[19870000L14 - Cuốn 14]

ĐỊA NGỤC DU KÝ: THẦY ĐỌC VÀ GIẢNG TẠI MELBOURNE, ÚC CHÂU - 1987 - Từ Hồi 60 đến Hồi 62

HỒI SÁU MƯƠI

DẠO SỞ TỤ THIỆN

TY THƯỞNG THIỆN VÀ TY PHẠT ÁC

Phật Sống Tế Công

Giáng ngày 16 tháng 6 năm Mậu Ngọ (1978)

Thơ

Hồn quy tụ thiện tái tu công

Luyện tính ma tâm khổ dụng công

Đạo pháp văn thi thâm cứu học

Nhân gian cứu thế hiển linh thông.

Dịch

Trường học hồn ơi gắng trả bài

Tu tâm sửa tánh chẳng hề sai

Thi văn đạo pháp lo tìm hiểu

Cứu độ trần gian hiện thánh thai.

Tế Phật: Bữa nay dạo địa ngục đã định tới Sở Tụ Thiện cùng Ty Thưởng Thiện và Ty Phạt Ác. Sách Địa Ngục Du Ký viết tới đây đã gần kết thúc, ta rất vui mừng thấy nhiều kẻ phát thiện tâm ấn tống rất là nhiệt thành, quả lòng từ bi với con người là một, có như vậy mới không phụ công lao khó nhọc suốt hai năm qua bôn ba âm phủ của Thần và người, chỉ mong sao chúng sanh trong thiên hạ nhận ra chân lý quay về nẻo đạo, theo đường lương thiện.

Địa Ngục Du Ký là một cuốn sách mà chơn lý phù hợp với mọi tôn giáo, phàm kẻ chịu khó đọc sẽ có lợi ích cho tâm thần vô kể. Ta ra công hô hào là mong chúng sinh bỏ ác theo thiện, làm sự lành, tránh sự dữ, được người gọi là kẻ tốt, một phen hết lời kêu gọi tu tâm, mong người có lòng trong thiên hạ cùng lên tiếng gọi đàn.

Dương Sinh sửa soạn lên đài sen.

Dương Sinh: Con đã sẵn sàng, mời ân sư lên đường.....

Tế Phật: Đã tới, Dương Sinh xuống đài sen.

Dương Sinh: Sở Tụ Thiện đã ở ngay trước mắt, giống như một ngôi trường, phía ngoài rất sạch sẽ, khuôn viên trồng các loại cây cảnh và hoa, khác hẳn cảnh nhà lao tối tăm ở âm phủ.

Tế Phật: Sở Tụ Thiện cũng là nhà trường ở chốn âm phủ, chuyên môn chỉ dạy các thần chức và nhân viên tới tu luyện.

Dương Sinh: Cửa sổ đã mở, các quan viên đã xếp hàng nghinh đón mình.

Tế Phật: Sở Trưởng cùng các quan viên trong sở đã tới, Dương Sinh mau tới trước làm lễ ra mắt.

Dương Sinh: Xin ra mắt Sở Trưởng cùng chư vị Tiên Quan.

Sở Trưởng: Miễn lễ! Hoan nghênh Dương Thiện Sinh cùng Tế Phật tới thăm, đợi đã lâu! Mời hai vị theo tôi vào trong để tiện tham quan.

Tế Phật: Rất cám ơn! Bữa nay tới đây quấy rối, xin Sở Trưởng ban ân chỉ giáo, cùng giới thiệu tình hình của quý sở cho Dương Sinh được rõ.

Sở Trưởng: Lẽ đương nhiên. Bản sở có tên là Tụ Thiện Sở, còn gọi là Sở Hợp Thiện. Phàm người đời lúc sống công đức lớn lao nhưng chưa đạt tới tiêu chuẩn “thăng Thiên giới chứng quả” đều được dẫn vào Sở Tụ Thiện tu luyện để chuẩn bị “thượng thăng Thiên giới”, hoặc trở lại trần gian tiếp nhận chức Thần cứu đời giúp người.

Dương Sinh: Người ở phía trước có phải là Trang Kiến An, một môn sinh cũ của bản đường không?

Tế Phật: Phải rồi, bữa nay được tương hội tại đây, phải nói là có chút nhân duyên.

Dương Sinh: Trang tiên sinh nhìn thấy tôi mắt muốn ứa lệ.....

Sở Trưởng: Trang Thiện Hồn, người chớ bi thương, bữa nay đặc biệt sắp xếp cho các anh là đồng đạo với nhau được tương hội tại đây, có thể kể lại tình cảnh sau những ngày từ giã cõi trần.

Trang Thiện Hồn: Bữa nay được hội kiến Dương Thiện Sinh tại đây, trong lòng đã cảm động nói không được, nước mắt bi thương lại còn tuôn trào... Lúc sống nhập môn Thánh Hiền Đường, đã nhận được sự chiếu cố của Quan Ân Chủ cùng chư vị đồng tu, do đó mà tôi hăng hái ra sức công quả, hàng ngày tới tòa soạn tạp chí Thánh Hiền trả lời thư tín, lòng những tưởng gắng công quả, tương lai có thể tiêu dao cõi Thiên Đường, song vì quá si mê nên còn lưu lại chút tơ duyên tình ái nơi cõi thế, cho nên sau khi rời trần gian tuy có Phúc Thần dẫn đường cùng Ân Chủ bảo hộ, song vì gây lỗi quá nhiều, công tội ngang nhau, tư cách không đủ để lên Thiên Đường.

Lúc tại thế, Ân Chủ kỳ vọng ở tôi quá nhiều, luôn dạy dỗ, khuyến khích, song vì tôi trí tuệ nông cạn nên chưa thể nghiệm cùng giác ngộ nổi Thánh ý, không làm chủ được thân, tâm nguyện chưa thành nên thân chết trước... May mắn nhờ lúc sinh tiền một lòng chân thành, Ân Chủ mới dẫn tôi đi tham quan tình trạng xử phạt tại các ngục, sau đó trở về Sở Tụ Thiện tu luyện.

Lúc cử hành đám táng, tôi được các vị đồng đạo của Thánh Hiền Đường thắp nhang, đi đưa, lòng tôi tràn đầy cảm kích nói không được, xin Dương Sinh cho tôi gởi lời cám ơn tới các bạn đạo.

Tôi ở đây hàng ngày học văn, học đạo, luôn luôn bị khảo hạch. Chúng tôi phải trao đổi, vun bồi lòng từ bi như thấy của không tham, thấy sắc không mê... môn nào cũng phải khá vượt mức. Những đề thi đều do Tiên Phật hóa phép, như muốn chúng tôi đi tới nơi nào, hốt nhiên bên đường hiện đầy vàng, có gái đẹp tới dẫn dụ, nếu như tâm thân không định sẽ bị thi rớt, liền coi như không hợp cách, phải tu luyện lại. Bình thường có Tiên Phật Thánh tới đây giảng dạy đạo pháp, tuy không bị xử phạt nhưng hương vị của sự học bài và trả bài cũng chẳng dễ dàng hấp thụ.

Sở Trưởng: Sở Tụ Thiện chuyên môn huấn luyện những người sẽ đảm nhận chức Thần hoặc để thay thế những vị Thần Linh sức đạo yếu kém. Do đó mà học viên luôn bị khảo nghiệm, tới bao giờ đạt được cốt cách Thần Thánh mới cho tốt nghiệp. Sau khi tốt nghiệp, có kẻ vì nhờ gặp duyên cho nên được Thầy Tiên độ về Thiên Đường tu luyện thêm, có kẻ trở lại dương gian đảm nhiệm chức thần.

Trang Thiện Hồn: Xin nhờ Dương tiên sinh nói lại với các con tôi là phải chăm lo tu thân học đạo. Con tôi văn hiền tính trực, làm không nổi việc lớn thì thật đáng buồn! Hy vọng bạn đạo của Thánh Hiền Đường thấy rõ được điều đó mà cố gắng giúp đỡ.

Nhớ thuở trước tôi từng nói “ước gì mình được theo Dương Thiện Sinh xuống dạo âm phủ”, chẳng ngờ lời nói đó giờ đây thành lời sấm, ước mong đó giờ đây thành sự thực. Nay tôi muốn làm công quả thật nhiều cho Thánh Hiền Đường nhưng nhục thể đã mất nên chẳng thể có sức.

Tế Phật: Sở Tụ Thiện tình hình đại khái như vậy, chúng tôi còn phải tới tham quan hai ty Thưởng Thiện và Phạt Ác. Xin cáo từ.

Dương Sinh: Xin Trang tiên sinh giữ gìn cẩn thận, việc ở Thánh Hiền Đường chớ có bận tâm.

Trang Thiện Hồn: Cảm tạ Dương Thiện Sinh.

Sở Trưởng: Lệnh cho các quan viên hàng ngũ chỉnh tề đưa tiễn.

Tế Phật: Dương Sinh lên đài sen, chúng ta tới nơi khác tham quan.

Dương Sinh: Con đã lên đài sen, mời ân sư khởi hành.....

Tế Phật: Đã tới Ty Thưởng Thiện.

Dương sinh: Quả không sai, phía trước có tấm bảng đề ba chữ “Thưởng Thiện Ty”.

Quan Coi Ty: Hoan nghênh Tế Phật cùng Dương Thiện Sinh tới thăm.

Tế Phật: Hôm nay thầy trò chúng tôi tới quý ty tham quan, xin giới thiệu sơ lược tình hình.

Dương Sinh: Các vong hồn tới đây đều do Phúc Thần dẫn đường, không cần khí giới áp giải hoặc roi đánh đập, coi vẻ họ rất tự do.

Quan Coi Ty: Phàm người đời sau khi tạ thế, kẻ công nhiều hơn tội, một số tới đây trước để chờ xử lý. Những vong hồn tới bản điện đều tự do tự tại, có thể uống trà nhàn đàm suốt ngày, hoặc đánh cờ tiêu khiển. Ty Thưởng Thiện chỉ là nơi các vong hồn lương thiện tạm thời nghỉ ngơi mà thôi. Những người tới đây sau khi đợi một thời gian sẽ được dời sang Sở Tụ Thiện hoặc gởi tới các điện sưu tra quyết định.

