[19841018Q1]

VẤN ÐẠO BANGKOK

Đức Thầy : Thì Bác sẽ thấy rõ rằng đã nhiều kiếp rồi, không phải mới đây : nhiều kiếp trước Bác cũng giàu sang lắm, đã sử dụng nhiều người trong tay Bác ; ngày hôm nay mới cho Bác thức tâm mà để Bác tìm con đường tu, thay vì tìm con đường động loạn ! Bây giờ Bác có đi làm ăn bao nhiêu cũng sụp đổ à ! Mà Bác nói Bác đi tu, nó lại dễ tiến, nó đúng như vậy ! Vì tại sao ? Vì nhiều kiếp trước Bác giàu có này kia, kia nọ, Bác hành hạ nhiều người lắm !

Bây giờ là không có cho thành tựu nữa ; cho sụp đổ, để Bác thức tâm : cho Bác có một cái tâm linh sáng suốt, có một cái linh tánh, nghi là phải có ; hiện tại Bác có một cái, nghi là có ! Cái linh tánh, Bác có ở chỗ đó ; thấy không ?

Bạn Đạo1 : Dạ.

Đức Thầy : Để thức tâm và tu ; thì sau này mới cứu độ nhiều người hơn ; cứu độ chúng sanh thì mình nên lập cái hạnh hy sinh cao hơn nữa, “Không có cái gì của tôi ; làm sao tôi mất ?”

Bạn Đạo1 : Sao mà nó cứ đau bệnh quá ?

Đức Thầy : Cứ nghĩ như vậy, Bác nghĩ vậy là nó không có đau ; mà Bác còn than phiền chừng nào, nó đau chừng nấy ! Bác mới thấy cái Luật Trời, có ! Bác cứ than : “Trời ơi, tôi già như vậy, mà cái gì của tôi cũng ăn cắp,” này kia ; Bác than chừng nào, than, một tiếng đồng hồ sau, Bác bệnh ! Chắc nó như vậy !

Bạn Đạo1 : Dạ.

Đức Thầy : Mà Bác thấy rằng, “Đây là của Trời Phật, không phải của tôi ; tôi tới đây là có nhiệm vụ cứu độ chúng sanh ; và trước hết, tôi cứu độ tôi : tôi tha thứ và thương yêu, giúp đỡ mọi người ; không sao, mất cái này, tôi có cái khác !”

Bạn Đạo1 : Dạ.

Đức Thầy : Bác cứ nghĩ vậy đó,

Bạn Đạo1 : Dạ.

Đức Thầy : “Không có cái gì của tôi ; ở đời này không có giá trị ; chính tôi là một người tới đây học, và tôi tiến hóa về tâm linh !”

Bạn Đạo1 : Dạ.

Đức Thầy : Thấy không ? Thì Bác sẽ cứu lấy mình ! Chút xíu à !

Bạn Đạo1 : Dạ ; thưa Thầy, không biết tại sao mà, cha mẹ sanh ra, ra rồi lớn, rồi ở với cha mẹ không được, mà bụng thì muốn lắm, mà, nhưng mà cái lòng, thiệt không bao giờ gần gũi !

Đức Thầy : Bởi vậy, cái nhiệm vụ của kỳ này là phải đi tu ! Mà Bác chưa có chọn được một cái con đường tu ; Bác hiểu không ? Bác cứ đi tu đi, rồi cái gì nó cũng bình an ;

Bạn Đạo1 : Dạ.

Đức Thầy : Và sẽ sống với cha mẹ tốt hơn, sống ở trong cõi thiêng liêng ;

Bạn Đạo1 : Dạ.

Đức Thầy : Cha Trời, Mẹ Đất mới là cha mẹ căn bản của Bác ! Còn cha mẹ ở Thế Gian, không, cũng không có phải đâu ; mượn đường Bác ra đây thôi ! Còn cha mẹ thật sự của Bác là Cha Trời, Mẹ Đất. Cho nên, phải tu thẳng trở về đó, để tiếng nói mình có giá trị.

Bạn Đạo1 : Dạ, thưa Thầy, đó, sao mà làm ơn cho ai, hay làm phước cho ai, ai có chuyện gì, ví dụ giúp cho người ta, rồi cái người ta cũng phải chửi, chửi mình !

Đức Thầy : Phải như vậy ; phải như vậy ! Cho nên, bao nhiêu đó là Bác đã kiểm chứng rõ ràng kiếp trước Bác đã hành hạ không ít người ! (cười) Thì kiếp này mình phải trả đủ ! Cái luật quân bình nó vậy. Bây giờ Bác tu rồi, Bác thấy cười không ! Không nói gì hơn hết, “Tôi chỉ biết cười thôi, không có gì hết !”

Bạn Đạo1 : Dạ.

Đức Thầy : Bởi vì, nó tới mà nó phỉ báng Bác, là Bác phỉ báng rất là nhiều người, gay gắt với lại nhiều người rồi!

Bạn Đạo1 : Dạ, phải !

Đức Thầy : Đúng cái luật nó như vậy !

Bạn Đạo1 : Dạ, phải !

Đức Thầy : Bác thấy rõ chỗ đó không ?

Bạn Đạo1 : Tôi thấy chớ ; tôi thấy. Mà đều muốn nhờ cái đức của ông Thầy giảng cho tôi, để hiểu trong cái óc, bởi vì tôi đi đây là lâu lắm rồi, có 50 chục năm rồi!

Đức Thầy : Bây giờ, kỳ này là kỳ chót mà Bác gặp tôi đó.

Bạn Đạo1 : Dạ.

Đức Thầy : Bác làm đúng những cái gì tôi nói, Bác sẽ hiểu.

Bạn Đạo1 : Nói Tiếng Việt không được.

Đức Thầy : Bác sẽ đi về Trời được ;

Bạn Đạo1 : Dạ.

Đức Thầy : Hiểu chưa ? Sẽ đi về Trời được ! Gặp tôi là khác ; mà gặp người khác, là khác : tôi nói cái gì, trực tiếp ở trong cái đó ; hiểu chưa ?

Bạn Đạo1 : Khổ lắm !

Đức Thầy : Khổ là để thức tâm ; mà sau cái khổ là mới tìm ra con đường !

Bạn Đạo1 : Khổ lắm !

Đức Thầy : Bây giờ, Bác thấy không ? Cha mẹ là không được gặp.

Bạn Đạo1 : Không gần ai hết.

Đức Thầy : Bạn bè, không được gần.

Bạn Đạo1 : Muốn gần, cầu Trời nguyện Phật cho gần, mà cũng không gần được !

Đức Thầy : Thì rốt cuộc là chỉ gần Trời Phật thôi ; là thấy Đại Đạo không ?

Bạn Đạo1 : Dạ. Không gần ai được hết !

Đức Thầy : Phải Đại Đạo không ?

Bạn Đạo1 : Mà chồng cũng không có, mà con cũng không !

Đức Thầy: Những người đó là Thượng Đế chọn cho y đi tu và làm phước ; nhưng mà không biết đường tu !

Bạn Đạo1 : Xin lỗi Thầy nha ; tu như vậy, mà có đắc đạo, thành công không ?

Đức Thầy : Sao không thành công ? Có chút xíu thôi à : Bác bỏ tánh hư, tật xấu ; Bác bỏ hết thảy là Bác đi về thanh nhẹ ! Có gì đâu mà không thành công !

Bạn Đạo1 : Dạ, thưa Thầy, không có trộm cắp ai hết, mà sao nói “Tánh xấu” ? Không có làm cái gì hết !

Đức Thầy : Bỏ hết.

Bạn Đạo1 : Không có gạt gẫm ai, không có lường gạt ai, nhất, nhất là (…tiếng Thái), lường gạt chuyện nọ, chuyện kia nó, (….tiếng Thái) tiếng thái đó ! (….tiếng Thái) chớ còn tôi không có làm gì ai hết á ! Tôi nghèo thật, mà cứ tội nghiệp người ta, thấy người ta nghèo là tội nghiệp.

Đức Thầy : Bác nói Bác không có lường gạt ai ?

Bạn Đạo1 : Dạ.

Đức Thầy : Nhưng mà ông Diêm Vương mà tới, khi mà ổng bắt lỗi Bác là có lỗi à : bây giờ Bác xem tướng người ta Bác mới có cơm ăn, chớ gì ?

Bạn Đạo1 : Dạ.

Đức Thầy : À ; mà trước khi xem tướng là Bác lấy tiền người ta trước rồi : một quẻ là bao nhiêu ! Cái đó là cái tội gì ? Bóc lột người lâm nạn !

Bạn Đạo1 : Không có bóc lột đâu, Thầy !

Đức Thầy : Không ! Ông Diêm Vương, ông Diêm Vương ổng mới bắt tội,

Bạn Đạo1 : Dạ.

Đức Thầy : Vậy đó : Ổng bắt cái tội, nói “Không có,” ổng nói “Có tội !” Mà khi mà Bác làm á, Bác giúp người ta, Bác điểm đường cho người ta đi.

Bạn Đạo1 : Dạ.

Đức Thầy : Chỉ lối cho người ta tiến ;

Bạn Đạo1 : Dạ.

Đức Thầy : Mà Bác không có vụ lợi, Bác không có vụ lợi ; đó ! Thì khi Bác thương người ta 10, người ta thương Bác lại 20, thì ông Diêm Vương không buộc Bác được ! Còn Bác nói : “Đặt tiền quẻ đi, tôi mới nói,” là bị tội ! Hiểu chưa ?

Bạn Đạo1 : Dạ.

Đức Thầy : Còn Bác cứ việc làm, “Của Trời Phật mà, mấy Người có thương tôi thì thương, còn tôi thương mấy Người, tôi chỉ đường cho mấy người đi ; đừng có lo ! Tôi nói là đúng như vậy,”

Bạn Đạo1 : Dạ.

Đức Thầy : Thì Bác sẽ trở nên một cái đạo màu tốt đẹp trong tâm Bác, và không có bệnh hoạn nữa ! Có chút xíu à !

Bạn Đạo1 : Xin lỗi Thầy, nhiều khi cái đầu nó muốn đi cái nói vậy ! Mà nhiều khi nó không có gì hết ; mà không biết cái bệnh gì, bao nhiêu tiền, có bao nhiêu tiền, thì đi kiếm thầy, kiếm thuốc.

Đức Thầy : Hễ có tiền là có chuyện.

Bạn Đạo1 : Có tiền là có chuyện !

Đức Thầy : Đó !

Bạn Đạo1 : Có tiền thì có chuyện ; mà không có tiền thì thôi, mạnh, không có chuyện gì !

Bạn Đạo2 : Thế là Bác phải siêng năng lại gặp Thầy trong thời gian này đi, để Thầy chữa bệnh cho Bác ! Rồi để cho cô bạn đẹp này cổ hỏi Thầy tí.

Bạn Đạo1 : Dạ.

Bạn Đạo3 : Con có câu hỏi muốn hỏi Thầy : là trong lúc con thiền á, trong thời gian con thiền á, thì lúc đầu tiên thì con rất siêng năng con thiền,

Đức Thầy : Ừ ;

Bạn Đạo3 : Rồi con trở lại bình thường, tại hồi xưa con có nhiều lo lắng nhiều, con thiền, con trở lại bình thường rồi !

Đức Thầy : Ừ !

Bạn Đạo3 : Nhưng mà đôi lúc, lúc con trở lại bình thường rồi ; nhưng lúc con không phải làm biếng, con bảo là tý nữa con sẽ thiền ; nhưng mà bận công chuyện, sau đó là con quên đi !

Đức Thầy : Ừ !

Bạn Đạo3 : Nhiều khi con quên một tuần, con quên 10 ngày ! Nhiều khi con quên tới 3 ngày, rồi trở lại con nói chuyện với mấy chị, con cố gắng lấy lại tinh thần của con.

Đức Thầy : Ừ !

Bạn Đạo3 : Rồi con thiền trở lại. Nhưng mà, nếu không có mấy chị xung quanh thì, Thầy có cái cách nào mà chỉ con mà cho con có thể lấy lại tinh thần của con ?

Đức Thầy : Cho nên, trước khi mà Cô tu về Vô Vi, phải hiểu rằng : “Tại sao tôi tu về Vô Vi ? Lý do gì ? Tôi muốn lập lại cái trật tự cho chính tôi, và tôi muốn trở nên một người của đại chúng, chớ không phải cho một người nào hưởng hết !” Cho nên, cái hạnh hy sinh nó phải cao, và việc làm phải thường xuyên !

Còn cái giờ giấc công phu thiền của Cô là làm việc với ông Trời, chớ không phải làm việc với người phàm ! Phải nhớ như vậy : cái giờ đó là giờ làm việc ; không phải giờ ngồi chơi ! Phải nhớ như vậy đó : phải đem tất cả tinh thần và lập lại sự quân bình hòa hợp với cả càn khôn vũ trụ ; thì làm việc lớn, không phải làm việc nhỏ ! Giờ thiền là giờ của, nếu tin Chúa, “Tôi đang làm việc cho Ngài” ; hiểu chưa ? Tin Phật, “Tôi đang làm việc với Phật” ; thì cái việc làm đó nó không có bị gián đoạn nữa.

Mà cứ nói, “Tôi thiền cho nó khỏe,” thì nó, “Tôi khỏe rồi, thiền làm gì nữa ?” Trong đó nó nói, “Khỏe rồi ; thiền gì nữa ?”

Bạn Đạo3 : Dạ.

Đức Thầy : Nó bắt ngủ ! Thấy chưa ? “Tôi thấy cái giờ này tôi phải làm việc cho Thượng Đế, là làm việc tất cả chúng sanh. Tôi sẽ là một người tình của muôn loài vạn vật ; tôi không phải một người tình của một cá nhân nào !” Đó ; làm việc lớn ! Cô hiểu không ?

