19871012Q2

T/V VĨ KIÊN, KHÓA 8A: “NHỊN NHỤC” -

NGÀY THỨ NHÌ: THẦY GIẢNG "THIÊN ĐÀNG DU KÝ" - Cuốn 2ABC

Bạn đạo: Kính thưa Thầy, hôm nay là ngày thứ hai của Khóa “Nhịn Nhục”; ngày hôm nay (nghe không rõ)

Bạn đạo: Dạ kính thưa Thầy, hôm nay là ngày thứ hai của khóa học Nhịn Nhục, con được các anh em để cử (nghe không rõ), con xin kính chào Thầy, trước khi Thầy thuyết giảng “Thiên Đàng Du Ký,” con xin (nghe không rõ)

Đức Thầy: Ngày hôm qua đã học được những gì? Có vui không? Cảm thấy thế nào? Cảm thấy thế nào? Cảm thấy anh em bạn đạo (nghe không rõ)

Bạn đạo: Dạ, (Nghe không rõ)

Đức Thầy: Rồi bắt đầu dẹp cái tâm dị biệt chưa? Cho nên, chúng ta đi tầm đạo chớ không phải tầm đời!

Nếu ở đời đó cứ đem ra thi, thì tự ái, cái cương vị đối với cương vị mà chúng ta tầm đạo đó, chúng ta chỉ nhịn nhục để nghe chân lý mà thôi, chớ chúng ta không ôm cái xác. Nhiều người nhìn, “Cậu mới 30 mấy tuổi mà dạy đời? Hỉ mũi chưa sạch!”

Nhưng mà tại sao nó nói những cái lời thấm thía trong tâm hồn của chúng ta?

Chúng ta nghe cái đó, chúng ta truy đạo, tầm đạo, không phải kiếm con người. Vì sự xa cách đã lâu rồi, tình Cha với con là xa quá lâu rồi, bây giờ nhìn lại nó lạt lẽo, bây giờ nó biến thể nhiều, nhiều quá rồi, thành ra nhìn không ra! Rồi cái trật tự của thế gian càng ngày nó càng bành trướng, thành ra tự ái, nó không chịu nhìn sự thật, thì nó lộn xộn trong tâm hồn của mọi người. Bị lộn xộn như vậy thì chặp nhiên thấy phải, mình nhìn lại, thấy, “Sao chú này chú nói được?” Thấy không?

Cho nên trong vô quái ngại, người tu Vô Vi phải đặt cái tâm vô quái ngại: cứ nghĩ chuyện này hoài, “Tui đang truy tầm cái gì đây?” Cũng như một người vô trong một cái bào chế viện là đang truy tầm cái tế bào, truy tầm cái nhỏ nhất, coi sức mạnh của nó ở đâu? [ mp3.1- 03:30]

Đó! Chúng ta vô đây (nghe không rõ), học cho nó nhanh, một lời nói ra, chúng ta phải suy nghĩ, “Tại sao lời nói như vậy, mà người ta trả lời như vậy?” Bây giờ mình ra mình nghiên cứu để mình tham gia, vận dụng cái sáng suốt của mình coi thử mình đi ra tương đồng không? Bằng họ không? Hay là hơn họ? Khi mà bằng họ, mình cũng đã học khôn; mà hơn họ, mình càng học khôn hơn nữa.

Cho nên chúng ta đi học là cái đó, cho nên các bạn mới bằng lòng ngồi dưới đất, “Tui đi tìm cái chơn tâm”; cái vô cùng trong chơn thức cuả các bạn, không phải tầm cái hiện hữu ở bên ngoài!

Hiện hữu bên ngoài ai cũng có, chỗ này là chỗ vật chất dư thừa, không cần nhìn vô bên ngoài!

Nhìn trong chơn thức và đi tìm con đường cho chơn thức tiến hóa, thành ra chúng ta phải hạ cái phẩm đời xuống và hướng về cái con đường đạo, thì chúng ta mới thấy rõ ràng, học trọn hết, không bị thất thoát, không mất thì giờ, không hoang phí! Đến đây với một tinh thần học hỏi rõ ràng và gặt hái rõ ràng; lúc đó chúng ta về địa phương chúng ta nhìn người khác, ai cũng ôm chuyện đời hết: ôm bảng quảng cáo thôi, chớ thực chất chưa có đưa ra.

Còn kỳ thị, này kia, kia nọ là chỉ ôm cái bảng quảng cáo không à; chớ thực chất chưa đưa ra!

Thì bây giờ mình học cái gì đây?

Mình học thực chất, để trở về với thực chất. Mà cái thực chất này kêu gọi mình đừng ỷ lại, phải xem lại thực chất của chính mình và tự thức tự đi, thấy rõ mọi sự việc nó hiển hiện trước mắt, trong tâm hồn như vậy, chúng ta đến đây học;chớ không phải ỷ lại, “Tui có Cha, có Thầy phù hộ cho tui mạnh”? Không phải! Không phải phù hộ! Bởi Cha, Thầy cũng mang xác phàm như chúng ta, mà người ta khai thác được, người ta ngồi, người ta giảng bao nhiêu người được nghe. Còn mình giảng, không có ai muốn nghe! Tại sao?

Vì mình bỏ, mình bỏ mình, mình bỏ sự sáng suốt của mình, giam hãm sự sáng suốt của mình, mà không sử dụng sự sáng suốt của mình!

Ở đời họ khao khát cái gì?

Khao khát cái sự sáng suốt.

Mà sáng suốt của mình đem đi! Bây giờ, những cái khóa này là dạy mọi người phải trở về với sự sáng suốt của chính họ, chớ không phải ngồi thiền không và mới thấy rõ cái tâm của mình. [mp3.1-06:11] Có sáng suốt mới thấy rõ cái tâm của mình là vô cùng! Còn bất cứ ở các nơi chỗ nào mình cũng có thể giữ được nếu mình đạt tới thanh nhẹ, thì quý báu vô cùng. Cho nên, dẹp cái khối óc dị biệt, kỳ thị thì ta trở về với chơn giác!

Chúng ta vốn vô tư, sanh ra vốn vô tư, không có gì hết, thì chúng ta bây giờ nhét cả một đầu rác, một đầu sân si, một đầu hơn thua, mà quên cái căn bản của chính mình! Bây giờ chúng ta có cơ hội trở về với căn bản và sử dụng khả năng sẵn có của chính mình, cái nào mừng hơn, cái nào quý hơn?

Cho nên các bạn đây mới ngày thứ nhì thôi, rồi đem qua đến ngày thứ ba, tâm hồn nó thay đổi, nó thấy nó không lớn không nhỏ, hòa cả làng, vui hưởng một niềm tin sẵn có, và khai thác những gì mình đã có để tiến; không bị lệ thuộc nữa,vui hòa với tất cả, thấy nhiệm vụ của mình.

Nhiệm vụ của mình làm gì?

Trở về với thanh nhẹ, trở về với sáng suốt, trở về với gia đình ảnh hưởng những người chung quanh. Đó! Học để đạt tới sáng suốt, học để có một trình độ để trao đổi với bất cứ người nào; thì tiếp tục học nữa. [mp3.1-07:38] Làm những mảnh đất này càng ngày càng vun vàn mà tốt đẹp hơn xưa, ai gặp mình thấy mặt mày cũng hớn hở, và tâm mình nhìn mọi người là mình, tâm mình nhìn tất cả cây cối là mình, tâm mình nhìn Càn Khôn Vũ Trũ là mình, sướng quá (nghe không rõ) ! Rồi bây giờ nhìn người đó xưng Cha, cũng là mình (nghe không rõ) ; người đó xưng Thầy, cũng là mình nữa,(nghe không rõ)

… từ bầu không khí thương yêu và tha thứ, mình thấy khác biệt, đâu có tịnh được? Còn động mà! Nhìn người ta, rồi suy nghĩ, “Người này tà hay chơn?” Đó là động, rầm, rầm, rầm, rốt cuộc không thâu được kết quả! Thì có nhiều người niệm Phật, niệm Phật tùm lum hết, cũng là không có kết quả! Đóng cửa rồi, có một cái cơ duyên đến thì mình thả lỏng mình hòa cái để học cái đó là cái gì? Nhìn vô phòng thí nghiệm mà chúng ta không hòa mối này, mối nọ để phân chia, mối này mối nọ để tiến lên, sắp đặt cho nó có trật tự, thì làm sao mà có kết quả được?

Cho nên ngày hôm nay các bạn cũng như bước vô trong cái nhịp cầu thí nghiệm, nhịn nhục học hỏi, minh giải và tự thức nó rõ ràng. Thì mình, bữa đầu có hơi lộn xộn, để bữa nay bắt đầu bữa thứ nhì, thì các bạn sẽ thấy lần lần cái cống cao ngạo mạn của mọi người và sự tăm tối cuả mọi người nó sẽ từ từ biến mất, không còn nữa!

Tui thường nói, tui đã thấy Trời Phật rồi, ông Cha kia chưa thấy Trời Phật, đó, là làm ngay cái tâm mình là mình tu tiến nữa, thì bên trong mình hạ xuống để mình học, để mình coi như thế nào. Tại sao tui xin ông cha, tui vận dụng mọi khả năng sống chung với mình, nói giỡn nói cợt với mình rồi nó đem ra cho (nghe không rõ) chớ không phải giỡn cợt rồi thôi. Rồi hỏi chớ, “Mình có làm được cái đó không? Nhìn chưa? Cả đây là nhẹ dạ về địa phương nghe người này, người nọ nói, ‘Đó là tà’; nhưng mà tui đâu có cần kiếm tà làm chi? Tui kiếm chơn! Là chơn gì? Chính tui! Với sự sáng suốt của tui, vẫn dụng sự sáng suốt của tui, mà đã thấy rõ sự sáng suốt của tui với cả Càn Khôn Vũ Trụ là một, tui mới cứu được tui và cứu tất cả mọi người!” [mp3.1-10:24]

Thành ra, “Mọi khía cạnh nào tui cũng phải học, phải tự học, nhìn để học, nghe để học!” Nói rồi phải nhận lại những gì người ta nói để mà học, chớ không phải nói một chiều thôi! Người ta nói mình phải học! Bây giờ Cha Nhẫn Hòa nói bậy thì có lúc tui phải nói bậy để tụi con trách móc; rồi đây mới nhận lỗi của Cha!

Tại sao phải làm như vậy?

Người ta sáng suốt, người ta phải làm như vậy để người ta thấy rằng con người phải nhận lỗi mới có cơ hội học hỏi và tiến hóa. Con người cống cao ngạo mạn không chịu nhận lỗi, đó là tự nhận chìm mình mà thôi; chớ mọi người kính Cha Nhẫn Hòa là Cha, mà tại sao Cha Nhẫn Hòa hay đi xin lỗi? Đối với đời người là cao lắm; tại sao phải đi xin lỗi? Nhưng không! Luật là luật! Cha dạy con làm như vậy, mà cha làm bậy thì cha vẫn ờ tù. Đúng không?

Đó là đúng, đúng luật là nó như vậy. Cho nên, chúng ta làm cha ở thế gian, đánh con quá thái, cảnh sát nó cũng bắt bỏ tù! Quyền làm cha dạy dỗ , được quyền dạy dỗ, mà làm quá là phải ở tù! Mà cha trần cũng vậy, làm quá cũng phải bị ở tù;Phật cũng vậy, Tiên cũng vậy! Tất cả đều có luật! Mà nhân gian con người đã mang cái xác này là ôm tất cả trọn bộ luật xuống thế gian, mà không thực hành đúng luật là nó bị lệ thuộc! Ta ôm tất cả bộ luật, mà chúng ta ngồi thiền, chúng ta khai thông, thì chúng ta nhìn thấy bộ luật trong đó rồi, chúng ta đâu có dám làm bậy nữa? Càng ngày càng sửa thì nó càng tươi tắn, vui vẻ, hòa đẹp; chớ nhiều người tu thiền nửa chừng nói, “Thôi, tui không cần tiền! Tui dụng pháp tâm thôi!” Pháp tâm ở đâu; pháp tâm ở đâu? “Tui không cần; chỉ có pháp tâm là đủ rồi!”

Cần ăn nè, cần ở, cần mặc, cần mượn xác để suy tư, cần mượn xác để hưởng ngũ vị nè! Mà nói “Tui không cần thân pháp!” [mp3.1-12:43]Cái đó là cái lỗi lầm! Thân với tâm phải đi một lượt, đi đôi, đó mới là tu.

Cho nên, xây dựng tiến hóa nó phải như vậy! Luật là luật, không có thể bỏ luật!

