19861004Q1
TV QUY THỨC, KHOÁ 3: VẤN ĐẠO - Cuốn 5
Ngày 04 tháng 10 năm 1986
Bạn đạo1: Kính thưa Thầy, ngày hôm nay là áp chót của khóa học kỳ 3 này, tức là ngày 4 tây tháng 10 năm 1986. Chúng Con lại có dịp được nghe lời giảng dạy của Thầy. Dạ, Con có thể bắt đầu được không?
Đức Thầy: Bắt đầu.
Bạn đạo: Thưa Thầy Con có một câu hỏi, có một người bạn đạo nhờ Con hỏi Thầy. Cái người bạn đạo đó, chị bạn đạo đó tên Chi, ở Paris; chị tu một khoảng thời gian thì chị lại có chuyện bị nhập, và chị bị người ta đem vào nhà thương điên; mới ra khỏi nhà thương đây. Bây giờ Con không hiểu chị đó có thể tiếp tục cái cuộc tu hành của mình bình thường, hay không? Và nếu các bạn đạo có gặp chị đó, có thể giúp gì được cho chị, hay không? Hay nếu phải trình lên Thầy để Thầy có thể soi xét chuyện này? (1:22)
Đức Thầy: Chị đó tu, phải kêu lại, nói cho chị nghe và ý thức được tu là cái gì? Chị chưa ý thức rõ cái chuyện tu, chị ngồi thiền mà chị cầu xin Bề Trên hộ độ, này kia, kia nọ, là chỉ rước Ma nhập than; cái đó có!
Nhưng mà bây giờ phải cho chị hiểu rõ, “Tại sao tôi phải tu? Lý do gì?” Cho chị nghe băng nhiều đi, để chị hiểu cái đường lối tu của Vô Vi nó thế nào.
Con người tu đứng đắn của đường lối Vô Vi là giải thoát phần hồn; chớ không có xin, không có nhờ đỡ ai hết, mà tự mình khử trược, lưu thanh; làm gì có Con tà nhập được?
Còn cái kia, nghĩa là bỏ thanh rước trược, thì ma nó mới nhập được!
Không có cầu xin, không có nhờ! Cứ nghe Thượng Đế, nhờ Thượng Đế; không được!
Phải nghe những lời giảng của Thượng Đế, nghe lời giảng của chư Phật, chư Tiên: cũng là từ Con người mà tiến hóa lên, giải tỏa được cái sự ô trược trong nội tâm, mà thức giác để đi lên; cái đó là cái chánh pháp, thì không có bao giờ bị trục trặt hết thảy!
Mà nhiều người cũng nói, mượn danh Vô Vi, “Tôi tu để tôi này kia, kia nọ”; rồi cầu xin ông Tư, cầu xin đủ thứ hết trọi! Ông Tư đâu có rảnh làm việc cho mình! Phật không có hộ phò!
Mà chính ta là người cải tiến để trình diện và để đảnh lễ Ngài, mà thôi. Chúng ta không có nghĩ vấn đề hộ phò!
Nếu nghĩ vấn đề hộ phò là người đó sẽ bị nhập ngay! Cũng như căn nhà chúng ta, ta không ở thì Ma Quỷ nó ở,chớ không cách gì hơn hết thảy! (3:05)
Cho nên, những người đó sai lầm ở chỗ đó. Có người bị bịnh thần kinh yếu, không lo trị, à, không hợp tác với Bác sĩ để trị cái thần kinh mình cho hết, rồi nhiên hậu mới học thiền.
Nhưng mà cái vô tu, cái, “Cầu xin ông Phật ổng độ cho tôi! Ông bác sĩ dở lắm, ông Phật hay hơn!” Rốt cuộc, ông Phật đâu có đến, thì Con ma nó đến nó nhập! Cái đó cũng có những sự sai lầm như vậy.
Cho nên, nếu điên, cái pháp này mà điên, tôi là người điên trước! Tôi tu mấy chục năm rồi, đâu có ai mà nhập được? Mà nhiều người bạn đồng hành với tôi từ Việt Nam tới bây giờ, đâu có ai bị nhập đâu?
Trừ ra, những người bị nhập là tôi xét lại á, toàn là ỷ lại không! “Xin Bề Trên, xin Phật độ!” Sai Phật làm việc! Thì ma nó làm việc, chớ Phật nào mà đi làm việc cho mình? Cầu xin Phật, là sai Phật làm việc! Tức nhiên ma nó nhập thân! Cái đó là tự hại, mà không hay.
Còn mình dũng cảm, mình thấy Con người có thể có cơ hội tiến hóa: ta là Con người ta tiến hóa đi lên, ta phải lo cố gắng tu: học dũng, học bi, học trí, học dũng để tiến hóa, thì luôn luôn chúng ta không có bị lường gạt nữa!
Mà chính người hành giả đã tự lường gạt, cho nên bị những cái chuyện đó. Cho nên, có những người đã bị rồi, phải 1, 2 năm mới khôi phục được; bởi khi nó xâm chiếm vô trong cơ tạng, xâm chiếm vô thần kinh, mà trong lúc đó những người thần kinh yếu thì thường thường bị cái đó.
Cho nên, phải có nhiều phương pháp trị: vừa trị bịnh bằng cách châm cứu để nó miễn uống thuốc nhiều; và có một cách, giải trí lành mạnh về đạo pháp cho người ta nghe, người ta hiểu, người ta rõ đường đi, và người ta thức tâm!Cái đó là cái quan trọng. (4:50)
Cho nên, bạn đạo mà có gặp cũng chẳng có nói gì: nói bậy, nói bạ rồi người ta khùng luôn!
Chỉ cho nghe băng mà thôi, thấy không? Những cái băng là chơn chánh: người ta đã thanh lọc khử trược lưu thanh, để cho họ nghe và nó thức tâm; để nó thức tâm, nó tự chủ, Con Ma mới không còn ở trong cơ thể nó.
Mà nó phải hợp tác với bác sĩ để trị bịnh nó. Chứ ở đây thường thường người ta hay chê bác sĩ lắm. Bịnh người ta không trị được, mà người ta bác sĩ, người ta học hết thần kinh cơ thể của mình, và người ta hỗ trợ cách nào, người ta tìm cách nào người ta giúp mình, thì mình chỉ nghe theo để hợp tác, để cho cơ thể được an; là cái thứ nhứt.
Cái thứ nhì, về đạo pháp, mình phải nghe rõ đường lối của mình đã hoạch định phải đi bằng cách nào, thì mình mới giúp về phần hồn được. Đó, thì chúng ta chỉ có giúp về phần hồn, chỉ cho nghe băng thôi, để họ khôi phục lần lần, chớ không…
Những người đó là đã có tà theo từ lâu rồi, bây giờ tu về đây rồi nó phát triển lên vậy; rồi Chủ Nhơn Ông càng ngày càng mạnh: tu càng mạnh thì bên kia nó phá, vậy thôi. Mà người đó mà ý chí mạnh nghe băng được, vun bồi được ý chí mạnh, thì tự vươn lên và đánh đổ nó, thì tự nhiên nó nắm lại cái quyền tự chủ; thì lúc đó nó sẽ hết!(6:06)
Cũng có nhiều người bịnh thần kinh nặng lắm, khùng điên nặng lắm, mà gần tôi, tôi giúp và tôi nói, tôi cho coi, nghe băng video, và tôi châm cứu; người ta hết bịnh, người ta đi làm được. Người ta học tới Masters (1) mà ra trường rồi, nghĩa là, về nhà cái, nó nói: “Xách vợ, xách Con đem liệng ngoài đường; chặt đầu hết đi!” Trong tâm nó giục vậy đó! Rồi đi xuống bác sĩ, đi nhà thương, trị không được! Rồi sau, bà Con họ mới đem tới giới thiệu tôi;tôi chỉ châm cứu, cách ngày một lần, cách một ngày một lần; rồi tôi nói chuyện cho nghe, để cho y nắm lại cái chủ quyền; rồi y coi video; rồi dẫn y đi coi hát, dẫn đi chơi mấy cái chỗ vui! Thét rồi cái, đi làm lại được rồi, khôi phục hết rồi! Mà phải mất 2 tháng rưỡi; đó, tôi đã trị những người đó mất 2 tháng rưỡi một người, nó mới khôi phục được. Cho nên, mất nhiều thì giờ, mà mất nhiều thanh điển!
Cho nên, các bạn đạo còn yếu, không biết, cho nên chỉ giúp cho người ta bằng những cái băng, để người ta nghe,để người ta tự thức tâm. Phần hồn thức tâm rồi, thì nó có quyền tự chủ; mà tự chủ rồi á, thì Con ma nó phải dang!(7:14)
Bạn đạo1: Dạ, Con xin cám ơn Thầy. Xin mời anh Jacko.
Bạn đạo2: Thưa Thầy, thật sự thì Con cũng không có gì để hỏi Thầy hết, Con chỉ có đôi dòng tâm sự. Từ khi mà, nghĩa là mỗi một lần, một dịp mà Thầy qua bên nước Pháp này, thì trong tâm Con nó rạo rực, nó muốn được gặp Thầy, nó muốn được thủ thỉ với Thầy; chỉ có bây nhiêu đó thôi. Ngoài ra thì Con không có gì để Con hỏi Thầy hết. Mỗi khi mà Con muốn hỏi gì thì tự trong tâm Con Con thấy nó đều trả lời hết; trả lời rất là rõ rang; và Con thấy cái trả lời đó nó trả lời cho Con rất là sâu đậm là từ bước chân Con đi đều do ở Con hết! (8:10)
Đức Thầy: Đó, Con thấy, khi mà Con đạt tới tự chủ, và Con trìu mến khi mà muốn Thầy đến xứ Pháp. Con rạo rạt muốn gặp, là cái trình độ chúng ta đi trong hòa đồng với nhau trong thương yêu và trong cái tình xây dựng đã đóng góp cho nhau. Ngày hôm nay, trong thâm tâm Con biết rằng: “Tôi phải tu; chính tôi, chứ không phải ai! Tội của tôi; lỗi của tôi, tôi phải sửa!” Cho nên, nó rạo rạt bao nhiêu công chuyện đó.
Nhưng mà cái tình thương yêu giữa Thầy và Con, cũng như hai anh em bạn vậy thôi, không có cái gì; nó giao cảm, thương yêu, quý mến. Đó, cho nên nó nhắc nhở cho nhau, khi đến thì sự liên hệ cho nhau nó nhắc nhở mà để Con có cơ hội thức tâm. Bởi vì trên con đường về nguồn cội, Con đang bơ vơ một mình đi giữa cái cảnh thênh thang hiện tại của tình đời, Con cảm thấy lẻ loi, Con cảm thấy cô đơn. Nhiều khi Con đi mệt thì Con cũng muốn ghé bến;bến này cũng không xong, bến nọ cũng không yên; rốt cuộc Con thấy, nghĩa là, chính mình đã tự gạt mình! Mình thấy một bước chân đi, mình lo liệu và mình ráng tu, ráng tiến, điều đó là quý.
