái xưởng thế nào.

Cho nên, mình hiểu nhau rồi thôi không có cái gì hết, không có cái gì quan trọng. Cái tu là cái quan trọng. Thời kỳ cấp bách này, rồi tuổi tác, này kia, kia nọ, quan trọng chúng ta hãy tu.

Chuyện đời không có nói nữa; dẹp qua một bên cho nó nhẹ nhàng.

Chuyện không đáng kể mà, chuyện phát tâm là chuyện bố thí mà, đáng kể gì đâu?

Mà tui dám bảo đảm không có thằng nào dám ăn cướp. Thử ăn cướp, coi thử cái hậu quả nó đi tới đâu? Bao nhiêu người phát tâm làm để tui hưởng phước, mà mình nhảy vô mình ăn cướp thì hậu quả sẽ đi đến đâu?

Để mình thấy cái con đường tu là nó lợi ích chỗ nào và con đường lường gạt nó sẽ lợi ích tới chỗ nào.

Mình còn sống, bao nhiêu người nói tui chết chắc các bạn còn sống, mà các bạn giữ nó thanh tịnh coi thử nó gạt tới đâu, nó sẽ đi tới đâu. [34 :26]

Tại sao mình không thấy giá trị của mình đã nắm được, là mình tiến hóa tới vô cùng? Mà cái đồ đó là đồ chật hẹp rác rến, mình nghĩ làm cái gì? Mình mới sáng suốt ở chỗ đó

Như những bạn đạo bên Mỹ, bên Canada, người ta bỏ tiền, không bao giờ người ta nói, người ta làm thinh. Bởi vì chuyện của ông trời.

Bởi vì họ đâu tin ông trời.

Họ biết cuộc đời là tạm bợ không có sự thật.

Họ không có chịu dấn thân vô cái chỗ mà không có sự thật.

Họ trở về với sự thật thì công việc nó sẽ êm xuôi.

Cho nên, bên Mỹ, bây giờ họ muốn tổ chức lập xưởng đồ, này kia, kia nọ thì yêu cầu tui (nghe không rõ). Tui chỉ giải một lần thôi, tôi giúp một lần thôi, không có bao giờ có lần thứ nhì nữa; miễn, không có nói vấn đề đó nữa.

Chỉ chờ chết thôi, chớ tui không có nghĩ tới vấn đề làm ăn mà khổ cực vậy; tui không thèm nữa. [35 :43]

Cho nên, hồi nãy đó, mấy người bên cư sĩ Lâm đó tới nói, tới nói, nói là cái hội của họ là lộn xộn lắm. Đó !

Tui hỏi, “Tại sao?“

“Bởi vì người ta không có thiền”; vì họ không thấy rõ, con của ông lên độc tài nắm quyền làm cái gì tùm lum. Bây giờ nó lộn xộn, không biết nó hỏi chừng nào yên.

Tui nói, “yên hay không, ăn thua người tu đó chớ. Cái hội của Ông mà không có tu, thì không có bao giờ yên hết. Suốt cả cuộc đời không có yên.”

Mà không phải ở đây đâu. Bên Mỹ đó, cái hội của Cư Sĩ Lâm mua cái nhà 400 000 đô la, nhưng mà lộn xộn. Tại nó không chịu mời một ông sư chánh, mà cứ mời ông chủ tiệm ra đứng làm sư ! Trật lất ! Đâu có biết đường lối của ông sư. [36 :44]

Ông sư ổng phải còn thuyết pháp, ổng còn phải dạy cái khóa này người ta tu.

Nó không có cái đó; nó không có cái đó thì làm sao người ta đi tới chỗ thuận hòa được? Người ta đâu có biết cái lý Trời, Phật lý đồ,này kia, kia nọ; người ta chỉ tới, a dua ăn chay, rồi giành quyền thôi.

Ở bên Mỹ, năn nỉ kêu tui giảng dùm ba bữa, rồi ở đây kỳ tới đi mời ổng vô.

Tui nói “Không, không có mời, không có vô nữa. Tui bây nhiêu đây tui mệt lắm rồi, tui không có vô nữa. Nó muốn tu, tới kiếm mấy người này tu đi, mấy người này sẽ nói tu như thế nào. Hồi trước, tánh tình họ làm sao bây giờ họ tiến tới làm sao, và thực chất họ làm sao. Họ bất cần đi, không cần cái gì hết, họ chỉ cần cái tu thôi.” [37 :30]

Còn bên kia, nó tranh chấp từng li từng tí; còn khổ hơn mấy cái hội này. Thấy nó ngon vậy, mà không ngon; không có ngon; “Khổ quá rồi ! » Ổng sợ quá.

Vậy mà mình ở đây không có bao nhiêu tiền mà mình ngon. Thấy không ?

Anh em chịu ngồi dưới đất nè; tui nói, “Tụi bây sang, ngồi ghế; tụi tao, ngồi dưới đất hả.”

Bạn đạo : Ngồi dưới đất không có té ha, Thầy ha ?

Đức Thầy : Không có té mà, nó cũng không có thích, nó không có thích, đâu có sợ mất.

Còn ông kia, “Chủ Tịch; tui sợ quá.”

Còn đây không có sợ mất, nó không có thích.

Bạn đạo : Bữa nay Thầy còn có mấy giờ ngắn ngủi nữa, thì tất cả anh em nào có tâm tư thắc mắc lúc nãy để mà (nghe không rõ)

Bạn đạo : Trong cái cuốn “Thượng Đế Giảng Chân Lý” đó, Thầy, thì có nói cái lúc đầu Thầy vô đảnh lễ Thượng Đế thì điển Thầy chưa đủ, đánh tan, điển của Thượng Đế đánh tan; rồi ổng phải hộ điển cho Thầy vô đảnh lễ. Chuyện đó có không?