“Khi tui bắt được cái tâm rồi, tui không cần ai hết!” Cái đó là sai rồi! Tự mình hành hạ mình, tự mình cô lập mình, và mình không có tiến.

Cho nên, cái Vô Vi phải học; đa dạng, phải hạ mình mới học được nhiều thứ. Ta nói, ma quỷ nó tới nó thị oai với mình,mà mình tự tâm học hỏi thì ma quỷ cũng thành ra người hiền, không cần phải chửi mắng, không cần phải đánh đập! Vô Vi là nhẫn, nhịn nhục để học hỏi; nhưng mà chúng ta có pháp; pháp đó là luật, rồi đánh đổi tất cả những gì suy yếu trong nội thức, ô trược và trở về với thanh nhẹ.

Phải nhớ nắm cái pháp! Không nắm cái pháp là nguy hiểm.

Nhiều người nói, “Tui nắm được cái tâm pháp rồi, tui không có sợ nguy hiểm!”

Tâm pháp là lớn rộng vô cùng; trong không mà có, trong có mà không; bất cứ giờ phút nào cũng có thể tà pháp xâm chiếm, nếu thiếu vững, cho nên cơ thể không yên, tâm trạng không mở, mà xưng “Tâm pháp” thì có ngày nào nó cuốngcuồng theo dòng sông, rồi khổ biết là bao nhiêu! Đi một vòng đó, chừng nào mới trở lại? Cho nên, nhiều người tu Vô Vi đã thấy thông minh và trở lại với một phần sáng suốt, nhưng mà chưa thấy Tiên, Phật! Nó bù rồi! Sử dụng khả năng sẵn có của chính mình, sáng suốt này, rồi bị khổ quá mà quên tất cả! [mp3.1-14:44]“Chứng minh rằng không có Phật, không có Tiên, không có Trời, không có ai hết đó! Chỉ có tui thôi!”

Cái đó thuộc về (nghe không rõ).

Cho nên, trên đường tu chúng ta phải học hỏi rất nhiều, chư Tiên, chư Phật đã thành đạo và chứng minh cho chúng ta thấy đường đi nước bước; mà nếu chúng ta tự trị và hủy bỏ tất cả những gì, mà lấy một chút thông minh sáng suốt chèn ép mình, chớ không phải giúp đỡ thiên hạ. Mình chê là không có, là tự nhiên chèn ép mình! Bởi vì xa xưa đâu có cái loại mà lưu manh phản trắc nhiều như vậy? Mà bây giờ lưu manh phản trắc nhiều lắm! Nó lưu manh, kẻ lưu manh, tự làm lưu manh, tự phản trắc lấy nó; là người ta thấy hết rồi! Thấy rõ chỗ đó không? Mà nó còn chưa chịu ăn năn nữa!

Hồi xưa không có cái luật đó! Hồi xưa đi tu khổ lắm, bước vô trong cái trật tự, bước vô trong cái kỷ luật, rồi từ đó tiến,mới tháo gỡ được! Cũng như hỏa tiễn, lên một bậc thì bỏ một cái vỏ, lên một bậc thì bỏ cái vỏ trần trược! Cho nên, đừng có cống cao ngạo mạn mà tự hại lấy mình! Luật, thì cái đó nó ôm luật; không sài luật thì luật sẽ giết nó! Cho nên, tất cả phải hiểu rằng chúng ta đang ôm luật, chúng ta phải tận dụng luật, đi đúng luật thì chúng ta không có bị nữa.

Có bộ đầu thì phải có Trời; có hạ giới là phải có âm phủ; có trung giới thì có nơi làm việc của Càn Hhôn Vũ Trụ. Thượng,trung, hạ trong thể xác chúng ta đều có trật tự, đồng làm việc chung hết: tim, gan, tì, phế, thận, 5 bộ phận, 1250 vị tì kheo đồng làm việc. Mà nếu chúng ta không chịu giáo dục, không chịu chia xẻ cho những phần đó, thì không bao giờ chúng ta tiến! Ta biến chút sát khí, ta ôm ta chia xẻ cho người đời, và chính ta không chịu chia xẻ cho ta, không chịu tu, không chịu hành, cứ nghĩ mình là tiền kiếp là ông gì, ông gì; rồi bỏ phế mình, tiến không được!

Cũng như trong cái nhà 5 người, mà có 1 người tu, 4 người không tu là thấy lộn xộn rồi! Mà huống hồ gì trong thể xác chúng ta có 1250 vị tì kheo, có Lục Căn Lục Trần; mà mình Chủ Nhân Ông không còn, dưới nó không tu; [mp3.1-17:13]thì tới giờ tu, tới giờ nghe minh triết thì nó ứng chung chút vậy thôi, rồi nó la, nó bày chuyện bậy!

Cho nên, phải niệm Phật toàn than! Cái gì mình gặt hái tới ngày hôm nay được đều nhờ niệm Phật! Rồi mình phải truyền cái ý đó cho tất cả vạn linh ở Tiểu Thiên Địa đồng niệm Phật, thì nó mới đồng thanh tương ứng, đồng khí tương cầu, nó mạnh mẽ vô cùng! Hòa ái tương thân với mọi giới, là bên trong nó phải lo, từ giờ phút khắc nó cũng phải lo tu niệm chớ không phải nói, “Tui thành đạo rồi, tui không cần; tui thành đạo rồi, tui không cần thiền, tui bừa bãi, tui đi chơi tự do, sống hiện tại của tui!”

Nhưng mà, “Hiện tại tui là gì? Hiện tại tui đang dẫn tui đi xuống thay vì đi lên!” Phải hiểu cái chỗ này. Cho nên nó có khó khăn, người đời khối óc rất lớn có thể tiến tới vô cùng, mà rất hẹp thì tự thị và cống cao; nó chỉ có giới hạn bao nhiêu đó thôi, không có thêm được; thì rốt cuộc cái tuổi tác mới trả lời, mới đặt cái câu hỏi: “Mày không cần nghiệp than? Trí tuệ Mày bây giờ phát triển tới vô cùng, xứng đáng là một vị Phật; rồi bây giờ thân thể Mày thế này, làm sao Mày cứu độ chúng sanh?”

Cái xác nó hỏi lại: “Tui không cần đại nguyện nữa! Tui không cứu rỗi chúng sanh; tui cứu tui!”

“Cứu ở đâu? Tụi tao sắp chết rồi, làm sao cứu Mày?” Thấy không? (nghe không rõ) Cuối cùng nó là trách, nó trách móc, cũng như câu ông gì mà ở ở xứ Cộng Sản đưa ra, ổng nói, “Sống như tu ,mà khổ như tù đó; nói năng như lãnh tụ, tới chết mới biết mình ngu!” Không lo cho ta, không lo cho bản thân, thì xứ sở không bao giờ yên, bản thân mà cũng không lo, là tiêu rồi! Phương tiện này kia, kia nọ không lo; tới khi cần dùng là lại không được!

Cho nên nhiều người không hiểu, rồi học được 3 mớ, rồi nói là “Tui thông minh!” Từ tự bán cái thông minh đó đi, rồi càng ngày càng mất thông minh và không vun bồi cái thông minh trở lại! Thì sự thực chất sáng suốt để làm việc cho cộng đồng nhân loại ở tương lai; cái điều đó là điều quan trọng!

Từ hôm nay chúng ta lại đi tiếp,

Hồi 12, Dạo Cung Đông Hoa lắng nghe Đông Hoa Đế Quân xuất pháp, và thấy đông giá ngày 9 tháng 10 năm kỷ mùi, năm 1979, thơ :[mp3.1-20:04]

“Sử thế vô kỳ đảng hữu trung

Nhân nhân lạc thú tổ Tây Đông

Thiên đàng đại lộ nghinh nhân sĩ

Địa ngục ân sanh quỷ kế thông”

“Trung du đạo sống chớ coi thường”: đó, cái đạo mà các bạn hành hằng ngày đó, nhiều khi thấy có nhiêu công chuyện à,mà ông đâu có khỉ gì? Có cái Soi Hồn, với Pháp Luân, Thiền Định, mà nó cứ đổ thừa cái pháp này là của ông Tám! Pháp của nó, mà nó làm cho nó thông; nó chưa thông mà nó đổ thừa ông Tám! [mp3.1-20:38]

“Bảo kẻ đam mê chạy khắp phương”: Đó, khi mà mình coi thường pháp rồi, mình bao kẻ đam mê chạy khắp phương, chạy tùm lum hết trọi.

“Thiên Đàng đại lộ mời nhân sĩ; Địa ngục âm mưu quỷ dẫn đường”: Thiên Đàng đại lộ mời nhân sĩ: ráng tu để đi đến, thầm tu, thầm tiến để đạt tâm pháp, giữ tâm tu tiến để nhập Thiên Đàng; đại lộ để đi, nhưng mà Địa Ngục âm mưu quỷ dẫn đường! Bày cái này, cái kia kia nọ, là chỉ có quỷ dẫn đường, mà thôi, không có tiến được!

“Kế Phật diệu pháp của đạo sống ở đời”: là ở giữa, không thiên lệch về một bên nào, kẻ đó sẽ được mọi người hoan nghênh, không đặt oán hờn, không bị coi là thù địch, giống như đường lớn ở cõi Thiên Đàng, ngã nào cũng thông đạt, không hề gặp trở ngại! Kẻ tuân theo con đường trung dung, tất cả những ngã bế tắc đều dễ dãi, dễ dãi vượt qua!

Vì Đông Phương được kẻ khác trấn quân bình, nhường lối cho đi, soi mình lại thấy trên Trời không thiếu bọn tiểu nhân, có nhiều quỷ chước, ma thuật luôn luôn dùng kế này kế nọ để hãm hại người hiền lương.

Hiền lương trung hậu như thọ thợ săn, ở trong rừng đào hầm, đặt bẫy, khắp nơi hãm hại cầm thú chim muông; nhưng chính vì bọn quỷ kế đặt quá nhiều hòng bẫy nên cứ khiến chúng bị sa vào bẫy hoặc chết uổng mạng. Cho nên, tục ngữ có câu: “Bắt rắn bị rắn cắn, bắt cọp bị cọp ăn”; còn ta thì cho rằng hại người thành hại mình, đó là nghĩa tâm thư sách của Trời Đất dạy, là chân lý muôn đời bất di bất dịch như cảm ứng, tâm sách thái thượng có nói, “Họa phước không có cửa,chỉ do người tự chuốc!” “Thiện ác quả báo như bóng theo hình, hẳn là cũng cùng một ý như đã nói ở trên vậy. [mp3.1-23:07] Ta có lời khuyên nhủ chúng sanh rằng phải lo cứu giúp người thật nhiều, rồi mới mong được kẻ khác giúp lại mình; đó chính là chân lý nhân quả báo ứng; chớ kinh thị bậy bạ.

Bữa nay đã tới giờ dạo Thiên Đàng, Dương Sinh mau lên đài sen.

Những lời chí lý của ông Tế Công mà nói ra, luôn luôn người tu phải giữ trung dung để thăng hoa, chớ không phải ôm cái này, bỏ cái nọ, đả kích bên này, đả kích bên kia, không làm được cái gì hết; rốt cuộc là tự hại mình, mà thôi, làm cho cái hồ nó không có phẳng lặng, nước nó không có trong, nó tịnh, cái phẩm giá mình lần lần sẽ mất đi!

hy sinh (nghe không rõ) để sửa soạn xong, kính mời ân sư lên đường! Xin hỏi ân sư bữa nay Thầy đưa con đi thăm những nơi nào trên cõi Thiên Đàng, chứ thật bữa nay chúng ta đi dạo thăm cảnh trời Ngũ Lão cư ngụ bên ngoài 33 tầng trời, tức là Đông Phương Hoa Đế Phương, hay Mộc Công Tây Phương Hoa Đế Phương, hay Kim Mẩu Nam Phương Hoa Đế Phương, hay Hỏa Tinh Tử, Bách Phương, Bách Phương Hoa Đế Phương, hay Tiểu Tinh Tử; Trung Hoa Đế Phương,hay Hoàn Lão, đó là những tinh hoa nguyên linh của Nguyên Lão là thủy tổ của ngũ hành: Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ. Chính khí phát xuất từ đó, rồi sau hóa sinh thành giống người, cùng muôn loài động vật, thực vật.[mp3.1-24:55]

Cho nên, nhiều người ở thế gian mang cái nguyên lý của: Kim Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ; mà nói tới Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ nó không biết là cái gì? Kim là cằn cỗi, cái cây nó chạy về đó; Mộc là hành gan, còn thân nó mới trở về đó; Thủy là thận, là nó chứa nước; Hỏa là do tâm; Thổ là do Tỳ; 5 cái bộ phận đó mình nắm ở trong cơ thể, mà tu chưa có am hiểu, không am hiểu 5 bộ phận đó nó khó tiến lắm! Cái miệng niệm “Nam Mô A Di Đà Phật” rồi một lần nó đi tới thanh nhẹ rồi, tới đó nó tự giác ngộ cái nguyên lý của Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ; trước hết là cơ tạng này mình đang điều khiển rồi, mà những màu sắc đó nó sẽ biến hóa đến vô cùng với khả năng đó, vô cùng đang biến diễn ở trước mắt chúng ta, nghĩa là hoa quả, vạn vật là vật chất chế tạo tiến hóa, cũng là nằm ở trong Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ mà thôi, không ngoài cái đó! Thiếu một món là không có sản xuất được cái gì hết trọi.