Dương Sinh: À ra nguyên lai là như vậy.

Tế Phật: Vì thời giờ có hạn, chúng tôi phải tới Ty Phạt Ác tham quan, xin cáo từ.

Quan Coi Ty: Lệnh cho các quan viên hàng ngũ chỉnh tề đưa tiễn.

Tế Phật: Dương Sinh lên đài sen, dời đây không xa sẽ tới Ty Phạt Ác….. Đã tới...

Dương Sinh: Đây với Ty Thưởng Thiện hoàn toàn khác nhau, tấm biển trên cửa đề ba chữ “Ty Phạt Ác”. Vong hồn tới đây đều bị âm binh áp giải, giống hệt như bị bắt bớ.

Quan Coi Ty: Hoan nghênh hai vị Đạo Trưởng. Bữa nay quý vị thân hành tới tham quan, bản ty cảm thấy vô cùng vinh dự, quý vị viết sách khuyên đời, công đức thật là vô lường.

Tế Phật: Quan Ty quá khen, thầy trò chúng tôi tới đây, vì thời giờ eo hẹp, kính mong Quan Ty giới thiệu gấp tình hình của quý ty.

Quan Coi Ty: Được lắm, bản ty gọi là Ty Phạt Ác. Phàm những kẻ trên đời gian manh hại người, phản bội lẽ Trời, Thần ba cõi tuần du ngày đêm theo dõi báo cáo về âm phủ. Nếu tội quá nặng bản ty ắt triệu nguyên thần (thần khí nguyên linh) của y tới âm phủ trừng phạt. Kẻ ở thế gian mà thần khí bị sửa trị ở âm phủ thì chỉ cảm thấy mơ mơ hồ hồ, thống khổ vạn phần. Lúc này người phàm mắc bệnh có cảm giác đầu choáng váng đau nhức, toàn thân bần thần khó chịu, chỉ biết là mình có bệnh, thân tâm khó chịu buồn bực, không rõ đó là bệnh ma hãm thân, hồn phách đã tới âm phủ chịu hình phạt. Lúc khỏi bệnh là phút hồn phách được thả về dương gian, tinh thần cảm thấy nhẹ nhàng khoan khoái.

Những kẻ đang bị áp giải đi ngang qua kia cũng là hồn phách của người trần, đó là loại công tác thứ nhất của bản ty, còn loại công tác thứ hai là trừng phạt những phàm nhân sau khi chết. Cũng có kẻ vì tội ác quá nặng, phải giao cho bản ty sửa trị trước, đợi các điện sưu tra ấn chứng của tội hồn xong mới giải giao tới để họ liệu tiếp, cho nên bản ty chỉ là chỗ tạm thời câu lưu mà thôi.

Dương Sinh: Thì ra nguyên nhân là như vậy, cảm tạ sự chỉ giáo của quý ty.

Tế Phật: Thời giờ đã trễ, chúng ta sửa soạn trở lại Hiền Đường.

Quan Coi Ty: Lệnh cho các quan viên hàng ngũ chỉnh tề đưa tiễn.

Tế Phật: Dương Sinh lên đài sen.

Dương Sinh: Con đã sửa soạn xong, mời ân sư trở lại Hiền Đường.

Tế Phật: Thánh Hiền Đường đã tới, Dương Sinh xuống đài sen, hồn phách nhập thể xác.

HỒI SÁU MƯƠI MỐT

DẠO AO MÁU NHƠ CÙNG ĐIỆN ĐÔNG NHẠC

Phật Sống Tế Công

Giáng ngày 25 tháng 6 năm Mậu Ngọ (1978)

Thơ

Du minh lịch tận vạn trùng sơn

Huyết hãn như lưu bất yếm phiền

Thiện ác thùy ngôn vô báo ứng

Thiên Đường - địa ngục hiện ban ban

Dịch

Dạo xem âm phủ vượt ngàn sông

Khổ cực gian lao chẳng nản lòng

Thiện ác ai tin không báo ứng

Thiên Đường - địa ngục hiện song song.

Tế Phật: Trải qua khắp ngã đường âm phủ, những gì trông thấy đều là các vong hồn si mê. Lúc chưa sinh ta không rõ ai là ta?Sau khi sinh ta không rõ ta là ai? Hai mắt mông lung lại không biết ai là ta?

Chúng sanh mê tới mê lui, giống như đứa học trò lười biếng, đeo túi cơm theo chân người tới trường, chỉ biết ăn cơm đùa giỡn, tới kỳ thi một hỏi ba không biết, có thể nói uổng phí cả công lao của cha mẹ đã nuôi nấng đứa con ngu muội si mê.

Ta gởi lời ở đây nói với chúng sanh dưới gầm Trời rằng: Đã sinh làm con người thì phải đội Trời đạp đất làm điều tốt lành ơn nghĩa, không được quỷ quỷ ma ma chuyên làm những việc xấu xa bất nhân ác đức, để tránh lúc sống quen đi đường tối ám, sau khi chết thành quỷ vô luân, mãi mãi kéo dài thì thật là tham lam. Bữa nay chuẩn bị dạo âm ti, Dương Sinh lên đài sen.

Dương Sinh: Thưa con đã sửa soạn xong, kính mong ân sư lên đường.....

Tế Phật: Đã tới, Dương Sinh xuống đài sen.

Dương Sinh: Thưa thầy, bữa nay tới đây, tại sao phía trước lại thấy có một cái ao, nhìn từ xa giống như có bóng người chìm nổi, ngụp lặn ở trong, cùng tiếng kêu cứu mạng vọng cả tới đây. Ôi! Lại còn có cả mùi tanh tưởi bay tới nữa sao?

Tế Phật: Phía trước là Ao Máu Nhơ (Huyết Ô Trì), bữa nay ta dẫn con tới đây thăm, hãy lên tinh thần. Mau tiến tới trước để tiện coi xét cho kỹ càng xem ra sao.

Dương Sinh: Trên đường âm binh áp giải rất nhiều người nhắm cái ao đi tới.

Tế Phật: Những tội hồn đó đều bị đem tới Ao Máu Nhơ.

Dương Sinh: Mùi tanh hôi càng nồng nặc, tiếng kêu cứu mạng càng vang dội, nguyên nhân nước trong ao giống hệt máu nhơ tanh tưởi vô cùng.

Tướng Quân Giữ Ao: Hoan nghênh Tế Phật cùng Dương Thiện Sinh thân hành tới thăm, chúng tôi đã nhận được giấy thông báo cho nên biết trước hai vị bữa nay sẽ tới. Xin mời vô trong tham quan.

Dương Sinh: Bởi vì ở đây nhìn thấy rất rõ ràng, tôi thiết tưởng chẳng cần phải tới sát bờ ao, chỉ mong Tướng Quân nói rõ về tình cảnh các tội hồn chịu hình phạt ở Ao Máu Nhơ.

Tướng Quân: Được được. Ao này gọi là Ao Máu Nhơ, vị trí ở phía dưới cầu Nại Hà, tội hồn khi đi qua đó té xuống hố rắn độc nên bị rắn độc nhai nuốt, cắn bị thương, máu tươi tuôn thành sông cuốn chảy vào ao này mà thành Ao Máu Nhơ. Những kẻ bị nhận chìm dưới ao, lúc tại thế đều phạm vào các tội nhơ bẩn.

Dương Sinh: Xin Tướng Quân giảng giải rõ ràng hơn nữa.

Tướng Quân: Thần Thánh vốn không thể giả dối khinh nhờn nhơ bẩn, vậy mà vẫn thường có những kẻ khóc lóc chửi rủa thần minh, hoặc dùng những tiếng tục tĩu dơ dáy mắng mỏ người trên, cùng vu khống giá họa cho kẻ khác đều thuộc loại tim ruột nhơ bẩn. Có kẻ bày trò dâm giữa ban ngày ban mặt, giao hợp giữa Trời chẳng sợ tam quang (Mặt Trời, Mặt Trăng, Tinh Tú), chẳng hổ người nhìn, chôn vùi liêm sỉ, nhơ bẩn cùng cực. Có kẻ chuyên môn bán sắc lấy tiền, mỗi lời nói ra đều là lời tục tĩu. Có kẻ tham dâm quá độ, tới động thăm hoa không ngớt, ô nhiễm cả thể xác lẫn linh hồn, hoặc miệng thích ăn đồ nhơ để tẩm bổ cơ thể, hoặc ham bày trò bổ dưỡng nhơ bẩn thuộc bọn tà môn, những kẻ ham thích làm thịt giết hại sinh linh, làm ô uế miếu đường Thần Phật, kinh sách Thánh Hiền, sau khi chết đều phải chịu cái khổ, bị nhận chìm dưới Ao Máu Nhơ này.

Tế Phật: Tục truyền: Phàm phụ nữ bất hạnh chết vì sinh đẻ cũng bị quăng xuống Ao Máu Nhơ này là lời ngoa truyền. Sinh đẻ nuôi dưỡng là lẽ thường của Trời đất hóa công, chẳng may thác đã là sự thảm, không lẽ còn đem quăng xuống ao máu bẩn!

Cho nên người đời như có thân quyến sinh đẻ mà bệnh thác, phải gắng làm nhiều việc thiện hoặc tụng niệm kinh kệ, hoặc ấn tống kinh sách Thánh hiền để đem công đức này hồi hướng, ắt có thể giúp đỡ cái tâm của vong hồn bớt kinh hoàng sợ hãi. Vì lúc sản phụ lâm bồn, tâm vô cùng hoang mang thống khổ. Nếu như bất hạnh thác đi, nhất thời hồn phách bất an, thân nhân phải lo tu nhiều công đức để cầu Thánh Thần Tiên Phật hóa độ.

Tướng Quân: Tế Phật nói rất chí lý, mong người đời hiểu rõ.

Tế Phật: Vì còn cần đi nơi khác, tình hình Ao Máu Nhơ đã rõ đại khái. Chúng tôi xin cáo từ.

Dương Sinh: Cảm tạ sự hướng dẫn của Tướng Quân.

