19870000L1

ĐỊA NGỤC DU KÝ

THẦY ĐỌC VÀ GIẢNG TẠI MELBOURNE, ÚC CHÂU – 1987Cuốn 1

Hồi 1 đến Hồi 4

Đức Thầy giảng:

Thiên Đường hữu lộ vô nhơn vấn

Địa ngục vô môn hữu khách tầm

Thiên Đường có đường đi, địa ngục không có cửa nhưng có khách tầm.

LỆNH CỦA NGỌC HOÀNG

CHỦ TỊCH CỦA BẢN ĐƯỜNG LÀ HỌ QUAN ĐĂNG ĐÀI

Đức Thánh dạy: Ngọc chỉ ban xuống, lệnh cho Thành Hoàng trong vòng 5 dặm, Phước Thần trong vòng 10 dặm, tới nghênh đón, chư sinh hãy nghiêm chỉnh hầu tiếp giá chỉ.

KIM KHUYẾT NỘI TƯỚNG LÀ HỌ TỪ GIÁNG BÚT

Thơ

Duy Hoàng thiết thiết niệm nguyên linh

Thánh Phật thinh thinh cứu khổ kinh

Ngọc Chỉ trung thu ban trực hạt

Nhất luân minh nguyệt chiếu U Minh

Dịch

Tiên cầu tha thiết cõi huyền linh

Phật tụng vang vang cứu khổ kinh

Ngọc Đế trung thu vừa giáng lệnh

Vầng trăng ngời tỏa chốn U Minh.

Đức Thánh dạy: Ta mang sắc chỉ của Ngọc Hoàng xuống đây, đêm nay tuyên đọc. Thần nhân cúi lạy.

Kính vâng.

NGỌC HOÀNG ĐẠI THIÊN TÔN - THƯỢNG ĐẾ U LINH CAO CẢ DẠY RẰNG:

“Trẫm ở điện Linh Tiêu, lòng lo thế đạo, mắt nhìn bụi đỏ cát đen bay ngợp Trời, chốn nhân gian luân thường đảo lộn, nam không trung hiếu, nữ không tiết trinh, cho Tiên Phật là hão huyền, cho Thần Thánh là chẳng thiêng liêng, phong tục tập quán xã hội thì đồi bại, nhân tình nghĩa lý tiêu tan, lòng Trẫm đau buồn quá đỗi, không nỡ ngồi yên nhìn chúng sinh đọa đày chốn tối tăm mà không cứu. Thấy rằng Thánh Hiền Đường ở Đài Trung thuộc cõi Nam Thiên cai quản có mở trường dạy dỗ chúng sinh phải tốn hao nhiều sức lực của Thần, nhân mới phổ độ được đạo, nay lại mượn tạp chí Thánh Hiền quảng độ bến mê, nghiệp cơ bút thăng tiến, nghiệp Thánh huy hoàng. Nay Trẫm đặc biệt ban lệnh khai mở kho báu kinh điển, mà tên sách là Địa Ngục Du Ký, ra lệnh cho Phật Sống Tế Công chỉ dẫn cặn kẽ cho thuật giả thánh bút Dương Sinh dạo 10 điện địa ngục rồi về kể lại tỉ mỉ sự tình cho người đời rõ những thảm cảnh của các linh hồn tội lỗi hầu gặt hái công phu khuyên can giáo hóa. Do đó sách này là sách phi phàm, nhân cảm động vì các vị thuộc Thánh Hiền Đường quyết chí không ngừng nên mới được phú cho mệnh lớn tới mức đó, hy vọng chư vị giữ bền được lòng tin, thay Trời giáo hóa. Đồng thời ra lệnh cho các cửa điện chốn U Minh, nếu như mỗi khi có Dương Sinh tới phải mở cửa nghênh tiếp, cùng hợp tác để tiện hoàn thành cuốn sách vàng ngọc này, nếu như cãi lệnh chắc chắn sẽ bị nghiêm trị chẳng tha.

Kể từ ngày ban lệnh này, cứ mỗi kỳ ngồi đồng là dạo địa ngục viết sách cho tới khi nào xong mới thôi, chư vị đã thay Trời thi hành mệnh lệnh. Ngày nào sách viết xong sẽ luận công tưởng thưởng cho, chớ có trái lời. Đó là lệnh của Trẫm”.

Kính vâng không sao nhãng. Cúi đầu tạ ơn.

Vận Trời ngày rằm tháng 8 năm Bính Thìn (1976)

THÁI THƯỢNG VÔ CỰC HỖN NGUYÊN

GIÁO CHỦ NGUYÊN THỦY THIÊN TÔN

Giáng

Thơ

Nhân sinh như mộng độ quang âm

Uổng tự bồi tài dữ tích câm

Thanh sắc dĩ tường Thiên địa tính

Tinh thần hựu trục lợi danh tâm

Ái hà phiêu lãng đầu nan xuất

Hỏa trạch tiên ngao nghiệp tiệm thâm

Mạc khả nhất sinh hư quá liễu

Hung dung ưng cải tự Quan Âm.

Dịch

Kiếp người mộng ảo tựa thời gian

Uổng cả vàng tham lẫn bạc ham

Thanh sắc vùi chôn Trời đất tánh

Tinh thần đeo đuổi lợi danh tâm

Sông yêu ngụp lặn đầu khôn cất

Nhà lửa nấu nung nghiệp khó an

Chớ để đời mình lầm lỗi mãi

Xấu xa sửa đổi giống Quan Âm.

ĐỀ TỰA

Nhớ thuở hỗn mang Trời đất chưa chia, Vũ Trụ còn chung một khí, ban đầu hút khí từ vô cực, tiêu dao tự tại. Tới khi Trời đất mở mang, nhờ chân khí của trung ương con người giáng sinh. Ban đầu tính nó thiện nên lúc chết dễ trở về nơi chất phác ban đầu. Nhưng rồi bụi đất ngày càng phủ đầy nên tính thiện đã bị thay thế bằng tính ác, bởi vậy Trời bèn thiết lập địa ngục để làm chốn hối cải cho thanh tịnh lại. Bởi căn tính của chúng sinh bị ô nhiễm biến chất nên ngày càng trụy lạc, gần đây trở thành quá bại hoại, khiến địa ngục đông nghẹt chúng sinh. Ngọc Hoàng Thượng Đế thấy vậy không nỡ để cho loài người đọa trầm hơn nữa, mới tỏa ánh linh quang cho tiết lộ những hình phạt ghê gớm dưới địa ngục để cảnh cáo người đời hầu tránh không đạp lên vết bánh xe đó nữa mới mong trở về được nguồn cội, dứt nghiệp khổ đau luân hồi.

Vì Thánh Hiền Đường ở Đài Trung trong những năm qua đã vâng theo lòng Trời phát huy cơ bút siển dương đạo giáo, có công khuyên đời dạy người, tôn chỉ chính đáng hòa nhã, ra công hoằng đạo nên nay được nhận sắc chỉ của Ngọc Hoàng Thượng Đế đảm nhiệm trọng trách nặng nề dạo chốn địa ngục viết sách. Ra lệnh cho Phật Sống Tế Công hướng dẫn hồn phách Dương Thiện Sinh thân hành xuống âm phủ, vào ngục thăm dò để nắm vững bằng chứng, và do đồng tử của Ngọc Hoàng Thái Hư phò bút, dùng mắt pháp chân truyền chụp lấy các cảnh tượng ở cõi âm ti rồi đem những hình ảnh đó vào trong sách để tạo thành cuốn Địa Ngục Du Ký bày tỏ hết những bí mật của âm ti, những sự thần kỳ thế gian không thấy được, không tưởng tượng nổi.

