[ID# 19810725Q3]

VẤN ÐẠO FOUNTAIN VALLEY - Cuốn 4

Ðức Thầy: Mỗi mỗi, mỗi đơn vị đều phải tự tìm thực chất, phải vun bồi sự sáng suốt để chúng ta sẽ tiến tới tìm rõ rệt con đường sáng suốt. Luôn luôn ta nói, “Sáng suốt,” ở đôi môi rất dễ, nhưng mà thực hành rất khó. Cho nên, đòi hỏi thực hành đó, mọi người phải ý thức: hạng nhứt, sự sai lầm của chính mình; nếu chúng ta chịu công khai sửa chữa, chắc chắn chúng ta sẽ thăng hoa dễ dãi hơn, nhẹ nhàng hơn. Mà, "Tôi cố chấp, thì tôi đè bẹt và ngăn chặn mức tiến của tâm linh của chính ta mà thôi." Cho nên, chúng ta tu thì cái Pháp bên này là phải thực hiện, trì kỳ trí mới thực hiện, bước về điển giới thay vì vật giới: tâm linh chúng ta quản lý vật chất, chớ không phải vật chất quản lý tâm linh. Cho nên, chúng ta vun bồi sự sáng suốt đó, chúng ta sẽ tự đạt tới sự sáng suốt vô cùng; mà luôn luôn ý thức được rõ ràng: bao nhiêu lịch trình quá khứ của những vị lãnh đạo tinh thần đã đắc pháp lưu lại cho chúng ta, mà chỉ đạt có một phần dũng mà thôi; đã thực hiện Bi, Trí, Dũng, mà đạt được cái cuối cùng là Dũng, mới thấy rõ rằng chúng ta chỉ thiếu Dũng mà thôi. Tuổi tác càng ngày càng lấn át, đi tới, không bao giờ đi thụt lùi; thì chúng ta phải dùng cái dũng trí của chúng ta để trở về cái nguyên căn sáng suốt của một vị Tiên Ðồng và một vị Tiên Nữ, để học hỏi trong cái chân lý nhẹ nhàng và sáng suốt thêm.

Cho nên, hôm nay tôi đã có cơ hội đến đây lần thứ nhì để cùng các bạn đàm đạo; nhưng mà tôi ước mong rằng quý vị sẽ có những sự thắc mắc trong nội tâm để trao đổi, chúng ta mới đồng học và tiến hóa dễ dãi hơn: nghe một người nói, mà chúng ta không đòi hỏi những cái gì mà giải tỏa những sự thắc mắc của nội tâm, thì chúng ta cũng vẫn chưa tiến được. Cho nên, phải có cái sự đòi hỏi, sự học hỏi trong sự thắc mắc của chúng ta, và khai mở sự thắc mắc của chúng ta, thì mới được. Thì tôi mong các bạn có những câu hỏi gì cần hỏi, tôi sẵn sàng phúc đáp về cái Phương Pháp Công Phu hiện tại.

Bạn đạo: Thưa Thầy, thưa quý vị; thưa Thầy, thưa quý vị; chúng tôi được nghe tiếng Thầy từ Canada sang để đi thuyết giảng về vấn đề Thiền; xin để chúng tôi có mấy cái thắc mắc xin trình Thầy và tất cả quý vị rõ: thứ nhất, là chúng tôi muốn theo về Thiền nhưng mà có một vài cái trở ngại: thứ nhất là về vấn đề ngồi như thế này thì hơi tê chân, và muốn giải quyết cái vấn đề tê chân đó, có thể thay thế bằng cách ngồi ghế hoặc là nằm Thiền, có được không ạ? Xin Thầy chỉ dẫn.

Đức Thầy: Chúng tôi có, chúng tôi có cái phương pháp ngồi trên ghế, và có in sẵn ở trong cái cuốn "Phương Pháp Công Phu." Người nào không có thể ngồi xếp bằng được thì có thể ngồi ghế. Thì Cụ coi kỹ lại cái cuốn "Dẫn giải về Công Phu" đó; có cái phương pháp ngồi. Mà lần, lần, đây rồi, những người thực hành về Công Phu này đó, họ sẽ không thích ngồi; nếu mà họ có thể ngồi xếp bằng họ sẽ cố gắng đạt được cái ngồi xếp bằng đó: nó lại bổ ích cho cái thận; nó giúp cho cái bệnh đau lưng. Nhưng mà có thể ngồi ghế.

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Xếp cái chân như thế này; đó.

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Thì trong cái bản Công Phu có chỉ rõ, chỉ rất rõ rệt.

Bạn đạo: Dạ, cảm ơn Thầy.

Đức Thầy: Ừ.

Bạn đạo: Dạ, câu thứ hai: về vấn đề tuổi tác, thì mỗi ngày một già, và có thể, trong cái phương pháp Thiền đó, theo như cái cuốn "Tôi tầm đạo," tôi đã đọc cái cuốn đó, và nói là "Răng kề răng." Trong lúc mà chúng tôi bị cái răng hư và làm răng giả; như vậy tức là cái răng giả đó nó làm che mất cái huyệt ở hàm trên, tức là nếu đưa lưỡi lên thì nó bị trếch cái, cái, cái hàm răng giả. Như vậy, cái lúc Thiền, để nguyên như vậy, hoặc là nhấc cái hàm răng giả ra, hoặc là phải làm những cái gông đó để cho nó thông cái huyệt gọi là, là cái, cái, cái, cái lưỡi để lên trên?

Đức Thầy: Ừ.

Bạn đạo: Nhờ Thầy chỉ dẫn.

Đức Thầy: À, cái đó là; muốn hiểu cái đó thì hiểu cái người mà bị gẫy tay đó:

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Gẫy cái tay rồi, họ làm cái tay giả; nhưng mà khi họ gãi cái tay giả, là họ thấy cũng đã ngứa! Thì cái răng của chúng ta, giữ cái răng giả, để răng kề răng, giữ kín cái hơi, nhưng mà cái luồng điển đó nó vẫn liên lạc, không có dứt đâu. Cho nên, nhiều người cũng có dùng răng giả rồi, mà thực hiện nó vẫn mở, và điển nó vẫn chạy! Bởi vì đây là chúng ta bước vào điển giới, thì hổng có cái vụ rụng răng của cái hồn; điển giới, rụng răng, hổng có! Mà cái thể chất này thì nó có rụng răng. Cho nên, cái luồng điển của nó vẫn liên lạc. Cho nên, thấy rõ những người mà bị gẫy tay, gẫy chân đó, nhiều khi họ gãi cái chân giả vậy mà nó đã ngứa; gãi cái tay giả, mà họ hết ngứa. Cái đó, có, chứng minh đàng hoàng: cái đó là cái luồng điển, không bao giờ bị đứt.

Bạn đạo: Vẫn có thể để được ạ, Thầy?

Đức Thầy: Dạ, để được. Ừ.

Bạn đạo: Thưa Thầy, câu thứ ba, là câu cuối cùng nữa:

Đức Thầy: Ừ.

Bạn đạo: Mỗi một khi thiền như vậy là cần theo thứ tự là: Nguyện; rồi đến Soi Hồn; rồi đến chuyển Pháp Luân;

Đức Thầy: Ừ.

Bạn đạo: Rồi cuối cùng là đến Thiền.

Đức Thầy: Ừ.

Bạn đạo: Thưa, có thể là làm trong, một trong những cái môn, mà tách ra được?

Đức Thầy: Dạ. À, người mới tu á, thì chỉ Nguyện, rồi Soi Hồn, là làm cho ổn định những cái thần kinh; rồi nằm, làm cái pháp Chiếu Minh để cho nó ổn định Ngũ Tạng. Rồi sau này mình mới đi lần lần tới mấy cái đó. Bởi vì, hai Pháp trước hết;

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Sau, khi Cụ muốn học thì có bạn đạo, họ sẽ chỉ cho,

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Người mới tập. Thì Cụ tập, rồi thấy cái đầu nó ổn định, rồi Ngũ Tạng nó ổn định, cái đã. Cho nên, bộ tiêu hóa nó, mình lớn tuổi cần tới sự tiêu hóa. Mà mình làm cái pháp Chiếu Minh đó, nằm hít thở đó, coi thử, "Ăn uống, tui bây giờ có dễ dãi hơn hồi trước không? Khỏe mạnh không? Ði tiêu, đi tiểu tốt không? Và cái thần kinh bộ óc tôi, càng ngày tôi bịt cái lỗ tai này, nó nghe 'Ù ù;' mà lần lần tôi sẽ bớt 'ù ù đi;' tôi thấy cái tánh nóng tôi nó bớt rồi; nó đã trở về với sáng suốt." Thì lúc đó Cụ mới thêm một cái ngồi Thiền, Pháp Luân. Chớ bây giờ, giai đoạn đầu, không cần thiết phải ngồi thiền liền.

Bạn đạo: Dạ. Trong cái vấn đề mà, như là, nói về ăn chay và ăn mặn.

Đức Thầy: Dạ.

Bạn đạo: Thưa Thầy, thì giữa cái ăn chay và ăn mặn, nó có khác nhau không?