Bạn Đạo3 : Dạ.

Đức Thầy : Cô phải nuôi cái chí lớn, thanh nhẹ, thì việc làm không bao giờ bị gián đoạn ; nay một chút, mai một chút ; sẽ đạt ! Đức Phật cũng vậy ; thấy không ? Những người có ý chí làm việc ở Thế Gian hướng về đại chúng, người đó nhất định sẽ thành công !

Mà trở về với cá nhân, người đó là thất bại : ghen ghét ; thấy không ? Bây giờ Cô còn nuôi dưỡng cái tinh thần đó ! Sau này không có nuôi dưỡng cái ghen ghét, sân si nữa, thì nhãn quang của Cô là phóng ra cái luồng sáng từ bi, ai thấy cũng quý mến : vui vẻ, hòa cảm với mọi người ; thì Cô thấy là làm việc lớn : đi tới đâu cũng cứu khổ ban vui : “Khi họ gặp ta, họ được giải quyết mọi sự nan giải của nội tâm, nội thức” ; Cô thấy không ? Cho nên, cái giờ thiền là giờ làm việc cho đại chúng, làm việc cho Thượng Đế ; không phải làm việc cho người phàm.

Cái chuyện Cô đi làm hằng ngày là làm việc cho người phàm ; còn việc thiền là làm việc cho ông Trời !

Bạn Đạo3 : Dạ. Nhưng mà, thưa Thầy, mới lúc đầu á, con mới thiền thì con biết là con thiền là chính con đi tìm lấy con.

Đức Thầy : Ờ !

Bạn Đạo3 : Và Thầy nói lúc mà mình tìm được,

Đức Thầy : Đó !

Bạn Đạo3 : Tìm được chính mình rồi đó,

Đức Thầy : Ừ !

Bạn Đạo3 : Thì mình phải làm, mình phải làm việc cho quần chúng.

Đức Thầy : Đó !

Bạn Đạo3 : Mà nếu tới lúc mình không có thiền đươc nữa, mình cảm thấy mình không thể làm việc cho quần chúng, mình bị cản trở ; thì bây giờ mình phải làm gì...

Đức Thầy : Thì,

Bạn Đạo3 : Để mình tiếp tục ?

Đức Thầy : Để “Tôi tìm ra tôi !” “Tìm ra tôi” là tìm ra tất cả rồi ! Thấy không ? Tới bây giờ, mọi người ngồi ở đây, chưa có ai tìm ra họ mà ! Họ, thấy bận áo đồ, ngồi ngộ nghĩnh vậy, chớ đâu có biết họ là ai đâu ! Bây giờ mà bà này bả nói “A, Cô, Cha, làm Cha đó !” (bạn đạo cùng cười) Đâu có biết !

Bạn Đạo3 : Dạ ;

Đức Thầy : Phải không ? Không có biết mà! Hiểu không ? A ! Cô phải nhìn nhận : Cô chưa biết Cô là ai ! Cho nên, cô phải cố gắng làm việc với Thượng Đế nhiều ; một ngày nào đó Thượng Đế sẽ cho cô biết cô là ai ! Cô thanh tịnh rồi Cô biết chớ gì đâu ! Mà khi Cô biết Cô, là Cô tận độ chúng sanh : giúp tất cả mọi người ! Họ biết họ là họ mừng lắm ! Cô hiểu không ? Mà Cô biết Cô, là Cô có của cải của Ông Trời : biết được phần hồn bất diệt, không có chết, và không có lệ thuộc ai hết, tự chủ rõ ràng ! Thấy chưa ?

Cho nên, thấy là việc làm quan trọng là trong cái giờ thiền ; chớ cái việc làm hằng ngày không có quan trọng bằng cái giờ thiền ! Nhớ chỗ này ; há !

Bạn Đạo3 : Dạ ; con cám ơn Thầy !

Bạn Đạo2 : Thưa Thầy, có một câu hỏi mà tất cả mọi người cũng nhờ con hỏi Thầy là, mấy cái cuốn sách “Địa Ngục Du Ký,” với “Trần Gian” gì đó, Thầy ;

Đức Thầy : Ừ ;

Bạn Đạo2 : Có nhiều người người ta nói là mấy cái cuốn này không phải là sự thật, mà là những cái chuyện người ta đặt ra để dạy đời ; phải không Thầy ? Thế là sao, thưa Thầy ?

Đức Thầy : Cho nên, những người có tội lỗi, mà muốn tránh tội, bởi vì đọc trong đó thấy mình có tội nhiều quá !

Bạn Đạo2 : Dạ.

Đức Thầy : “Thôi thì tự biện hộ mình một cái đi !”

Bạn Đạo2 : Dạ.

Đức Thầy : Thấy chưa ?

Bạn Đạo2 : Dạ.

Đức Thầy : Mà có nhiều người, người ta thấy rằng : “Tôi cần phải học nhẫn, học hòa, để tôi tìm ra tại sao cái ông này ổng có cái óc, mà ổng đặt ra như vậy ?”

Bạn Đạo2 : Dạ.

Đức Thầy : “Thử tôi đặt một cuốn được không ? Chắc tôi đặt không được ! Và tôi nhờ nhiều người đặt như vậy ; đặt được không ? Không !” Vì cái này nó có !

Bạn Đạo2 : Vậy,

Đức Thầy : Hiểu chưa ?

Bạn Đạo2 : Vậy cái cuốn này là có sự thật ?

Đức Thầy : Nó có sự thật ! Bây giờ Chị nói rằng “Cái này là nó đặt ra để khuyên người tu.” Vậy Chị coi kỹ một chút đi : Chị có thể thử đặt một cuốn, đặt một phần ba thôi ; đặt được không ? Đặt không được !

Bạn Đạo2 : Dạ.

Đức Thầy : Không có khả năng đặt ! Thấy không ?

Bạn Đạo2 : Dạ.

Đức Thầy : Thì cái chuyện mình là con người, khối óc của người phàm, giới hạn thôi, đặt những câu thơ, câu thi như đó, chúng ta đặt không được : nó siêu việt như vậy, đặt không được ; mà sống động như vậy, đặt không được !

Bạn Đạo2 : Dạ.

Đức Thầy : Thấy không ? Khi hiểu cái đó là mới hiểu cái giá trị kêu bằng có sự thật; mà do ai ; do đâu chứng minh ? Do tâm ! Mà người tu, soạn cái tâm thanh nhẹ thì Thiên Đàng ở trong tâm, mà Địa Ngục cũng ở trong tâm ; hiểu chưa ?

Bạn Đạo2 : Dạ.

Đức Thầy : Địa Ngục là chúng ta cứ ôm sự tranh chấp tăm tối ! Thì tôi nói rằng cái bình điện 110 Volt mà Chị xài thét còn có 6 Volt, thì cái 6 Volt nó đi đâu ? Nó phải nhập vô cái khối 6 Volt ! Mà nó 110 nó biến thành 220, 3000 Volt, nó sẽ đi đâu ? Nó phải đi xa hơn chớ !

Thiên Đàng, Địa Ngục, do tâm ! Nếu tâm chúng ta tu lui trở về thanh tịnh, thì Thiên Đàng ở trong tâm ! Mà nếu chúng ta nuôi dưỡng động loạn, là Địa Ngục trong tâm !

Bạn Đạo2 : Dạ.

Đức Thầy : Thấy rõ chưa ?

Bạn Đạo2 : Dạ.

Đức Thầy : À ! Cho nên, con người là vô cùng, và con người rất giá trị ! Khi mà tu mà hiểu được giá trị của chính mình, tôn trọng mọi người, không có phá khuấy mọi người ; kính nể mọi người, vì con người là vô cùng, không giới hạn !

Thấy, bây giờ tất cả mặt Việt Nam đây, mà nói tiếng Mỹ đâu có thua gì Mỹ ? Phải không ? Rồi nói tiếng Thái đâu có thua người Thái ; thấy không ; mà liệng bên Tàu, nó nói tiếng Tàu đâu có thua người Tàu ! Phải con người là vô cùng không ? Cái gì nó cũng học được hết ; thấy không ?

Bạn Đạo2 : Dạ.

Đức Thầy : Khối óc con người là vô cùng, tinh vi nhứt !

Bạn Đạo2 : Dạ.

Đức Thầy : Mà mình không biết trở về với chính mình để sử dụng khả năng sẵn có của chính mình, là uổng cả một kiếp người !

Bạn Đạo2 : Dạ.

Đức Thầy : Cái kiếp này là cái kiếp cuối cùng của người phàm.

Bạn Đạo2 : Dạ.

Đức Thầy : Con người có thể tiến trở về Tiên, Phật ; mà không nghĩ tới cái vấn đề giải thoát để trở về với Tiên, Phật, là rất uổng !

Bạn Đạo2 : Dạ.

Đức Thầy : Đó ; cho nên, Thế Gian, Phật giáo cũng có nói phải có Luân Hồi : là vì nó bỏ ánh sáng nó về trong bóng tối, thì nó phải luân hồi trong bóng tối, sống đi sống lại trong bóng tối mà thôi !

Bạn Đạo2 : Dạ.

Đức Thầy : Còn nếu nó nuôi dưỡng ánh sáng, thì nó phải trở về với ánh sáng ! Chớ có gì đâu !

Bạn Đạo2 : Dạ,

Bạn Đạo4 : Thưa Thầy, con xin hỏi thêm một câu hỏi nữa : khi con đọc mấy cái cuốn của, mấy cái cuốn này, “Địa Ngục Du Ký,”

Bạn Đạo3 : “Cô Ba Cháo Gà,”

Bạn Đạo4 : Thì Cô Ba Cô kể chuyện, thì con có hơi thắc mắc ở cái điểm là, Thiên Đàng và Địa Ngục đó, thì là của chung tất cả của mọi người, cả thế giới, tức là gồm có Mỹ, Anh, Pháp, Tàu, gì đó. Thế thì, khi mà Cô Ba xuống cái, dưới Âm Phủ để thăm đó, thì, thưa, Cô Ba dùng ngôn ngữ gì ở dưới đó ạ ?

Đức Thầy : Cho nên, tôi nói rằng người Việt Nam nó mà nói được tiếng Mỹ, đó, vậy chớ cái gì học tiếng Mỹ ? Tôi hỏi ngược lại. Là cái tâm linh !

Bạn Đạo4 : Dạ.

Đức Thầy : Tâm linh đó, nó không có chữ nghĩa, nhưng mà ứng dụng bất cứ nơi nào cũng được : 2 luồng điển gắn vô cái máy này, thì nó nói tiếng Ấn Độ, nó ra tiếng Ấn Độ ; nói tiếng Tàu, nó ra tiếng Tàu. Cho nên, khi mà trên trời sấm sét, người Mỹ cũng nhìn nhận là “Sấm sét” ; người Việt Nam cũng nói là “Sấm sét” ; người Tàu cũng nói là “Sấm sét” ! Đâu có thay đổi được ; cái đó là không có thể thay đổi được ! Đó là luồng điển ; luồng điển có thể thông cảm tới tất cả. Cho nên, một người đàn ông với người đàn bà, nói chuyện bằng cặp mắt, không có lời, mà người ta cũng lấy nhau được ! (bạn đạo cùng cười và vỗ tay)

A ! Vậy chớ Địa Ngục, họ làm cái gì, Địa Ngục họ trả lời bằng cách gì ; mà Thiên Đàng sẽ trả lời bằng cách gì ? Nguyên bổn của Chị là không phải cái hình thù này : kêu bằng, “Vô hình, vô tướng” !

Bạn Đạo4 : Dạ.

Đức Thầy : Một điểm linh quang thôi : Chị không phải hình tướng này : Chị chết rồi, không phải mặt như vậy ; bảo đảm với Chị : nó tốt hơn, đẹp hơn ! Nếu Chị tu thanh nhẹ hơn, thì cái mặt Chị nó khác ! Mà Chị tu, rồi Chị bỏ tu, Chị đi trong chỗ tranh chấp, thì Chị chết thành con ma, nó nặng hơn !

Bạn Đạo2 : Dạ.

Đức Thầy : Nó nặng hơn ! Ở Thế Gian chúng ta chứng minh rằng : chúng ta phải đi 2 chân, nhẹ nhàng ; nghĩ Trời, Phật, nhẹ nhàng. Mà con thú, nó cũng có tứ quan, ngũ tạng như chúng ta ; nhưng mà nó phải đi trần truồng, đi 4 chưn ! Nó cũng là một tâm linh ; bị phạt ! Chị thấy không ? Nó thấy con người to : nó cũng cặp mắt, mà nó dòm thấy Chị lớn ! Mình dòm thấy nó nhỏ : bắt con voi về nhà chơi ; thấy không ? Bắt con cọp vô chuồng, chơi ; thấy không ?

Bạn Đạo2 : Dạ.

Đức Thầy : À. Cho nên, mình hướng thượng thanh nhẹ hơn, mà những người bị phạt nó hướng hạ, nó nặng hơn, thì cái tánh của nó hung hăng hơn : con thú nó hung hăng hơn con người. Nhưng mà nó cũng có tứ quan, có mắt, mũi, tai, miệng, có ngũ tạng như chúng ta, và hít vô thở ra ; biết đau đớn ; biết buồn, vui ; thấy không ? Có khác đâu ! Cũng chung sống trong quả địa cầu này. Nhưng mà, cái tội trạng chính nó muốn, thì nó phải chịu như vậy !

Cho nên, có cái đầu thai ; ở Âm Phủ cũng có cái đầu thai ; lên làm con người : khi mà lên làm con người; nói : “Tôi bị ở dưới Địa Ngục khổ quá, ông Diêm Vương cho tôi lên Thế Gian, kỳ này cho tôi hưởng, nha ? Tôi không phải nấu ăn há, người ta nấu cho tôi ăn ; và cho tôi đi chơi, tôi khỏe đi ; chớ còn tôi ở dưới Địa Ngục bị hành hạ nhiều quá !” Thì được, cái đó là ý muốn của cái tâm linh đó ; thì, nghĩa là, ổng đóng con dấu, đóng con dấu đen cho nó ra làm con heo ! Là người ta nấu cho nó ăn, đi chơi, không có làm gì hết ; tới giờ là người ta nấu, người ta nuôi nó để ăn.