Mà chính chúng ta đã nắm cái huyền cơ đó, mà cũng không thấy! Nói đến Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ là bỏ ngoài tai đó;không hay, không thấy cái Thổ mình, không thấy cái Gan mình, không thấy cái Bao Tử của mình đang làm việc cũng như Vũ Trụ này, mà không biết; cho nên mê muội thị phi hướng ngoại, lo chuyện bề ngoài; căn bản ở trên trong không chịu lo, rồi hướng bên ngoài rồi cái, “Tâm tui, ô, tâm tui thấy tui yêu mọi người, Cha, tui gặp được tâm pháp rồi!”

Không phải vậy!

Nguyên năng của mình, mình không hiểu, chưa tận độ nguyên năng, chưa khai mở nguyên năng, làm sao biết được giá trị của tâm phá? Cho nên các bạn tu đây rồi lần lần, lần lần ráng thiền, từ đó nó bật ra rồi mới thấy rõ ràng: trước hết nó phải học nguyên lý của “Nam Mô A Di Đà Phật”; rồi đi tới Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ; từ đó mới soi sáng lần lần, các bạn mới thấy sung sướng hạnh phúc! Con người mà hiểu được là mới thấy hạnh phúc; mà không hiểu đó, không bao giờ thấy hạnh phúc! [mp3.1-27:17]

Phải hiểu, nếu các bạn bước vào đây tu đạo rồi các bạn sẽ hiểu; hiểu những Cha nói thương yêu, hiểu Thầy nói thương yêu!

Khi các bạn thấm thía vào sự thương yêu, thì các bạn mới hiểu được, “À, cơ năng của Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ của tui nó đang phục vụ cho tui, đang làm việc liên hệ với cả Càn Khôn Vũ Trụ, mà dưới quyền điều khiển của tui; thì tui mới tìm ra ai đã tạo ra cái đó? Té ra Đấng Cha Lành, nghĩa là vô hình, vô tướng, vô cực, sáng suốt tiến hóa mà hỗ trợ cho chúng ta phát triển bất cứ giờ phút khắc nào!

Chúng ta là người phản bội! Lúc đó ta nghiền ngẫm rồi chúng ta mới thấy sự thương yêu của chúng ta thấp hèn quá: yêu vợ, yêu con, yêu trong ích kỷ, mà không yêu nhân loại, mà không yêu toàn thể Càn Khôn Vũ Trụ! Cái trí tuệ quá thấp hèn! Nhìn nhận tội lỗi mà học thêm, mà khai mở ra! Cũng một kiếp người vô cùng, mấy chục tuổi rồi, mà cái gì cũng không hiểu hết! Tiếc thì tiếc, “Phải chi tui biết cái pháp này sớm thì tui tu sớm rồi, tui được biết bao nhiêu!”

Nhưng mà cố gắng hơn là không có! Cố gắng đi! Lo tu đi rồi sẽ thành, trọn vẹn trong ta, chớ không có ở ngoài; không xin ai! Nó đã có sẵn hết trọi rồi, bài vở sắp đầy đủ cho chúng ta học; mà không chịu làm, thì tự mình lạc vào cảnh bơ vơ và không tiến! “Tui nói tui hay, tui giỏi” mà giỏi chỗ nào, hay chỗ nào đâu mà còn có cái sợ chết? Thấy còn sợ chết, chưa quán thông, chưa hiểu rõ, chưa biết nguyên lý của Càn Khôn Vũ Trụ, là vẫn còn tăm tối và bơ vơ!

Chính khí phát xuất từ đó, rồi sau hóa sanh thành giống người cùng muôn loài động vật, thực vật. Muôn loài vạn vật trong Vũ Trụ đều do khí ngũ hành sinh ra, cho nên gọi là Ngũ lão. Bữa nay mình phải mau tới Cung Đông Hoa. Mới hôm nào cũng chỉ viết, “Thiên Đàng Du Ký,” thấm thoát giờ đã tới giai đoạn hai, gánh nặng trên vai (nghe không rõ) đã trải qua nhiều khổ cực gian lao, tinh thần mỏi mệt, chớ lắm lúc muốn rất hiểu điều đó cho thấy rõ nhìn, nếu Con một mực tâm thành, việc lên trời tuy rất khó, song sẽ chẳng khó. Cũng chẳng sợ gì nạn ma quỷ tới cửa đạo, vì gặp quỷ không cho là quỷ, quỷ tự mất; thấy ma chẳng tin ma, là tự diệt, ma tự diệt. Muốn phổ độ chúng sinh, tất nhiên thân mình khó tránh nổi sự chà đạp; tài năng phải được trui rèn mới sáng chói! Trời giúp đường lối, chỉ cần gánh mỏi mà thôi. [mp3.1-30:27]

Đã tới Cung Đông Hoa, Dương Sinh xuống đài Sen.

Dương sinh: Phong cảnh tươi sáng biết bao, khắp nơi cây cối sum xuê, đủ các loài kỳ hoa dị thảo, trong ao sen đua nở, cá vàng bơi lội không nhiễm một hạt bụi nhơ, quả là thế giới đào nguyên, cung điện lớn phía trước trên đề 3 chữ: “Đông Hoa Cung” nhìn nguy nga tráng lệ khiến người ta phải kính nể.

Tế Phật: Dương Sinh chuẩn bị ra mắt Đông Hoa Đế Quân.

Dương sinh: Cảnh Tiên này khiến lòng người yên tĩnh như mặt nước lắng trong, quên hẳn tất cả sự ồn ào ở cõi thế gian vây bủa quấy rầy. Các Tiên đồng nhởn nhơ vui đùa để Tiên chân không lo lắng, sung sướng biết là bao nhiêu! Vào trong Điện thấy một vị Tiên già, ngự giữa biển gặp luồng ánh sáng lung linh, cảm giác tâm thần thư thái cùng thoải mái để thử thách

Dương sinh: Cũng chỉ viết sách, Bữa nay theo Thầy tôi thì Thầy tới Cung Đông Hoa, kính xin Đông Hoa Đế Quân chỉ giáo cho.

Đông Hoa Đế Quân: Dương sinh hãy đứng lên, húy thánh thiền đường, phát huy truyền bá, Văn Hoa Đông Phương khuyên răn được người đời nhiều không hết, không kể hết, công đức quả là vô lượng. Dân chúng trên đảo húy đài loang, được hưởng nhiều ân phước, sống đời tự do. Tôn giáo phát triển khắp nơi phải đều thay trời mở các thánh đường, dạy những điều thiện, lần nay tiên sinh lại được trời nhìn tới, ban sách, viết sách Du Ký minh khai để phổ hóa chúng sinh, thực quả là vinh hạnh, văn hóa Trung Hoa cũng thuộc tinh thần văn hóa Đông Phương, tui lại cai quản luân trí toàn cõi Á Đông, cảm thấy trách nhiệm quá nặng nề mà đường đi tới lại quá xa xôi.

Dương sinh: Tinh Hoa Đông Phương do Ngài Mộc Công khai sáng, kính xin đức Đế quân giảng giải rõ cho.[mp3.1-33:00]

Đế Quân: Ngũ lão có 5 đức, Phương đông nhân ái, Phương đông là nhân ái; Phương Tây nghĩa khí, trung ương là chính tâm; Phương Nam là lễ giáo, phương pháp trí tuệ hóa thành ngũ thường, của nhân loại là Nhân, Nghĩa, Lễ, Trí, Tín. Phương Đông gió, đất, mộc này đã trải qua vô số sự hỗn độn ban đầu, nên đã thành lão bộc đầu, còn gọi là Mộc Công. Mặt trời mọc Phương Đông gọi là Thái Dương, ánh sáng mặt trời tỏa chiếu thế giới sáng sủa; cho nên mặt trời mọc là sinh, mặt trời lặn là tử. Thần tạng gan của nhân loại trên trái đất do tui cai quản; nếu gan hư, cây khô ắt sinh bệnh, tiêu tan. Kính xin hằng ngày chạy Đông, chạy Tây lao khổ quá độ, cuối cùng từ Đông trở Tây, sinh ở Đông mà tử ở Tây.

Cho nên có câu nói: Phương Tây là Tây Thiên, tức về Phương Tây, về Trời Tây được hiển thị bằng hình ảnh mặt trời lặn phương Tây.

Dương sinh: Kính xin đức Mộc Công kể lại tiểu sử của Ngài Đế Quân do tâm thân hóa thành lấy mật để sống, cây cối mọc thành rừng ở chốn thế gian, đều do tui hóa thân như cây làm đũa, gỗ làm bàn ghế, giường nằm, củi đốt, thậm chí đến cả cây bức ván cờ, các pho tượng thần thánh thảy đều làm bằng gỗ do chính Đông Hoa hóa thành, và người Phương Đông đã đem sử dụng thật là rộng rãi. Nhơn vì hiện tại Kiêm Mẫu một mực ngay thẳng phổ độ các nguyên linh thêm có phương Tây giúp đỡ muôn vật ở thế gian đi vào kỷ nguyên, thế giới Kim Ngân như luyện kim, như đồng hồ, giường, tủ, bàn ghế, bút viết, đĩa muỗng, chén đũa, nhà cửa, tàu bè, xe cộ, máy bay đều tiến bằng kim loại, cho kim loại là quý giá. Nhân loại đã từ đời sống thiêng liêng tới lên đời sống kỹ nghệ máy móc, Tây phương. Hình ảnh Mộc Công dần dần bị lu mờ chìm vào quên lãng tại các đô thị phần đông không còn cây lớn, chỉ thấy trồng nhiều cây nhỏ trong các chậu mà thôi. Do đó, đời sống đã trở thành khô khan, cằn cỗi; mỗi khi gặp được ngày nghỉ, dân chúng ùn ùn kéo nhau ra ngoài thành phố tìm kiếm Mộc Công để hưởng thụ cảnh tươi mắt sáng của Đại Tự Nhiên.[mp3.1-36:15]

Mộc Khí tức là khí sớm mai, khí tinh khiết, có thể so sánh với khí trong lành của mùa Xuân, chỉ tiếc rằng người đời quá đắm chìm trong cảnh tửu sắc, của cải thiếu góc đạo của cây cối, không khô cằn, rữa nát. Khí của cây cối đã mất nên người đời mắc các chứng bệnh thuộc về ngũ tạng càng ngày càng nhiều,

Dương sinh: Đức nhân của Mộc Công quả lớn lao vô cùng, thấy rõ chúng sinh làm cách nào học tập được mộc nhất để mà tu đạo vậy, tu đạo đây?