Phí mất hai năm, tới nay sách xong, người đời nếu chăm đọc sách này, mau tỉnh thức hồi tâm, bỏ ác làm thiện, khuyên đi theo ngả Thiên Đường, người người như vậy hẳn là địa ngục trống không, hết thảy về với cực lạc. Nội dung sách này mang nhiều ấn chứng, phù hợp với phép tắc trần gian, là một Thánh điển cứu đời, Thần Thánh chẳng thể xâm phạm. Hy vọng người đọc phát tâm truyền bá rộng rãi để giáo hóa, cùng phiên dịch phát hành sâu rộng, phàm có sự yêu cầu nên hưởng ứng tích cực, những ai có lòng hẳn rõ điều tốt lành là như vậy. Đồng thời cũng là lời tựa.

Nguyên Thủy Thiên Tôn giáng cơ bài tựa này tại Thánh Hiền Đường ở Đài Trung.

Vận Trời ngày 13 tháng 4 năm Mậu Ngọ (1978)

GIÁO CHỦ CÕI U MINH

BỒ TÁT ĐỊA TẠNG VƯƠNG

Giáng

ĐỀ TỰA

Ôi! Thiên Đường có lối, người tới vắng vẻ; địa ngục không cửa, người đến đông nghẹt. Người đời không kham vắng lặng, khó khứng yên tịnh, theo nóng dựa mạnh, chìm đắm trong chốn tửu sắc, nước xoáy, biển khổ mênh mông, biết bao kẻ trượt chân té sấp, khiến địa ngục đầy người, tiếng khóc than rung chuyển Trời xanh! Ta chủ cai quản 10 điện địa ngục, mắt thấy tai nghe lời than vang dội khắp động, lòng nào chịu thấu!

Ba giới chúng sinh, nguyên khí chung dòng, từ vô thủy tới nay đều do lòng dục tham cầu không dứt mà sinh tử nối nhau… Than vòng luân hồi khổ hải, nhà lửa thiêu đốt! Nguyện dẹp địa ngục nhưng tiếc không một ngày nào độ hết chúng sinh. Ngọc Đế lòng từ vô lượng, thương xót hài nhi, nên ban sắc lệnh cho Thánh Hiền Đường ở Đài Trung viết sách Địa Ngục Du Ký, Tế Phật hướng dẫn Dương Thiện Sinh dạo âm phủ. Chốn nào đi tới các ty ở cõi âm đều phải nghênh tiếp khoản đãi, Minh Vương và các Ngục Quan phải đàm đạo trình bày, trải khắp nẻo tối mênh mang mới đủ kinh nghiệm viết thành Thiên Du Ký, quý như vàng ngọc, giáo huấn mẫu mực. Phàm bọn tâm ngu lý tối coi thường coi khinh, quả báo như bóng theo hình.

Ấn chứng trong sách dồi dào dễ dàng khảo sát chứng nghiệm, kẻ nghiên cứu sách này giải tỏa hoài nghi, sợ hãi bừng tỉnh canh thâu, sám hối, hành động quang minh, sau khi chết được miễn đày xuống địa ngục để cho âm binh nhục mạ trừng phạt. Nếu kẻ nào coi lời nói của ta như gió xuân thổi qua tai ngựa, khi đó vô phương kêu cứu, chớ oán Tiên Phật vô tình.

Đúng lúc sách Địa Ngục Du Ký lên khuôn thì ta có mặt ở Thánh Hiền Đường nên thuật ít lời, mong sách này lúc chào đời độ được hết thảy chúng sinh, địa ngục sớm trống không, cõi ta bà biến thành vườn lạc thú, mong lắm thay.

Bồ Tát Địa Tạng Vương giáng cơ bút tại Thánh Hiền Đường Đài Trung.

Vận Trời ngày 13 tháng 4 năm Mậu Ngọ (1978)

CHỦ TỊCH CỦA BẢN ĐƯỜNG LÀ HỌ QUAN ĐĂNG ĐÀI

ĐỀ TỰA

Bản đường thành lập Thánh Hiền Đường là để mở mang đạo giáo, phát huy cơ bút, phát hành kinh sách dạy điều thiện đã gặt hái được nhiều kết quả lớn lao trong việc giáo dục chúng sanh, chận đứng làn sóng dữ, ngăn xã hội đồi phong bại tục đang đà xuống dốc.

Tuy một năm qua đã in nhiều sách thiện khuyên răn hướng dẫn lòng người, nhưng hiềm nỗi còn nhiều kẻ vẫn sống sa đọa, ngoan cố không chịu cải tà quy chánh. Ngọc Hoàng Thượng Đế rất xúc động trước cảnh tượng này nên cho mở hội nghị Linh Tiêu, và hội nghị đã đồng thanh quyết định chọn một đàn trường tinh thuần chân chính, có cơ duyên tốt đẹp cùng Thần Thánh, có nhân duyên hòa hảo cùng chúng sinh, nhất là đàn cơ ấy đã từng có nhiều dịp ứng nghiệm thiêng liêng để tiện cho việc xuất hồn dạo cõi âm ti viết sách, đem chuyện thực của âm phủ mà tiết lộ ở thế gian để cảnh tỉnh giáo hóa người đời.

May mắn được lựa chọn, bản đường rất lấy làm vinh dự với chức vụ này, ngay lúc đó tôi lo lắng muôn phần, vì việc dạo âm phủ không thể so sánh với việc thờ phượng cơ bút cùng xiển dương đạo giáo, muôn một nếu như việc phụ đồng có sự sai trật, tâm trí Dương Sinh bị thác loạn thì quả là một sớm đem chuyện đại sự phá hủy đi, tội nghịch quá nặng, Trời người đều khiếp hãi. Tuy nhiên lệnh Trời khó cưỡng, kính cẩn vâng lời Thánh dạy ngày rằm tháng 8 năm Bính Thìn (1976) toàn thể môn đệ của Thánh Hiền Đường kính cẩn nghinh đón sắc chỉ. Mỗi kỳ hầu bóng xuất hồn đều tĩnh tâm họp mặt đông đủ tại bản đường, Dương Sinh ăn chay giữ gìn trai giới đợi chờ... Khi Tế Phật tới, Ngài liền hướng dẫn linh hồn Dương Sinh dạo địa ngục quan sát. Đồng tử Ngọc Hư giữ điện truyền chân, đối đáp với Phật và người, đàm thoại với âm ti, nhất là vung bút viết tài liệu để làm sách Địa Ngục Du Ký.

Sau hai năm như vậy mới dạo hết các cửa địa ngục và thảo xong sách, giờ đây nhìn lại lòng tôi vô cùng kinh hãi. Kể từ khi bản đường phát huy cơ bút xiển dương đạo giáo tới nay đã phí rất nhiều thời gian, giờ đây mới thực hiện nổi cuốn sách phi phàm này, nội dung của nó hết sức trung thực, quả là sách khuyến thiện thế gian rất linh nghiệm, rất quý giá. Sách này vừa ra đời, địa ngục tối tăm liền phóng hào quang nguyện phổ độ chúng sinh dưới gầm Trời. Có duyên đọc được sách này đều thoát khỏi bể khổ mà lên Thiên Đường.