Cho nên, những cái gì của con chim, con này, con kia, con nọ là nó muốn như vậy : những cô ca sĩ nổi danh bị xuống Địa Ngục, bị phạt, là bị cổ gạt người ta, gạt tiền người ta, cổ bị phạt ! Bị phạt, rồi xuống Địa Ngục bị hành hạ ; hành hạ rồi tới ngày mà cổ được đầu thai, hỏi chớ, “ Muốn đầu thai lên làm người, làm cái gì ?” Nói : “Không, tôi muốn, nghĩa là, được bận quần áo lộng lẫy ; tiếng ca của tôi càng thanh nhẹ hơn, để tôi quyến rũ những chú trai mà hại tôi, hại cuộc đời tôi, tới ngày nay tôi mới xuống Địa Ngục tôi bị khổ như vậy !” Cho liền ! Y án cho liền : cho đi lên làm một con chim bận đủ màu sắc hết, cả ngày cứ hát xướng trên cành cây ! Tại vì nó muốn như vậy ; nó được.

Cho nên, cái chúng ta muốn : chúng ta thù hận, muốn ghét người khác, thì một ngày sau chúng ta phải đi xuống, chớ không có đi lên được ! Mà chúng ta muốn trở nên Tiên, Phật, chúng ta phải nuôi dưỡng cái tinh thần thanh nhẹ, cứu độ, từ bi ; thì một ngày nào chúng ta ở cái cõi Thiên Đàng ! Cái ý muốn của con người quan trọng.

À, cho nên, Chị cứ lo chuyện không đâu ra đâu, mà Chị nói : “Thôi, mai tôi phải lo này kia, kia nọ,” là cái ý muốn của Chị nó trói buộc Chị rồi ! Nó làm cho Chị nhức đầu, chớ có gì đâu ! Cột một chỗ đó ; dứt, dứt không được ; làm thét nó buồn, thần kinh càng ngày càng yếu !

Chị : “Thây kệ nó, việc ngày mai thì để ngày mai mới lo” ; thì đâu nó cũng vào đấy ! Thử làm ít ngày ; nó xong được, thì ngày nào cũng xong ; Chị thấy không ? Chớ không phải kêu Chị buông bỏ đâu : tới ngày mai, nếu mà cái chuyện đáng lo, mà từ chối, nó cũng bắt Chị lo ! Chị thấy không ?

Chị xuống đây rất trật tự : ăn, ngủ, ỉa, nói cho rõ ràng : 3 công chuyện này, Chị muốn từ chối, được không ? Bắt buộc Chị phải làm ! Nhưng mà Chị ý thức được Chị ăn là để Chị cứu độ những tâm linh đau khổ : nó qua Chị, mà Chị dọn mình cho thanh nhẹ, Chị cứu nó đồng đi với Chị ; thì cái chuyện đó nó lại cởi mở, và Chị thấy con người Chị càng ngày càng mạnh khỏe, không có gì ; Chị sáng suốt hơn, Chị bớt lo âu hơn ! Thấy không ?

Bây giờ, hiện tạI, Chị đâu có sống một mình Chị ? Chị sống với vạn linh trong này nè : từ nhỏ tới lớn, Chị ăn biết bao nhiêu gà, vịt, này kia, kia nọ mới cấu trúc thành một cái thể xác này : vạn linh đang chung sống với Chị ; mà Chị hô lên “Lo,” là tụi nó lo hết, rầm rầm, rầm rầm lo ! Mà Chị đâu có hay ! Thấy không ?

Bạn Đạo2 : Dạ.

Đức Thầy : Chị vui lên thì tụi nó vui hết ! Tất cả là do Chị mà ra thôi !

Bạn Đạo5 : Con có câu hỏi muốn hỏi Thầy.

Đức Thầy : Hỏi đi !

Bạn Đạo5 : Kính Thầy, cái này thiệt ra không phải là câu hỏi ; cái này, cũng như nói để góp ý với câu hỏi của Chị Tuyết hồi nãy mới hỏi ; thì như vậy có được phép nói không ?

Đức Thầy : Cứ nói đi ; tự do, đây là diễn đàn tự do !

Bạn Đạo5 : Dạ ! Thưa, hồi nãy nghe chị Tuyết hỏi Thầy vấn đề là coi cái cuốn “Địa Ngục Du Ký” thì Chị hỏi là có, hay không.

Đức Thầy : Ừ !

Bạn Đạo5 : Kính thưa Thầy, con là người Công Giáo ; mà theo đạo Công Giáo đó, thì dạy rằng có Hỏa Ngục thực sự, có Địa Ngục thực sự, và có Thiên Đàng, tức là trên Trời. Thì, từ hồi nhỏ tới lớn thì được dạy như vậy, thì cũng tin như vậy ; thì, theo con nghĩ , Thầy cũng đọc biết nhiều, thì Thầy biết rằng năm 1917 thì bên xứ Bồ Đào Nha có đức mẹ Maria, là tu đạo Công Giáo, thì có hiện ra với 3 em nhỏ ; thì bây giờ là một em còn sống, tức là bây giờ là 70 mấy, 80 tuổi, và đang tu ở nhà kín ở bên Bồ Đào Nha.

Thì bà đó có viết lại một cuốn, cũng như là thuật lại đó, Thầy, sự việc như thế nào. Thì bà đó là người, trong 3 em bé nhưng bà đó là người được phép nói chuyện với Đức Mẹ, và được Đức Mẹ dặn dò bảo với bà đó rằng bà đó phải sống lâu hơn 2 em kia ; 2 em kia thì bị chết sớm.

Thì bà đó thuật lại rằng là, lần thứ 2 hay thứ 3 gì đó, Đức Mẹ hiện ra ; thì Đức Mẹ, sau khi Đức Mẹ hiện ra thì có cho 3 em đó thấy ở dưới lòng đất thì như là một biển Hỏa Ngục, như là một biển lửa, và 3 em đó nhìn thấy ở trong đó, ma quỷ và những hình người, mà lăn lộn, đau đớn, kêu la đau đớn mà tuyệt vọng ; đó ! Thì sau khi Đức Mẹ cho 3 em đó thấy rồi, thì mấy em đó rất là sợ ; sợ thì nhìn lên Đức Mẹ, và cũng như là cầu cứu, thì Đức Mẹ có bảo rằng là : “Đó, các Con đã thấy những tội nhân bị phạt trong lửa, trong Hỏa Ngục đó, thì các Con,” cũng như là, “Phải khuyên bảo người ta làm lành, trở lại với Thiên Chúa” ; cũng như ăn ở cho đàng hoàng ; đại khái là như vậy.

Mà mục đích con muốn nói rằng là, bà đó viết lại là Đức Mẹ đã cho 3 em đó thấy rõ ràng, là dưới lòng đất có Địa Ngục và các tội nhân đang bị phạt ở trong đó. Cho nên, về sau này 1 trong 3 em đó cứ lo nghĩ cái chuyện đó mà buồn rầu, và hy sinh hẳn mình để cầu nguyện cho các tội nhân ! Thì Đức Mẹ đòi hỏi rằng là phải, nghĩa là, khuyên bảo nhau, hy sinh hẳn mình để xin Thiên Chúa ban ơn cho các tội nhân ăn năn sám hối. Nếu không thì họ sẽ phải xuống Hỏa Ngục. Đó !

Bạn Đạo4 : Nói tóm lại, Chị muốn trả lời cái câu hồi nãy em hỏi là Địa Ngục có thiệt, phải không ?

Đức Thầy : Là Địa Ngục có thiệt !

Bạn Đạo5 : Dạ. Thì con có đọc cái cuốn tự thuật của cái bà đó như vậy, đó, làm cho con cảm thấy tin hơn ; có vậy thôi ; dạ !

Đức Thầy : Cho nên, cái cuốn “Cô Ba Cháo Gà” này,

Bạn Đạo5 : Dạ.

Đức Thầy : Hiện tại ở Texas có một bà, đêm nào cũng xuống Địa Ngục !

Bạn Đạo5 : Dạ ?

Đức Thầy : Bà đó là Công Giáo ;

Bạn Đạo5 : À ? Dạ.

Đức Thầy : Bà đó xác nhận trong cái cuốn đó.

Bạn Đạo5 : Dạ, dạ.

Đức Thầy : Thì cái bà đó còn sống ở Texas ; mà bả buôn bán lớn.

Bạn Đạo5 : Dạ.

Bạn Đạo1 : Bà Cô Ba Cháo Gà này, chắc bả còn sống ?

Đức Thầy : Ở việt nam ; bả còn sống ở Việt Nam. Nhưng mà nó không có tinh bằng cái cuốn “Địa Ngục Du Ký.” “Địa Ngục Du Ký” là người ta có nhiệm vụ đi khám phá Địa Ngục, và nói lại cho nhân gian hiểu rằng thật sự có ;

Bạn Đạo5 : Dạ.

Bạn Đạo1 : Và “Thiên Đàng Du Ký,” và “Nhân Gian Du Ký” : cái cảnh chúng ta đang sống này mà chúng ta không hiểu được ; đó ! Cái cảnh luân hồi, sanh tử, là mỗi cái duyên nghiệp của mọi người đều phân tách rất rõ rệt. Cho nên, Quý Vị xem 3 cuốn đó rồi, hiểu hết đời, đạo ! Ba cuốn đó là dạy tu tâm, dưỡng tánh ; bởi vì nó là phải có sự thật mới làm được những cuốn sách đó.

Bạn Đạo5 : Dạ.

Đức Thầy : Nó có giờ giấc đi, giờ giấc nghỉ, để khám phá ra ; cho nên, bình tâm đọc được cái “Địa Ngục Du Ký” mà chúng tôi đã dịch ra chữ Việt Nam.

Bạn Đạo5 : Dạ.

Đức Thầy : Và “Thiên Đàng Du Ký,” và “Nhân Gian Du Ký,” thì Quý Vị sẽ thấy rõ cái siêu khoa học ở tương lai trên mặt đất nó sẽ thế nào,

Bạn Đạo5 : Dạ.

Đức Thầy : Trong đó có khoa học rất rõ rệt ! Thời đại bây giờ, chớ không phải thời đại xưa, không phải 1917 ; bây giờ, văn minh bây giờ ; thích hợp hơn nữa ! Đó !

Cho nên, không phải là mình đọc đó không ! Mình đọc đó, rồi phân tách cái óc khoa học rõ ràng như vậy. Cho nên, cái, cái, cái, bà ở Texas bây giờ bả là Công Giáo, bả viết bả xác nhận ở trong đó : mỗi đêm đều bà đi hết ! Cái cảnh bả thấy, với Cô Ba Cháo Gà thấy, đều một cảnh như vậy.

Bạn Đạo3 : Rồi Bác Ba muốn hỏi nữa không ; hỏi đi Bác !

Đức Thầy : À ?

Bạn Đạo3 : Còn có nửa tiếng.

Bạn Đạo1 : Kính thưa Thầy, như nãy giờ Thầy đã giảng thì tôi đã hiểu được về chơn lý, về đạo. Nhưng tôi càng muốn hiểu biết về chơn lý, về đạo, thì tôi thấy Thầy giảng những câu hỏi để dìu dắt chúng tôi, để làm lành, lánh dữ, và có một niềm tin vào nơi sự đức tin : do nơi một Đức Chúa Trời sanh ra Trời Đất. Sau khi này đã hoàn tất cả những bụi bông, như Thầy đã nói hồi nãy, chúng tôi tin vào cái chỗ đó ; mà chỉ tồn lại là cũng một góc, một Đức Chúa Trời mà thôi.

Đó là những cái Thầy giảng mà tôi tin mạnh mẽ ; tôi rất quý trọng những câu mà lời Thầy giảng ; giữ những cái lời mà Thầy giảng, tôi sẽ noi theo và làm thêm. Cũng như các cuốn sách này, thưa Thầy, tôi cũng đã có coi : cô Lệ cho, tôi đã coi hết.

Nhưng, xin lỗi Thầy, xin lỗi Thầy, Thầy nói rằng đã có sự thật, mà có người đó đi thật tình ! Nhưng trên nhân gian này, tôi nghĩ ra rằng là tôi không thấy đó là thật tình, vì mình là người phàm, mà tôi không thấy là tôi không tin ! Nói thật như vậy ; xin lỗi Thầy !

Đức Thầy : Dạ.

Bạn Đạo1 : Tôi không tin được, là vì tôi thấy không thể nào : chưa đi xuống Âm Phủ, mà nói chuyện nhiều quá ; đâu có được ! Cái lý do gì đâu mà nói đủ câu chuyện hết trơn ! Mặc dầu có, nhưng mà nó cũng phải có một lý do nào thôi, có phần nào thôi, chớ nó không có đủ mà nói hết cả 1, 2 cuốn sách như vậy !

Ở đằng Công Giáo tôi cũng vậy : tôi thấy Chúa Jésus có 12 Thánh Tông Đồ đi theo đức Chúa Jésus, giảng dạy, hay làm những gì, người ta cũng, các Thánh Tông Đồ truyền lại, cũng chỉ một phần nào thôi ! Phải không Thầy ? Nhưng mà rồi người ta có viết thêm, để mình, mình bàn thêm một phương thức để mình tu, mình học hỏi thêm để mình tu ; nó vậy thôi !