Đế Quân: Vì mong cứu độ chúng sinh dưới gầm trời, Ta nay đặc biệt chỉ phép tu hành như sau, mọi người đều sinh ra từ khí ngũ hành, sau vì chìm đắm trong cõi phàm trần, tinh thần hao phí quá nhiều khiến cho ngũ khí chẳng thể nào triền miên nổi, cuối cùng không trở về được nguồn cội, đem khí nguồn gốc ném vào ngũ thể, khiến cho ta hoảng, tiên thể quần chân biến thành thân xác huề cục, nhân khí khuếch tan vô phương trở về chỗ đứng ban đầu. Tui nay đặc biệt lấy khí nhân đức của Ngũ Lão ban phát cho chúng sinh để cứu độ họ, thứ nhất, giác pháp Đông Phương thuộc Mộc, ở trên trời gọi là niên, tức là Nguồn Cội, ngũ sắc thuộc thân tức là tâm. [mp3.1-37:57] Ở dưới đất 4 mùa: xuân. Thanh đế, tức vui sanh hóa xuân, xuống cõi thế gian là phục hi, nhân lưu ngũ thường thuộc nhân, nhân thân chủ về gan, và gân ngũ giới chủ về giết chóc, nguyên nhân tán loạn, mộc khí tự hiểu biết được như trên là vì mộc xưa nhà tre, nhà gỗ, nay thay bằng cốt sắt xi măng, nhà lầu, cao ốc, sắt đá cứng cỏi vô tình, không bằng cây rừng rất giàu sức sống, dâu tre thay rào sắt, có thể ngăn cản được sức tấn công từ ngoài vào, song lại tự giam mình ở chính giữa, vì sống ở trong phòng bọc thép, trên lầu cao, cơ hội tiếp súc với ánh mặt trời giảm thiểu, cho nên mộc khí mất đi. [mp3.1- 39:04]

[mp3.2]

Đức Thầy: Như lai nguyên, nguyên là cội, là nguồn, là sự tròn trịa ngũ thường của Trời là nguyện. Thanh lợi, tình canh thì nguyên là cội nguồn của nguồn gốc, Nguyên Đán, ngày đầu năm, nguyên thủy lúc ban sơ, nguyên bản lúc ban đầu. Người đời nay yêu thích hư vinh, chẳng chuộng gốc, thiên đầu cơ để tính chuyện thủ lợi, kinh doanh không có bỏ vốn mà mong kiếm lời nhiều; ký chi phiếu không tiền bảo chứng, thiếu tiền liền tính chuyện man trá; có tiền tính chuyện lợi dụng chôn vùi bản tính; có lắm kẻ chẳng lo giữ gìn, tính tình sửa soạn, son phấn áo quần cho đẹp mắt, thế tạo thuốc giả đánh tráo luộc giữ nguyên vỏ. Không khí nước bị ô nhiễm, chẳng thể phục hồi được nguồn cội trong sáng, mới mẻ, cho nên nguyên khí bị mất đi.

Sư thứ 3, sân dân, mùa xuân là mùa đầu của 4 mùa, ngũ sắc thuộc về màu xanh, trong cơ thể con người thuộc về gan, vào tiết sương gân giảng, vạn vật sinh trưởng mạnh mẽ, vận hành cái thứ tự theo thiên đạo. Cho nên không thể coi 4 mùa đều là Xuân mà phải chia ra làm 4 mùa: Xuân, Hạ, Thu, Đông; bày ra cảnh thay cũ đổi mới dưới gầm trời. Người đời nay sương tình phát triển mạnh mẽ, mê dục tính sớm nảy nở, chưa lớn đã bẻ, chưa chín đã ăn, để lớn nhưng mau tàn. Cho nên tuổi thanh xuân sớm dứt đoạn, chưa già đã suy yếu, toàn thân xương đau nhức, nhưng mà Trời vừa mọc phương Đông, đã vội chìm phương Tây, gió mùa Đông thổi tới, khí lạnh tràn về, người phản bội ý trời, gân cốt suy đồi già nua, khí quản tắc nghẽn, tay chân rã rời, mỏi mệt đều là do gió Xuân mất khí nhập vào thân. [mp3.2-02:46]

Thứ 4, đức nhân giới sát, ngũ thường gồm Nhân, Nghĩa, Lễ, Trí, Tín. Ngũ giới gồm : chém giết, trộm cướp, đông dâm dục, bậy bạ, rượu chè, đông phương thuộc nhân đức: nhân giới sát chỉ có những kẻ bất nhân mới ham chém giết, trời vốn hiếu xuân kiên cử sát sanh, người và vật đều tiếc mạng sống mà cầu cõi chết. Như bầy kiến nhỏ bị lăn xuống nước vẫn cố giành nhau ngoi lên bờ huống mạng sống của con người, chẳng có quan hệ với Trời sao? Phàm những kẻ dùng giao bứt miệng lưỡi, sát hại kẻ nhân đức hoặc gài bẫy hại người hiền lương đều là phi nhân, thất đức. Sát khí thịnh mà nhân khí ít, cây cối gặp sự chém giết, cành đứt khô héo, kẻ nhân đức thì sống thọ, kẻ bạo ngược thì chết yểu, giận làm thương tổn tới gan, y học đã chứng minh điều này,

Sở dĩ người đời ham chém giết khiến cho bọt khí tiêu tan, chẳng sống được lâu, như một kẻ phạm tội giết người trước sau cũng bị hình phạt xử tử, chặt cành cây kẻ khác đang trèo, sẽ có lúc bị kẻ khác chặt cành mình đang leo. Hành động bất nhân gặp quả báo, bất nhân chẳng chút sai lệch, trên đây là nguyên lý tương sinh tương khắc, của thuật tu tập. Mục đích chúng sanh níu giữ được tâm quý trọng sự sống ắt sẽ được sống lâu. Còn hành động bạo ngược ác, đậy chôn cái lý của sự tu đạo đều nằm trong lẽ này, hợp đạo thì nên, thất đạo ắt bại. Chúng sinh phải giác ngộ điều đó. [mp3.2-04:50]

Dương sinh: Cảm tạ Mộc Công đã phân tách rõ nhiều khía cạnh của chân lý, để giáo hóa chúng sinh,

Đế Quân: Tui hướng dẫn lương thiện sinh để quan sát thắng cảnh Đông Hoa để thấy rõ sự ảo diệu của tạo hóa.

Dương sinh: Cảm tạ Đế quân đã ban ân phước (nghe không rõ) cơ duyên may mắn,

Đế Quân: Mời đi theo tui, 2 vị phải nhìn con đường rộng mênh mông kia, nào những cây cối chen chút hoa cỏ dược thảo, rau, đậu vv..vv.

Dương sinh: Khu vườn đó giống hệt một khu nông trường rộng lớn trồng đủ loại: nào các loại thứ cây ăn trái, các loại lúa mạch, lúa mì, lúa nước mơn mởn, nõn nà cả một thế giới xanh tươi. (nghe không rõ) học màu sắc của thứ nào thứ đó đều tỏa ra một sức sống mãnh liệt, phong cảnh Đông hoa quả là quá trình tốt tươi, xứng đáng là vị chúa tể cai quản về thực phẩm để nuôi sống trần gian, các loại lúa và rau là lương thực của loài người được dược thảo là để chữa lành bệnh nhân loại, hiện thời Đông hoa ân ban thật quá nhiều,

Đế Quân: Các loại lúa và rau là thực phẩm cơ bản để nuôi sống nhân loại, tui đã tưới linh khí xuống để cho các thứ đó sinh sản lớn hơn, cung ứng cho người đời dùng làm vật thực cần thiết cho lục phủ ngũ tạng; các loại thực vật này, lúc lớn lên sẽ hy sinh tính mạng nhỏ bé của mình để cung cấp thức ăn cho nhân loại; chúng đã tập trung sinh mệnh để làm thành thánh mệnh tức đại mệnh của loài người cùng loài vật. Đó, chính là tinh thần chí công vô tư, Trời ban vật thực để duy trì sự sống của con người; vậy mà con người hết ngày này qua ngày khác báo đáp lại bằng hết tội ác nọ đến tội ác khác; thì quả là chẳng xứng đáng chút nào!

Một hạt lúa lúc sống biến hóa thành hạt gạo trắng, khi chết nuôi sống biết bao sinh mệnh. Do đó, có thể nói là hạt thóc chết đi tức là kiểu thoát xác, nhởn hồn, sống qua nơi thể xác khác, gọi là tử; song thực ra vẫn sống mặc dù chẳng thấy có vẻ thiết thực chút nào, như một kẻ già nua chết đi thì người đó sẽ ngày chết, bởi vì khi những hài nhi trai gái chào đời chính là lúc đời sống mới của họ lại tiếp tục tái sinh. Đó chính là thể xác chết đi trong tinh thần còn lưu lại tại thế, cũng như họ sau khi thoát ly xác thịt, trở lại cõi Trời sống tiêu giao; như bữa nay Dương sinh đã nhìn thấy sự sinh hoạt, nơi này hoàn toàn sống động đẹp đẽ, [mp3.2-08:17]

Do đó muốn được hưởng phước sung sướng như thế này hẳn là lúc sống ở dương gian phải là tu sữa. Người đời đều có chân bản tính này, hôm nay đặc biệt trình bày về phương pháp làm cách nào để đạt được công trình ấy, xin hãy đọc cách thức chỉ dẫn dưới đây:

Thứ nhất, Đông hoa là sinh mệnh, buổi sớm mai từ Đông phương phát khởi lên, người ta ai mà chẳng theo đó tỉnh dậy rời khỏi giường, nếu như lại tiếp tục nằm giường thì chẳng thể hưởng đặng khí ban mai trong lành, mà toàn hít thở tử khí trần trược, bởi vậy, nếu lìa bỏ Đông Hoa thì càng tiến tới sẽ càng xa lìa,

Thứ hai, ánh sáng huy hoàng của Đông hoa tỏa chiếu khắp trần gian, chẳng chiếu riêng ai, vậy thì ta có hấp thụ được chút nào nơi nguồn cội trái tim không?

Thứ 3, kẻ khác thăng hoa phát tài tiến bộ còn ta liệng đã lột sạch được tâm quá nặng cùng mắt được nào để khỏi còn ý định đạp đổ các kẻ vừa kể ở trên không? Những tia gân máu đỏ tía đầy sát khí, biểu lộ lòng ghen ghét muốn hãm hại người khác, kẻ khác. Như thế, là đoạn tuyệt với linh khí sống động cơ bản, cản trở sự giúp đỡ lẫn nhau để cùng tồn tại, li khai hẳn với linh khí của Đông Hoa giàu có và bất diệt. [mp3.2-10:04]

Thứ 4, tâm giả dối là chỗ không ai nhìn thấy nên được kêu là phòng tối bình thường, những nơi đó sự tình chẳng thể làm cách nào cho sáng tỏ, nên khi gặp khốn đốn sẽ chẳng ai cứu nổi, cây trồng trong phòng tối, không có ánh sáng là bởi vì nó đã đoạn tuyệt với linh khí Đông hoa,

Thứ 5, liệu có được sinh khí mãi không? giận sẽ làm hại gan, khí giận dữ như cuồng phong, bão vũ sẽ tàn phá hoa, cỏ cây cối, lá rụng tơi bời khiến cho yết khí đảo lộn, thần kinh thác loạn, sẽ chết, sẽ chết non chẳng thể sống thọ được, đã phá hủy mất gió hiền, nắng đẹp cùng sự hân hoan đón mừng linh khí Đông Hoa nồng nàn thấm đượm,

Thứ 6, luôn gần gũi rừng cây đại tự nhiên để hít thở không khí trong lành, ăn rau trái tươi hằng ngày, tránh ánh sáng mặt trời, thoải mái tự nhiên, thanh tịnh không nhiễm trần trược, khí tâm thần thêm sáng suốt, khỏe mạnh, linh khí thăng hòa tràn ngập có thể sẽ giữ được mãi vẻ thanh xuân tươi thắm.

Trên đây là 6 phương cách nếu như ai tuân theo được, ắt hẳn chẳng cần tu đạo lớn, hành đức lớn, tự nhiên tương hợp là một, lớn, đạo lớn Đông hoa sau khi chết sẽ cùng linh khí giao tiếp cây lớn bay thẳng về cõi trời, vô cực cùng ta sum vầy, thành tựu được đại đạo vô thượng, người đời tu đạo chẳng có con đường nào là con đường tắt để có thể bảo trì nỗi ánh sáng thanh xuân của tâm cảnh tự nhiên, là tâm trẻ thơ con đỏ, một khi đã hấp thụ được đầy đủ linh khí Đông hoa, chắc chắn sẽ trở thành vị Đông hoa đế quân, Mộc công lão nhân vậy.[mp3.2-12:26]

Khi mặt trời mọc ở phương Đông, vạn vật thức tỉnh, khôi phục lại nguyên khí, cây cỏ đua mọc tốt tươi, hân hoan đón mừng sự vinh hiển. Cho nên phương Đông là chốn khởi đầu cho sự sinh tồn của vạn vật. Người đời lo tính toán cách kiếm ra tiền, sớm tính chiều tính, để cho sự tính toán được sáng suốt, hẳn là chỉ vào lúc ban mai, cây cối sinh trưởng, thời tiết thích hợp, nhất là mùa xuân, cho nên có thể coi trong 1 năm thời vận tốt nhất là mùa xuân, kẻ tu đạo phải học tinh thần Đông hoa thì sẽ tu luyện mới sớm đạt thành. Cây xanh hít khí trời, hút khí đất. còn cây khô lìa trời bỏ đất, từ cây sống biến thành cây chết. Cho nên con người cũng vậy, đứng được thì làm người, gãy đổ thì làm quỷ, chúng sinh có thể nhìn thấy rõ cảnh sụp đổ của đời người, lúc vận số tới hồi kết thúc, do đó còn phải lo ngưng hành động lập công lập đức giống cây sinh cành nảy đốt, mọc đầy rừng đạo, 10 năm trồng cây, cây trăm năm, kẻ sau được hưởng bóng mát, tạo được phúc cho nhiều người, để tránh cảnh xương khô thịt nát, giống như cậy mục chẳng dùng được để chi và cây khi đã khô, biến sống lại e rằng cũng khó khăn lắm lắm.