Đức Thầy : Hồi nào ? Cuốn nào nói ? Chỗ nào nói ẩu vậy? Tui có bao giờ đảnh lễ Thượng Đế đâu?

Bạn đạo : Thì nói trong cuốn “Thượng Đế Giảng Chân Lý”

Đức Thầy : Nói như tui (nghe không rõ) thôi, không có cái gì đảnh lễ hết. [39 :00]

Bạn đạo : Rồi còn cái thứ hai nữa, cũng trong cuốn đó, thì nói là cái hạnh sanh của Phật đó, Thầy, thì khi mà Thầy giận đó, thì thay vì ổng giận, ổng sẽ phát duyên lành cho Thầy; Thầy sẽ nâng cái tần số của Thầy lên. Nói để hỏi Thầy để biết những kinh nghiệm …

Đức Thầy : À ! Cái đó, có một kỳ, tui ngồi đó, tui nói, “Ngon đó, Thượng Đế là ngon rồi. Bây giờ Mày đem tất cả những quyền năng Mày đánh Tao đi, Tao ngồi đây thiền, thử coi là Tao thật hay là giả?”

Có bấy nhiêu đó thôi. Ở nhà Mai Ngọc Pháp mà, cô này nè, đánh đủ phép hết. Quánh rồi thì sao ? Tui hỏi, “Rồi sao ?”

Thì Ngài mới nói là, “Yêu thương cái xã hội này.”

“À,” tui nói, “Vậy là khôn. Nếu ghét, cứ đánh bỏ. Muốn thử trình độ với nhau đó, Thượng Đế phải biết nói trả lời câu yêu thương.”

“Nhưng mà hỏi Tao cũng là yêu thương vậy thôi, chứ Tao không có bỏ đứa nào hết. Tao chết vì hai chữ ‘Yêu Thương’chứ Tao không có chết vì sự ghen ghét.”

Đó ! Rồi bữa đó cái …. [40 :25]

19880402Q1-mp3.3

T/Đ MELBOURNE: KHÓA “CHƠN LÝ TU HỌC" - Cuốn 5-ABC

[mp3.3]

Đức Thầy : “Quánh rồi thì sao ?" Tui hỏi lại, “Rồi sao ?”

Thì ngài mới nói rằng, "Yêu thương cái xã hội này."

À, tui nói, "Vậy là khôn. Nếu ghét cứ đánh bỏ. Muốn thử trình độ với nhau đó, Thượng Đế phải biết nói trả lời câu yêu thương."

Nhưng mà hỏi, "Tao cũng là yêu thương vậy thôi, chứ tao không có bỏ đứa nào hết, tao chết vì hai chữ yêu thương chứ tao không có chết vì sự ghen ghét."

Đó ! Rồi bữa đó có cái... chuyện kêu bằng thử điển, y mới, "Tao nè, muốn thử điển Mày."

Tui ngồi đó coli, nhưng mà nó cũng vậy; cũng nói thương yêu, cũng nói thương yêu. “Tụi nó nói thương yêu là đúng, chớ nói cúp điển này kia, kia nọ, Tao nói không có đúng. Thượng Đế không có bao giờ nghĩ đến vấn đề đó, [01 :17] vì Tao biết Thượng Đế trên trời chớ không phải biết Thượng Đế thế gian, không cần biết mấy thằng thượng đế thế gian. Tao biết Thượng Đế trên trời, và Tao đảnh lễ trực tiếp khi tao xuất hồn (nghe không rõ). Thành ra bất cứ những cái gì ở đây, không có ai nói mà làm đúng đó, thì được; còn không đúng thì họ không tin. Khi mà họ không tin Mày là họ tin Tao, vậy thôi."

Đường lối nó rõ rệt chớ không phải lệ thuộc, mang cái xác phàm thị oai rồi bắt người ta lệ thuộc. Không có vụ đó. Đối với Vô Vi không có thằng nào bị lệ thuộc, phải bình đẳng trong thức tiến hóa rõ rệt.

Tui nói bình đẳng: tui đã đem cái xác này để hi sinh, tìm cái bình đẳng của chư Phật, chư Tiên, của Thượng Đế, của thứ cao cấp nhất ở trên đời, để coi thử những người cao cấp nhất có sử dụng bình đẳng không ? [02 :18]

Tụi tà thì có giai cấp mà từ chơn thức tâm bình đẳng, thương yêu, thương yêu hai chữ đó, cho nên nó cảm động lòng người, Thượng Đế đến họp là tất cả phải đến: sự thương yêu của ngài vô cùng tận, rưới tươi lòng mọi người đến dự, chưa ăn (nghe không rõ) là đã sung sướng rồi. Ai mà không đến, thấy không?

Cho nên, người đời ở thế gian muốn tìm Thượng Đế phải thấy cái tâm của người cha đối với con, thì xem thằng cha đối với con thế nào, làm sao nó ghét con; thấy không ? Có giận hờn cách mấy mà nó gặp cha, mà cha nó có việc gì là nó phải đến.

Phải hiểu cái tình cha mẹ tại thế gian mới hiểu giá trị của Thượng Đế là vô cùng. [03 ;15]

Cho nên, muốn thử Thượng Đế là phải hỏi Ngài biết thương yêu không ? Lúc đó mình cảm ơn cái luồng điển trực tiếp từ trên xuống như thế nào.

Chứ còn cái chuyện hăm he, cái chuyện thương con theo kiểu bàng môn tả đạo? Chuyện thường.

Thì cho các bạn hiểu từ rày về sau nó sẽ hăm he, nhưng mà không sợ thằng nào. Bàng môn tả đạo mới chịu học; còn chơn giác chỉ biết thương yêu mà thôi. Nhớ cái này mà thôi.