Đức Thầy: Ăn chay á, là kể như cái phương thức trị bệnh: hồi nào tới giờ mình ăn mặn á, thì cái trược khí của con thú rất nhiều. Bây giờ mình đổi cái thức ăn á, thì nó cũng trị được nhiều chứng bệnh trong nội tạng. Và, còn nhưng mà những người không thể ăn chay được, thì họ cứ hành cái Pháp này, rồi lần lần, do cái Pháp Luân, là cái hít thở đó, nó nhờ cái dưỡng thanh khí vô nhiều, nó thấy rằng không cần thiết ăn cái trược nữa. Lúc đó nó ý thức thì tự nhiên nó giảm; mà nó ăn qua rau cỏ á, nó là ăn chay á, nó thấy không mệt; nó khỏe. Cho nên, ở đây nó có hai pháp, Soi Hồn, và Chiếu Minh, nằm làm Pháp Luân đó, thì nó sẽ khai thông Ngũ Tạng, và tăng gia cái dưỡng khí trong Ngũ Tạng, thì lúc đó chúng ta có thể bớt được; mà tự động, chớ không bắt buộc. Cái này nó phải tự động: thiếu thì nó gia tăng; mà dư đó, thì nó bớt. Ðó, nó đi đúng theo cái khoa học; nó vậy đó.

Bạn đạo: Dạ. (8:05 - nghe không rõ)

Đức Thầy: Không. Không; thôi, bây giờ các bạn chỉ Thiền, nhưng mà trong phòng của mình, mà nếu cởi trần càng tốt nữa! Bận cái quần slip cũng đủ rồi; không phải là bận đồ lễ. “Tâm mình có lễ đối với Phật không?” Chứ còn có bận đồ lễ mà cái tâm không có hướng về Phật, thì cũng không ăn chung! Há.

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Bởi vì mình trở về cái nguyên căn, và bây giờ mình lớn tuổi rồi, mình thấy mình, “Nhứt định là tôi phải rời khỏi. Nhưng mà tôi phải học cái khóa này;’ Hả? “Tôi phải vun bồi cái lực lượng để dự thi kỳ tới!” (không nghe rõ)

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Cảm ơn Cụ.

Bạn đạo: Thưa Thầy, à, trong sách có nói là phải dậy 12 giờ khuya.

Đức Thầy: Dạ.

Bạn đạo: Và cái thời gian đó, có phải là bắt buộc, hay là không bắt buộc?

Đức Thầy: Không có bắt buộc;

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Không có bắt buộc; đối với người mới tu á, không có bắt buộc. Nhưng mà lần lần, cái người tu rồi á, họ ý thức được, "Sau khi tôi ăn uống, ăn 7, 8 giờ tôi ăn cơm, thì 12 giờ khuya tôi ngồi tôi hít thở, nó khỏe hơn." Ðó; rồi cái 12 giờ khuya, để tránh cho những người đi làm việc nhiều, rồi ban đêm họ có cái giờ hít thở để cho họ khỏe; tránh phiền phức trong gia đình mà thôi! Còn bây giờ, người nào có phương tiện, nhiều người, người ta đi làm ca ngày, à, ca đêm, thì ca ngày họ cũng Thiền được. Cho nên, cái giờ là không có bắt buộc; nhưng chúng ta phải nhớ rằng chúng ta phải hít thở sau ba tiếng ăn cơm mới làm. Dạ.

Bạn đạo: Con hỏi cái này tại vì có nhiều người họ đi làm việc ban đêm.

Đức Thầy: Dạ, phải rồi. Cái này là mình giải tỏa cái trược khí ở trong cơ tạng và bộ đầu. Dạ.

Bạn đạo: Cảm ơn Thầy.

Đức Thầy: Dạ. Có ai thắc mắc nữa?

Bạn đạo: Dạ, thưa Thầy, cho con hỏi một câu.

Đức Thầy: Dạ.

Bạn đạo: Dạ, con là người theo đạo Tin Lành,

Đức Thầy: Dạ.

Bạn đạo: Nhưng con rất kính mến Thầy,

Đức Thầy: Dạ.

Bạn đạo: Và yêu mến cái phương Thiền này.

Đức Thầy: Dạ.

Bạn đạo: Tuy nhiên, trong sách Kinh Thánh của Chúa Jésus là không cho con thờ bất cứ hình tượng nào,

Đức Thầy: Ừ.

Bạn đạo: Cũng như không thể niệm một câu kinh nào,

Đức Thầy: Ừ,

Bạn đạo: Ngoài câu Kinh Thánh,

Đức Thầy: Dạ.

Bạn đạo: Mà Chúa Jésus đã dậy. Cho nên, cái lúc mà, trước khi ngồi Thiền thì có cầu Nguyện,

Đức Thầy: Dạ.

Bạn đạo: Thành thử là con thấy cái câu cầu Nguyện đó nó có vẻ trái ngược với những điều Kinh Thánh

Đức Thầy: Dạ,

Bạn đạo: Mà con đã học; cho nên con rất là ngại. Cho nên, con không biết phải tu Thiền bằng cách nào? Xin Thầy giải.

Đức Thầy: Cho nên, khi mà Anh tưởng tới Chúa, và Anh tưởng tới giải thoát, là Chúa đã nhắc cho Anh là phần hồn bất diệt; thì cái Phương Pháp Công Phu này đó, nó không có cái gì trở ngại, bởi vì nó là lập lại trật tự để nhận lãnh những chân lý sáng suốt của Chúa đã ban; và mình phải giải thoát. Thì cái đó, nhiều khi những người, người ta nói, "Thôi, bây giờ tôi không có chấp nhận những cái đó," thì trong đó mình còn chấp về cái vấn đề điển: bởi vì cái điển này là hai luồng điển ra và vô, mà thôi; nhưng mà lấy cái ấn tượng đó để cái lòng con người có sự cung kính, để dẫn giải. Nhưng mà hỏi, Quan Âm, Jésus Christ, đâu có đánh lộn? Di Lạc, Jésus Christ, không có gây lộn; Chúa, với Trời, không có gây lộn! Tất cả đều là sự thiển lành và đưa chúng ta tới sự sáng suốt. Cho nên, vì chúng ta tánh chất của người Việt Nam, của người Á Ðông, phải mượn một cái lề lối của người Á Ðông để dẫn giải; nhưng mà kỳ thật là hai luồng điển mà thôi, không có gì hết. Cho nên, cái âm thinh Anh nói: tiếng ra tiếng vô, tiếng nặng tiếng nhẹ, đó là luồng điển mà thôi; không có gì hết. Cho nên, đằng này, chúng tôi sau này người tu cao rồi là phá mê, phá chấp, thì những cái đó không có nghĩa lý gì đối với chúng tôi; thấy không? Bởi vì "Quán Thế Âm BồTát" là Anh được lên cao Anh mới dòm thấy sự tăm tối của chính tâm tư của Anh; à, "Di Lạc" là Di Thiện Tối Lạc; à, "Long Hoa" là sự sáng suốt của phía bên trong mà mình đã bỏ phế đây; là một cái luồng điển mình đi lên đó, mình mới thấy rõ; đó; cái đó cũng là luồng điển khai mở mà thôi.

Nhưng mà hỏi rằng vì sao bên kia người ta truyền rằng, "Không có nên tin bậy; nếu tin bậy là chúng ta sẽ bị xuống Ðịa Ngục"? Rồi bây giờ bao nhiêu người cũng đã thấy rồi: làm bao nhiêu lần, rồi rốt cuộc bao nhiêu năm; rồi cũng thấy cũng chẳng có đi đến đâu, và không hiểu "Mình là ai?" Cho nên, vì sự mong muốn được gần đấng mà, Chúa Cứu Thế mà mình đang mong muốn gặp đây, thì bây giờ mình có cơ hội lập lại trật tự, thì chúng ta nên lập lại trật tự mà để thấy rõ phần hồn, và thấy Kinh Thánh đã nói rõ, không sai một lời. Thì phải có thanh tịnh, trật tự, thì đọc lại Kinh Thánh mới thấy giá trị vô cùng. Cho nên, Kinh Thánh không bao giờ chấp, nhưng mà người hành thì tự chấp thì có, vì sợ; "Tôi sợ thằng này, tôi mới xin Ông, để Ông cứu tôi! À! Tôi sợ con ma nó bắt tôi; tôi phải tin Chúa, để Chúa cứu tôi!" Cái đó là "Tôi sợ;” không phải, “Chúa sợ." Chớ Chúa không bao giờ ban Ơn Sợ cho một người nào hết! Chúa kêu người phải dũng tiến để được cứu rỗi; nó rõ ràng như vậy đó! Thì bây giờ mình, cái ý thức của mình: con người sống có cái thức; Anh không có cái thức, Anh không có đến đây nói chuyện với chúng tôi được; và tôi không có cái thức, không bao giờ tôi trả lời Anh; thấy không? Chúng ta có thức, chúng ta xét trong cái thức tịnh hay thức động mà thôi; đó. Ðó là cái hồn, căn bản của mình. Cho nên, nếu Anh có cơ hội lập lại trật tự thì Anh nên xét cho kỹ; và cái chuyện này chúng tôi làm là hoàn toàn chúng tôi phá mê phá chấp, không có vun bồi trong sự mê tín. Mà người nào mê tín, mà xin phù hộ đồ, này kia, kia nọ, là miễn tu cái Pháp này; tu cái Pháp này thì bị ma nhập, ráng chịu: có nhà, có cửa, rước ma nhẩy vô, thì nhập! Chớ còn đằng này chúng tôi chỉ dũng tiến đi lên để chúng tôi giải tỏa những sự trược ô sẵn có của bản thân, và tìm hiểu thực chất sẵn có của chính chúng tôi. Ðó. Thì, Anh không niệm cũng được; nhưng mà Anh làm những cái động tác đó là cũng không khác gì Niệm, bởi vì động tác đó cũng lập lại trật tự, cũng như là Niệm vậy thôi. Thấy không?