Xin lưu lại dưới đây 10 bài thơ Đạo để gửi gắm ý trên; mong người đời xem đó mà giác ngộ: [mp3.2-14:27]

“Âm dương động tĩnh bất nan thôi”

“Uổng phí tinh thần khí vọng tiên”

“Đạo tại mục tiền đa tự đạt”

“Châu tàn cúc nội tiểu nhân khi”

“Nhan cư lão hạn tâm thường lạc”

“Trí sư thân sơ trí pháp như”

“Thiên hạ hồn nhiên vô diệu ứng”

“Hưởng phân tôn giáo điển (nghe không rõ)”

“Âm dương động tĩnh mãi không thôi”

“Thần khí tiêu hao uổng cuộc đời”

Tiêu hao uổng cuộc đời ghê lắm, do mình dâm dục nó mới tiêu hao cái đó.

“Đạo ở bên mình hành cách biệt”

“Ngọc nằm trong bụng tưởng xa vời”

“Ngụ nơi ngõ hẹp lòng không động”

“Dạo chốn núi sâu dạ chẳng dời”

“Cõi thế vốn hòa cùng một lẽ”

“Chia lìa tôn giáo mới tin ai”

“Bất cùng phụ mẫu vị sinh thân”

“Khứ mê tu tự khổ tân”

“Bế mục tồn thư giai thiên tị vận”

“Tử tâm cô tọa tận tiên canh”

“Yêu tri động tĩnh ham thiên địa”

“Tiêu thức hồng trần bị phủi tâm”

“Tính mệnh khổ như hành nhất trí”

“Để thời vô ngã diệt vô danh”

“Nguy khốn mẹ cha cũng ráng xin”

“Bởi mê tu đạo cực thân hình”

“Nể tình nhắm mắt càng tăm tối”

“Chấp chi ngồi thiền chẳng rõ minh”

Nếu trí mình còn chấp, ngồi thiền không có thể nào mà sáng đâu!

“Động tịnh đất trời cần hội hợp”

“Mỗi chiều chủ khắc phải tìm tinh”

“Cũng mang tính mệnh chung cùng khối”

“Khi ấy không phân bạn với mình”

“Thân tâm thế sự tính hư danh”

“Đa hiểu mê nhân bị huệ tâm”

“Hỏa hoạn chuyển nhân quyền lợi đắc”

“Chịu luân hồi lô vị áng tiên sinh”

“An tâm biệt tích tầm thân động”

“Sử thi vong cơ nhiệm sự canh”

“Phước cẩn ngộ duyên thường nghĩ quẩn”

“Mệnh cơ vĩnh cố tính viên minh”

“Thân tâm thế sự bốn hư danh”

“Bảo kẻ lầm mê đã cố dần”

“Hoạn nạn đều do quyền với lợi”

“Luân hồi vì bởi rước vào tình”

“Lắng trong để tránh thân dao động”

“Tỉnh trí hồn mong đạo đạt thành”

“Hợp cảnh hợp duyên nên mọi việc”

“Vận may vĩnh viễn tưởng quang minh”

“Tu thiên diệu ứng bản vô ngôn”

“Cử khẩu tài khai thuộc hậu thiên”

“Học dã phân duyên thành diện kiến”

“Mất cùng phụ mẫu vị sinh tiền”

“Tiên thiên dĩ vốn không lời”

“Miệng lưỡi ba hoa phản lý Trời”

“Hành giả biến thiên còn châm chước”

“Cảnh cùng cha mẹ sống trên đời”

“Thần ái nhơn nhơn tổn thần”

“Lao tâm trí khí tán kỳ than”

“Chung tay thế thượng giai thương thử”

“Giá như thử đạt đạo không thành”[mp3.2-18:15]

“Phụ kỷ nhân, thần muốn xin người, người hại thần”

“Lao tâm tổn khí mệt chân không”

“Thương thay hồn ít đều như vậy”

“Hai kẻ đạo thông ở cõi trần”

“Vị thức chân không mạc thiết không”

“Chết không nhị thất chủ nhân ông”

“Khi không lý chân thiên thức”

“Tận tại hòng mong phỉ báng trung”

“Chữ ngộ nhân không chớ nói không”

“Chữ ngộ chưa không chớ nói không”

“Trách không dễ mất chủ nhân ông”

“Hư không chân lý xa vời vợi”

“Vào lúc đất trời chửa mở mang”

“Học đạo tiêu tri sinh tử sự”

“Bất tri sinh tử mạng cầu tiên”

“Nan tri sinh xứ sinh chi tử”

“Hướng thượng vô cầu nhậm tự nhiên”

“Học đạo phải rành lẽ tử sinh”

“Cho cầu tiên thánh nếu chưa rành”

“Hiểu lành được lẽ sinh cùng tử”

“Trói buộc cõi cởi xong Đạo đạt thành” [mp3.2-19:34]

Cho nên, cái tâm của chúng ta không nên trói buộc bất cứ một chuyện gì! Cái gì nghe qua rồi cũng thả lỏng, tự sử dụng phần sáng suốt của chính mình, để tiến hóa.

“Nhân nhân viện lý nhân nguy cơ”

“Miệng niệm năn khai chúng diệu môn”

“Thức phá vọng duyên vô chấp tướng”

“Tự nhiên Tâm cảnh bất tầm ngôn”

“Vùng vẫy lìa xa mọi buộc rang”

“Cửu huyển 2 cảnh phá tan hoang”

“Dứt duyên thức mở không mê chấp”

“Phong cảnh sáng trưng ánh đạo màng”

“Tu hành yêu thích chủ nhân ông”

“Bóc tích tu hành tận lạc thông”

“Duyên ngộ chân thường tương đắc đạo”

“Quy y tam giới luyện thành thông

“Tu hành phải biết chủ nhân ông,

“Chẳng biết tu hành hẳn uổng công,

“Không ngộ chân thường không đắc đạo.

“Xa rời tam giới chuyện thần thông[mp3.2-20:32]

“Đã phá, bâu ríu, bô vô phần chỉ Thiên tức khi”

“Tâm ngoại thiện bất thị khẩu đầu thiền”

“Tâm nhập chu du hóa Âm Dương”

“Tự tại quỷ thân tìm việc cảnh vạn sự khó chi thiên”.

“Hòng mong phá lủng lỗ không Phật cũng không Tiên”

“Tâm thức trong minh diệu nghĩa là miệng thánh hiền”

“Trọn ngày lo lắng, biết suốt tối ngủ nghê yên”

“Cảnh đẹp gởi thân xác mặc trời mọi việc quên

“Người đời luôn muốn được ta tiến

“Khí lùng trước hết phải bình tâm tĩnh khí[mp3.2-21:26]

Vì tâm luôn dũng khí để ban phát cho thân cùng khắp chốn, do đó có lời tu như sau:

“Đông thiên cửu môn, trung hữu thủy hoàng”

“Xuất nhập tâm thanh ngao yến hoa phòng

“Than trấn vô ngục diệp vân hưng Nam

“Thượng nhiểu thanh hà cửu thiên vạn trận

“Tham giáo (nghe không rõ) thập nhị tiên ông

“Tả thị thanh ngưu cửu vệ thần đồng

“Bả chất vãn tịch thanh trắc ngọc văn

“Hoạch định tiên nhân việc ngôn thượng cung khi nhập đệ tử

“Thỉnh trần sở ngôn, thân bội xích thư dân tham đế được

“Nguyện thần nguyện tiên, thanh lục bộ trung, thượng hồ linh giá, linh giáng ngã phòng, nghĩa khí hỗn hợp

Hóa hình thanh mong an trị cam khổ, chư tiến hoa can, linh hi lưu quán, những sinh tư dư, tọa khí tự nhiên

Thần minh giao thông, thiên địa vô cùng, thân đắc trường sinh

Chính giữa đông thiên, giữa có thủy hoàng, la vào tam thanh, mở tiệc hoa đăng một khi yên ổn, mây trải mênh mông, phủ kín sông tranh khí trời chấp nặng phê nhẹ chuyên chở

Mây rợp bóng rồng, trái có thể hầu phải có thể trông, mang theo sổ sách cùng kẻ hư phân xét dụng tính nhân

Những điều vô tình, bữa nay đệ tử xin đọc rõ ràng sách đỏ thân mang tình cho họ tên

Mong thần mong tiên tra sổ rõ ràng, tây thiên trở lại phòng tôi ở chung

Hai khí hòa hợp hòa hình sáng trong trị an, vạn khổ phát đi điển quang thanh vinh tràn ngập

Mặt lộ ánh vàng ngồi tựa tự nhiên

Thần minh suốt thân trời đất không cùng, thân được trường sinh

Bài chúa linh thiêng trên đây nếu linh thiêng trì tụng niệm tâm hồn ắt trong sáng, không bị ô nhiễm luôn luôn thanh tịnh chưa nguôi [mp3.2-23:55]

Dương sinh: xin hỏi đức MộcXCông Ngài và đức Tam Thanh có quan hệ thế nào?

Đế Quân: Giáo chủ Tam Thanh với Ngũ Lão Đế Quân có nguồn gốc sâu xa: Tam Thanh là Tam Hoàng, Ngũ Lão hóa thành Ngũ Đế, Thái Thượng Lão Quân lại là nguyên linh của tôi, rồi tôi lại biến hóa mà giáng sinh chiếu phàm lão thử, khai mở tôn giáo của Đông Phương. Cho nên còn gọi là Đông Hoa Giáo Chủ; song người đời chỉ rõ là Lão Quân, hóa sinh làm Lão Tử. Đó là nguyên nhân Ngũ Lão hóa thành Ngũ Giáo Tu La còn gọi là Tu Thổ, hoặc Đông Thổ.

Tu hóa làm Phục Hi, là một Đế trong Ngũ Đế, vì là nguồn gốc của đạo thống nên còn lại là Thánh Đế, hoàn lão hóa thành Hoàng Đế. Do đó, nói đến văn hóa Đông Phương ắt phải lấy thuyết Hoàn Lão làm căn nguyên, bởi vậy Trung Thổ với Đông Thổ có quan hệ rất gần gũi. khí vật với lại đức hậu Mộc công, bữa nay đã mất nhiều thời giờ, bữa khác lại tới xin đức Mộc công chỉ giáo thêm cho.

Dương sinh: bữa nay đệ tử theo Thầy tới đây, cảm tạ Đông hoa đế quân, đã tận tình chỉ giáo. Nếu như có điều chi thất lễ, kính mong đức Đế quân rộng lượng tha thứ, xin cáo từ Đế quân. Kính tiễn hai vị trở lại thánh hiền đường.

Chư Phật trên đài sen chuẩn bị trở về thánh hiền đường,

Dương sinh: thưa con đã sửa soạn xong, kính mời ân sư lên đường tế Phật, đã tới thấy thiền đường thiên sinh xuống đài sen hồn phách nhập vào thể xác. Chúng ta đọc đến đây, sự đời đã thấy rõ rồi. [mp3.2-25:53]

Chúng ta đã có thiền viện, tất cả những sự cây cối xanh tươi, tốt đẹp. Bề trên đã dụng ý hướng độ tâm linh để học đạo, vừa có pháp vừa gần Mộc công để có cơ hội thức tâm. Cho nên các bạn nghe qua đây rồi sẽ nghe đi nghe lại, có gì thắc mắc, chúng ta cứ đóng góp, trao đổi và chúng ta áp dụng đúng trong đời sống của chúng ta, có đầy đủ mọi thứ hỗ trợ cho chúng ta tiến hóa, đừng khiến chúng ta vì tăm tối bận rộn ngu si lười biếng càng tự xa hết tất cả sự tự nhiên, và siêu nhiên.