Chớ còn, thực sự mà nói, Thầy nói về cái bà Ba gì đó, bây giờ ở Texas, bà đó mỗi đêm bả mỗi đi ! Thưa Thầy, cái câu nói Thầy nói đó, thì, nghĩa là, tôi xin lỗi Thầy, tôi không thấy, nhưng mà Thầy nói như vậy thì tôi tin vào nơi Thầy. Nhưng mà cái việc hiện tại là, đi về mà nói nhiều quá, đó ; là chắc tôi không có tin được ! Đó.

Đức Thầy : Bởi vì

Bạn Đạo1 : Dạ.

Đức Thầy : Cái này, cuốn sách này không phải bắt buộc người ta phải tin.

Bạn Đạo1 : Dạ.

Đức Thầy : Nhưng mà những cái gì bà đó đã thấy, là bà đó chỉ nói lại mà thôi.

Bạn Đạo1 : Dạ.

Đức Thầy : Còn cái bà ở Texas này, bà là một tín đồ Công Giáo ; bả cho rằng “Cái này là đúng ! Ai muốn thắc mắc, hỏi tôi !”

Bạn Đạo1 : Dạ.

Đức Thầy : Cái đó là bả thấy ;

Bạn Đạo1 : Dạ.

Đức Thầy : Còn chúng ta chưa thấy ; ví dụ vậy.

Bạn Đạo1 : Dạ.

Đức Thầy : Thì phải cố gắng tu để thấy !

Bạn Đạo1 : Dạ.

Đức Thầy : Cái đó là tiến :

Bạn Đạo1 : Dạ.

Đức Thầy : Không nên tin mà không tu ;

Bạn Đạo1 : Dạ.

Đức Thầy : Nhưng mà tin những cái lời phải, lời đúng.

Bạn Đạo1 : Dạ.

Đức Thầy : Khi mà chúng ta đọc, cái nào sái quấy của chính mình, chắc là mọi người cũng phải tự ăn năn.

Bạn Đạo1 : Dạ.

Đức Thầy : Không nên làm cái điều đó ;

Bạn Đạo1 : Dạ.

Đức Thầy : Đó ! Nếu làm cái điều đó, sẽ xảy ra việc làm không ích. Cái đó cũng chỉ là khuyến tu mà thôi,

Bạn Đạo1 : Dạ.

Đức Thầy : Chớ kỳ thật mỗi người phải tự tu !

Bạn Đạo1 : Dạ !

Đức Thầy : Cũng như Bác nói “Phải tự tu, phải vun bồi đức tin, và không có tin đó là sự thật.”

Bạn Đạo1 : Dạ.

Đức Thầy : Nhưng mà chính chúng ta chưa kiểm chứng được,

Bạn Đạo1 : Dạ.

Đức Thầy : Không nên vội tin ;

Bạn Đạo1 : Dạ.

Đức Thầy : Bởi vì đó là một tài liệu giải trí cho người tu ;

Bạn Đạo1 : Dạ.

Đức Thầy : Và để sớm thức tâm trở về với chính họ.

Bạn Đạo1 : Dạ.

Đức Thầy : Thì tất cả những lời khuyên nào cũng là cao quý cả ;

Bạn Đạo1 : Dạ.

Đức Thầy : Nói nhiều hay nói ít là chuyện của hành giả ;

Bạn Đạo1 : Dạ.

Đức Thầy : Còn thu nhận, hay không, là chuyện của chính mình.

Bạn Đạo1 : Dạ.

Đức Thầy : Đó ! Cho nên, mọi người rốt cuộc phải tự tu tự tiến,

Bạn Đạo1 : Dạ.

Đức Thầy : Và tự tin khả năng sẵn có của chính mình ;

Bạn Đạo1 : Dạ.

Đức Thầy : Mới là đúng ! Còn nếu mà tin nơi chuyện của người khác á, là mình bị đi lạc đường ;

Bạn Đạo1 : Dạ.

Đức Thầy : Và không biết lối về ! (Thầy cùng bạn đạo cười)

Bạn Đạo1 : Đúng rồi đó Thầy ! Mà Thầy nghĩa thật là đúng ! Con tin tưởng vào nơi Thầy giải nghĩa là : tự chính mình,

Đức Thầy : Tự chính mình !

Bạn Đạo1 : Tu hay là làm lành, lánh dữ, tự chính mình làm ra : muốn khổ hay muốn, nghĩa là, lạc đường, lạc lối, cũng do mình ; đi một con đường, cũng do nơi mình.

Đức Thầy : Dạ !

Bạn Đạo1 : Tôi, nãy giờ công nhận lời nói Thầy dạy rất là chính đáng, mà rất là, là, là, là đúng !

Đức Thầy : Dạ !

Bạn Đạo1 : Cho nên, thưa Thầy, tôi cũng xin muốn hỏi Thầy một câu là, xin Thầy cho biết là : “Đức Mẹ trọn đời đồng trinh,” hay không đồng trinh ?

Đức Thầy : Ừ !

Bạn Đạo1 : Tôi đã có coi cuốn sách của cô Lệ có cho, mỏng mỏng đây nè ; tôi coi cái chỗ đầu cái bài số 6 ;

Đức Thầy : Ừ !

Bạn Đạo2 : Đó là dựa vào khoa học nói ; trong đó tóm tắt, để bữa nay tôi đem theo, mà không có bỏ theo ! Nhưng Thầy đã nói rằng là, rốt cuộc rồi cũng tồn trở về gốc, thì tức là tôi thấy Thầy giải, nghĩa là, cứ tin mạnh mẽ vào nơi đạo Công Giáo mình, vào nơi Đức Chúa Trời, cho nên, tôi xin không muốn hỏi câu đó nữa.

Bởi vì tôi biết rằng là, với một câu là Thầy đã giải quyết hôm trước, nói rằng là, là, “Đức Chúa Trời đâu có dại hơn mình !”

Đức Thầy : Dạ !

Bạn Đạo1 : Và đó, câu đó, thì tôi nghĩ rằng, Đức Chúa Trời đâu có dại hơn mình ; dẫu những sự kín miệng trong lòng ta, thì Người cũng soi thấy nữa ;

Đức Thầy : Dạ !

Bạn Đạo2 : Như vậy thì tức là, đâu có phải Đức Chúa Trời phải để che mặt Thế Gian ?

Đức Thầy : Dạ !

Bạn Đạo1 : Dạ, đó ; thì cái sự đó, cho nên tôi tin vào cái lời nói, những cái lời giảng của Thầy, tại vì đức tin mạnh mẽ lắm, cho nên, tôi tin rằng tu là do nơi mình;

Đức Thầy : Dạ !

Bạn Đạo1 : Làm lành, lánh dữ do nơi mình ; muốn làm lành, muốn làm cái chuyện gì không phải cũng do nơi mình ; đó là đúng, đúng !

Đức Thầy : Dạ ! Còn vấn đề “Đồng trinh” ;

Bạn Đạo1 : Dạ.

Đức Thầy : Tôi nói tiếp về vấn đề đồng trinh. “Đồng trinh” là người tu đi vô cõi huyền huyền, tương giao, vô nam, vô nữ ; đó là đồng trinh ! Lòng Đức Mẹ không bênh đàn bà và ghét đàn ông !

Bạn Đạo1 : Dạ.

Đức Thầy : Lòng Đức Mẹ, đứa nào cũng “Con” hết !

Bạn Đạo1 : Dạ.

Đức Thầy : Đó là Đồng Trinh.

Bạn Đạo1 : Dạ.

Đức Thầy : Chứng minh cho những người có tu mới thấy ; thấy không ?

Bạn Đạo1 : Dạ.

Đức Thầy : Một vị Phật phải không không gian, không thời gian : kêu bằng, “Huyền huyền tương giao,” mới chủ trị được cõi âm dương thế gian. Rồi phần hồn của chúng ta, nếu mà chúng ta tu và hướng về Đức Mẹ Đồng Trinh,

Bạn Đạo1 : Dạ.

Đức Thầy : Thì chúng ta phải lên nơi đỉnh đầu, dời cái con tim phàm tục này lên trung tim bộ đầu ! Cho nên, Bề Trên có để cái hào quang cho chúng ta thấy ;

Bạn Đạo1 : Dạ.

Đức Thầy : Thì Phật, cái hào quang ở đây ; phải trở về đây mới trở về cái giới Huyền Huyền Tương Giao, là chủ thể xác này !

Bạn Đạo1 : Dạ.

Đức Thầy : Đó ! Cho nên, những người có hành mới hiểu rõ rằng giá trị của “Đồng Trinh.”

Bạn Đạo1 : Dạ.

Đức Thầy : Còn người không hành, nói : “Ui cha, tin gì đồng trinh ! Đồng trinh, làm sao đẻ con ?”

Bạn Đạo1 : Dạ.

Đức Thầy : Cái đó, trật !

Bạn Đạo1 : Dạ.

Đức Thầy : Chơn lý bất diệt : hóa sanh vô cùng ;

Bạn Đạo1 : Dạ.

Đức Thầy : Không phải là cần cái xác mới đẻ được.

Bạn Đạo1 : Dạ.

Đức Thầy : Cho nên, cái cõi đó, siêu phàm !

Bạn Đạo1 : Dạ.

Đức Thầy : Người thực hành mới thấy ;

Bạn Đạo1 : Dạ.

Đức Thầy : Người chưa thực hành không hiểu cái giá trị của “Đồng trinh.”

Bạn Đạo1 : Dạ.

Đức Thầy : Thành ra, không có nên trách họ ; họ có quyền phê phán.

Bạn Đạo1 : Dạ.

Đức Thầy : Vì cái cõi ô trược, nó trì trệ.

Bạn Đạo1 : Dạ.

Đức Thầy : Thì bây giờ Bác mướn một người ở, mà nó chậm lụt, thì Bác cũng phải nắm cái tay nó rồi bác dạy nó xắt miếng thịt, cắt cọng rau ;

Bạn Đạo1 : Dạ.

Đức Thầy : Mà dạy nhiều lần nó mới biết !

Bạn Đạo1 : Dạ.

Đức Thầy : Thì ở Thế Gian, phải có sự đàn ông, đàn bà đụng chạm, cấu trúc với nhau,

Bạn Đạo1 : Dạ.

Đức Thầy : Mới sanh đẻ được ; không khác gì một người chậm lụt.

Bạn Đạo1 : Dạ.

Đức Thầy : Còn cái chuyện hóa sanh vô cùng của bên trên, thì cái ý nghĩ là nó có rồi ! Nó khác !

Bạn Đạo1 : Dạ.

Đức Thầy : Cho nên, đối với những người có trình độ siêu phàm thì có thể nói như hồi nãy tôi nói, mới biết được giá trị của “Đồng Trinh.”

Bạn Đạo1 : Dạ.

Đức Thầy : Còn những người chưa siêu phàm, cắt nghĩa “Đồng trinh,” nó nói, Bác đừng nên tin ! (cười) Thấy không ?

Bạn Đạo1 : Dạ, nói như Thầy, Thầy cắt nghĩa cái câu đó là, tôi tin rằng là, nghĩa là, đức tin mạnh mẽ ; thành ra tôi a, tôi không có a,

Đức Thầy : Dạ.

Bạn Đạo1 : Cần hỏi Thầy cái câu, để nhờ Thầy giải nghĩa giùm cái câu “Đồng trinh” đó nữa.

Đức Thầy : Dạ.

Bạn Đạo1 : Như Thầy giải nghĩa đây, công nhận Thầy đã giải nghĩa nhiều ! Có thể một câu hỏi thêm nữa !

Đức Thầy : Dạ.

Bạn Đạo1 : Mặc dù biết rằng tôi tin, đằng Công Giáo tôi nói rằng, giả sử Đức Mẹ sanh thánh Đức Chúa Jésus, khi thọ thai thì thiên thần xuống truyền tin ; thì Đức Bà, trước khi, trước khi đó thì Thiên Thần bảo đó, thì Đức Mẹ nói rằng : “Tôi đã giữ tinh khiết, tôi làm sao tôi thọ thai con, làm sao tôi sanh đẻ được ?” Thì Thiên Thần mới bảo rằng là, “Bà sanh con, không phải như người Thế Gian,” thì tức thời, nghĩa là, Bà, Đức Bà sẽ như lời Thiên Thần truyền cho ; thì tức thời Đức Bà đã là mang thai rồi !

Thì tôi nghĩ rằng cái sanh đẻ đó, thì Đức Mẹ cũng sanh đẻ, cũng như lời đã truyền, là lẽ tự nhiên ; đó ! Cho nên, Thầy cắt nghĩa như vậy, tôi nghĩ rằng Thầy cắt nghĩa về Công Giáo thì có lý lắm, và tôi có đức tin lắm ; đó ! Cho nên, tôi cám ơn Thầy đã cắt nghĩa.

Đức Thầy : Cho nên, nhiều người tu về đạo, họ không có chịu truy tầm !

Bạn Đạo1 : Dạ.

Đức Thầy : Nếu họ truy tầm chơn lý của Kinh Thánh, Kinh Thánh mà nói ra á, thì họ sẽ đi một đoạn đường rất mau, và họ sẽ trở về với Chúa rất gần : là hành !

Bạn Đạo1 : Dạ.

Đức Thầy : Nhưng mà họ chỉ truy tầm lý lịch, để đó, mà họ không chịu hành ;

Bạn Đạo1 : Dạ.

Đức Thầy : Thì họ phải chậm hơn, thành ra luôn luôn nó ở trong thắc mắc.

Bạn Đạo1 : Dạ. Như, như hồi nãy Thầy nói rằng là, là, là khi mà mình ngồi thiền, hay là khi mà, giờ đó là giờ hy sinh cho tất cả !

Đức Thầy : Đó !

Bạn Đạo1 : Thật là đúng ! Cái câu đó, thưa Thầy, cái câu đó thật là, mỗi con người mà tư tưởng được như vậy, là không ai mất linh hồn !

Đức Thầy : Dạ.