Nhưng mà Con càng chê Con nhiều, Con càng có cơ hội thức tâm; Con càng ghét bỏ những hành động bất chánh ở bên trong và Con xây dựng nó trở nên tốt đẹp, thì Con là một đóa hoa dâng Trời, và là một của quý của nhân loại ở tương lai. Biết điều đó là quý! (9:47)
Cho nên Con cảm nhận khi mà Thầy đến đây, tại sao nhắc nhở? Thầy có nhắc Con, Con mới rạo rạt chớ; thì Con cần thấy rằng điển là cái gì! Con cũng có phần điển vậy! Mà luồng điển đã giao cảm được, đã biết được và nhắc nhở cho nhau, tìm kiếm nhau trong khi vắng mặt, thì chúng ta cố gắng tu lên để chúng ta cấy cái giống tốt cho tất cả mọi người đồng hưởng như chúng ta đã và đang hưởng! (10:17)
Bạn đạo2: Thưa Thầy, mỗi khi mà con nhớ đến Thầy, con còn thấy con có tội nhiều hơn. Con đã hứa với Thầy, con hứa rất nhiều, lúc nào cũng hứa hết, nhưng mà con không làm được gì hết trơn; tới bây giờ con chưa có làm được gì hết trơn! Đã 6 năm qua, mỗi năm mỗi gặp Thầy, chính con biết Thầy đã giúp đỡ cho con rất nhiều, ngay cả nghiệp chướng con đã mang, Thầy cũng phải ráng gánh chịu cho con một phần! Mà tới giờ con chưa có làm được gì hết trơn; thành ra mỗi khi Thầy đến, con thấy con không có xứng đáng để gặp Thầy, mặc dầu con rất muốn gặp Thầy.
Đức Thầy: Khi mà Con thấy được sư sai lầm, đó là sự may mắn của chính Con! Con thấy sự tăm tối trì trệ, là sự may mắn của chính Con, và Con thấy lời hứa của Con, và chính Con phủ nhận lời hứa của Con là Con tự gạt Con, đó là một cơ hội cho Con thức tâm!
Nhiều người hứa, rồi bỏ lời hứa luôn! Cái đó không nên! Cái đó sẽ khổ; nó sẽ tắc nghẽn, và nó sẽ đi xuống một cái bến u tối hơn nữa.
Nhưng mà Con may mắn, được gặp, được tái gặp, rồi được hồi thức, được thấy rõ hành động của mình là bất chánh! Quý hơn những người làm điều sai và vun bồi điều sai! Con hiểu chưa? (11:54) Cho nên, cái đó là cái may mắn; dịp may vẫn còn, Con thấy không?
Cho nên, đến đây trong mấy ngày học hỏi, Con ở trong cái nhiệm vụ thu bang; không nhiều thì ít nó cũng rót vào tai Con rồi! Đó là hành lý Con trở về, và tự đi; và Con sẽ đại nguyện, Con phát một cái đại nguyện trong nội tâm Con, phải làm một việc cho tất cả mọi việc, một việc xứng đáng, cũng là... ‘rapcorps’ (?, nghe không rõ, 12:22) : “Một xác, mấy chục năm ở đây thế gian thôi, chớ không có thể nào mà lâu hơn người khác! Nhưng mà ngày hôm nay tôi phát đại nguyện tôi sửa tôi, là để cống hiến cho tất cả mọi người!”
Thì Con nghĩ có cái ý niệm đó, thì tương lai Con sẽ được tốt, và mọi người sẽ được vui; Con hiểu không? Sửa Con, để cống hiến mọi người; chớ không có cái gì đâu. Con chịu sửa Con nhiều chừng nào thì Con cống hiến với mọi người nhiều chừng nấy.
Chớ Con đừng có dòm thấy Con không có làm được cái gì! Có chớ; có làm! Nhưng mà Con chưa kiểm lại, chớ cũng làm nhiều rồi, không chuyện này cũng chuyện nọ; có! Thấy hông? Ngày hôm nay, Con đóng góp về thâu bang; cũng việc làm rồi, nó cũng có cái hạnh tốt, tự phát tâm ra làm việc, cũng là cái tâm được mở một chút rồi! Thấy không?
Rồi từ đó Con thấy rằng, thử được việc này, thử được việc kia, thử được việc nọ, Con thấy là ông Trời giúp Con,chớ đâu có phải ông Tám giúp Con đâu! Ông Trời! Ông Trời giúp Con; mà Con đã nhận được! Con mở tâm nhiều thì Con nhận nhiều. Con làm phước đức nhiều, Con nhận nhiều, và Con sẽ được nhẹ nhàng nhiều hơn!
Con không ở trong cái chỗ tăm tối dục tính điên cuồng như xưa nữa, mà Con ở trong cái sự sáng suốt khai triển dục tính, hướng thượng để cứu độ mình và cứu độ quần sanh ở tương lai: cũng là làm một việc! Cái kia, tăm tối - cũng là một việc! Giam hãm mình, cũng là một việc; mà khai mở cho chính mình, cũng là một việc! Con đã thấy rõ điều này! (13:55)
Cho nên, luôn luôn Con gặp Thầy thì Con đã thấy Thầy thực hành đến đâu, Con thấy rõ rồi. Mỗi năm cũng mỗi gặp, Con thấy dung nhan của Thầy mỗi năm mỗi khác! Không phải khoe với Con; nhờ sự cố gắng, nhờ sự tận tụy, nhờ sự phục vụ tận tâm cho huynh đệ, tỉ muội của Con, Thầy mới được nhẹ nhàng như vậy! Còn nếu Thầy lười biếng á, Thầy không có bao giờ có cái mặt thanh nhẹ để cho Con chiêm ngưỡng! Con hiểu hông?
Cho nên, Con cũng có thể đạt được! Nhớ: mình làm một cái gì cho chính mình để độ mình và ảnh hưởng tất cả mọi người; đó là điều quan trọng nhất trong cuộc đời hiện tại của Con ở Kỳ Ba này: Một kiếp người Con không có biết sửa cho Con, thì sau này động loạn, Con sẽ sống trong chỗ động loạn, mà kêu la không ai cứu!
Kiếp này Con đã thấy rồi: một mình Con giáng lâm xuống thế gian, bơ vơ, nằm khóc đó, mà ngộ được mẹ hiền!
Ngày hôm nay Con lại ngộ được cái pháp: Con ngộ được một biển yêu của ông Trời, để Con tiến, thì Con nên lội trong biển yêu của ông Trời, thay vì biển yêu giới hạn của tình đời phụ bạc! Con hiểu không?
Đó! Con đã gặp những cái cảnh rất hay, mà những cái cảnh đó là đều cảnh xây dựng của Con thôi, mà Thượng Đế đã an bài cho Con: phụ bạc Con, Con mới có cơ hội tiến.
Cho nên, ngày hôm nay Con đã tiến; chớ không phải chưa tiến đâu; mà Con không thấy! Nhưng mà cái tiến đó không có đáng giá, và sẽ tiến mạnh hơn, trở về trong thanh tịnh để xây dựng cái cơ đồ tâm linh cho chính mình và phát một cái pháp tướng rõ rệt, tận độ chúng sanh! (15:40)
Bạn đạo2: Thầy, cho Con đảnh lễ Thầy.
Bạn đạo1: Xin mời anh Đinh Văn Rê,H ose.
Bạn đạo3: Con là Đinh Văn Rê,Hose. Con muốn lên được hỏi Thầy là, từ ngày con bước vô thiền đường, con muốn học hỏi, nhưng mà… Con học thì phải hỏi, nhưng mà con thấy bạn đạo lên hỏi Thầy thế này, thế kia, thế nọ, con cũng muốn hỏi như mấy bạn đạo, nhưng con không biết gì để hỏi! Thành ra lên đây, con mạo muội lên đây, con cũng không biết nói gì! Về việc đời, con cũng không biết là hỏi cái gì; mà việc đạo, con cũng không biết hỏi cái gì! Nhưng mà trong đầu con chỉ nghĩ chữ “Không” hoài; thành ra con nghĩ Thầy đã dạy con “quy Không và tự thức”! Xin Thầy chỉ dạy cho con. (17:01)
Đức Thầy: Con nói Con không hỏi, nhưng hổm rày Con hỏi nhiều lắm! Tất cả mọi người là Con! Khi Con bước vô trong cái nhà này, là trong cái cơ đồ của Thượng Đế: huynh, đệ, tỉ muội, chung một nhà, một thanh khí chung sống; “Người này hỏi, là ta hỏi; sự thắc mắc của người này là sự thắc mắc của ta ở tương lai hay là quá khứ!” Cho nên, cái hỏi đó, Con cũng đã hỏi, và đã được trả lời.
Rồi ngày hôm nay, Con thực hành, Con thấy ý thức chỉ có vỏn vẹn có chữ Không! Nhưng mà ông Tám này ổng nói từ có răng tới rụng răng, ổng chỉ có nói chữ Không, không à; mà Con hiểu! Đó là cái tâm Con minh lần lần rồi! Con minh được cái chữ Không, Con mới đo lường được mấy cái chữ số kia: Rốt cuộc chúng ta đến đây với hai bàn tay không, rồi phải trở về với hai bàn tay không!
Mà Con hiểu được cái Không; Con là tuổi trẻ, mà Con biết được cái Không, thì Con đi tới cái chỗ minh tâm kiến tánh; sẽ đi tới và sẽ đo lường bất cứ cái gì, và Con học cái gì cũng dễ dãi!
Cái Không là sự từ bi vô cùng khai triển, để hỗ trợ cho ta và tất cả chúng sanh hiện tại! Đó là căn bản của tình thương và đạo đức; Con hiểu không?
Con hiểu được cái này, là giá trị vô cùng! Với tuổi trẻ mà biết được cái này, thì tương lai nó vô giá! Cứ giữ cái Không đó mà đi! Cái Không vô cùng, chứ không có Không như chúng ta ở thế gian vẽ cái vòng tròn!
Cái Không của chúng ta đang học này, là Không vô cùng: Vạn sự sẽ trở về Không; Vạn sự trên đời là Không;không có sự thật, kể từ thể xác của mọi người đã ngồi đây; chứ kỳ thật là vong linh của mọi người đang ngồi đây!Linh căn của mọi người đang thể hiện trong tâm; chớ cái thể xác này là Không: không có sự thật!
Khi mà ngồi mà chúng ta thấy ta là Không, và tất cả mọi người là Không, đó là Niết Bàn đó Con! Thấy rõ không?
Bước vào trong Niết Bàn là Không! Đi trong tự túc, không ỷ lại, không nhờ đỡ, không mượn, không rước, không mời! Tất cả đều là Không, nó mới Quy Một! Mà đạt được chữ Không rồi là Con nhập vô Niết Bàn tại thế đó Con! Rõ như ban ngày!
Tuổi trẻ, tâm lúc nào thấy cũng Không: dễ tha thứ mọi người, dễ xây dựng cho chính mình!