Bạn đạo: Dạ, kính thưa Thầy, cửa tử là cửa tất nhiên của con người sinh ra tại thế gian; và để sửa soạn cho sự đi vào của cửa tử đó thì có bệnh: ai chết cũng phải do một bệnh nào đó mới chết. Nhưng, thưa Thầy, tâm sinh bệnh, tánh sinh bệnh; xin lỗi, "Tánh sinh bệnh." Thì cái căn cơ của mình, Tham, Sân, Si, Hỉ, Nộ, Dục, nó sinh bệnh. Bây giờ nhờ Pháp môn này chúng ta có thể ổn định được nội tạng, nghĩa là, một cách khác, chúng ta có thể có được một phương pháp thiên nhiên để mà chữa bệnh; nhưng dù chúng ta chữa được tất cả các bệnh ở trong nội tạng của chúng ta, chúng ta vẫn không tránh được sự chết. Như vậy thì xin Thầy chỉ cho sự chết tốt lành của người tu, nghĩa là của người không có bệnh trần thế, không có bệnh của xác thân? Xin cám ơn Thầy.

Đức Thầy: Bởi vì con người mà đã biết sự sáng suốt của mình là vô cùng, cho nên phải vun bồi sự sáng suốt; thì lúc đó mình đi với sự sáng suốt. Mà trong lúc đương hành, đương sanh, thì mình đang điều khiển cái thể xác bằng mọi sự sáng suốt, không vun bồi sự mê chấp và cũng không làm loạn cho nội tâm, nội tạng; thì chắc chắn là cái bệnh hoạn nó lại ít. Nhưng mà sự sáng suốt kia, căn bản trong khi, tôi nói "Chết trước khi chết," là chúng ta lìa xác trước khi chúng ta đi; thì, đối với người tu cái Pháp này, nó nhẹ nhàng hơn, và nó dứt khoát hơn nếu nó ý thức được cái ý trí của nó là vô cùng, thì nó đã vun bồi trước khi nó đi, nó giải thoát trước khi nó đi; thì nó không có cái sự chết đối với nó nữa.

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Sống như thế này mà không còn chết! Lúc nào cũng sống, phần hồn cũng tươi, cũng sáng suốt, chấp nhận tất cả mọi hoàn cảnh đưa đến; mọi bài học xẩy đến đều giải tỏa và khai thông hết; thì đâu có sự bận bịu trong tâm linh đau khổ nữa? Không có nữa! Cho nên, ý trí vượt qua tất cả những sự trở ngại, là vậy. Còn ai hỏi gì nữa?

Bạn đạo: Dạ thưa Ông Tám,

Đức Thầy: Dạ,

Bạn đạo: Dạ, hồi bên nhà đó, thì theo cái kiểu Việt Nam đó,

Đức Thầy: Ừ.

Bạn đạo: Thì không có cái gì kêu bằng "Tổ chức," hết đó.

Đức Thầy: Ừ,

Bạn đạo: Mà con thấy qua bên đây, qua bên nước Mỹ này đó,

Đức Thầy: Ừ,

Bạn đạo: Thì cái gì họ cũng làm, phải có tổ chức,

Đức Thầy: Ừ,

Bạn đạo: Cho nó đàng hoàng,

Đức Thầy: Dạ.

Bạn đạo: Cho nên có nhiều người họ hỏi tại sao cái pháp môn này của Ông Tám lập ra, thấy đông người như vậy mà không có tổ chức gì hết?

Đức Thầy: Dạ.

Bạn đạo: Dạ, kính hỏi Ông Tám, có nên làm có tổ chức?

Đức Thầy: Ở đây, nghĩa là, số người của chúng ta bằng đầu ít, rồi lần lần đông, thì tự nhiên phải có trật tự. Nhưng mà bây giờ tất cả những bạn đạo ở đây cũng đã bắt đầu xin phép lập cái Hội Ái Hữu Vô Vi, là những người bạn tu ngồi chung với nhau, để trao đổi; không phải “Ðiều khiển;” không có sự bầy điều khiển; “Trao đổi để thăng hoa” mà thôi: ông nào tu lâu, tu mới, cũng vậy: đều trao đổi và tiến hóa, mới đem lại sự công bằng của trong Ðạo Pháp. Cho nên, tôi lập "Hội Ái Hữu Vô Vi" mà thôi, chớ không có lập cái "Ðạo Vô Vi!" "Ðạo" là mọi người đều phải trở về với Vô Vi; đạo đó, người nào hành thì người đó được! À; người đó là chủ của cái đạo đó, trách nhiệm. Bởi vì người đó làm biếng, mình có trao cái Pháp họ, vô ích! Bởi vì ở đây mình có phải lời nói suôi đâu, an ủi họ đâu? Kêu họ hành mà! Mà ngươi đó làm biếng á, thì đâu có điều khiển được? Bởi vì ở nhà họ tu mà, đâu có tới trước mặt mình tu mà điều khiển? Cho nên, chúng ta không có tổ chức đó. Nếu chúng ta tổ chức đó thì chúng ta phải làm tiền: "Một giờ đồng hồ Anh ngồi ở chỗ tôi Anh Thiền, Anh trả bao nhiêu tiền." Cái đó là "Bán đạo ăn!" Chúng tôi không làm được cái đó. Chúng tôi, mọi người phải sống trong cộng đồng của xã hội, phải làm ăn, và phải chịu đựng mọi sự đau khổ của chính mình, và tiến hóa.

Bạn đạo: Có người họ đề nghị thế này, họ nói, "Nếu mà làm caí Ái Hữu á, không ai chịu trách nhiệm hết thẩy. Phải có một người làm manager,” thì làm management đó,

Đức Thầy: Ừ.

Bạn đạo: Có người manager họ lo cái chuyện đó;

Đức Thầy: Ừ.

Bạn đạo: Họ, phải có một cái số tiền nào cho họ, để họ lo cái chuyện đó cho mình,

Đức Thầy: Dạ.

Bạn đạo: Lúc họ ngồi rãnh rỗi đó, họ phải lo chuyện đó.

Đức Thầy: Ừ. Cho nên, đằng này chúng ta thấy rõ rằng phần hồn là quan trọng. Nếu mội người mà ý thức được phần hồn của họ đó, thì tất cả thế gian đó, chỉ có Ông Trời manager được.

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Người phàm không có manager nổi; bởi vì chúng ta tu về Vô Vi; nếu mà chúng ta lấy con người ngự trị trên đầu chúng ta, thì chúng ta không cần tu. Chúng ta cứ sống như vậy, còn sướng hơn! Tôi nói thiệt với các bạn như vậy. Cho nên, người ta đã tu lầm, tu lạc! Nhưng mà tu đến ngày này đó, học một khóa bao nhiêu tiền đó, rốt cuộc không biết gì hết! Còn chúng ta hành khổ như thế này, mà chúng ta được vui tươi trong sự sáng suốt; và sự phát tâm của chúng ta hòa hợp, tự nhiên như vậy đó, thương yêu vô cùng, và sống động vô cùng. Cái đó mới là cái tu!

Bạn đạo: Dạ thưa Ông Tám, khi nào Ông Tám có mặt ở đây đó, thì nó đông người như vầy;

Đức Thầy: Ừ.