Tướng Quân: Không có chi, có điều gì thất lễ xin tha thứ.

Tế Phật: Dương Sinh lên đài sen, chuẩn bị tới Điện Đông Nhạc.

Dương Sinh: Thưa, con đã sẵn sàng, kính mời ân sư lên đường…..

Tế Phật: Đã tới Điện Đông Nhạc, Dương Sinh xuống đài sen.

Đông Nhạc Đại Đế: Nghinh tiếp Tế Phật cùng Dương Thiện Sinh tới thăm, quý vị phụng chỉ viết sách, bữa nay mới tới bản điện, thực chờ đợi đã quá lâu.

Tế Phật: Vì Đại Đế quyền uy vô thượng, bần tăng lại bắt đầu đi thăm từ Đệ Nhất Điện, quý điện lại tọa lạc ở sau chót, đó chính là ý “Hậu lai cư thượng” (Tới sau mà ở cao trên hết). Kính mong Đại Đế chớ bận tâm.

Đại Đế: Tế Phật chớ buồn lòng, đã có công thân hành tới bản điện là ta vui mừng rồi. Thánh Hiền Đường ở Đài Trung phát huy đạo đức chân lý kể từ khi dựng Thánh Đường tới nay đã trước tác Thái Thượng Vô Cực Hỗn Nguyên Chân Kinh, Ngọc Hoàng Phổ Độ Thánh Kinh, Tu Đạo Chỉ Nam, Sơ Thuật Cổ Kim Thiện Ác Nhân Quả Báo Ứng, Thánh Hiền Chân Lý..... Các kinh sách Thánh Hiền này đều ấn tống để quảng bá, khuyên hóa bốn phương, nhân tâm thế đạo ảnh hưởng kẻ hướng thiện không biết bao nhiêu mà kể, lòng ta đã sớm cảm tạ vạn phần. Bữa nay Dương Thiện Sinh lại theo Tế Phật tới thăm bản điện, lẽ tất nhiên được tiếp đãi nồng hậu, mời hai vị vào trong điện nghỉ ngơi rồi chúng ta cùng đàm luận.

Dương Sinh: Cảm tạ Đại Đế đã yêu mến giúp đỡ.

Đại Đế: Mời hai vị ngồi. Lệnh Tướng Quân mau dâng trà.

Tướng Quân: Tuân lệnh..... Đã dâng lên.

Đại Đế: Xin hai vị chớ làm khách, dùng đi.

Tế Phật: Cảm tạ Đại Đế ân ban.

Dương Sinh: Trà ngọt trái ngon, mùi vị chẳng sai, có thể mang về dương gian một ít chăng?

Đại Đế: Trái này chỉ ăn ở đây mới ngon thôi.

Tế Phật: Dương Sinh này, con chớ ham ăn, cây ăn trái trong vườn nhà con đã kết quả sai chíu chít , chỉ cần chịu khổ chăm sóc, con sẽ đủ ăn.

Đại Đế: Quả đạo mới là thứ trái thực dụng, nó có mang hình dạng quả nọ trái kia đâu, nhưng ăn thì hoàn hảo, dùng thì được tất cả mà vẫn còn bị mục nát, trở thành vật vô dụng.

Dương Sinh: Lời dạy của ân sư cùng Đại Đế con đã liễu ngộ, thật quá xấu hổ, xấu hổ!

Tế Phật: Xin Đại Đế giới thiệu về chức vụ của các ty thuộc quý điện, thưa có tiện không?

Đại Đế: Đông Nhạc tức núi Thái Sơn là ngọn núi đầu tiên trong Ngũ Nhạc, trực thuộc sự cai quản của các ty nơi Đệ Thập Điện ở âm phủ, có thể nói là đơn vị tư pháp tối cao giống như tòa Tối Cao Pháp Viện ở dương gian. Bản ngục chỉ cai quản sửa trị tất cả các hồn phách u uất tán loạn cùng việc thăng giáng quỷ thần bất kỳ ở dương gian hay là âm phủ, vì bản điện có thể tâu thẳng với Ngọc Hoàng Thượng Đế rồi ra lệnh thi hành nhiệm vụ. Các bậc Sơn Thần, Thổ Thần, Biên Giới Thần, Thiên Thần, Địa Thần đều quy tụ tại Đông Nhạc, phàm mười điện dữ kiện án lịnh có gì nghi vấn không giải quyết được tức thì chuyển giao tới đây để bản điện lo liệu, cho nên bản điện ở vào địa vị cao hơn mười điện. Hơn nữa trên đỉnh Đông Nhạc lại có U Minh Giáo Chủ, quản lý phổ độ để cho mọi việc được hoàn hảo. Tôi nắm quyền cai quản, kiểm soát âm phủ không giống các ty chức khác.

Dương Sinh: Kẻ hạ sinh có một nghi vấn, kính mong Đại Đế chỉ giáo. Quý điện đã cai quản tất cả du hồn tán quỷ, tại sao dương gian vẫn còn thấy người này kẻ kia bị tà ma quấy phá, hoặc hồn quỷ xâm phạm, có thể nói là pháp luật ở âm phủ còn có kẽ hở không?

Đại Đế: Lưới Trời lồng lộng, thưa mà chẳng lọt, lưới đất dày đặc, thoát mà chẳng được lâu. Điều Dương Sinh nói rất đúng, dương gian hiện có rất nhiều du hồn tán quỷ. Âm luật tuy nghiêm nhưng không tuyệt đối xóa bỏ tâm từ bi, cho nên nói “Tình lý pháp kiêm cố” (Pháp luật nhìn bao quát cả tình lẫn lý). Không thiếu những vong hồn lúc sống bị oan ức mà thác, âm ty cho phép báo oán nhưng khi tới dương gian thường thường ý khí làm việc không phân đen trắng, thấy người là quấn quít. Nếu gặp người trần, nguyên tính của thần hồn thịnh vượng hoặc đạo đức cao thâm ắt nó không dám bén mảng tới gần. Những du hồn tán quỷ nếu như không tôn trọng pháp lệnh làm quấy ở trần gian, một sớm bị phát hiện ắt bị Thần Thánh ở dương gian hoặc đội tuần sát của bản điện bắt được sẽ đem về khép tội, lúc đó hẳn nó hết đường chối cãi, công và tội được xét xử đúng theo luật đã ấn định.

Vì chư Thần ở địa phủ muốn nỗi oán hận của chúng sinh tiêu tan cho nên mới phóng thích quỷ hồn để báo oán. Nếu như tội phạm ở dương gian sau khi được thả ra có kẻ đã thay hình đổi dạng gia tăng sự tàn hại, ỷ thần cậy thế khinh rẻ đồng loại, người đời bị hồn quỷ ám ốp thân tâm là bởi lý do trên.

Dương Sinh: Đại Đế nói rất đúng.

Tế Phật: Cảm tạ Đại Đế đã khai mở cho biết rõ. Vì thời giờ đã trễ, chúng tôi chuẩn bị hồi đường.

Đại Đế: Hai vị gian nan khổ cực, nguyên chức cho Địa Ngục Du Ký sớm viết xong, việc phổ biến giáo hóa chúng sanh cũng mong sớm thấy có kết quả. Lệnh cho các quan viên hàng ngũ chỉnh tề đưa tiễn.

Dương Sinh: Cảm tạ Đại Đế cùng chư vị Tiên Quan, xin cúi lạy giã từ... Con đã lên đài sen, kính mời ân sư trở lại Hiền Đường.....

Tế Phật: Đã tới Thánh Hiền Đường, Dương Sinh xuống đài sen, hồn phách nhập thể xác.

HỒI SÁU MƯƠI HAI

LẠY GẶP BỒ TÁT ĐỊA TẠNG VƯƠNG

VIẾT XONG DU KÝ MỞ HỘI LỚN

Phật Sống Tế Công

Giáng ngày 26 tháng 6 năm Mậu Ngọ (1978)

Thơ

Thiên hoa pháp vũ kết dao thiên

Ngọc quyển tu thành nhất đóa liên

Thánh sách phù quang thùy vạn cổ

Du thư tự tự ký hoàn toàn.

Dịch

Kinh vàng mưa pháp Phật trao truyền

Quyển ngọc tu thành một đóa sen

Sách Thánh hào quang ngời vạn thuở

Lời lời Du Ký chép không quên.

Tế Phật: Hôm nay là ngày vui sướng, vì mất trọn hai năm dạo thăm âm phủ để ghi chép sách Địa Ngục Du Ký, giờ đây mới tới được chương kết thúc.

Bộ sách quý giá hiếm hoi trên đời này đã nói hết chân lý của nhân sinh. Có người không tin, nhưng trạng huống có thật mà chư sinh dạo âm phủ suốt hai năm qua hẳn đã thấy rõ như màn ảnh hiện hình người thật, việc thật. Cho nên ta hy vọng chúng sinh dưới gầm Trời, tin cái có chẳng thể tin cái không, lãnh hội được “sinh” là cái khởi đầu nhỏ nhoi, “tử” mới là kéo dài bất tận. Do đó lúc sống dù có biết trước cũng chẳng thể nhận ra được một phần trăm “chết”. Hã y nhìn đám u hồn đang kéo đi lũ lượt trên ngả đường dẫn tới âm phủ!

Tự cổ chí kim, kẻ sĩ trung hiếu tiết nghĩa sau khi chết, một luồng linh quang phất phới bay lên Thiên Đường, lưu lại hương thơm muôn đời, hiện rõ tâm trung trinh, đại tiết. Còn nếu như bọn phản bội chân lý, chính nghĩa, luân thường, sau khi chết linh hồn ô uế chẳng thể kham nổi, tối tăm trầm luân ở địa ngục.

Nguyện chúng sinh sau khi đọc xong sách Địa Ngục Du Ký như tỉnh cơn mộng lớn, chớ lại si mê trong cảnh tình phàm tục vì càng rơi càng sâu, cuối cùng không cứu chữa! Bữa nay là lần dạo âm ti cuối cùng, Dương Sinh hãy lên tinh thần, y phục đoan trang, chuẩn bị xuống âm ti lãnh thưởng.

