[ID# 19810815Q1]
THUYẾT PHÁP VÀ VẤN ÐẠO - FOUNTAIN VALLEY
Ðức Thầy: Tôi lại được cơ hội tề tụ nơi đây, diện đàm cùng các bạn. Cơ duyên tốt lành cho tôi được đến trong cái chỗ tụ họp không ngờ mà chúng ta đã được diện đàm nhiều tuần, và trong đó các bạn đã thức tâm và nghiên cứu về cái Phương Pháp Công Phu, và nhận đó là một cứu cánh để đem lại sức khỏe tạm thời cho chính mình, và, do sự cố gắng, để tiến tới tâm linh sáng suốt. Tôi thấy đó là một niềm vui cho mọi người, và tự họ tìm thấy khả năng chính họ.
Thì mỗi mỗi chúng ta, vì ngoại cảnh, mà quên khả năng của chính mình. Kỳ thật, chúng ta trở về với căn bản chính mình thì thấy khả năng chúng ta rất dồi dào. Bao nhiêu sự đau khổ dồn dập nhưng mà chúng ta vẫn phấn đấu, cho nên mới có ngày hôm nay có cơ hội để tụ họp anh em chung trong một cái tinh thần xây dựng và khai triển tâm linh, và ý thức rõ: chúng ta sống trong cái thể xác tạm bợ này, chỉ có hồn mới là chủ chánh của cái thể xác.
Cho nên, chúng ta đã nghiên cứu và vun bồi để mở cơ từng sáng suốt càng sáng suốt thêm, và để dự kiến đi tới cái chỗ vô cùng bất tận của nội tâm chúng ta đã từng ao ước, để tìm kiếm lại sự công bằng sẵn có cho chính mình. Mỗi mỗi, các bạn đã tu và đang tu, và những người tới đây nghiên cứu để tu, cũng có thể ý thức rõ chính mình là chủ của thể xác. Khi chúng ta thấy rõ rồi, chúng ta không còn sự động loạn, và không còn cái sự nghi ngờ gì hơn là nghi ngờ chính mình, nghi ngờ sự trì trệ lười biếng bỏ phế mình từ nhiều năm, không biết giáo dục nội tâm nội tạng mà để cho nó thăng hoa hòa hợp với cả Càn Khôn Vũ Trụ; cho nên chúng ta còn sống trong cố chấp. Khi mà chúng ta vượt khỏi sự mê chấp đó thì chúng ta thấy rằng có phận sự, và chúng ta gánh vác rất nhiều hơn nữa để sửa mình, nhiên hậu mới ảnh hưởng người khác được.
Cho nên, sự dầy công của các bạn ở ngày hôm nay thì nó sẽ đem lại hữu ích cho tương lai rất nhiều. Người trẻ tuổi cũng như một vị bô lão đều sống trong cái tâm hức sáng suốt sẵn có của chính mình chớ không còn sự dị biệt lẫn nhau nữa, bởi vì mỗi người đều có một linh quang sáng suốt trong nội tâm nội tạng, đã chỉ huy và dẫn tiến cơ thể chúng ta vượt qua bao nhiêu khó khăn: từ lúc chúng ta không biết chữ, mà ngày nay chúng ta đã biết chữ là một chuyện khó khăn đã học hỏi, mà chúng ta vẫn vựơt qua. Mà hoàn cảnh khó khăn, rồi chúng ta cũng có cơ hội hội tụ. Ðó là biết bao nhiêu cảnh đau thương tang tóc mà chúng ta đã chứng kiến, rồi chúng ta cũng vượt qua. Thì chúng ta là một khả năng vô cùng. Cho nên, chúng ta phải ý thức rõ: nguyên lai của chúng ta là một vị tiên đồng và một vị tiên nữ, chớ không phải là gồ ghề như cái thể xác mà chúng ta đang chứng minh rờ mó được đây; "Hữu hình, hữu hoại," một ngày kia nó sẽ tiêu tan; nhưng mà cái thức chúng ta là trẻ trung mãi mãi, không bị lệ thuộc bởi một ai. Cho nên, sự học hỏi và sự trìu mến của nội tâm thích hợp với từng số điển quang của mỗi người mà hòa hợp để học hỏi. Học rồi thì các bạn phải tiến lên. (T#1-3:38)
Cho nên, học cái Pháp Vô Vi này nó đưa các bạn tới vô cùng. Các bạn không còn lệ thuộc bởi một ai nữa; các bạn tự chủ và các bạn tự tiến. Thì chúng ta thấy rõ sự trưởng thành của phần hồn và sự trưởng thành của sự sáng suốt sẵn có, qua những cơn điêu luyện của thế sự, của nhân gian, của sự kích động và phản động của nội tâm chúng ta đã vầy xéo chúng ta; rồi chúng ta mới thấy rõ ràng cái sự sáng suốt mới là cứu cánh duy nhứt trong cái cơ tiến hóa của tâm hồn. Cho nên, chúng ta tu, chúng ta không còn nên chấp ở thể xác, nhưng mà chúng ta phải vun bồi sự sáng suốt để thăng hoa hòa hợp với cả Càn Khôn Vũ Trụ; thì lúc đó chúng ta mới thấy rằng sự yêu thương của Ðấng Tạo Hóa, của Ðấng Cha Lành, của Chúa Tể Càn Khôn, đã hỗ trợ cho chúng ta từ ly từ tý, chớ không phải bỏ rơi chúng ta; mà chúng ta, vì sự ngu muội mà chúng ta bỏ quên Ngài mà thôi. Hơi thở của các bạn, hơi thở của chúng ta đây, đâu có người nào mà xa lìa hơi thở được? Nếu không có hơi thở thì các bạn không có sống được. Nhưng mà nhịp thở đó phối hợp với Càn Khôn Vũ Trụ; nó sống trong nhịp nhàng tâm linh của các bạn, và dẫn tiến tâm linh tùy thức của các bạn.
Cho nên, mỗi mỗi chúng ta, mắt, mũi, tai, miệng, thì nhìn ra mỗi người khác nhau, không có giống nhau. Khác; nhưng mà tâm thức cũng đều khác, trình độ cũng đều khác. Cho nên, tôi thường thường nhắc các bạn rằng, "Trình độ không mua, không bán." Mà chúng ta biết trình độ là quan trọng thì chúng ta nên vun bồi sự sáng suốt đó để trở về với quê xưa chốn cũ: chúng ta nguyên lai từ cõi thanh nhẹ, chớ không phải nguyên lai từ cõi ô trược; mà chúng ta từ thanh nhẹ xuống đây qua cái bài học ô trược nặng nề, để học nhẫn và thực hiện từ bi. (T#1-5:27)
Cho nên, Ðức Phật đã xác nhận rõ ràng, "Phật tức tâm:" mọi người đều có tâm Phật. Mà Phật trong tâm mọi người, Chúa trong tâm mọi người. Chúng ta đã có khối óc để xác nhận tất cả những cái hành động cao siêu tốt đẹp nhứt mà thế gian đã lưu trữ trong nội tâm nội thức của mọi người. Thì do luồng điển của bộ đầu nó khai minh mới xác nhận được. Thì các bạn đang đương hành trong cái khối óc sáng suốt. Ðó là cái vòng Thanh Ðiển. Mà nếu dùng cái Phương Pháp mà để vun bồi cái thanh điển đó, thì các bạn sẽ thấy càng sáng suốt hơn, càng rõ rệt hơn, và thấy rõ cái Chánh Tướng của chúng ta: chúng ta không có gồ ghề nữa; chúng ta rất thanh nhẹ; cho nên mọi người đều yêu cái cảnh thanh nhẹ và thích hợp trong cái chỗ thơm tho nhẹ nhàng. Vì nguyên lai nơi đó, cho nên chúng ta muốn trở về đó. Cho nên, cảnh đời, miệng hát, này kia, kia nọ mà biểu diễn được cái cảnh bồng lai tiên cảnh, cảnh tươi đẹp, đó là tâm khảm mọi người đều thấy thanh nhẹ; vì nguyên khí của chúng ta là nơi thanh nhẹ. Ðừng có nhầm lẫn và hằn học, tự giam hãm lấy sự sáng suốt của chính mình.
Cho nên, chúng ta tu, phải cần nhứt là lập hạnh để phá mê phá chấp: không nên mê, và không nên chấp; vì cái thể xác tham dục này nó có thể lôi cuốn chúng ta và tạo ra cái Sống Song Mê làm cho chúng ta buồn tủi đủ thứ hết, cho nên chậm tiến và nghi kỵ, không chịu tiến gần vào đạt dũng theo ý muốn được. Cho nên, chúng ta phải dũng tiến để xây dựng; bước qua bao nhiêu khổ cực, bước qua bao nhiêu đau đớn, mà ngày nay chúng ta được thành tựu là do cài dũng chí của chúng ta phấn đấu mới đi tới được.
Rốt cuộc, "Ông tu, ông đắc; bà tu, bà đắc." Phải quy nguyên về căn bản của chính mình chớ không có thể nương tựa vào đâu được. Thấy sống chung trong một nhà, ngủ chung trong một giừơng, như trên một giừơng, nhưng không có bao giờ ý thức chung được. Cho nên, chỉ chính ta, có hồn có vía mới là, "Sống đồng quan, chết đồng quách:" có hồn, có vía, có thể xác đang trù chì này mới kêu bằng, "Sống đồng quan, chết đồng quách." Còn vợ chồng thế gian không có sống đồng một quan điểm, và không có chết chung một hòm; nói, hứa hẹn, nhưng mà không có đi đến đâu. Cho nên, chúng ta phải cố gắng để tìm hiểu lấy mình và khai triển tâm linh của chúng ta, nhiên hậu chúng ta mới thấy rõ rằng sự vô cùng của Bề Trên đã dẫn tiến chúng ta, thì chúng ta phải hòa tan với sự vô cùng đó để sống trong lẽ sống trường tồn bất diệt. Cho nên, chúng ta phải trở về với nơi đó, thì chúng ta không bị sự hăm dọa của tử thần nữa. Không còn tử thần đối với người thực hiện Thiền Pháp và tự nguyện, “Xuất hồn đảnh lễ Phật,” giải tỏa, tự giải thoát lấy mình. (T#1- 8:23)
Cho nên, cái phương thức Công Phu hiện tại nó hỗ trợ cho các bạn, về đời là sức khỏe. Khối thần kinh của các bạn đã hao phí vì gia cang, vì xã hội, hằng ngày, đều là hao phí; tối lại mới có cái Pháp Soi Hồn để khôi phục cái chấn động lực trở lại. Rồi các bạn có cái pháp hít thở, là Pháp Luân Thường Chuyển: đem cái thanh khí điển vô hóa giải Ngũ Tạng và khai thông Mạch Ðốc bên trong; lúc đó nó mới hòa hợp với sự sáng suốt, mới thấy "Thanh Khí Ðiển hóa sanh vạn vật," chớ vạn vật đâu có hóa sanh Thanh Khí Ðiển? "Ðiển hóa văn," chớ Văn đâu có hóa Ðiển? Ðó. Sớm mơi, các bạn dậy, tỉnh táo, viết cái thơ nó thông minh; nhưng mà chiều về, nó bấn loạn, viết không ra mà nghĩ không tới nữa! Thì là do đâu nó cấp sự sáng suốt đó? Cho nên, đó mới là Ðiển! Chúng ta có điển trên bộ đầu; mà chúng ta có phương pháp tập chung cái điển đó, thì chúng ta không có bao giờ bị hao mất; vì Càn Khôn Vũ Trụ đã ban bố chúng ta và chiếu diệu cho tâm can chúng ta từ giờ, phút, khắc, mà chỉ chờ sự đón nhận của chúng ta mà thôi.
Cho nên, Bề Trên luôn luôn từ bi hỷ xả. Người thế gian làm tội là vì tăm tối; mà khi chúng ta thức giác rồi, chúng ta trở về với sự sáng suốt, thì đâu còn có tội nữa? Cho nên, “Xóa bỏ,” là do ở đó: chúng ta thấy sự tăm tối của chúng ta và chúng ta quét dọn sự tăm tối đó ra khỏi lãnh vực tư tưởng của chúng ta, thì đâu còn nữa? Cho nên, phải mượn cái Pháp là cái phương tiện để chứng minh rằng, “Trước kia tôi bấn loạn, mà ngày nay tôi hết. Vì cảnh nào tôi bấn loạn? Vì cảnh ly hương ly tán đau khổ, kẻ ở người đi, gây tôi nhớ nhung, rồi thần kinh tôi bấn loạn. Bây giờ lấy gì để trị thần kinh tôi? Ai là mộ y sĩ duy nhứt trong đời tôi? Chính tôi là một người y sĩ; vì tôi sử dụng cái cơ thể này, cũng như là ông tài xế sử dụng chiếc xe, nhưng mà không khéo sử dụng thì xe phải hư; và tôi ý thức được phần hồn là chủ, thì phần hồn phải chịu trách nhiệm và xây dựng sửa cái cơ tạng này cho nó có trật tự, thì lúc nào nó cũng hòa hợp và tiến thăng trong sự sáng suốt vô cùng.” (T#1-10:34)
Cho nên, cái Phương Pháp Công Phu này nó có thể giúp cho các bạn, từ cái Soi Hồn và Pháp Luân, đi tới Thiền Ðịnh; nó lắng trong mọi sự việc, mình mới thấy sự sai lầm của chính mình. Sai lầm là gì? Là rác rến từ xưa mình đã rước vào trong cái não hải. Bây giờ mình có phận sự quét giọn cho nó, để đi tới sự sáng suốt. Chớ mỗi người đều có một cơ năng sẵn có, và có một cơ cấu tự động Thượng Ðế đã ban: chính nó phạt nó, và nó thưởng nó, mà không hay; chỉ cầu xin mãi mãi, cũng vô ích. Mình cứ sử dụng cái trí khôn của mình lợi dụng Ðấng Trọn Lành, cũng không có đi đến đâu. Cho nên, mình phải cố gắng tự sửa mình để hòa hợp và đảnh lễ những vị mình quý mến. Có cửa Thiên Ðàng, có cửa Ðịa Ngục. Nếu phần hồn không có, thì lập Ðịa Ngục để làm gì, lập Thiên Ðang để làm gì? Chắc qúy vị bô lão cũng có nghe qua: có cảnh Thiên Ðàng và có cảnh Ðịa Ngục; trong giấc mơ, trong cái hồi sinh của người đã chết, cũng thuật lại cho chúng ta nghe. Rồi đây chúng ta phải cương quyết đi tới, và chúng ta tìm trở về Nguồn Cội sẵn có, để giải thoát tất cả những cái bệnh nan y của tâm hồn chúng ta và cơ tạng của chúng ta.
Cho nên, cái Phương Pháp này, thực hiện rồi, các bạn mới thấy rõ rằng: tình thương và đạo đức là chánh. Thượng Ðế thương yêu chúng ta vô cùng, không bao giờ bỏ chúng ta, không bao giờ làm hại chúng ta; mà vì chúng ta tăm tối và tự hại lấy chính ta mà thôi. Nhiều người trách Thượng Ðế không có công bình, trách Chúa không công bình, "Thằng ác, làm sao nó giầu có; mà tôi đàng hoàng như thế này, không giầu có?" Nhưng mà không hiểu rõ: cái căn nào, quả nấy; có thưởng, có phạt. Bình tâm xét lại, chẳng có ai ở thế gian đựơc hưởng một món gì hết. Một giọt nước các bạn đang thâu thập vào miệng, nhưng mà rốt cuộc rồi chút nữa cũng phải trả lại; huống hồ cái gì mà các bạn có, rồi cũng phải buông xuôi ra đi.
Khi chúng ta hiểu như vậy được, thì "Vạn sự khởi đầu bởi Nhứt Không," đâu có cái gì kêu bằng "Quan trọng"? Chúng ta phải giữ lấy cái tâm Không để học hỏi và thăng hoa trở về với tâm Không, thì chúng ta mới hòng được giải thoát. Nếu các bạn còn ôm vật chất quá nhiều và quên cái tình thương sẵn có của Bề Trên trong cái Không mà Có đó là đời đời bất diệt, nếu các bạn không biết thụ hưởng cái của cải trong Không mà Có, thì các bạn phải lâm vào trong cái tình trạng tối tăm và nan giải, khó thoát. Cho nên, chúng ta tu, phải hiểu; muốn tu thì tu bổ sửa chữa và tìm một đường lối rõ rệt, thay vì ỷ lại nhưng mà không tiến. Nhưng mà ở thế gian, không có gì hơn, thành ra họ gặp đâu vá víu đó. Còn cái phương thức mà Thiền, đó là hoàn toàn phải có một cái ý thức tự chủ và khai triển lấy mình, mới thiền được. Những người nào tu Thiền mà còn ỷ lại nữa thì rước ma nhập thân mà thôi.
Cho nên, tôi nhắc rất nhiều: nhiều người tu ở nơi khác, rước bùa rước ma nhập thân, rồi qua thực hiện cái Pháp này; không được, bởi vì làm không đúng! Cho nên, phải tự giải cái phần đó, rồi mới thực hiện cái pháp Thiền được. Cho nên, có nhiều người sai lầm ở chỗ đó: rước ma nhập thân, rồi mong cái Pháp này cứu! Không được. Pháp này đem lại sự công bằng, và cái gì sai lầm của mình sẽ lộ ra hết, để mình thấy rõ sự sai lầm của chính mình, mình mới ăn năn hối cải; lúc đó mình mới thấy thăng hoa và tiến bộ rõ rệt, và chứng nghiệm trong nội tâm của mình. Nội thức mình được khai triển mới là xứng đáng một người con yêu qúy của Ðấng Tạo Hóa hiện tại.