Cho nên càng đọc “Thiên Đàng Du Ký” thì càng thấy rõ tất cả vạn linh đang hỗ trợ cho chúng sanh tiến hóa! Mà chúng sanh đang cũng là hỗ trợ cho vạn linh đồng tiến chung trong một Vũ Trụ quân bình, cởi mở, và thanh nhẹ. Cho nên người tu lúc nào cũng phải gần với những việc sanh để có sự sống; mà trong sự sống đó hoàn toàn để học đạo, chớ không phải sự sống chơi giỡn ở thế tục, tạo sự tiêu hao và tự hủy cho chính mình.

Cũng đã tới giờ, thành thật cảm ơn sự hiện diện của các bạn; và chiều nay các bạn tự xét lại, hỏi sau.

Bạn đạo: Con xin cảm ơn Thầy. [mp3.2-27:36]

[bắt đầu mp3.3]

Đức Thầy: Trong thanh nhã, chỗ đó là có tất cả những nền văn minh từ xa xưa tới ngày hôm nay vẫn khai triển vô cùng, đóng góp và xây dựng với các bạn, thì qua năm một rồi, lúc đó chúng ta mới kêu rằng cứu đời, cứu độ chúng sanh. Mà ngày hôm nay chúng ta tu không vận dụng sự sáng suốt sẵn có của chính mình thì tự bỏ bê mình, làm sao mình tiến, cho nên chúng ta đầy cơ duyên tốt đẹp để học hỏi, đầy sự may mắn hỗ trợ cho chúng ta, có cơ hội thức tâm, chỉ thiếu sự hành triển của cá nhân mà thôi,

Mọi người trở về với quân bình sẵn có là người sang đẳng nhất tại thế gian này, không than, không đòi hỏi, không mê dục nữa. Hỏi chớ xã hội tốt không? Thật sự người thế gian được gặp người lành rõ ràng, người lành đã đem gì? Đem tin lành cho mọi người. Làm cách nào để trở về như vậy? Trước kia tui hung hăng, tui dữ tợn nhưng mà bây giờ tui thật sự thiền, trung du, cởi mở. Không còn tạo những ác khí cho những người ở xung quanh nhưng mà luôn luôn đem hòa khí cho những người ở xung quanh. Vì trách nhiệm sẵn có của tui là gì? Hướng thượng, hòa với tất cả đi lên trên, ngày đêm lo chuyện đó không lẽ ở thế gian tui đi tranh chấp với họ sao?[mp3.3-01:32]

Tui phải đi lên để giải quyết cái cuộc sống hiện tại, phần hồn của tui ở tương lai rõ rệt trong bước tiến của hiện tại mà quyết định cho tương lai. Bước tiến, các bạn càng ngày càng làm Pháp Luân Thường Chuyển , các bạn thấy rằng hơi thở các bạn khác, thanh minh các bạn khác, tư tưởng của các bạn bị thay đổi, các bạn thấy rõ chưa? Đó là thay đổi cuộc sống đó, Soi Hồn, Pháp Luân, Thiền Định các bạn thấy thay đổi cuộc sống rõ ràng, hồi trước chưa biết tốt, biết xấu là nói chuyện lo đi, chọn tụi này, tụi kia, tụi nọ, rồi dâm ô, đi coi cho đã rồi bây giờ không nghĩ tới vấn đề đó. Tự nhiên không nghĩ, rồi bây giờ nghĩ gì đây? Thứ 7, chủ nhật làm sao tui gặp được những người bạn tu ở thế gian này. Và xem họ tiến tới đâu và tui noi theo đó tui học và tui tiến.

Thì ngày hôm nay các bạn đã có được toại nguyện rồi, có thiền viện, có nơi lai vảng, thứ bảy, chủ nhật chúng ta gặp sơ qua một chút chúng ta cũng có một ảnh hưởng. Kẻ ngu gia đình nặng hơi bần thần mệt mỏi, mà kẻ được quân bình rồi, có đạo tâm thì chúng ta thấy rằng người này thanh thoát, nhìn sơ không là giờ chúng ta thấy cái hoàn cảnh chúng ta phải sửa, tội trạng chúng ta ta phải sửa thì tâm tối với chúng ta, chúng ta phải lập lại quân bình. Thì gia cang mới yên ổn. hòa khí ở trong nhân loại, trong đại đồng, trong thế giới, đều do con người xây dựng nên, mà ngày hôm nay chúng ta mới khởi điểm để xây dựng tâm thức, Nhiên hậu mới xây dựng cái phần trí thì không hành làm sao có, cho nên nhiều người nói tui không hành, tui chỉ lý luận thôi thì cũng được lí luận nhưng mà rốt cuộc tâm thân lại bỏ, lí luận tâm thân, tâm thân không hành thì không có đạt. Tâm thân phải hành mới đạt, còn lí luận không, không đạt. Cho nên nhìn vào thực tế , ngày nay và cách để tiến bộ, máy bay phương tiện đầy đủ, cái gì cũng có hết, thực tế như vậy. Mà ngày nay tâm thân chúng ta chưa ổn thì chúng ta xa thực tế, chúng ta phải sửa cho tâm thân chúng ta đâu đó quân bình, như sự chiều theo như chiều tiến hóa của xã hội hiện tại đang tiến có trước mặt để các bạn sanh, có cảnh các bạn đi chơi, xe cộ cho các bạn di chuyển đủ thứ, cho các bạn thức tâm, thấy rõ rằng khả năng của con người là vô cùng. Vật chất tiến hóa do đâu? Do khả năng con người đóng góp, mà khả năng của con người là vô cùng, và chính bạn chưa thấy sự vô cùng của chính mình. Vậy nên ăn năn tu học lập lại sự quân bình của chính mình hay là không?[mp3.3-04:28].

Lúc đó chúng ta mới thấy rằng phải làm, việc phải làm hằng ngày tui là, do tui, tui phải lập lại quân bình cho chính tui, thật sự như vậy thì tự nhiên các bạn sẽ tin, tiến một cách dễ dãi vì thấy rõ sự thiếu quân bình, mà biết được kỹ thuật lập lại quân bình thì lúc nào các bạn cũng tươi sáng, vui đẹp, còn đem hòa khí cho các nơi. Đó là cái duyên lành hiện tại để chúng ta nhìn vật chất và sửa tâm trạng của chúng ta. Thì qua những bữa học của “Thiên đàng du ký” cũng cho thấy rõ đường lối tu học là căn bản phải lập lại quân bình, và phải tận dụng khả năng sẵn có như tinh khí thần của chúng ta, và cơ tạng của chúng ta phải chịu học hỏi thì mới có tiến, tiến bộ. [mp3.3-05:24]

Cho nên hôm nay chúng ta tiếp tục lại dạo Thiên Đàng một lần nữa, để cho tâm thức các bạn có thể nhận được một cái gì sau những bài học hay là không?

Hồi 30, lại dạo Cung Đông Hoa, lắng nghe Đông Hoa Đế Quân thuyết pháp.

Phật Sống đông giá, ngày 23 tháng 10, năm kỷ mùi năm 1979, thơ :

“Bách tế quan âm quý thiếu niên

Thanh sơn lục thủy lại cô tiên

Vãn hàn do khả đào nhân trí

Nhất giác hoàn ưu học bát tiên

Cuộc đời thứ nhất tuổi thanh xuân

Nước biếc non xanh đẹp bội phần

Chiều muộn mây trôi người quyến luyến

Mộng vàng một giấc phát thành tiên”

Có thần tiên.

Tế Phật: tuổi thiếu niên học đạo dễ dàng. Thông đạt là nhờ trí tuệ minh mẫn, và vì chưa bị đời vùi dập, lây kiếp nhiễm của trần ô trược. Tính linh lại trong trẻo cùng phẩm hạnh thông cao. Bởi vậy, nếu thiếu niên biết lo tu, đạo lớn mau thành tuổi trung niên học đạo khó khăn hơn, bởi thân bị gia đình, bị sự nghiệp ràng buộc. Kiếp sống nổi chìm trong vùng tình ái. Nhà ngục lợi danh nên ngục thoát, chẳng dễ dàng, do đó, khốn quẩn càng thêm khốn quẩn. Tinh phải mất gốc nhiều công phu, mới giải tỏa nỗi trận giặc mê hồn này. Vây bủa một sớm thoát được từ bi. Hẳn là thần tự do, tuy thoát tục và Phật tự tại. Cho nên con người, bị gông cùm mà không biết, gông cùm với tình ái là nặng nhất, cái gông cùm đó là làm sao thoát được, phải thấy cái luật của nó mới thoát được, còn chưa thấy cái luật nó, không thoát được, không có bao giờ thoát được, cho nên chúng ta học ở đây là học cái luật, mà cái luật do tánh sanh, luật đời là do tánh sanh, tánh ta đam mê, mê sắc đẹp, mê tình ái, đó là nó tạo thành cái luật ràng buộc lấy mình. Rồi làm sao gỡ được cái luật đó, nếu cái tánh chịu tu thì mới gỡ được cái luật,

Tu sửa cho nó càng ngày càng thức tâm, càng ngày càng thấy rằng, nguyên lý của Trời, Phật đem giáo dục và dẫn tiến phần hồn. Nhờ nó chúng ta mới tiến, chúng ta lấy nó làm ân, mới sửa tâm sửa tánh thì lúc đó mới giải tỏa được. Cái cùm tình ái, một sớm thoát cực, thoát được trùng vây hãm, là thành Tiên Phật tự do. Khi mà chúng ta biết được nguyên lý, biết được luật trời rõ ràng như vậy thì sống một cách rất hòa nhã và nhàn hạ trong chu trình tiến hóa, đó là luật để dẫn hồn tiến hóa. [mp3.3-08:50]

Do Tiên tự do Tiên thoát tục và Phật tự tại rõ ràng, trong tâm ta lúc đó an rồi, không có bị động chuyện tình ái nữa. Tuổi đảo nên tu đạo càng khó khăn hơn, bởi đường đời đã quá trải, rồi ăn nhậu, rượu chè, bài bạc, coi hát, tìm thấy gì cũng đam mê. Tới lúc vãn chiều xế bóng khí huyết suy nhược, tâm có thừa nhưng sức không đủ. Muốn lên cõi trời bắt buộc phải tịnh dưỡng. Nếu như ngay lúc này thấy rõ được tình đời, lập định được chí lý, quyết tâm vượt thoát nhà ngục nhân sinh dù thắng hay bại thì cũng thấy được muôn người. Bạn già (nghe không rõ), con cái đến tuổi trưởng thành, mỗi đứa một phương, hiện thời cái còn lại để ôm mang chỉ là trái tim vắng lặng. Triền miên nghĩ về quá khứ, cùng tưởng tới tương lai, khi phải vĩnh viễn lìa bỏ cuộc đời ra đi, hẳn là lòng quá đổi bàng hoàng, do đó, phải nghĩ ngay đến việc tâm thân, do đó phải nghĩ ngay tới việc thấy trí, diệt dục, tu đạo, sửa đổi sai lầm tu bổ tâm thân. Nếu như tinh tiến không lười biếng, tất nhiên có thể tu thành tiên Ông, tiên Bà. Trái lại nếu như phó thác cái thân già cho những tháng ngày còn lại thì tới lúc lâm bệnh sẽ hết nói năng. [mp3.3-10:44]

Bệnh mỗi ngày một nặng, sẽ vô phương cứu chữa, già mà không tu như đèn dầu trước gió, có thể tắt bất kì lúc nào, một sớm ba tất khí đứt đoạn, đường đi tới tối tăm, địa ngục hiện ra trước mắt, lúc đó hẳn là mọi việc đã quá muộn. Bất kể trẻ già lớn bé, đều là phần chướng bỏ khí sinh mệnh của mình. Miễn là phải tuân theo luật lệ để không hại tới con đường tiến của kẻ khác. Là có thể lên tới được thiên đàng, cho nên ta phải hướng dẫn Nhân sinh dạo cung Đông Hoa, Nhân sinh mau đến đài sen chuẩn bị khởi hành.

Dương Sinh: Chúng con đã sửa soạn xong, kính mời ân sư lên đường.