Dương Sinh: Thưa ân sư, niềm vui ngập tràn lòng, con nói chẳng nên lời, hai thầy trò phụng chỉ viết sách, nhiệm vụ sắp hoàn thành mới có thể nhẹ nhõm thư thả một chút.

Tế Phật: Người có chí việc ắt thành. Trời không phụ kẻ có lòng. Mong gắng tinh tiến. Mau lên đài sen…

Dương Sinh: Bữa nay đài sen tại sao to lớn một cách đặc biệt, lại có hào quang tỏa bốn phía?

Tế Phật: Vì từ hai năm nay mình luôn lui tới âm phủ, dương gian để phục vụ, nên đóa sen này cũng được điêu luyện mà trở thành to lớn, mạnh mẽ, phát hào quang.

Dương Sinh: À thì ra nguyên nhân là như vậy. Quả là ảo diệu vô cùng.

Tế Phật: Đã tới nơi, mau xuống đài sen.

Dương Sinh: A! Quảng trường trước mặt náo nhiệt quá, tiên nhạc diễn tấu vang vang bên tai, các bàn tiệc chạm trổ bằng ngọc thạch đã bày biện sẵn, nhưng quan khách đi đi lại lại đều là những người con chưa từng nhìn thấy bao giờ. Có người mặc áo tu sĩ bay phấp phới, cũng có Sa di, Nho sĩ cùng Nhân sĩ các nước đều bận đồ tu hành, chẳng rõ họ từ phương xa nào tới?

Tế Phật: Nhân phụng chỉ viết sách Địa Ngục Du Ký sắp xong, U Minh Giáo Chủ đặc biệt thết yến tại trước cung Địa Tạng để ban lễ ăn mừng. Bữa nay chúng ta là thượng khách: con thấy Tiên sứ, Sa di, Nho sĩ, các vị tân khách cùng Bồ Tát Địa Tạng Vương đã tiến ra nghinh tiếp chúng ta. Mau tiến lại lạy chào ra mắt.

Dương Sinh: Vái chào Bồ Tát Địa Tạng Vương cùng chư vị Đạo Trưởng. Tại hạ là môn sinh của Ân Chủ Quan Đế thuộc Thánh Hiền Đường ở Đài Trung, phụng chỉ theo Tế Phật dạo địa ngục viết sách, thừa hưởng tâm từ bi của Bồ Tát Địa Tạng Vương, sắc lệnh cho các ty, các ngục ở âm phủ giúp đỡ công tác viết sách, bữa nay nhiệm vụ hoàn thành, đặc biệt theo ân sư cùng tới bái tạkhông quản nhọc nhằn. Giáo Chủ bày biện cảnh trí như thế này, thật ra là quá ngạc nhiên và cảm động.

Giáo Chủ: Mời Dương Thiện Sinh đứng lên; nhà ngươi cùng Tế Phật quá gian lao khổ cực, đã từ hai năm nay bôn ba khắp nẻo đường địa ngục, tâm cứu độ chúng sinh quý giá thực là hiếm có. Ta bữa nay đặc biệt thiết yến để chúc mừng công thành mà sách cũng thành. Mời Tế Phật cùng Dương Thiện Sinh vào trong, đăng thượng tòa.

Dương Sinh: Thưa không dám.

Tế Phật: Bữa nay U Minh Giáo Chủ Bồ Tát Địa Tạng Vương đặc biệt vì mình thiết yến, ta thấy hà tất phải chối từ, khổ cực suốt hai năm mới được một chút vinh dự này, theo ta lên trên ngồi.

Dương Sinh: Xin ân sư ngồi, còn con đứng hầu. Tiệc hội mừng này người tới mỗi lúc mỗi đông, người nào người nấy đầu tỏa hào quang, tin tưởng là đạo hạnh sâu dầy.

Giáo Chủ: Bữa tiệc hôm nay cốt để chúc mừng sách Địa Ngục Du Ký đã viết xong, nhân vì địa ngục đều được các tôn giáo trên thế giới thừa nhận, cho nên bất luận đạo Nho, Thích, Gia Tô, Hồi, hay các tôn giáo mới thiết lập khác, từ giáo chủ cho chí tín đồ đều mời tham dự hết, do đó mà chư Thiên đã phái các Tiên sứ, Thiên sứ tới tham dự hội lớn. Dao Trì Kim Mẫu còn đặc biệt ban đào tiên cùng rượu Quỳnh Tương, Dương Thiện Sinh ngươi thật là có phước.

Dương Sinh: Cảm tạ sự chiếu cố của Thánh, Phật, Tiên, Thần của các tầng Trời, hiện thời tiếng Thiên nhạc hòa tấu vang vang.....

Giáo Chủ: Hội lớn sắp khai mạc, giáo chủ các tôn giáo cùng Quan Âm Đại Sĩ cũng giáng lâm.

Đại Sĩ: Bữa nay may mắn gặp Tế Phật cùng Dương Thiện Sinh.

Dương Sinh: Lạy chào Quan Âm Đại Sĩ.

Giáo Chủ: Đã tới giờ khai mạc đại hội, tấu Thánh nhạc….. Chư vị yên vui.

Quý vị đều là khách quý từ Thiên Đường bữa nay xuống thăm địa phủ, khiến âm ti đại phóng quang minh. Nhân Thánh Hiền Đường tại tỉnh Đài Trung ở Đài Loan thuộc Nam Thiểm Bộ Châu khâm phụng Ngọc Chỉ của Thượng Đế, dạo âm phủ viết sách để khuyến hóa thế đạo nhân tâm, khí ô trược lắng trong.

Phật Sống Tế Công tính thích khôi hài, người đời gặp Tế Phật muôn lòng đều vui, vì Tế Phật mượn cớ điên cuồng giúp đời, mỗi lời mỗi tiếng như một giọt sương ngọt ngào, vị thuốc tiên, vị nước cam lồ tuyệt diệu có thể cải tử hoàn sinh, cho nên Ngọc Đế ra lệnh Tế Phật phải lo dẫn đường, không những là người thấu suốt âm ti mà còn có thể chuyển thiên cơ một cách hết sức sinh động cùng tuyệt vời. Cho nên có thể nói là một nhân tài dẫn dạo tối hợp tình hợp cảnh.

Dương Thiện Sinh là đệ tử chính của đàn cơ Thánh Hiền Đường, tính linh trong lành sáng suốt, theo Phật Sống trải khắp các ngục, mười cửa điện, công khuyến thế sâu dày. Bữa nay sách hoàn tất, đặc biệt cử hành tiệc này, một là để biểu lộ ý chúc mừng, hai là để bày tỏ: Thế giới tuy lớn nhưng tại linh giới các giáo không hề thấy có cửa ngõ như bữa nay tại đây, nhân sĩ các giáo ngồi chung, hòa khí vui tươi, hiển lộ rõ cảnh tượng đại đạo hết sức vô tư không hề phân biệt chia rẽ. Mong chúng sanh trong thiên hạ nhận rõ lẽ này mà tìm về chân lý, tu tâm dưỡng tánh, tôn kính giữ gìn đạo đức Khổng - Mạnh. Nếu như vứt bỏ luân lý cương thường sẽ càng thêm tính dã man, hẳn là không được hưởng hạnh phúc văn minh chút nào. Hành đại đạo, coi thiên hạ là chung, từ cái yên nhỏ mà đun đẩy thế giới tiến đến đại đồng, đó mới là hạnh phúc của chúng sinh. Xin ngừng lời tại đây. Khai tiệc.....

Tế Phật: Dương Sinh, đừng làm khách. Đây là rượu Quỳnh Tương cùng đào tiên Vương Mẫu, ăn uống vào có thể kéo dài tuổi thọ.

Dương Sinh: Cảm tạ ân sư, con không khách sáo, nhân cơ hội này con ăn nhiều hơn.....

Giáo Chủ: Hoan nghênh Sư Tổ Lữ Thuần Dương đã tới.

Lã Tổ: Xin Giáo Chủ chớ quả lễ độ. Tôi kính vâng lời dạy của Ngọc Hoàng, đặc biệt mang giấy ban khen sách tới giao cho Dương Sinh đem về làm phần thưởng cho việc viết sách của Thánh Hiền Đường.

Dương Sinh: Lạy tạ ơn Trời.

Giáo Chủ: Mời Sư Tổ dùng tiệc.

Lã Tổ: Đa tạ.....

Giáo Chủ: Vì thời giờ đã muộn, sự tiếp đãi như có điểm nào không được chu toàn, xin chư vị cao minh chân chính tha thứ. Tế Phật cùng Dương Thiện Sinh bữa nay tới đây dự hội, tôi cảm thấy lòng vui sướng vạn phần, cửa thiền phát huy đạo giáo, ứng thiên cơ thuyết pháp là một nghĩa cử thuận lòng Trời, hợp lòng người.

Quyển sách Địa Ngục Du Ký nọ viết nên được là hoàn toàn nhờ dựa vào bút liễu cành đào, thông tính linh truyền chân lý của Thánh xưa ban. Người đời nên hiểu sự dụng tâm của Trời, cố gắng tôn kính vâng theo lương tâm Thiên lý, sau khi chết mới được miễn hình phạt của 10 cửa điện.

Danh xưng Bồ Tát Địa Tạng là tiếng tôn xưng nơi cửa Phật, còn như cửa đạo lại tôn xưng tôi là Phong Đô Đại Đế, cũng như âm phủ còn gọi tôi là Phong Đô Địa Ngục. Người đời phần lớn chưa rõ, bữa nay nhân Địa Ngục Du Ký viết thành, phụ làm lời nói cuối sách để người đời được tỏ.

Tế Phật: Đài sen hiện giờ lơ lửng giữa không trung, từ hai năm nay chư sinh thuộc Hiền Đường gian lao khổ cực mới gặt hái được đạo quả, ta không có lễ vật ban tặng, nên đem tòa sen này ban cho Dương Sinh để làm vật kỷ niệm, vì suốt hai năm qua thầy trò ra vào chốn U Minh viết sách, hy vọng Dương Sinh rất yêu quý nó.