Từ đây tới 2000 năm, nhiều chuyện hăm he lắm. Không làm. Người Vô Vi đã được cấy cái giống thương yêu trong tâm hồn; nó bận rộn một chút thôi, mới thấy cái giá trị của tu học Vô Vi.

Phải ở thế gian này, người ta nói mình một, hai lời, thấy mệt tim?

Thật ra là mình chưa có trình độ. Ráng tu là để cho nó qua.

Mà có trình độ rồi, lên trên nó còn chửi mạt sát, coi mnh không ra gì hết; rồi mình bị hạ tầng công tác; nhún mình, đảnh nó. Nó phá mình, nó đánh mình, chính ông Tư còn bị lấy cái roi đập ông Tư, dù ông dùng bùa phép giỏi tại thế, nhưng mà ổng vẫn bị độ. [04 :48]

Thì các bạn tu từ đây để dọn đường cho đi lên giữ cái thương yêu mà thoát nạn: niệm Phật, giữ để trừ khi mình thoát nạn để tránh một cái tử.

Cưả Trời đâu phải là con quỷ muốn vô thì vô, con ma muốn vô vô! Không được!

Phải thanh lọc tối đa mới được vô Cưả Trời. Mà cái tình thương yêu sáng suốt của các bạn mất đi thì tự nhiên các bạn bị hạ tầng công tác rồi. Bây giờ, mang xác phàm là hạ tầng công tác rồi đó, chớ không được coi chúng ta là Tiên, Phật đâu. Thấy không ?

Bây giờ mình tu trở về cái cảnh cũ thì mình phải sử dụng cái thương yêu là từ bi, thanh nhẹ, sáng suốt mới vượt khỏi cái chỗ, cái nút mà chặn mình. Cho nên, tui kêu phải nhịn nhục tối đa để học hỏi và sửa mình.

Nếu thiếu nhịn nhục đó, chia ly, tam bành một trận, chặn đứng cái bước tiến của mình. [05:53]

Ngay trong mình mình là cũng có ma rồi; nó sẽ ra mắt án ngự và nó chặn mình, cứ bảo vệ cái đó mà quên cái thực chất của mình. Cái đó là cuối cùng ăn năn ghê lắm.

Phải nhớ cái chỗ đó.

Cho nên, kinh Phật này kia, kia nọ, khuyên người phải tu làm sao, làm sao, là cái lý thôi. Nhưng mình thực hành thì mình thấy: ba năm sau lộ tánh ra, nóng nảy đủ chuyện là lộ tánh ra để mình thấy và dọn.

Mà mình đụng rồi đó mình cũng giận, giận chút rồi mình thức, mình bỏ mình đi; rồi đi tới cái chỗ kêu bằng minh tâm kiến tánh.

Mà nó không test như vậy, làm sao biết cái tánh, mà làm sao nhìn nhận cái tánh mà mình bằng lòng sửa sai?

Nó không đụng, mình đâu có biết cái tánh tự ái của mình? Mình không đụng, làm sao mình biết cái tánh ngu muội của mình?

Đụng, mình mới có cơ hội minh tâm kiến tánh.

Cho nên, gia đình có xảy ra, vợ chồng gây lộn? Tầm thường đối với Vô Vi.

Đừng có mà bày bạn đạo đi can thiệp gia đình, là trật lất! Để người ta có (nghe không rõ); mà mình chun vô can thiệp là mình đã biết khổ não, tăm tối, mình tiến không được. Chuyện người ta cục cựa, có nháy mắt là người ta đổi rồi. Mà mình chưa đổi, mình đi vô can thiệp chuyện người ta là trật lất rồi. [07 :20]

Cho nên Vô Vi, những cuộc họp đụng độ rồi bỏ hết; xóa. Họ không thấy cái đó là phàm, cái đó không phải chuyện chơi, cái chuyện đó không phải chơi. Nó chờ đợi và nó đi tìm; nó đi tìm sự thanh nhẹ và nhàn hạ, chớ nó không có đi tìm (nghe không rõ) .

Sung sướng ở chỗ đó.

Có tiền rồi sẽ bị đụng; đụng rồi biết tháo mở bằng cách nào! Mình đi trước.

Cho nên, ở đời này ma quỷ nhiều lắm; mang mặt người ta, thân thể người ta, mà nó lại là con ma, bởi nó chưa cải tiến được trong nội tâm, nó là con ma hay là con quỷ, mà thôi.

Nhưng mà, nói ma quỷ nó giận, nó lại thích hợp đi rồi từ đó nó mới đụng chạm, nó mới tu trong tiến.

Khi mà nó trở về với Phật Tiên rồi, nó ở vị trí của Phật Tiên xa xưa của nó rồi đó, nó mới thấy rằng, “Cha tui là con ma (nghe không rõ)!” Nó mới thấy hành động của nó không hay, tư tưởng không hay, sự giác ngộ nó không có trong thời điểm đó.

Mà bây giờ nó bước qua thời điểm giác ngộ rồi, nó mới thấy, “Ui cha, trước kia tui là con quỷ!’ Thành ra nó hy sinh, dấn thân để giáo dục quỷ, ma bằng một cái dung lượng sáng suốt và từ bi, tận độ.

Cho nên, cấp Tiên Phật đã làm việc nhiều; Thánh, Thần cũng phải làm việc; vì sáng suốt hơn nên phải làm việc tốt hơn.

Mà khi nó làm việc rồi nó là phước đức, nó được hưởng; nó được hưởng, nó chịu làm, nó được hưởng, nó được thăng hoa. [09 :04] Cái dũng nó càng ngày càng cao.