Bạn Đạo1 : Sự hy sinh là tư tưởng vào nơi mỗi người, tất cả Thế Gian này ! Cho nên, khi, thưa Thầy, tôi nói đây để mà chị em nghe, và nhờ Thầy giải thích giùm.

Đức Thầy : Dạ.

Bạn Đạo1 : Tôi mỗi tuần, từ nhỏ tới lớn, Thầy cũng biết rồi, Công Giáo tôi là 5 tuổi sấp lên là 5 giờ khuya phải thức dậy để xin lễ với cha, cho đến khi lớn, đến già, đến chết thì thôi chớ. Nhưng thời gian tôi qua Mỹ, tôi không được dự cái lễ…, vì phong tục của tôi đã có cái nề nếp sống, 4 giờ khuya tôi thức dậy, tôi đọc kinh cho tới 6 giờ sáng,đó ! Là đúng, tôi, khi nào tôi cũng phải có 2 tiếng đồng hồ ; 2 tiếng đồng hồ đó, thưa Thầy, để làm gì ? Để hy sinh cho tất cả, cầu nguyện cho tất cả hết : những linh hồn cô độc, tất cả những linh hồn những người sống người chết, người đang bệnh hoạn, người đang tật nguyền, đang, đang cần sự giúp đỡ của Bề Trên ; là tôi phải xin hết cho 2 tiếng đồng hồ mỗi đêm ! Nhất là mỗi người mà biết được sự hy sinh đó cho tất cả là thì không ai mất linh hồn ! Thầy giải câu đó thật là xứng đáng đó Thầy ; cám ơn Thầy rất nhiều !

Đức Thầy : Những người biết tu thì thấy Thế Gian cũng như là Thiên Đàng.

Bạn Đạo1 : Dạ. Bởi vậy tại sao tôi mỗi đêm 4 giờ, tôi phải thức dậy ; mà làm như là Chúa đã định ; có cái đồng hồ trong mình, tự nhiên đến đó là nó phải thức, tự nhiên nó phải thức.

Đức Thầy : Mình thấy mình làm việc với Chúa rồi.

Bạn Đạo1 : Dạ, đó ! Rồi, mà phải hy sinh cho tất cả mọi người ; không phải mình cầu nguyện cho mình đâu, Thầy ! Không phải xin cho tôi giàu, cho tôi được ! Mình sẽ cầu nguyện Chúa cho mình có sức mạnh, đừng có bệnh hoạn, tật nguyền, đói rách, để mà mình hy sinh cho người khác nữa : nhiều người đang cần mình hy sinh ; đó, mình phải hy sinh cho người ta.

Bạn Đạo3 : Con có thêm một câu hỏi nữa Thầy !

Đức Thầy : Dạ ?

Bạn Đạo3 : Mặc dầu Thầy nói là không phải tin, không phải bắt buộc tin, nhưng mà cái chuyện này có sự thật không, Thầy ?

Đức Thầy : Nếu tin, nó là sự thật ; còn người không tin, thì không có sự thật.

Bạn Đạo3 : Không ! Tại vì con muốn biết cái chuyện chứng nhận tại Thầy nói ra.

Đức Thầy : Nói tôi chứng nhận thì tôi không dám chứng nhận : người ta nói tôi nói láo ! Cái bà kia bả đi, bả chứng nhận, mới là có giá trị : bả không phải là, là quen với Cô Ba.

Bạn Đạo3 : Con không được gặp bà đó Thầy ! Con nghĩ Thầy,

Đức Thầy : Thì bả còn sống ở Texas đó ! Chị liên lạc, Chị nói điện thoại với bả cũng được !

Bạn Đạo3 : Mà con tin Thầy : nếu Thầy nói có, là con tin là có.

Đức Thầy : Có chớ !

Bạn Đạo3 : Vậy là, là con nói lại với Bác là, mặc dầu Bác không tin, nhưng mà con muốn nói, nhắc lại cho tất cả mọi người nghe, là cái chuyện này nó có thật ; còn tin hay không á, là ở tùy Bác,

Bạn Đạo1 : À.

Bạn Đạo3 : Bởi vì không có ai bắt buộc ai phải tin cái gì hết !

Bạn Đạo1 : À.

Đức Thầy : Dạ !

Bạn Đạo3 : Những cái chuyện này (….nghe không rõ - 41:43)

Đức Thầy : Cho nên, đừng đặt cái vấn đề tin ! Đặt cái vấn đề tin á,

Bạn Đạo1 : Dạ.

Đức Thầy : Là mình thoái bộ !

Bạn Đạo1 : Dạ.

Đức Thầy : Đặt cái vấn đề hành ! Cũng như Bác ;

Bạn Đạo1 : Dạ.

Đức Thầy : Cũng như Bác, bây giờ Bác nói Bác cầu xin vị tha ;

Bạn Đạo1 : Dạ.

Đức Thầy : Bác nói không có Địa Ngục, nhưng mà Bác cầu xin cho người đau khổ ; đó để làm gì ? Đó là chứng minh Bác đã đang làm việc cho Địa Ngục ! (bạn đạo cùng cười)

Bạn Đạo1 : Cái này cũng như là nguyên do Thầy nói đó, mình công phu nhiều chừng nào,

Đức Thầy : Thì cũng vậy à !

Bạn Đạo1 : Dạ.

Đức Thầy : Đó !

Bạn Đạo1 : Chúa ra điều luật, Chúa ra luật đạo đó ; mà Chúa đâu bắt buộc mình ! Chúa nói “À, bây giờ vậy đó ; thôi, ai hiểu, không hiểu, thì thôi !” Bởi vậy nhiều người lạc đạo, nguội lạnh, trễ nãy, rồi đâu có lo về việc đạo ; đó ! Chúa ra lề luật ; Chúa đâu có cái đạo đó, giữ cái đạo đó, để mình thờ phượng (… nghe không rõ)

Bạn Đạo3 : Thưa Thầy, có cái lúc mà con thấy Thầy ở bên Pháp hay gì đó, Thầy ! Con thấy có một bà mà ra rồi đánh võ, hay là cái gì đó, Thầy ; là, là, là, là, là tại vì sao ?

Đức Thầy : Cho nên, để cho mọi người thấy rõ rằng chúng ta không phải ở sống trong cái thế giới này :

Bạn Đạo1 : Dạ.

Đức Thầy : Ở tương lai chúng ta phải đi về cái thế giới vô hình, và tu nữa !

Bạn Đạo1 : Dạ.

Đức Thầy : Cho nên, lúc đó tôi mới chuyển cho con người hồi nào giờ nó không biết đánh võ,

Bạn Đạo1 : Dạ.

Đức Thầy : Mà chuyển cho nó xuống đánh võ, coi chơi !

Bạn Đạo3 : Lúc đó Thầy chuyển, hay là ?

Đức Thầy : Ờ, chuyển ! Tôi phải cầu xin người ta mới xuống chớ ! À ! Rồi người ta xuống, cái luồng điển tha thiết kêu gọi mọi người trở về với nguồn cội ! Đâu có phải là vụ lợi !

Bạn Đạo1 : Dạ.

Đức Thầy : Mà mọi người cảm động, tự nhiên quỳ xuống, và rơi luỵ, rơi lệ ! Thấy không ? Cho nên, phải ở trong cái giờ phút đó thì mới thấy giá trị ! Còn ở ngoài này, mình dòm, nói : “Tại sao, con mẹ đó điên ; quơ tay, múa chưn ?” Thì cái gì mình cũng nói được hết ; nhưng mình phải ở trong cái tình cảnh đó mình mới thấu đáo.

Bạn Đạo3 : Vậy, thưa Thầy, Thầy có thể làm một cái gì ở đây để cho mọi người được thấy ?

Đức Thầy : Bởi vì mọi người ở đây đâu có tu nhiều đâu ! Tu nhiều, nó qua cái giai đoạn đó, mới làm được !

Bạn Đạo1 : Dạ.

Đức Thầy : Bởi vì nó đúng cái trình độ mà tôi làm là hữu ích cho tất cả mọi người phải thức tâm liền !

Bạn Đạo1 : Dạ.

Đức Thầy : Chớ tôi làm cho người ta coi như hát xiệc, ảo thuật vậy thôi, đâu có làm cái gì ! Đâu có làm trò cười cho người ta được ; đâu có làm trò cười được !

Bạn Đạo3 : Những người u mê, chưa tin, thì phải thấy.

Đức Thầy : Không bắt buộc người ta tin ; không có bắt buộc người ta tin.

(… bạn đạo nói chung nhiều người cùng một lúc trong khi Thầy nói, nghe không rõ)

Bạn Đạo3 : Theo Su Bút đó Thầy, theo bà Su Bút á, thì trong vòng lúc trước, con có đi hồi đầu tiên ở bên Su Bút, ở Việt Nam, thì con theo không nổi ; khi mà vô trong đó ngồi thiền á, thì con thấy có người (…nghe không rõ) ; là tại sao vậy Thầy ?

Đức Thầy : Ờ ; không, cái đó Su Bút là nó phải 5, 6 giờ chiều,

Bạn Đạo1 : Dạ.

Đức Thầy : Cái vong nó mới nhập. Thành ra tôi ở Việt Nam cũng cứu được nhiều người Su Bút bị nhập ! Cái đó không phải là chơi.

Bạn Đạo3 : Dạ. Lúc trước con học Su Bút, rồi một thời gian con theo Thông Thiên Học. Thì con theo Thông Thiên Học, con ngồi thiền 20 năm rồi đó, mà sao con ngồi 20 năm cũng như mới 6 tháng, từ khi con gặp cô Lệ á, cũng như 6 tháng !

Đức Thầy : Rồi bây giờ Bác hành lại, cái này nó trọn lành hết !

Bạn Đạo3 : Dạ.

Đức Thầy : Khối óc, Ngũ tạng ; hả ? Rồi lúc đó Bác muốn dâng cho Chúa, hay là dâng cho Phật, thì cái đó tùy duyên mà hành ; vậy thôi !

Bạn Đạo2 : Dạ thưa Quý Vị, xin lỗi Thầy, còn có 5 phút là tới giờ trưa rồi, thành ra xin Quý Vị để cho Thầy dùng trưa ; và tất cả chị em mình dùng với nhau. Có cái chuyện gì hỏi, để dịp tới hỏi tiếp tục ; hay còn Quý Vị nào có cái chuyện gì quan trọng, thì có thể ở lại gặp Thầy để hỏi Thầy lúc chiều chiều, thì khoảng 3, 4 giờ Thầy thức dậy. Sắp xếp vậy có được không, Thầy ? Ba, 4 giờ chiều chị em nào có chuyện gì quan trọng cần phải học hỏi Thầy ?

Đức Thầy : Được chớ ! Điện thoại tới, rồi chị Mai chị nói : “Tôi không có tin gì hết.”

Bạn Đạo4 : Hồi nãy con nói tin, chớ không phải con không tin !

Đức Thầy : Không ; Chị nói Chị không có tin gì hết á !

Bạn Đạo4 : Con nói con chưa có tin, chớ không phải con nói con không có tin !

Đức Thầy : Đúng ! Con người, bằng đầu không tin gì hết : nó là đúng cái thực chất của con người mà ! Chị nói thật : không tin gì hết !

Bạn Đạo2 : Dạ.

[English translation by AI DeepL - EDITING IN PROGRESS as of 20260522]

[19841018Q1]

SPIRITUAL QUESTIONS IN BANGKOK

The Master: Well, you will see clearly that this has been the case for many lifetimes, not just recently: in many past lives you were also very wealthy and had many people at your command; it is only today that you have been awakened so that you may seek the path of spiritual practice, rather than the path of turmoil! Now, no matter how much business you do, it will all come crashing down! Yet you say you wish to practise the spiritual path; that is indeed the easier path, and it is exactly so! Why is that? Because in past lives, when you were rich and powerful, you tormented many people!

Now there is no more achievement; let it all come crashing down, so that you may awaken your mind: so that you may have a clear spiritual mind, a spiritual nature—I believe you must have it; at present, you have one—I believe you do! That spiritual nature—you possess it right there; do you see?

Friend Dao1: Yes.

The Master: To awaken the mind and practise; only then can one save more people in the future; to save sentient beings, one must cultivate an even greater spirit of self-sacrifice: ‘I have nothing of my own; how can I lose anything?’

Fellow Practitioner 1: Why is he always so ill?

The Master: Just think of it this way: if you think it doesn’t hurt, then it won’t; but the more you complain, the more it hurts! You’ll see the Law of Heaven, I tell you! You keep moaning: ‘Oh heavens, I’m so old, and everything I own is being stolen,’ and so on; the more you moan, the more you moan, and an hour later, you fall ill! I’m sure that’s how it is!

Friend Dao1: Yes.

The Master: But you see, “This belongs to Heaven and the Buddha, not to me; I have come here on a mission to save sentient beings; and first and foremost, I save myself: I forgive and love, and help everyone; it doesn’t matter—if I lose this, I have something else!”

Disciple 1: Yes.

The Master: Just think of it that way,

Disciple 1: Yes.

The Master: “I have nothing of my own; nothing in this world has any value; I myself am here to learn, and I am evolving spiritually!”

Disciple 1: Yes.

The Master: See? Then you will save yourself! Just a little bit!

Friend 1: Yes; Master, I don’t know why, but although my parents gave birth to me, and I grew up, I can’t seem to get close to them—even though I really want to—but in my heart, I truly never feel close to them!

The Master: That is why the task for this period is to enter the monastic life! But you haven’t yet chosen a path of spiritual practice; do you understand? Just go and enter the monastic life, and everything will be at peace;

Disciple 1: Yes.

The Master: And you will live better with your parents, living in the spiritual realm;

Disciple 1: Yes.