Dương Sinh: Cảm tạ ân sư đã ân ban tòa sen, nhận xong mới cảm thấy thẹn thùng. Con nguyện tôn trọng lời thầy dạy cùng trông mong từ đây mãi mãi về sau ân sư có thể tùy thời mở đạo.

Tế Phật: Phật ở bên cạnh con, chỉ cần con giữ vững tâm Phật, ắt có thể thành Phật vậy.

Giáo Chủ: Bình rượu Quỳnh Tương đặc biệt này, mời Dương Thiện Sinh mang về Thánh Hiền Đường tặng toàn thể môn sinh uống, họ cũng quá khổ cực gian lao. Phàm kẻ ấn tống hay thuyết giảng sách Địa Ngục Du Ký để khuyên đời, ngày đêm Du Thần tùy thời đi tuần để kiểm tra rồi về báo cáo, địa phủ đều có hồ sơ lưu giữ, phàm có điều sở cầu đều có thể hiệu nghiệm như âm thanh tương ứng. Hy vọng nhiều người phát tâm in tặng để truyền bá khắp trong thiên hạ, công đức kêu gọi lòng người thức tỉnh thực quả là vô lượng. Sau hết xin chúc Thánh Hiền Đường môn sinh công quả tròn đầy, vận may hưng phát.

Tế Phật: Dương Sinh, chúng ta chuẩn bị trở lại Thánh Hiền Đường.

Dương Sinh: Cảm tạ Ngọc Đế, Giáo Chủ Ân Sư cùng chư vị Đạo Trưởng đã che chở, chỉ dạy, vĩnh viễn khó quên ơn, ước mong tái ngộ.

Giáo Chủ: Mời quý vị đang an tọa đứng lên, tiễn chân Tế Phật cùng Dương Thiện Sinh trở lại Thánh Hiền Đường.

Tế Phật: Rượu Quỳnh Tương phải giữ khéo, đó là báu vật sau hai năm khổ cực gian lao mới thâu hoạch được.

Dương Sinh: Thưa con sẽ không để thất lạc, đã giữ kỹ thành quả này, giấy ban khen cũng cất trong bọc. Con đã lên đài sen. Mời ân sư trở lại Hiền Đường.

Tế Phật: Vì ai mà khổ cực, vì ai mà gian nan? Âm Dương Giới, Quỷ Môn Quan, đi khắp cõi Âm Tào Địa Tạng, hai năm vắt cạn tâm huyết, tung hết sức lực là cốt mong chúng sinh bỏ ác theo thiện, đến nay nguyện ước đã thành, cái còn lại chỉ là nhìn chúng sinh có quay đầu hướng vào bờ hay không mà thôi. Địa Ngục Du Ký viết xong, tâm thân được vui vẻ thanh nhàn.

Muốn tu, không tu ta chẳng quản, đọa địa ngục, lên Thiên Đường đều do người đời tự mình đi tới, nhớ đấy, nhớ đấy! Mong ước chúng sinh như hoa sen “gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn”.

Đã tới Thánh Hiền Đường, Dương Sinh xuống đài sen, hồn phách nhập thể xác. Ta cùng đồng tử Ngọc Hư phải trở về Trời trả sắc chỉ.

NGỌC CHIẾU

Bản đường ty lễ thần đăng đài

Ngày 3 tháng 5 năm Mậu Ngọ (1978)

Đức Thánh dạy: Phút này Ngọc Chỉ sắp giáng, lệnh cho Thành Hoàng ngoài 5 dặm, Phúc Thần ngoài 10 dặm nghinh tiếp. Tất cả đệ tử nghiêm chỉnh đón giá.

KIM KHUYẾT NỘI TƯỚNG TỪ GIÁNG BÚT

Thơ

Bát nguyệt trung thu ban Thánh điển

Đại Thiên thế giới phóng quang minh

Chước thư nghi thức nghi long trọng

Xá tội tiêu khiên công cáo thành.

Dịch

Tháng tám trung thu ban Thánh điển

Đại Thiên thế giới phóng hào quang

Trang nghiêm kính cẩn khi dâng sách

Oan giải, tội tha để thưởng công.

Đức Thánh dạy: Ta đêm nay phụng mệnh mang sắc chỉ tới tuyên đọc. Thần nhân phủ phục.

Khâm phụng Ngọc Hoàng Đại Thiên Tôn Huyền Linh Cao Thượng Đế chiếu viết:

“Xét Thánh Hiền Đường ở Đài Trung do quyết nghị của Thánh Hội Linh Tiêu đã phụng mệnh trước tác sách Địa Ngục Du Ký, kể từ rằm trung thu năm Bính Thìn bắt đầu khai bút tới rằm tháng tám năm Mậu Ngọ này vừa đúng hai năm. Trong khoảng thời gian này Dương Thiện Sinh đã dạo thăm mười cửa điện phỏng vấn các ngục, những bằng chứng thâu lượm được cao như núi, được tiết lậu hết trong sách Địa Ngục Du Ký. Kho tài liệu này trước đây đã đăng tải từng kỳ trên tạp chí Thánh Hiền Đường để phổ biến trong các giới đồng bào. Tới rằm tháng tám năm nay in thành sách xong:

- Đem 108 cuốn bày lên hương án.

- Đốt ba cuốn:

1 - Dâng Thiên Đình

2 - Dâng Địa Phủ

3 - Dâng các Thành Hoàng cõi nhân gian dưới gầm Trời để tỏ lòng sùng bái chư Thần 3 cõi: Đất, Trời, người.

Các ty ở âm phủ rất ngợi khen thành quả tốt đẹp này, nên ngoài việc chiếu theo công ban thưởng và đại xá cho các tội hồn một lần còn cử hành hội lớn để chúc mừng, cùng dâng bản tường trình lên đức U Minh Giáo Chủ.

Chốn dương gian những ai không quản ngại gian lao khổ cực dốc tâm công quả trong việc viết sách, in tặng, cùng phổ biến có thành tích đều được ban thưởng.

Phải ghi rõ tên họ, địa chỉ, số lượng sách và sở nguyện của những người in tặng sách vào tờ biểu chương để còn đốt và tâu lên thượng giới các công trình đáng ghi nhớ của những tấm lòng quảng đại thiết tha vì đạo nghĩa.

Suốt hai năm qua, chư sinh chịu bao khổ cực gian lao mới đạt được kết quả lớn lao, mong tiếp tục gặt hái được nhiều thành công khả quan hơn nữa hầu sửa ngay thế đạo, dẹp sạch phong hóa đồi trụy để mạnh tiến đến đại đồng. Chớ trái lệnh Trẫm!”

Kính cẩn vâng lời không dám xao nhãng, cúi đầu tạ ơn!

Thiên vận ngày 3 tháng 5 năm Mậu Ngọ (1978)

ĐỀ BẠT

Phật Sống Tế Công giáng

Về học thuyết linh hồn, dầu với phương tiện khoa học kỹ thuật tân tiến ngày nay cũng chỉ thấu tỏ được một đôi phần nhỏ nhoi không đáng kể. Do đó ngoài phương thức dày công tu luyện tinh thần, khai thông huệ nhãn chẳng thể nhìn rõ được vấn đề. Cơ thể con người do ba nguyên tố “tinh, khí, thần” tổ hợp, còn cái thân huyền ảo túi cơm giá áo này làm sao có thể tồn tại được lâu, bởi một sớm đất, nước, gió, lửa biến hóa ắt xương thịt rữa nát tan thành tro bụi, người ra đi để lại lầu hoang gác trống. Cũng nhờ vậy mà linh hồn được chuyển kiếp, thân xác được hóa sinh, con người thay hình đổi dạng, mang bộ mặt mới chào đời. Những bậc tiên tri thuộc các tôn giáo cổ kim trong ngoài, hoặc những vị có năng lực thông tỏ siêu linh mắt họ đều có thể nhìn rõ việc này và làm chứng cho lời nói của ta.

Việc trước tác sách Địa Ngục Du Ký là do lòng Trời thương xót chúng sinh từ lâu đắm chìm trong cõi hồng trần. Đã từ lâu ba khối trược ác độc “tham, sân, si” mặc sức hoành hành nhận chìm đạo đức gây nhiều nghiệp chướng khiến xã hội ngày càng đọa lạc. Bởi vậy cần phải gấp rút xây dựng lại giềng mối đạo cho đời, cùng hoàn cảnh sống tốt đẹp cho người, đặc biệt được phép tiết lộ cảnh huống trung thực ở âm phủ để cảnh cáo và biến cải thế tục, kêu gọi cùng hướng dẫn quay về đường nhân từ, đẩy mạnh chân lý đạo nghĩa, để bồi đắp lòng tin tưởng nhiệt thành, trí lương tri sáng suốt, kẻ phàm nếu có duyên may gặp được sách Địa Ngục Du Ký này, nếu như chịu khó đọc và nghiền ngẫm ắt là “buông dao đồ tể”. Ta chân thành cầu chúc độc giả “Minh tâm kiến tánh và thành Phật”.

Hai năm qua lòng ta đã xúc động quá nhiều, giờ đây sóng tâm lại cảm ứng cùng Thái Thượng, kính cẩn dẫn mấy câu để thay lời kết ở cuối sách: “Họa phước vô môn, duy nhân tự chiêu. Thiện ác chi báo, như ảnh tùy hình” (Họa phước không cửa, chỉ tại người tự chuốc. Thiện ác trả vay như bóng theo hình).

Thánh Hiền Đường, bần tăng Tế Công kính bạt.

Ngày 29 tháng 6 năm Mậu Ngọ (1978)

LỜI CUỐI CỦA BẢN ĐƯỜNG

Thơ

Liễu ngộ do như dạ đắc đăng

Vô song ám thất hốt khai minh

Thử thân bất hướng kim sinh độ

Cánh đãi hà thời độ thử thân.

Dịch

Ngộ đạo quả như tối gặp đèn

Sáng bừng phòng kín giữa đêm đen

Thân này không gắng đời này độ

Đợi đến đời nào mới độ thân.