Sự danh giá, rồi tiền của, Con đã nghe rất nhiều; địa vị,Con thấy rất nhiều; rốt cuộc cũng là Không! Con thấy ngày hôm nay chúng ta đã học bài học hữu vi cũng như vô vi; ngày nay Con đạt được Vô Vi, Con biết, chỉ biết có cái Không; trong đầu Con có cái Không là đủ rồi!
Đó là sự tươi trẻ và sự đời đời bất diệt trong nội tâm.
Hành giả Vô Vi làm sao phải ôm được cái Không, con người mới là tươi trẻ.
Còn hành giả Vô Vi mà ôm cái Có, cái đó là rước ma nhập tâm: tranh đấu, tự lụn bại tinh thần của chính mình;không có phát triển, cái lượng từ bi không có!
Từ bi có, mới là về Không.
Từ bi không có thì lúc nào nó cũng tranh đấu; mà sau sự tranh đấu là một sự hằn học và vật lộn với tình đời, tức là tà pháp xâm nhập vô nội tâm của chúng ta, và không bao giờ phát triển được!
Cho nên, tôi khuyên tất cả những người Vô Vi cố gắng niệm Phật để trở về Không; cũng như anh Hose vừa nói! Cảm ơn sự đóng góp của Con. (20:48)
Bạn đạo1: Xin mời chị Đỗ Huỳnh Loan.
Bạn đạo4: Kính thưa Thầy: Thầy có nói là phải hy sinh bỏ tánh hư tật xấu, thì ngày hôm nay, trong giờ phút thiêng liêng này, con hết sức cố gắng lên đây để bỏ cái tính nhút nhát của con.
Đức Thầy: Con thấy con người đời nó có cái tánh lạ kỳ, “Tôi giận, tôi hờn, tôi tủi,” mà nó biết xấu chớ, nó khuyên con nó đừng, đừng làm buồn, đừng làm giận, đừng làm tủi; mà tại sao nó si mê trong cái tánh đó? Vì cái tập quán nuôi dưỡng ở bên trong, nó si mê cái đó, nó thích cái đó!
Cho nên Thầy mới kêu gọi hy sinh cái đó đi, bỏ nó đi! Hy sinh là bỏ nó đi! Bỏ nó, chúng ta mới là cứu nó được!
Mà nếu chúng ta ôm nó hoài, cứu nó không được; làm sao cải tiến được?
Bỏ nó, chúng ta mới cải tiến được; thấy không? Trở về thanh tịnh mới cải tiến!
Còn mỗi thứ mỗi giận, mỗi thứ mỗi hờn; làm cho mình càng ngày càng eo hẹp và không có phát triển được, rồi đi tới cái chỗ tự sát không có dao gươm! Đau khổ vô cùng! (22:08)
Cho nên, mọi người phải biết hy sinh tánh hư tật xấu mới có cơ hội trở về với Bến Giác: được tự do khai triển tâm linh, nó mới đạt tới cái chỗ sáng suốt, cởi mở!
Mà Con có cái đại nguyện đó quý lắm, Con phải nhớ! Lấy kỹ thuật nào để mở? Ngày hôm nay đã sẵn sàng cho Con, khuyên Con niệm Phật, và Thầy đã bỏ công liên tục trong hạnh hy sinh để cho Con thấy, Thầy niệm Phật cho Con nghe, Thầy phục vụ còn hơn mẹ sanh Con ra; lúc nào cũng ở sát bên con: ở trong nhà tiêu, Thầy cũng có thể phục vụ Con được nữa! Con muốn lúc nào, Thầy ở bên lúc đó, Con mới thấy cái hạnh hy sinh! Hạnh hy sinh đó nó mới thể hiện cái Từ Bi và dẫn độ chúng sanh! Con hiểu chỗ này không? (23:08)
Bạn đạo4: Dạ hiểu.
Đức Thầy: Đó, Thầy cũng quý cái xác lắm; Thầy cũng muốn sống lắm! Tại sao Thầy phải bỏ công niệm chi cho nhiều vậy? Hao hơi, tổn tiếng, hư tim? Hư tim, sanh bịnh; nhưng mà Thầy vẫn làm! Vì có chết đi nữa, mọi người được biết đường đi, thì Thầy mừng! Chỉ Có bao nhiêu đó thôi! (23:28)
Bạn đạo4: Thưa Thầy, cuộc đời còn lại của con, con sẽ làm những gì?
Đức Thầy: Thì Con làm cái đó, rồi sau này Con sẽ làm mọi việc. Cái đó là một việc cho tất cả mọi việc. Cái mà Thầy đang nói đây, và Thầy đang làm đây, là bước đường của các Con sẽ nói và sẽ làm! Có bao nhiêu đó.
Bạn đạo1: Xin mời anh Mai Kim Ngọc.
Bạn đạo5: Dạ thưa Thầy, kính thưa Thầy, con là Ngọc ở Đan Mạch; sau đây con có vài câu hỏi trình Thầy để Thầy giải đáp cho con. Dạ thưa Thầy, trước khi con qua, con đi khóa học này, thì con có gặp một người bạn dẫn con tới một cái nhà hàng để con xin việc; thì khi con bước vô trong cái nhà bếp đó thì mặt con nó bị ngứa; nhưng mà cái giờ làm ở trong đó thì từ 5 giờ chiều cho tới 11 giờ; thì con có thể làm trong cái nhà hàng đó không? Mà nếu có thể làm trong cái nhà hàng đó thì có cách nào để cho con tiếp được ít cái trược điển?
Đức Thầy: Khi Con thấy bước vô trong nhà hàng mà mình cảm thấy ngứa, thì chứng minh rõ là trược điển rõ rang! Thấy chưa? “Ở ngoài, tôi không ngứa; mà bước vô, nó ngứa! Thì cái trược điển đó nó cũng si mê những sự đau khổ của nó: đang bị bầm, bị giết, bị nhồi, bị chiên; không khác gì cảnh Địa Ngục! Mà Con vô, Con biết niệm Phật, Con nhìn lại anh em đang đau khổ đó, Con niệm Phật, cái tâm luôn luôn niệm “Nam Mô A Di Đà Phật,”cũng độ nó được! Đó là trường đời, đó là cảnh đau khổ, đó là Địa Ngục; mà Con đem ý chí vô để dẫn tiến họ thoát khỏi cái cảnh tù tội đau khổ đó: mình kể tất cả những người đi trước mà bị sa đọa vô, bị làm thịt, rồi bán thịt,chúng ta bán thịt nó ăn, chiên, nướng nó, để trả thù! Thì ngày hôm nay chúng ta có cái phương pháp để tận độ cho nó giải thoát!
Đó; cho nên, luôn luôn cái tâm muốn làm ở đó: niệm Phật cho nhiều thì Con thấy sẽ có cái sự khác! Mà trong cái đó, Con sẽ học nhiều: từ cái ngứa, đi hết ngứa; và từ cái vui, buồn động loạn trong cái nhà bếp đó, sau này có sự hiện diện của Con thì nhà bếp vui!
Mà khi Con đi, thấy cái nhà bếp buồn; Con thấy cái hiệu lực của Trời, Phật làm việc bất cứ nơi nào, chớ không phải nơi một cảnh thanh sạch Trời, Phật mới làm! Chỗ ô trược nhất, Trời, Phật cũng tận độ! Nếu Con bằng lòng hợp tác, thì Trời Phật sẽ giúp ngay bất cứ chỗ nào! (26:15)
Bạn đạo5: Thầy, với một thời gian trước thì con không bị; nhưng một thời gian sau, mới đây, thì khi mùa Đông cũng như mùa Hè, Thầy, thì đêm con ngủ thì con không hiểu tại sao người con nó ra mồ hôi ướt cả cái áo! Con không biết tại sao?
Đức Thầy: Đó là trược khí đó; trược khí! Con phải làm Pháp Luân Chiếu Minh nhiều, và Con phải ăn thêm chút muối đi, ha, thì energie (2) nó mạnh hơn.
Bạn đạo5: Muối, ăn khi nào, Thầy?
Đức Thầy: Ăn khi mình chấm đồ ăn, mình chấm thêm chút muối thay vì chấm nước mắm.
Bạn đạo5: Con ăn chay.
Đức Thầy: Ăn chay, nhưng mà mình chấm muối, thay vì mình chấm xì dầu; nó khác.
Bạn đạo5: Thưa Thầy, lúc bình thường, con niệm Phật ấy, thì con dễ buồn ngủ; thì, thưa Thầy, con có để cho nó ngủ, hay là để con thức tỉnh mà để con niệm Phật?
Đức Thầy: Cứ niệm Phật; nó mê rồi thôi, ngồi đó kể như thiền đi; không sao.
Bạn đạo5: Nhưng mà, tới khi Con thiền, Thầy, thì nó bị động loạn! Con ráng con niệm Phật, mà niệm không được.
Đức Thầy: Thì đó là Pháp Luân Thường Chuyển chưa có đều. Con cố gắng làm Pháp Luân Thường Chuyển nhiều hơn, ha!
Bạn đạo5: Thầy, con cũng còn yếu hèn với yếu đuối! Xin Thầy ban cho con một vài lời khuyên.
Đức Thầy: Thì chúng ta là người tu đã ý thức rõ: đến đây để làm gì, rồi sẽ về đâu? Con hiểu điều này. Con đã có những cái tài liệu: “Luân Hồi Du Ký,” “Nhân Gian Du Ký,” “Địa Ngục Du Ký,” “Thiên Đàng Du Ký,” giúp cho tất cả những cái trình độ mới học tu.
Còn thực hành của Vô Vi là đi tắt hơn nữa! Đi tắt hơn nữa, là xây dựng cái cơ đồ Tiểu Thiên Địa này trở lại quân bình.
Thì bằng đầu còn hơi yếu hèn chút chút; sau tương lai nó quân bình rồi, đâu có sợ ai? Thấy “Tất cả mọi người là ta; ta là tất cả mọi người!” Phải thấy như vậy! Không có dị biệt. Vì hồi trước chúng ta còn ám ảnh người này có địa vị, thằng kia có bằng cấp, “Tôi đi làm bếp, họ khi tôi...”. Không! Mỗi người chỉ có một việc mà thôi, không có hai việc được; thấy không? Thì chúng ta thấy, nghĩa là, anh em chung sống mỗi người một việc, mới xây dựng thành cái xã hội; thì đồng đẳng với nhau trong cái thương yêu cởi mở! Lúc nào cũng nuôi dưỡng cái thương yêu cởi mở để đối đãi với con người và con người; thì lúc đó mới mở đường rộng ra, không có bị, không có bị mặc cảm nữa; thì đâu có yếu hèn! Con hiểu không?
À! Hòa là không có sợ nữa! Hòa chừng nào, Con học nhiều chừng nấy: cho chửi Con, nhưng mà Con học được, Con học được cái nhịn nhục: “Họ chửi tôi, tôi không cãi lại, tôi học được nhịn nhục. Nhưng mà cái người chửi tôi chưa học được! Tôi đã học được trước.” Con hiểu không?