Bạn đạo: Mà không có Ông Tám, thì thôi nó lỏng lẻo; rồi mỗi người,

Đức Thầy: Không có! Bởi vì mỗi người, người ta phải trở về đơn vị của người ta, tu. Chư Phật, chư tiên, họ đâu có theo mình! Nếu mình nhắc họ, thì họ đến; bởi vì mình trở về siêu nhiên rồi, trở về Vô Vi rồi, thành ra mình ngồi ở nhà mà mình nhắc đó, "Thiệt là có Phật, có Tiên thì tới; còn không có Phật, có Tiên, thì đừng có phá tôi." Thấy chưa? Cho nên, mình phải trong cái thử thách đó, nhờ cái đó mình mới tự tiến. Còn hội cho nhiều thì để cãi chớ chẳng ích gì! Cho nên, tôi nói, "Làm những chuyện cần thiết, và chúng ta không làm những chuyện không cần thiết." Tại sao chúng ta lập cái Hội Vô Vi? Bởi vì bên Việt Nam đang bị sự đau khổ; những bạn bè chúng ta thoát khỏi Việt Nam, không có ai giúp đỡ; cho nên, kêu một người gánh vắc? Không có khả năng! Chúng ta ra đây cũng là quét vườn, cũng là dọn dẹp, cũng là làm culi để ăn; rồi lần lần mới lên có một chút chút xíu địa vị đó, cũng là nợ đầy mình mà thôi. Không có chú nào mà sung sướng hết. Cho nên, phải mỗi người giúp năm cắc cũng là quý, được, quý biết (nghe không rõ) cho họ. Ðó, chúng ta cần chút xíu đó thôi; mà khi hữu dụng, khi cần đến, thì dùng; còn không cần đến, thì thôi. Còn nếu tổ chức, rồi lường gạt với nhau, rồi đập lộn với nhau; vô ích! Chúng tôi không tán thành cái vụ đó! Cho nên, những cái tổ chức bénévoles là không có vụ lợi; chánh phủ Hoa Kỳ, có; chánh phủ Canada, có; khắp thế giới đều có cái tổ chức không vụ lợi. Nhưng mà do sự phát tâm của mọi người là quý; còn không có phát tâm thì đừng có nên tới nhà đó ngồi làm chi mệt, mất công, hằn học, nghi ngờ đủ thứ. Còn đây người ta phát tâm; mình cứ tới đây ngồi, thấy thoải mái. Còn họ không phát tâm, họ tổ chức này kia, kia nọ, rồi họ xưng này kia, kia nọ, rồi đè đầu người ta! Vô ích! Chúng tôi không tán thành cái vệc đó, bởi vì chúng tôi là người tu; đáng lẽ chúng ta "Tự tu, tự tiến" ở trên rừng, này kia, kia nọ; nhưng mà bây giờ cái Thiên Cơ chuyển cho chúng ta thấy rằng cần phải xích lại giữa loài người và loài người, và cho họ thấy rõ rằng họ là Ðấng Vô Cùng, không nên quên họ nữa; uổng lắm! Nhắc họ "Tu đi thôi!" Còn họ chấp nhận hay là không chấp nhận là quyền sống của họ; mình không có buộc ai tu được; và không có “Lấy cái đạo, tạo cái đời:” không có lấy cái đó mà để nuôi dưỡng; không có! Bởi vì cái đó là cái sự sống hằng hữu đã nuôi dưỡng tâm hồn của chúng ta, Thượng Ðế đã ân ban (22:31 - không nghe rõ)

Bạn đạo: Dạ thưa Ông Tám, Ông Tám có ở đây á, thì hội họp đông thế này; chớ Ông Tám đi rồi, thôi, những bạn đạo mới thì đi hỏi ai bây giờ?

Đức Thầy: Bởi vì mỗi cái khu vực họ sẽ hỏi; có địa chỉ; như cuốn "Tôi tầm đạo" đó, đều hỏi; rồi riết chỉ dẫn với nhau; rồi họ về; bởi vì họ có khối óc tự động; họ sẽ xét, "Làm hữu ích cho tôi không? Tôi chấp nhận hay là không?" Cho nên, cái đó là trong thực tế mà thôi; đòi hỏi trong thực tế mà thôi. Cho nên, nhiều khi tôi đến đây thì các bạn tới đây để trao đổi và thấy những sự, một phần nào, à, nhẹ nhàng của tôi; các bạn muốn đạt tới đó. Thì cái đó là cái điều quí bấu; nhưng mà tạm thời mà thôi; rốt cuộc rồi các bạn phải xây dựng cho các bạn nhẹ nhàng như tôi. Sự mong muốn của tôi cũng như vậy; của Bề Trên cũng vậy. Cho nên, đừng có lo vấn đề, "Sau này không có người!" Hồi trước có ông Phật Thích Ca à! Hết rồi, bây giờ cũng có Ông Tám nói chuyện vậy; phải không? Rồi đây rồi cũng có mấy ông sư trong chùa ổng nói chuyện vậy! Ðây rồi cũng có các ông cha ở nhà thờ ổng nói chuyện vậy! Thì chỗ nào, từ từ, trong cái không có nhưng mà nó sẽ có. Mình đừng có lo cái vấn đề đời, rồi bị kẹt ở trong đó, rồi cái thì tham lam; cái Ðạo, nghĩa là, chỗ này bẻ một miếng, bên kia bẻ một miếng; rồi nó chảy nước hết chọi! Cũng như bây giờ tôi thấy ở bên Canada, cũng góp tiền cho họ; nhà thờ bây giờ phải sổ lôtô mới đủ sở phí (cười). Chỗ đó lớn quá mà rồi không có ai tới; cũng khổ chỗ đó, khổ cho họ lắm. Không tin phần lãnh đạo; bây giờ họ không có hướng về đâu hết; họ nói, "Tôi cầu hoài mà không có gì hết;" cho nên họ không chịu! Thấy không? Bây giờ chúng ta không phải mê tín, và chúng ta đi giúp đỡ hỗ trợ cho tinh thần mọi người: sống trong vật lỗi với đời, nhưng mà không có chán ngán; cái đó là cái quan trọng. Mọi người ý thức, về luyện về tâm thần của họ, và ổn định Ngũ Tạng. Vật lộn với đời mà, đâu có chán? Anh là người thật sự vật lộn với đời: từ Việt Nam ra đây, Anh vật lộn biết bao nhiêu! Mà rốt cuộc là Anh cũng vẫn trẻ đẹp như ở Việt Nam chớ có gì đâu? Dòm Anh là đủ giá rồi, đâu có cần phải kiếm ông nào nữa? (cười).

Bạn đạo: Dạ thưa Ông Tám, tôi lo cho những người mới này; họ mới vô đây này; không biết Ông Tám.

Đức Thầy: Anh khỏi lo; bởi vì trước kia tôi cũng là mới vô, tôi mới có ngày nay; thì trước kia Anh cũng mới vô, có ngày nay. Ai lo cho mình đâu? Ông Trời lo chớ! Người phàm đâu có lo đâu?

Bạn đạo: Hồi đó có Ông Tám mỗi tuần,

Đức Thầy: Không có, không ăn chung gì! (cười).

Bạn đạo: Bởi vậy tôi mong Ông Tám mỗi năm Ổng trở lại đây một lần!

Đức Thầy: Cái đó là có sự mong muốn, "Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ; vô duyên đối diện bất tương phùng," là vậy. Bây giờ ngồi với nhau đây mà nó không thích cái này, thì có nói nó cũng không nghe. Cho nên, mình không cần thiết nhiều quá, rồi gây ra lộn xộn. Nhưng mà cần những người ý thức và thấy họ có trách nhiệm với họ; cần cái người mà tự thấy rõ rằng họ phải có trách nhiệm; chứ không phải trách nhiệm với người khác. Nếu trách nhiệm với người khác thì (25:15 - không nghe rõ) đâu; thấy không? Anh trách nhiệm làm cái kiểu này, Anh khác thì làm kiểu tốt hơn; thì chấp anh này. Không, Ðức Phật không làm điều đó. Người thế gian đã chấp, cho nên, làm lộn xộn. Trong khi những tôn giáo lớn cũng bị những cái nạn đó, đau khổ lắm! Họ giải tỏa không nổi; lỡ, lỡ rồi; không giải quyết nổi. Cho nên, chúng ta thấy những cái điểm đó, chúng ta, trước khi đi làm (25:37 - không nghe rõ), chúng ta phải đương đầu ra để gánh vác mọi sự trở ngại, rồi khai thông mọi sự cho chính mình là đủ rồi; mỗi đơn vị biết như vậy là đủ rồi.

Bạn đạo: Cảm ơn Ông Tám giải thông cho các anh em mới.

Đức Thầy: Dạ, cảm ơn Anh nhiều lắm. Ðó là những cái sự thắc mắc mà người đời người ta muốn đem ra họ phổ biến; là vậy.

Bạn đạo: Dạ.

Bạn đạo: Dạ, xin, xin chào Ông Tám.

Đức Thầy: Dạ.

Bạn đạo: Chúng tôi xin phép được hỏi một vài câu:

Đức Thầy: Dạ.

Bạn đạo: Các sách vở đó, có tuyên bố về cái Hội Long Hoa đó.

Đức Thầy: Dạ.