Lúc trước nó nhắm mắt nó thấy nó đi cảnh Trời; bây giờ nó nhắm mắt, nó chịu đựng đồ này kia kia nọ, bị nhồi quả đồ, này kia kia nọ, nó thấy nó đi xa! Nó chịu đựng được rồi là nó đi xa để thấy cái nhịn nhục xây dựng được cái tâm linh nhẫn hòa và tiến hóa đến vô cùng.

Cho nên, các bạn đừng có sợ: cuộc đời này nó là tạm, kích động và phản động phải liên hồi, phong ba bão táp phải liên hồi mới thấy thực chất của chính mình.

Tui đi chỗ nào tui thấy cũng không yên hết, mà tui tới rồi nó phải yên, và tui gắng; khi tui gắng rồi tui mới thấy rõ rệt (nghe không rõ), sự nghiêm mình tới đâu, sáng suốt tới đâu, cởi mở tới đâu, và tui đang tiến ở chỗ nào. [10 :00]

Nhờ mình dấn thân, nhưng mình chưa đủ, còn phải học nữa, còn phải tiến nữa, còn phải làm nữa, còn phải bị đụng chạm gắt gao nữa.

Thấy cái cảnh đời chứ luật đời nó cũng dữ lắm chứ không phải tầm thường. Thấy nó là tạm nhưng mà nó dữ lắm, nó không phải yên. Tất cả là thứ dữ không, không có thứ nào yên hết. Chứng minh là lúc ra đời là nó biết cắn, đút tay là nó biết cắn, không chịu thua.

Chừng nào nó đụng, nó thức giác. Cũng như Cha Nhẫn hHa ra để điều kiện, “Nếu nhẫn hòa, quỳ lạy tui đi!” Quỳ lạy 5 cái sưng đầu luôn, bị cụng đầu dưới đất; nhẫn hòa phải làm đúng điều luật của nhẫn hòa. Đó! Mới thấy!

Chứ tánh nóng như một đứa trẻ vậy đó nó đâu có chịu quỳ. (nghe không rõ) xin đầu cụng dưới đất; thì thấy cái trình độ người ta đi tới đâu. Bây nhiêu đó thôi mà mình làm không được. (nghe không rõ).

Mà không phải là ăn của Hội, mà không có dùng của Hội; tự mình mua đồ ăn, bánh mì đứng gặm ăn. Sau này thông cảm rồi lót dạ ăn một chút xíu cơm. Cơm, mà đâu có phải là cơm nấu sẵn để mời Cha ăn. Không! Nó ăn còn dư, nó để bỏ bậy bạ, tới mót ăn.

Những người mà hất hủi nhiều chừng nào, bây giờ những người đó đi theo: thương quá, thương quá mà đi theo. [11 :50]

Đi theo để học cái gì?

Học cái hạnh. (nghe không rõ) cái gì? “Cha nhẫn hòa có mấy trăm đồng bạc mà còn phải dẫn nó đi uống cà phê.” Tụi nó không có đi. Làm tiền thì tàn phế, một tháng 500 đó. ng đãi Mày. Nó cũng bóc lột chứ; thế gian dữ lắm.

Nó có uy lắm, nhưng mà tuổi trẻ 31 tuổi mà chịu nhịn như vậy không phải tầm thường đâu.

Người khác người ta không thèm ngó, tại vì “Người nhà tao phách đóc”; thấy không? Em thương trong gia đình ai cũng quý hết. Tại sao mình đi lăn lóc mà bị cho người ta hất hủi mình như vậy? Và hăm này hăm nọ, hăm đánh, hăm bỏ tù đủ chuyện hết?

Nhưng mà cái nhịn nhục thắng. Đó.

Cho nên bạn đạo Vô Vi có nhiều cái học, nhiều cuốn video mình coi, mình gom làm sao mình bắt được cái ý của người ta. Mà mình nhìn cái thân xác như thế đó, nó là người bệnh mà chính bác sĩ cấm không cho nói chuyện nhiều, mổ tim mà;nhưng mà nó dám nói 24 trên 24.

Cái tâm đó, nửa đêm nó kêu dậy nói chuyện tỉnh không? Xưng Cha mà tỉnh đó. [13 :12] Chơi vậy đó, (nghe không rõ) 11,12 giờ khuya, kêu thử hỏi người ta dậy tỉnh không ?

Mà từ đó rồi mọi người sẽ thông cảm hơn. Thấy kiên nhẫn. Bởi vậy, tuyên bố, “Hai mươi bốn trên 24 các bạn, tụi bây, các con muốn nói cứ việc nói, cứ việc hỏi gì đó hỏi. Thì tụi nó cứ sắp hàng đó mà tới thôi, không có cho giờ nào nghỉ hết.

Cho tao đi tắm, một chút ra hỏi một câu ha?” Chơi vậy đó! “Tắm chung với Cha được không ?”

Tuổi trẻ không á. Tuổi trẻ không, mà không tin.

Mà bây giờ làm cho nó tin, mà tự động xuống tóc! Thương!

Đó là cái hạnh đó; cái hạnh thực chất để cho người ta cảm động lòng người ta.

Chớ còn nó ở nhà nó sướng hơn, một tháng nó lãnh 500 bên Tây đi chơi; chuyện gì mà khổ cực vậy chớ? Chính ông có (nghe không rõ), “Tao ngỡ xưng Cha. Bây giờ thằng nào ngon hơn thì nó lên, Tao nhường cho! Xưng “Con” sướng hơn. Khổ quá. Tụi này nó dữ thiệt, mà nói Tao không tin, nó dữ thiệt đó chớ.”

Tui nói, “Còn chưa. Mày mà chết, coi chừng nó đào mả mày lên nó coi xương mày phải xương Cha không ? Chừng nào Mày chết, chôn rồi, nó còn đào mả coi thử xương Mày có linh không. Xương Cha đó. [14 :46] Chưa đâu, Mày chưa chết, còn nữa, còn nữa!”