Chúng ta hiểu rõ rằng chúng ta xuống đây học hỏi để tiến hóa, chớ không tới để hưởng nữa. Không có chỗ hưởng. Nhiều khi các bạn lầm than, tưởng là được hưởng, "Tôi ngày nay có địa vị rồi; tôi được hưởng." Không có hưởng gì đâu! Các bạn nghĩ, dòm lại xem: các bạn đang khổ chớ đâu có ai hưởng! Làm tới một vị lãnh đạo của một quốc gia, càng khổ hơn nữa! Là ở trong chu trình học hỏi để thăng hoa cho phần hồn của các bạn được gọn ghẽ hơn, và xóa bỏ hận thù để cởi mở hòa hợp với cả Càn Khôn Vũ Trụ. Bên Trên lúc nào cũng còn "Trường sanh bất diệt;" nhưng mà "Hữu hình, hữu hoại" tại thế: những cái vật cảnh đều có tựu tan rõ rệt.
Cho nên, chúng ta tu ở đây, nhờ cái Pháp Luân Thường Chuyển khai mở tâm can, khai mở tâm thức của chúng ta; trong chùa cũng nói rõ, "Pháp luân thường chuyển là huệ tâm khai;" thì chúng ta lấy cái thanh nhẹ cả Càn Khôn Vũ Trụ để khai triển cái Tiểu Thiên Ðịa này. Hơi thở của các bạn, đó là ánh sáng vô cùng; nhưng mà ai đã thấy ánh sáng đâu? Biết đó là hơi thở; tưởng cái đèn là ánh sáng? Sai rồi! Cặp mắt các bạn có, trí khôn các bạn không có, thì làm sao các bạn tạo ra được cái đèn? Hỏi, ánh sáng này đã có từ lâu trong nội tâm nội thức của các bạn? Mà đó là có sự Hư Không Ðại Ðịnh chuyển hoá xuống, thì khoa học mới có tiến triển. Cho nên, chúng ta phải hiểu rằng còn một tầng lớp nữa, và nhiều tầng lớp nữa đang chuyển hóa cho những từng lớp tiến triển, và chứng minh thấy rõ rằng, "Hư Không Ðại Ðịnh là Chánh Pháp." Cho nên, sự sáng suốt của chúng ta đã có từ lâu, không phải bây giờ mới có. Cho nên, không nên cầu mong có sự sáng suốt; nhưng mà chịu gọt rửa, chịu thay đổi những cái tâm trạng tối tăm, thì tự nhiên nó phải đi tới sự sáng suốt.
Cho nên, các bạn Thiền là để làm gì đây? Ðể khai thông thần kinh bộ óc, khai thông Ngũ Tạng của các bạn; và cái luồng điển các bạn mới hòa đồng với các nơi các giới, thì cái tâm thức của các bạn càng ngày càng sâu rộng, và cái hào quang của các bạn sẽ sáng suốt lên. Bây giờ hít thấy hơi, ngày sau các bạn hít toàn là ánh sáng. Cho nên, ở đây chủ chương tắt đèn khi các bạn làm Pháp Luân Thường Chuyển. Ðể chi? Ðể chứng minh rõ rệt hơn: đừng nhầm lẫn trong cái ánh đèn điện của thế gian đã tạo, nhưng mà chúng ta tắt đèn nhưng vẫn thấy ánh sáng. Ðó mới là thực triển trong cái tâm thức. Và cái Pháp Luân Thường Chuyển của chúng ta đã làm đúng, chúng ta mới thấy cái ánh sáng của nội thức. Rốt cuộc rồi bên trong chúng ta sáng suốt mới kêu bằng "Hòan toàn được giải thoát.” Còn nếu bên trong không có sáng suốt, bây giờ các bạn có tu cách gì đi nữa, có ngồi một đống như cục đá đi nữa, cũng không có ăn chung gì hết.
Cho nên, tu là phải lập hạnh; lập hạnh để khai thức. Ðó. (T#1-17:14) Thì "Lập hạnh," thì lấy cái gì để lập hạnh? Lấy cái Thanh Khí Ðiển để hóa giải nội tâm ô trược và sự lố bịch của nội tâm nội tạng của chúng ta, mới khai triển tới vô cùng.
Cho nên, lúc ban đầu các bạn làm Pháp Luân thì nó còn hơi hằn học. Một thời gian sau, nó càng ngày càng nhẹ, càng ngày càng nhẹ; nhẹ chừng nào thì các bạn sẽ thấy sáng chừng nấy; mà nhẹ chừng nào thì các bạn thấy trẻ chung trở lại, và mạnh trở lại; có thể đập ngực nói rằng, "Tôi trẻ hơn lúc tôi còn 30." Cho nên, ngày nay tôi 59 tuổi, nhưng mà tôi thấy tôi khỏe hơn trước, 20 tuổi. Hai mươi tuổi, tôi động loạn, vì trong cái cảnh đời tham dục và đã tạo những cái chuyện ham muốn cho tôi; tôi thấy tôi yếu hèn hơn bây giờ. Bây giờ, động tới đâu tôi ý thức tới đó; và con người tôi thì làm việc nhiều và khỏe mạnh; không có cái giờ giấc ham ăn, ham ngủ như xưa nữa; và thấy mình thật sự được có cơ hội học hỏi, khi chúng ta đạt được sức khỏe.
Cho nên, những vị bô lão mà lượm được cái Pháp này và thực hành được rồi sẽ thấy rằng sức khỏe lần hồi khôi phục, và chính mình là một y sĩ của cơ tạng, (nghe không rõ - 18:23) y sĩ trong nội tâm và khai thông nội thức của chính mình. Cho nên, trong tuổi già chỉ cô đơn thôi; mỗi người phải sống trong cái cảnh cô đơn, rồi tự giải thoát mới trở về nguồn cội được. Có vợ, có con, có cháu, có chắt, nhưng mà vẫn sống ở trong tâm thức cô đơn. Cho nên, chúng ta hiểu, và chúng ta có cái phương pháp để chuẩn bị cho cái giờ giấc cô đơn đó; mà chúng ta sống với cộng đồng cả Càn Khôn Vũ Trụ, thì hết cô đơn. Từ cô đơn này đi tới sự hòa đồng đời đời bất diệt, thì cái tâm khảm các bạn thấy rằng, "Tôi học cái chu tình mấy chục năm tại thế, bây giờ tôi mới thấy rằng, 'Tôi có vay mới có trả,' và bây giờ tôi đang hoàn trả những gì cả Càn Khôn Vũ Trụ muốn, là ánh sáng, để hòa tan và khai triển cho cái vũ trụ tốt lành hơn. Ðó; tôi có phần đóng góp trong thanh điển của tôi.” Cho nên, trong lúc Công Phu rồi nó khai mở, quý vị mới thấy rằng, "Tôi không còn già, tôi không còn khổ, vì tôi có cơ hội trả nợ, và biết trả nợ."
Chớ mỗi mỗi chúng ta đây đều là con nợ toàn Càn Khôn Vũ Trụ: quần áo các bạn bận đây, cũng là quần chúng đóng góp; đó là trí khôn của loài người. Trí khôn của loài người là gì? Ý chí của Thượng Ðế. Chúng ta đã trả đâu, chúng ta đã làm cái gì để trả lại cho mọi người? Chưa! Cho nên, chúng ta phải trở về căn bản nội thức của chúng ta, chúng ta mới hòng đóng góp và lập hạnh hy sinh để dìu tiến vạn linh trong cơn đau khổ. Chỉ có Ðiển mới là hoàn trả được! Ðiển là quyền căn bản của Thượng Ðề. Vậy các bạn tu, có luồng điển rồi, thì bạn ngồi đây có thể phân thân làm đựơc nhiều việc; ngồi đây có thể làm chuyển được các nơi, tiến thẳng về Trung Tâm Sinh Lực của Càn Khôn Vũ Trụ. Lúc đó các bạn mới thấy rằng, "Chính tôi hòa tan trong sự cao siêu cứu độ của quần chúng sanh linh trong cả Càn Khôn Vũ Trụ, mới thật sự là làm việc. Từ mấy chục năm nay xuống thế gian, chưa có làm việc; học để tiến mà thôi. Bây giờ trụ, thanh, sáng suốt; lúc đó mới là kêu bằng 'Làm việc.'" Cho nên, những vị bô lão mà tu rồi, mới đóng góp; mà thấy rõ cái chơn tướng của mình đâu có to lớn, đâu có gồ ghề nữa, đâu có bị suy thoái nữa? Ðời đời bất diệt rồi, trở về một vị Chơn Tiên nhỏ bé và di động dễ dãi, chớ không phải như xưa nữa, không phải như tại thế nữa. Thì cái lúc Công Phu này nó sẽ đem lại cho các bạn một cái tâm thức dồi dào và sáng suốt hơn, và trẻ đẹp hơn, và thực hiện từ bi và bác ái rõ rệt; quý mến viên thuốc tình thương và đạo đức. Cảm ơn các bạn. Tiện đây, các bạn có cái gì thắc mắc, hỏi ra, tôi sẽ phúc đáp tùy theo khả năng sẵn có của tôi. (T#1-21:22)
Bạn đạo: (nghe không rõ)
Ðức Thầy: Khi mà Chị biết rằng họ đã hiểu lầm, thì có gì mà phải sân? Ðó là một sự hiểu lầm; mà trước kia chúng ta chưa tu, chúng ta cũng có thể hiểu lầm bất cứ một việc gì; giữa chồng con mình còn hiểu lầm mà, huống hồ gì người ngoài? Cái chuyện đó là đương nhiên phải có. Cho nên, chúng ta không nên cho đó là quan trọng. Nếu cho đó là quan trọng thì nó phải sân chứ! Còn những người tu tới thanh nhẹ, được người nào chửi mắng và được người nào đem sự oan ức cho mình, mình phải có phận sự chiếu độ tùy khả năng. Không nên nói xấu họ, nhưng mà mình phải cầu xin cho họ sớm thức giác. Thì lúc đó đâu còn cái sự dị biệt giữa hai người nữa? Ðó.
Cái khóa trình của tôi ở Việt Nam, tôi đã thuật trong băng rất nhiều. Nhiều người, chồng tu vợ không tu; nhưng mà người vợ, chiều thắp nhang và vái tên tuổi ông Lương Sĩ Hằng, "Xin cô hồn bắt cho ông Lương Sĩ Hằng chết đi; đừng có bắt chồng tôi tu!" Ðó. Chiều nào cũng thắp nhang. Nhưng mà rồi người chồng buồn bực, đó là Chú Ngầu chớ không ai, mới lên nói cho tôi nghe rằng, "Tôi là quý mến Ông Tám, và Ông Tám không phải là người vụ lợi, và không lợi dụng; và Ông Tám là một người nhỏ nhứt mà tui đáng kính mến; và Ông Tám bằng lòng học hỏi nơi mọi người; mà ngày nay tui kể Ông Tám cũng như bực thầy; mà vợ tôi thì chiều nào cũng thắp nhang mà vái cho Ông Tám chết sớm và trù cho Ông Tám mạt. Thì bây giờ Ông Tám nghĩ thế nào? Tui có đem sẵn cái dao; thì Ông Tám cho phép, thì tôi về tui thực hành liền." Thì tôi nói, "Ðưa cái dao coi?" Thì đưa cái dao tôi xem; tôi nói, "Cái dao này không có đủ bén. Ðể tui cho cái dao khác. Ðể cất cái dao đó." Khi tôi cất cái dao đó rồi, tôi nói, "Tôi cho Chú một cái dao, chém một cái vợ Chú chết liền. Còn cái dao này chém, vợ Chú còn sống nhăn!" Hỏi chớ, "Cái dao nào mà tôi đợi hồi nẫy giờ Ông cứ chưa đưa?" Tui nói, "Cái dao của tui là Soi Hồn, Pháp Luân, Thiền Ðịnh. Chú về Chú tu đi, rồi Chú sẽ ảnh hưởng vợ Chú. Một này nào vợ Chú thấy Chú rằng, 'Nhờ cái Pháp này cho nên gia đình được ổn định;' lúc đó thì cái dao này nó cắt một cái "Rầm!" là bá ấy ngã liền, là cái tánh sấu của bà ấy không còn nữa. Lúc đó bà ấy mới biết thương mến tôi. Người đó sẽ quý hơn Chú quý tôi. Chú đừng có động và đừng có mếch lòng bà ấy; để bà ấy tiếp tục làm cái gì bà ấy muốn. Rồi tôi sẽ liên kết với bà ấy; không sao đâu." Thì không có bao lâu, lần lần bà ấy ý thức. Và tới ngày nay tôi đã rời khỏi Việt Nam, mà ai nói động tới tôi thì bà ấy sân, (cười) bà ấy lại bênh vực trở lộn lại; bởi vì bà ấy thấy con đường sai lầm của bà ấy. Chính tôi đã dầy công trao đổi với chồng bà ấy, và để chồng bà ấy được có một cái tánh hồn nhiên, không đập lộn trong gia đình, và thương yêu con cháu, và thương yêu tất cả mọi người ở xung quanh, và thực hiện điều lành, không có so đo như xưa nữa. Thì cái điều qúy báu trở về với bà ấy; đó là con dao bén nhứt để cho bà ấy thức tâm. Từ lúc đó tới bây giờ thì luôn luôn nhắc nhở chúng tôi và muốn gần chúng tôi rất nhiều.
Thì cái chuyện đó, ở Việt Nam tôi cũng đã từng có. Thì bên này không có phải là cái chuyện quan trọng đối với tui. Dù người đó không hiểu bữa nay, nhưng mà một ngày sau này họ sẽ hiểu tôi nhiều hơn, và họ sẽ quý mến tôi, chớ không có bao giờ mất đâu mà sợ. Cho nên, một vị Phật, Chúa cũng vậy; bất cứ giờ nào cũng bị người ta chửi. Người không thích Phật thì ngày đêm chửi Phật; mà người không thích Chúa thì ngày đêm cũng chửi Chúa; thì giờ phút nào cũng có người chửi hết đó! Người tu mình đừng lo điều đó; nếu lo điều đó là tự đọa lấy tâm hồn của chính mình. Mình chỉ biết lo tu, lo sửa, lo hòa đồng và cứu độ; cái đó là cái điều quan trọng nhứt của người tu về Vô Vi.
Bạn đạo: Kính thưa Tôn Sư, kính thưa tất cả quý vị,
Ðức Thầy: Dạ.
Bạn đạo: Tôi có một điều thắc mắc còn ở trong lương tâm,
Ðức Thầy: Dạ.
Bạn đạo: ... xin Tôn Sư chỉ dẫn cho.
Ðức Thầy: Dạ.
Bạn đạo: Trước đây độ 4, 5 năm, chúng tôi dùng một phương pháp để tu Thiền, pháp môn tu Thiền ở bên nhà Phật, và đã tự diệt dục; và như vậy, nói tóm lại, ở trong cơ thể cái vấn đề dục không có nữa. Mà con người ta, tôi đọc cái cuốn sách ở trong phái Vô Vi, là quý nhất là Tam Bửu, tức là tam Tinh: Tinh, Khí, Thần. Và nếu mà xét ra như vậy, thì trong người tôi, về vấn đề cái Tinh, có thể không còn nữa? Như vậy tức là cái dục con người, tôi trông thấy đàn bà cũng như là trông vào một cục đất; hay trông một cái hình của PlayBoy, nó cũng giống như một cái cục gỗ, không có động hề gì cả! Như vậy thì, tôi tu vậy thì có còn có cái ảnh hưởng tốt không? Nhưng mà trong người tôi vẫn khỏe như thường. Nói tóm lại, cái dục không còn nữa; mà trước đây, ờ,
Ðức Thầy: Ừ; cái dục, mà nói rằng, "Tôi không còn tinh," thì Cụ không thể nào nói chuyện được! Cái tinh còn.
Bạn đạo: Vâng.
Ðức Thầy: Cái tinh không có thì cái não Cụ nó không có được khỏe mạnh mà để đàm luận.
Bạn đạo: Dạ.
Ðức Thầy: Bởi cái tinh nó cung cấp lên cho cái não.
Bạn đạo: Dạ.
Ðức Thầy: Thì tinh, khí quan trọng;
Bạn đạo: Dạ.
Ðức Thầy: Nhưng mà Cụ tưởng về Bề Trên thì cái tinh khí đó nó chuyển giải đi lên trên bộ đầu.
Bạn đạo: Dạ.
Ðức Thầy: Thành ra cái dục tại thế không còn nữa;
Bạn đạo: Dạ.
Ðức Thầy: À! Không đụng chạm về thể xác, nhưng mà cái dục của Cụ vẫn còn; dục, Cụ muốn tiến tới gần Phật; dục, Cụ muốn tới những sự từ bi bác ái; Cụ muốn thực hiện những điều cao cả hơn bây giờ. Ðó là dục tính. Mà cái dục tính đó nó được đổi lên trên rồi. Ðó. Rồi bây giờ Cụ thiền theo cái Pháp này thì Cụ thấy nó bộc phát ra và nó đi tới sáng hơn, trong cái thức sáng suốt của Cụ.