Bản đường Chủ tịch Quan Hưng Phu Tử kính cẩn đề tựa.

Vận Trời ngày 13 tháng 4 năm Mậu Ngọ (1978)

CHỦ BÍ KIM KHUYẾT LÀ HỌ LẠC GIÁNG

PHÀM LỆ

  1. Sách này phụng sắc chỉ của Ngọc Hoàng mà sáng tác, văn tuy thô thiển nhưng hàm chứa chân lý sâu xa, quả là pho sách quý để tu thân ngộ đạo, cùng cảm hóa người đời.

  1. Trong sách nếu như chữ nghĩa không được văn hoa là bởi chỉ cốt diễn tả sự việc sao cho trung thực, xin độc giả chớ coi thường.

  1. Sách này đã vắt cạn tâm huyết của Thần và người sau hai năm mới thành được tác phẩm lớn, nội dung toàn thể cuốn sách đã tiết lộ hết những bí mật, làm sáng tỏ luật lệ cùng hình phạt ở cõi âm, để gióng những hồi chuông cảnh tỉnh cứu đời, vạn thuở khó gặp được một lần, mong người đời đọc nó, quý nó, ngộ nó, tu nó.

  1. Sách này lại do các ty Thiên Tào, Địa Tào, Nhân Tào hợp tác mà thành nên cũng được huân công, bởi vậy in tặng một bản thì cả Tam Tào đều cảm kích.

  1. Kim Khuyết Thánh dạy: Phàm những ai in tặng sách này để cứu nhân độ thế, chẳng kể tự in, giúp in, khuyên in, giảng giải, phổ biến đều được giảm bớt tội ở thế gian, nếu như công đức sâu dày sẽ được thăng Thiên tiêu dao tiên cảnh.

  1. Phàm cầu thọ, cầu công danh, cầu khỏi bệnh, mong tiêu oan nghiệp, cầu công quả để chuộc tội tình, cầu tổ tiên được siêu thăng, cầu được phước sâu dày, nếu phát nguyện in tặng sách này thì đều được như ý. Phàm cầu xin điều gì thì nên thắp nhang van vái Táo Quân ở trong nhà, bàn Ông Thiên ở ngoài sân, Thần Thánh ở chốn miếu đình, chư Thần sẽ tức khắc tâu về Trời được báo ứng liền, Thánh ý chắc chắn có thực.

  1. Vì có Thần Thánh 10 phương bảo hộ pháp cho nên chốn để sách phải cẩn thận, khi xem xong nên cất nơi thanh tịnh, không được làm ô uế. Phàm những kẻ phỉ báng khinh khi, gây trở ngại cho việc phổ biến sách này sẽ vĩnh viễn đọa địa ngục, tội ác sẽ chẳng thể tha. Hy vọng chúng sinh quay về đường thiện, suy nghĩ chín chắn rồi thi hành.

ĐỒNG TỬ NGỌC HƯ ĐĂNG ĐÀI

Thơ

Thiên giáng kỳ thư tác chỉ nam

Âm ti thảm cảnh khởi hư đàm

Hồi đầu địa ngục nguyên vô lộ

Sám hối, do như thanh xuất lam.

Dịch

Sách lạ Trời ban hướng dẫn đường

Âm ti thảm cảnh há bàn suông

Ăn năn âm phủ đâu còn ngả

Sám hối, Thiên Đường hẳn được thăng.

ĐỀ TỰA

Người đời mải mê hưởng thụ vật chất hữu hình mới nhận ra rằng tinh thần tu dưỡng đạo đức giáo dục hiện bị sa đọa, khiến những tội ác như trộm cướp, giết chóc, gian dâm ngày một gia tăng.

Muốn chặn đứng mối họa lớn lao, khai mở con đường giáo dục đạo đức, thuyết minh nhân quả báo ứng là có thực, linh hồn bất diệt chẳng sai. Họa - phước vốn không có cửa, nó đều do thiện ác. Người ta nếu như lúc sống tạo nghiệp, sau khi chết linh hồn sẽ bị phiền lụy, đày đọa nẻo ác, nhồi trui luân hồi, đó là lý do tại sao có địa ngục.

Linh khí ta thuần thanh cho nên đắc pháp giới tiêu dao, nay Thánh Hiền Đường Đài Trung lãnh sắc mệnh của Ngọc Hoàng Thượng Đế viết sách Địa Ngục Du Ký, ta may mắn được lãnh chức vụ “Pháp Nhãn Truyền Chân”, không dám nghịch ý, mỗi khi gặp giá đồng trong đêm vắng, Tế Phật giáng lâm hướng dẫn hồn phách Dương Sinh dạo cõi U Minh tham quan phỏng vấn các ngục. Trong lúc Dương Sinh hỏi han các tội hồn, tức thì ta dùng pháp nhãn tiếp thâu thanh âm, hình ảnh truyền chân nhập vào thể xác Dương Sinh, tay cầm bút giáng cơ tả rõ cảnh thực chốn âm ti ghi chép thành sách để cảnh tỉnh giáo hóa người đời.

Sự việc này thật là ảo diệu, bên cạnh có thiện nam tín nữ vây quanh xem xét, hưởng ứng xác nhận có Thần Thánh linh thiêng. Những kẻ mắt chưa nhìn thấy cảnh này thì làm sao tin nổi! Do đó ta thành thực mong chúng sinh hiểu rõ Thiên Đường, địa ngục đều ở tại tâm, nếu như bỏ mất lương tri của mình hẳn tâm chẳng an sống tại Thiên Đường. Kẻ tâm chết mỗi khi tâm sống lại đều tự thống trách mình, lúc đó cảnh tượng địa ngục hiện rõ. Do đó địa ngục là nơi giam giữ kẻ phạm tội, chúng sinh không thể tham luyến, nhận lầm mình là quê quán. Người do Trời sinh ra, Thiên Đường mới là chốn nhà xưa... Tha thiết mong tránh khỏi chìm nổi giữa sóng tử sinh luân hồi mãi mãi.

Nay nhân sách Địa Ngục Du Ký đem ban bố khuyên đời, ta mượn ngọn bút giáng cơ nói ít lời. Những điều mắt thấy một năm gần đây, cảnh địa ngục thảm thiết vô cùng khiến hết còn muốn nhìn. Hy vọng những ai xem xong sách này, từ nay về sau, nhất cử nhất động đều phải thanh bạch không được nhơ bẩn để tránh tiếp tục trở thành chủng tử của địa ngục, mới khỏi phụ lòng ta đau đớn khổ não.

Cung Ngọc Hư - Đồng tử Ngọc Hư kính đề

Vận Trời ngày 13 tháng 4 năm Mậu Ngọ (1978)

HỒI MỘT

TỚI NÚI TÂM ĐẦU XEM HANG ĐỊA NGỤC

Phật Sống Tế Công

Giáng ngày 16 tháng 08 năm Bính Thìn (1976)

Thơ

Thiên Đường, địa ngục tại tâm đầu

Thiện ác toàn bằng nhất niệm tu

Tế Phật kim tiêu sung dẫn đạo

Dương Sinh tùy ngã giá liên du.