“Còn người thương tôi, tôi cũng vẫn quý, nhưng mà cái đó không phải chuyện ỷ lại của tôi! Chính tôi làm sao thương được mọi người, cái đó là cái quan trọng; tôi mới nắm được cái gươm tình thương của ông Thượng Đế và để tôi chặt những cái tánh hư tật xấu tại thế gian!”
Cái gươm đó là cái gươm sắc bén nhất; cái khí giới đó là khí giới sắc bén nhất, mới chặt đứt những cái bản tánh tham, sân, si, hỷ, nộ, ái, ố, dục! Chỉ có tình thương mới làm được; ngoài tình thương, không làm được! Cây gươm tình thương là cây gươm quan trọng! (29:50)
Bạn đạo5: Dạ, Con xin phép Thầy.
Đức Thầy: Cám ơn sự đóng góp của Anh.
Bạn đạo1: Xin mời anh Đỗ Văn Quý.
Bạn đạo6: Con xin đãnh lễ Thầy trong tâm. Thưa Thầy, con có một, hai điều thắc mắc: con tánh tình ưa bất bình:mặc dù không phải chuyện của con, nhưng con nhìn ai, thấy cái chuyện bất bình thì con ưa nóng, nổi giận. Điều thứ nhứt. Điều thứ hai con, tâm con còn xấu quá đi: những cái mâu thuẫn thường tự tạo cho mình lấy mâu thuẫn, để rồi đi đến không đâu, làm cho mình nổi giận, làm cho mình mất cái bản ngã tốt, cái thiện, như Thầy đã dạy con đã lâu! Con xin Thầy cho…
Đức Thầy: Khi mà biết được cái đó, là gì? Tăm tối, mà thôi!
Còn quán thông đó, đâu có giận người ta! Phải không?
Mà do mình phải tìm cái nguồn gốc, “Tại sao tôi bất bình? Tại vì tôi không có hiểu cái việc đó. Tôi thấy cái ông kia, khi không cái ổng chửi nặng thằng kia! Nhưng mà cái tình bạn của người ta, tôi đâu có hiểu! Ông kêu thằng đó bằng ‘Thằng’; mình kêu người đó bằng Anh, mà ổng kêu thằng đó bằng ‘Thằng,’ là mình bất bình rồi chớ gì nữa”; phải không? Nhưng mà mình không hiểu tình bạn giữa người ta! Cái đó là mình phải lui về trong thanh tịnh và sáng suốt; mình đừng có bồng bột trong cái sự tối tăm không hiểu, mà chấp! Cái đó là tạo ra chấp, mê; Con hiểu không?
Mình phải lui về thanh tịnh để xem việc đó nó ra sao, nó diễn tiến ra sao? Mà kể cả cuộc đời của mình, mình phải bình tâm để xem coi sự diễn tiến nó đi đến đâu, rồi mình mới tìm ra cái cứu cánh, mình mới sửa chữa được sự sai lầm của chính mình!
Chứ mình đừng có bồng bột! Bồng bột là mình không có dạy Lục Căn Lục Trần; mình thiếu niệm Phật! Mình niệm Phật thì Lục Căn Lục Trần nó không dám! “Có lệnh của Chủ Nhơn Ông, Anh mới tới can thiệp người ta! Mà không có lệnh của Chủ Nhơn Ông, Anh cũng can thiệp người ta, là Lục Căn Lục Trần, chớ không phải là phần hồn! Lục Căn Lục Trần sai là cái lỗi của ai? Lỗi của Chủ Nhơn Ông không chịu dạy nó!
Cho nên, khi mà Con niệm Phật là Con ý niệm, nghĩ, “Dạy chúng nó để đồng thức như Chủ Nhơn Ông, và tưởng tới Trời Phật đã hành khổ như vậy, và ta đang hành như Trời Phật để vượt qua cái khổ, mới đạt tới sự bình an.” Con hiểu chỗ này không?
Vì sự tăm tối, nó mới tạo ra mâu thuẫn.
Mà nếu quán thông, sáng suốt, đâu có cái gì mâu thuẫn! Mình thấy cái gì cũng Chơn Lý. Chị kia chỉ nói câu đó phải quá; anh kia ảnh nói cái câu đó đúng lý quá! Vì trình độ ảnh tới đó!
Chúng ta mới xét ra: trong phòng này, bao nhiêu người, nhưng mà trình độ không mua không bán, mỗi người đều khác nhau! Cũng là ông Tám nói, mà bây giờ hỏi lại, cái bà này bả dịch khác, rồi ông kia ổng dịch khác; là Con chứng minh trình độ khác nhau không? Khi Con hiểu khác, Con nói: “Ông Tám ông nói vậy, mà sao bà cứ nói vậy?” Thành ra mâu thuẫn là mình không hiểu! Vì trình độ kia nó hưởng tới đó mà thôi; trình độ này nó hưởng tới đó mà thôi, thì Con cũng tưới nước vậy đó: tưới qua cây bông này, cây bông này nó hưởng, nghĩa là bao nhiêu lít nước; cái kia bao nhiêu lít nước, có chừng; chớ nó hưởng nữa không được! Con hiểu không? (33:12)
Cho nên, “Trình độ không mua, không bán.”
Khi chúng ta hiểu như vậy, chúng ta mới thấy cái thức bình đẳng mà ông Trời đã nuôi dưỡng bao nhiêu tỉ tỉ sanh linh ở thế gian này, mà Ổng chịu được; vì Ổng thấy rõ trình độ của mọi cá nhân, và cái sự phục vụ của Ổng một lần cho tất cả.
Cũng như, ví dụ: bây giờ mặt trời nó đâu có chiếu cho căn nhà này! Nó chiếu cho tất cả. Thì mỗi một trình độ đều được hưởng mặt trời hết; mỗi trình độ đều ca tụng mặt trời, và hưởng theo trình độ của nó.
Rồi thanh khí điển chúng ta đang hít đây, đâu có phải là phục vụ cho một người, mà cho tất cả chúng ta; mà mỗi người một trình độ hưởng khác nhau! Con hiểu chỗ đó không?
Khi mình hiểu được cái nguyên căn của mọi sự việc, thì mình không có mâu thuẫn, và không có chấp mê, và không có nuôi dưỡng sự sân si nữa! Đó là lạc đường! Vì tăm tối nó mới bị xây dựng cái sân si.
Cho nên, cái đó Con phải về làm, cố gắng làm Soi Hồn cho đúng mức: Soi Hồn là nó giải tỏa cái phần trược điển trong nội tâm. Mà giải tỏa được cái phần trược điển trong nội tâm, nó không có can thiệp bất cứ chuyện của ai;nhưng mà chính nó phải sửa nó, là nhiệm vụ! (34:25)
Bạn đạo6: Thưa Thầy, Con có câu thứ hai: Cách đây hai hôm, khi Thầy đến chủ tọa lễ giáo huấn cho chúng con,khởi đầu, con thấy Thầy khuôn mặt nghiêm nghị quá, con sợ quá, con trốn, con hổng dám dòm! Chừng một chập lâu sau thì con thấy khuôn mặt Thầy đổi khác, con mới: “Ủa, sao nay ổng đẹp trai quá, mà ổng hiền quá vậy, giống Di Lạc quá vậy!” Con mới chăm chú con nhìn; con rất thích thú. Thì rồi cùng buổi chiều đó thì con được nghe một bạn đạo nói là điển Di Lạc và điển của Vĩ Kiên. Dạ thưa Thầy, điển Di Lạc, Vĩ Kiên, vậy là một, hay là hai luồng điển; là một, hay là hai người khác nhau, vậy? Xin Thầy cho con biết.
Đức Thầy: Cũng là một mà thôi. Tại sao cái khóa này là khóa Di Lạc? Mà muốn trở về Di Lạc vui vẻ thì trước hết ta phải lấy chổi ta quét cho nó sạch! Cái nào không thích là tôi đập hết, tan hết trọi! Thành ra bữa nay, người nào người nấy cũng vui! Hiểu không?
Cái phận sự của tôi làm việc bằng điển, tôi phải quét dọn! Cho nên các bạn thấy rõ, bữa nay mới hiểu được điển:“Hồi đó, bữa ổng vô ổng nghiêm nghị, (Thầy làm mặt nghiêm nghị) Ổng bủa từ đầu chí cuối, không có chỗ nào ổng chừa hết; mà người nào cũng bị hết!” Tại sao? Ổng quét! (cười...) Quét cho sạch, không nó dơ quá, nó đem đồ trần trược vô đây, tôi quét sạch hết, dẹp hết! Rồi đi về Chân Lý!
Rồi ngày thứ ba, đi về tự thức, nó mới hứng được cái thanh quang! Nó hứng được cái thanh quang, cái tâm nó thấy tươi, nó vui, nó nhìn anh, chị, em nó, nó thấy vui, nó thấy vui! (cười...) nó thấy vui, nó muốn ở lại nhiều ngày. (Thầy cười, bạn đạo cũng cười khúc khíc...) Nó thấy luôn ông cả già già kia ổng cũng vui nữa; (cười) nó thấy cái ông già cũng vui, mà thằng con nít cũng vui! Tại sao?
Bởi vì khóa “Di Lạc,” Di Thiện Tối Lạc: ai cũng biết cứu mình và ảnh hưởng người khác: cứu mình, tự cứu mình, ăn năn sự sai lầm, và tự cứu mình để ảnh hưởng người khác; thành ra nó Di Thiện Tối Lạc; thì đi tới cái chỗ làm một việc cho tất cả mọi việc! (36:40)
Cho nên, ngày hôm nay các bạn nhờ anh Quý lên nói câu này mới phân ra trược, thanh.
Hỏi chớ, tại sao ông ra mà ông nói hung hăng, ông dữ vậy? Bởi vì tôi là xe hút rác mà! Tôi không hút thì rác làm sao sạch? A, à! Tôi đặt ống hút hết, thì thấy nó dữ! Hút hết rồi nó nhẹ nhàng, rồi tôi nói chuyện, thấy mặt nó tươi! Thấy không?
Rồi nâng cái trình độ: thấy cái chỗ nào nó tốt, chỗ nào nó ấy, tôi mới sắp đặt, để chậu bông chỗ nào, để cái bàn chỗ nào, và sắp đặt cái rideaux (3) nó thế nào cho tâm thức nó an vui, để nó về nhà nó, nó thấy sự sống trong lẽ sống của nó rất thú vị!
Cho nên, tôi đã nói các bạn, trong ba ngày: ngày thứ nhứt, ngày thứ nhì, ngày thứ ba, tôi nói các bạn đang nằm trên giường bịnh, và tôi đang mổ xẻ các Bạn! Thấy rõ không? Làm ơn nghe băng lại, thấy...
Rồi bây giờ các bạn vui rồi, cái tâm vui rồi, cái tâm không có cái gì dị biệt nữa, cái tâm muốn gần ông Tám! “Thấy thương thằng nhỏ này quá!” (cười...) “Quý nó quá! Thằng này nó phục vụ tận tâm! Thấy thương!” Đó!