Còn cái kia, hồi trước, nhờ sự kiềm chế mà nó đổi chiều đi lên thay vì đi xuống; bởi vì nhập sanh dục nó mới tạo ra con người tại thế: có cha, có mẹ, có chúng ta để đàm đạo. Thì bây giờ chúng ta đổi đây cũng là "Thượng thăng tiến"; Cụ đã đổi bằng ý chí; nhưng mà thể chất, chưa. Thì Cụ làm cái "Pháp Luân Thường Chuyển, huệ tâm khai"; lúc đó Cụ mới thấy sáng suốt bộ đâu.
Bạn đạo: Dạ.
Ðức Thầy: Và tướng diện Cụ sẽ thay đổi nhiều hơn nữa. Nếu Cụ diệt dục được rồi, tại thế, và cái ý chí Cụ đã nâng cao, thì ở đây lập lại trật tự chút xíu, Cụ thấy thay đồi liền!
Bạn đạo: Dạ.
Ðức Thầy: Sáu tháng, mặt nó khác rồi! (cười)
Bạn đạo: Dạ.
Ðức Thầy: Dạ.
Bạn đạo: I like these people. It is more better for our body too. I like somebody to explain to me what to do. I not come here for change of religion. I love my God. I am here for more better concentration, because this is the first thing of life. It is better for the system nervous, better for your stomach, for all the body too. But, I am sorry, I cannot understand what he said.
Yes, I understand that, but it is only from the spirit. I pray to God, is the best too, but it's only from the spirit and God. I am still on the ground. I repeat, I am not looking for a change in religion. I love my God. I understand in my language. Any religion that believes in God is a good religion, because it is positive. All that speak another is negative. That, I understand. The opportunity or lease to get more close as a spirit. You understand very close. That is what I am looking for. Can somebody tell me what exactly I need to do? I have no special question because I am beginning. People in the beginning have no quesion, just listen. More close as a spirit. You understand more very close. That is what I need. What do i need to do? Do you have friends who speak Spanish or English for that class here? I am here, very comfortable, but I cannot understand. I live here. I pray to God. I lay there on the ground, the concentration is best too for God. My religion is good too. You speak very well. (chép nguyên văn)
Ðức Thầy: Our meditation, you will find out many many answers to your questions from quite high; you cannot expect to arrive yet. I never study English, but I am very glad to meet you here. You have a love to want to return to God. While together, we are going to find out. You are going to find out "Who am I? Where is our soul?" We have heard the fathers from the church telling about our soul, but we never see our soul. So we must find out the light way where we came from, and where we will go. Yes. So, we must have a separate class to explain to you. In here, we are mostly Vietnamese. I too cannot speak very well. So, I hope that I am going to explain to all Americans here, but no chance because I am poor at the vocabulary; sometimes I cannot. I am sorry. (cười) No, just some words. With the meditation, you will find out many answers to our questions, and quite high. You must practice to arrive there. I am very sorry, I have many friends who can speak English, but today they are worried to translate the wrong words to you, you know. So, there are some difficulties. In the future, I hope we will have many brothers and sisters who can explain exactly what is the energy they receive from God to Americans or other people. In France also, we have many friends who also can translate directly when they meditate, and they can make the relation directly to shinning from God. And they will, I explain easily. Like my work also, I explain directly, but at any question, cut down! You know. It is not so well. So, I hope I, because I am poor at the vocabulary, you know; sometimes I want to talk but cannot. (chép nguyên văn)
Bạn đạo: Kính thưa Thầy, trước, Thầy có dậy là mỗi một nguơn là 600 năm; thì, thưa Thầy, Thầy có thể vui lòng dậy cho thêm là tới năm nào là hết cái Hạ Nguơn?
Ðức Thầy: Bởi vì, Thựơng Nguơn thì phải 2000 năm. Năm 2000; năm 2000 nó bắt đầu. (37:41)
Bạn đạo: Thưa Thầy, trước đây Thầy có dậy Ðức Ngọc Hoàng Thượng Ðế cũng như là một cái khối đại linh quang. Thì, con không hiểu đó là một khối điển quang lớn, hay là một, hay là có người có thể tưởng tượng là hình người, hay là? Thì, thưa Thầy, khi mà cái linh hồn được trở về hòa hợp với Thượng Ðế, thì cái linh hồn đó chỉ là một cái Tiên Ðồng, Ngọc Nữ để được hầu hạ chung quanh Ðức Thượng Ðế, hay là được hòa hợp ngay vào khối Đại Linh Quang của chính Thượng Ðế?
Ðức Thầy: Cho nên, "Thượng Ðế là vô hình vô tướng"; đó là một hào quang vô cùng tận; mà thấy hình, thấy tướng là tùy thức của nhân sanh; trình độ mình tới đó, mình thấy đó (38:43 không nghe rõ), mà trình độ mình còn thấp, mình thấy lớn hơn; và trình độ mình cao hơn thì mình thấy nhẹ hơn; thấy chưa? Mà trình độ đi tới vô cùng thì chỉ thấy một luồng điển vô cùng siêu diệu, mà nó bao trùm tất cả Càn Khôn Vũ Trụ. Cho nên, "Trong cái Không, mà có" ở chỗ đó: tùy thức của người nhận định, mà thôi; cho nên, nhiều người nói rằng, "Thượng Ðế mặt như thế này," người nói, "Thượng Ðế mặt như thế kia"; mỗi đạo nói khác nhau là tùy thức.
Còn con người của chúng ta, tùy sự sáng suốt gởi xuống thế gian để học hỏi, thì ít nhứt phải có trình độ Tiên Ðồng mới gởi xuống thế gian, mới có sức chịu đựng và không bị giải tán.
Cho nên, chúng ta tuy rằng ở trong hoàn cảnh bất phục, nhưng mà cũng vẫn ngậm cay nuốt đắng để tiến. Ðó. Cho nên, chúng ta vẫn vượt qua! Và khi vượt được rồi á, chúng ta mới trở về nguyên căn của một vị Tiên Ðồng, là sự sáng suốt; Tiên Ðồng để biểu hiện sự sáng suốt và thanh nhẹ khi mà đi lên trên thì hòa hợp với khối Ðại Linh Quang, thì chúng ta cũng đi về cái Hư Không Ðại Ðịnh, cũng vô hình, vô tướng, mà tùy thức.
Cho nên, tôi bây giờ truyền Pháp cho các bạn, rồi các bạn sẽ thấy tôi tùy thức của các bạn: có người thấy Ông Tám lớn lắm; có người thấy Ông Tám như đứa con nít; và có người chả thấy Ông Tám ở đâu, nhưng mà cái ý thức cứ nói chuyện với Ông Tám hoài; đó là nó hòa tan vào (nghe không rõ - 40:18) Thấy không?
Thì chúng ta phải đi tới cứu cánh của chúng ta, là không còn cảnh giới và không còn sắc tướng: "Hư Không Ðại Ðịnh," mới thật sự hòa hợp trong Ðại Từ Bi của Thượng Ðế.
Bạn đạo: Dạ thưa Thầy, con thì con hiểu theo cái vũ trụ thì nó là vô biên.
Ðức Thầy: Dạ.
Bạn đạo: Không đến đâu là "cùng" cả.
Ðức Thầy: Dạ.
Bạn đạo: Thì nếu nói đến đâu là "cùng," thì bên kia của cái "Cùng" đó, thì nó là gi?
Ðức Thầy: Ðó.
Bạn đạo: Thì nó là, có thể đi hằng tỷ năm ánh sáng cũng không hết được Vũ Trụ.
Ðức Thầy: Ðó; không hết được!
Bạn đạo: Con được nghe Thầy giảng là "Trung tâm của Càn Khôn Vũ Trụ;" mà vậy thì, nó không có cái "Cùng," thì chỗ nào là "Trung tâm" ạ?
Ðức Thầy: "Trung tâm sinh lực của Càn Khôn Vũ Trụ," trung tâm Sinh Lực; thì cái chuyện đi thăm hiện tại, mình mượn và mình hòa hợp vô đó thì là mình (không nghe rõ. 41:00). Bởi vì tất cả sự kêu réo của nhân sinh đều hòa hợp ở chỗ đó; mà trước kia mình cũng dự phần kêu réo; mình được cứu độ. Thì những cái phần kêu đó, mình phải hòa tan vô đây mới góp sức để cứu độ quần sanh, thì mình mới thực tâm khai triển, học nhẫn và học từ bi.
Bạn đạo: Vâng.
Ðức Thầy: Vượt qua khỏi cái đó mới thực hiện từ bi! Cho nên, trình độ nó phải đi từ giai đoạn một, không có ai bay lên chót vót một lượt một đâu! Dạ.
Bạn đạo: Kính thưa Thầy, có các bạn của con đôi khi cho biết rằng thì là có những cái phong cảnh rất đẹp,
Ðức Thầy: Dạ.
Bạn đạo: Cây cối, cảnh tượng rất đẹp, khác hẳn ở thế gian.
Ðức Thầy: Ừ.
Bạn đạo: Con thì con nghĩ là ở thế gian này, ở trái địa cầu này thì có Ðất, Nước, Gió, Lửa; chứ ở trên đó cũng lại có Ðất, Nước, Gió, Lửa như vậy hay sao, mà lại có những cây cối như vậy?
Ðức Thầy: Cái phần thanh nhẹ. Bởi vì, trong cái tưởng nó mới có cái tượng. Người ta làm cái chén, ở trong này nó đã có cái chén rồi; mà trên kia đã có cái chén lâu rồi!
Cho nên, khi mà Anh lên tới trên đó rồi, cái ý Anh muốn có cái chén thì nó bay tới, chớ không phải người phải đem cái chén cho Anh! Cho nên, ở thế gian, ở nhà, vợ con mà đem cái chén trễ Anh cũng bực lắm, vì tánh chất của một vị Tiên Ðồng nó muốn gì có liền! Muốn may áo cũng vậy; mà ông thợ may ổng nói nửa tháng mới giao cái áo là Anh bực ghê lắm! Mà trên kia, Anh muốn mầu nào thì sắc nấy nó ứng liền; đó!
Cho nên, trong cơ thể chúng ta có đầy đủ như tui nói, toàn là tự động: Anh có Hạc Trời, Anh có Rồng Ngự (nghe không rõ T#1- 42:30), Anh có nơi Trà Ðình, nơi thuyết giảng, đủ thứ trong cái Tiểu Thiên Ðịa này; mà chúng ta không chịu khai phá nó ra, thì chúng ta còn vọng ngoại! Cho nên, những người xuất hồn thấy cảnh này, cảnh kia, cảnh nọ, cũng chưa có đúng! Phải trở về Hư Không Ðại Ðịnh, trì giới trong Hư Không Ðại Ðịnh, thì tất cả có hết: "Trong Không, mà Có tất cả"; đó mới là chánh Pháp, và không bị lầm lạc, và không bị lường gạt.
Cho nên, tui nhắc rất nhiều: nhiều người đi ra thấy cảnh này, cảnh nọ. Chưa, không vội; phải đi tới Hư Không Ðại Ðịnh!
Bạn đạo: Thưa Thầy, trong chiến tranh Việt Nam đó, mấy chục năm đó, những người mà, vì bổn phận, phải chém giết đó,
Ðức Thầy: Ừ.
Bạn đạo: Như vậy là những linh hồn mà họ giết đó, có theo họ, oán họ, hay không? Và vấn đề tội lỗi, tôi nghiệp, thì như thế nào?
Ðức Thầy: Chiến tranh là chủ nghĩa phải chịu trách nhiệm; cái chủ nghĩa đó là cái sự biến chuyển của ý chí củaThượng Ðế, cho nên cái Khối Ðịa Tiên phải làm điều đó. Mà người nào đi lính, đi tráng này kia, kia nọ, có quyền thế và sử dụng cái khí giới đó, dùng sai và áp dụng sai trong ác ý của mình: thay vì đi cái chánh nghĩa nó có cái đạo đức, cái chủ nghỉa nào nó cũng có cái đạo đức của nó hết, mà mình đi không đúng, mà mình làm quá mức á, thì mình phải chịu cái tội đó! Cho nên, những người mà đã làm quá mức rồi, tới giờ phút trưởng lão rồi á, ăn năn; ăn năn vô cùng! Ðó là một cơ hội tối hậu để cho họ sửa mình để thức giác.
Còn nếu mà không chịu sửa mình á, thì tự đầy mình xuống cái chỗ học hỏi nặng nhọc hơn, khi mình chết, là Điạ Ngục.
Bạn đạo: Thưa Thầy, như vậy là, như con là vì bổn phận đó, mà giết bao nhiêu người đó, vậy thì con đâu có tội sao?
Ðức Thầy: Ðó là chủ nghĩa thôi.
Bạn đạo: Dạ.
Ðức Thầy: Bây giờ mình ý thức rằng đó là cái sự sai lầm của chủ nghĩa dẫn tiến, nhưng mà nó có quy định của Bề Trên; thì bây giờ mình biết tu, mình cứu rỗi tất cả, và mình thấy, "Ai đã xui khiến mình tới chỗ đó? Sự đòi hỏi nào đưa tôi đến chỗ đó? Không phải là tôi chủ trương?" Chủ trương mới bị đọa; không chủ trương, không có bị đọa.
Cho nên, mình làm người mà chủ trương giết một người, cũng bị đọa. Cái đó là chủ nghĩa, nó khác; một cái chủ nghĩa là cả một cái hệ thống mà quy định của Bề Trên để cho nó học một bài học nặng hơn, và nó tiến hóa dễ hơn ở sau này.
Bạn đạo: Dạ, thưa Thầy, thế giới ngày nay đó, người ta đang tìm về không gian đó,
Ðức Thầy: Ừ.
Bạn đạo: Ðể tìm những cái tinh cầu nào có đời sống như là thế gian chúng ta,
Ðức Thầy: Ừ.
Bạn đạo: Như Thầy, là ở ngoài không gian đó, có cái địa cầu nào có sự sống như chúng ta hay không? Và những sinh vật sống trên đó đó, có giống như người chúng ta ở dưới đây không?
Ðức Thầy: Có; có những cái tân thế giới rồi; đã có rồi. Ðã có rồi, nhưng mà người ta rảnh rang hơn chúng ta nhiều. Có rồi.
Bạn đạo: Thưa Thầy, hình dáng có giống như chúng ta không?
Ðức Thầy: Nhỏ hơn, gọn hơn; con người lịch sự hơn; không có bận rộn như ta quá nhiều. Nhưng mà sau này rồi họ sẽ khám phá; cũng không lâu đâu, họ sẽ khám phá ra.
Bạn đạo: Nghĩa là trình độ của họ hơn chúng ta một bực?
Ðức Thầy: Không có hơn; nghĩa là họ không có cái gì nhiều như chúng ta, không có sự đòi hỏi nhiều như chúng ta; họ thanh nhẹ hơn và không có bị ràng buộc.
Mà chúng ta, vị sự ràng buộc mà chúng ta tu, chúng ta mới khám phá ra chỗ này. Người thế gian hiện tại ở trong cái chế độ loài người bây giờ là bị ràng buộc rất nhiều về vật chất, và để thức tâm lo tu. Thì nhiều người đã dứt khoát tới đó, và thấy cái cảnh đó là cảnh thơ thới; nhưng mà về cái tâm hồn tu luyện, nó lại thua bên này; bởi vì nó từ từ thôi, chớ kêu gấp rút như bên này, không có! (T#1-46:08) Rảnh rang nhiều lắm, không có bận rộn như bên này.
Bạn đạo: Thì như vậy là đời sống của họ ở trên đó đó, ít ô trược hơn chúng ta?
Ðức Thầy: Ít hơn. Ít hơn, nhưng mà cái chuyện thăng hoa đi cao á, họ chỉ tới đó; chậm lắm, họ không có đi cao nữa. Nhưng mà cái phần đó, những người tu Vô Vi đây rồi sẽ thấy qua cái cảnh đó. Cho nên, tôi nói cũng như hé hở, vì tôi cũng có tội, nghĩa là, nói hết thì người ta đâu có chịu đi; rồi người này truyền người kia, người kia truyền người nọ, thành ra con người gây sự bấn loạn. Cho nên, chút xíu đó để hiểu; nhưng mà hành rồi để đi tới cái chỗ đó, mình thấy. Bởi vì người xuất ra, ban đầu thì sẽ đi khám phá những cái chỗ đó hết! Chính tôi đã qua hết: chỗ tiến hóa của con thú, chỗ nguyên do sanh ra những cái bệnh hoạn; nhiều chỗ tôi đã tham dự và tôi đã thấy, và tôi cũng thuyết giảng mấy cái chỗ đó nữa.
Bạn đạo: Dạ thưa Thầy, như vậy là mình có rất nhiều hành tinh có đời sống chúng ta, chớ không phải có một?
Ðức Thầy: Không phải một. Nhiều lắm.
Bạn đạo: Dạ.
Ðức Thầy: Không phải một quả địa cầu; nhiều hơn nữa.
Bạn đạo: Dạ thưa Thầy, phải vì lý do đó mà mình là quả địa cầu 68, hay không?
Ðức Thầy: Ðó, vậy, đúng là quả địa cầu 68.
Bạn đạo: Dạ, 68 là quả địa cầu cuối cùng, hay là cũng còn nữa?