Bạn đạo: Thì nhân Ông Tám sang, thì xin Ông Tám cắt nghĩa một cách minh bạch cho các chi tiết về cái Hội Long Hoa? Ðó có phải là cái phiên tòa án để mà xử những người ở nhân gian hay không? Những người có tội thì đi làm,

Đức Thầy: Ừ, muốn hỏi cái Hội Long Hoa thì phải hiểu cái Hội Long Vân. Long Vân là Việt Nam bây giờ đang Long Vân đó. Há? Bay như rồng đó; cột đèn nó biết đi nó cũng đi luôn! Phải Long Vân không? À. Thì sau này, khôi phục rồi, mới trở lại thật thà, thương yêu, sống chung với nhau; mọi người biết tu thân, để sửa mình; lúc đó mới thấy rõ được hội Long Hoa. Chớ đừng có cho Hội Long Hoa đó là chúng ta nhẩy vô Hội Long Hoa đó là chúng ta có địa vị, được ăn kẹo, ăn bánh gì? Không có! Bởi vì “Tu tâm dưỡng tánh,” thông minh nhẹ nhàng; lúc đó những người đó mới được dự cái Hội Long Hoa, là thương yêu (25:37 - không nghe rõ), tại thế. Con người tại thế biết thương yêu con người tại thế; nói cả nhân loại chớ không phải chỉ riêng mình. Ðó. Cho nên, tất cả ở thế giời đều có sự xích mích, và có sự hòa giải; lần lần dẫn tiến lần lần, hàn gắn lần lần; rồi cũng thực hiện cái Long Hoa, là tình thương và đạo đức mà thôi. Cho nên, cái người mà tu, biết được phần hồn và thoát phàm, thoát khỏi cái Hạ, Trung, Thượng của cái cơ thể này, mới kêu bằng "Ổn định, sáng suốt." Lúc đó mới thấy, "Long Hoa ở nơi mà nội tâm chúng ta đón rước thanh nhẹ." Nghe cái đó rõ chưa? Chớ không phải Long Hoa là nó làm cái chợ Long Hoa, rồi rốt cuộc bây giờ oánh nát hết, chợ Long Hoa không còn nữa! À; không phải đó là Long Hoa (27:55 - không nghe rõ)

Bạn đạo: Dạ thưa Thầy, ngày hôm nay tôi xin hỏi Thầy chỉ cho một vài cái mà trong cái lúc Soi Hồn gặp;

Đức Thầy: Dạ.

Bạn đạo: Ðể Thầy chỉ dạy cho; là một;

Đức Thầy: Dạ.

Bạn đạo: Và cái thứ hai, là có vài đề nghị về cái pháp môn của mình.

Đức Thầy: Ừ?

Bạn đạo: Và cái thứ ba nữa là xin biếu Thầy cuốn sách.

Đức Thầy: Dạ.

Bạn đạo: Thưa Thầy, vì tôi là gần 60 tuổi thành ra tu nó, bây giờ già yếu rồi, thành ra nó run;

Đức Thầy: Dạ.

Bạn đạo: Nó run, thành ra khi mà tôi bỏ hai cái ngón tay cái vào đây,

Đức Thầy: Ừ.

Bạn đạo: Và bắt như thế này,

Đức Thầy: Ừ, ừ.

Bạn đạo: Và ấn như thế này mà kéo ra, thì một lúc những cái ngón này nó cứ rung lên;

Đức Thầy: Ừ, ừ.

Bạn đạo: Thì cái tay nó không đủ sức cứng, nó cứ rung;

Đức Thầy: Ừ.

Bạn đạo: Mà khi nó rung như vậy thì ở trong tai nó cũng sẽ đánh những cái nhịp,

Đức Thầy: Ừ, ừ.

Bạn đạo: “Ù, ù,” giống như trống vậy đó. Thì thưa Thầy có sao không ạ?

Đức Thầy: Không sao; cố gắng đi; bởi vì mình tập nó! Bây giờ nó chịu được ba phút,

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Thì mình cho nó ba phút.

Bạn đạo: Vâng.

Đức Thầy: Mà mình phải chiến thắng, một ngày được một phút;

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Rồi mới tăng lên;

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Bởi vì ở đây là cái tập quán;

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Cũng như là thể tháo mà thôi.

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Bằng đầu cái ông võ sĩ kia ổng cho nửa ký lô; sau, 1 kí lô; rồi 2 kí lô;

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Rồi ổng cử tạ tới 100 kí lô.

Bạn đạo: Mà sao con khó chịu nhất là cái quãng nửa cái lưng này;

Đức Thầy: Ừ.

Bạn đạo: Tức là có lúc nó đau nhói ở cái chỗ phía đằng sau lưng này;

Đức Thầy: Ừ.

Bạn đạo: Nó đau; có cựa mình được không?

Đức Thầy: À;

Bạn đạo: Hay là cứ ngồi yên?

Đức Thầy: Cứ ngồi yên; ngồi yên cho hết; rồi mình mới cựa.

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Khi mình xả đó, mình mới cựa.

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Bởi vì đó là những caí, khi mà mình Soi Hồn như vậy á,

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Nó giải tỏa cái nóng ở trong gan;

Bạn đạo: Dạ vâng.

Đức Thầy: Cho nên, nó chạy lung tung; cái huyệt đó là cái huyệt gan đó;

Bạn đạo: Dạ vâng; nó đau ghê lắm;

Đức Thầy: Cái huyệt gan, chỗ đó nó đau;

Đức Thầy: Bởi vì Ông nóng, ở trong đó nó bón, nóng;

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Nó mới bị cái đó. Cho nên, bây giờ mình phải làm sao? Bây giờ mình phải giải tỏa; giải tỏa, mà đang trị cái gan, mà chính mình trị: lấy điển trị nó.

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Cho nên, nó "Ù, ù, ù;" cái luồng nó xông lên, mình dộng xuống; xông lên, dộng xuống; để nó lọc. Lọc rồi, nó chạy theo, trở về với cái, cái, cái huyệt của nó. Ðó; thành ra cái chấn động lực của nó mạnh, nó không có đau nữa.

Bạn đạo: Dạ,

Đức Thầy: Nhưng mà giai đoạn đầu phải cố gắng, hết sức cố gắng, hết sức tranh đấu nó mới được. Bởi vì mình lập lại trật tự: hồi nào tới giờ bỏ phế và nghĩ chuyện ở bên ngoài không; rồi rốt cuộc rồi mình hư hại ở bên trong.

Bạn đạo: Dạ,

Đức Thầy: Bây giờ, cũng như người ta nói, “Có căn nhà đẹp;” phải không?

Bạn đạo: Dạ,

Đức Thầy: Mà bỏ; căn nhà lá; hồi xưa nói, “Ông Trời cho tôi căn nhà lá, xấu quá, tôi bỏ; tôi đi ta bà;”

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: “Ở xứ này, xứ nọ.” Nhưng mà, người khác dòm thấy căn nhà mình có điển của Quan Âm, có điển của chư Phật chiếu, nhưng mà mình bỏ không, người ta xin căn nhà mình, mình không cho, mình tiếc; mình trở về, thì mình thế nào? Nhà mình đã mọc cây cỏ đầy đủ, nghẹt đường, không thể vào cửa được! Thì mình phải chặt, và mình vô dọn nhà, để mình có cái chỗ vào mình ngự trị; là vậy. Cho nên, chúng ta tu ở đây là tu về tâm linh, và thật sự là cái cơ sở Tiểu Thiên Địa này là mình làm chủ.

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Ông vua của một xứ,

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Chớ không phải là, là, là lệ thuộc một ai hết. Cho nên, chúng ta phải đi theo cái lệnh trật tự của Ðại Tự Nhiên; mà lấy cái lệnh trật tự của Đại Từ Nhiên về, để hòa hợp và hóa giải cái Tiểu Thiên Ðịa này.

Bạn đạo: Dạ.

Bạn đạo: Kính bạch Thầy, (nghe không rõ - 31’03)

Đức Thầy: Dạ.

Bạn đạo: Chúng tôi biết rằng là theo cái sự nhận định trong những ngày mà Thầy tới đây đó, (nghe không rõ - 31’03)

Đức Thầy: Dạ.

Bạn đạo: Dư luận của một số người tu người ta nó là khi nào có Thầy Tám đến đây ấy thì mọi người qui tụ đông, nhưng mà sau đó, Thầy Tám đi khỏi thì (31’30 - nghe không rõ) nó có tính cách cá nhân nhiều hơn,

Đức Thầy: Dạ.

Bạn đạo: Mà nhứt là đối với Thầy. Thì thưa Thầy theo ý kiến riêng của chúng tôi, cũng của một vài anh em khác nữa (31’40 - nghe không rõ). Mỗi một tháng ra một cái tập san,

Đức Thầy: Dạ.

Bạn đạo: Thứ hai là cái hành trình, Thầy đi tới đâu?

Đức Thầy: Dạ.

Bạn đạo:Cái thứ ba nữa, là các đạo hữu có gặp những cái gì trở ngại,

Đức Thầy: Dạ.

Bạn đạo: Hay là có những hiện tượng gì có thể mang vào đấy,

Đức Thầy: Dạ.

Bạn đạo: Hay là có thắc mắc gì mà từ nãy tới giờ, cái cơ quan truyền bá những chỉ thị , ý kiến (32’27- nghe không rõ) ở các nơi khác cũng được (nghe không rõ).

Đức Thầy: Hiện tại chúng tôi tại Canada, có; Paris, có; a, Los Angeles, có;

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: San José, có. Thì những chỗ đó, những cái gì mà giải đáp được và giải quyết được, họ giải quyết được, họ giải quyết; còn không giải quyết được, gửi về tôi. Còn hằng tuần, tôi đều có bài,

Bạn đạo: Vâng.