Đức Thầy giảng: [41:24]

Sau khi chúng ta đọc hết mười điện địa ngục, và trong lý luận dẫn tiến của chư Minh Vương tại địa ngục và những quan thần làm việc, Phật Tế Công, Dương Thiện Sinh, chúng ta mắt mù không thấy nhưng mà chúng ta xét lý đó có xa thực tế không? Lời giảng giải của những vị đó có cứu độ chúng sanh không? Có cứu độ tâm linh của chúng ta không? Có cho chúng ta có một cơ hội cuối cùng để tự sửa, tự thức không? Cho nên Ngài đã khuyên chúng ta phải tu, sớm trở về.

Khi chúng ta thấy tội hồn bị giam hãm tại địa ngục, thì những tội hồn đó trước kia cũng như chúng ta không biết cái hồn, không biết giá trị của cái hồn, cho nên đến ngày phải bị giam hãm xuống địa ngục mới thức giác rên xiết, kêu la, đau đớn, khổ cực. Nhưng mà hồn bất diệt, để cho chúng ta thấy đạo lý đã (42:26 nghe không rõ)… đã cho chúng ta thấy rằng hồn bất diệt; nhưng mà có tu mới biết hồn bất diệt, còn nếu không tu làm sao biết hồn bất diệt.

Những phân lý đã nói như thế đó, tội hồn bị giam, bị đau khổ này kia kia nọ ở ngục soi tim, nước tiểu, phân bùn hôi thúi, phải chịu cảnh lóc da mặt, mổ xẻ, hành hạ đủ thứ. Đó, rùng rợn như vậy, để chi? Để cho thức tâm.

- Mà ngày nay chúng ta ở dương gian có bị cảnh hành hạ đó không?

- Chắc chắn chúng ta đã và đang bị!

- Chúng ta là một tội hồn đang giam hãm trong tiểu thiên địa này, mà nếu chúng ta không thuận Thiên, không làm đúng theo đạo đức thì chúng ta đến đâu?

- Chúng ta gặp phải nghịch cảnh của nội tâm. Khi chúng ta đi giết một người, hại một người, nói xấu một người, phỉ báng đạo pháp, tâm chúng ta không được yên ổn. Hỏi ai là người gánh cái bệnh đó? Bệnh đó là bệnh nan y đau khổ.

- Mình đã tăm tối không thấy mình lại chê người. Hỏi cái tội đó tội gì?

- Càng ngày càng tối thêm. [43:35]

Cho nên chúng ta là người tu, biết tu, biết đường trở lại với luật quân bình sẵn có của chính mình thì chúng ta là đại phước đức đã hiểu chúng ta có cái hồn, và ăn năn hối cải sự sai lầm của chính mình để trở về với căn bản sẵn có của Thượng Đế đã và đang ân ban cho chúng ta, và cho chúng ta có một cơ hội cuối cùng để thức giác.

À, chớ đâu cứ tưởng ở thế gian có bạc tỷ là hết tội đâu? Không! Có bạc tỷ chết đi vẫn còn tội để xác nhận cho chúng ta thấy rõ. Bên Trên đã nói rõ cho chúng ta thấy rằng có bạc tỷ để tôi mua không được, mua không được cái tội.

Cho nên tội ta làm thì ta chịu. Nếu chúng ta không tu thì ai dẫn chúng ta tiến.

Cho nên ở thế gian Thượng Đế đã ban cho chúng ta nhiều cơ hội, nhiều chùa chiền, nhiều nhà thờ, nhiều nơi thuyết chân lý, giảng giải chân lý để cứu độ tâm linh thích hợp tùy theo khả năng sẵn có và đại nguyện của chính mọi người. Cho nên mau mau tìm lấy một con đường để mà đi.

Cho nên Thượng Đế đã ban tất cả những phương tiện cho chúng sanh nhưng mà chúng sanh không chịu tu thì làm sao mới ngộ được! [44:44]

Cho nên người tu càng quý, càng quý Địa Ngục Du Ký và thấy rằng tôi từ địa ngục mà ra, và tôi thấy rằng tôi đã qua những cái cảnh rùng rợn mà ngày nay tôi thức tâm, tôi trở về với sự quân bình, tu học, tôi mới nghiền ngẫm cái sự trang nghiêm và giáo hóa của Thượng Đế, toàn là đại từ bi cứu độ chúng sanh, kể cả địa ngục.

Con người xuống địa ngục là không cần biết tới Ông Trời, bán Ông Trời ăn, nhưng mà Ông Trời cũng cho cơ hội cuối cùng để cho nó trở về với chính nó.

Cho nên có hạn bao nhiêu năm bị tù tội mà không ăn năn sẽ triển hạn.

Cho nên chúng ta ở thế gian cũng vậy, có luật pháp cho chúng ta thấy, nếu mà chúng ta phạm pháp thì cũng bị ở tù vậy. Nhưng mà ở thế gian còn có chỗ lo được, nhưng mà địa ngục thì miễn đi, không có chỗ lo, chúng ta đã thấy rõ rồi. Vậy ngày nay chúng ta ở trong thềm tình thương và đạo đức mà chúng ta không biết xây dựng tình thương và đạo đức.

- Tại sao chúng ta đã nói rằng chúng ta ở trong thềm tình thương và đạo đức? [45:55]

- Thượng Đế, Ngọc Hoàng Thượng Đế đã cho chúng ta có một cơ hội cuối cùng, đó là tình thương và đạo đức đã ân ban cho chúng ta, ngày nay chúng ta mới có cơ hội được đọc cái cuốn Địa Ngục Du Ký mà biết được sự sai lầm của chính mình.

Trước khi chưa đọc Địa Ngục Du Ký, mọi người làm sai đều về cũng có ăn năn; giữa vợ chồng, cha con sai trái lẫn nhau cũng là có cái thì giờ ăn năn hối cải. Nhưng mà nếu ngoan cố đi nữa thì tự xoáy lấy con tim mình mà thôi.

Cho nên lại mở thêm những nhà thờ, mở thêm những chỗ tu học cho con người đạt tới sự thông minh, giao cảm Thiên địa để viết ra những triết lý siêu diệu cảm động lòng người, và mong người sớm thức tâm. Và những người tu học trì kỳ chí đạt pháp - Thích Ca chẳng hạn, Jesus Christ trì kỳ chí không thay đổi, tự giải thoát để ảnh hưởng chúng sanh.

- Mà đến ngày nay chúng sanh không chịu học thì tội đó ai làm?

- Chính chúng sanh đã làm!

Cho nên chúng sanh phải thức giác. Chúng sanh phải thấy rõ mình có hồn, phải lo giữ hồn mà tiến. Vì hồn chúng ta không cần thiết tham lam quá nhiều, nhưng mà cần thiết sự đạo đức, tình thương, quân bình để thăng hoa. Thì điều đó là điều quan trọng, tại sao chúng ta không học? Chúng ta còn sanh lòng bán tín, bán nghi, tham của thi nhân, không làm điều nhân đạo thì làm sao chúng ta được giải thoát.

- Hỏi tất cả chúng ta ở đây ai cũng là tỷ phú, rồi chết rồi đi đâu? Cái điều quan trọng, hỏi chết rồi đi đâu? Đem được của cải đi không? Đem được phu thê đi không?

Không!

- Con cái đi được không?

Không! Tất cả phải ra đi với một mình.

- Mà ra đi với động hay là tịnh?

Ra đi với động là đi xuống địa ngục; mà ra đi với thanh tịnh là sáng suốt, lại được tiếp tục học hỏi trên cõi trên là Thiên Đàng.

Cho nên người tu phải ý thức rõ cái quan điểm và mục đích của hành giả.

Chúng ta hiện tại ở trong hoàn cảnh động loạn của thế gian, hơn thua của thế gian, rồi bây giờ chúng ta thức tâm, chúng ta trở về với luật quân bình đời đời bất diệt, chúng ta mới tìm con đường tu.

Tu là tu bổ sửa chữa cho trở lại quân bình, chớ tu không phải ỷ lại nơi Trời Phật.

Nếu ỷ lại được Trời Phật, chúng ta làm người, có tiền, chúng ta mua Trời Phật trước khi chúng ta chết. Cái điều đó ở thế gian họ đã làm, những người nhà giàu của Trung Hoa xưa kia là cũng đã làm; kiếm bao nhiêu tiền lo đốt vàng bạc gởi xuống âm phủ,”Ngày nào tôi chết, tôi xuống, tôi sẽ lãnh tiền ở ngân hàng xài. Những điều đó những người tỷ phú xưa kia cũng có làm, nhưng mà bao nhiêu người đã báo cáo cho chúng sanh biết rằng: “Tôi đã gởi bao nhiêu tiền, và đã lãnh được bao nhiêu tiền. Vậy âm phủ không có!

Chỉ có làm phước mới chuộc được tội. Đó! Điều đó là điều quan trọng, kêu bằng thực thi tình thương và đạo đức. Con người phải biết thương yêu con người, con người phải biết kính trọng con người cũng như kính trọng Thượng Đế, kêu bằng “Thuận Thiên giả tồn, nghịch Thiên giả vong”.

Chúng ta khinh thị món quà báu của Thượng Đế đã giáng lâm thế gian và giáo dục cho chúng ta.

Hiện tại chúng ta có một thể xác huyền vi tốt đẹp như thế này, ai an bài? Các bạn thấy cái thể xác của các bạn là do cả Càn Khôn Vũ Trụ cấu trúc thành, khoa học huyền bí vô cùng! Mắt phàm không thấy cái cơ năng tiến hóa trong nội thức, không có bao giờ thấy nổi, không có máy móc nào chứng minh được, nhưng mà nó cũng là đứng vô trong cái giới vô cùng.

Cho nên đã thấy rõ cái huyền vi của Thượng Đế đã ân ban, cơ hội cuối cùng cho chúng ta mượn cái xác này để hành động, để thức tâm; xem xét mới thức tâm, nghe thức tâm, nói thức tâm, ngửi thức tâm… để trở về với căn bản quân bình, thanh tịnh và sáng suốt.

Cho nên chúng ta hiểu được cái hồn, là đại phước đức.