Ðức Thầy: Cũng còn nữa; bởi vì Thượng Ðế luôn luôn làm, lúc nào cũng khéo léo; loài người không có tính trước được, mà Ngài đã tính trước cho loài ngươi. Cho nên, khi mà dọn cái này, nó phải có cái khác. Khi cái tuồng này mà dẹp rồi, có cái tuồng khác hát thì nó sắm đủ, đào, kép, này kia, kia nọ; giữ một cái tuồng mới nữa.
Cho nên, những người mà bị đọa, bị đọa đời đời đó, thì phải chuyển qua những cái quả địa cầu đó, rồi làm cái việc cũng như là ở đây, khổ mãi mãi như vậy đó.
Bạn đạo: Mà, thưa Thầy, tại sao gọi quả đại cầu của chúng ta là "Quả Ðịa Cầu 68?" Có phải là khi nào chúng ta, cái linh hồn ta, thăng hoa lên được quả địa cầu 67, hay không? Có nghĩa là khi chúng ta tiến lên đó, chúng ta lên được Ðịa Cầu 67, rồi lên được 66?
Ðức Thầy: Không, những người 68 ở đây là sẽ tiến lên thẳng trên Càn Khôn, chớ không còn ở trong quả địa cầu nữa. Khi mà tiến là tiến lên; còn không, là bị đọa ở trong quả địa cầu. Hiện tại chúng ta là đang bị đọa, không phải là hưởng! Người thế gian đang nhầm lẫn là "Hưởng"! Ðang bị đọa, mà không hay! Mỗi người đang bị đọa, giam hãm trong cái phạm vi eo hẹp, cái Tiểu Thiên Ðịa này. Ðang bị giam, mà tưởng được cứu! Mà rốt cuộc sau, 2 năm trước khi chết mới biết rằng mình bị giam, chớ không phải được cứu đâu. Ðó!
Thì chỉ có tu mới là được cứu; không tu, không cứu nổi.
Bạn đạo: Dạ, xin cảm ơn Thầy nhiều.
Bạn đạo: À, dạ, kính thưa Thầy, khoa học ngày nay đó, vẫn luẩn quẩn ở trong hai cái vấn đề mà họ nghĩ rằng là vấn để quan trọng, hay là vấn đề căn bản của khoa học: một bên thì từ thời ông Darwin nói rằng con người là theo cái luật tiến hóa chung, đi từ sâu bọ lên làm người, và đặc biệt là giống người có thủy tổ là loài khỉ. Và một bên khác thì về thần học, thì nói rằng theo Thánh Kinh, thì Trời là trực tiếp sinh hạ ra con người. Tức là một bên là evolutionarism, một bên là Christianism. Thưa Thầy, thành ra những người mà đi học khoa học bây giờ bị phân chia rất nhiều; và đặc biệt là trong giới cha mẹ phụ huynh học sinh cũng thắc mắc rất nhiều, là phải cho con mình đi theo ngả giáo dục của khoa học tại trường học, hay là đi theo sự giáo dục của thần linh? Thì xin Thầy minh giải cho vấn đề đó.
Ðức Thầy: À. Con người. Cho nên, Thượng Ðế đã phân rất rõ: con người xuống đây học làm kim thạch, thảo mộc, côn trùng, mới tới con người được. Cho nên, cũng là trực tiếp chuyển xuống, rõ ràng! Phân rứt ra từ hào quang củaThượng Ðế, giáng sanh xuống thế gian, rồi từ từ học hỏi tiến hóa theo trình độ.
Cho nên, nói là gia đình họ đang phân vân và cho con đi học về thần linh, hay cho con đi học về khoa học? Nhưng mà con mình không có trình độ, nó không có hấp thụ được; chớ cái trình độ đó là quy định bởi Thượng Ðế cho nó học, cho nên có người ngồi ở đây, có người thích nghe lời giảng, và tu; còn có người, không, chỉ nghe thử coi, chưa chịu tu! Trình độ nó có khác, nó khác nhau, nó không có giống nhau.
Cho nên, mình ràng buộc người ta vô một cái thế là không được!
Cho nên, cha mẹ mà muốn chọn một con đường như thế này, chọn con đường này; không được! Tuỳ thức của nó. Mà cái đó là cũng bài học của Thượng Ðế: bên khoa học cũng là bài học củaThượng Ðế để dẫn tiến tâm linh; và bên tâm linh cũng là bài học của Thượng Ðế để dẫn tiến tâm linh. Cho nên, một bên, trực tiếp, là nếu trở về tâm linh á, là người đó nhiều kiếp đã được tu; thực hiện về tâm linh thẳng. Còn người mà hiện tại chưa được tiến bộ về tâm linh, nó phải từ khoa học rồi nó mới qua được tâm linh. Cho nên, trong cái khoa học, phải đụng nhau; chắc chắn là phải đụng nhau; rồi buông bỏ, mới tới được tâm linh tu. Ðó.
Cho nên, cái phần thức của nó, không có buộc được!
Cho nên, không nên lo vấn đề đó; mà tất cả đều trực tiếp từ Thượng Ðế giáng sanh: tuy là con thú, tuy là hộ cát, nhưng mà nó đang học hỏi để tiến hóa.
Có ai có gì thắc mắc nữa?
(T#1- 52:20)
Bạn đạo: Dạ thưa Ông Tám, ngay từ ở Việt Nam cũng như là ra đây, gia đình con cũng đã tu theo Pháp Vô Vi của Ông Tám, và đã được nhiều cái phần linh thiêng cũng như những cái sự giúp đỡ của Bên Trên mà gia đình con đã thấy được, đã hiểu được. Cho đến ngày hôm nay, qua đây để gặp được Ông Tám, con nghĩ là đó cũng là một cái phần điện đã giúp cho con đã được gặp một người thầy, một minh sư chỉ dẫn giắt con đi về Bên Trên, mà đã từ lâu này chúng con không có hiểu được. Thì hôm nay con cũng có những cái thắc mắc, để nhờ Ông Tám giải đáp, cũng như ngay từ Việt Nam có phần điện của Ngọc Hoàng Thượng Ðế và Quán Thế Âm Bồ Tát, thì con cũng được may mắn gặp được Ngọc Hoàng Thượng Ðế và cũng gặp được Mẹ Quán Thế Âm bồ Tát.
Dạ, hôm nay, sau khi rời Việt Nam cũng đã hơn một năm, con cũng không còn biết tin tức về Việt Nam nhiều, chỉ được qua thư từ của gia đình; cho nên hôm nay nhờ Ông Tám cho con biết là điện Quán Thế Âm Bồ Tát cũng như là điện của Ngọc Hoàng Thượng Ðế còn xuống ở Việt Nam để giúp cho những người về bên Vô Vi tìm về con đường trở về Bên Trên, hay không?
Ðức Thầy: Vẫn tiếp tục! À, Kim Thân thì vẫn ẩn, nhưng mà cũng có giảng ở trong băng để truyền bá cho con Ngài tại Việt Nam; rồi lần lượt ở bên này cũng sẽ nhận được những cuốn băng đó. Còn cái điển của Quán Thế Âm thì phải làm việc hoài hoài; cũng vẫn tiếp tục, chớ không có cái gì bị phá quấy hết; vẫn bình yên, không có cái gì rắc rối.
Bạn đạo: (nghe không rõ)
Ðức Thầy: Ừ, mình thấy vậy đó. Ðược cái phần phước đức mà Bề Trên nhắc nhở tâm linh để tu và để vượt những tai nạn, và vượt cái chỗ, kêu bằng, mình không thích, cho đó là địa ngục trần gian, thì bây giờ mình tới cảnh này là phải Thiên Ðàng không?
Nếu chưa phải Thiên Ðàng thì chúng ta phải tu nhiều hơn nữa để đi tới cái chỗ mà chúng ta đã ngộ trước kia, và đã trình diện với Thượng Ðế một lần rồi. Con có trình diện với Thượng Ðế chưa?
Bạn đạo: Dạ thưa, có; trong ngày Mồng Hai Tết, con có gặp,
Ðức Thầy: À.
Bạn đạo: Nhưng con chỉ được gặp ngay điện của Quán Thế Âm Bồ Tát về; xuống 3 lần,
Ðức Thầy: Ừ.
Bạn đạo: ... và đã ban phép lành cho con đi trên còn đường vượt biển đi qua tới nước Mỹ.
Ðức Thầy: Ừ.
Bạn đạo: Và con chỉ được hội ngộ với điện Ngọc Hoàng Thượng Ðế 2 lần,
Ðức Thầy: Ừ.
Bạn đạo: Ở tại Chùa Minh Ðức,
Ðức Thầy: Ừ.
Bạn đạo: Thì, nhưng con không có được may mắn là nói chuyện với Ngọc Hoàng Thượng Ðế. Chỉ có anh Nhơn, anh rể con,
Ðức Thầy: Ừ.
Bạn đạo: ... thì được mỗi ngày tiếp xúc với Ngọc Hoàng Thuợg Ðế, thôi.
Ðức Thầy: Ừ. Thì bây giờ Con phải ra đây lập hạnh để làm cái gì đây?
Bạn đạo: Thưa,
Ðức Thầy: Trong cái đại nguyện của Con, tính làm gì đây?
Bạn đạo: Thưa, hiện tại thì, khi con qua đến nước Mỹ, sau 5 năm mà sum họp với chồng, thì ngay từ khi con còn ở Việt Nam, thì những điện Ngọc Hoàng Thượng Ðế cũng như điện của Quán Thế Âm Bồ Tát đã cho con biết rằng đó là con đã dứt nghiệp trần gian. Nhưng con vẫn còn cái sân, si ở trong lòng của con đó, nghĩa là con không có chịu dứt hẳn cái nghiệp đó, và con đã xin, con xin Bên Trên bằng mọi cách con xin, để con qua đến Mỹ; thì trước ngày con đi á thì Ông Tám cũng có nói với con là, "Khi còn ở Việt Nam thì Con ước muốn, nghĩa là, mơ mộng nhiều lắm, nhưng chưa thấy được những cái khổ đau ở trần gian mà mình đã chịu; mình đã giứt nghiệp, thì tại sao lại còn tạo nghiệp?" Con cãi, con không nghe; nhưng khi được qua tới đây rồi thì con mới thấy là cái gì, những lời mà Ông Tám nói, cũng như điện Quán Thế Âm Bồ Tát, cũng như Ngọc Hoàng Thượng Ðế nói, đều là đúng hết!
Bởi vì mình ở đây thì mình, đời sống vật chất thì nó sung sướng, nhiều khi mình nghĩ là hơn Việt Nam, nhưng mà tinh thần thì luôn luôn chịu những cái mà dằn vặt mà mình không thể nào mình giải thích được. Thì ngay từ khi con qua đến đảo đó, và trước khi đến Mỹ, con có ở Singapore 10 ngày, thì tại nới đó, trong tại tỵ nạn có một số, một số cũng là, cũng các giáo sư, cũng trong vòng đại diện đại, ngày xưa học ở Sài Gòn, các giáo sư đó có thành lập một cái cuốn sách gọi là "Từ Bi Âm" trong đó nói về Ðạo Phật; thì con chỉ giúp, trong buổi nói chuyện về Ðạo Phật và Thiền, thì các giáo sư dự tính ra một cuốn sách ở trại tỵ nạn, thì con có viết được một bài về Vô Vi, về phương pháp Vô Vi, về Thiền. Con cũng nói rõ về những cái phần linh thiêng con đã được Bên Trên giúp đỡ. Dạ, đến hôm nay thì con nghĩ con chưa có giúp gì được hết. Có lẽ là tâm hồn con còn những cái vận động mà con chưa có giải thoát được cho con?
Ðức Thầy: Ừ. Khi mà Con biết được sự vọng động đó nó làm trở ngại cho tâm linh thăng hoa, trong cái đại nguyện cứu độ mà mình đã thức, thì nên cố gắng trì kỳ chí lo tu luyện để dẹp bỏ cái phần đó, và chấp nhận trước hết.
Phải học cái nhẫn mới thực hiện từ bi được. Muốn cứu độ mọi người thì mình phải có cái từ bi.
Nếu mà vun bồi sự sân si, thì cũng như chận mức tiến của chính mình.
Thành ra, Con được may mắn và diện kiến những đại linh căn tại sứ sở; cho bây giờ xa quê hương Con mới chứng nghiệm trở lộn lại, thấy rõ rằng không có gì vượt khỏi tình thương và đạo đức của Bề Trên.
Bề Trên đã ban bố và nâng niu tâm hồn Con, và xây dựng cho Con đi tới, thì kết quả tốt đẹp ở tương lai để mong ra Con có thể tiếp Bề Trên để cứu độ chúng sanh. Ðiều đó, Con nên lập hạnh và vun bồi càng ngày càng nhiều tâm thức của Con, thì nhiên hậu Con sẽ đạt tới được sự mãn nguyện hơn, và để tránh những cái cảnh eo hẹp trong nội tâm nó vầy xéo cái nội thức của mình, và không cứu được.
Cho nên, ở thế gian đó, nếu mình dứt khoát được thì cái tâm tánh của chúng ta, một người đàn bà, thì có những người đàn bà sẵn có tâm tánh đó; và với cái hạnh từ bi mình thực hiện được, rồi mình sẽ ảnh hưởng được nhiều người. Ðó là một điều đại phước đức ở tương lai cho tâm linh của Con.
Cho nên, Con đã đóng góp, tuy rằng không nhiều thì ít, và Con đã viết ra cái Phương Pháp Công Phu cho mọi người; đó là cũng có cái ý nguyện gieo rải cái Pháp để cho mọi người tự thức và tự tiến. Ðó cũng là một thiện tâm đóng góp.
Cho nên, Ông Tám mong sao Con sẽ cố gắng hơn nữa, và để thực hiện nhiều hơn nữa trong nội thức, nhiên hậu mới thực hiện sự từ bi hỷ xả mà Con đã hằng mong muốn. (T#1- 1:00:04)
Bạn đạo: Xin phép được hỏi Thầy,
Ðức Thầy: Dạ,
Bạn đạo: Cái điển của Ðức Phật Thích Ca, và cái điển của Ðức Chúa Kitô, khác nhau như thế nào? (T#2-0:25)
Ðức Thầy: Hai phần đó không có gì khác hết; đều là thực hiện từ bi mà thôi.
Chớ nếu khác nhau thì có sự cạnh tranh của Bề Trên. Bề Trên đều thực hiện từ bi, tha thứ, và xây dựng tâm linh; thì không có cái gì đụng chạm hết. Hai, tuy hai, nhưng mà một; không có xa cách.
Nhưng mà người đời phân cách, phân địa vị, và tự ngăn cách, mà thôi; chớ kỳ thật không có sự ngăn cách của Bề Trên: hai là một mà thôi. Thì không tin, cứ lấy cái lý mà tồn tại tại thế để so sánh, thì hai cái lý đó nó có một cái lý mà thôi.
Còn gì nữa?
Bạn đạo: Xin phép Thầy cho con hỏi thêm một câu nữa ạ: thưa Thầy, con người ta như vậy là có hai phần, một phần vật chất và một phần về tinh thần, tức là phần tinh thần đó là phân linh hồn. Như vậy, thưa Thấy, đối với phái Vô Vi này trọng về phần tinh thần để hướng lên với Thượng Ðế. Như vậy thì, thưa Thầy, sau khi mà chết, mà diệt, thì cái phần xác đó nên chôn hay là nên thiêu? Như thế nào tốt hơn ạ?
Ðức Thầy: Ðối với những người mà có thể giải thoát trong cuộc sống, và mỗi đêm họ được đi và họ làm chuyện, kêu bằng "Hoằng Ðạo, trả Ðạo" trong cái tâm thức của họ, thì sau khi đi rồi, muốn thiêu hay là chôn cũng không còn nghĩa lý.
Mà những người, kêu bằng, chưa đạt tới cái sự cao siêu đó thì nên chôn hơn là thiêu.
Bạn đạo: Dạ.
Ðức Thầy: Con người mà tự giải thoát được thì nó đã trả rồi, nó trả trước khi nó đi. Như tui, bây giờ là tui, một ngày cho ăn một hai chén cơm, nhưng mà tui phải làm việc rất nhiều; tui trả, tui trả cho cái khối thiêng liêng cũng như người đời; đó. Thành ra, tu về Vô Vi cũng chú trọng hai nơi, "Ðời, Ðạo song tu."
Bạn đạo: Dạ.
Ðức Thầy: Ðời là thể xác của chúng ta, cho nên chúng ta mượn cái Pháp mà để cho cái thể xác nó được có trật tự và dồi dào và tươi trẻ, vun bồi sức mạnh để một ngày kia chúng ta ứng phó với những cái tình cảnh hoằng Pháp,
Bạn đạo: Dạ.
Ðức Thầy: ... gặp phải trở ngại. Thì cái đó, cái đời mà không lo song á, thì cái Ðạo không bao giờ có; kêu bằng "Ðời, Ðạo song tu."
Bạn đạo: Dạ. Thưa Thầy, con muốn hỏi thêm xâu, đi xâu vào một chút nữa, là thế này.
Ðức Thầy: Dạ.
Bạn đạo: Con người ta, cái thể xác, tức là thuộc về Ngũ Hành,
Ðức Thầy: Dạ.
Bạn đạo: Tất nhiên nó phải trở lại Ngũ Hành.