Dịch

Thiên Đường, địa ngục ở tâm ta

Thiện ác thảy nhờ quyết chí tu

Tế Phật đêm nay nguyền dẫn lối

Dương Sinh theo gót cưỡi sen đi.

Tế Phật: Này Dương Sinh, đêm nay con cùng ta xuống địa ngục dạo chơi, con nghĩ sao?

Dương Sinh: Xin cúi đầu lạy tạ ơn Trời Phật đã ban cho con dịp may xuống thăm âm phủ, lòng con tràn đầy hứng khởi.

Tế Phật: Thánh Hiền Đường thuộc cõi Nam Thiên, các đệ tử phải chăm tu đức nghiệp, quảng độ bến mê, phát hành nhiều kinh sách dạy điều thiện để người đời học hỏi cho đạo khí ngập tràn Vũ Trụ. Ngọc Hoàng đã đặc biệt ban sắc lệnh trước tác sách Địa Ngục Du Ký để nói rõ về âm phủ. Nhưng chốn quan trọng này Dương Sinh lại chưa từng đi đến. Vậy sau khi tỏ đường rõ lối, con phải thuật lại cặn kẽ cho người đời thấu hiểu. Trong thời gian con trau dồi ngọn bút giáng cơ, thầy đã chỉ dạy cho con rất nhiều, nhờ vậy mối duyên thầy trò giờ đây thật là bền chặt. Hôm nay chốn cao xanh lại sắp xếp cho chúng ta dạo xem địa ngục để viết sách, thầy rất lấy làm mừng, vì nhờ dịp may này mình mới bày tỏ được hết tấm lòng chân thành nồng nhiệt đối với việc cảnh tỉnh, giáo hóa người đời. Chắc chắn tâm lý hướng thượng rồi đây sẽ sống dậy mạnh mẽ trong lòng họ. Thôi chúng ta đi.

Dương Sinh: Cảm tạ những điều thầy vừa chỉ giáo. Con thường nghe người ta nói, dạo địa ngục đều phải cưỡi ngựa thần hoặc ngự đài sen. Sao thầy lại bảo con đi?

Tế Phật: Này Dương Sinh, con quá thiệt thà, đường địa ngục làm sao đi bộ! Há con nghĩ đè mây lướt khói được nữa hay sao? Xã hội khoa học tiến bộ ngày nay, ra ngoài có xe hơi, xe máy dầu thay cho đi bộ, con cũng tưởng dùng được những phương tiện đó nữa chăng? Sự thực thì địa ngục không có cửa, mọi người phải tự mình đi tới, ngoài ra chỉ là mộng đó thôi. Kiên nhẫn đi hết đường đạo gian nan mới mong tới được Thiên Đường.

Dương Sinh: Con thấy hình như đêm nay ân sư uống rượu?

Tế Phật: Đúng, ta có uống vài chén, nhân vì thấy rõ tình đời, lòng người thật đáng sợ, độ họ khó quá. Nghĩ vậy lòng ta đau buồn nên chỉ còn cách mượn rượu để giải sầu. Thầy biết con cũng thích rượu, hãy uống một chén cho say luôn tới âm ti.

Dương Sinh: Con không biết uống rượu. Ân sư thật khéo chọc cười.

Tế Phật: Hay quá! Thời giờ gấp gáp, thầy hóa phép cho một bông sen nở, để thầy trò mình cùng cưỡi nha.

Dương Sinh: Phật pháp của ân sư thật quả vô biên, miệng niệm chân ngôn, tức thì một đóa sen trắng hiện ra. Nhưng bạch thầy chân con không sạch, con không dám bước lên đài sen.

Tế Phật: Tâm con cũng như lời con vừa nói đều tinh khiết, nên dầu chân con không sạch cũng chẳng quan hệ gì. Tục ngữ có nói về hoa sen “Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn”.

Dương Sinh: Thầy dạy như vậy con mới dám thử, con đã sẵn sàng rồi, nhưng thưa, đi hướng nào?

Tế Phật: Con nhắm mắt lại, ta chỉ đường cho, là đi tới ngay.

Dương Sinh: Xin vâng lệnh.

Tế Phật: Con có thể mở mắt ra.

Dương Sinh: Thưa thầy, đây là chốn nào? Tại sao trước mắt lại có một tòa núi cao, trên vách đá con thấy đề ba chữ “Tâm Đầu Sơn”, ánh vàng chiếu lòa cả mắt con.

Tế Phật: Núi này tên là núi “Tâm Đầu”, leo tới đỉnh là cửa lên Thiên Đường, nhìn xuống sườn núi thấy một cái động đen ngòm, không đáy, đó là hang “Địa Ngục”. Sau khi chết, kẻ hành động quang minh chính đại tới đỉnh núi lên Thiên Đường, kẻ làm chuyện tối tăm mờ ám, đi đến đây nhìn thấy ba chữ “Núi Tâm Đầu” hoa mắt, chóng mặt rồi bất tỉnh rớt xuống hố sâu địa ngục. Bởi vậy Thánh hiền thời xưa đã căn cứ vào đó mà chỉ dạy rằng: “Tâm khả tố Thiên Đường, tâm khả tố địa ngục” (Tâm có thể tạo Thiên Đường, tâm có thể tạo địa ngục).

Dương Sinh: Như vậy Thiên Đường hay địa ngục là bởi người tạo ra, Tiên do người làm nên, ma quỷ cũng do người làm nên.

Tế Phật: Đêm nay thời gian eo hẹp, tạm ngừng lại ở đây. Chuẩn bị trở lại Thánh Hiền Đường, mau lên đài sen.

Dương Sinh: Thưa vâng.

Tế Phật: Mau nhắm mắt lại, nếu mở, gặp gió âm lùa thổi, mắt trần khó chống cự nổi.

Dương Sinh: Thưa đúng, thưa đúng, sức gió quá mạnh, con chịu không nổi.....

Tế Phật: Đã tới Thánh Hiền Đường, Dương Sinh xuống đài sen, hồn phách nhập thể xác.

HỒI HAI

CHƠI AO THANH TÂM DẠO CÕI ÂM DƯƠNG

Phật Sống Tế Công

Giáng ngày 19 tháng 8 năm Bính Thìn (1976)

Thơ

Tiên Thiên nhất lạp bảo quang châu

Trụy lạc hồng trần nê ố đồ

Khán phá phàm khu thành Phật thể

Thuần khai pháp nhãn chiếu chân ngô.

Dịch

Tiền thân ngọc sáng quý vô vàn

Rớt xuống bùn nhơ cõi thế gian

Thấy được thân phàm ra thân Phật

Thảy nhờ mắt huệ ngó chân tâm.

Tế Phật: Này Dương Sinh, sửa soạn dạo địa ngục.

Dương Sinh: Bạch thầy để bữa khác, bữa nay con mới vừa đi Chương Hóa về, tinh thần quá mỏi mệt, con chỉ muốn ngủ một giấc cho khoẻ.

Tế Phật: Con lười biếng quá, là kẻ tu đạo mà vừa mới trải chút phong sương đã sợ khổ, thì làm sao con có đại khí nổi!

Dương Sinh: Bạch thầy, con quả có lỗi lớn, xin thầy tha thứ, con nguyện theo thầy.

Tế Phật: Mau lên đài sen, hai mắt nhắm lại..... rồi, mở mắt, xuống….