Cho nên, muốn làm việc cho mọi người thương quý ta, ta phải phục vụ tận tình! Đừng có dấu nghề! Nói, “Ta làm sư tổ, oai phong lẫm liệt!” Cái đó là tự gạt và đi xuống Địa Ngục!
Còn đằng này, không, phục vụ hết mình! Chỉ có các Bạn sai tôi, và tôi là miếng giẻ rách; chuyện gì lên đây nói,tôi chùi cho sạch, không có gì hết; rồi đi về! Thấy chưa? Ngược lại nó như vậy thì mới dẫn người ta tu được!
Cho nên, ngày hôm nay các Bạn thấy rằng: “Vui! Tôi ở chật hẹp, ngồi dưới đất như thế này, mà sao tôi vui, tôi thương, quý người này, quý người kia, quý người nọ! Rồi ngày nay, có màn tôi cảm động, tôi lại khóc; tôi không muốn rời những người này! Về nhà, làm sao tôi tìm được những người thân yêu như thế này? Nhà tôi đâu có những người biết tha thứ như thế này! Nhà tôi đâu có những người kêu bằng biết vạch lỗ tai nghe Chơn Lý, như thế này? Chỉ nghịch lại mà thôi...!”
Cho nên, ráng tu, giữ phần thanh tịnh và để về học lại cái hạnh của ông Tám đã làm, và mình chịu khó quét bớt cái rác ở trong gia cang của mình, rồi mình mới truyền cảm một, hai phần Chân Lý cho nó hiểu.
Chớ các Bạn trở về nhà thì các bạn cũng như đụng xe tăng vậy đó; chắc chắn nó như vậy! Ở đây các Bạn vui, các Bạn nhớ; rồi về nhà các Bạn lại nhớ tôi nhiều hơn; rồi các Bạn mới nhìn thực tế tôi đã làm việc cho các Bạn rất nhiều. Đó! Trong cái tình quý thương, chớ không phải là xảo trá! Quý các Bạn vô cùng, và thương các Bạn vô cùng, tôi mới tận tụy phục vụ như vậy! (39:48)
Bạn đạo6: Con xin đảnh lễ Thầy.
Đức Thầy: Dạ. Thành thật cám ơn sự đóng góp của Anh.
Bạn đạo1: Xin mời chị Cao Ngọc Trâm.
Bạn đạo7: Dạ thưa Thầy! Dạ, con đến đây để xin Thầy một lời khuyên là, trong thâm tâm con lúc nào con cũng nghĩ đến con đường tu; mà sao con thấy con trì trệ lắm. (Thầy cười...) Dạ, trong cuộc đời con. cái gì con cũng đi lùi hết! Dạ...
Đức Thầy: Ừ... Tại sao? Biết không? Phải tìm ra cái nguyên do! Tại cũng còn nóng: “Tôi muốn tu, mà tôi nóng!Tôi muốn làm, mà tôi cũng nóng nữa! Tôi muốn được, mà tôi cũng nóng nữa!” Cho nên, cái nóng đó nó tạo cho mình tủi thân và không có tiến được! Thấy không?
Con phải lùi về thanh tịnh đi! Ngày hôm nay, Con gặp được ông Tám rồi, Ông Tám 65 tuổi rồi, “Ông này ổng kiên nhẫn lắm ổng mới rủ được một số người này tới đây nghe ổng nói chuyện. Còn mà mình nóng như vậy, mà ai tới nghe mình nói chuyện!” Thấy chưa? “Mình trẻ hơn Ổng, mạnh hơn Ổng, nhưng mà bây giờ mình học được kỹ thuật thanh tịnh của Ổng, bây giờ mình lập tức trở về với thanh tịnh, buông bỏ tất cả; không có nóng; không có gì quan trọng tại thế hết”; kể cả cái xác của Con, Con cũng không có quan trọng! Con thấy không?
Rốt cuộc Con cũng phải quy Không! Phải không? Con trở về với thanh tịnh thì tự nhiên Con cải tiến được cái đời sống, và làm việc gì nó cũng thành.
Con cần nó thì Con thấy nó thất bại; chớ Con không cần nó, có gì đâu mà thất bại? Con thấy không? Tự nhiên thành! “Bất chiến tự nhiên thành”; Con hiểu chưa? (41:35)
Cho nên, bây giờ Con có một cái phương pháp, tới đây, không nhiều thì ít, thì Con cũng nghe được phần chơn lý;và Con về, Con chỉ niệm Phật thôi, để sửa cái nội tâm, xoay cái cơ đồ tâm linh bên trong sẵn có của chính mình;không mượn của ai nữa!
Con có khả năng lui về với thanh tịnh, dẹp bỏ tánh nóng, dẹp bỏ sự so đo, nới rộng ra, sống với vạn linh, hòa với các giới; thì tự nhiên Con tiến.
Không lâu đâu! Một năm mà làm như vậy, thì thấy đã thay đổi rồi! Người ta học, thi đậu ra tới Master rồi, này kia, kia nọ, ra cũng là biết một phần philosophy (4) về triết lý, mới thi đậu. Mà Con thực hành một năm triết lý như vậy, Con trở về trong cái từ bi của Con là triết lý Con dồi dào trong thanh tịnh! Mà Con không phải tốn tiền đóng nhiều, Con không phải mất thì giờ nhiều, mà Con chỉ bỏ công cho chính Con, mà thôi!
Thì Con mới thấy rằng từ nhỏ tới lớn Con không có bỏ công cho chính Con! Con đi học, Con làm gì? Chuyện bao đồng ở ngoài, rồi tranh chấp, rồi Con ví dụ chuyện người ta, chớ Con chưa có đem cái bản thân Con ra ví dụ với họ!
Còn cái tánh nóng của con, Con không nói đâu, Con giấu đó, nói: “Tôi vậy á, tôi cũng phải nóng, tôi vậy á!” Phải không? Đó! “Nhưng kỳ thật là tôi nóng! Thì tôi phải dẹp cái hỏa đó đi!” À! Ở đây có cái pháp Soi Hồn, đuổi cái hỏa tâm trần trược Con ra, thì Con mới đi tới chỗ minh giác! Thấy không?
Mà minh chừng nào, họ động mình chừng nấy, mình mới có cơ hội thử mình minh, mình sáng! Còn nếu không có người ta động mình đó, làm sao mà mình biết? Họ chọc nhiều chừng nào, “Cám ơn! Ông Trời gởi người tới thử tôi, tôi thanh tịnh rồi tôi về Trời; còn Anh động loạn thì Anh ở lại!” Thấy chưa? (43:26)
À! Cho nên, Con phải thấy rõ sự kiên nhẫn nhịn nhục, thanh tịnh là quan trọng. Ráng; từ từ phải học. Nhiều kiếp rồi, đã thề với Trời, Phật nhiều kiếp rồi, chớ không phải mới đây! Những người mà ở Địa Ngục lên đây á, là đã thề với Diêm Vương, là: “Con lên đây làm người, con kiên nhẫn lắm, không có ăn gian ai hết!” Rồi, “Tôi thấy tiền vô, áp phe vô cái, tôi tính ăn gian! Ăn gian cú nữa rồi tôi nghỉ!” Không được đâu! Nó ăn gian, ăn gian hoài à! Hiểu không?
Cho nên, mình đừng, mình chừa tất cả những cái sự động loạn đó, và trở về với thanh tịnh; thì cái đẹp của con người không phải là phấn son! Cái tâm từ là đẹp; Con hiểu không? Trở về với thanh tịnh thì Con phát quang. Cái từ tâm Con có, Con ngồi đâu, người ta tới tìm đó: “Mặt có thẹo, nhưng mà chị đó nói chuyện có duyên, và giúp tôi rất nhiều!” “Không cần mặt tôi tốt! Mặt tôi có thẹo, nhưng mà cái tâm tôi tốt: cũng như hoa sen tôi đã nở rồi, tôi có cơ hội dâng Trời; mọi người thích! Mà trước khi tôi ở dưới bùn thì mọi người có quyền chê; nhưng mà tôi ráng tôi ngoi lên, thì tôi là hoa sen thật sự, mùi thơm đậm đà, đánh thức mọi tâm linh!”
Cho nên, Con phải bỏ công, ví như hoa sen mà học tu: Con đang ở dưới đống bùn, kích động: Con thấy cái gì cũng thất bại, cái gì nó cũng đốt cháy Con hết! Nhưng mà Con có khả năng, mà con, có cái từ tâm để đốt đối phương,mà Con không sử dụng! Mà ngày hôm nay đến đây Con thức tâm, và chỉ đường lối Con trở về niệm Phật để xây dựng cái từ tâm của Con, để Con tiêu diệt những gì mà sẽ chiếm Con ở tương lai! Thấy không? Con dụng cái thực quả, thay vì cái hư quả, há! (45:17)
Bạn đạo7: Thưa Thầy, hồi nãy Thầy nói là không nên cầu xin nhiều quá, mà Con thấy Con cầu xin nhiều quá! Có sao không, Thầy?
Đức Thầy: Con cầu xin là Con tham đó! Con tham chừng nào, mà không được, càng cầu xin thì càng nóng, “Vì tôi cầu quá, mà không được, tôi tức ông Trời luôn! (cười...) Tôi nóng hơn hồi xưa!”
Bạn đạo7: Dạ, mỗi lần con cầu là được hết đó, Thầy! Dạ...
Đức Thầy: Không có xin, không có xin nữa! Tham! Tham nó hại Con! Không có được đâu! Cái số Con ăn bao nhiêu, mặc bao nhiêu (cười...) có chừng; chớ cầu gì, (cười...) nó đúng lúc rồi Con nói: “Chu cha... (cười...) cầu mua được cái áo xanh, (cười...) mua cái áo xanh!” (cười...) Có tiền mua cái áo xanh! (cười...) Đừng có mê tín!
Bạn đạo7: Con không có cầu tiền bạc, nhưng mà hồi nào giờ con đi thi, con xém rớt không hà, thành ra con cầu dữ lắm! Mỗi lần cầu là con thi đậu hết á!
Đức Thầy: Không có đâu! Con cầu á, Con cầu..., thôi, Con đừng mua sách học; tới ngày thi Con vô Con cầu coi thử nó thi đậu không? Con phải học ứ hơi! Con phải hiểu chỗ đó! Đừng có phủ nhận cái khả năng của mình!
Cho nên, tin tưởng nơi khả năng của mình, và xây dựng đi tới! Con hiểu không?
Chớ Con nói: (cười...) “Tôi cầu cái gì, có cái nấy” (cười...) thì đi học làm chi? Tôi vô, tôi thi Master cái rột, tôi đậu rồi!” Phải không? Con phải học chớ!
Cho nên, cái phần phước của Con là cha mẹ đã cho Con; nó có bao nhiêu, Con hưởng bấy nhiêu. Nhưng mà Con có cái lòng cầu nguyện, cũng tốt chớ không phải không tốt.