Đức Thầy: Là như ở chỗ mà Anh đến châm cứu đó, (33:24 - nghe không rõ) kêu nó hằng tuần gửi cho Ông, thì gởi đầy đủ hết. Có những cuốn băng, âm thanh của tôi, đi tới đâu, giảng tới đâu, và những sự thắc mắc của mọi người; đó. Cũng rút tỉa được kinh nghiệm và cùng cống hiến cho nhân quần; cái đó là cái quan trọng. Cho nên, những cái cuốn băng nó rất hữu ích; và ngay như trong những cái trại tị nạn này kia, kia nọ đó, thì họ nhận được, họ mừng lắm. Chúng tôi cũng rất cố gắng, tùy theo khả năng của chúng tôi đã làm: góp chút đỉnh tiền chép băng, này kia, kia nọ; rồi chúng tôi gửi đóng góp tùy khả năng của chúng tôi. Chính tôi, tôi đi chỗ này, chỗ nọ; không phải rằng đi nói đạo không; nhiều khi tôi cũng phải đi trị bệnh cho những người mà người ta hợp căn cơ với chúng tôi, tôi giúp đỡ họ, rồi họ đài thọ số tiền đó; số tiền đó là tôi được gởi quà về cho các bạn đạo thân yêu của chúng ta đang ở bị kẹt ở bên đó; và một số tiền tôi lại ấn tống, này kia, kia nọ. Chớ còn phần tôi thì không có cái cơ hội mà sài tiền (cười.)

Bạn đạo: (33:54 - nghe không rõ)

Đức Thầy: Dạ. Bởi vì chúng tôi muốn tìm thực chất con người và khả năng con người: phải tự làm cái gì để đóng góp, chớ không phải tôi ngồi tu đó, rồi tôi hưởng cái đó! Không có làm cái vụ đó!

Bạn đạo: (34’00-34’12 - không nghe rõ)

Đức Thầy: Dạ, ở đây có hết; ở đây có hết; ở đây, Hội Ái Hữu là nó có.

Bạn đạo: (34’17-34’19 - không nghe rõ)

Đức Thầy: Dạ, cái đó thì, sau này phải đông người, đông người mới làm được, chứ chúng tôi đâu có tiền mà bỏ nhà in? Mỗi người chúng tôi làm công, đưa một trăm, ít chục, ra hùn, người ta mong nhiều người giúp đỡ mới được. Bây giờ cũng có người chịu trách nhiệm làm báo; sắp sếp có trật tự rồi này kia, kia nọ, có; cũng thức giác họ tu, bây giờ họ mới nói "Thôi, tôi không làm nghề đó, tôi muốn về giúp ở đây." Nhưng đây rồi ở đây bàn bạc, lần lần, lần lần rồi nó sẽ có cái cơ quan đó.

Bạn đạo: (34’45 - không nghe rõ)

Đức Thầy: Dạ, được chớ; được; cái đó là;

Bạn đạo: (34’56 - không nghe rõ)

Đức Thầy: Ðó, Anh có thể đề nghị; rồi,

Bạn đạo: (34’59 - không nghe rõ)

Đức Thầy: Không; đằng này người ta phải đóng góp, phải trả tiền đằng hoàng, nhưng mà tính rẻ; không có để lỗ đâu. Bởi vì đây là anh em, chị em đây người ta đóng góp khắp Năm Châu; dạ.

Bạn đạo: (34’45- không nghe rõ)

Đức Thầy: Cho nên, mỗi người, cũng phải có lời một chút để trả nhân công; cái đó là chúng tôi cũng phải đóng góp vô trong cái đó; nhưng mà cái đó là, khi mà cần thiết thì chúng tôi cho một cái thông báo chung hết chọi; rồi anh em gởi tiền về để trả hết lại, chớ không có mất đâu.

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Bởi vì, nói thiệt chứ, chúng tôi đi làm khổ cực thiệt, nhưng mà, nghĩa là, một người một ít; rồi chúng tôi nhịn ăn một buổi cũng không có nghĩa lý gì; rồi cũng đóng góp được, vì muốn trao đổi tình thương và đạo đức và trao đổi cho mọi người được nhẹ nhàng hơn.

Bạn đạo: Dạ. (35’40 - không nghe rõ)

Đức Thầy: À; được rồi; có gì thì Anh nên liên lạc với anh Phát Hành cũng được đó; Phát Hành ảnh sẽ (35’49 - không nghe rõ)

Bạn đạo: Dạ. (35’49 - không nghe rõ)

Đức Thầy: Ở đó nó vừa in nhiều lắm đó;

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Vừa in cả ngàn cuốn "Tôi Tầm Ðạo" này; cũng, tất cả những người chúng tôi đều là đi làm công hết, ở đợ đi kiếm chút đỉnh tiền mà phổ biến cái Ðạo Pháp thôi. Nghĩa là phổ biến cho người đó hữu ích, chớ không có cho cá nhân chúng tôi được hưởng cái gì hết;

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Bởi vì thấy cái phương pháp này có thể cứu chữa tâm linh và thể xác của mình; rồi mình đem cống hiến người khác; chứ chúng tôi không có cái tánh cách lợi dụng gì hết.

Bạn đạo: Dạ.

Bạn đạo: Thưa Thầy, (36’’21- không nghe rõ) Bây giờ xin phép hỏi về thể dục;

Đức Thầy: Không; một cặp; một cặp; đưa trước; ba chục phần trăm thôi; đằng sau thì phải đưa hết.

Đức Thầy:Sau thì nó đi hết, không có; những người nào làm được cái đó, làm cho;

Bạn đạo: (36’14-36’21- không nghe rõ)

Đức Thầy: Không; rất rõ ràng, không phải; không phải; một lượt; một lượt; một lượt.

Bạn đạo: (36’14-36’21- không nghe rõ)

Đức Thầy: Một lượt. Người nào làm cái đó làm, làm, làm lần cho rõ rang: đằng trước, 30%; đằng sau, đưa hết. Ðó.

Bạn đạo: (36’50- 37’09- không nghe rõ)

Đức Thầy: Tại sao phải làm vậy? Là nó nhẹ chừng nào, cái nội lực nó mạnh chừng nấy.

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Còn người nó làm “Ào ào” như vậy đó, thì ngoài, mạnh; mà trong, yếu.

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Và nó bị tổn, nội thương nữa là khác.

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Còn mình làm nhẹ chừng nào, làm mười cái như vậy đó, thì cái mình nó ấm hết; à, mà chú ý, rút cái con trê lên,

Bạn đạo: Dạ!

Đức Thầy: Rút cái con trê lên;

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Thấy không?

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: À. Chú ý rút cái con trê lên, nó trị luôn cả bệnh trĩ nữa.

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Nhiều người đã thành công.

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Thành ra, mấy cái ngón chân mà mình cong như thế này, nó lại quy tâm: nó có nhiều cái huyệt; rất hữu ích.

Bạn đạo: Dạ, cảm ơn Thầy.

Bạn đạo: Trong cái, tôi mới đọc những cái sách của Thầy, và tôi có nói về cái vấn đề nghiêng về cuốn sách của đạo Lão,

Đức Thầy: Dạ.

Bạn đạo: Thì tôi mới đúc kết rằng tìm thấy rằng cái pháp môn của Thầy lấy ra từ đạo Lão, đạo Phật (38’10 - không nghe rõ)

Đức Thầy: Thì ở trong đó cũng qui về đó thôi; bởi vì là lập lại trật tự mà thôi.

Bạn đạo: Bởi vì nó có rất nhiều pháp môn giống pháp môn của Thầy; từ pháp môn Soi Hồn, cho đến Pháp Luân Thường Chuyển, (38’27-38’46- không nghe rõ)

Đức Thầy: Phải rồi.

Bạn đạo: Xin cảm ơn.

Bạn đạo: (38’39- không nghe rõ)

Đức Thầy: Cái đó làm cho cái răng cứng, cứng cáp; cái đó ba mươi sáu cái.

Bạn đạo: Dạ, kính thưa Thầy, kính thưa quý vị, vì thời gian có hạn Thầy chỉ còn năm phút nữa thành ra quý vị nào có câu hỏi thắc mắc gì, xin quý vị hỏi.

Bạn đạo: Dạ thưa Thầy, đa số có những người tập Thiền lâu, nhưng mà không biết là, làm sao để mà biết mình có Thanh Ðiển hay không?

Đức Thầy: Cái đó là họ; họ thiền bao lâu?

Bạn đạo: Có nhiều người Thiền, nhưng mà theo cái phương pháp nội công, hay là những cái phương pháp mà Yoga khác;

Đức Thầy: Không, cái đó khác; Yoga đó là họ không thấy được; còn cái này, nhờ cái Soi Hồn này đó, sau này nó thấy cái điển nó dẫn giải trên bộ đầu, và nó đổi tánh tình, và mình thấy mình sáng suốt hẳn lên, và mình chịu tìm hỏi, tìm kiếm, và chấp nhận. Lúc đó nó mới thấy cái thanh điển của nó: khi mà nó tới một người bạn không Thiền á, thì họ nhận thức nó con người khác: con mắt nó sáng, à, và tư tưởng nó được đổi khác.