Ðức Thầy: Ðúng.
Bạn đạo: Nhưng mà, những người tu theo, nói thực tình ra thì tức là đắc Ðạo là siêu thoát được,
Ðức Thầy: Dạ.
Bạn đạo: Nhưng mà những vị đã đắc đạo được thì phần, một số, phần lớn là sẽ kết được Thánh Thai, tức là,
Ðức Thầy: Ừ.
Bạn đạo: Xá lợi ở trong thân thể của mình?
Ðức Thầy: Dạ.
Bạn đạo: Vậy thì cái xá lợi đó, sau khi mà chết đi rồi, có xá lợi ở trong cái thể xác đó cũng cần lấy ra để mà duy trì cái đó, để mà lưu giữ cái đó; có phải thế không ạ? (T#2-3:37)
Ðức Thầy: Ðúng theo Vô Vi á, là "Nhứt trần bất nhiễm," thì cái xá lợi của nó là thuộc về Ðiển, thì thuộc về phần hồn căn bản.
Chớ không phải "Xá lợi" mà như người ta nói rằng, "Tôi đốt, rồi nó ra cái cục đó!" Không phải đâu!
Bạn đạo: Dạ.
Ðức Thầy: Cái xá lợi đó di chuyển vô cùng; cái xá lợi đó không phải là cái xá lợi, kêu bằng, "Tồn tại tại thế gian," nhưng mà nó tồn tại trong cõi Vô Vi, "Trong Không, mà Có."
Bạn đạo: Dạ.
Ðức Thầy: Thành ra không cần giữ lại.
Nếu giữ lại á, thì làm sự mê tín, mà thôi, cũng như cái ảo thuật, nói, "Tôi đốt xác người này, có cái cục như thế này; đốt tim người kia, không cháy!" cũng là một cái chuyện ảo ảnh; thì không có dẫn tiến được!
Bạn đạo: Dạ.
Ðức Thầy: Bởi vì cái phần đó là lưu lại tại thế, luôn luôn lưu lại tại thế. Còn phần thăng hoa đi lên trên thì cái phần Thanh Ðiển, mà thôi; cái đó là, "Trường tồn bất diệt."
Bạn đạo: Dạ.
Ðức Thầy: Không có ai được tìm kiếm hết!
Bạn đạo: Dạ thưa Thầy, như vậy cái phần xá lợi đó là cái phần thuộc về linh hồn,
Ðức Thầy: Linh hồn.
Bạn đạo: Có thể biến hiện được?
Ðức Thầy: Biến hiện được.
Bạn đạo: Dạ, con hiểu.
Ðức Thầy: Quý báu vô cùng.
Bạn đạo: Dạ, con có đọc sách Thầy nói là khi mình luyện cái Pháp Công Phu này, mình sẽ thấy có những “Ðiều lạ lùng” xẩy đến với mình mà mình không bao giờ thấy hồi trước, dạ; Thầy có thể cho con biết những điều lạ lùng đó là như thế nào? (T#2, 4:56)
Ðức Thầy: Trong sách đó không có nói "Ðiều lạ lùng,"
Bạn đạo: Dạ.
Ðức Thầy: ... nhưng mà khi mình Thiền, cái giai đoạn trước đó là không nghĩ cái chuyện ảo ảnh, nhưng mà nghĩ về sức khỏe của bản thân trước. Rồi sau cái sức khỏe ổn định rồi, lúc đó mình mới thấy những cái cảnh vật khác hơn: trong lúc mình nhắm mắt, mình thấy. Trước kia, mình nhắm mắt, không thấy ánh sáng; sau này, mình nhắm mắt mình thấy ánh sáng, và thấy những mầu sắc, "Ngũ sắc, ngũ quang; huyền sắc huyền quang" ở trong này, chớ không phải ở ngoài; mà mình thấy được! Ðó.
Còn cái giai đoạn đầu là chỉ luyện sức khỏe thôi. Ðó.
Rồi giai đoạn thứ nhì mới thấy cái đó.
Rồi từ cái đó nó mới vun bồi về tâm linh: là thấy cái huyền vi, "Về mắt phàm, mở mắt không thấy, mà tôi, nhắm mắt, tôi thấy; là tôi đã minh định cái việc nội tạng tôi nó được thanh nhẹ hơn, vả người tôi nó thông minh hơn, và nó sáng suốt hơn xưa; và nó dẹp bỏ những sự, kêu bằng, 'Ðộng loạn, hận thù của ngoại cảnh'; thì nó mới sống trong an lành và tiến thẳng vào tình thương và đạo đức."
Bạn đạo: Dạ; con không hiểu là nếu mà mình tiếp tục, ờ, tu luyện cái Phương Pháp Công Phu này, thì mình sẽ đạt được kết quả gì? Thầy có thể tóm tắt cho con biết được không?
Ðức Thầy: Mình sẽ có kết quả, là mình biết mình là ai, ở đâu đến đây, rồi sẽ về đâu; là điều quan trọng nhứt, là cứu cánh của Vô Vi, là vậy.
Khi mình tu, mình ở thế gian chưa biết mình là ai, mình vẫn bị lôi cuốn bởi ngoại cảnh; mà khi chúng ta biết ta là ai, thì ta không có bị lôi cuốn, và ta sẽ ảnh hưởng người khác.
Bạn đạo: Cảm ơn Thầy.
(T#2-6:48)
Bạn đạo: À, kính thưa Ông Tám; xin phép Ông Tám, hỏi một câu: Hiện thời bây giờ ấy, trong thế giớ thì nó có hai cái chủ nghĩa: chủ nghĩa Tư Bản, và chủ nghĩa Cộng Sản. Hai cái đó nó xung đột với nhau, thành ra cứ chết chóc hằng ngày; chẳng hạn như Việt Nam, chết biết bao nhiêu, bao nhiêu người.
Thì nếu mà ta quan niệm rằng những cái xung đột đó là cái chương trình cần thiết mà Thượng Ðế đã xếp đặt để mà cho con người sống ở địa cầu để tiến hóa, vậy thì câu hỏi thứ nhất: "Thượng Ðế có thể có một cái chương trình nào mà bớt chết người được không?" Thứ hai nữa, chẳng hạn như những cái người thừa hành những chương trình đó, như Hồ Chí Minh chẳng hạn đối với Việt Nam, thì, "Ðó là tội nhân, hay là cái người đó vô tội?"
Ðức Thầy: Cho nên, hai cái chủ nghĩa đó là cũng cái chương trình của Thượng Ðế đặt, vì Thượng Ðế thấy rõ con Ngài không có đứa nào chết, mà nó chỉ đi học lớp này tới lớp kia thôi; không có người nào chết hết! Mà người thế gian chỉ nhìn cái bề ngoài, và không biết cái thực chất của bên trong, rồi đâm ra muốn bênh vực!
Rồi bây gìơ chúng ta lấy cái gì chứng minh? "Bây giờ tôi bênh vực cái này, để tui cứu cái kia; mà rốt cuộc rồi tôi cũng chết!” Hỏi chớ, "Tôi cứu được ai?” Ðó! Cho nên, Thượng Ðế thấy rằng con Ngài là phần hồn, chớ không phải thể xác, cho nên Ngài đã lo về phần hồn để cho con Ngài tiến, và dũng tiến hơn: gặp những cảnh ngộ chấn động đau thương như vậy nó mới thức; và sau cái thức đó, nó lại đẹp đẽ lên, tươi sáng lên, dũng mãnh hơn.
Cho nên, chúng ta thấy rõ ràng: trong cái cuộc đời mấy chục năm, mà cái tâm hồn chúng ta được vững hơn con chúng ta, là nhờ cái gì? Nhờ cái sự vầy xéo của cảnh đời và nó cho chúng ta vững hơn. Thì cái cuộc chiến tranh kia cũng vậy: cái Cuộc Ðại Tạo của Càn Khôn Vũ Trụ cũng vậy: nó phải đụng, va chạm, rồi nó mới tiến hóa.
Còn cái phần, kêu bằng, "Thực thi không đúng đường lối của Thượng Ðế" thì, tại sao, ai bỏ tù họ?
Vì họ vun bồi sự tăm tối thay vì sự sáng suốt, thì họ tự giam họ, mà thôi, chớ Thượng Ðế luôn luôn Ðại Từ Bi và không giam ai hết; cho nên chúng ta có thể làm sai trong một phút, rồi chúng ta sẽ sai mãi mãi, hoài hoài!
Cho nên, chúng ta tu, chúng ta thấy rõ sự sai của chúng ta, và chúng ta vun bồi sự sáng suốt, thì chúng ta sẽ tiến hóa trong cái sự trung dung sáng suốt mãi mãi.
Cho nên, cái sự thưởng, phạt là do hành giả, mà thôi. Cho nên, một người nào mà thức tâm thì Thượng Ðế cũng ban ơn; mà những người nào chưa thức tâm thì họ chọn con đường tối tăm thì họ bị tự giam hãm họ trong A Tỳ Ðịa Ngục, chớ không có tiến triển nổi. Ðó! Là tôi trả lời hết rồi chưa? Ừ.
Bạn đạo: Về vấn đề gia đình có được không a?
Ðức Thầy: Dạ; được chớ! Cái gì cũng được!
Bạn đạo: Dạ thưa Thầy, trước đây con có học mấy cái môn gọi là, thí dụ như là, à, về tâm linh, à, về Dịch học; cũng đã có lần đạt đuợc những cái kết quả như là nghe được một tiếng kèn, mà nghe được tiếng khóc ở trong tiếng kèn đó.
Ðức Thầy: Ừ.
Bạn đạo: Và dùng cái Phương Pháp Tính Dịch.
Ðức Thầy: Ừ.
Bạn đạo: Mà biết được một cái việc gì xẩy ra, như người chết.
Ðức Thầy: Ừ.
Bạn đạo: Hồi trước; đấy là những cái năm chúng tôi dậy ở Trường Võ Bị...
Ðức Thầy: Dạ.
Bạn đạo: ... Ðà Lạt. Và đến khi di chuyển sang đây thì gia đình không đi hết được, còn hai đứa con, một đứa con ở lại, bây giờ có tin tức; và một đứa con không có tin tức.
Ðức Thầy: Ừ.
Bạn đạo: Thưa Thầy, à, con đã dùng điện lực của người, mà hình như là cũng hơi cạn. Thường thường thì vì bận nhiều việc, không nạp được điện nhiều, cho nên phóng cái luồng điển ra, không kiếm thấy con ở Việt Nam. Hiện bây giờ thì có lẽ là cái khả năng tu luyện còn non yếu quá, không đạt được đến mức tìm được đứa con đó.
Ðức Thầy: Ừ.
Bạn đạo: Nhưng mà, thưa Thầy, về sau, nếu mà dùng cái phương pháp Vô Vi này có thể kiếm thấy,
Ðức Thầy: Ừ.
Bạn đạo: ... nếu nó chết, hoặc là sống; có thể biết được không ạ?
Ðức Thầy: Nó không có khó khăn! Khi mà Ông đạt được thanh tịnh rồi á, thì con nó phải trình diện với mình.
Bạn đạo: Dạ.
Ðức Thầy: Thì nó ở trong cái thể chất nào thì nó xuất hiện trong cái thể chất đó, trong cái giờ mình Thiền.
Bạn đạo: Dạ.
Ðức Thầy: Thì rõ ràng y như vậy; nó hiểu hết tất cả những chuyện của mình.
Bạn đạo: Vâng.
Ðức Thầy: Bởi vì, hồi trước, Ông tính cái Quẻ Dịch là cũng lấy cái Ngũ Hành mà tính, mà thôi,
Bạn đạo: Vâng.
Ðức Thầy: Ðó; thì bây giờ Ông điêu luyện cho cái Ngũ Hành nó càng ngày càng ổn định,
Bạn đạo: Dạ.
Ðức Thầy: Kim ra Kim, Mộc ra Mộc, Thủy ra Thủy, Thổ ra Thổ; thì cái Minh Cảnh Ðài nó mở,
Bạn đạo: Dạ.
Ðức Thầy: Thì Ông ngồi đó Ông dòm, thì Ông thấy nó ở đâu rồi.
Bạn đạo: Dạ.
Ðức Thầy: Bởi vì cái sự liên hệ giữa Ông và nó không bao giờ cắt đứt.
Bạn đạo: Dạ.
Ðức Thầy: Không có ai cắt đứt nổi.
Bạn đạo: Vâng.
Ðức Thầy: Thì nó ở trong hình phạt nào, hay là nó được cứu rỗi, thì nó phải trình diện trước mắt mình.
Bạn đạo: Dạ; xin cảm ơn Thầy.
Ðức Thầy: Cho nên, cái Pháp này nó lại càng rõ hơn, và nó biết những chuyện gì nó cần giải quyết.
Bạn đạo: Dạ.
Ðức Thầy: Nhưng mà không có được giải quyết cho người khác.
Bạn đạo: Dạ; cảm ơn Thầy.
Ðức Thầy: Nếu giải quyết người khác á là, "Lấy Ðạo tạo Ðời"; thì sự tăm tối nó sẽ đến. Tại sao? Khi mà mình nói như vậy, cái đó tôi bị rồi, tôi mới nói; trước kia, những người đi thi, này kia, kia nọ, muốn làm cái gì, tới hỏi tôi, tôi nói, là trúng.
Bạn đạo: Dạ.
Ðức Thầy: Tôi không cần suy nghĩ, nhưng mà tôi nói trúng.
Bạn đạo: Dạ; cảm ơn Thầy.
Ðức Thầy: Thấy không? Thì lúc đó, càng ngày càng đông người...
Bạn đạo: Dạ.
Ðức Thầy: ... Nó tới, thì cả ngày tới tối tôi chỉ phục vụ cái giới đó thôi; tôi không có thăng hoa lên được! (T#2-12:15)
Bạn đạo: Dạ.
Ðức Thầy: Cho nên, tôi khuyên những người làm, học cái Pháp này, sẽ thấy nhiều chuyện.
Bạn đạo: Dạ.
Ðức Thầy: Nhưng mà cái chuyện đó để biết chuyện của mình và tự tu, mà thôi.
Bạn đạo: Dạ.
Ðức Thầy: Còn nếu phục vụ cho người khác thì họ sẽ lôi tới, và lúc đó là mình không tiến nổi, là mình chỉ ở trong cảnh đó thôi. Ðó!
Bạn đạo: Cảm ơn Thầy.
Ðức Thầy: Tôi bị một thời gian rồi.
Bạn đạo: Nam Mô; hôm nay con xin Thầy dậy cho chúng con cách phân biệt điển của Bề Trên giáng xuống để dậy chúng con, và điển của ma...
Ðức Thầy: Ừ.
Bạn đạo: ... xuống để dụ dỗ chúng con.
Ðức Thầy: Ðó! Cái phần của Bề Trên xuống là nó không có nhập trong cơ thể, và nó không có thể điều khiển mình được: phần Bề Trên xuống là lúc nào mình cũng tỉnh táo, và mình sáng suốt thêm trong lúc mình nói chuyện. Thì hiện tại bây giờ mọi người đều có Ðiển của Thượng Ðế hết, chớ không phải không có; nhưng mà phủ nhận, là bởi vì, “Tôi không thấy!” Hỏi chớ, "Một người mà thông minh kia, làm sao họ lại có cái đầu óc, mắt mũi, tai, miệng như tui, mà họ thông minh hơn tui? Nó có cái gì chiếu nó? Mà cái ông kia, mặt mày khôi ngô vậy, tại sao lại ổng lôi thôi? Có cái gì che nó?" Ðó. Cho nên, nó đạt được cái sáng suốt là do cái hào quang của Bề Trên, và cái tâm của nó mở chừng nào thì nó đón nhận sự sáng suốt đó; thì tự nhiên cái thức, giữa đêm, mà thấy rõ rằng, "Tôi được hiểu cái chuyện này, mà hồi trước tôi không hiểu!" Ðó là Bề Trên chuyển cho họ. (T#2- 13:48)
Còn cái ma quỷ vô thì ràng buộc mình vô trong khuôn khổ! Nhứt định là nó phỉnh, phỉnh, phỉnh, phỉnh; khép mình vô trong cái khuôn khổ đó; là mình kẹt! Cái đó là Bàng Môn Tà Ðạo nọ đã làm phép lạ, phép mầu cho mình thấy: nó hiện ra cũng như ông Phật, hiện ra cũng như ông Tiên, trước mắt, làm như ảo thuật cho mình thấy để mình bái phục; và nó nói những cái chuyện trong gia đình mình, rất rõ, để mình bái phục tại vì mình chưa hiểu rằng ở trong nguyên lý của Ngũ Hành sanh, khắc mà thôi! Nó nói đi, nói lại, cũng trong cái giới đó; nó còn kẹt trong cái Ngũ Hành sanh, khắc; cho nên nó không được siêu diệu và chiếu sự sáng suốt cho mọi nơi, mọi giới; nó không có phân thân làm việc cho toàn cầu được; thì cái phần đó không bao giờ có Thanh, nhưng mà nó chủ trị trong một khối đó thôi. Ðó là, kêu bằng, "Bàng Môn Tả Ðạo"! Cho nên, đã xuất hiện rồi, cả Càn Khôn Vũ Trụ bây giờ đã xuất hiện Bàng Môn Tả Ðạo rất nhiều. Ngay Việt Nam, ngay đất Mỹ, ngay Canada, bên Pháp, cũng có rất nhiều: cứ củng cố, củng cố, củng cố, chớ không chịu cởi mở khai triển; rồi đâm ra thù hận lẫn nhau! Hô "Tu," mà thiếu tu, là ở chỗ đó. Cho nên, những bạn Vô Vi phải lưu ý về cái điều đó.