Nhưng mà ngày hôm nay, Con gặp cái pháp này là Con phải tự đi! Vì Con cầu người ta giúp Con, chớ Con phải chết, kia mà! Cái Định Luật Sanh, Lão, Bịnh, Tử, nhứt định nó phải có; lúc đó mà Con chết, Con tới sắp chết mà Con không biết đường tu, mà không biết đi đó, rồi Con cầu họ, họ có giúp Con được không? Không! Con hiểu cái đó, Con phải tự đi!
Mà để cho những vị giúp Con đó, họ không có phiền Con, thấy không? Họ vui vẻ họ nói: “Ô... cha, con nhỏ này,bây giờ nó biết tu, nó đi lên để nó tự đi, mình chỉ hổ trợ cho nó tí”; thì Con mới cứu đời được! Con hiểu không?
Chớ Con đừng có đi lâm vào trong cái cảnh đó sau này nó khổ lắm! Tới cái lúc nào mà cái thời Con xuống, Con cầu cái gì không được cái nấy, là Con điên á! Bây giờ cái thời Con hên thì cầu nó trúng; mà cái thời Con xui, Con cầu cái gì, thi đâu rớt đó, rồi Con điên á! Thấy không?
Cho nên, Con bây giờ lập lại trật tự quân bình cho chính Con, để tránh những cái đại nạn ở tương lai sắp xảy đến! Bởi vì Con đường đi vẫn còn dài, chớ không phải chết nay mai! Có mấy chục năm nó mới chết; thấy không; thì nó nhiều trở ngại lắm! Mà nếu chúng ta không sửa quân bình thanh tịnh, thì tới lúc đó chúng ta không có giải quyết được! Con hiểu không? (48:02)
Cảm ơn sự đóng góp của con.
Bạn đạo1: Xin mời anh Phạm Văn Nhàn.
Bạn đạo8: Sao tự nhiên lên gặp Thầy, con muốn khóc? …
Đức Thầy: Chỗ đó là một nơi để giải trược điển trong nội tâm của mọi người; không sao! Cứ việc khóc cho nó nhẹ; không có cái gì hết.
Cái cảm động là cái xoay chuyển, mà để cho chứng minh cho hành giả thấy rằng điển là sức mạnh; mà điển từ bi là sức mạnh! Chúng ta phải hướng thượng, sống trong cái cảnh, trong cái giây phút thiêng liêng đó, cho nên nó mới giải tỏa được những phiền muộn trong nội tâm! Ai cũng có ẩn trắc trong lòng. (48:51)
Bạn đạo8: Trước hết... Con muốn hỏi Thầy rất nhiều, mà sao... Làm mất thì giờ quá...
Đức Thầy: Không sao, cứ nói!
Bạn đạo8: Trước hết, con tạ ơn Thầy... Con theo đạo Phật truyền thống, và con biết thế nào Tam Quy Ngũ Giới, nhưng họ, những bậc thầy của con hồi đó dạy Con Tam Quy Ngũ Giới, nhưng mà các thầy không giữ được. Con,đệ tử, mà con ráng con giữ, nhưng mà thầy, thầy động loạn, thầy làm nhiều chuyện, thành ra con mất niềm tin với thầy. Từ lớn, con đi đến con học ở trường; trước khi con đi đến học ở trường, con biết thế nào là trung, hiếu, tiết, nghĩa. Ở quân trường, cấp trên con dạy con: tổ quốc, danh dự, trách nhiệm; nhưng con làm được, nhưng họ không làm được; họ chỉ lo làm giàu thôi! Con thù hằn, con thù lắm, Thầy! Xin lỗi Thầy, con đã ước ao một lần, con thèm và đã làm được, là con khỏ trên một cái đầu của một ông thầy chùa! Con khỏ, con khỏ để thỏa mãn cái thù của con; tại vì thầy tu mà thầy sân si ngoài đường xá! Và có một lần đã thách, đánh đập một lúc 3 ông thầy! Thầy đi tu mà vô quán cà phê nghe nhạc!
Con, trước khi đi lính, con biết ăn chay, nhưng mà khi đó là con bắt đầu ăn thị chó, con bắt đầu vọng ngữ, con bắt đầu ngạo mạn, thù hận, thù hận là chính! Khi con bỏ nước ra đi... qua đây, con lần đầu tiên thấy nhiều bạn nói là: ăn chay, thiền, con cười, “Lại một cái màn gì đây?” Niềm tin con không có; và khi nói tới “Ông Tám” thì Con cũng cười, “Cũng lại một ông đạo đây, một ông đạo lợi dụng đây!” Con không tin!
Nhưng pháp thiền của Thầy, con đã thiền; không phải thiền nữa! Pháp môn của Thầy đó là thời gian con học ‘cải tạo’ trong rừng đó, con dùng để chữa bịnh. Nhưng mà con không tin ông Tám; con nói, “Ông Tám chỉ lợi dụng một cái pháp môn để mà lôi cuốn người ta!” Con không tin!
Rồi cũng dịp may, cũng nhờ các bạn lên đây gặp gia đình chị Kasim, cũng như là anh Dominic, con thấy sắc diện khuôn mặt của họ, con thấy ngạc nhiên… “Họ tu như thế, trong khi hồi trước đó con thấy nhiều bậc tu hành nhưng mặt đầy những vẻ tham, si; họ chỉ là khoác cái áo bên ngoài thôi; bên trong đó là họ giả tạo! Bây giờ thấy những người thường đây, họ hy sinh, họ hy sinh rất nhiều!” Và tới khi con được kêu lên làm cái thiền đường này, con chỉ là một công tác tình nguyện làm cái việc mà, cái việc xã hội mà hồi nhỏ con đã nguyện làm. Và đến đây thấy, con hiểu thêm những hy sinh khác cao cả hơn, để làm một cái việc làm bất vụ lợi này, là con đã làm một cái gì, Thầy đã làm một cái gì, để lôi cuốn những cái tình cảm, những tinh thần đó?
Và con chỉ ao ước, con chỉ nói đùa thôi: “Phải chi nếu mà tôi không đi làm, tôi thất nghiệp, tôi xin học một khóa, thì lúc đó có hai chỗ làm!” Nhưng cuối cùng là con thất nghiệp thật! May mắn, may mắn vô cùng, và thiêng liêng vô cùng! Dạ, con được học đây, con khóc đây, con giải cái trược! Thầy nói đúng: nhiều câu hỏi hỏi Thầy, con định hỏi Thầy, nhưng mà Thầy đã trả lời hết! Con sướng quá, vui quá! Con khoái lắm, Thầy! Con muốn nhảy nhót! Lòng con muốn bay bay bay, phơi phới!
Nhưng mà con biết rằng ngày mai đây con xa Thầy, là chắc chắn cái bản tánh của con sẽ còn trở lại!
Con có hai câu hỏi: Con xin hỏi Thầy, xin Thầy trả lời dùm. Thầy giúp cho con biết cái sự kiêu ngạo từ đâu nó phát, và làm sao cho nó hết? Đó là câu hỏi thứ nhứt của con.
Đức Thầy: Sự cống cao ngạo mạn cũng là ở trong sự tăm tối mà thôi! Lúc Anh tu, là đâu có phải ông thầy chùa độ Anh tu được; ông thượng tọa độ Anh tu được? Ông Phật độ Anh tu! Phải nhớ! Khi Anh bước vô chùa là Anh có chiêm ngưỡng hình của Thích Ca, Anh chiêm ngưỡng sự thanh tịnh, và Anh đọc những sách từ bi của Ngài, Anh mới đi tu.
Nhưng mà tại sao cái ông giữ chùa như vậy? Vì ông giữ chùa đã thờ ông Thích Ca, nhưng mà không hành như ông Thích Ca! Thì cái hành động của ông là cũng như người phàm mà thôi! A nh phải hỉểu chỗ này! Thì Anh tha thứ ổng; bởi ông có phận sự chỉ giữ chùa để phụng thờ cái chơn lý đó cho mọi người kế tiếp tới truy tầm chân lý, và truy nghiệm, suy ngẫm cái dung nhan 36 tướng tốt của Đức Thích Ca!
Mà Đức Thích Ca làm gì mới thành Phật? Đó! Anh phải hỏi, hỏi ngược lại chính mình: “Tôi tới đây tôi tìm cái gì? Tôi tìm ông Thích Ca! Mà ông Thích Ca làm gì thành Phật? Ổng cũng có vợ, có con. Mà ổng tu bằng cách nào thành Phật?” Vì Anh sơ ý chỗ này! Nếu Anh tìm ngay lúc đó, thì ngày nay Anh cũng là một vị Phật! Anh giải bỏ tất cả những sự bi ai của nội tâm, mà tiến tới sự từ bi thật sự! Chính Ngài ngồi trên bàn, bằng xi măng, đâu có hoạt động được! Nhưng mà mọi người vô nhìn dung nhan Ngài là phải quỳ lạy, trút những gánh nặng, những tâm tư đau khổ, trút vô trong cái hình nộm đó! Nội một chút kỷ niệm sơ sơ của thế gian để lại!
Nhưng mà ông thầy chùa là ổng chỉ phục vụ cái chùa đó thôi! Ổng bản tánh người thường! Chính mấy người không biết, tưởng ông thầy chùa là ông Phật, và đề cao lên; thành ra mình bị lầm lạc mà không hay! Chính mình gạt mình, chớ đâu ông thầy chùa gạt mình! Vì tánh ổng tánh phàm mà!
Đó! Cho nên, Anh gõ đầu thầy chùa, thì Anh cũng có tội nữa! Bởi vì ông này (cười...) ông giữ chùa, chớ ổng không phải ông Phật! Đó! Là Anh có tội: cái tội cống cao ngạo mạn, và cái tội Anh không hiểu cái nhiệm vụ và trình độ của mọi người!
Khi Anh hiểu nhiệm vụ và trình độ mọi người, Anh gõ đầu nó là Anh độ cho nó!
Còn Anh không hiểu trình độ của nó mà Anh gõ cho nó, là Anh đập tim Anh! Anh khổ ở chỗ đó, khổ trong cái tánh cống cao ngạo mạn của chính mình, rồi ôm cống cao ngạo mạn đó, rồi thù hiềm những người tu! Không phải là tất cả ba vị thầy chùa đó, nhưng mà còn cả triệu vị thầy chùa cũng đã thành công, mà mình đâu có biết!
Mà mình đâu có phải đi theo thầy chùa để tu! Mình theo chiêm ngưỡng cái dung nhan của Đức Phật, mà mình tìm cái đường lối trở về với Chơn Lý, coi thử mình có thể thực thi như Ngài không?
Thì ông thầy chùa kia, có mắc mớ gì mình đâu, mà mình thù nghịch ổng? Ổng làm theo cái nghề chuyên môn của ổng mà thôi: chuyên môn giữ chùa; mà tánh phàm, giữ chùa vậy thôi, đâu có làm cái gì mà mích lòng mình!