Bạn đạo: Nhưng mà cũng có nhiều người Thiền theo pháp môn này, nhưng mà họ chỉ nghe tiếng “O, o,” trên đầu. Cho nên, là họ cũng không có hiểu cái tiếng “O, o,” đó là gì, và làm sao mà biết được?

Đức Thầy: "O, o" đó là cái điển; ở trên trung tim bộ đầu mà "O, o,” họ phải phóng nhẹ ra để đi, thừa tiếp Bên Trên. Bởi vì chúng ta giáng sanh bởi một luồng điển, mà vô trong cái cơ thể của, của, của người mẹ, phân ra Âm, Dương, rồi mới tạo ra đầu, mình, tay, chân; khi thích hợp với phần hồn, lúc đó chúng ta giáng sanh, nó mới giáng xuống được. Thì bây giờ chúng ta trở về, là trở về với cái Mâu Ni Châu, là luồng điển. Cho nên, cái điển chúng ta xuất ra, bởi bộ đầu, thì nó phải học hỏi cái Thanh Ðiển, thừa tiếp cái Thanh Ðiển kia. Khi chúng ta nhập xác lúc đầu đó (40:35 nghe không rõ), nó hút bởi sức hút của Hồng Trần, nó kẹt ở thế gian; thành ra cứ lo cái chuyện trước mặt không à. Bây giờ nó tập trung rồi, nó mở ra; lên, mới thấy; rồi phải học qua một khóa “Trở Về Nguồn Cội.” Ðó. Cho nên, nghe “Í, í; o, o,” nghe trên đầu này đó; rồi sau, nghe thanh, thanh, thanh; rồi hết thanh, hết tiếng kêu, tới ánh sáng; nhắm mắt thấy ánh sáng. Lúc đó mới kêu bằng, "Thanh Ðiển;" lúc đó tự nhiên nó nói về thanh điển cho Anh nghe. Dạ.

Bạn đạo: Dạ, còn khi mà mình Soi Hồn đó, khi mà cái tai thường thường là, nếu mà chú ý á, thì nghe thấy có những cái âm thanh khác nhau, thí dụ âm thanh do bên ngoài nó tác động vào lỗ tai, nghe tiếng "Ầm, ầm."

Đức Thầy: Ừ.

Bạn đạo: Nhưng mà nếu chú ý kỹ ấy thì có những cái tiếng rất thanh; mà nếu chú ý kỹ nữa thì có những cái tiếng rất nhỏ, như vậy là mình nên chú ý,

Đức Thầy: Chú ý nghe trên trung tim bộ đầu này. Xuất ra á, thì cái âm nó thanh, hết sức thanh; nó ríu ríu, ríu, thanh, thanh, thanh; rồi từ từ nó tan đi. Một thời gian lâu á, mình nhắm mắt, tắt đèn đi, mình vẫn thấy ánh sáng. Còn cái chuyện mà bịt như thế này mà còn nghe những cái chuyện động loạn ở thế gian này á, là cái này, cái Pháp Luân, làm chưa đúng: còn yếu, nó còn trược cho nên nó mới thu hút cái ngoại nhập. Còn khi mà chúng ta khai thông cái Ðốc Mạch rồi á, thì nhắm con mắt, bịt như thế này á, nó quên hết, nó không có nhớ cái chuyện xung quanh nó nữa; mà muốn kêu nó trở lại, cũng được; mà lúc nào nó cũng tỉnh táo. Cho nên, "Trong cái mê, có tỉnh," là người ta nói nó “Mê,” nhưng mà nó rất tỉnh, không có mê! Thấy không? Còn cái “Hôn trầm” là khác: ngồi đó mà không biết mình ngồi ở đâu, này kia, kia nọ. Rồi họ nói gì, mình không hiểu; kêu mình, mình cũng không “Ơi!” Cái đó là “Hôn trầm.”

Bạn đạo: Với lại là có nhiều người tập, ví dụ như họ thức vào khoảng 1giờ,

Đức Thầy: Ừ.

Bạn đạo: Ðể họ bắt đầu Soi Hồn,

Đức Thầy: Ừ.

Bạn đạo: Thì tự nhiên lúc đến giờ đó họ nghe cái thấy tiếng “O, o, o” ở trong lỗ tai; thì cái đó là gì?

Đức Thầy: Cái đó là nhắc đó. À. Phải đúng cái giờ đó, bởi vì nó làm quen rồi, cái Pháp Luân nó làm quen rồi, thì đúng cái giờ đó, nó, cái thực phẩm đồ này kia, kia nọ, tiêu (42:35 nghe không rõ) và cái luồng điển nó, nó, cái giờ đó, giờ li tâm, nó rút lên, nên nó mới nghe “O, o, o;” họ đến nhắc nó! Thì nó ngồi dậy, làm. Cho nên, sau này những người mà tu nhẹ rồi, 6 giờ sáng, kêu, làm mát cái xương sống; rồi 12 giờ trưa, cũng mát, đương trời nóng mà cảm thấy mát ở trong mình; rồi 6 giờ tối cũng vậy; rồi tới giờ khuya, 12 giờ khuya, nó tỉnh dậy, thiền; cũng như là người ta nhắc vậy. Cho nên, cái chiều hướng đổi của cơ tạng của nó: đúng giờ đó nó mở ra, thì nó dậy nó thiền; thì khỏi đồng hồ. Chớ mấy ông sư ở trên núi mà, đâu có đồng hồ? Ổng cứ đúng giờ là ổng dậy ổng thiền. Ðó.

Bạn đạo: Dạ, con cũng có làm theo như pháp môn này, nhưng mà lúc mà, sau khi mà làm Pháp Luân Thường Chuyển xong đó, Nhập Ðịnh. Nhưng mà ngồi một chút xíu tự nhiên cái gót chân nó nóng rất là nóng, và khó chịu, như vậy là do cái sự,

Đức Thầy: Cái đó không đúng! Cái Pháp Luân chưa đúng, Pháp Luân chưa đúng!

Bạn đạo: Mà tại sao cái gót chân nó lại rất là nóng, nó nóng như lưả?

Đức Thầy: Nó nóng như lửa, đó là còn tà khí ở trong mình.

Bạn đạo: Nhưng mà làm sao giải thoát được?

Đức Thầy: Muốn giải thoát, cái đó là chỉ Soi Hồn và Chiếu Minh, nằm hít thở đi; khoan ngồi Thiền cái đã; ngưng cái ngồi Thiền đi. Hả.

Bạn đạo: Nhưng mà lúc trước làm thì không bị; nhưng mà thiền một thời gian về sau này bị,

Đức Thầy: Bời vì rước cái động loạn vô trong mình; cái dâm tánh nó xuất phát; có gì đâu! Rồi bây giờ ph ải nằm làm Pháp Luân, để cho nó giải ra hết ra, bởi vì cái nằm Pháp Luân đó nó khai thông tứ chi, nó trị cái nóng đó luôn; thấy không? Cho nên, cái đó, nó có cái dâm tánh mà nó trì trệ như vậy đó.

Bạn đạo: Dạ.

Bạn đạo: Kính thưa Thầy, Thầy làm ơn cho con hỏi một câu.

Đức Thầy: Ừ.

Bạn đạo: Trong khi mình đang Thiền giác đó, thì tự nhiên trên bộ đầu mình thấy như là gió bão;

Đức Thầy: Ừ, ừ.

Bạn đạo: Mà tóc mình mát như là gió bão; là cái hiện tượng gì?

Đức Thầy: Quý lắm; cái đó là cái thanh điển của mình được xuất phát. Cho nên, cứ thả lỏng và đi tới luôn luôn.

Bạn đạo: Thưa Thầy, các bạn đạo nói rằng là, “Thiên Cơ bất khả lậu,” vậy thì, thưa Thầy, có thể lậu được không, để con xin phép?

Đưc Thầy: Bởi vì cái “Thiên Cơ bất khả lậu,” á? Bây giờ nói này kia, kia nọ, nó không hữu ích cho người đương hành.

Bạn đạo: Dạ.

Đưc Thầy: Cho nên, người ta kêu bằng, “Thiên Cơ bất khả lậu.” À. Cho nên, “Ông tu, ông đắc; bà tu, bà đắc,” là mình tu để đi tới, nó chắc hơn; mà nghe ông kia ổng nói rằng, “Ðây, đây sắp sập rồi đó!” Phải không? “Ðất này sắp sập!” Mình lo âu! Cái đó hại người ta. Cho nên, người ta nói “Thiên Cơ bất khả lậu:” có thấy gì thì thấy, cũng không có chắc, bởi vì Vô Vi nó không có cho phép tin! Chừng nào xẩy tới là một chuyện; còn thấy là một chuyện; “Tôi hiểu thôi; tôi không có thể phổ biến được.” Thí dụ vậy, kêu bằng, “Thiên Cơ bất khả lậu.” Mà lậu ra á, là có tội: làm người ta bấn loạn thần kinh!

Bạn đạo: Vọng động.