Dương Sinh: Bạch thầy, tại sao bữa nay thầy đem con tới chốn đây, trước mặt ao lớn nước trong suốt, phẳng như gương, phản chiếu bầu trời xanh biếc. Chợt ba chữ “Ao Thanh Tâm” từ đáy nước hiện ra.

Tế Phật: Hôm trước con dạo cõi âm, vì thân phàm mắt tục, do đó không nhìn thấy hết mọi vật. Bữa nay thầy đưa con đến đây để con có dịp xuống ao này tắm gội cho sạch bụi nhơ, tự nhiên mắt trần sẽ hóa thành mắt tuệ, con mới có thể cùng thầy ngắm cảnh âm ti.

Dương Sinh: Bạch thầy, con không dám xuống, vì bây giờ là mùa thu, nước ao này giá buốt vô cùng, lỡ con cảm lạnh thì nguy lắm.

Tế Phật: Muốn dạo cõi âm còn sợ lạnh, ta đẩy mi cho té xuống.

Dương Sinh: Cứu con, cứu con..... con không biết lội, thầy nỡ giết con sao! Ối, ối, ối, ối, ối…..

Tế Phật: Ta dìm con vài phút cho tỉnh táo.

Thủ Trì Tướng Quân (Tướng Quân giữ ao): Bái lạy Phật Sống Tế Công, tôi thực vô lễ vì đã không chuẩn bị chu đáo để nghênh tiếp Ngài, xin Ngài thứ lỗi. Vừa rồi Phật Sống đẩy một kẻ phàm xuống ao, không rõ Ngài có dụng ý gì?

Tế Phật: Tướng Quân, người chưa rõ, thế nhân hiện giờ đang sống mê chết muội, bụi bám đầy mình, chôn vùi mất cái tính linh sáng suốt của thuở chưa đầu thai. Ta bữa nay đẩy kẻ phàm này xuống ao, là muốn rửa sạch viên ngọc quý Mâu Ni bị bao phủ đất bùn, để cho nó lại tỏa chiếu sáng ngời.

Tướng Quân: Hay lắm, nhưng Ngài hãy cho phép tôi vớt hắn lên, sợ để lâu hết cứu nổi.

Tế Phật: Lẹ lẹ, kẻo hắn chìm xuống đáy hồ thì phiền lắm đó!

Tướng Quân: Lôi được lên rồi, nhưng hắn ngưng thở, Phật Sống cứu hắn cách nào?

Tế Phật: Không sao, đã rửa sạch đất bùn, tự nhiên được cải tử hoàn sinh, ta dùng quạt bồ, quạt một cái là tỉnh lại ngay, hãy nhìn ta hóa phép.....

Tướng Quân: Hắn tỉnh rồi, hai mắt đã mở.

Dương Sinh: Bạch thầy, cớ sao thầy lại đẩy con xuống ao?

Tế Phật: Người đời có tính thụ động lại thêm khách sáo. Ngọc của con còn nguyên khối lớn, thầy không nỡ để yên như vậy nên mới đem tẩy rửa.

Dương Sinh: Cảm tạ thầy đã chỉ dạy điều hay, giờ đây thân thể con mát mẻ khoẻ khoắn, cùng sảng khoái vô chừng. Còn thưa, vị mặc đồ võ tướng này là ai?

Tế Phật: Tướng Quân phụ trách việc giữ ao, nếu như kẻ không có sắc lệnh, không được phép xuống ao này tắm rửa. Nó cũng còn được gọi là ao tiên, nên chỉ có ba giới chân tiên mới được phép tắm ao này, dân thường không thể tới đây. Còn con bữa nay thật là có phước.

Tướng Quân: Bẩm Phật Sống, bữa nay Ngài đưa kẻ phàm này tới đây là Ngài có cao ý chi?

Tế Phật: Nhân vì Thánh Hiền Đường phụng mệnh trước tác sách Địa Ngục Du Ký, do đó ta mới đưa Dương Thiện Sinh đi coi âm phủ, song vì kẻ phàm trần chưa sạch tục khí nên khó nhìn thấu cõi âm ti, bởi vậy ta phải đem hắn tới ao Thanh Tâm này rửa mắt, hầu lợi cho việc dạo xem địa ngục của hắn.

Tướng Quân: À ra thế, kinh quá, kinh quá.

Tế Phật: Từ giã tướng quân, thầy trò ta đi dạo âm ti, thì giờ quá eo hẹp, Dương Sinh mau lên đài sen.

Dương Sinh: Bạch thầy, bây giờ mình đi đâu?

Tế Phật: Chẳng cần hỏi, lúc đến nơi sẽ rõ, mau khép hai mắt lại… Mở mắt ra được rồi… Rời đài sen.

Dương Sinh: Con đường này tại sao không tráng nhựa, gió tung bụi mù trời, đi té lên té xuống.

Tế Phật: Đây chính là cửa ải nối biên giới giữa quỷ và người.

Dương Sinh: Ô, phía bên kia có nhiều người đang đi tới, miệng kêu khóc rên la.

Tế Phật: Đó là những linh hồn người chết, vừa mới đến cõi âm.

Dương Sinh: Bạch thầy, trước mắt có một tấm bảng trên đề ba chữ “Âm Dương Giới”. Vậy thưa thầy đây là đâu?

Tế Phật: Đây là biên giới của hai cõi âm và dương.

Dương Sinh: Phía trước có hai tòa lầu cao, mời thầy tới coi.

Tế Phật: Ừ ừ, mình đi mau.

Dương Sinh: Trên các cửa của hai tòa lầu này đều thấy đề Giao Bộ Sảnh, đệ nhất khóa, đệ nhị khóa... và có tất cả vào khoảng hơn mười phòng.

Tế Phật: Mình thử vào trong hỏi xem sao.

Giao Bộ Quan: Hoan nghênh Tế Phật cùng Dương Thiện Sinh, chủ đàn cơ Thánh Hiền Đường ở Ðài Trung tới thăm. Bản sảnh đã nhận được sắc chỉ của Ngọc Hoàng từ ngày rằm tháng 8 nên được rõ quý Hiền Đường vì nhu cầu trước tác sách Địa Ngục Du Ký, sẽ xuống âm ti quan sát tình hình.

Tế Phật: Thưa thời giờ đã trễ, bữa khác chúng tôi xin trở lại hầu chuyện.

Giao Bộ Quan: Thưa được, kính chào.

Tế Phật: Này Dương Sinh, chúng ta chuẩn bị trở lại Hiền Đường, mau rời sảnh lầu lên đài sen. Nhắm chặt hai mắt lại.

Dương Sinh: Tuân lệnh ân sư.

Tế Phật: Đã về tới Thánh Hiền Đường, Dương Sinh xuống đài sen, hồn phách nhập thể xác.

HỒI BA

DẠO CÕI ÂM DƯƠNG THĂM GIAO BỘ SẢNH

Phật Sống Tế Công

Giáng ngày 30 tháng 8 năm Bính Thìn (1976)

Thơ

Phật hải vô ba tuyệt điểm trần

Tiên sơn hữu lộ vấn tâm lân

Kim ô, ngọc thố như hào chuyển

Lục đạo phân phân cảm khái thân.