Thì hôm vừa rồi nó họp, có đem tứ tượng bát quái đồ xuống. Cả một hội trường mọi người đều nhức mỏi hết thử cho nó biết, đem một lòng cho nó biết. Tui thấy cái đó, cái đó đời nó mới phục; chớ còn nói trơ trơ nó không có phục.

Quyền của Tao là không có làm được; người ta học thương yêu thôi. Thương yêu tới chừng nào nó cảm động được và nó thấy giá trị thương yêu của nó, bắt buộc thôi, chứ còn Tao không có cái quyền gì hết đó.

Còn kêu mà vộ họa, ếm, phá người ta, tui không có cái đó, không bao giờ tui làm cái đó được.

Bạn đạo : Bức tượng Bát Quái là cái gì?

Đức Thầy : Lá cái quyền năng của Vũ Trụ này nè, một trận đồ quyền năng của điển quang xuống.

Bạn đạo : Rồi sao người trần mình thấy được ?

Đức Thầy : Biết, cảm thấy được chứ. Nó cảm thấy, coi như tui đang ngồi khỏe vậy mà bây giờ từ lời nói của Cha nói, từ lời tiếng một đánh vô trong tim tôi, và tôi cũng cảm thấy mệt mỏi, kể cả cái xác của Trần Văn Trường cũng đau mấy ngày, bệnh mấy ngày luôn mà. [16:10]

Cho nên, Thượng Đế xuống thật, thế gian này, thế gian sập.

Bạn đạo : Có cần quyền không, ông Tám ?

Đức Thầy : Không, mới đây, mới tháng 4 mới đây. Rất lớn, Thượng Đế mà xuống đây là sập trời, không phải chuyện giỡn.

Nhiều người nói mong xuống thế gian. Ngài chết cha! Ban đầu người ta ca tụng cái đẹp mà người ta không thấy cái sức mạnh tới, mình chịu không nổi; những câu triết lý của Ngài nói mà mình chưa hiểu, mình đã chịu không nổi rồi. Không hiểu mà đâm ra chấp, là tự đấm một cú vô ngực mình.

Mình hiểu, mình thông cảm. Bất cứ một sự việc gì mà mình thông cảm là mình không có tự đập lấy mình. Cái này sau nó mạnh vậy đó. Đâu phải giỡn đâu. [17 :06]

“Cho Mày theo Tao bao lâu? Tao có xin Mày cái gì ? Tao xin một cái là tao khổ quá, chứ Tao không dám xin; bây giờ cho ăn thì cho tui ăn; em không ăn, em khổ.”

Tới hồi mà khuya, tui có nhiều bài thơ hay, kêu nó dậy đánh máy, tui đâu có dám. Nhiều khi tui đứng, nhận thấy tui đứng hoài, để coi tụi nó mở mắt thấy mình không, mà không thấy thì thôi. Không dám nửa đêm kêu nó làm việc. Tui là tui quen rồi, từ 1 giờ tới 3 giờ làm việc. Không dám. Nào giờ đâu có dám kêu nó dậy làm cái đó. Tôn trọng nhân quyền của ông Trời mà, (nghe không rõ), người ta hơn ông Trời.

Bạn đạo : Thưa Thầy, chị Bê theo Thầy lâu quá, không biết cái tánh Thầy cũng như là đi theo hầu Quan Âm, cái ý muốn của Phật Quan Âm (nghe không rõ) ?

Đức Thầy : Bởi vì người ta, người ta phát triển. Cô Bê là mỗi tháng nó phát triển một chút à, hai tháng phát triển một chút, ba tháng phát triển một chút. Còn ở đây, từng giây mà; sao Anh theo kịp? Từng giây mà. Rồi bây giờ, nói chuyện nó, nói, nói, nói, nói …. Chặp nó nói khác. Nó phát triển làm mọi người phải nói. [18 :37]

Rồi mai cũng nói nữa, Ông Tám nói chuyện chơi không chứ làm chó gì đâu, mà vui Không có phép tắc gì hết đó, mà chỉ chơi thôi à, không có giảng cái gì hết đó, nói chuyện chơi không à. Chơi! Cho nên nó ở bên Canada, “Ông Tám nói giỡn không à cũng vui à; chớ không qua nói thiệt.” Chính ảnh nói đó.

Chớ tui về đó, tui nói chuyện là ảnh im à, ngồi xuống xung quanh, nghe. Nói giỡn chơi không à, không có gì đâu; đêm nào cũng xuống vậy đầy nhà. Vợ ảnh mới thấy tội, “Đúng giờ rồi, 10 giờ rồi, cấm không cho nói, đi ngủ!” Là đủ, không, cho ngủ, không cho nói nữa bởi vì, mấy người tu chưa tới trình độ và chưa mở được ở bên trên và chưa cảm thông và chưa đi được, chưa dựa được. Một chút xíu à thôi là nó lên cung trăng, mất có một chút xíu là thấy cái thằng đó nó bổng lên. Mà ta lên trên kia một chút là ta đã ký tên, phải nghĩ coi. [19 :52]

Đó! Giờ có tụi nó đi lên cung trăng, nó đi Chiếu Minh, đi xem Tiên Phật nháy mắt là người ta đi tới đâu? Mà cái luồng điển của mình là cái chấn động lực nó mạnh bằng cách nào, mà nó nhanh bằng cách nào?

Cho nên, ráng tu đi để trở về với căn bản Khoa Học Huyền Bí Phật Pháp trong nội tâm, nội thức của mọi người. Xưa nay ai muốn gạt, cho gạt đi rồi mình lấy cái khác liền: “Lấy đi, tui có cái khác liền,; lấy đi tui có cái khác liền.” Sướng không ?