The Master: Heavenly Father and Earthly Mother are your true parents! As for your earthly parents, no, they are not your true parents; they are merely a means for you to come here! Your true parents are Heavenly Father and Earthly Mother. Therefore, you must practise spiritual cultivation to return directly to them, so that your words may carry weight.

Disciple 1: Yes, Master, it’s just that—why bother doing a favour for someone, or doing a good deed for them? Even if you help them, they still end up swearing at you!

The Master: That’s right; that’s exactly right! So, all that clearly proves that in your previous life you tormented quite a few people! (laughs) Well, in this life you must pay it all back! That’s how the law of balance works. Now that you’re practising the Way, don’t you find it funny? There’s nothing more to say than, “I can only laugh; there’s nothing else!”

Fellow Practitioner 1: Yes.

The Master: Because, when he came, he slandered you—you have slandered so many people, and been harsh towards so many of them!

Disciple 1: Yes, that’s right!

The Master: That is exactly how the law works!

Disciple 1: Yes, that’s right!

The Master: Do you see that point clearly?

Fellow Believer 1: I see; I see. But I’d like to rely on the Master’s wisdom to explain it to me, so that I can understand it properly, because I’ve been away for a very long time—fifty years now!

The Master: Now, this is the very last time you will meet me.

Disciple 1: Yes.

The Master: If you do exactly as I say, you will understand.

Fellow Believer 1: I can’t speak Vietnamese.

The Master: You will go to Heaven;

Disciple 1: Yes.

The Master: Do you understand? You will go to Heaven! Meeting me is different; meeting others is different: whatever I say, it is directly within that; do you understand?

Disciple 1: It’s so hard!

The Master: Suffering is to awaken the mind; and it is only after suffering that one finds the path!

Fellow Believer 1: It’s so hard!

The Master: Now, do you see? You can’t see your parents.

Disciple 1: I can’t be close to anyone.

The Master: Friends, you cannot be close to them.

Disciple 1: I want to be close; I pray to Heaven and the Buddha to be close, but I still cannot be close!

The Master: So, in the end, one can only be close to Heaven and the Buddha; do you see the Great Way?

Disciple 1: Yes. We cannot be close to anyone at all!

The Master: Is it the Great Way?

Fellow Believer 1: But he has no husband, and no children either!

The Master: Those people were chosen by the Supreme Being to enter the monastic life and do good deeds; but they do not know the path of cultivation!

Disciple 1: I’m sorry, Master; practising like that, will they attain enlightenment and succeed?

The Master: Why haven’t you succeeded? It’s just a tiny bit: Reject your vices and bad habits; reject them all, and you’ll be on your way to lightness! What’s stopping you from succeeding?

Disciple 1: Yes, Master, I haven’t stolen from anyone, so why speak of ‘bad nature’? I haven’t done anything at all!

The Master: Abandon everything.

Fellow Believer 1: I haven’t deceived anyone, I haven’t cheated anyone, especially (…in Thai), cheating on this or that matter, (…in Thai) that Thai phrase! (…in Thai) But as for me, I haven’t done anything to anyone! I’m truly poor, but I always feel sorry for others; seeing people in poverty makes me feel sorry for them.

The Master: You say you haven’t deceived anyone?

Fellow Believer 1: Yes.

The Master: But if King Yama were to come and accuse you of wrongdoing, would that be a fault? After all, it’s only by reading people’s fortunes that you earn your living, isn’t it?

Disciple 1: Yes.

The Master: Ah; but before reading their fortunes, you take their money first: how much for a reading! What sin is that? Exploiting those in distress!

Disciple 1: There’s no exploitation, Master!

The Master: No! It’s King Yama, King Yama who’s the one committing the offence,

Disciple 1: Yes.

The Master: That’s it: He accuses them of a crime, saying “There isn’t any,” and he says “You’re guilty!” But when you do it, you help people; you show them the way.

Disciple 1: Yes.

The Master: Showing them the way to progress;

Disciple 1: Yes.

The Master: But you have no ulterior motive, you have no ulterior motive; there you go! So when you show others 10 parts of kindness, and they return 20 parts to you, then King Yama cannot hold you accountable! But if you say, ‘Pay for the divination first, then I’ll speak,’ that is a sin! Do you understand?

Fellow Believer 1: Yes.

The Master: “Just carry on with what you’re doing. ‘It is the will of Heaven and the Buddha. If you care for me, then do so; as for me, I care for you and will show you the way; do not worry! I tell you, it is exactly as I say,’”

Disciple 1: Yes.

The Master: Then you will become a beautiful, pure faith within your heart, and you will be free from illness! Just a little bit!

Disciple 1: I’m sorry, Master, but sometimes my mind just wanders off like that! And sometimes there’s nothing at all; but if I don’t know what’s wrong, how much it costs, or how much money I have, I go looking for a doctor or medicine.

The Master: Where there’s money, there’s trouble.

Disciple 1: Where there’s money, there’s trouble!

The Master: Exactly!

Friend 1: If you’ve got money, there’s trouble; but if you don’t, that’s fine—no trouble at all!

Friend 2: So you’d better be diligent and come and see the Doctor during this time, so he can treat you! And let this lovely young lady ask the Doctor a few questions.

Friend 1: Yes, sir.

Disciple 3: I have a question I’d like to ask the Master: when I’m meditating, during my meditation sessions, at first I was very diligent in my practice,

The Master: Yes;

Disciple 3: Then I returned to normal; because in the past I had many worries, I meditated, and I returned to normal!

The Master: Yes!

Disciple 3: But sometimes, when I’m back to normal; when I’m not being lazy, I tell myself I’ll meditate in a moment; but then I get busy with other things, and I end up forgetting all about it!

The Master: Yes!

Disciple 3: Sometimes I forget for a week, I forget for ten days! Sometimes I forget for three days, then when I come back I talk to the sisters, and I try to get my spirits up again.

The Master: Yes!

Disciple 3: Then I meditated again. But if there weren’t any of the sisters around, would you have a way of guiding me so that I could regain my composure?

The Master: Therefore, before you embark on the path of Vô Vi, you must understand: ‘Why am I practising Vô Vi? What is the reason? I wish to restore order within myself, and I wish to become a person of the people, not for the benefit of any one individual alone!’ Therefore, the virtue of self-sacrifice must be profound, and the practice must be constant!

As for your meditation practice, it is a matter of working with Heaven, not with mere mortals! You must remember this: that time is for work; it is not a time for idling! You must remember this: you must devote your entire spirit and restore harmony and balance with the entire cosmos; then you are doing great work, not petty tasks! The meditation hour is the hour when, if you believe in God, ‘I am working for Him’; do you understand? If you believe in the Buddha, ‘I am working with the Buddha’; then that work is no longer interrupted.

But if you keep saying, “I meditate to keep healthy,” then they’ll say, “I’m healthy now, so why bother meditating any more?” In that context, they say, “I’m healthy now; why bother meditating any more?”

Friend Dao3: Yes.

The Master: It’s putting me to sleep! See? “I realise that at this moment I must work for the Supreme Being, which means working for all sentient beings. I shall be a lover of all living things; I am not a lover of any one individual!” There you go; that’s a great task! Do you understand?

Disciple 3: Yes.

The Master: You must cultivate a lofty yet serene resolve, for then your work will never be interrupted; a little today, a little tomorrow—and you will succeed! The Buddha was the same; do you see? Those who have the resolve to work in this world for the benefit of the masses will certainly succeed!

But on a personal level, that person is a failure: full of envy; do you see? You are still harbouring that spirit! Once you no longer harbour envy or resentment, your gaze will radiate a beam of compassionate light that everyone who sees it will cherish: you will be cheerful and in harmony with everyone; then you will see that you are doing great work: wherever you go, you will relieve suffering and bring joy: “When they meet me, their inner struggles and mental afflictions are resolved”; do you see? Therefore, the time spent in meditation is time spent working for the masses, working for the Supreme Being; not working for ordinary people.

Your daily work is for ordinary people; but meditation is for God!

Disciple 3: Yes. But, Master, at the very beginning, when I first started meditating, I realised that meditating was really about me seeking myself.

The Master: Ah!

Disciple 3: And you said that when one finds it,

The Master: Exactly!

Disciple 3: You’ve found yourself,

The Master: Yes!

Fellow Disciple 3: Well, we have to do it; we have to work for the people.

The Master: Exactly!

Disciple 3: But if the time comes when I can no longer meditate, and I feel I can no longer work for the people, that I am being hindered; then what should I do now...

The Master: Well,

Disciple 3: So that I can carry on?

The Master: “Let me find myself!” “Finding myself” means finding everything! Do you see? Up to now, everyone sitting here hasn’t found themselves yet! They’re just sitting there in their clothes, looking rather silly, but they don’t know who they are at all! Now, if this lady were to say, “Ah, Miss, Father, that’s Father!” (the congregation laughs) They wouldn’t know!

Believer 3: Yes;

The Master: Is that so? You don’t know, do you! Do you understand? Ah! You must admit: you don’t yet know who you are! Therefore, you must strive to work closely with God; one day God will let you know who you are! Once you are at peace, you will know, won’t you! And when you know who you are, you will save all sentient beings: you will help everyone! They’ll be so happy when they realise who they are! Do you understand? And when you know who you are, you’ll possess the treasures of Heaven: you’ll know the immortal soul, which never dies, and is not subject to anyone, but is clearly self-governing! Do you see?

So, remember that what matters is the meditation session; daily activities are not as important as the meditation session! Bear this in mind, won’t you!

Disciple 3: Yes, thank you, Master!

Disciple 2: Master, there is a question that everyone has asked me to put to you: regarding those books, ‘Journey to Hell’ and ‘The Mortal World’, Master;

The Master: Yes;

Disciple 2: Many people say that these books are not based on reality, but are stories made up to teach life lessons; is that correct, Master? What do you make of that, Master?

The Master: That is why those who have committed sins, and wish to avoid sin, find themselves feeling they have sinned too much when they read them!

Disciple 2: Yes.

The Master: “Well then, why don’t you defend yourself a bit?”

Fellow Disciple 2: Yes.

The Master: See?

Disciple 2: Yes.

The Master: But there are many people who think: ‘I need to learn patience and harmony, so that I can figure out why this man has such a mind, and why he puts it that way?’

Disciple 2: Yes.

The Master: “Let me try to place one, shall I? I’m sure I won’t be able to! And I’ve asked many people to try; can they place it? No!” Because this is what it is!

Fellow Believer 2: So,

The Master: Do you understand?

Disciple 2: So this book is the truth?

The Master: There is truth in that! Now you say, ‘This was devised to advise those on the spiritual path.’ Well, take a closer look: could you try setting aside one volume—just a third of it? Could you do that? You couldn’t!

Fellow Practitioner 2: Yes.

The Master: It’s impossible to place! Do you see?

Disciple 2: Yes.

The Master: Well, as human beings, with our mortal minds, we are limited; we cannot compose verses or poems like that: they are so transcendent, we cannot compose them; and so vivid, we cannot compose them!

Fellow Disciple 2: Yes.

The Master: Do you see? Only when you understand that do you grasp the true value of what is called ‘truth’; but by whom, and from where is this proven? By the mind! And for the spiritual practitioner, if they cultivate a pure and serene mind, then Heaven resides within the mind, and Hell also resides within the mind; do you understand?

Fellow Practitioner 2: Yes.

The Master: Hell is when we cling to dark strife! Well, I say that the 110-volt power supply you’re using only has 6 volts left—so where does that 6 volts go? It must merge into the 6-volt unit! But if it’s 110 volts and it turns into 220 or 3,000 volts, where will it go? It must go further, surely!

Heaven and Hell depend on the mind! If we cultivate our minds to return to a state of purity, then Heaven lies within our hearts! But if we harbour restlessness, then Hell lies within our hearts!

Disciple 2: Yes.

The Master: Do you understand clearly now?

Disciple 2: Yes.

The Master: Ah! That is why human beings are infinite, and they are of immense value! When one practises spiritual cultivation and comes to understand one’s own worth, one respects everyone and does not cause trouble for others; one holds everyone in high esteem, for human beings are infinite and boundless!

Look, here we are in Vietnam, yet when we speak English, we’re just as good as the Americans, aren’t we? And when we speak Thai, we’re just as good as the Thais; see? And over in China, when they speak Chinese, they’re just as good as the Chinese! Isn’t humanity infinite? We can learn anything; see?

Friend Dao2: Yes.

The Master: The human mind is infinite and the most sophisticated of all!

Disciple 2: Yes.

The Master: Yet if one does not return to oneself to utilise one’s own innate abilities, it is a waste of an entire lifetime!

Disciple 2: Yes.

The Master: This life is the final life of a mortal being.

Disciple 2: Yes.

The Master: Human beings can progress towards becoming Immortals or Buddhas; but not to consider the matter of liberation in order to return to the Immortals and Buddhas is a great waste!

Fellow Practitioner 2: Yes.

The Master: That is why, in this world, Buddhism also teaches that reincarnation is necessary: because when one turns away from the light and returns to the darkness, one must be reborn into the darkness, living out life after life in the darkness alone!

Disciple 2: Yes.

The Master: But if it nurtures the light, then it must return to the light! There is nothing else to it!

Disciple 2: Yes,

Disciple 4: Master, may I ask one more question? When I read your books—these books, *Journey Through Hell*—

Friend 3: “Miss Ba’s Chicken Porridge,”

Friend 4: Well, when Aunt Ba was telling the story, I was a bit puzzled by the point that Heaven and Hell are for everyone, the whole world—that is, including the US, the UK, France, China, and so on. So, when Aunt Ba went down to the Underworld to visit, may I ask, what language did she use down there?

The Master: So, I say that if Vietnamese people can speak American, well then, what is the point of learning American? I ask in return. It is the spiritual aspect!

Friend Dao4: Yes.