Hiểu được cái hồn cho nên sớm ăn năn để lo tu, và thấy cái quá khứ sai lầm của chúng ta, thị phi đủ thứ, nói xấu người này người kia người nọ, vu khống không có bằng cớ; đó là tạo cái tội trạng tăm tối cho chính mình.

Cho nên chúng ta phải biết cái đường đi thì không bao giờ đi trật.

Mà chúng ta mờ ám, la lô thêm, chúng ta đã ở trong bóng tối không thấy đường còn la lô thêm, kẹt thêm mà thôi. Mà thậm chí những tội hồn ở địa ngục la lô cho cách mấy rồi cũng phải chấp nhận, không bằng lòng cũng phải bằng lòng.

Mà ngày nay chúng ta giáng sanh xuống thế gian, không bằng lòng cũng phải bằng lòng. Tất cả mọi chúng sanh giáng xuống thế đều khóc lóc, không chịu nhập xác, nhưng mà rồi một thời gian cũng phải quen rồi, rồi lại, “Xin Trời Phật ân ban cho tôi sống lâu một chút để gần con cháu.”

Nhưng mà, “Không có thức tâm, sửa tâm để trở về với nguồn cội, thì tôi gần địa phủ nhiều hơn, chớ con cháu đâu có gần được tôi. Bây giờ tôi có kiếm được bạc tỷ đi nữa thì con cháu nó cũng hưởng, rồi nó cũng bị sa đọa, mà thôi.

Cho nên cái tình thương và đạo đức của Trời đất sâu rộng vô cùng! Càn Khôn Vũ Trụ đã chiếu hóa thanh quang điển lành cho tất cả mọi giới được đồng hưởng và thăng hoa đi lên; nhưng mà không thức tâm thì tự chôn sống mình, chớ không ai dám vô can thiệp cái vụ đó.

Cho nên ở Địa Ngục Du Ký đã chứng minh cho chúng ta thấy rõ rằng người đã làm phạm tội thì người phải gánh lấy hết tội.

Mà gánh hết rồi mới kêu bằng giải nghiệp; lúc đó người mới biết được luân hồi lục đạo. Thì biết bao nhiêu năm, biết bao nhiêu ngày, biết bao nhiêu sự thống khổ!

Tại sao chúng ta còn không ăn năn để lo tu?

Cho nên những người xem “Địa Ngục Du Ký” nên xem nhiều, đọc nhiều, để thức tâm nhiều hơn, thì con người từ từ sẽ trở về một thiện nhân tại thế. Lúc đó mới sáng suốt và tìm con đường giải thoát cho chính mình.

Kết luận, sau khi tôi đã đọc Địa Ngục Du Ký tôi đã kết luận tất cả như trên. Tôi mong rằng tất cả những người đọc Địa Ngục và nghe những cái mà tôi, những… Tôi đã đọc lại Địa Ngục Du Ký cho tất cả mọi người, để giúp đỡ những người già nua không đọc được chữ và những người đui không đọc được chữ, để nghe và thức tâm và trở về với căn bản sẵn có của chính mình, và vui lên được ngự trị trong cái Tiểu Thiên Địa huyền vi là thể xác này, và biết được phần hồn mình là bất diệt, nên sớm ăn năn hối cải để trở về với nguồn cội.

Đến đây hết rồi đó!

-----

Tuy sách in ra, các bạn đã thức giác hướng tâm tu, nhưng mà thanh điển không có nhiều. Trong mấy ngày các bạn được nghe qua “Địa Ngục Du Ký” do tôi đọc, sự cộng tác của Các Giới đã chiếu ban cho chúng ta; đây là một cái ân huệ lớn lao vô cùng để các bạn được tận hưởng một phần thanh điển đó.

Rất tiếc rằng trình độ tu còn yếu, không thấu triệt.

Nếu thấu triệt, đó là một ân phước rất lớn và thanh quang bao trùm tâm và thân của các bạn. Rồi đây các bạn sẽ tự thức và ôm lấy nó.

Đọc đi, đọc lại, rồi thực hành cái pháp thiền này, các bạn không sai một li. Đường đi rõ rệt: tự phá chấp mê, khai triển tới vô cùng, mới thấy giá trị của từ bi và thực hiện từ bi bằng cách nào.

Chúng ta có cơ hội làm người, có cơ hội để tiến tới Tiên, Thánh; mà không chịu học; có cơ hội mà không chịu học thì tương lai không biết làm sao, uổng tiếc vô cùng.

Cho nên chúng ta ở thế gian, đi làm ăn, đi làm công xưởng các bạn làm việc cũng phải khổ nó mới phát lương cho các bạn. Các bạn tu cũng phải khổ nó mới đắc đạo.

Khổ hạnh chừng nào thì giá trị chừng nấy.

Đừng có nói rằng “Tôi tu, tôi nhờ đọc Địa Ngục Du Ký, tôi thấy tội anh kia, chị nọ”; không thấy tội của tôi à?

Tôi đọc để tôi thấy sự sai lầm của tôi, thấy sự trì trệ của tôi, để tôi kiểm chứng rõ ràng hành động bất chơn của tôi mà tôi ăn năn hối cải”; mới tiến hóa tới vô cùng được.

Các bạn không nên tiếp tục khinh khi các bạn. Các bạn có khả năng thanh tịnh để trở về nếu các bạn hướng về thanh tịnh. Cuộc đời, thể xác động loạn, tranh chấp… đều là hư ảo, giả tạo, không có sự thật.

Sự thanh tịnh là sự thật.

Bao nhiêu lần tôi đến đây gặp các bạn, nhưng mà lần này tôi ở đây để đọc Địa Ngục Du Ký, cũng tùy duyên Bề Trên ân độ cho các bạn. Đọc, để chúng ta đồng hưởng, đồng học, đồng thức.

Cái cơ duyên rất may mắn để độ những người tu. Tôi với tuổi tác lớn, tôi mong rằng những người tiếp tục sẽ đạt hơn tôi và tốt hơn tôi, và sẽ cống hiến những âm thinh của các bạn độ cho chúng sanh theo một đường lối khai mở của Thiên ý, để mọi người có cơ hội tiến lên một cách dễ dãi, không bị chèn ép nữa, không bị đè bẹp nữa.

Cho nên Vô Vi, trong khối Vô Vi khắp thế giới đây, rồi đây sẽ xuất hiện nhiều người; nhiều người đã bỏ công lo tu rồi họ sẽ xuất ra. Họ không phải lẻ tẻ đâu. Trình độ họ tiến lên, họ tự phá mê phá chấp. Rồi đây họ sẽ cống hiến, rồi đây rồi họ sẽ bị nhồi quả nhiều hơn để họ được thanh nhẹ hơn. Chớ các bạn đừng có thấy họ làm sai lầm một đôi chút, rồi bị nhồi quả… rồi chê, rồi chửi họ… cái đó không nên.

Chúng ta thức tâm, thấy rằng cái cơ tiến hóa là phải bị khổ; thấy Dương Thiện Sinh và Phật Tế Công còn phải bụi bặm đầy mình, đi trong cái chỗ U Minh tăm tối để tìm tài liệu để cống hiến cho chúng ta. Hỏi người ta tu đắc đạo, tại sao người ta phải theo chúng ta? Chính ta phải theo họ! Nhưng mà vì từ bi là sức mạnh, sức mạnh đó đã đến với chúng ta - May mắn vô cùng! Chúng ta (không) ít thì nhiều, có ngu xuẩn cho cách mấy đi nữa cũng phải học chút đỉnh từ bi để làm người. Con người thiếu từ bi là tự gạt và tự giết mình mà thôi.

Phải cố gắng và hiểu rõ cái đường lối. Chúng ta đã và đang đi trong cái Pháp Lý Vô Vi là khứ trược lưu thanh, khai mở, dẹp tất cả những sự trần trược trong nội tâm, hướng về sự thanh tịnh và để hợp tác với Đại Thanh Tịnh.

Trong cơ duyên sắp đến này sẽ thay đổi nhiều, những người hướng về Đại Thanh Tịnh mới có cơ duyên làm việc, hướng thẳng về đó để tận độ chúng sanh. Cho nên công đức của chúng ta phải làm cho ta mới có, chớ không có ai cho chúng ta.

Cho nên ngày hôm nay các bạn đã có cái pháp tự thực hành, tự nhắc nhở mình. Những nghiệp chướng trong gia cang đang theo, đang đòi, đang báo chúng ta, mà chúng ta làm sao tách rời nó được và dẫn tiến nó được - Đó mới học được chữ “dũng” của Nhà Phật.

Các bạn rất may, tu về Vô Vi rồi các bạn sẽ cảm thấy các bạn tiến nhanh lắm. Trước kia các bạn xem kinh không hiểu, bây giờ các bạn xem kinh hiểu sâu lắm, bất cứ cuốn kinh nào, nếu mà các bạn chịu thực hành đúng đường lối của Pháp Lý.

Các bạn tự cảm thấy mình trì trệ, chậm tiến, ỷ lại, quên sự thật thà của chính mình và không có sử dụng sự thật thà của chính mình. Sự thật thà của chúng ta là thanh tịnh, từ bi, sáng suốt - Phải giữ cái đó!

Chúng ta ước mong hậu tiến tốt hơn. Chúng ta ước mong có một cái xã hội tốt hơn. Chúng ta mong có một Thiên Đàng có thể gần với con người được, mà chính con người không chịu gần với Thiên Đàng mà chỉ gần địa ngục nhiều hơn, tạo sự sai lầm, lường gạt lấy mình quá nhiều.

Cho nên chúng ta có cơ hội: Biết bao nhiêu Thần Thánh đã nhắc chúng ta trở nên một vị Thánh. Cho nên ngày hôm nay chúng ta phải cố gắng trở về với thanh tịnh. Các bạn buông bỏ đi, trong tâm các bạn cứ buông bỏ đi, không có nuôi sự sân hận, buồn phiền nữa, tự gạt qua…

Sống trong giây phút thanh nhàn rồi các bạn mới nuôi dưỡng được cái giềng mối thanh nhàn đó, các bạn mới tiến tới, càng tiến tới.