Thành ra kêu bằng giải thoát.

Chớ người ta lấy rồi, mình mất là chết cha rồi, đâu có làm cái gì làm hơn đâu?

Cho nên, trong sách họ viết đó, họ không có hiểu; họ nghe rồi họ không có hiểu; cái trí của họ không có mở tới đó, họ không có hiểu, rồi họ viết như vậy, vậy, vậy …

Rồi chính Cha Kim, « Sao Mày không chịu quỳ trước mọi người mà Mày đảnh lễ Tao ?» Cái đó là sai rồi, cái đó là ngu mới hỏi câu đó. (nghe không rõ).

Phải làm sao đảnh lễ được, cái đó là quan trọng.

Xác này không có giá trị, cái đó ngu, phải tập lại, ngu quá, không tiến. (nghe không rõ)

Rồi cái điển trên nó chỉ. Đó ! Lúc đó điển của Thượng đế mới thấy, cứ chọi cái đầu bả vầy nè; chọi mấy ngày mà nó u một cục a, mà trưa nào cũng chọi; chọi ngay trung tim. [21 :40]

Tui nói đó, Thượng Đế đang làm việc, đang dạy tui tu đó; thấy không ?

Bạn đạo : Dạ, thưa Thầy, con có nghe cuộn băng của Huỳnh Phú Sổ, có nói Thượng Đế xuống trần ở Mỹ. Có phài cũng như Cha Nhẫn Hòa với Thượng Đế xuống trần, hả Thầy ?

Đức Thầy : Ông Huỳnh Phú Sổ, có chứ.

Bạn đạo : Dạ không. Cuộn băng của Huỳnh Phú Sổ nói Thượng Đế xuống trần.

Con nghe vậy mà con không hiểu.

Đức Thầy : Xuống như CKim đó, mà không có xuống hết; xuống hết là sập, tui nói rồi. Xuống là sập. Mấy người chưa bị Thượng Đế đánh. Tui cũng bị rồi (nghe không rõ). Mà đánh một cái là mình tiêu; hiểu không ?

Không phải đánh như thế gian đâu. Các bà mà đâu có bao nhiêu điển; tới đó là tự nhiên Chị phải quỳ, không có thấy mặt ông Thượng Đế, tự nhiên phải quỳ. Thanh nhẹ. Vô hình, vô tướng, mà vô cùng mạnh. Tự nhiên chuyển một cái là mình phải nằm xuống. Đánh là thương và độ tim. [23 :13]

Tui mà giang tay đánh mấy người là mấy người phước. Không bao giờ tui đánh hết. Tui ngồi tui đánh là phước; tới lúc rồi phải tiến lên; từ nghiêm phụ của tui làm việc.

Bây giờ tui đang dọn rác rến trong đầu óc của mấy người ra, lìa bỏ đi, gom lại thành những sự ngu muội; hiểu không ? Đang dọn.

Cho nên, tới đây mấy người nghe, vui, nhẹ, khỏe. Đang dọn. Thành ra tui nói tui là miếng giẻ rách mà tui đang chùi.

Mà có trình độ nhảy vọt là tui phải đập nó mới tiến được.

Thích Ca, đập một cái chới với liền; rút cái, chới với liền; rồi nó phải ở chỗ đó, thì tự mình rút lên (nghe không rõ). Nó để cho nó tự đi cho nó quen.

Nếu lúc này lại mà rút được bỏ đó, mà nó ở đó hoài, tự rút đi.

Cho nên, cái trình độ hiểu không nổi, nghe nó cũng ấm ức.

Khi mà thực hành rồi hiểu được, thì tui nói, tui 66 tuổi, không biết còn bao nhiêu ngày. Cái gì tui nói một chút, nói một chút để hiểu. Sau này có chuyện, nắm cái đó để mà (nghe không rõ) [25 :10]

Ông thầy của bả đó, chơi mới về.

Bạn đạo : Về nghĩ coi ổng dạy cái gì nghe không ?

Đức Thầy : Cho nên, mình làm người ở dương gian, đây là dương gian mà còn ngu muội, tăm tối, còn ngu hơn (nghe không rõ).

Cho nên Quan Âm khởi xướng tới Âm Phủ giảng đạo (nghe không rõ). Tự nhiên thấy con bị kèm kẹp tối đa?” Mình người dương gian đang bị kèm kẹp; thấy không? Con thấy Con bị kèm kẹp không? Chồng, con, xã hội, công việc, (nghe không rõ) kèm kẹp phần hồn Con. Nó có thả nhiêu? Bị tù, tất cả đang bị ở tù, (nghe không rõ) đang bị kẹt mà không hiểu, tưởng phước! Khổ.

Bây giờ tui nói đây, những chuỗi ngày đau đớn rồi mới thấy ông Tám nói đúng. Khổ lắm, không có sướng đâu. Mang xác phàm là khổ, sống (nghe không rõ) khổ, khổ, khổ, trắng đêm hành khổ.

Bây giờ mỗi đêm mình tu, hành khổ; lật ngược tình thế bên trong.

Bình thường thì nó phè phỡn, nhưng mà mình lật ngược tình thế, đổi lại một chiều một để đi. [27 :20]

Không lật ngược tình thế, không làm nghịch tử tại trần, không có về trời được. Người ta ăn ở vậy mà mình (nghe không rõ) chết luôn, (nghe không rõ) chớ không phải là nơi được cúng giấy tiền vàng bạc mà tui lo ông sư tui đi về Trời!” Không có! Khổ thêm thôi.

Hiểu cái chơn lý, nghe và hiểu cho rõ ràng cho nó thấy; về hành nhiều hơn và cải tiến được tâm thức nhiều hơn.