Mà chúng ta tu đây là tự thức và tự khai triển lấy mình thôi, không nhờ sự hỗ trợ nào mà điều khiển chúng ta. Không được!
Còn sự sáng suốt kia, đương nhiên của Ðấng Tạo Hóa; nếu chúng ta vun bồi sáng suốt, chúng ta sẽ được sáng suốt thêm, vì Bề Trên sẵn chiếu (T#2- 15:32) cho chúng ta rồi.
Thì phân tách rõ ràng: đừng xin sự hộ độ của Thượng Ðế, đừng xin sự hộ độ của Quan Âm; là bị gạt; bởi vì con ma nó có thể thuyết lý Quan Âm, con quỷ nó có thể thuyết lý Chúa cũng được; nó giả tạo!
Cho nên, Chúa cũng dặn, "Không nên đi sai đường," và hãy nhớ rằng, "Ta là con của Ngài," chúng ta mới đi tới được.
Còn xin cứu độ là chúng ta bị kẹt; cầu xin nhiều chừng nào là bị ngoại xâm chừng nấy, bởi vì trần trược nó xâm chiếm chính lỗ chân lông con người vô cùng; và trong cái thức của con người cũng bị xâm chiếm luôn!
Cho nên, chúng ta tu, chúng ta hiểu rằng cái vốn của mình, mình phải giữ, là sự sáng suốt, để mình đi tới; cho nên nhận định sự thanh nhẹ mà thôi!
Thì sự trần trược mà rờ mó được trong thể xác chúng ta, đều là tà hết! (T#2-16:24)
Bạn đạo: Kính thưa Thầy, trong cái vấn đề tu luyện học đạo, Thầy luôn luôn nhắc đến cái Nguyên Lý "Nam, Mô, A, Di,Ðà, Phật", và cái nguyên lý đó vô cùng quan trọng. Con đã cố gắng thực hành cái nguyên lý đó, và bây giờ hiện tại con thấy cái này, đem ra để trình bầy với các bạn, và Thầy giải đáp giùm. Là, khi mình niệm "Nam, Mô, A, Di,Ðà, Phật," cái lúc con niệm thì con đã nhận thấy đầu thì nó nghe một cái "cách" nhẹ ở trong cái đầu mình trải qua trạng thái đó. Bây giờ mình niệm, trải qua cái giai đoạn là mình niệm "Nam, Mô, A, Di,Ðà, Phật," tự nhiện ở trong cái bộ đầu mình nó nghe như là một cái tiếng chuông mà nó ngân ra. Như vậy cái đó là như thế nào, hả Thầy?
Ðức Thầy: Cái đó là nó đang mở, nó đang mở trong cái thức của bộ óc. Bởi vì bộ óc mình lớn rộng, cái "Nam, Mô, A, Di, Ðà, Phật" này là để đánh đổ và mở những cái trần trược mà từ bao nhiêu kiếp mình đã thâu thập vô trong cái khối óc của mình; rồi bây giờ mình niệm "Nam, Mô, A, Di, Ðà, Phật" nó sẽ mở, mở hết! Mở chừng nào thì thấy nó rõ ràng chừng nấy; rồi nó sẽ mở tới vô cùng; bởi vì trong cơ tạng Tiểu Thiên Ðịa này nó nhiều lắm, không phải là một phạm vi eo hẹp như ý chúng ta muốn niệm một tiếng, hai tiếng được. Không!
Cho nên, từ hồi nào tới giờ chúng ta đã thâu thập cái trần trược vô quá nhiều, rồi bây giờ chúng ta cho mỗi tế bào phải ý thức được là nguyên căn của nó là nằm ở trong nguyên lý của "Nam, Mô, A, Di,Ðà, Phật":
"NAM" là lửa, "MÔ" là không khí, "A" là nước, "DI" là phát triển, "ÐÀ" là mầu sắc, "PHẬT" là linh cảm. Mỗi cái đơn vị phải trở về vị trí của họ; thì lúc đó Chủ Nhân Ông, phần Hồn, mới chuyển Ðồng thanh tương ứng, mà Ðồng khí tương cầu. Ðó. Thành ra nó phải mở từ thức.
Cho nên, người ta nói, "Pháp Luân Thường Chuyển, huệ tâm khai"; đây rồi mở huệ Can, mình thấy rõ, bớt sân rồi! Cái huệ Can chưa mở, con người vẫn còn sân; thấy không? Rồi cái huệ Phổi nó mở, thì thấy mầu sắc tươi đẹp, hết còn u ám nữa! Ðó. Rồi các mầu, các Tạng đều có các mầu, nó mở hết; thì nó mới biến thành "Ngũ Sắc, Ngũ Quang"; và "Huyền Sắc, Huyền Quang" là ở chỗ đó. À! Cho nên, phải mở; nó đang trên đường mở đó! Rồi nó sẽ đổi tướng nay mai.
Bạn đạo: Dạ.
Bạn đạo: Ông Tám, vài tháng trước đó, thì tự nhiên lúc mà con đang làm Pháp Luân Thường Chuyển này kia, thì con nghe cái mùi hương trầm,
Ðức Thầy: Ừ.
Bạn đạo: ... và tới bay giờ cũng còn, đôi khi đang làm Pháp Luân thì cũng còn nghe,
Ðức Thầy: Ừ,
Bạn đạo: Nhưng mà con không hiểu là cái mùi hương trầm đó...
Ðức Thầy: Ừ.
Bạn đạo: ... có phải là do trược điển của con người mình nó thoát ra, không?
Ðức Thầy: Không! Cái mùi hương trầm đó là do cái tiền kiếp mình đã dự qua những cuộc tu đó thôi; nhưng mà nó mở đây rồi một thời gian nữa, nó hết. Cứ ráng làm nữa, làm Pháp Luân nữa, rồi nó sẽ hết. Cái đó, phần thanh nhẹ, không sao; hiểu không? Kiếp trước cũng đã có tu chùa (cười); nó phải vậy. A, thưa Cụ.
Bạn đạo: Tới đây, con nhớ lại cái câu của ông Shakespeare, ổng nói rằng, "Tất cả cái vấn đề căn bản tại thế là 'To be, or not to be'": "Hữu, hay là Vô,"
Ðức Thầy: Ừ.
Bạn đạo: "... Cái đó là vấn đề!" Mà sự thực ra, cho đến ngày nay, nhập Thiền theo phương pháp Vô Vi, con mở được một phần; là cái câu của ông Shakespear có lẽ phải đổi lại là "To be and not to be, that is the question!" "Hữu và Vô là một!”
Ðức Thầy: Ừ.
Bạn đạo: "Ðấy là vấn đề!"
Ðức Thầy: Ừ.
Bạn đạo: Dạ, xin trình Thầy.
Ðức Thầy: Cái đó là, sau này, rồi Vô Vi là, đúng theo thực trạng của Vô Vi là lấy cái Vô Vi mà phối hợp trong cái Y Lý đó, hay vô cùng! Nhưng mà những người tu Thiền về Vô Vi và những người bác sĩ mà, nghiên cứu gia mà thực hành về Vô Vi rồi đó, họ sẽ chế ra những cái máy để đo lường rất hay. Mà trong lúc đó họ thấy, và về họ vẽ lại, và họ sẽ làm được!
Bởi vì con người Vô Vi là con người khám phá những sự vô cùng tận của Bên Trên, siêu văn minh, siêu phàm, chớ không phải là đi ở trong cái vật chất và trong cái chỗ kẹt như hiện tại. Cho nên, nó là siêu, siêu hình luôn! Cho nên, cái Phương Pháp Công Phu Vô Vi nên phổ biến vô trong đó; rồi từ những vị đó, nó có một bộ óc khác thường hơn người thường, thì từ đó nó trở về cái siêu nữa, thì nó thấy từ cái vô hình chuyển hóa xuống cho tới cái hữu hình.
Thì những cái chuyện tinh vi, bây giờ điện, khoa học về điện, nó đã tiến triển rồi. Rồi một thời gian sau, nó sẽ thu ngắn hơn nữa, và nó sẽ sử dụng về điển để cảm thông mọi sự việc; và nó thấy rõ, và đo lường, cũng có thể chụp được cái linh hồn của con người, không có khó khăn!
Bởi vậy, tôi thấy tương lai không có khó khăn! Và nếu trong cái giới bác học và những người nghiên cứu ở đây mà chịu thực hiện cái phương Thiền này đó, tôi thấy họ sẽ đi tới đích rõ ràng hơn, và chứng nghiệm rõ ràng hơn, về cái hệ thống thần kinh, hay là bất cứ cái não, bất cứ cái gì, họ phân rất rõ ràng, thấy rõ, và họ đi trong đó!
Thì mình thấy, cái đầu này có chút xíu, mà chúng ta đi bao nhiêu năm cũng đi chơi ở trong này không, chớ đâu có đi ra ngoài? (cười) Lớn vô cùng, nhưng mà họ thấy, rờ có một chút vậy chớ, bên ngoài thấy có một chút, nhưng mà lớn vô cùng! Nhiều cảnh đẹp lắm, nhiều cảnh tốt ghê lắm, mà có thể rằng, mình có thể nói rằng, "Tui đem về đóng góp cho khoa học!"
Nhưng mà bây giờ trình độ người ta chưa tới, mà nếu mà người ta đồng Thiền thì đó, khi ngộ, mặc sức mà lấy! Mà chắc họ cũng không thèm lấy nữa là khác! (cười). Họ thấy, "Còn thấp!” và họ còn phải đi cao hơn, cho kịp thời hơn; đó!
(T#2- 22:43)
Ðức Thầy: Tôi cũng rất, à, vui mừng, hoan hỷ, được đến đây một lần chót trong cái cụôc du hành thăm các bạn đạo, để thăm các bạn, và trực tiếp diện kiến những vị bạn đạo mới vô để tập Thiền. Nhân dịp này, tôi xin cảm ơn gia đình anh Lạc đã phát tâm rất nhiều và đưa ra một căn nhà để giúp đỡ cho mọi người được có cơ hội tề tựu và nghiên cứu về cái Pháp Thiền. Sự phát tâm đó, Bề Trên sẽ chứng; và riêng tôi, cảm ơn rất nhiều về gia đình của anh Lạc đã thực hiện và muốn đóng góp những gì ở tương lai quý báu hơn cho chúng sanh.
Chúng sanh cũng như mọi người chúng ta Việt Nam ở tương lai sẽ được học thêm nơi cái ý chí và sự đóng góp tốt đó, sẽ tề tựu đông hơn ở kỳ tới nếu chúng ta có cơ duyên được tái ngộ. Cảm ơn rất nhiều sự hiện diện của các bạn hôm nay. (T#2-23:55)
[qua một giai đoạn khác]
Ðức Thầy: Bây giờ chúng ta sẽ tiếp tục, và tôi sẽ cầu xin Bên Trên để chuyển xuống và chứng minh cho cái bàn thờ hiện tại. Tại sao phải lập cái bàn thờ vòng kiếng như thế đó?
Vì Bàng Môn đã xuất hiện! Không nên để hình nộm! Hình nộm thì nó có thể mượn cái hình nộm và nó chuyển xuống xưng danh, "Ta là Quan Thánh!" Còn để cái miếng kiếng như thế đó, để làm gì?
Trên, thì ta thờ phần thanh điển từ bên ngoài chiếu diệu vô trong, thì cái sự chơn chánh nó được trụ giải, còn cái chuyện tà thì không có đến được.
Còn ở dưới là bàn thờ tổ tiên, là ông bà; thì những phần mà ngày giỗ, ngày kỵ chúng ta tưởng tới ông bà, ông bà mới được đến; còn bình thường tà ma không được sát nhập vô đó. Thì đó là chúng ta mượn cái điển thiêng liêng chơn thật, và cái chơn tâm chúng ta hướng thẳng về những vị mà chúng ta kính mến thì hướng thẳng vô kiếng đó, nhưng mà thẳng về Bên Trên nơi xuất phát của chân tâm, những người nào muốn chiếu hóa trong gia đình này; thì lúc đó mới thấy rằng cái sự văn minh và cái sự sống động của tâm linh còn mãi mãi, chớ không bị diệt như người đời mong muốn và làm ảo thuật để gạt lẫn nhau! Ở đây không có!
Chủ nhà có chơn tâm, thì có thường độ; mà chủ nhà không vun bồi chơn tâm, thì không được sự thường độ đó. Cho nên, sự công bằng nó sẽ về với cái người mà bằng lòng hướng thượng. Thì bây giờ chúng ta bắt đầu.
Bạn đạo: (nghe không rõ - T#2 ) tinh thần đặc biệt. Dạ, kính thưa Thầy, kính thưa gia chủ, tôi có thể ngồi lại nữa, hay là, dạ, phải đi ra ngoài?
Ðức Thầy: Dạ, không; khỏi; bởi vì đây là tất cả là về phần thanh điển của gia chủ, vậy thôi, chớ không có dính dấp gì với người ở ngoài. Bởi vì cái trọng tâm của người hướng thượng, thì Bề Trên chiếu thôi;
Bạn đạo: Dạ.
Ðức Thầy: Còn nếu mà Cụ ngồi đó, Cụ có hảo tâm đóng góp, thì Cụ nhắm mắt một chút;
Bạn đạo: Dạ.
Ðức Thầy: Cái phần đó cũng là, mình thấy sống trong cái hòa đồng thương yêu xây dựng thôi, chớ không có cái gì. Sự từ tâm.
Bạn đạo: Dạ.
[qua một giai đoạn khác]
Bạn đạo: Kính thưa Thầy, nhờ Thầy giải nghĩa cho con "Hào Quang" là gì? Cấu tạo hào quang, và cái ích lợi của hào quang? Ða số các bạn đạo ở đây thường thường nói rằng, "Thầy, hòa quang sáng chói!" Thì như vậy làm cách nào để có thể nhìn và biết được hào quang đó?
Ðức Thầy: Bởi vì, cái hào quang đó nó thuộc về Chấn Ðộng Lực siêu, không phải chấn động lực "Hữu hình, hữu hoại" tại thế gian. Cho nên, cái thần thức của con người được mở về Siêu Giới thì mới ngộ cái hào quang đó. Cũng như hào quang của Thượng Ðế đã ban rải cho chúng sanh từ trong hơi thở, luân lưu trong tế bào của họ, mà họ còn chưa thấy hào quang của Thượng Ðế; cha mẹ họ đã truyền cảm trong cái thể xác họ, nhưng mà họ vẫn quên luôn! Vi sao? họ thiếu tịnh, thức họ chưa mở. Họ chưa thấy cái sự quý giá của cha mẹ họ, "Thế Thiên hành đạo" để dẫn dắt tâm linh. Ðó cũng là hào quang, vô cùng.
Cho nên, muốn thấy hào quang phải thực hiện Thiền; và để thấy rõ nguyên lai hào quang ở đâu? Trong ta mà ra; trong Không mà Có. Hỏi, "'Trong ta mà ra?' Ông này ổng nói 'Trong Không mà Có,' Ông này ổng nói bậy!" Nhưng mà nếu người ta không tu, không tập trung chấn động lực, làm sao họ thấy được cái hào quang? Mà nếu loài người không có khối óc, làm sao nhận định được hào quang? Trong lúc nhắm mắt, thấy ánh sáng vô cùng tận, ánh sáng không thể đo lường được, mới kêu "Ðó là hào quang!" Tự họ phát khởi ra cái câu nói, kêu bằng, "Hào quang." Trong họ ra; trong nhân gian ra, xác nhận hào quang! Trong nhân gian ra, xác nhận Ông Trời. Trong nhân gian ra, xác nhận Ông Phật. Thấy rõ chưa? Nếu con người không có khối óc, không có sự đó; và chúng ta không có bận tâm đến đây bàn luận việc đó. Cho nên, khối óc con người là quan trọng. Mỗi người chúng ta đều có khối óc, có thanh điển; mà tụ, nó là thành hào quang sáng suốt. (nghe không rõ - T#2 - 28:25). Cho nên, thiền mới thấy rõ hào quang. Cho nên, những người ở bề trên xuống nói rằng, "Văn chương không có thể chứa đựng được những lời ta phân giải; và ngộ nhận cho ta là khùng!" Bề Trên luôn luôn xuống Cơ Bút cũng nói như vậy. Thấy không? Cho nên, không chấp; vì trình độ nó mới tới đó mà thôi.