Tế Phật: niệm hướng dẫn Nhân sinh, khiến lòng vô cùng cảm động chúng sinh, vật lộn với cuộc sống hằng ngày, cuối cùng chẳng rõ được thiệt hại cay đắng, vì ai gian nan có biết bao nghiệp chướng, bắt chúng sinh phải đền trả, liệu chúng sinh chẳng ngon lắm sao, một sớm trách nhiệm trả xong, ta không biết hưởng ân phước đó, lại còn trác táng, rượu chè, cờ bạc tạo duyên nghiệp khác nên chẳng lạ gì người đời tới lúc già nua, mà vẫn còn khổ lụy thậm chí thân thể còn bị trói buộc cho đến mãi kiếp sau, là bởi kiếp này chẳng lo trả sạch nợ nần. Người đời há cam tâm làm kẻ vô trách nhiệm ư? Ta xin truyền cho mọi người một pháp như sau: biết đủ thường vui mà lại quên sầu, nhàn nhã tâm bận rộn, thân nhẹ nhõm dễ dàng tu. Người đời hãy mau mau thí nghiệm bí quyết này, nhất định sẽ được sung sướng tu thành Phật sống này.[mp3.3-13:04]

Đã tới cung Đông hoa, tiên sinh mau xuống đài sen tới lạy chào ra mắt đức Đông Hoa Đế Quân, Hư sinh chuyển lời ân sư, than đời trách người, trên suốt dọc đường đã in sâu vào tâm khảm con, thoáng cái đã tới trước cửa Cung Đông Hoa. Cung Đông Hoa là thắng cảnh của cõi Trời, khắp nơi đều chan chứa sức sống vui tươi, hãy vào trong cung lạy mừng, ra mắt đức Đông Hoa Đế Quân.

Đế Quân: lành thay, đời sống vật chất ở thế gian đã phát triển tới mức cực thịnh, nhân loại lại đang nghiên cứu xem làm cách nào để cho đời sống của con người được trường thọ. Người đời có câu nói: “Sống lâu bằng núi Nam Sơn. Vậy thì núi Nam Sơn sống thọ được bao lâu. Hẳn là sỏi đá, trên núi đó không bị hư hại, cây cối ngàn năm không chết, người sống tại thế gian nếu như giống được đá bền vững như núi đá thì liệu có gì còn nếu sống xanh tươi như cây trên núi ấy thì hẳn là sinh mệnh được hưởng khí lành sớm mai và nếu đem xác thân đó với thân trần tục, hẳn là sẽ rõ sự lợi ích như thế nào. Đây là lý do tại sao bữa nay đức Đông hoa Mộc công lại trình bày thêm về sự ích dụng của cây, các loại cây đều được thừa hưởng khí nguồn cội một cách sâu xa. Do đó người đời đều có thể nhờ nó mà giác ngộ, tạo lớn. Tôi không thể dùng lời nói nông cạn, để truyền bá tinh khí Đông Hoa, giống như một cọng rau chỉ là một sinh mệnh bé nhỏ mà có thể nuôi nấng được loài người. Một mẫu rễ cỏn con lại có thể cứu sống một sinh linh cùng duy trì vạn vật dài lâu bất diệt.

Có thể thấy chỉ một lời nói ngắn ngủi thôi, mà cũng có thể cảm kích vang động tới trời cao. Song sở dĩ chúng sinh không thấy được như vậy là vì chúng sinh không chịu nhìn nhận thật kỹ lưỡng mà thôi. Bữa nay Hư sinh lại tới thăm Cung Đông Hoa, niên đạo thực là sâu dày, tui xin đem Hư sinh đi thăm một thắng cảnh khác của Đông Hoa để tìm hiểu như lai đời sống của con người. Và sẽ rõ tại sao lại có thể hòan thành được sứ mệnh của Trời giao phó, hầu giúp con người trở về được nguồn cội sinh mệnh của mình.

Dương Sinh: Cảm tạ đức Đế Quân đã nhiểu lòng thương mà tận tình vun bồi, chỉ giáo cho, đệ tử xin hứa sự tận tình lắng nghe lời dạy bảo của đức Đế Quân. [mp3.3-16:07]

Đế Quân: Hay lắm, hãy đi theo tôi.

Dương Sinh: đi theo đức Đế Quân cảm thấy không khí nơi đây vô cùng trong trẻo và mát mẻ, những nỗi sầu muộn nơi đáy lòng chỉ thoáng đây là tiêu tan hết. Quả là quá tuyệt vời, thấy thật màu xanh là thứ thần dược để biến khí và giải (nghe không rõ). nó có thể vun hóa được sự khô khan cũng như ẩm thấp. Cho nên kẻ yêu thích màu xanh đều là những kẻ trẻ trung hoạt bát. Cái lẽ đó quả là hồn túy đạo.

Dương Sinh: khu vườn phía trước trồng đầy cây cối cùng hoa cỏ mỗi thứ một giống chẳng thứ nào giống thứ nào, muôn màu muôn vẻ khác nhau. Mỗi cây đều có đính kèm nhãn hiệu, viết rõ tên người không hiểu ngụ ý như thế nào.[mp3.3:17:08]

Đế Quân: Ha ha, bữa nay tui muốn vì người đời mà giải thích rõ sự mê lầm của cõi thế. Nhưng cây đó đều là nguyên linh của các thứ cây, ở dưới trần gian, đương thời Ngũ lão sinh đẻ nuôi nấng các nguyên linh Mộc công, rồi chia xẻ một phần trách nhiệm, nhân loại sinh ra đời là bắt nguồn từ cây cối và hoa cỏ. Cây hướng dương nên sức lực mạnh mẽ, đại diện cho nam tính, hoa hướng âm yếu đuối mau tàn tạ, đại diện cho nữ tính. Chúng tựu trưng trong trạng thái nam nữ sinh hoạt ở thế gian. Chỉ cần thế gian đẻ ra một đứa con trai, nguyên linh của cây liền nảy mầm, lên đất. Nếu sinh con gái ắt nguyên linh của hoa cũng đơm nụ, dưới tầm nói rớt xuống đất. Trên trời nói ra khỏi đất, nguyên linh ban cho chủng tử ở trần gian, gọi là tinh và noãn. Trong lúc nuôi nấng thai nghén, bào thai cũng là lúc chủng tử được nuôi trong đất. Một số nảy mầm cũng là lúc bào thai chào đời, nếu như chủng tử ung thối, biến dạng hay bị tổn hại, thì bào thai cũng biến hình, chết trong bụng mẹ, hoặc bị đẻ non. [mp3.3-18:48]

Người và trời, mỗi cái hít hà đều có quan hệ hỗ tương, mỗi hơi thở đều có sự tương giao mật thiết nguyên linh của các cây hoa trên đời đều có ảnh hưởng đến sự sinh đẻ nuôi nấng dạy dỗ cùng sức khỏe của trẻ thơ dưới trần gian.

Dương Sinh: Thưa, nguyên hình của loại cây trước kia thấy ở Địa Ngục tại sao giống hệt cây ở đây?

Đế Quân: kêu rằng điạ ngục trần gian đều vốn do cùng một tông sinh ra, nguyên linh người đời được ghi chép vào 3 cuốn sổ, một cuốn ở tại Thiên Đàng, một cuốn ở dưới Địa Ngục, một cuốn ở Trần Gian. Thiên đàng lưu giữ số gốc, các nguyên linh địa ngục trần gian là cuốn sổ ghi các linh hồn, con người giáng sinh xuống thế gian là do Trời gieo chủng tử các linh thai sau khi chào đời, vốn có linh khí tràn đầy, trải qua sự nhiễm trược hồng trần bị tình dục xâm chiếm, tinh thần phá tan thành phải gánh vác nghiệp quả nặng nề. Do đó con người bị đày ải dưới chốn hang sâu bùn lầy địa ngục, chẳng còn sức linh thiêng trở lại thắng cảnh nguồn cội. Thiên đàng địa ngục đều có nguyên linh của các loại cây là hiện tượng phản chiếu trạng thái hoạt động của thế nhân. [mp3/2-20:13]

Trời như tấm gương vĩ đại, nhất cử nhất động ở thế gian đều phản ảnh lại trong gương rồi lúc phản chiếu lại coi xuống địa ngục, tam tài rất cần người hợp làm một, như máy quay phim, trong dõi, trong theo dõi tung tích mảy may không dấu diếm nổi. Cho nên nói, tim đen trong phòng tối bị mắt thần như điện soi sáng, khiến người đời nói thầm, trời nghe như sấm nổ người đời đã biết dùng máy quay phim để thâu hình những hành động của kẻ, của một kẻ nào đó trên Trời há lại chẳng có thứ máy đó sao? Con người ở giữa Trời và Đất vô phương trốn tránh khỏi mắt miệng Trời, mỗi cử chỉ, mỗi hành động, mỗi lời nói, mỗi việc làm đều hiện rõ trên tấm gương vĩ đại của Trời. Nhưng những cây trên Trời đều đại diện sinh mệnh linh thiêng của người, các vị thánh tiên muốn kiểm soát, công quả của người đời chỉ việc mở mắt và nhìn vào gương đó là thấy rõ tất cả mục đích của việc tu đạo là bồi dưỡng cây đó sao cho nở được hoa đạo, kết được trái đạo, nếu như phàm nhân vui sướng, thì hoa linh mệnh trên trời bừng nở, còn phiền muộn thì héo tàn, lá rụng khiến chết. Bởi vậy người đời phải dùng tâm thay đổi hoàn cảnh để bảo vệ sinh mệnh của mình một cách tốt đẹp. Có như vậy, sau khi thoát xác linh mệnh mới có thể thừa hưởng được quả đạo to lớn.

Dương Sinh: Xin hỏi một câu: người ta làm cách nào để có thể bồi dưỡng được linh mệnh cho nó thăng hoa?

Đế Quân: Hoa quả, cây cối hoa cỏ đều có chủng tử. Chủng tử khi hóa thành cây con nhất định sẽ giống cây cối hoa, cỏ mẹ. Do đó, trồng dưa được dưa, trồng đậu được đậu. Bởi vậy con người cần phải tu đạo mới có thể cải thiện hạt giống của chúng. Vì chủng tử gặp thời tiết khí hậu của mùa nào cũng đều thích ứng, sinh trưởng nổi. Gặp gió to mưa lớn, chẳng đổ, vượt qua mọi thử thách của ma vương, khảo đảo kết hợp được nhân duyên, tốt nhất của linh khí, rồi nở hoa kết trái đạt thành được mục đích của chủng tử, đó cũng là thánh thai, quân tử, xá lợi tử, nó vô cùng kiên cố, chẳng thể hủy hoại nổi, dù nhiễm phải bất cứ thứ gió nước, cát bụi, tình dục, ân oán nào nó cũng đều không bận tâm, không nảy mầm. Như vậy là thoát ly được nhân quả, giữ vững được nhân cách độc lập, đó chính là sự trường sinh bất tử và thành đạo là niết bàn bất sinh bất diệt. [mp3.3-23:53]

Vậy nên, tại thế gian chẳng thể có được biện pháp giải thoát tâm trói buộc của con người, sau khi chết đều chìm đắm trong cái sầu muộn, bởi vì con người ở hiện tại cũng như trong tương lai, tâm tính không hai hình dáng y hệt. Bởi vậy, con người phải quên đi tất cả những nỗi thống khổ để tìm sự sung sướng của nhân bản ngã, của căn bản ngã.

Thứ nhất không chấp thiện, kẻ chấp thiện cũng như đeo mang cả ngàn lượng vàng nhưng ở cõi TRời thân mang đầy báu vật lại là thân trói buộc, muốn được hưởng cảnh vui sướng ở thiên đàng, tâm trần phải trống rỗng. Kẻ thành đạo chơn chính bao giờ cũng vất lại thế gian tất cả không được mang theo bất cứ vật gì. Có như vậy mới nhẹ nhàng tự tại, con người vốn đến bằng 2 tay không, thì khi ra đi cũng phải 2 tay trống. Nếu như không buông bỏ mà cố giữ, kể như là phản đạo, chẳng khác nào kẻ chết còn mang những nỗi thống khổ phiền muộn, quả là quá u mê, lá cây úa vàng tự động rơi rụng. Tuy nhiên không lưu luyến, phải bóc bỏ lá chết cây mới dễ dàng sinh lá mới, vạn vật vốn từ không sinh ra có, từ có trở về không. Đó là gốc của đạo lớn, mưu sự phát sinh từ gốc tâm, bên ngoài không và có, chẳng có cản trở mình, đó mới là hợp đạo.