Khổ lắm, mấy chục ký lô thịt thúi, bộ xương mấy chục ký lô thịt thúi đày đọa phần hồn; bao nhiêu năm thức giác. Nay được tu về Vô Vi nhiều tài liệu đầy đủ hết, coi để hiểu.

Mà coi mà không hiểu mình phải tránh, hiểu hai chiều, cái mà tui chọn rất hữu ích để tiến. Tu bằng trí bằng ý, khi mình hiểu, lấy cái trí mà hiểu, cái ý mình phải nắm. Lấy trí xét.

Mà ý không nắm là bơ vơ là vậy.

Tu trí và ý. [29 :05]

Tu cái này, trí, ý, xét mà nắm được ý là (nghe không rõ).

Thử động con ruồi con muỗi cũng là chuyện hay nhất sắp đặt huyền vi của Trời Phật chớ không phải chuyện tầm thường. Khoa học có thể chế thuốc giết bao nhiêu trùng, bao nhiêu dế, mà giết hoài còn hoài, không có hết.

Mà nó chưa có hiểu được cái lý vô cùng tận, chưa hiểu được.

Thành ra, hồi trước tranh giành ở Việt Nam bị liệng biết bao nhiêu, khai hoang đồ, bom này kia quăng trúng. Không hiểu cái Luật Trời, phải thua, phải bỏ chạy.

Còn cái ông còn lại vẫn thua, phải khổ (nghe không rõ). [30 :20]

Phân tách ra thôi rồi mới thấy, cuối cùng ai tới cứu?

Chỉ có người tu, người tu mà tu phải đúng đường lối chứ tu bậy, tu bạ cũng chết.

Mình tu đi trong vị trí Khoa Học Huyền Bí nó sẽ mở trí vô cùng: đụng chạm chuyện này, đụng chạm chuyện kia, rồi tự nó sẽ mở; rồi nó mới điều khiển nó được, rồi nó mới xây dựng cho sứ sở.

Miệng nói hy sinh mà hạnh hy sinh không có là đồ giả.

Hạnh hy sinh phải có; miệng nói, phải có hạnh hy sinh, thực chất của sự việc, đức cao, đức trọng quỷ thần phải tiêu.

Không chịu hy sinh, quỷ thần khinh, ma quỷ khinh khi minh.

Như hồi nãy, mấy người bên Cư Sĩ Lâm qua, cái cô đó cổ biết đạo, giảng tất cả. Ông coi kỹ tui có tha thứ không?” Ví dụ, có biết kính trọng trời đất, con người biết kính trọng Trời thì mới dễ hiểu lời nói của đạo Phật.

Còn người mà không biết kính trọng trời đất, nó còn ngu muội và không hiểu. [32 :18]

Rồi sẽ lấy những cuốn băng tui giảng ở Hồng Kông, (nghe không rõ) lộn xộn; tui nói, “Ở đây người ta cũng khổ với anh em, Nam Mô A Di Đà Phật, mà cái team ngồi ghế ăn uống sung sướng mà cãi lộn đổ vỡ đủ chuyện hết.

Đóng mấy trăm ngàn chứ ít a, cái hội tim chưa hiểu vị trí, và chưa thấy thực chất của chính mình thì thành ra lộn xộn.Chút xíu đó thôi.

Bạn đạo : Con có thắc mắc là, khi mà buổi sáng mình ra rồi hưởng dưỡng khí đó thì mình hít nhè nhè hay là mình hít mạnh?

Đức Thầy : Cái ý mình tưởng, cái lỗ mũi, và cái đây (nghe không rõ), hai cái hít một lần.

Bạn đạo : Hít nhẹ hay là gì?

Đức Thầy : Hít mạnh đi cũng không sao. Nói một lượt, hít một hơi vô một lượt. Con hít một hơi một vô.

Bạn đạo : Phải hit mạnh phải không Thầy ?

Đức Thầy : Hít mạnh. Con cảm thấy ở trên này nó xuống nhẹ lắm. Con hít mạnh thiệt mạnh nhưng mà nó xuống rất nhẹ. Nó không phải xuống ào ào như Con muốn đâu; Con cảm thấy nó khác: nó thanh nhẹ, thanh nhẹ, mát mát. Hít một cái mát mắt. Từ mát mắt, nó đem (nghe không rõ) bên trong bộ đầu mình nè, rồi mát xuống cần cổ. Lúc đó, cứ cần cổ nó ngọt. [34:10] Từ đó, khi mà khám phá ra được cái đó rồi, sau này (nghe không rõ) bớt khúc ngũ hành ba ngày ba đêm đi, Con còn sống, Con dùng cái chỗ này thở. Nín thở ở đây, mà thở.

Bạn đạo : Bây giờ, thường ngày con vẫn thở ở trên. [34 :34]

Đức Thầy : Thở ở trên.

Bạn đạo : Ví dụ Thầy nói mình trụ ở đây là trần gian, lên trên này là …

Đức Thầy : Ngay chính giữa chỗ này là Trung Thiên.

Bạn đạo : Khi mà con trụ trên đó đó, thì khi bây giờ, cặp mắt mình nhắm lại thì mình nhìn ở đâu ?

Đức Thầy : Con vẫn ngó thẳng ở đây mà một chặp thì nó trụ ở đây vì nó kéo ở đây mà. Cái thức Con thấy, chớ không phải cặp mắt thiền này đâu.

Bạn đạo : Nhưng mà khi mình nhắm mình trụ tâm đó, mình trụ ở đây hay trụ trên này?

Đức Thầy : Trụ ở đây, ngó ngay đây rõ ràng.

Bạn đạo : Nhưng mà ở đây nó trì nặng lắm.