Dịch

Biển Phật bình yên nước lắng trong

Non tiên sẵn lối hỏi ngay lòng

Vầng ô, bóng nguyệt như giao hảo

Sáu mối tơ vò hẳn gỡ xong.

Tế Phật: Này Dương Sinh, hãy chuẩn bị đi dạo âm ti.

Dương Sinh: Xin vâng lệnh, con đã lên đài sen, mắt nhắm lại rồi.

Tế Phật: Lên đường….. hay quá….. xuống đài sen.

Dương Sinh: Thưa thầy, ngả đường này tại sao lại có một đám đông ồn ào náo nhiệt thế kia, là người dương thế họ xuống đây làm gì?

Tế Phật: Đây là biên giới giữa âm phủ với dương gian, đám đông đó đều là những vong hồn vừa mới xuống âm ti nên đang trình báo. Chớ có hỏi nhiều, để ta đưa người tới thăm Giao Bộ Sảnh, xem xét Giao Bộ Quan. Những gì thắc mắc ngươi hỏi cho kỹ, đừng có ngại ngùng.

Giao Bộ Quan: Hoan nghênh Tế Phật và Dương Thiện Sinh tới thăm, xin mời vào sảnh đường. Bữa trước đón tiếp không được nồng hậu, xin thứ lỗi cho. Mời ngồi, vì thời giờ eo hẹp, nên chưa báo cáo với các viên chức của bản sảnh được, không rõ Dương Thiện Sinh có chi thắc mắc không?

Dương Sinh: Xin cho biết biên giới giữa cõi âm và cõi dương là chỗ nào?

Giao Bộ Quan: Biên giới của cõi âm và cõi dương là chỗ dương gian và âm phủ tiếp giáp nhau, nhưng đây gần âm phủ hơn. Người đời sau khi chết phải tới đây trình sở hộ tịch với bản sảnh đường. Sau khi đăng ký đàng hoàng rồi, kẻ thiện đức được phúc thần dẫn xuống âm phủ tham quan, kẻ ác đức bị thần quỷ Hắc Bạch dẫn tới Quỷ Môn Quan, giao cho đệ nhất tòa xử trị.

Dương Sinh: Có bao nhiêu sở hộ tịch ghi tên tuổi người trần thế?

Giao Bộ Quan: Thế nhân có 3 cuốn sổ hộ tịch:

- Nguyên tịch là sổ đầu tiên ở Thiên Đường, ghi chép những linh hồn thuở mới đầu thai, gọi là sổ gốc.

- Ký tịch là sổ ghi lúc còn tại thế.

- Phân tịch là sổ ghi ở âm phủ.

Kẻ không làm điều phước ở thế gian, khi chết về cõi âm không được lên cõi Trời. Địa ngục cũng giống như nhà giam ở cõi trần, là chỗ để trừng phạt kẻ phạm tội. Chốn đó không phải là chốn quê Cha. Chỉ khi nào ở cõi thế chăm lo tu đạo, chết mới có thể trở lại Thiên Đường là chốn nhà cũ quê xưa đích thực.

Dương Sinh: Người dương thế khi chết, bên chân họ thường thấy con cháu đốt giấy tiền, gọi là đốt giấy cước vĩ, thắp đèn dầu gọi là đốt đèn cước vĩ không hiểu có dụng ý gì?

Giao Bộ Quan: Người trần thế khi chết hồn phách thoát ly nhục thể, ban đầu tuy có âm binh dẫn đường song vẫn mơ mơ, hồ hồ, lửng lơ, lãng đãng, khó có thể tự chủ. Cho nên người thân ở cõi trần sợ đường đi của tổ tiên ở cõi âm tối tăm mờ mịt, do đó muốn cầu cho đường đi của tiền nhân thuận lợi, nên đốt giấy tiền là nghĩ rằng tiền nhân có thể dùng làm lộ phí, đốt đèn dầu nghĩ rằng đèn chiếu sáng được đường tối tăm. Việc làm này do lòng hiếu thảo của con cháu đối với người trên thật là chu đáo, đáng khen ngợi. Nhưng đường âm phủ chẳng thể hối lộ, qua được hay không đều tự mình thôi. Lúc sống nếu như tâm địa đen tối, chỉ ỷ vào vài chén dầu, dăm ngọn bấc chắc chắn sẽ không cứu chuộc nổi.

Dương Sinh: Hiện thời dương gian khoa học phát đạt, cuộc sống được đề cao đúng mức, tổ tiên tạ thế, con cháu đời sau dùng giấy và hồ làm thành nhà cao, ti vi màu, quạt máy, xe hơi, xa lông, giường nệm mút hảo hạng cung cấp cho tổ tiên xài. Chẳng hiểu những món đó có tới được âm phủ để kẻ chết dùng không?

Giao Bộ Quan: Người trần thế quá ngây ngô, nghĩ ngợi thật thà chân chất, lúc sống không dùng những phương tiện đó cho thỏa thích, xuống âm phủ đường sá nhỏ hẹp quanh co, đường đi có lắm vấn đề, nếu đi xe nhất định gây ra tai nạn, vả lại âm phủ không có trạm xăng, dùng xe hơi không thích dụng. Đến như mấy thứ quạt máy, giường nệm mút, sử dụng ở dương gian rất tốt, còn ở âm phủ đã chuẩn bị sẵn ván kê dưới đất để đón tiếp tội hồn khi lâm ngục.

Ví bằng cầu cho được bình yên còn khó, huống nữa lại còn cầu hưởng thụ. Lúc sống cờ bạc rượu chè, không ác nghiệp nào là không phạm, khi xuống âm phủ đã bị nhốt vào ngục để thọ hình, lại còn muốn có những thứ đó để tiêu khiển, thì quả thực người đời hiện tại mộng hão quá nhiều.

Dương Sinh: Thưa ân sư, hôm trước thầy dẫn con dạo địa ngục, thoạt tiên thấy núi Tâm Đầu, sao bây giờ lại là biên giới âm dương? con thấy quá mơ hồ.

Tế Phật: Con đi theo thầy, thầy chỉ cho con sẽ rõ. Này Giao Bộ Quan, thầy trò chúng tôi xin cáo từ.

Giao Bộ Quan: Thưa có điều chi sơ xuất, xin lượng thứ cho.

Tế Phật: Chớ khách sáo.

Dương Sinh: Cảm tạ Giao Bộ Quan đã chỉ dạy rõ bến mê, chúng tôi xin cáo biệt. Thưa ân sư, xin thầy chỉ dạy ngay cho con được rõ về núi Tâm Đầu cùng biên giới âm phủ - dương gian như thầy đã hứa.

Tế Phật: Hôm trước thầy đã đưa con tới chốn này.

Dương Sinh: A, ba chữ “Tâm Đầu Sơn” hiện ra sáng rõ, cảnh sắc Âm Dương Giới tự nhiên biến mất.

Tế Phật: Núi Tâm Đầu cũng như biên giới âm phủ - dương gian. Người cõi thế nếu như lúc sống chuyên làm điều ác, một sớm chết đi, bị âm binh áp giải tới đây, nhân vì tinh thần cũ không trong sạch, thấy ánh sáng chói ngời trên đỉnh núi, hai mắt khó mở, khuỵu chân rớt xuống hang không đáy nơi sườn núi Tâm Đầu.