Muốn thấy rõ trình độ hào quang, chúng ta phải mở thần thức của chúng ta, mới nhận định được trình độ hào quang, và chính ta có hào quang. Cho nên, trong ta có; không nên bận tâm đi tìm hào quang, mà bận rộn, rồi tu không được. Hỏi chớ, bây giờ chúng ta dòm ra đây chúng ta thấy hoa quả vạn vật xanh, đỏ, tím, vàng, đủ thứ; thì trong này nó có không? Nó không có, làm sao nó ứng? Mà khi nhắm mắt thì không thấy. Là tại vì không định. Mà định rồi, nhắm mắt thì thấy chớ. Cho nên, người tu tại sao nó lại không đi xem cinéma, 6, 7 mầu cho nó đẹp, hay xem cây, xem cỏ cho đẹp; để nó cứ ngồi nó nhắm mắt? Bởi vì nó thấy; nó thấy cái đó nó không thể nói được. Cho nên, hồi xưa Ðức Phật ngồi nhắm mắt. Có ông Phật nào mở mắt trao tráo đâu? Ổng thấy cái gì ổng mới nhắm mắt; chớ Ổng đâu là thằng điên? Phải không? Ổng nhắm mắt để Ổng thấy cái gì? Cho nên, chúng ta tu đây, nhắm mắt để thấy cái gì trong cái nội thức của chúng ta? Cho nên, trong đó các bạn sẽ tìm ra hào quang, dễ hơn. Chỉ có một ly là tới! Nhưng mà một ly đó khó bước qua! (cười) Ði vô trong một chút là tới.
Cho nên, người tu về Vô Vi, càng tu họ càng không muốn cảnh đời, cảnh động loạn. Tại sao? Bởi vì học qua một khóa nội thức và tiến tới vô cùng, thì họ phải đi vô và đi lên, nó mới tới, nó mới mau hơn. Thì bây giờ các bạn thấy, máy bay hồi trước 747, nó bay dữ lắm á; bây giờ Concorde nó bay hơn: nó bay thẳng tuốt lên trên đó, nó có đi đâu; rồi nó xuống, nó là tới. Nó cao chừng nào thì nó gần chừng nấy; mà nó bay ngang chừng nào nó thấy xa chừng nấy. Thấy rõ chưa? Bây giờ chúng ta tu ngay trung tim sinh lực của cơ thể, để hòa hợp với trung tim sinh lực của Càn Khôn Vũ Trụ, nó phải thấy! Thì thấy tất cả; chớ bận rộn làm chi mà thấy ông A, ông B, làm chi? Ngồi đây thiền đây, “Thấy coi hai cặp vợ chồng mới họ làm cái gì?" làm chi? Mình phải đi thẳng lên kia. Phải không? Rồi sẽ thấy tất cả: Nhứt lý thông, là vạn lý minh. Trong một phút khai thông thì vạn thức tiến triển. Lo chi, bận tâm chi, để cực khổ? Thấy không? Cho nên, trụ trong đó nó biến đổi cái tình cảnh hiện tại; và trụ trong đó mới xây dựng được những cơ cấu tốt đẹp cho nhân sanh ở tương lai. Mà những vị đó toàn là những vị trí thức, ăn học chuyên môn; giỏi, và muốn giỏi hơn nữa, nếu tìm trật tự. Bảo đảm chớ không có nói không.
Bạn đạo: Thưa Thầy, thời gian đầu con thiền đó, (nghe không rõ) thì đêm nào con cũng ngủ ngồi.
Ðức Thầy: Cái đó là bị bằng ngày đã lo thiền, và lúc nào rảnh cũng thiền, thành ra nó đã thiền nhiều thì tự nhiên cái đêm khuya nó giải bớt đi. Nó cũng phải một phần hỗ trợ cho cơ thể được khỏe mạnh nó mới thiền được; cho nên không nên bắt buộc cái cơ thể làm việc quá lố. Thì nó phải nghỉ; cái đó mình phải cho nó nghỉ; cái đó là tại vì ban ngày đã thiền nhiều thì ban đêm nó phải giảm; tự nhiên nó vậy.
Rồi chứng nào khai thông hết rồi mới kêu bằng, "Thiền 24 trên 24," là không phải đem thể xác thiền,
Bạn đạo: Dạ.
Ðức Thầy: Thiền trong ý chí, Thiền trong sự khai triển vô cùng của tâm linh! Nằm ngủ vẫn thiền; lúc đó, khác. (T#2-32:44)
Bạn đạo: Dạ thưa Ông Tám, dạ có một lần con nằm mơ, thì trong giấc mơ đó có một người đến xin con một lóng ngón tay, họ muốn chặt một lóng ngón tay của con để mà cho người con trai của họ; nhưng con hoàn toàn từ chối, con rất sợ sệt, từ chối trong giấc mơ đó. Rồi khi con tỉnh dậy thì con rất là hối hận, tại vì nếu mình cho thì nó cũng chỉ là giấc mơ thôi, mình vẫn còn năm đầu ngón tay đây, không có mất mát gì cả. Nhưng con không hiểu tại sao con không suy xét được điều đó trong cái cơn mơ đó?
Ðức Thầy: Ừ. Trong cái cơn mơ đó là nhắc lại cái chuyện tiền kiếp của mình, mà thôi; nhắc lại cái tâm linh cố chấp của tiền kiếp, mà thôi; chớ không phải bây giờ; nhắc lại, vậy thôi, chớ không phải chuyện bây giờ.
Cho nên, mình tu đây thì phải phá cái cố chấp đó: thể xác này không phải của ta, bởi vì nhờ cái đó mới thức và ăn năn rằng, "Ồ, sao lúc đó tại sao tôi không bố thí cho họ?" Là mình mới xét rằng tiền kiếp mình có cái tánh đó; bây giờ mình ăn năn và mình sẽ "Nguyện bố thí nhiều hơn khi tôi có điển!" Thấy chưa? Cái đó quan trọng hơn cái thể chất.
Bạn đạo: Thưa Thầy, con xin Thầy giải đáp cho con một cái chuyện thắc mắc,
Ðức Thầy: Ừ.
Bạn đạo: ... là từ khi con qua đất Mỹ này con có giấu mẹ con một chuyện ở Việt Nam; nhưng mà con biết rằng khi mà con dối á, thì mẹ con vui; mà con nói (khóc) sự thật đó, thì mẹ con buồn. Nhưng mà sự thật đó, đó, thì bạn bè sẽ cho mẹ con biết, nhưng mà mẹ con, mỗi lần con được thơ á, mẹ con biểu con phải cho mẹ con biết sự thật. Bây giờ con có nên nói cái sự thật đó cho mẹ con biết? (T#2-35:10).
Ðức Thầy: Tôi thấy, bầu trời thế giới, không có cái gì giấu được hết đó! Khi mà giấu, mình dối lòng mình; còn sự thật, rồi đâu sẽ vào đấy. Hiểu chưa? Nhiều người không hiểu giấu mẹ cũng là phạm tội! Bởi vì cái nghiệp của Người, Người phải giải; mà nếu chúng ta giấu, làm sao giải được? Cho nên, phải có sự thật thà; từ trên cho tới dưới đều khuyên nhủ chúng ta phải thật thà. (T#2-35:31). Chúng ta làm cái gì không phải, không hại; căn nào, quả nấy; có hết. Cho nên, không nên ôm lấy cái nghiệp của người khác mà mình đau khổ, mà không giải quyết được. Cho nên, không gì bằng (không nghe rõ - T2-35:47). Mà sau khi người ta hiểu được sự thật, người ta lại vững hơn. Nhờ cái sự thật đó họ mới dũng tiến; họ cam chịu để dũng tiến; thì chúng ta mới là xứng đáng là người con hiếu thảo.
Chớ cứ ôm lấy; mình đâu có khả năng ôm? Cho nên, Chị phải nên hiểu vấn đề đó một chút; cần sự thật thà. Thiếu thật thà là thuộc về bất hiếu rồi, Chị! (T#2-36:21)
Bạn đạo: Kính thưa Thầy, con nhờ cái Pháp này mà, bởi vì qua những lời của Thầy nói, nhiều khi nó phá chấp, mà nó đập vào tâm tư con, con bắt buộc con phải tu. Con tu ra, con hiểu cái lời của Thầy nói;
Ðức Thầy: Ừ.
Bạn đạo: Thì hôm nay con đã, những cái lời nói của Thầy ngày xưa con cho là nghịch lý, thì hôm nay con đã thông hiểu hoàn toàn. Thì gần đây Thầy thường nói rằng, "Bạn tu một thời gian sau, bạn không còn thở nữa, bạn không hít bằng không khí mà bạn hít bằng ánh sáng." Như vậy, cái người tu đến cái giai đoạn nào mới có thể hít bằng ánh sáng được? Phải mở Huệ Nhãn ra mới hít bằng ánh sáng, hay là đạt đến cái giai đoạn nào?
Ðức Thầy: Không! Mở bộ đầu! Mở bộ đầu, là cái ý mình muốn chuyển Pháp Luân thì tự nhiên cái bụng nó đầy; không cần lỗ mũi hít, mệt! Cái giai đoạn đó nó hơi cao một chút.
Bạn đạo: Dạ.
Ðức Thầy: Bây giờ không làm được; sau này sẽ làm được. Bởi, dùng ý là nó phải chuyển; kêu bằng, "Pháp Luân" là nó phải vô! Mà vô trong cái nhẹ nhàng, tuần tự; mà đó là ánh sáng, không phải còn hơi nữa! Cái hơi không cần thiết nữa. Giai đoạn đó, không cần thiết. (T#2 37:19).
Bạn đạo: Kính thưa Thầy, cái mục đích của người tu đó, là để mình thoát khỏi Luân Hồi tại thế, vì mình đã chán cái Thất Tình Lục Dục, mình đã chán hết cả cái cuộc đời này, mình mới đi tìm cái sự tu để thoát khỏi cái sự luân hồi tại thế. Thì con được đọc ở trong một cuốn sách, "Muốn thoát khỏi cái luân hồi tại thế đó thì mình phải chết được cái 'Nhị xác thân,'" có nghĩa là cái Thánh Thai.
Ðức Thầy: Ừ.
Bạn đạo: Theo Thầy, cái điều đó có phải không ạ?
Ðức Thầy: Cho nên, con người ở thế gian muốn tu giải thoát và tránh luân hồi thì chúng ta phải hiểu rõ rằng tại sao phải luân hồi? Mà lý do gì, kêu bằng, "Giải Thoát"?
Giải Thoát là sáng suốt; mà luân hồi, là phải tăm tối. Cầu xin Luân Hồi, đó là tăm tối. Còn chúng ta tu đây, ý thức mỗi đêm mỗi công phu để giải tỏa những sự trược ô trong cơ tạng và trong lý trí của chính chúng ta, thì chúng ta thực hiện Giải Thoát mỗi đêm; mỗi phút Công Phu là ý chí giải thoát.
Nhưng mà sau cái giải thoát được rồi là chúng ta phải hòa tan với những cái mà chúng ta cho là chán chê. Vì sao? Khi mà chúng ta sáng suốt rồi, chúng ta thấy rằng, "Trước kia tôi, vì tăm tối, tôi mới là chán chê; bây giờ tôi nên hòa đồng." Tại sao? "Cái lý do gì buộc tôi phải hòa đồng? Thượng Ðế đã và đang hòa đồng với côn trùng vạn vật tại thế để dẫn tiến nó. Ngày nay tôi thành Ðạo, tôi phải phải làm cái gì? Bắt buộc tôi phải hòa đồng như chiều hướng của Ngài, để dẫn tiến tâm linh." Ðó. Thì lúc đó mới thực sự phá mê phá chấp, và thực sự chứng nghiệm mình đã được giải thoát. Dù xuống Ðịa Ngục đi nữa, cái tâm tư cũng là giải thoát; và lên Thiên Ðàng đi nữa cũng là tâm tư giải thoát. Cho nên, "Hòa tan trong mọi nơi mọi giới," và để tiến tới Hư Không Ðại Ðịnh, mới thấy rằng Thượng Ðế đã làm việc vô cùng, mà người đời đã phản lại Ngài; nhưng mà Ngài vẫn thầm tiến trong tâm thức của mọi người, mọi tâm linh tại thế. Cho nên, thật sự là Ðại Từ Bi. Còn Phật chỉ có từ bi thôi. Thượng Ðế (nghe không rõ -T#2 - 39:54) còn gia nhập trong côn trùng để làm việc; giữ mực của đống phân cũng là Thượng Ðế quang chiếu, mới thực sự là Ðấng Ðại Từ Bi.
Bạn đạo: Kính thưa Thầy, qua quá trình tu của Thầy, qua những giai đoạn học dũng của Thầy, Thầy đã được những kết quả gì mà Thầy thấy được?
Ðức Thầy: Cái quá trình, tôi đã nói hết; có nhiều cuốn băng đã ghi chép; nhưng mà bữa nay tôi sơ lược chút đỉnh. Thì, trước kia tôi có cái bịnh, muốn tự tử chết cho xong; chán đời, như anh kia vừa hỏi; cái gì tui thấy cũng chán, không có thích nữa; tôi chỉ muốn tìm một đường tự giải thoát mà thôi; tôi muốn chết trước khi chết coi thử như thế nào? Và tôi đã dự định cho vận mạng của tôi, là lên nằm ở trên Biên Hòa, là cái chỗ mà người ta thường đi chơi, cái miếng đá nhô ra đó, chỗ đó tôi chỉ trải một miếng drap, nằm đó, tôi uống thuốc ngủ, coi thử, "Còn cái hồn? Nếu làm con người, đi ăn, đi chơi, ăn, ngủ, ỉa, tham, sân, si, hỷ, nộ, ái, ố, dục; thì vô lý! Học hỏi để làm gì?" Tôi thấy không có nghĩa lý gì đôí với tôi nữa, vì cái phần nào tôi cũng đã tham gia rồi, tôi thấy đều là xảo trá và dối lòng, tự gạt mà thôi! Tôi chán chê cảnh đời, mà tôi muốn tìm sâu vô trong thực chất của tôi có cái gì? Thì Ông lên, Bà xuống, chỗ nào tôi cũng tới coi, tôi đi hết; không có cái chỗ nào gíup đỡ tôi được: các tôn giáo tôi cũng nghe, tôi xin tới, nghe, rồi tôi cũng chán nản, không thích.
Cho nên, sau này, vì cái tánh sân hận của tôi làm cho cái tim tôi nó lớn; và phung phí thời giờ để suy nghĩ những cái điều bất chánh quá nhiều, cho nên cái thận tôi nó bị suy yếu, tôi bị đau lưng.
Rồi sau, tôi nhận được cái Pháp này, tôi thấy cái tim tôi càng ngày càng ổn định, không như trước (không nghe rõ), và không nghĩ cái chuyện, kêu bằng, "Từ bỏ ra đi" nữa, mà thấy ham sống trở lộn lại; và cái lưng tôi thì chữa trị với cái Pháp Luân Thường Chuyển, mà tôi nghe rõ cái lưng tôi nó nghe nó kêu "cụp, cụp" rõ ràng; thì đêm đó tôi không còn biết dục.
Tôi thấy tôi có sự chứng nghiệm quá quý giá, tôi mới nguyện rằng, trong thâm tâm tui, bởi vì hồi đó gia đình cô lập, không ai thích tôi tu theo cái môn Pháp này, thành ra tôi mới nguyện, "Tôi sẽ cống hiến cho mọi người, để cho họ ngừa bịnh và trị bịnh bằng cái pháp Soi Hồn, Pháp Luân, Thiền Ðịnh.” Thì ngày nay tôi cũng không ngờ được bao nhiêu người đến nghiên cứu, đồng nghiên cứu với tôi, và thực hành với tôi trong mỗi đêm khuya thanh vắng.
(T#2-43:58)
Và, đối với phần hồn của tôi thì tôi thấy hoàn toàn tôi được nhẹ nhàng, không bị bận rộn như xưa nữa. Thì những sự sáng suốt về liên tục, và những sự học hỏi ở cõi vô hình cũng như cõi hữu hình càng ngày càng gia tăng và giáo dục cho tôi càng tiến và càng tinh tấn hơn.
Cũng như các bạn đối diện với tôi, không bao giờ tôi giám nói làm thầy các bạn, nhưng mà tui nói là, "Học hỏi nơi các bạn"; có câu hỏi của các bạn tôi mới tìm ra một cái chơn lý, hướng đi chung với các bạn và chúng sanh. Cho nên, sự sáng suốt đó, người đầu tiên là tôi phải học. Nhờ đó, tôi được thăng hoa, tôi được sáng suốt; những sự chứng nghiệm trước mắt các bạn như thế đó. Cho nên, những câu hỏi và những lời thắc mắc của các bạn về với tôi, tôi rất cảm ơn và tôi được học hỏi rất nhiều, kể cả đêm thanh vắng.
Thì, cái bịnh và trong cái thể tạng của tôi ngày càng được khỏe mạnh, và tôi thấy rằng, với cái tuổi tác 59 tuổi của tôi, những người bạn ở tại thế đồng tuổi với tôi, tôi thấy họ già hơn tôi nhiều và khổ tâm hơn tôi nhiều. Tôi thấy được nhẹ nhàng nhờ cái Pháp này; và nó đưa cho tôi đến cái vững tâm: dù tình thế ở thế gian đưa tôi đi đến đâu nữa, tâm tôi lúc nào cũng thấy thanh nhẹ, vì tôi thấy tôi ở trong cái tâm thức, "Lấy Trời làm nhà và lấy đất làm giường" thì không bao giờ tôi còn sự đau khổ nhầm lẫn trong nhân gian nữa; tôi được nẩy cái ý thức đó, quý báu vô cùng!