Cho nên, mình thấy mình có tội; thấy chưa? (57:03)
Càng ngày Anh càng thức tâm trên đường đời, Anh thấy rõ rồi: “Chơn Lý trên đường đi: tôi phải làm tôi mới có sống; tôi đã đi lính, mà tôi phải đàng hoàng; tôi là một người yêu nước, yêu quốc hồn, yêu xứ sở tôi; tôi chịu hy sinh bất cứ giá nào, mà người khác không! Người khác bán nước ăn, lấy tiền bỏ túi!”
Nhưng mà cái đó, đâu cần Anh đánh, cần Anh giận đâu? Không! Những người đó họ vì tham, họ rước rác vào tâm, họ hành khổ họ, rồi gia cang họ kết quả không có yên! Luật Trời có! Nếu Anh tin Phật, thì luật Trời có, luật của Phật có, thì phạt họ triền mien! Rốt cuộc Anh thấy, dù cho họ có bỏ xứ, họ hốt bạc bỏ ra đi, rốt cuộc giờ phút lâm chung họ thế nào? Anh chưa thấy điều này!
Có Luật Trời; không thể nào tránh khỏi! Không cần Anh trị! Nhưng mà Anh sửa lại, Anh sửa cái tâm thức của Anh, càng ngày càng cao, càng siêu diệu, càng cởi mở, càng hòa đồng, càng yêu thương nhơn loại, càng yêu thương đồng bào, càng yêu thương xứ sở, thì cái con đường đó chính Anh đã hành và ảnh hưởng người khác.
Còn anh nói: “Tôi giận mấy cái thằng đó...”, thì tự nhiên người khác đâu có học được cái hạnh của Anh, vì nhờ mấy người đó mà đưa tài liệu cho Anh để Anh có cơ hội thức tâm, sửa tâm, và đẹp hơn, tốt hơn, để cứu vớt đồng bào ở xứ sở của chúng ta. Tại sao anh không hành? Cũng là một cái lỗi nữa! Tại sao Anh không hành? Nhờ người đó, những người tham lam đó, những cái chiếc xe lật, đi trước mà bị lật xuống hố như thế đó, Anh đã thấy rồi, hậu quả của nó không có bao giờ tốt! Tại sao anh không sửa mà để ảnh hưởng chúng sanh?
Cho nên, ngày hôm nay Anh có duyên lành về với Vô Vi, Anh kêu ở đây cho Anh một cái bài Quốc Hồn để Anh đọc, và Anh sẽ hành trở về Quốc Nội của Anh, trở về cái Tiểu Thiên Địa này, quân bình, cởi mở, khai triển, hòa hợp với càn khôn vũ trụ, Anh mới thấy, mới kêu bằng, Lập Quốc trở lại.
Còn nếu chúng ta còn sân si, còn thù hận, làm sao chúng ta khôi phục được một quốc gia ta yêu dấu trong niềm tin của chúng ta đây? Cho nên, phải hết sức từ bi mới cứu độ được.
Hỏi chớ, luật Trời có không? Có hết! Chúng ta không lo.
Sự ác ôn nó sẽ bị ác ôn vầy xéo! Và chúng ta nhân cái cơ hội làm người này là kỳ chót; mà biết tu, lập lai quân bình, học từ bi và thực hiện từ bi, thì khôi phục! “Bất chiến tự nhiên thành,” Anh thấy rõ không? (59:58)
Cho nên, tội ta, ta không hiểu đó thôi; không nên trách người khác! Bởi vậy, từ rày về sau Anh gặp tôi, tôi cũng như Anh; trước kia tôi cũng có đầu óc như vậy: ghét, ghét những người ăn hiếp! Người ăn hiếp người là tôi bất bình, tôi không chịu! Nhưng mà ngày hôm nay tôi tu rồi, tôi thấy rằng: tôi biết trách người khác, mà không biết trách tôi! Tôi biết rầy người khác tham lam, mà tôi không chừa sự tham lam! Cho nên tôi phải tu.
Tôi tu rồi tôi mới thật sự hy sinh cho tất cả: ngày lẫn đêm học hỏi để cống hiến, ngày lẫn đêm học hỏi để cống hiến chuyện hữu ích và để cho họ tự thức, tự dẫn tiến, và họ không phải lệ thuộc với tôi. Tôi không có quản lý họ. Pháp này tôi đưa ra, họ hành, họ là chủ của pháp, và họ sẽ khai triển cái pháp, và họ sẽ tận độ cho chính họ ảnh hưởng người khác. Cho nên, chúng ta có nhiều chùa, nhiều tâm linh, nhiều cơ sở, nhiều Phật; chớ không phải một ông Phật! Anh thấy chỗ đó không? Cái thức bình đẳng, hòa đồng, mà Anh mong muốn cũng như tôi mong muốn.
Cho nên, ngày hôm nay chúng ta tương ngộ nơi đây, nên nắm cái cơ hội này và thực hành để đi tới.
Từ lúc Anh giận hờn; bây giờ dẹp hết! Anh đi trong cái chỗ từ bi, mọi người phải kính phục quỳ trước mặt Anh,mà Anh cũng không cần thấy cái sự quỳ nữa! Lúc đó Anh mới thấy cái giá trị và Anh cũng không nên chấp ông thầy chùa, ông thượng tọa, ông cha… ! Bởi vì mỗi người, cái nhiệm vụ mỗi cái trình độ khác nhau!
Chân lý thì sờ sờ; kinh Phật lúc nào cũng sống động; kinh của Chúa lúc nào cũng sống động! Coi người phụng sự có thực hiện đúng như Ngài hay là không?
Cái đó là cái chuyện bề ngoài! Còn coi ta chịu làm không? Nếu ta chịu làm, thì ta có cơ hội cứu độ ta và cứu độ chúng sanh! (1:01:50)
Thành thật cám ơn sự đóng góp của Anh.
Bạn đạo8: Thưa Thầy, con còn một câu hỏi nữa: Cái tánh tình con thì nó bất định, nó hay thay đổi: vui, buồn nó hay thay đổi liền liền! Rồi vần đề làm cái việc gì đó, không làm tới nơi, tới chốn! Xin Thầy chỉ giáo dùm.
Đức Thầy: Cái đó là mất quân bình, như tôi đã nói đó; tôi nói hết rồi: mất quân bình! Bây giờ Anh cứ thực hiện cái pháp này, nó lập lại quân bình cho chính Anh, rồi lúc đó rồi Anh thấy rằng: “Té ra mình mất quân bình thôi!” Nó thay đổi; cũng như người say rượu, mà bây giờ uống vô: “Ê, tao uống 3 ly nữa tao cũng không sợ nữa!” Rồi chút nữa say cái, mệt rồi: “Thôi, cứu dùm em!” (cười…) Cũng có thay đổi vậy! Thấy không?
Rồi mình thấy cái đó, rồi mình mất quân bình: bây giờ, cái pháp này á, Soi Hồn để cho Anh khử trược lưu thanh;và làm Pháp Luân Thường Chuyển, cho Anh khử trược lưu thanh! Anh trở lại với sự quân bình, hòa đồng với càn khôn vũ trụ, thì Anh nói 1 là 1; 2 là 2, không có thay đổi! Thay đổi làm gì? Không có lợi! Chuyện không cần thiết, Anh không có làm!
Chớ còn Anh sống lâu lắm! Anh cứ lo tu đi! (cười…) Sống lâu, cho nên ông Trời cho học những cái tài liệu đó;để chi, Anh biết không? Để tạo thành một món quà quý của chúng sanh ở tương lai! Sự nhầm lẫn của Anh khôi phục lại, và Anh sẽ đạt tới sự quân bình; và tâm Anh tận độ chúng sanh! Vàng không đổi; vàng không đổi! Anh thấy không?
Mà lời nói của Anh luôn luôn có chứng nghiệm, có bằng chứng, vì Anh qua những cái trạng thái đó là phải có bằng chứng! Cái bằng chứng đó, không có người khác chối cãi được! Thay vì những người học trong trường ra tu, rồi mượn cái hành động của Anh mà đi nói, là sai! Còn cái này là Anh hành động thực tế, và chứng nghiệm như vậy: “Tôi có gõ đầu ông thầy chùa! Nhưng mà bây giờ tôi tu rồi, tôi thấy tôi có lỗi! Ông thầy chùa không có tội gì!” Thấy không? “Ổng sẽ có tội đối với chúng sanh nếu ổng giữ chùa mà ổng làm bậy; chúng sanh sẽ phạt ổng, mà ông Trời cũng sẽ có chỗ giáo dục ổng; ổng phải học đạo trở lộn lại ở Địa Ngục, rồi ổng mới được lên làm người.” Đó, nó có luật hết!
Cho nên đằng này chúng tôi có Luân Hồi Du Ký, Nhân Gian Du Ký, Địa Ngục Du Ký, Thiên Đàng Du Ký; Anh rảnh Anh đọc đó tự nhiên Anh khai mở tâm Anh rất rõ ràng. (1:04:18)
Bạn đạo8: Con xin tạ ơn Thầy!
Đức Thầy: Cảm ơn!
Bạn đạo1: Thưa Thầy, con có thể tiếp tục được không?
Đức Thầy: Cứ việc tiếp tục... , không sao đâu.
Bạn đạo1: Xin mời chị Phạm Ngọc Sương.
Bạn đạo9: Con xin đãnh lễ Thầy. Dạ, hồi sáng chị Loan có hỏi con một câu hỏi, mà con có trả lời với chỉ, là chỉ hỏi con, tại sao cái đầu, chỉ thấy con thiền, cái đầu con nó giựt giựt? Con trả lời... thành ra... chỉ không biết, chỉ không được thỏa mãn, chị kêu con lên hỏi để đóng góp cho những bạn khác.
Đức Thầy: Cái giựt là cái thời gian, tùy theo trình độ của mọi người, mà nó khai thông trong cái Thất Trùng La Võng nó phải giựt, giựt, giựt, giựt! Giựt một thời gian mà cái luồng điển nó thanh hòa với thanh, nó trụ rồi đó, có muốn giựt cũng không được nữa! Đó! Nó chỉ có một tời gian ngắn đó. Có nhiều người 18 tháng, có người 3 năm, có người… nghĩa là… 3 tháng; nó tùy theo cái trình độ tu học của kiếp trước; thấy không? Cho nên, cứ việc ráng làm Pháp Luân, rồi nó sẽ mở đều! Mà phải hướng thẳng Trung Tâm Sinh Lực Càn Khôn Vũ Trụ, để cho nó thừa tiếp với cái Thanh điển, nó mới trụ.
Bạn đạo9: Dạ thưa Thầy, nhưng mà khi mà con thiền mà con cũng như là đang tịnh đàng hoàng, nhưng rủi ý nghĩ gì tới, là nó mới giựt đó. Dạ...
Đức Thầy: Thì nó, hồi đó, nó mới giựt, thì nó hồi điển đó; rồi nó không có hòa thanh được.
Bạn đạo9: Mà có khi con ngồi, cứ lên niệm Phật là nó cũng giựt nữa...