Thứ hai, không ngại ác. Ác là nguyên nhân của thiện, suốt đời hành thiện tâm chấp vào thiện, nghe nói ác tâm sinh bất bình. Như vậy, tự làm mất chân đạo, tâm thời như mặt trăng, mặt trời không phân thiện ác, chiếu sáng muôn vàn. Cho nên mặt Trời, Mặt Trăng luôn luôn sáng tỏ, không có ác thì cũng chẳng có thiện. Quên thiện thì ác lâu ngày sẽ như lá rụng về đất mục nát mất mục tiêu. Chính vì bồi đắp mãi chánh thiện mà ý niệm về thiện mới phát sinh, một kẻ chuyên làm ác sau khi bị khảo đảo, trừng phạt ắt sẽ giác ngộ, quay trở lại làm thiện, còn nếu cứ khăng khăng làm ác như lá rụng không mục chẳng có cơ hội được sống đời sống mới, gỗ tre lau cỏ phải nhờ có vật ô uế mục nát bón gốc mới có thể sa cơ, xa xanh tươi lớn mạnh. Cho nên kinh thanh, kinh thanh tĩnh nói: Nam trong nữ đục. Nam động nữ tĩnh, cái tâm là cội nguồn của cái động, cái động là nền tảng của cái tịnh. Nam thanh nữ trược, mà nam động thì nữ tĩnh. Thân giả trược thiên nhiên, động giả tĩnh thiên cơ. Trời vốn do khí thanh nổi lên, mà khí thanh lại phát sinh từ lòng đất, đất vốn là thể của tâm. Thể của ông, của ông trược, do ông phát triển tới mức cùng cực thì sinh dư. Trược lắng động mà thành tâm. Nam vốn là thể của thanh tĩnh, song tâm vốn sinh ra từ ô trược, đất vốn tĩnh nhưng nguồn gốc của nó vốn do ý trời liên kết. Nhờ vậy, khí chất mới sinh động, vạn vật mới nảy sinh, nữ vốn tĩnh, xong lại nhờ cha mới có thể sinh ra[mp3.3-28:12]

Cho nên, âm dương cảm ứng phát động đã tạo ra sự sinh đẻ nuôi nấng, nếu rõ được lý này thì thiện ác thanh trược, động tĩnh đều là đối cực của nhau. Nếu như một số phạm tội ác, khư khư chẳng chịu rời gốc ác, tâm ắt đen chẳng còn sáng sủa, sự sống ngưng ngay, nhà lao dưới địa ngục vô cùng kiên cố, vào đó vĩnh viễn chẳng có ngày ra. Người chí không giữ ác nên kẻ khác bỏ ác, hay là quên những việc làm ác đã qua.

Từ nay trở đi còn làm ác nữa, có như vậy mới là đích thực giải thoát, là xa rời hẳn con đường ác. Cái vật đức Mộc Công từ bi chỉ một lời nói mà làm sáng được lẽ đạo, phổ đức nói: một giác ngộ, có thể làm tiêu trong 5 nghiệp quả, một ngọn đèn có thể xua đuổi ngàn năm đen tối “nhất ngộ năng thiên bách duyên nghiệp. Nhất đăng năng phá thiêng liêng nám” ngụ ý dẫn người vào linh mệnh của đời sống mới, không thể ở mãi trong căn phong tối tăm, bệnh hoạn, buồn phiền. Cúi xin phải hiểu là thiên xứ áo trắng từ bi ở trên trời tuy giáng trần đều vì chúng sanh mà châm kim, đổ thuốc mong cứu sống người đời. Do đó, người đời chớ có sợ sệt kinh hoàng, thầm thắng kêu người đời tuyệt nhiên không cấy tóc chúng sinh khổ sở.

Nhiệm vụ đều do Tiên, Phật hóa thân. Các ngài như mẹ hiền từ, lúc cha nghiêm trị nên dù có đánh đập chửi mắng cũng chỉ cốt để chúng sanh trở nên tốt hơn thôi. Bởi vậy, không được hận các ngài. Hãy chăm chúng như lời chỉ dạy của các Ngài cho thiệt nhiều, hãy giữ thức tâm hoan hỉ vô tư, tới chung vui với đức Diêm vương lão tử. Tiên Phật ở trên trời cũng là Diêm vương hóa thân, và may nhờ các Ngài thấy được một số chúng sinh hiền lành, tốt đẹp khiến các Ngài vui vẻ, mở rộng tâm, lộ sắc diện từ bi mỹ lệ hòa nhả đáng yêu, được vậy là nhờ sự ảo hóa của người làm nên. Do đó, nói Phật là chúng sinh, Tiên là người núi, Tiên Phật với nguồn gốc của người cùng chung 1 thể, người đời phải nhìn nhận cha mẹ mình là thần trời, bắt sáng xuống mới có thể nhận chân ra để mặc từ bi của Ngài. Cũng cần phải nhìn lại chính mình, Thiên đàng, địa ngục chung trong nhà ta chớ nghĩ là xa xôi, [mp3.3-31:38]

Địa ngục ở trước mắt, ngó lại Thiên đàng ở sau lưng; những lời ta vừa nói đều phát xuất từ đáy tâm cang, mong người đời cố gắng thể hiện, nhân sinh tốt xấu đều chẳng thể nghĩ suy nổi, thảy phó mặt tự nhiên. Lìa nhà rồi lại trở về nhà, hữu sự rồi lại hóa ra vô sự, lên Thiên đàng là để chiêm ngưỡng phong quang, xuống điạ ngục là muốn được duyên hóa độ tại trần gian gặp nguy khốn, mong thương vớt hiểu được chừng đó, xét tưởng lên thiên đàng xuống địa ngục, hay ở lại trần gian hẳn đều được sống sung sướng. Những người ở thiên đàng là vẻ mặt tươi hớn hở, địa ngục chỉ thấy toàn cảnh bi thương, trần gian hỉ nộ, ái lạc hỗn tạp, tôn cảnh mức sống làm sao tìm khi chết cũng tin như vậy.

Người chết song tâm không chết, vì sinh tử gốc vốn là một, thiện ác cũng cùng một nguồn, nắm giữ hiện tại mới là cứu cánh của đạo vậy.

Đế Quân: Dương Sinh nói rất phải, bởi chẳng lạ gì đệ tử của thiền sư cùng thiền tông. Tông pháp vốn không chất vào đối cực, mà cực chỉ phản tâm. Kiến tánh thành Phật, không bàn luận rộng rãi hay rộng dài, không câu nệ pháp vô cùng tự do thích thú. Tiên sinh có thể dạo Thiên đàng, Địa ngục, Nhân gian một cách sung sướng tuyệt đối, không do sự ngẫu nhiên bởi vốn đã có cái tâm cảnh tự do này.Trên trời, dưới đất chỉ chớp mắt là có ngay chẳng cầu xa xưa,

Dương Sinh: Cảm tạ đức Đế Quân đã quá khen ngợi giống như trẻ thơ coi chiếu bóng chẳng cần phân biệt thực hư. Chỉ thấy rằng lòng thích thú mà quên được mình một cách vui sướng, đó quả là đường lạc thú lý tưởng.

Đế Quân: Lòng ngay ý kiến thực là kỳ diệu, tâm đạo thiên đàng, tâm tạo địa ngục, tâm vui liên quân hóa làm tam thân, tâm buồn tam thanh hóa thành diêm vương, nghĩ được tỏ, nhìn được rõ, mới là khách tiêu giao cõi thiên đàng. Chớ có lòng ẩn thân nơi nhà nhỏ, đắm chìm trong cõi buồn rầu, tiên sinh hãy nhìn những đóa hoa và nguyên linh cuả các đệ tử tại thánh hiền đường. [mp3.3-34:38]

Dương Sinh: Những đóa hoa đó hình dạng và màu sắc khác hẳn nhau, hoa nào cũng kèm theo bản tên ghi rõ tên người, không chỉ ghi chữ nho mà còn ghi cả chữ Anh, chữ Nhật cùng nhiều loại chữ khác không đọc được. Quả là thể nhập lóa mắt, trên cây kia có tên một bạn đồng tu tại vãng đường, thân cây tốt tươi trái sai rủng rỉnh, chẳng hiểu ý nghĩa ra sao.

Đế Quân: Đó là cây nguyên linh của nô lệ Khổng Tử, biểu thị sút đạo của vị đó, đã mạnh đạo quả lại nhiều,

Dương Sinh: Cây kia mọc tốt tươi, trái nhiều vô kể, duy chỉ có cành con khẳng khiu như vậy là tại sao?

Đế Quân: Đó là sức sống mạnh mẽ của cây nguyên linh, lá cây rậm rì; còn cành khẳng khiu, biểu thị là có lúc nghĩ ngợi chưa thông suốt, lá tượng trưng cho nghiệp đạo thiền đã phát ra ánh sáng nếu vin cành mà còn tròn đầy, thông suốt nữa thì hẳn là một cây đạo hoàn mỹ

Dương Sinh: Cây kia cũng tốt tươi, nhưng bên nọ thì lá rậm rì, còn bên kia thì lá lại thưa; trái lại trái đạo lại nhiều, đó là nghĩa là tại sao?

Đế Quân: Đó là cây nguyên linh của chúng sinh, nguyên hình nó giống như nửa trái núi che phân nửa núi xanh, phân nửa đất đỏ, phải vun thêm đất, tưới thêm nước mới có thể dựng nền cất nhà. Nhìn cây này thấy rõ là lúc chí đạo bị bong ngoại; do đó một bên cây bị đứt gãy, cây mọc thêm đọt mới, xong tốc độ quá chậm, lởm chà lởm chởm, hi vọng sau này bón thêm phân, gặp lúc gió xuân về cành lá lại xum xuê.

Dương Sinh: Cây kia cao lớn giống như cây Hoa mồng gà, tại sao có bông thì úa vàng, có bông thì rơi rụng trên đất?

Đế Quân: Đó là Hoa Nguyên Linh của chúng sinh giống như hoa mồng gà, hơn hẳn các thứ hoa khác, đã một thời lừng danh, song vì có lần gặp họa gió mây biến sắc, hoa cành tổn hại rất nhiều. Tôi hi vọng sau này nó có thể hồi phục trở lại sửa cành cắt lá, tưới nước bón phân mới có thể khôi phục lại nguyên khí cho nó. Còn không, quả là đáng tiếc lắm thay. [mp3.3-37:46]

Dương Sinh: Loài hoa này chẳng rõ tên gì? Cây cành tốt tươi, nhưng hoa nhỏ li ti, tan tác khắp nơi; chẳng rõ lý do vì sao?

Đế Quân: Đó là Hoa Nguyên Linh của chúng sinh! Loại hoa này vốn thông thường, cho nên hoa nhiều mà tan tác vì được tưới nước luôn nên xanh tốt. Gần đây có hiện tượng thay giống, có sự phân biệt giữa hoa quý và hoa thường, vì sự thay đổi của người mà nguyên hình của hoa cũng biến đổi theo. Tùy vào trạng thái tâm lý cùng hành động của người ra sao thì kẻ kết thành loại trái đạo ấy.

Như vậy đều bởi người trồng cây nào thì hái quả đó; nếu mỗi điểm tâm ý của người đều kiên quyết thì quả là tốt đẹp, sau này sự nghiệp nặng nề nhân quả ràng buộc đến nỗi con cái mới phải chia lìa. Hãy nhìn những bông hoa tính quá nóng nảy kia, hương tỏa quá xa không lưu luyến ở gần hoa; do đó mà con cái phiêu bạt xa xôi không về. Phải thay đổi mệnh này, thâu lại tính khí bảo trợ, hẳn là có thể hấp dẫn nổi chủng tử về lại vườn nhà.

Bởi nay thời giờ eo hẹp, tui chẳng thể giữ lại lâu hơn, xin kính tiễn hai Vị trở lại Thánh Hiền Đường.

Dương Sinh: Cảm tạ đức Đế Quân đã tiết lộ nhiều về thiên cơ. Bữa khác đệ tử xin trở lại thụ giáo thêm. Thưa, con đã chuần bị xong xuôi, kính mời ân sư trở lại thánh hiền đường.

Tế Phật: (nghe không rõ) để đến Thánh thiền đường, Dương Sinh xuống đài sen, hồn phách nhập thể xác.

Đức Thầy: Chúng ta đọc (nghe không rõ) đến đây, chúng ta đã thấy rõ rằng: sự sống hiện tại với tâm hồn của mọi người là nguồn đại rất rõ rệt. Cho nên ở thế gian họ chê đạo, họ nói đạo là khó. Chính họ đang hành đạo, mà họ chê đạo là khó! Cho nên ngày hôm nay chúng ta đã hành đạo rồi, chúng ta thấy rõ rồi, từ động loạn đi tới quân bình, từ cái xấu xa rơi rớt, cảm thấy mình rơi rớt, cảm thấy mình nặng nề, cảm thấy mình trì trệ; mà ngày hôm nay chúng ta vơi lên và thấy phần sáng suốt của chúng ta đều hữu dụng. [mp3.3-40:40]


----
vovilibrary.net >>refresh...