The Master: Spirituality, you see, has no fixed words, but it can be applied anywhere: if two electrical currents are connected to this machine, it speaks in Indian; if you speak in Chinese, it outputs Chinese. Therefore, when there is thunder and lightning in the sky, Americans also recognise it as ‘thunder and lightning’; Vietnamese people also say ‘thunder and lightning’; Chinese people also say ‘thunder and lightning’! It cannot be changed; that is something that cannot be altered! That is the current; the current can communicate with everyone. Therefore, a man and a woman can converse with their eyes, without words, and still come together! (the audience laughs and claps)

Ah! So what about Hell—what do they do there, and how does Hell respond; and how will Heaven respond? Your true nature is not this form: it is called ‘formless and featureless’!

Friend 4: Yes.

The Master: Just a point of spiritual insight: You are not this physical form: You have died; your face is not like this; I assure you: it is better, more beautiful! If you practise with greater purity, your face will be different! But if you practise, then abandon your practice, and wander into places of strife, you will die and become a ghost—and that is a heavier state!

Fellow Practitioner 2: Yes.

The Master: It is heavier! In this world, we demonstrate that: we must walk on two legs, lightly; think of Heaven and the Buddha, lightly. Yet animals, they too have four limbs and five viscera just like us; but they must walk naked, on all fours! They too are spiritual beings; they are being punished! Do you see? It sees humans as large: it has eyes too, and it sees you as big! We see it as small: we catch an elephant to bring home to play with; do you see? We catch a tiger to put in a cage, to play with; do you see?

Friend 2: Yes.

The Master: Ah. So, we tend to rise upwards, which is lighter, whereas those who are punished tend to fall downwards, which is heavier; their nature is more aggressive: a beast is more aggressive than a human being. But they also have the four senses—eyes, nose, ears and mouth—and the five internal organs just like us, and they breathe in and out; they know pain; they know sorrow and joy; do you see? What’s the difference! We all live together on this Earth. But as for the sins they have committed of their own volition, they must suffer the consequences!

So, there is reincarnation; in the Underworld there is also reincarnation; to be reborn as a human: when one is reborn as a human, one says: ‘I suffered so much in Hell; King Yama, please let me go up to the World of the Living; this time, let me enjoy life, won’t you? I don’t have to cook, do I? People cook for me; and they let me go out and have fun, so I’m well and happy; whereas down in Hell I was tortured so much!” Well, that’s the wish of that spirit; so, in other words, he stamps it, stamps it with a black seal to turn it into a pig! People cook for it, take it out to play, it does nothing at all; now it’s people who cook, people who raise it for food.

So, whatever happens to this bird or that bird is exactly what they deserve: those famous singers who end up in Hell and are punished—it’s because they deceived people and swindled their money; they’re being punished! Punished, then sent to Hell to be tormented; after being tormented, the day comes when she is reincarnated, and she is asked, ‘Do you wish to be reborn as a human, and what do you wish to do?’ She says: “No, I want—I mean—to wear splendid clothes; my singing voice shall be even more delicate, so that I may seduce the young men who have harmed me, ruined my life, and caused me to suffer so in Hell today!” So be it! The verdict was passed immediately: she was allowed to be reborn as a bird of every colour, singing all day long on a tree branch! Because that is what she wanted; she got her wish.

Therefore, if we harbour hatred and wish to hate others, one day we will fall, rather than rise! But if we wish to become immortals or Buddhas, we must cultivate a spirit of lightness, salvation and compassion; then one day we shall dwell in Heaven! Human intention is what matters.

Ah, so, you’re worrying about nothing at all, and when you say, ‘Oh, I’ve got this and that to sort out tomorrow,’ it’s your own expectations that are holding you back! It’s giving you a headache, but there’s really nothing to it! You’re stuck in that rut; you can’t break free; it just makes you miserable, and your nerves are getting weaker by the day!

Sister: “Never mind it; leave tomorrow’s worries for tomorrow.” It’ll all work out in the end! Try doing it for a few days; if you can manage it then, you’ll be able to manage it every day. Don’t you see? I’m not telling you to give up: come tomorrow, if it’s something worth worrying about and you refuse to face it, it’ll force you to worry anyway! Don’t you see?

She came down here in a very orderly fashion: eating, sleeping, and going to the toilet. To put it plainly: these three tasks—can she refuse them, or must she do them? But you realise that you eat to save the suffering souls: it passes through you, and as you purify yourself to become lighter, you save them as they journey with you; so that matter becomes more open, and you find yourself growing stronger and healthier day by day, with nothing to worry about; you become wiser, and you worry less! Do you see?

Now, at the moment, you’re not living alone, are you? You’re living with countless spirits in here: from childhood to adulthood, you’ve eaten so many chickens, ducks, this and that, which have come together to form this physical body: countless spirits are living alongside you; and when you cry out “Help!”, they all rush to help, rushing, rushing to help! And you don’t even realise it! See?

Disciple 2: Yes.

The Master: If you’re happy, they’ll all be happy! It’s all down to you!

Disciple 5: I have a question I’d like to ask the Master.

The Master: Go ahead!

Disciple 5: With all due respect, Master, this isn’t really a question; it’s more like a comment on the question Sister Tuyết asked just now. Is it all right to say that?

The Master: Go ahead; speak freely—this is a free forum!

Brother Dao5: Yes! Sir, earlier I heard Sister Tuyet ask the Master about the book ‘Journey to Hell’—she asked whether it exists or not.

The Master: Yes!

Believer 5: Dear Teacher, I am a Catholic; and according to the Catholic faith, it teaches that there is a real Hell, a real Underworld, and Heaven, that is, in the Sky. So, from childhood right through to adulthood, I have been taught this, and I have believed it; so, in my opinion, you have read widely, so you must know that in 1917, in Portugal, the Virgin Mary, a Catholic, appeared to three children; one of them is still alive today, now in her seventies or eighties, and is living in a cloistered convent in Portugal.

Well, she wrote a book about it, sort of recounting the events, Father. She was the one, out of the three children, who was allowed to speak with the Blessed Mother, and the Blessed Mother told her that she was to live longer than the other two; the other two died young.

Well, she recounted that, on the second or third occasion or something like that, the Blessed Virgin Mary appeared; and after she appeared, she showed those three children what lay beneath the earth—it was like a sea of Hell, like a sea of fire—and those three children saw, at , demons and human-like figures writhing about, in agony, crying out in pain and despair; that is it! After the Blessed Mother had shown this to the three children, they were very frightened; in their fear, they looked up to the Blessed Mother and, as if seeking help, the Blessed Mother said: “There, you have seen the sinners being punished in the fire, in Hell; so you,” as it were, “must urge people to do good, to return to God”; and to live properly; that is the gist of it.

What I mean to say is that she wrote that Our Lady had clearly shown those three children that there is a Hell beneath the earth and that sinners are being punished there. Consequently, one of those three children was so preoccupied with this thought that she became deeply saddened and devoted herself entirely to praying for the sinners! The Blessed Mother demanded that this be done, that is to say, that we should encourage one another to sacrifice ourselves to ask God to grant the grace of repentance to the sinners. Otherwise, they will have to go to Hell. There you have it!

Fellow Believer 4: So, in short, you want to answer the question I asked earlier—whether Hell really exists, don’t you?

The Master: Hell does exist!

Disciple 5: Yes. Well, I’ve read that woman’s memoir, you see, and it’s made me feel more convinced; that’s all; yes!

The Master: So, this book, “Cô Ba Cháo Gà”,

Disciple 5: Yes.

The Master: At the moment, there is a woman in Texas who goes down to Hell every night!

Disciple 5: Pardon?

The Master: She is Catholic;

Disciple 5: Oh? Yes.

The Master: She confirmed it in that book.

Disciple 5: Yes, yes.

The Master: Well, that lady still lives in Texas; and she’s a big businesswoman.

Fellow Believer 5: Yes.

Disciple 1: This Mrs Ba Chao Ga, I suppose she’s still alive?

The Master: In Vietnam; she is still living in Vietnam. But it is not as profound as the book *Journey Through Hell*. In *Journey Through Hell*, the protagonist is tasked with exploring Hell and recounting the experience to the living world so that they may understand that it truly exists;

Fellow Believer 5: Yes.

Fellow Practitioner 1: And *Journey to Heaven* and *Journey to the Human Realm*: this very world we are living in, which we fail to comprehend; there it is! The cycle of reincarnation and birth and death—everyone’s karmic ties are clearly and distinctly delineated . Therefore, once you have read those three books, you will understand life and the Way! Those three books teach the cultivation of the mind and the nurturing of one’s nature; for it is only through the truth that such books can be written.

Disciple 5: Yes.

The Master: It has its own schedule, its own rhythm, to be discovered; therefore, read calmly the ‘Journey Through Hell’ that we have translated into Vietnamese.

Disciple 5: Yes.

The Master: And “Journey to Heaven,” and “Journey to the Human World,” then you will clearly see what the future of super-science on Earth will be like,

Disciple 5: Yes.

The Master: There is a very clear scientific basis for this! We are living in the present age, not the past, not 1917; we are in the modern age; it is even more appropriate now! There you have it!

So, it’s not that I haven’t read it! I have read it, and analysed it with such clear scientific rigour. So, that, that, that—the lady in Texas is now a Catholic; she wrote and confirmed in there: she goes out every night! The scene she sees, and the one that Auntie Ba Cháo Gà sees, are exactly the same.

Friend Dao3: Well, does Uncle Ba want to ask anything else? Go on, Uncle!

The Master: Oh?

Fellow Disciple 3: There’s still half an hour left.

Disciple 1: Dear Master, as you have been teaching us, I have come to understand the truth and the Way. But the more I wish to understand the truth and the Way, the more I see that you pose questions to guide us, to do good and avoid evil, and to have faith in that which is true: namely, in the one God who created Heaven and Earth. Once all these matters have been resolved, as you mentioned earlier, we believe in that place; and what remains is but a single corner, a single God alone.

Those are the teachings of the Master in which I have firm faith; I hold the words of the Master’s teachings in the highest regard; by keeping these words in mind, I shall follow them and put them into practice. As for these books, Master, I have also read them: Ms Lệ gave them to me, and I have read them all.

But, I’m sorry, Master, I’m sorry, Master, you said that the truth exists, and that there really is such a person! But in this world, I’ve come to realise that I don’t see it as genuine, because I am but a mortal, and if I don’t see it, I don’t believe it! That is the truth; I’m sorry, Master!

The Master: Yes.

Friend 1: I can’t believe it, because it just doesn’t make sense to me: how can you talk so much without having been to the Underworld? That’s not right! What possible reason could there be to tell the whole story? Even if there were, there must be some reason, some part of it at least—but there isn’t enough to fill a whole book or two like that!

It’s the same in the Catholic Church: I see that Jesus had 12 Apostles who followed him, taught, and did various things, but what people have passed down from the Apostles is only a fraction of the whole! Isn’t that right, Father ? But then people have written more, so that we might discuss further ways to practise our faith and learn more in order to deepen our spiritual life; that’s all there is to it!

But actually, to be honest, you mentioned that Mrs Ba, who’s in Texas now—she goes out every night! Sir, as for what you said, well, I’m sorry, but I don’t quite see it; yet since you say so, I trust you. But the thing is, talking about it so much now; well, I just can’t bring myself to believe it! That’s it.

The Master: Because

Disciple 1: Yes.

The Master: This book does not force people to believe.

Disciple 1: Yes.

The Master: But what that lady saw, she was merely recounting.

Disciple 1: Yes.

The Master: As for this woman in Texas, she is a Catholic; she claims, “This is the truth! Anyone who has any doubts, ask me!”

Disciple 1: Yes.

The Master: That is what she saw;

Disciple 1: Yes.

The Master: But we haven’t seen it yet; for example.

Disciple 1: Yes.

The Master: Then we must strive to practise so that we may see!

Disciple 1: Yes.

The Master: That is progress:

Disciple 1: Yes.

The Master: You should not believe without practising;

Disciple 1: Yes.

The Master: But believe in the right and true words.

Disciple 1: Yes.

The Master: When we read about our own shortcomings, I’m sure everyone must feel remorse.

Disciple 1: Yes.

The Master: We should not do that;

Disciple 1: Yes.

The Master: There you go! If you do that, it will lead to fruitless actions. That is merely a matter of spiritual cultivation,

Disciple 1: Yes.

The Master: But in truth, everyone must cultivate themselves!

Disciple 1: Yes!

The Master: Just as you said, ‘One must cultivate oneself, nurture one’s faith, and without that faith, there is no truth.’

Disciple 1: Yes.

The Master: But we ourselves have not yet verified it,

Disciple 1: Yes.

The Master: We should not be too quick to believe;

Disciple 1: Yes.

The Master: Because it is a recreational text for spiritual practitioners;

Disciple 1: Yes.

The Master: And to help them awaken their minds and return to their true selves.

Disciple 1: Yes.

The Master: Then all advice is noble;

Disciple 1: Yes.

The Master: Whether one speaks much or little is a matter for the practitioner;

Disciple 1: Yes.

The Master: Whether you accept it or not is up to you.

Disciple 1: Yes.

The Master: There you go! Therefore, in the end, everyone must cultivate and progress on their own,

Disciple 1: Yes.

The Master: And have confidence in one’s own innate abilities;

Disciple 1: Yes.

The Master: That is the right way! But if one places faith in the affairs of others, one goes astray;

Disciple 1: Yes.

The Master: And I don’t know the way back! (The Master and his disciple laugh)

Fellow Disciple 1: That’s right, Master! And what you mean is truly correct! I trust in your interpretation: from within oneself,

The Master: By one’s own self!

Fellow Disciple 1: Whether practising the Way or doing good and avoiding evil, it is one’s own self that brings it about: whether one chooses suffering or, that is to say, straying from the path, it is also one’s own doing; the path one takes is also determined by oneself.

The Master: Yes!

Fellow Disciple 1: I must say, what the Master has been teaching is absolutely sound, and so, so, so, so true!