Đức Thầy: Kệ nó, rồi nó cứ giựt giựt, giựt giựt mà khỏe, chớ không có mệt! Rồi một thời gian mà nó trụ đều rồi á, thanh hòa thanh, nó không có hồi trở lộn lại, nó không có giựt! Giựt là hồi trở lộn lại, nó bị presser (5), bị ép trở lộn lại! Khả năng nó chưa vượt qua cái tầng đó!
Bạn đạo9: Sẵn đây, con cũng xin trình Thầy: Thầy dạy luôn dùm con là, con có nghe là Thầy nói là có nhiều người muốn thanh lọc bản thể thì uống nước lạnh, ăn cơm với nước lạnh; mà con thì con uống nước lạnh, con uống nước lạnh, không biết tại sao con thấy nước nó trở lên, mà có hôm thì con uống vô, nó mửa ra hết, tất cả hết như vậy đó!
Đức Thầy: Tùy theo cái cơ thể của con người. Tôi nói rằng ăn cơm nước sôi, không có ăn cơm nước lạnh! Mà họ dịch nước lạnh! Tai hại! Ăn cơm nước sôi là tôi, trong lúc tôi bị trong trại cải tạo, mà trong đó ruồi nhiều lắm, khi mà đem chén cơm ra, nó bu đen chén cơn hết đó, thì tôi phải ăn nước sôi! Nước sôi thì con ruồi nó không có bu,và tôi phải chịu khổ tôi ăn lẹ, ăn nhanh, dành ăn với con ruồi, tôi mới ăn được chén cơm! Thành tôi quen ăn cơm nước sôi trong cái khám tù của Cộng Sản. Đó; chỉ có bao nhiêu đó thôi! Vì ruồi nhiều quá, tôi phải ăn cơm nước sôi. Còn ăn mà thịt cá, bị ruồi bu hết rồi, dơ dáy, tôi không ăn! Rồi tôi nhờ đó tôi mới được nhẹ. (1:07:26)
Bạn đạo9: Thưa Thầy, con muốn thanh lọc bớt trược, thì bây giờ con có thể ăn cơm với muối không, được không?
Đức Thầy: Không phải ăn cơm (cười...) với muối mà bớt trược!
Bạn đạo9: ... Ăn một thời gian, giả tỉ như ăn tuần lễ, nửa tháng, vậy đó?
Đức Thầy: Cái đó là cái chuyện cái ý muốn ở bên trong. Khi mà Chị ăn bất cái gì mà tay chân không lạnh thì cứ ăn; tay chân ấm áp, cứ việc ăn; thấy không? Còn đừng, vấn đề nói rằng: “Tôi ăn đó rồi tôi thanh lọc cái trược!” Không phải đâu! Cái ý chí tu học của Chị có, và Chị hướng về con đường giải thoát nhiều hơn; Chị hiểu chưa; thì tự nhiên Chị làm Pháp Luân Thường Chuyển nó có hiệu quả! Thì cái luồng điển bên trong, Pháp Luân Thường Chuyển là từ trược biến thành thanh.
Cho nên, người làm Pháp Luân Thường Chuyển đều, tu Vô Vi, người ta không cần thiết mặn, chay gì hết, nhưng mà người ta vẫn khỏe và vẫn sáng suốt, vẫn thấy ánh sáng! Thấy rõ chưa? Chớ không phải, “Tôi ăn cơm với muối, rồi tôi thành Phật!” Không phải; không phải! Còn ăn đồ phàm là cũng thành ma như không à! Mà ăn được cái thanh điển đó nó mới có cơ hội đảnh lễ Phật! Cái trung tim bộ đầu đó! (1:08:33)
Bạn đạo9: Dạ; mà con thấy con trần trược, dơ dáy quá, thành ra muốn cho nó bớt vậy đó, cho nó nhanh.
Đức Thầy: Dơ dáy sao, kể chuyện dơ dáy nghe đi? Có gì đâu mà dơ dáy dữ vậy?
Bạn đạo9: Thưa Thầy, thì có khi con thấy người con nó dơ dáy: chừng nào mà con đi ra ngoài mà con về, mà con trần trược, thì thấy dơ lắm! Khi mà con đổ mồ hôi đó, sau khi con đổ mồ hôi, con thấy con sạch sẽ ra, chớ không phải như đổ mồ hôi thường đâu đó! Thấy mình dơ lắm, không có tưởng tượng được!
Đức Thầy: (cười...) Thì bây giờ văn minh, bây giờ dễ ợt đi mà, co shampoo (6), có đủ thứ hết; không có sao hết! Lúc nào chị cũng dơ hết á, (cười...) còn ôm cái xác phàm là ôm cái đống bùn, chớ không có cái gì đâu, (cười...)!Lúc nào cũng dơ!
Mà bây giờ chỉ con đường sạch cho Chị, là niệm Phật nơi trung tim bộ đầu; và cái luồng điển của Chị nó hòa hợp với Bên Trên, nó tựu thành cái Thánh Thai, lúc đó Chị mới hãnh diện rằng: “Tôi cư trần không nhiễm trần; tôi ở dưới bùn mà tôi không có dính bùn, cho nên tôi ví với hoa Sen!” Hoa Sen sống ở dưới bùn, mà ngày nay nó ra một đóa hoa thơm tho; từ ở dưới bùn mà ra!
Thì cái xác của con người là bùn không, không có cái gì quý hết á! Chị hiểu Chị trần trược; đúng; nhưng mà Chị phải vun bồi cái thanh cao; thấy không; để học từ bi và thực hiện từ bi!
Chớ không phải ăn muối mà làm được đâu! Cho nên, trong này nó thiếu cái gì, cứ việc đầy đủ!
Nhưng mà cái Pháp Luân Thường Chuyển phải đầy đủ! Cái cơm Trời phải ăn, là Pháp Luân Thường Chuyển đó! Chị làm Pháp Luân Thường Chuyển là chị ăn cơm Trời, cơm Phật đó! (1:10:13)
Bạn đạo9: Thưa Thầy, con biết cái đó... Con thấy con nhịn đói con không có mệt gì hết, sướng lắm!
Đức Thầy: Khi mà ban đêm Chị làm Pháp Luân đầy đủ, buổi chiều mà Chị không ăn, tay chân ấm, Chị đâu cần thiết ăn làm chi, nó cũng khỏe hà! Lại ăn cái Thanh Điển, tốt hơn; thì con người nó vui hơn.
Bạn đạo9: Thưa Thầy, còn một cái, sẵn thưa Thầy, sao mà con cứ khóc hoài; con nghĩ tới Thầy con cũng khóc,mà con nghĩ tới Cha, con cũng khóc !...
Đức Thầy: Đó là giải cái trược điển trong nội tâm! Mà giải được trược điển nội tâm thì Chị mới đạt tới thanh cao!
Thì cũng nhờ cái tu nó mới khóc. Rồi một thời gian sau này nhớ tới tôi, nó vui; nhớ tới tôi, nó thuyết lý thao thao bất tuyệt; cái đó nó khác!
Bây giờ, tại sao nhớ, khóc? Khóc là “Muốn gần được ông Tám; không biết ổng chết hồi nào? Sợ ổng chết!” Ví dụ như vậy đó; rồi cái, nước mắt nó trào! Mà có nhớ, mình có một phần điển, nhớ một cái là cái điển kia nó tiếp, nó bắt mình khóc! Khóc là để chi? Để giải trược. Đó! Nhớ tới Trời, Phật là nước mắt chảy: nó rút! Nó rút thì trong cái gan mình nó có cái hồ nước mà! Nó rút lên thì nước nó trào ra; mà nó giải cái trược ở trong gan đó, chớ có gì đâu! (1:11:27)
Bạn đạo9: Không phải con muốn gặp Thầy! Nhưng mà con thấy là Thầy, cái tình thương của Thầy nó quá nhiều, quá thương nhân loại, thương con; mà con thì không có xứng đáng gì hết! Cái tình thương của Thầy, nhớ tới tình thương của Thầy là con phải khóc lên.
Đức Thầy: Khóc để cho nó giải trược! Rồi lần lần cái đó, kêu bằng, học từ bi đó! Chị hiểu không? Cái khóc của Chị nó thể hiện cái từ bi: học từ bi! Rồi sau này Chị mới thực hiện từ bi! Chị hiểu không?
Bạn đạo9: Xin đội ơn Thầy; và cám ơn những lời vàng ngọc của Thầy!
Đức Thầy: Cám ơn sự đóng góp của Chị!
Bạn đạo1: Kính thưa các Bác, các Anh, Chị; đã tới giờ chúng ta phải ngưng ở đây. (Bạn đạo cảm động, bạn đạo khóc...) Kính thưa Thầy, con cùng tất cả thiền giả ở đây, các anh, chị, em, bạn đạo, các Bác, từ đáy lòng, từ tận cùng xương tủy, đội ơn Thầy đã ban thanh quang điển lành, đã mở lượng đại từ bi giảng dạy cho chúng con đến ngày hôm nay. Con không biết tả làm sao… Thầy chưa đi, chúng con đã nhớ Thầy! Nghĩ tới ngày mai là ngày mãn khóa, con không làm sao mà giữ cho được thanh tịnh, Thầy!
Đức Thầy: Ở đời này có tựu là có tan; đối với thể xác. Còn chúng ta học cái khóa “Siêu Cấp Điển Quang,” thì tâm thức chúng ta không bao giờ xa nhau! Đừng nghĩ vấn đề xa nhau mà chậm tiến! Chúng ta học “Siêu cấp điển quang”: trụ tâm ngay bộ đầu, hướng thượng, thì nhà ta đó, Thầy ta đó, không bao giờ có sự xa nhau!
Thể xác thì có tựu có tan, không có nghĩa lý gì hết; cái đó là đương nhiên phải có. Con hiểu chỗ này thì Con sẽ được bình tâm.
Con nhớ là lúc nào Con trì niệm danh Phật, thì có sự hiện diện của Thầy; thì chúng ta đâu có còn xa nhau nữa? Ai cũng biết niệm Phật hết; ai cũng biết sửa mình để tiến hóa hết; ai cũng muốn lập hạnh hy sinh để cứu độ quần sanh trong sự minh triết sẵn có của chính mình; Con hiểu chỗ này không?
Bạn đạo1: Dạ, con xin ghi nhớ điều này.
Đức Thầy: Thành ra tất cả phải bình tâm: được gặp tôi là vui vẻ học trong cái khóa siêu cấp như ý của các Bạn! Cho nên, các bạn giữ tâm thanh tịnh để tiến tới, và chúng ta sẽ tận đạt những gì mong muốn ở tương lai.
Thành thật cảm ơn sự hiện diện của các Bạn hôm nay.
Ngày mai chúng ta sẽ có một màn chót trước khi xa nhau!
Bạn đạo1: Xin kính mời các Bác, các Anh, Chị đứng lên; chúng ta chào Thầy.
Ghi chú:
(1) Master:Thạc sĩ (cao học)
(2) Energie: Điện năng
(3) Rideaux: Rèm cửa
(4) Philosophy: Triết lý
(5) Presser: Ép
(6) Shampoo: Dầu gội đầu.