Đức Thầy : Nó trì nặng ở đây là tự nhiên nó lên đây. Nhưng mà con mắt vẫn ngó ngay đây mà thấy chuyện ở trên này, Con thấy những kiến trúc mới, tối tân thanh nhẹ, nhà có thanh nhẹ trong cái gồ ghề giữa cái chợ này, nó thấy hết. [35 :28]

Bạn đạo : Con thì con chưa thấy gì, nhưng mà thấy xung quanh con rộng lắm.

Đức Thầy : Ừ ! Rộng lắm nhưng mà Con chưa bay được, chưa đi tới chỗ đó mà làm sao Con thấy được? Con thấy những kiến trúc tối tân mà đẹp lắm.

Bạn đạo : Với lại con, khi mà nó trì nặng chỗ đó đó, cái con thở Pháp Luân, nó làm như hơi phân tâm, tức nhiên là khi đó nó trì rất nặng ở chỗ đó.

Đức Thầy : Trì rất nặng. Con đừng có thở Pháp Luân, Con Định luôn, Con Định nhắm mắt luôn để cho nó đi, nó xuất. Không phải làm Pháp Luân; Pháp Luân là có khi vô Con làm được làm, nhưng mà có khi Con vừa vô là rút ngay chỗ đó. Con nhắm mắt là Con đi.

Nó đổi bằng điển. Cho nên, không phải là vô ngồi là phải Soi Hồn đồ này kia. Khi mà nó nhẹ rồi, ta vô ta ngồi là ta bắt ấn Tam Muội rồi ta đi luôn à. Cho nó đổi điển, điển đi học Đại Học.

Đối với người đi tới trường tu, không có thể nào Soi Hồn mà tui không có làm được cái gì bằng ngồi thiền định, là tui ngồi thiền định luôn.

Còn những người mà làm được là phải làm, chớ đừng có bắt chước nói, “Chu cha, cô Liên làm vậy, tui cũng làm vậy”;trật lất rồi. Phải giảng cho người đó.

Bạn đạo : Tại vì con Soi Hồn trì nặng thiệt là nặng, con…

Đức Thầy : Không được. Con ngồi Con thiền luôn cho nó mở. Nó mở từ đây rồi nó mở đây, nó mở vô chỗ này.

Chớ sao trưa Thầy ăn cơm rồi, tại sao ông Tám đi vô ngồi thiền? Không ngồi thiền giải không kịp. Chẳng những cái gì, từ từ cũng giải. Tui ngồi thiền vô cái ngồi đứng liền. [37:18]

Bạn đạo : Thì bây giờ sau khi ăn trưa con ngồi định tâm được.

Đức Thầy : Ngồi định được trước, chưa nên thiền.

Bạn đạo : Con thiền rồi con mới ăn.

Đức Thầy: Cũng được, cũng được. Hay là Con ăn rồi Con vô thiền dễ hơn; nó độ cái phần đó nó rút lên, Con rút, có đường lối đi lên. “Nam Mô Bát Nhã Ma La Mật Đa. Sắc Bất Nhị Không, Không Bất Nhị Sắc, Thời Thiết Kiến Ngũ Giai Không. Thọ Tưởng Thanh Như Thị”.

Câu đó, người ta viết trong đó, Con đọc cái đó để độ nó, dẫn tiến nó đi như mình; thấy không? Ý niệm thôi là nó lâng lâng rút lên, Con mê luôn, đem tần số nó lên à, là nó vô mình được hưởng cái phước đó.

Chớ ăn vô mà không độ người ta, mà ăn là hưởng là trật lất rồi.

Ăn là độ, đi tới trình độ đó, ăn là độ nó; ăn, độ, làm việc đó.

Bạn đạo: Dạ thưa Thầy, con tuy ở với (nghe không rõ) cái rún con nó (nghe không rõ) là sao Thầy?

Đức Thầy: Sao?

Bạn đạo: Nó giống như nó cũng trì nặng đó, thưa Thầy. Khi mà con thở Pháp Luân đó, nó cũng trì nặng lỗ rún vầy; nó kéo con xuống thì lúc đó con phải kéo nó lên, hay là con nhớ cái rún.

Đức Thầy: Con nhớ ở trên; không có nhớ cái rún được. Nó gom cái gì đều gom lên trên, chớ không có để xuống dưới. [39:00]

Bạn đạo: Thưa Thầy, chỉ thở và tập về phương pháp Soi Hồn đó, Thầy, ngồi Soi Hồn từ nửa tiếng cho tới một tiếng.

Đức Thầy: Không phải. Không có ai ngồi Soi Hồn Tôi dặn từ 5 đến 15 phút thôi, làm mất thì giờ của mình. Làm Pháp Luân Thường Chuyển cũng đúng thôi. Thiền ngồi lâu tốt: « Biển cho lặng minh châu mới phát. Lòng cho riêng mới gọi là thần. »

Tại sao “Lòng cho riêng?” Ê chỗ này đã thì nó ê chỗ này, ngồi chỗ đây, ép tui chỗ đây. Ngồi đây mà không ai thấy. « Lòng cho riêng mới gọi là thần »: Lúc đó, mình xét cái gì cho nó rõ rệt.

« Biển cho lặng minh châu mới phát »: mình ngồi thiền trong đó kêu dỗ ngủ nó dỗ ngủ, nó (nghe không rõ). Mình ngồi thiền xong rồi dỗ nhẹ cho nó ngủ; ngồi thiền cũng ngủ yên, bởi vì cái điển nào, điển nào minh chấn hết rồi: trung tim bộ đầu, trung tâm này ở đâu mình định hết rồi,thì cũng như thằng pilot mà nó vô nó đo, hỏi những câu hỏi đâu đó đàng hoàng, kéo nó ra, bay thẳng được. Dỗ ngủ đó. Ngủ là xuất. [40 :30]

[Hết ID# 19880402Q1]


----
vovilibrary.net >>refresh...