Nhân gian thấy các bạn khổ, nhưng mà các bạn sung sướng. Quan Âm đã thành đạo trong khổ, chư Phật đã thành đạo trong khổ. Khổ mới biết giá trị của sự nhịn nhục.

Chúng ta khổ nhiều lắm rồi, ra đến đây khổ hết sức nhiều, nhưng mà chúng ta được gặt hái, chỉ học vỏn vẹn học được hai chữ “nhịn nhục” mà thôi. Đi đâu họ cũng kỳ thị các bạn chớ không có kính trọng các bạn đâu. Phải nhớ điều này mà tiếp tục học cái chữ nhẫn để hướng về sự thanh cao. Chúng ta không phải thắng họ, nhưng mà sự thanh cao đó để cống hiến cho họ, để giúp đỡ họ còn được toàn hảo hơn, họ sẽ tốt hơn và chung sống với tất cả huynh đệ tỉ muội trong quả địa cầu, thương yêu mà để hòa cảm với Trời Phật.

Sự dày công của Trời Phật rất nhiều, khổ cực rất nhiều, ngày nay đã thành đạo, luôn luôn hướng về chúng ta và muốn độ chúng ta, muốn dẫn tiến chúng ta chớ không có bỏ chúng ta. Chính ta là người bỏ Trời Phật mà thôi! Sử dụng Trời Phật như cái miếng giẻ rách vậy đó, muốn sai lúc nào sai nhưng mà không hành. Đó là các bạn nằm đêm cảm nghĩ thấy mình có tội, phải ăn năn, phải sửa…

Trong dịp còn sống, trong dịp làm người này này chúng ta tu, nhứt định phải tu, phải thật thà với chính mình và không tiếp tục lường gạt mình nữa. Bất cứ một cái tánh dơ bẩn, sân si nào dẹp bỏ hết. Lấy cái thức hòa đồng, thương yêu, tha thứ - Điều này là điều cần thiết, cả 3 cõi đang mong đợi chúng sanh cống hiến trong kỳ chót này.

Thành thật cám ơn sự lưu ý của các bạn hôm nay!

-----

Đức Thầy: Trời ơi bữa nay đại lễ mà, không làm sao được! Làm đứt gân máu cũng phải làm á, nói cho xong. Một hơi đó, cũng không có uống một giọt nước.

Mà anh chơi cái này… máy lạnh nó nóng quá, tôi tháo mồ hôi hồi nãy giờ. Không có mở máy lạnh, đi tắt máy lạnh rồi ngộp thở luôn. Không dám ngưng một giây mà để yêu cầu cái này.

Nóng quá! Nóng lắm… ướt áo hết. Không dám ngưng. Người ta đông ở trên này mà đâu có dám ngưng, nóng hết… (cười). Đâu có phải tầm thường đâu.

Bạn đạo: (nghe không rõ)

Đức Thầy: Không dám ngưng a, bể tim cũng phải đọc à, không có được ngưng à. Mà càng đọc nó lại càng tỉnh, càng đọc càng thanh. Người ta chiếu xuống chớ, mình làm sao, già sáu mưới mấy tuổi mà đọc vậy đâu có được. Đọc chơi đọc không nổi đâu. Người trẻ tuổi hơn tôi đọc cũng không nổi à. Mà tôi lại càng đọc càng thanh, càng đọc càng sung sướng, càng đọc càng nhẹ nhàng.

Bạn đạo: (nghe không rõ)

Đức Thầy: Chư vị chiếu cho mình chớ!

Bạn đạo: (nghe không rõ)

Đức Thầy: Ờ, có thể đứng tim á; nhưng mà không có đâu! Vừa hơi tức ngực, ở trên đó người ta chiếu một cái, nó rút nhẹ liền à.

Bạn đạo: (nghe không rõ)

Đức Thầy: Ờ, càng đọc càng nhẹ, càng đọc càng nhẹ; không có gì hết.

Bạn đạo: (nghe không rõ)

Đức Thầy: Nghỉ là không được. Nghỉ, mấy Ổng đâu có dễ gì mời. Mà khi mà xuống rồi, là mình nghỉ, người ta đi à. Người ta đi, cái phần này nó không còn giá trị nữa. (nghe không rõ)… như này là chuyển chiếu cho những phần hồn ngồi đây và những vong linh xung quanh này này, trong căn nhà này đó. Không ngưng được (cười)… Khát nước quá mà không dám uống.

Bạn đạo: (nghe không rõ)

Đức Thầy: Không phải! Cái này nó đem tắt máy lạnh.

Bạn đạo: (nghe không rõ)

Đức Thầy: Không dám yêu cầu.

Bạn đạo: (nghe không rõ) … nóng dễ sợ… con nóng…

Đức Thầy: Tôi ngộp, mà nó chảy nước mũi á, mà cũng không có dịp lau nữa đó.

Bạn đạo: (nghe không rõ)

Đức Thầy: Vậy là yên rồi. (cười)… (nghe không rõ)

Bạn đạo: (nghe không rõ)

Đức Thầy: 2 tiếng rưỡi rồi hả?

Bạn đạo: Dạ, 2 tiếng rưỡi rồi.

Đức Thầy: Quá xá hả? Giờ vậy mà gởi về Canada là họ khóc à. Họ không biết cái này, họ thấy tôi làm việc quá, họ khóc. Ở Canada không bao giờ làm vậy đâu. Cái này có Bề Trên mới làm nổi. Tôi đâu có làm một mình (cười)… tôi làm không nổi á. Họ không chiếu mình làm không nổi đâu, làm một chặp là mệt lắm rồi. Ở đây tuổi trẻ như chị Yến, kêu đọc một tiếng cũng mệt rồi.

Cấm uống nước, cấm uống nước đi, cấm uống nước, mà đọc thanh á, đọc phải truyền cảm vô phần hồn của mọi người; đọc phải nghe, cái điển nó phải dào dạt trong tâm người ta đó.

Mấy người không thấy chớ toàn là ánh sáng không à.

Cho nên nhiều người bị nạn á, là xách cái Địa Ngục Du Ký đem liệng. Nhiều người ở trại tị nạn cũng làm vậy. Nhiều người trí thức cũng làm vậy… Bị accident dữ lắm, nguy hiểm lắm. Cho là không có Thần Thánh, không có ma quỷ, không có gì hết, thì nó bị hết.

Có nhiều người không hiểu, tu nửa chừng nói, “Cái chuyện này là chuyện hoang đường”; là sẽ bị à, bị nặng lắm, bị bệnh bị lừng khừng mà không biết tại sao. Người ta biết, người ta sợ lắm, người ta phải kính trọng. Thấy tỉnh táo con người vậy mà có chuyện gì nghĩ, nghĩ không ra! Bên kia người ta che rồi, đâu có nghĩ gì ra! Nghĩ không ra; bực bội rồi thôi chớ nghĩ không ra.

Người nào cũng vậy, khinh khi mấy cái cuốn này là bị; kể cả trình độ tới bác sĩ mà bị đụng một lần gãy 2 chân luôn, không biết tại sao Sách liệng giỏ rác á!

Kinh sách, công phu người ta… Cái cuốn này là công quả của bạn đạo in, đóng, chớ không phải mướn người ta làm đâu. In, đóng…

Tiền giấy, tiền này, tiền kia, tiền nọ thôi, chớ còn tất cả là bạn đạo; bạn đạo cũng là trình độ khá lắm, bác sĩ, kỹ sư rồi chun vô đi làm cái này. Cái công ơn của người ta nhiều lắm!

Bạn đạo: Con nghe một số người nói, khi đem qua bên trại tị nạn, người ta cũng xài tầm bậy tầm bạ…

Đức Thầy: Đó, họ xài chùi đít, rồi này kia, kia nọ… mấy cái đó nó khổ lắm

Bạn đạo: (nghe không rõ)

Đức Thầy: Đó! Họ không hiểu. Phát nhiều, họ khinh khi. Mà ít, họ mới… cũng như bây giờ ở Việt Nam, “Địa Ngục Du Ký” đi kiếm á, in từ 10 trang, 10 trang… truyền với nhau đọc, thì cũng bị bắt á. In bằng (nghe không rõ), viết khổ lắm á. Hiếm á, họ quý; còn nhiều, họ khi! Đời nó vậy đó! Như quần áo ở đây nhiều, họ cũng khi. Sau này không có mà bận rồi biết.

Bạn đạo: (nghe không rõ)

Đức Thầy: Vậy mà khỏe. Vậy mà khỏe ghê lắm, mà đọc mạnh nữa; khỏe!

Bạn đạo: (nghe không rõ)

Đức Thầy: Ờ, khỏe quá!

Bạn đạo: (nghe không rõ)

Đức Thầy: Không nhờ Bề Trên chiếu, tôi làm không nổi. Tôi sáu mươi mấy tuổi mà!

Bạn đạo: (nghe không rõ)

Đức Thầy: Ờ, giống Ông Phật này, đè cổ cứ việc hỏi tới đi! (cười)…

Bạn đạo: (nghe không rõ)

Đức Thầy: Bắt ở trần ngồi thiền giống Ông Phật. Bây giờ hỏi, phải trả lời; không nói không được, không nói là chọc cù lét à (cười)…

Bạn đạo: (nghe không rõ)

Đức Thầy: Tôi tưởng đâu được đọc có một chút, mà càng đọc càng còn. Mà trên kia người ta càng ào ào người ta tới đó, người ta chiếu cho mình, mà người ta giúp mình mà hỗ trợ cái cuộc này đó, mình đâu có ngừng được; mình không ngừng được. Chbình thường tôi đọc một tiếng rưỡi là cái ngực nó tức rồi; mà cái này bây giờ 2 tiếng rưỡi; cái lúc mà nó còn nữa, cứ đọc nữa, cứ đọc vậy hoài, cái âm thanh cứ vậy đó.

Ai được phước thì nghe đi nghe lại cho kỹ, nghe nhiều lần… phước lớn…

[Hết cuốn 14 - ID# 19870000L14]

[Hết khóa học Thầy Đọc và Giảng Địa Ngục Du Ký]


----
vovilibrary.net >>refresh...