Cho nên, tôi ở Việt Nam, đựơc đi "Cải Tạo," được đi "Kinh Tế Mới," nhưng vẫn vui vẻ, không bao giờ có sự buồn tủi. Cho nên, nhiều người ở Việt Nam ra, nói, "Ờ, lúc này sao Ông ốm hơn lúc Ông ở Việt Nam?" Lúc ở Việt Nam tui còn mập, khỏe hơn ở đây, bởi vì ra đây, tôi nguyện đóng góp, và tôi nguyện làm việc nhiều, cho nên mỗi đêm có khi tui làm việc tới 12 giờ khuya, rồi nằm ngủ một chút, 2 giờ khuya là tôi phải giậy phúc đáp những thư từ; và tui phải làm việc về thiêng liêng; thì càng ngày càng đòi hỏi, và để thực hiện cái đại nguyện của tôi thì bao nhiêu sự gian lao, dù có tiêu xác trong một phút, tôi cũng cứ việc làm, bởi vì cái dũng trình tôi đã đặt cái đại nguyện, thì tôi cứ việc làm.
Cho nên, ngày hôm nay được đối diện các bạn đây, tôi thấy rất qúy báu: chúng ta được tái hội ở trong căn nhà eo hẹp đầy tình thương cứu độ, thì tôi tin chắc rằng tương lai các bạn sẽ đi con đường tôi đã và đang đi, và chữa trị căn bệnh tâm linh của các bạn, đem lại thể xác của các bạn ổn định và hành trình dũng tiến còn hơn tui nữa!
Bạn đạo: Như vậy thì, thưa Thầy, trên đường đạo, caí đường tu của Thầy thì Thầy đã đạt được những kết quả nào về phần linh hồn?
Ðức Thầy: Phần linh hồn thì tôi đã có kết quả như tôi đã nói: tôi phải làm việc hằng đêm, hằng giờ, hằng phút.
Nếu mà tôi nói, chưng bầy đây, thì đâu có bằng chứng cho bạn thấy được? Cho nên, bạn tu đi, rồi bạn sẽ gặp tôi. Hiểu chưa?
Bạn đạo: Vậy thì con hỏi thêm một câu hỏi chót: như con có một cái trí tưởng tựơng là con có một cái ý nghĩ; mà cái ý nghĩ đó nó gây cho con một sự mâu thuẫn là: có lúc con nghĩ là tu thì thấy hay; mà con thấy, nhiều lúc con thấy, tu mà mình thiếu đi học đó, thì người thường người ta coi mình thường, hoặc là người ta cho mình là mình lười biếng; có thể người ta nghĩ là mình lười biếng, mình không chịu đi học, để mình tu! Hay là người ta cho mình là, ừ, mình tu không, mình không học thì người ta cho mình là ít học. Thì, thưa Thầy, theo Thầy cho con biết là, với cái sự mâu thuẫn đó, con có chỗ quyết định nào để cho đúng hơn?
Ðức Thầy Cái đó mâu thuẫn là tại vì bạn chưa ý thức được nếu mà tu cái Pháp này á, thì bạn phải thực hiện đời và đạo, hai mặt; và bạn phải có nhận thức rằng tất cả những chiều hướng tiến hóa của xã hội hiện tại cũng do Thượng Ðế mà ra, chúng ta nên vui để học và để tăng gia những cái sáng suột kiến thức (không nghe rõ) của chúng ta. Rồi về, chúng ta cũng thiền; cho nên,"Ðời Ðạo song tu"! Cái Pháp này nó là Ðời Ðạo Song Tu, không có khuyến khích một ai bỏ học, nhưng mà còn kêu người ta phải học nhiều để thấy sự tham sân chậm trễ của họ, và thấy sự lầm lỗi của họ, họ sẽ đóng góp nhiều với xã hội ở tương lai.
Bạn đạo: Dạ, bạch Thầy, có nhiểu bạn có ý rằng muốn đoạn giao với mọi người xung quanh, như Thầy đã từng làm ở trong quá khứ; sau bẩy tháng Thầy đã tự trị bịnh, Thấy đã đoạn giao tất cả bên ngoài, Thầy đã chứng quả. Và họ quết định muốn làm như vậy. Thưa Thầy có nên,
Ðức Thầy: Không cần thiết trong giai đoạn này. Giai đoạn này đã mở rộng tâm thức của mọi người. Vì trước kia tui cắt đứt, điều thứ nhứt, thân sinh tôi sắp chết, tôi muốn thực hiện xuất hồn để cứu độ Người; đó là chữ hiếu của tôi. Cái thứ nhì, gia đình phản đối, tôi cần tu gấp để tôi thuyết phục những người trong gia cang. Thì hai điểm đó, tôi đã thành công. Và, điểm thứ ba: tôi thấy hồi tôi còn chưa tu, tôi thấy tôi đụng chạm với xã hội rất nhiều, và tôi cũng hòa cảm với xã hội rật nhiều, nó gây sự ô trược cho tôi, thành ra cái thể chất tôi không được ổn định và sáng suốt. Cho nên tôi thực hiện để lập lại trật tự, thì nhiên hậu tôi mới hòa cảm với xã hội. Sau một thời gian đó là tôi phải đích thân hòa cảm với xã hội ở các giới, các nơi trên đường tôi đi, và các nơi ô trược nhứt tôi cũng tham gia, để tôi coi ra thế nào, cuộc thay đổi tôi ra thế nào? Những sự ô trược đó có quến rũ tôi không? Không! Thì tôi mới thấy rằng, "Vàng thiệt không sợ lửa;" thanh lúc nào cũng là thanh.
Cho nên, bây giờ các bạn không nên học cái đường lôi đó. Vẫn đi làm; tới giờ thiền, vẫn thiền. Rồi từ từ đi tới. Vì sao? Vì đã có những cuốn băng dẫn tiến trong giờ mình thiền, là phương tiện qúy báu nhứt. Trước kia tôi không có. Bởi vì Ông Tư là Ổng cũng sắp chết; tui muốn làm sao học cho kip trước khi Ổng chết, cho nên tôi phải gạt bỏ tất cả; và tôi đã thấy được cái sự sáng suốt đó; cũng như các bạn đã thấy được sự sáng suốt của tôi bây giờ, muốn đi tới sự sáng suốt của tôi; nhưng mà các bạn lại có âm thinh bên tai hằng đêm, không mất Ông Tám. Thì các bạn phải phục vụ hiện đời đạo song tu cho nó xứng đáng. Còn tui là tui đi quá tắt trong thời gian đó. Nhưng mà các bạn đã nếm đời nhiều bằng tui đâu? Tui nếm nhiều quá tui mới ăn năn hối cải, phải tự sửa. Thấy không? Cho nên, những bạn nào phải tùy duyên tùy tiện mà hành triển; không nên làm quá mà đứt ngang. Bởi vì có cái phương pháp hỗ trợ hằng đêm bên tai mình và thức giác tâm linh của mình; nó sướng hơn hồi xưa nhiều. Hồi xưa không có đâu! Muốn nghe Ông Tư nói mấy câu thì phải đi bộ từ Chợ Lớn xuống Ða Kao, nghe rồi mà không có cái máy thâu; đi nửa đường nó quên mất, tức quá, nhưng mà không giám trở lại; cũng phải lết bộ về Chợ Lớn. Thì tôi có cái khổ công ở đó! Thì ngày nào mà tôi đi xuống, là phải đi, allez-retour, nghĩa là từ Chợ Lớn đi bộ xuống Ða Kao; từ Ða Kao lần lần, lần lần đi bộ về Chợ lớn.
(51:47)(Ghi Chú: âm thanh phần sau này phẩm chất có hơi khác âm thanh của phần trước.)
Ðức Thầy: Bây giờ họ có cơ hội để dọn mình rồi, thì một ngày nào đó cái đại nguyện họ sẽ đạt thành, mà nó lại không có trở ngại nhiểu hơn tôi. Bởi vậy, vấn đề kinh tế của gia cang không thiếu hụt. Lúc đó họ phải thực hành. Bây giờ dễ mà: bây giờ những người tu ở đây đó, nó lại tiết kiệm là nó không có động loạn nhiều. Bởi vì, trước kia, các bạn phải đi nhẩy đầm hay sài tiền; bây giờ nó không thèm cái đó, thì trữ số tiền đó. Thì sau này mình lập cái kế hoạch năm năm, thì có số tiền năm năm, ăn mà tu. Có gì đâu? (cười) Dễ quá!
Bạn đạo: Thưa Thầy, hồi trước đó, con không có bíêt về cái ý nghĩa của cái câu niệm mà, “Nam Mô A Di Ðà Phật”;nhưng mà con thấy rằng con được thoát hai lần, hai tai nạn,
Ðức Thầy: Ừ.
Bạn đạo: Nhờ con niệm Phật. Lần thứ nhứt đó là con niệm Phật trước khi con xẩy ra một tai nạn xe hơi, chỉ vài phút trước khi xẩy ra tai nạn xe hơi, và con đã thoát được cái tai nạn đó. Và lần thứ nhì là gần đây đó, con nằm mơ con thấy con có một tai nạn, và con đã niệm Phật trong mơ; rồi vài ngày sau là con thoát được cái tai nạn đó. Vậy thì xin Thầy cho con biết cái là làm sao khi nằm mơ mà niệm Phật cũng thoát được tai nạn ở ngoài đời?
Ðức Thầy: Thì bởi vì cái thần thức nó đã hiểu được cái nguyên lý "Nam Mô A Di Ðà Phật," và nó trụ trong cái "Nam Mô A Di Ðà Phật"; thì bất cứ cái tai nạn gì xẩy đến, nó chỉ niệm Lục Tự mà thôi. Thì đi từ thế gian lên tới Thiên Ðàng, gặp những ma quỷ này kia, kia nọ, chỉ sử dụng cái Lục Tự là giải tỏa tất cả.
Như tui đã thuật: trước kia, tôi đi tới một cái bãi cát lớn rộng thì tui thấy có một ông mang áo mão và sách cái cây thương, mà cứ chạy tới đâm tui! Tui qúynh rồi không biết làm gì, tôi chỉ nhớ cái "Nam Mô A Di Ðà Phật," và tôi niệm một chập thì cái cây thương nó cũng tan, mà ông già đó ổng cũng mất. Thì tôi mới về, tôi thức giác rằng, "Sao mà nó mạnh dữ vậy? Cái trường hợp đó, mình phải biết học võ mình mới đỡ được! Mà cây thương cứ đâm tới, làm sao đỡ với cái ‘Nam Mô A Di Ðà Phật?’” Rồi từ đó tôi mới tìm được cái luồng điển, rõ rệt: cái luồng điển tụ nó giải tỏa trược khí; những cái sự mà người ta tới hăm muốn giết mình là toàn là trược, mà thôi; bịnh hoạn xâm vô cơ thể cũng là bịnh hoạn mà thôi; cho nên, mình niệm "Nam Mô A Di Ðà Phật," là giải tỏa tất cả cái trược! Dùng ý niệm không nó cũng thành đạo!
Bạn đạo: Dạ thưa Thầy, theo như con nghĩ á, thì cái cơn khảo thí hiện giờ đang xẩy ra khắp nơi, và thỉnh thoảng Thầy thường hay nói là sẽ có một cuộc biến động rất lớn. Như vậy có phải là tới cái “Ngày Phán Xét,” không Thầy?
Ðức Thầy: Ðúng. Nó phải có cái ngày cuối cùng của sự phát triển về vật chất. Nó phải có. Nhưng mà đó là cái ngày giờ tôi không biết được. Ðó là quyền năng của Thượng Ðề; ngoài việc làm của chúng tôi. Chúng tôi chỉ biết sửa tâm, tu, để ngày đó mình được thoát nạn, mà thôi.
Bạn đạo: Con hỏi có vẻ tham, nhưng mà Thầy cho con một câu nữa?
Ðức Thầy: Ừ.
Bạn đạo: Là, trong sách Ông Tư, Ông thường hay nói là cái, “Kỷ Nguyên Thánh Ðức” đó, là, thưa Thầy, Ông Tư nói như vậy là về cái thể Ðiển, hay là về vật chất? Nghĩa là, có còn người nào sống sót không, hay là?
Ðức Thầy: Vật chất chớ. Về vật chất; nhưng mà cái địa hình ở đây, cái quả địa cầu này nó phải thay đổi;
Bạn đạo: Dạ.
Ðức Thầy: Mà luôn cả không khí cũng phải thay đổi. Thì lúc đó, chư Tiên, chư Phật phải trở lộn lại chỗ này để làm việc.
Bạn đạo: Dạ.
Ðức Thầy: Mà hạng nhứt là, trung tâm là Việt Nam. Thì tôi được biết, trong lúc mà Thượng Ðế giảng những cái đó cho tôi biết, thì tôi chỉ biết bây nhiêu đó. Nhưng mà ngày giờ, không cho tôi biết. Nếu mà ngày giờ trao cho tôi, thì đâu còn quyền Thượng Ðế nữa?
Bạn đạo: Dạ.
Bạn đạo: Dạ, thưa Ông Tám, Ông Tám có thể cho con biết là thúc đẩy gì đã đưa Ông Tám rời khỏi Việt Nam?
Ðức Thầy: À, cái đó tôi đã trình bầy vô trong cuốn băng nhiều lần rồi. Thì,cái chuyện này nói ra, nó cũng như mê tín; nhưng mà theo bạn rảnh, bạn có thể hỏi Cô Nhi ở đây; cổ chứng kiến trước mặt cổ những cái gì mà giáng xuống, và hứa đưa tôi ra khỏi Việt Nam trong lúc tôi không có đồng tiền. Thì cái chuyện đó, cô đó thấy rõ hơn hết. Và người đó là cũng người trai trẻ, 20 tuổi, chết đi sống lại bốn lần; và từ Nha Trang đi vô Sài Gòn kiếm tôi, mà trong lúc tôi không quen biết Người; và kêu cả phụ thân của Người đi chung. Mà vô tới đó, tới Sài Gòn, tui bị đuổi đi Kinh Tế Mới, và Người cũng đi Kinh Tế Mới tìm ra tui, và khóc, ôm tui khóc, nói là, "Con đã hy sinh nửa đời người mà con không có vụ lợi, và không xin địa vị gì của Bề Trên hết; chỉ lo thực hiện, và cho trao đổi cho hết cả mọi người; dù thế gian cho con chức 'Thầy,' con cũng không lãnh." Thì lúc đó Ngài khóc, và Ngài hứa rằng, "Cha sẽ đưa con ra khỏi cảnh địa ngục trần gian; mà trong lúc đi đó, Cha sẽ đứng trên vườn trúc, uống rượu Bồ Ðào và đưa con đi bình an." Thì tui nói, "Tui cảm ơn; vì ở đây muốn đi không phải dễ dãi, phải có tiền;" mà trong lúc đó tui là người đi Kinh Tế Mới là khánh tận rồi, không còn đồng nào nữa. "Thì, Cha có nói, tui cảm ơn; nhưng mà tui không hy vọng.
Thì không lâu, có người bạn tới cho hay rằng cần tôi để xuống giải quyết nhiều việc, thì tôi chỉ xuống giúp đỡ mà thôi. Sau khi tui đến đó, trong cái lúc mà động loạn, à, hận thù lẫn nhau, và tôi nói cho các giới đều thông cảm lẫn nhau và đồng tâm hiệp lực để xây dựng cái ghe để đi. Thì trong lúc làm xong rồi tôi cũng chúc cho những người đó đi bình an, nhưng mà những người đó, một đêm họ tới nói tôi rằng, "Gia đình ông phải đi, bởi vì chúng tôi đã lo xong hết rồi. Ông khỏi mất một xu nào, nhưng mà ông phải đi. Thì, nếu mà ông không có đi, thì một trăm tám mươi mấy người này sẽ đập lộn nhau và sẽ chết hết giữa biển cả. Thì tôi thấy ông là một người sáng suốt, mà ông không cứu người thì ông có tội." Năn nỉ tui như vậy, mà buộc tui phải đi. Thì tui nói, "Không sao. Chuyện gì cũng cứu người." Nhưng mà phối hợp lại với cái lời nói của Thượng Ðế giáng xuống qua thể xác của cậu đó, thì tui thấy rất đúng. Tôi để coi thử, mặc nhiên coi thử thế nào? Rồi lần lượt thì bữa đó, thiệt, tôi được đi. Thì đi ra đó, tôi đi ra hải phận quốc tế có mấy tiếng đồng hồ, tầu Pháp cứu! Thì tầu Pháp tới cứu, chúng tôi chưa ăn sáng! Ði cũng như đi du lịch thôi. Thì lên chiếc tầu mười bẩy ngàn tấn đó, rồi đi qua tới Manille; rồi từ Manille, tôi đi qua Canada. Tóm tắt như vậy. Ừ; đã nói nhiều lần! (cười). (T#2-59:16)
Thành thật cảm ơn lòng quý mền và sự phát tâm của tất cà anh em bạn đạo Vô Vi ở đây, và tất cả những quý vị đến đây tham dự buổi nói chuyện hôm nay; và sự hiện diện của quý vị rất cảm kích về sự tu hành của chúng tôi, trong cái lời văn trao đổi giữa chúng ta. Rồi tôi nguyện sẽ đóng góp nhiều nữa trong lời nói, trao đổi, phân giải, từ nẫy giờ để thâu băng và gởi đi các nơi những bạn đạo hay là đồng bào của chúng ta thích về môn Thiền có thể nghiên cứu với chúng ta.
Thành thật cảm ơn sự hiện diện của quý vị hôm nay.
[kết thúc ID# 19810815Q1]