Hang không đáy ăn thông với Âm Dương Giới dưới âm phủ. Nếu là người tu đạo có đức lớn, nhờ công quả tròn đầy, linh hồn đi tới chốn này gặp được luồng sáng huy hoàng rực rỡ xuất hiện từ trên đỉnh núi đưa thẳng tới đường lớn nhà Trời. Rồi được tiên đồng, ngọc nữ nghênh đón vào cửa nhà Trời. Nếu là hạng đức thiện ở bực trung và tiểu thì gặp được con đường rộng hai trượng, do phúc thần dẫn tới Âm Dương Giới trình diện, rồi sau đem vào địa ngục giao cho Minh Vương điều tra.

Lúc sống công đức nhiều được dẫn vào Chúng Thiện Sở hoặc nhờ có duyên Tiên Phật độ, được đem về các từng Trời tu luyện lại. Hôm nay thời giờ đã trễ, chúng ta trở lại Hiền Đường.

Dương Sinh: Thưa tuân mệnh, con đã lên đài sen.

Tế Phật: Đã tới Thánh Hiền Đường, Dương Sinh xuống đài sen, hồn phách nhập vào thể xác.

HỒI BỐN

QUA QUỶ MÔN QUAN

NGHE PHÁP CỦA VẠN PHÁP TÔNG MÔN

Phật Sống Tế Công

Giáng ngày 26 tháng 8 năm Bính Thìn (1976)

Thơ

Nhất phiến tiên tâm độ hữu tình

Bồ đoàn vị tọa hạ bồng doanh

Thu phong bất giác đơn y lãnh

Viêm nhiệt từ hoài vị chúng sinh.

Dịch

Một tấm lòng tiên chan chứa tình

Giờ thiền chưa tọa đã băng mình

Gió thu áo mỏng quên thân lạnh

Sưởi ấm niềm thương bởi chúng sinh.

Tế Phật: Bữa nay chuẩn bị dạo âm phủ, Dương Sinh mau lên đài sen.

Dương Sinh: Thưa vâng, con đã sẵn sàng, xin thầy khởi hành.....

Tế Phật: Đã tới nơi, mau xuống đài sen.

Dương Sinh: Phía trước có một cái thành, trên cửa đề ba chữ Quỷ Môn Quan, cửa ải quỷ là đây rồi, cớ sao cửa thành lại không mở, chỉ nghe tiếng động của nhiều thứ khí cụ va chạm nhau ở bên trong.

Tế Phật: Cửa quỷ vốn không mở, người đời đều tự nhiên bước vào, ta dùng quạt bồ quạt một cái, tự nhiên nó mở liền.

Dương Sinh: Thật hay quá, thầy phất nhẹ quạt Phật, cửa quỷ mở lớn ngay. Nếu như kẻ mới chết, không có quạt Phật, làm sao vào được cửa ải quỷ này.

Tế Phật: Người chết làm quỷ, đi hết đường trần đến nơi đây, cửa ải quỷ tự nhiên khai thông. Cửa trần đóng, cửa quỷ mở, đó là lẽ kỳ diệu của tạo hóa âm dương. Đi lẹ lên, thầy đưa con tới coi nơi này. Đừng lo nghĩ vẩn vơ nữa.

Dương Sinh: Xin vâng. Nhưng trong cửa ải quỷ tại sao lại đông đúc người ta quá vậy, y như một cái chợ, không rõ họ còn muốn đi đâu nữa đây?

Tế Phật: Đó là các hồn quỷ đi thụ án ở mười cửa điện, âm binh đều làm nhiệm vụ dẫn đường, chúng ta hôm nay không cần xem xét kỹ việc này. Hãy mau theo ta.

Dương Sinh: Dạ dạ, nhưng sao con đường này trắc trở chông chênh quá, và cuối cùng dẫn tới đâu đây?

Tế Phật: Con đi thêm hai dặm nữa thì rõ liền.

Dương Sinh: Phía trước có một người đang bị âm binh dẫn đi như thế kia là tại sao vậy?

Tế Phật: Người đó lúc còn sống là đạo sĩ của phái tu đồng thiếp, nhân vì chưa ngộ được chân lý, hủy báng các tôn giáo khác, cho nên bây giờ chết xuống âm ti phải chịu hình phạt.

Dương Sinh: Phía trước có một tòa lầu, đề bốn chữ “Vạn Pháp Quy Tông”, vậy đây là đâu?

Tế Phật: Bởi nơi đây, hiện thời ngàn “môn” vạn “giáo” mọc lên như nấm, tín đồ không rõ chân lý, công kích lẫn nhau, làm mất ý nghĩa của đạo, nên phạm vào khẩu nghiệp, khi chết phải vào “Vạn Pháp Quy Tông” để tu luyện lại. Phía trước có các thầy dạy đạo tới kìa. Dương sinh, mau đến vái lạy đi con.

Dương Sinh: Xin cúi lạy quý thầy.

Tông Chủ: Hoan nghinh Phật Sống Tế Công và thánh bút Dương Thiện Sinh từ Thánh Hiền Đường tới thăm. Chúng tôi đã sớm nhận được lệnh phải tiếp đón quý vị. Miễn lễ, mời đứng dậy.

Tế Phật: Hôm nay tôi dẫn Dương Sinh tới đây, nhờ Tông Chủ đưa đi thăm các nơi cùng giảng giải cho y hiểu.

Tông Chủ: Xin chớ khách sáo, mời nhị vị vào trong sảnh. Mời ngồi.

Dương Sinh: “Vạn Giáo Quy Tông” thật là có ý nghĩa, nhưng tôi chưa hiểu tường tận, mong Tông Chủ giảng rõ nghĩa cho.

Tông Chủ: Thế giới ngày nay có 5 tôn giáo lớn: Nho, Đạo, Thích, Gia, Hồi. Có thể nói đó là các chính giáo nổi tiếng, nhưng nguồn gốc sâu xa của 5 tôn giáo đó cũng xuất phát từ “Đạo”. Từ thượng cổ vốn không có danh xưng “tôn giáo”. Về sau Trời giáng xuống những bậc Thánh triết, chia ra ở các nước, thay Trời mà lập ngôn, dạy người hành đạo theo phép của Trời.

Nhân loại vốn có cùng một tôn giáo, không hề chia rẽ. Nhân các giáo chủ về Trời, môn đồ hiểu sai, phân chia nhiều ngả khác biệt, tạo ra cảnh các phe phái chống đối nhau. Họ không hiểu rằng trăm sông đổ về một biển, ngàn cửa đều thuộc một nhà, nên mới tranh giành không tương nhượng nhau, lập môn phái riêng, tự khen là tôn giáo mình cao siêu, dám nói là tôn giáo khác thấp kém. Do đó sau khi chết, linh hồn không thoát khỏi được khí số, rơi hết xuống đây.

Ngọc Hoàng vì không nỡ để chúng sinh trụy lạc, do đó mới mở pháp môn “Vạn Giáo Quy Tông” tại đây để dạy dỗ các tu sĩ u tối giác ngộ chân lý, rồi sau mới được siêu thăng.

Tế Phật: Thưa, Tông Chủ nói rất có lý, nhưng Dương Sinh chưa rõ hết được điều kỳ diệu, chi bằng đưa hắn xem xét tại chỗ, đó chính là trăm nghe không bằng một thấy.

Tông Chủ: Phải đấy, đi theo tôi.