The Master: Yes!

Disciple 1: Therefore, Master, I would also like to ask you a question: please tell me, is the ‘Blessed Virgin Mary ever-virgin’, or not?

The Master: Yes!

Fellow Believer 1: I’ve had a look at the book Ms Lệ gave me—it’s quite a slim volume, here it is; I’ve read the beginning of Article 6;

The Master: Right!

Brother Dao 2: That is based on what science says; I’ve brought a summary of it with me today, and I haven’t left it behind! But the Master has said that, in the end, everything returns to its roots. That is how I understand the Master’s explanation: we must have strong faith in our Catholic faith and in God. Therefore, I would prefer not to ask that question any more.

Because I know that, with a single sentence the Master explained the other day, saying, ‘God isn’t any more foolish than we are!’

The Master: Yes!

Fellow Believer 1: And that, that statement, I think, God is not more foolish than us; even the secrets hidden in our hearts, He sees them too;

The Master: Yes!

Fellow Believer 2: So does that mean God has to hide His face from the world?

The Master: Yes!

Disciple 1: Yes, that’s it; that is why I believe in your words, your teachings, because my faith is very strong, so I believe that spiritual cultivation comes from within oneself;

The Master: Yes!

Disciple 1: Doing good and avoiding evil depends on oneself; whether one wishes to do good or to do something wrong also depends on oneself; that is quite right, quite right!

The Master: Yes! And the issue of ‘virginity’;

Disciple 1: Yes.

The Master: I shall continue on the subject of virginity. ‘Virginity’ refers to a practitioner who enters the realm of the mysterious, where there is no distinction between male and female; that is virginity! The Virgin Mary’s heart does not favour women nor does it hate men!

Disciple 1: Yes.

The Master: In the Heart of the Blessed Mother, everyone is simply ‘Child’!

Disciple 1: Yes.

The Master: That is Virginity.

Disciple 1: Yes.

The Master: Only those who practise can see it; can you see it?

Disciple 1: Yes.

The Master: A Buddha must transcend space and time: known as ‘the mystical interplay’, only then can one govern the realm of yin and yang in this world. Then, as for our souls, if we practise and turn towards the Virgin Mary,

Disciple 1: Yes.

The Master: Well, we must ascend to the crown of the head, and move this mundane heart up to the centre of the brain! That is why the Higher Powers have allowed us to see the aura;

Disciple 1: Yes.

The Master: Then the Buddha, the aura is here; it must return here to return to the realm of the Mystical Interconnection, which is the master of this physical body!

Disciple 1: Yes.

The Master: There you are! That is why only those who practise it truly understand the value of ‘The Virgin’.

Disciple 1: Yes.

The Master: As for those who do not practise, they say: “Goodness me, how can one believe in the Virgin? The Virgin—how can she give birth to a child?”

Disciple 1: Yes.

The Master: That is wrong!

Disciple 1: Yes.

The Master: The eternal truth: infinite rebirth;

Disciple 1: Yes.

The Master: It is not necessary to have a physical body to be reborn.

Disciple 1: Yes.

The Master: Therefore, that realm is supernatural!

Disciple 1: Yes.

The Master: Only those who practise will see;

Disciple 1: Yes.

The Master: Those who have not practised do not understand the value of ‘Purity.’

Disciple 1: Yes.

The Master: Therefore, we should not blame them; they have the right to criticise.

Disciple 1: Yes.

The Master: Because this defiled realm is stagnant.

Disciple 1: Yes.

The Master: Well, suppose you hire someone to live with you, but they’re slow; you’d have to take their hand and teach them how to cut a piece of meat or chop a stalk of vegetable;

Disciple 1: Yes.

The Master: And you have to teach them many times before they learn!

Disciple 1: Yes.

The Master: Well, in this world, men and women must interact and form relationships with one another,

Disciple 1: Yes.

The Master: Only then can children be born; it is no different from a person who is slow to understand.

Disciple 1: Yes.

The Master: As for the infinite process of spiritual rebirth from above, the concept of it already exists! It is different!

Disciple 1: Yes.

The Master: Therefore, as I said earlier, only those of extraordinary calibre can truly appreciate the value of ‘The Virgin’.

Disciple 1: Yes.

The Master: As for those who are not yet extraordinary, when explaining ‘The Virgin’, it says, ‘Don’t believe it!’ (laughs) See?

Disciple 1: Yes, as you say, Master, you explained that sentence to mean, ‘I believe that…’, which implies strong faith; so I, well, I don’t have…

The Master: Yes.

Disciple 1: I need to ask the Master about that phrase, so that the Master might explain the meaning of the phrase ‘Virgin’ as well.

The Master: Yes.

Disciple 1: As you’ve explained, Master, you really have explained a great deal! May I ask one more question?

The Master: Yes.

Believer 1: Although I know that I believe, as a Catholic I say that, assuming the Blessed Virgin Mary gave birth to the Lord Jesus, when she conceived, an angel came down to announce the news; so the Blessed Virgin, before that, before the angel told her, said: “I have remained pure; how can I conceive a child, how can I give birth?” Then the angel replied, “You will give birth, not as people of this world do,” and immediately, that is to say, the Virgin Mary did as the angel had instructed; and immediately she was with child!

Well, I think that as for that birth, the Blessed Mother also gave birth, just as it was foretold; that is the natural order of things! So, when the Master explains it that way, I think his explanation of Catholicism makes perfect sense, and I have great faith; that is it! So, I thank the Master for his explanation.

The Master: That is why many people who practise the faith do not bother to seek the truth!

Disciple 1: Yes.

The Master: If they seek the truth of the Bible—the Bible as it is spoken—they will make rapid progress, and they will return to the Lord very soon: that is the way!

Disciple 1: Yes.

The Master: But they only seek the history, leaving it at that, and they refuse to put it into practice;

Disciple 1: Yes.

The Master: Well, they have to take it slower, so they’re always left wondering.

Disciple 1: Yes. Like, as the Master said earlier, that, that, that when we sit in meditation, or when, that is the time of sacrifice for all!

The Master: Exactly!

Disciple 1: That is absolutely true! That statement, Master, that statement really is such that if every person were to think in that way, no one would lose their soul!

The Master: Yes.

Disciple 1: The spirit of sacrifice is a mindset within every person, throughout the whole world! So, Master, I’m saying this for the sisters to hear, and I’d like you to explain it for us.

The Master: Yes.

Friend 1: Every week, from childhood right through to adulthood—as you know, Father—as a Catholic, from the age of five I’ve had to get up at five in the morning to attend Mass with the priest, and I’ve kept it up right until I grew old and died. But when I came to America, I couldn’t attend Mass… because my customs have a set way of life: I wake up at 4 o’clock in the morning and recite my prayers until 6 o’clock in the morning—that’s it! It’s true, I always have to have two hours; those two hours, Father, what are they for? To make a sacrifice for everyone, to pray for everyone: the lonely souls, all the souls of the living and the dead, those who are ill, those with disabilities, those who are in need of the Lord’s help; I must pray for all of them for two hours every night! Especially, if everyone were to understand that sacrifice made for all, then no one would lose their soul! You have explained that passage so well, Father; thank you very much!

The Master: Those who know how to practise spiritual cultivation see the world as if it were Heaven.

Disciple 1: Yes. That is why every night at 4 o’clock, I have to wake up; it is as if the Lord has ordained it; there is a clock within me, and naturally, when that time comes, it must wake, it must wake naturally.

The Master: You see, you are already working with God.

Fellow Believer 1: Yes, that’s it! Right, but we must make sacrifices for everyone; we’re not praying just for ourselves, Master! We’re not asking to be rich or to have things for ourselves! I’ll pray to the Lord to give me strength, to keep me free from illness, disability, and poverty, so that I can make sacrifices for others: many people need me to make sacrifices; that’s why I must make sacrifices for them.

Disciple 3: I have one more question, Master!

The Master: Yes?

Disciple 3: Although you say it is not a matter of belief, and that belief is not compulsory, is there any truth to this, Master?

The Master: If you believe, it is true; if you do not believe, then there is no truth.

Disciple 3: No! Because I want to know the truth of what you’ve said.

The Master: If you ask me to confirm it, I wouldn’t dare: people would say I’m lying! That lady over there—if she were to go and confirm it, that would be what counts: she isn’t just an acquaintance of Cô Ba.

Fellow Believer 3: I haven’t met that lady, Master! I think, Master,

The Master: Well, she’s still living in Texas! You can get in touch; you can even call her on the phone!

Disciple 3: But I believe in You, Master: if You say it is so, then I believe it is so.

The Master: Of course!

Disciple 3: So, I’ll tell Uncle that, even though he doesn’t believe it, I want to say—to remind everyone—that this is true; whether he believes it or not is up to him,

Disciple 1: Ah.

Disciple 3: Because no one can force anyone to believe anything!

Fellow Believer 1: Ah.

The Master: Yes!

Fellow Believer 3: These matters (…unclear – 41:43)

The Master: So, don’t focus on the issue of faith! Focus on the issue of faith,

Disciple 1: Yes.

The Master: That is taking a step backwards!

Disciple 1: Yes.

The Master: Focus on the issue of action! Just like Uncle;

Disciple 1: Yes.

The Master: Just like Uncle, now Uncle says he prays for selflessness;

Disciple 1: Yes.

The Master: You say there is no Hell, yet you pray for those who are suffering; what is the point of that? It just proves that you are working for Hell! (the disciples laugh together)

Fellow Disciple 1: This is just as the Master said: the more effort we put in,

The Master: So it’s the same, then!

Fellow Disciple 1: Yes.

The Master: There you go!

Believer 1: God laid down the commandments; God laid down the laws of the faith; but God doesn’t force them on us! God says, ‘Well, that’s how it is now; never mind, whether you understand or not, it doesn’t matter!’ That’s why so many people have strayed from the faith, grown cold, become lax, and no longer care about religious matters; there you have it! God laid down the commandments; The Lord doesn’t have that faith, or keep that faith, so that we may worship Him (… can’t hear clearly)

Disciple 3: Master, there was a time when I saw you in France or somewhere like that, Master! I saw a woman come out and start fighting, or something like that, Master; I mean, I mean, I mean, I mean, I mean, why was that?

The Master: So that everyone can clearly see that we do not live in this world:

Disciple 1: Yes.

The Master: In the future, we must return to the invisible world and continue our spiritual practice!

Disciple 1: Yes.

The Master: Therefore, at that time, I will teach people who have never known how to fight,

Disciple 1: Yes.

The Master: And teach them martial arts, just for fun!

Disciple 3: Will the Master transfer them then, or...?

The Master: Oh, go on then! I had to ask them to come down! Ah! Then they came down, and that current of divine energy earnestly called upon everyone to return to their roots! It’s not about personal gain!

Fellow Believer 1: Yes.

The Master: And everyone was so moved that they naturally knelt down and wept, shedding tears! See? That’s why you have to be in that very moment to truly appreciate its value! But from the outside, we look on and say: ‘Why is that woman acting mad; waving her arms and stamping her feet?’ We can say anything we like; but we must be in that very situation to truly understand.

Disciple 3: So, Master, could you do something here for everyone to see?

The Master: Because the people here haven’t practised much! You have to practise a great deal, go through that stage, before you can do it!

Disciple 1: Yes.

The Master: Because what I do is precisely at the level that is useful for everyone to take immediate heed!

Disciple 1: Yes.

The Master: But I just make people think I’m performing a circus act or a magic trick—that’s all; I’m not actually doing anything! I’m not putting on a show for people’s amusement; I’m not putting on a show!

Fellow Believer 3: Those who are deluded and do not yet believe must see.

The Master: I do not force people to believe; I do not force people to believe.

(… the disciples were all speaking at once whilst the Master was speaking, so it was hard to make out what was being said)

Disciple 3: According to Su Bút, Master—according to Mrs Su Bút—back when I first went to Su Bút in Vietnam, I couldn’t keep up; when I sat in meditation there, I saw someone (…couldn’t hear clearly); why is that, Master?

The Master: Oh; no, that Su Bút thing has to be at 5 or 6 in the evening,

Fellow Believer 1: Yes.

The Master: The spirit has only just possessed them. That’s why, even in Vietnam, I’ve been able to save many Su Bút people who’ve been possessed! That’s no joke.

Fellow Practitioner 3: Yes. I used to practise Su Bút, and then for a while I followed Theosophy. So, whilst following Theosophy, I’ve been meditating for 20 years now, but it feels as though those 20 years have been just six months—ever since I met Ms Lệ, it’s been just six months!

The Master: Well, now that you’re practising again, this is all complete and perfect!

Disciple 3: Yes.

The Master: The mind, the five vital organs; is that it? Well, when the time comes, whether you wish to offer them to God or to the Buddha, that is something to be decided according to the circumstances; that is all!

Brother Dao 2: Good afternoon, everyone. I’m sorry, Master, but it’s only five minutes until lunchtime, so please allow the Master to have his lunch; and let’s all have lunch together. If there are any questions, please save them for next time; or if any of you have something important to discuss, you may stay and meet the Teacher to ask him this afternoon, as he will be awake around 3 or 4 o’clock. Would that arrangement be acceptable, Teacher? At 3 or 4 o’clock this afternoon, is there anyone who has something important they need to ask the Teacher?

The Master: All right then! When the phone rang, Sister Mai said: ‘I don’t have any news.’

Fellow Believer 4: I was just sharing the news earlier; it’s not that I don’t believe it!

The Master: No; you said you haven’t heard anything at all!

Disciple 4: I said I haven’t received any news yet, not that I don’t believe it!

The Master: That’s right! Human beings, by nature, don’t believe in anything: that is the very essence of human nature! You’re telling the truth: they don’t believe in anything!

Fellow Believer 2: Yes.

[ID# 19841018Q1]


----
vovilibrary.net >>refresh...