Dương Sinh: Phòng này rộng hàng mấy mẫu, bên trong giống như nhà giảng, ngồi đây mấy vạn người, có đủ nhân sĩ các nước, hình như họ đang chuẩn bị nghe giảng.

Tông Chủ: Chính phải, họ đang sửa soạn nghe giảng. Mời hai vị theo tôi ngồi nơi chiếu dành riêng cho quý khách ở phía trước để dự thính.

Dương Sinh: Phòng học quá lớn, thật ít thấy ở cõi dương gian, bảng đen phía trước đề bốn chữ “Vạn Giáo Quy Tông”, một vị giáo sư đầu trọc lóc bước lên bục giảng, hình như là một vị tỳ kheo, tất cả đứng dậy thi lễ xong bèn ngồi xuống.

Giáo Sư: Hôm nay có ngài Dương Thiện Sinh từ Thánh Hiền Đường ở Đài Trung trên dương thế xuống đây tham dự cuộc hội thảo với chúng ta, xin mọi người vỗ tay hoan nghênh.

Dương Sinh: Bạch thầy, các nhân sĩ ở đây thuộc nhiều chủng tộc, làm cách nào họ có thể nghe hiểu được tiếng Trung Quốc?

Tế Phật: Thế giới lớn rộng, tuy có nhiều giọng khác nhau nhưng tín ngưỡng của họ không ngoài mục đích ký thác tinh thần. Do cùng một “tâm” tín ngưỡng này mà sau khi chết bản tính của linh hồn sẽ thông suốt, không thể vì cớ chủng tộc mà cái “tâm” chung đó phân chia, giống như nghe một tiếng sấm nổ, nhân sĩ các nước đều hiểu là Trời sắp đổ mưa. Nay chỉ cần nghe tiếng của giáo sư hẳn rõ được hết ý nghĩa. Y hệt Phật dùng một tiếng diễn giảng pháp, chúng sinh tùy loại đều giải được hết ý pháp của Ngài. Thôi đừng hỏi nhiều, hãy nghe giáo sư giảng đạo.

Giáo Sư: Người tuy vạn loài, nhưng tánh cùng một lẽ, sống thì khác đường, chết cùng quay về một chốn. Thế giới loài người có nhiều màu da khác nhau, nhưng đói thì biết ăn, tối thì biết ngủ, Trời che đất chở, mặt trời mặt trăng cùng chiếu, mưa pháp thấm nhuần, đều được hưởng ơn Trời đất. Có thể nói là cùng một “tâm” sống, chỉ vì khác tín ngưỡng tôn giáo mà thành bài bác, công kích nhau. Cho đạo ta mới có thể lên Thiên Đàng, còn đạo khác thì xuống địa ngục, đem cái nguồn cội thông suốt tròn đầy, tự do, tự tại của Thiên Đường xây thành lầu son gác tía ở giữa không trung, rồi tự giam hãm mình trong đó, chẳng khác nào chui vào lồng chim treo lơ lửng giữa Trời, tự cho là cao thượng không gì sánh nổi, mừng mừng rỡ rỡ, đắc chí hót vang, đó là thứ địa ngục ở Thiên Đường, tội nhân ở cõi Trời, tất cả đều là những con chiên chờ cứu rỗi, là những kẻ không được cứu chuộc.

Các vị lúc còn tại thế đều nói lên Thiên Đường, nhưng hôm nay lại rớt xuống địa ngục, các vị đến âm phủ với nhục thể đây phải không? Xác thân có các giống đen, trắng, vàng; áo mặc có in hoa các màu đỏ, vàng, xanh. Duy có cái “tâm” ban sơ chẳng thể nhuộm màu, nếu nuôi ý bài xích thì thiếu cái tâm cùng tu, và những tiếng từ bi, bác ái từ lời nói nào mà ra?

Mặt trời, mặt trăng từng chiếu người thiện lẫn kẻ ác khắp cổ kim, không sinh “tâm” phân biệt, đối đãi nên mặt trời, mặt trăng luôn sáng mãi, lưu mùi thơm vạn thuở. Các vị phải giác ngộ, tự chiếu sáng bản tính mình, đừng sinh lòng oán ghét, vì hiện giờ đang là thời kỳ phổ hóa “Vạn Giáo Quy Tông”, mà quy tông tức quy tâm. Kết hợp tâm của chúng sinh, lấy nhân ái đối xử với nhau, phát huy giúp đỡ lẫn nhau, tốt lành với nhau.

Các tôn giáo phải mở lớn cửa, tùy duyên mà độ người, mặc dù không cùng giáo chủ, nhưng tâm nguyện và mục tiêu lại cùng đường, hy vọng toàn nhân loại đồng quy Thiên đạo, đem thế giới ta bà biến thành nước hoa sen hoan lạc. Giáo chủ vốn chỉ cứu được tâm tính và linh hồn, chẳng thể cứu nổi xác thân. Do đó phát hiện được thực tướng của nội tâm mới có thể giải thoát sống đời tự tại. Chỉ có như vậy mới mong hoàn thành được thế giới đại đồng, để mỗi người có thể trở thành Tiên Phật, khả dĩ làm Thánh hiền. Còn như phản bội đường lối này, ắt trở lại kiếp luân hồi.....

Tế Phật: Đã tới giờ, hướng về phía vị Tông Chủ từ giã, có duyên còn gặp lại. Dương Sinh mau mau bái tạ để trở về.

Dương Sinh: Thưa Tông Chủ, thật là khiếm khuyết, vì thời giờ đã trễ, phải mau trở về Thánh Hiền Đường, bỏ dở cuộc họp nửa chừng thật quả là thất lễ, xin rộng lòng tha thứ.

Tông Chủ: Không sao, chúng tôi xin đưa tiễn.

Tế Phật: Dương Sinh mau lên đài sen. Hôm nay nghe thuyết pháp cảm tưởng của con ra sao?

Dương Sinh: Vị giáo sư đó giảng rất rõ lẽ đạo. Hiện tại các tôn giáo chỉ trích lẫn nhau, giống kẻ bán dưa nói dưa mình ngọt. Nếu như đúng, người đời có thể rủ nhau tới ăn thử xem, như người uống nước, lạnh ấm tự biết, do sự cảm nhận từ trong lòng mới chân thực, ngon dở do khách chiếu cố phê bình, con cảm thấy so sánh như vậy mới khách quan.

Tế Phật: Thế nhân cố chấp không thông, do đó khó lên được Thiên Đường. Tiên Phật, Thánh hiền đều thay Trời lập ngôn, đạo Trời chí công. Như chuyện con giáng trần, đầu thai nơi nước ngoài, con tin rằng đại khái tôn giáo ở đó cũng như đây, vì vậy mà ta sẽ không độ con chăng? Nếu thế ta không còn xứng đáng là “Phật”, và cuộc đi này chỉ là “tiểu đạo vị tư” (đạo nhỏ cho riêng mình).

Hy vọng người đời thi thố được công tâm, vất bỏ được tư niệm, còn không Thiên Đường của con chỉ rộng có năm thước, không thể dung nạp thiên hạ chúng sinh.

Hay quá, đã tới Thánh Hiền Đường, Dương Sinh xuống đài sen, hồn phách nhập thể xác. [01:10:06]

Hết cuốn 1 - ID# 19870000L1


----
vovilibrary.net >>refresh...