Đưc Thầy: À ! Nói, “Bây giờ Cali sắp sập rồi!” Nói một cái, người ta, hại người ta; phải không? À! Rồi cái phần nào, nếu mà có Thượng Ðế, có chư Phật, thì phải làm việc cho những người ngu muội; thấy không? Bây giờ như ở thế gian này những vị bác sĩ phải làm việc cho người bệnh; phải chưa? Thì họ phải lo chứ! Rồi tới giờ đó, nó có cuộc di chuyển. Như chúng ta từ Việt Nam bay qua đây, ngồi đây nói chuyện; cũng phải có người ta lo chứ; không có người ta lo, chúng ta đi đâu có được? Phải không? Thấy rõ chưa? Cho nên, đừng có tin những cái sấm truyền mà tai hại; rồi ngồi đó luận đi, luận lại, rồi khùng; nóng cái đầu luôn. Cho nên, phải sửa mình để đi tới. Bởi vì chúng ta là Ðấng Vô Cùng, không có sự tiêu diệt mà sợ! Lo làm chi? Ðó. Nói gì, bây giờ ở Việt Nam ra đây thấy rõ ràng rồi: lo cái gì nữa? Nhà cửa tiêu tan; tiền của hết chọi rồi; lo cái gì nữa? Hồi trước mình nói, “Ờ, mấy chục năm sau tôi còn về tôi được hưởng cái đám đất đó.” Bây giờ hưởng thử coi! (cười.) Nó cho mình hết một cú một rồi, để mình hiểu rồi: mình phải đi về cái sự sáng suốt vô cùng của chính mình. Không lo nữa! Phải không? Từ đó chúng ta đến đây được, thì từ đây chúng ta sẽ đến đó, như không; không sao. Tin nơi khả năng của chính mình, mới là đúng.

Bạn đạo: Dạ.

Đưc Thầy: Ðừng có buồn rầu! Nhiều vị lớn tuổi ra đây buồn rầu: “Mất nhà, mất của! Tui bao nhiêu tỷ bạc, bây giờ không còn một xu nào; mượn thằng kia mười đồng, nó la lên, la xuống; à, nó mạ nhục tui!” Là mình còn cơ hội học nhẫn; tại vì mình đang thiếu nhẫn; mình có cớ hội để học nhẫn; học đi, để tiến tới! Thấy không? Mình đến đây là, mình không có nhẫn, mình đâu có đến? Không nhẫn mà dám bước xuống xe cây mà đi như vậy đâu; không có! Phải bắt đầu học nhẫn.

Bạn đạo: Dạ, thưa Thầy, sao con cứ thích cái Thượng Nguơn, Trung Nguơn, Hạ Nguơn;

Đức Thầy: Cái châu luật á.

Bạn đạo: Dạ. Thì thưa Thầy, nếu mà theo cái thế gian này đó, cái năm tháng ở thế gian thì mỗi một nguyên thì bao nhiêu năm ạ? Một nghìn năm ạ?

Đức Thầy: Một nguơn? Sáu trăm năm chứ.

Bạn đạo: Sáu trăm năm ạ? Dạ thưa Thầy, thế còn cái người mà người ta làm tội lỗi nhiều đó, người ta tạo thành cái nghiệp quả đấy,

Đức Thầy: Ừ.

Bạn đạo: Thì bây giờ người ta đang gánh vác đấy,

Đức Thầy: Ừ.

Bạn đạo: Thì Thầy có lúc con lại nghe là, Thầy dạy là, người ta dạy được cái bài học

Đức Thầy: Phải rồi; phải học được cái bài học;

Bạn đạo: Thì cái nghiệp quả đó nó có cùng với nhau không?

Đức Thầy: Nó cùng chớ! Bởi vì nó học nó mới ý thức nó sai; nó sai nó mới sửa; vì sao? Nó xuống địa ngục là tăm tối; mà bây giờ nó sửa cái sai, nó sáng suốt, nó đâu có xuống địa ngục nữa? Nó là học trò ngoan nó phải đi học cái lớp cao hơn; còn cái học trò ngu đó, thì học lớp thấp hơn. Ðó; thấy chưa? Cái trường học rõ ràng mà; chúng ta đang ở trường học mà.

Bạn đạo: Dạ.

Bạn đạo: Dạ, kính thưa Thầy Tám, kính thưa quý bạn hữu, trong một buổi đàm đạo của bạn bè chúng tôi thì chúng tôi được có một số bạn bè có ý kiến như thế này:

Đức Thầy: Ừ.

Bạn đạo: Họ chê cái việc tôi tu là vị kỷ.

Đức Thầy: Ừ.

Bạn đạo: Họ nói rằng là, “Trong khi bao nhiêu là sĩ quan học tập cải tạo Việt Nam khốn khổ, thì tôi mong những người ra đi để về giải phóng đất nước; trong khi 50 triệu đồng bào đói rách lầm than ở nơi quê hương, người ta mong những người ra đi trở về giải phóng. Mà bây giờ Anh sang bên này, trước khi Anh đi Anh hứa hẹn những gì với bạn bè, với thân nhân? Mà bây giờ Anh sang bên này, tưởng Anh nghĩ đến đất nước, đến những người ở trong trại cải tạo; nghĩ đến cái nhục mất nước; mà bây giờ Anh quên cái mối nhục, quên cái mối thù, Anh chỉ lo đến cái việc tu! Như vậy là Anh vị kỷ; như vậy là Anh qua cầu rồi Anh rút ván, không nghĩ đến những người ở lại.” Vậy xin kính xin Thầy Tám, xin Thầy Tám,

Đức Thầy: Cái đó, Anh phải cho người ta thấy rõ rằng, “Ðức Thích Ca cũng vậy, cũng ích kỷ như ngày nay tôi tu; nhưng mà tới ngày này á, mọi người nói ‘Ông Thích Ca đúng: hòa đồng, giải tiến, và cởi mở những sự đau khổ của chúng sinh.’ Thấy chưa? Bây giờ tôi ra đây, bây giờ tôi muốn khôi phục đất nước! Tại sao tôi ra đây? Tại sao tôi bỏ ra đây? Vì tôi thiếu trật tự. Thấy chưa? Bây giờ, tôi tu Pháp này, tôi lập lại trật tự, rồi một ngày nào về, nhân dân của chúng ta, đồng bào của chúng ta, sử dụng người trật tự hay là người mất trật tự? Nếu tôi ngồi đây tôi nghĩ chuyện khùng, chuyện điên, thì làm sao tôi về giúp đỡ quê hương tui, xây dựng quê hương tui? Cho nên, cái pháp này, cái thứ nhứt, giúp cho Anh có sức khỏe; rồi lập lại trật tự. Thì lúc đó mình đã đạt được sự sáng suốt ,thì mình mới cảm hóa lòng người, mà mình thực hiện đúng mức; mà mình sử dụng trong cái lúc cân thiết, và không làm cái việc không cần thiết giống như xưa nữa, mới khôi phục. Thấy chưa? Cho nên, cái phương pháp này nó đâu có tai hại gì của những người mà phục quốc đâu? Không có tai hại; nhưng mà nó lập lại trật tự, và nó còn sáng suốt hơn nữa, nó còn làm việc hăng say hơn, mà làm việc với, có lối thoát, chớ không phải làm việc không có lối thoát ! Chớ không phải ngồi tu đây rồi bỏ hết tất cả mọi sự việc? Ở đây đâu có chủ chương bỏ? Nhưng mà phải lập lại trật tự mình mới thực hiện tình thương để mình đáng hy sinh hơn; mà mình đáng làm việc sáng suốt hơn; mình không bị lừa đảo nữa! Thấy chưa? À! Cho nên, mình bình tĩnh rồi, đâu có bị lừa đảo nữa? Cho nên, cái người tu này đi ra đây để học hỏi, rồi trở về khôi phục và xây dựng lại đất nước cho có trật tự; mà chính ta không có trật tự, làm sao chúng ta xây dựng trật tự cho đất nước được?

Bạn đạo: Thưa Thầy Tám, chúng tôi cũng nhân cái dịp này chúng tôi muốn được biết về cái lập trường của Thầy Tám đối với “Chống Cộng;” như thế nào?

Đức Thầy: Cái chống Cộng á, lập trường mà đi chống Cộng á, bởi vì hồi trước chúng ta chống Cộng á, thì, Cộng Sản ở đâu mà ra? Mình tìm cái nguyên do đó: trong cái quốc gia chúng ta sống hồi xưa đó, nó chạy ra nó làm Cộng Sản! Thấy chưa? Bây giờ chúng ta muốn chống Cộng Sản, chúng ta phải làm thế nào? Chúng ta phải trật tự và sáng suốt hơn, và đoàn kết hơn; Anh hiểu chưa? Rồi sự phát tâm của mọi người mới trở về ảnh hưởng được; rồi những người đang bị kẹt đó, không phải hoàn toàn là ác: có người ác và người không; người ác, người thiện; rồi cái chính trị cho chúng ta thấy rằng có người thiện, người ác; có nhân dân mới có hậu thuẫn của chế độ. Thấy chưa? Rồi bây giờ chúng ta lập lại trật tự để hòa cảm với các tầng lớp, thì chúng ta mới thấy rõ rằng sự sáng suốt sẽ thắng tất cả. Vì chúng ta thiếu sáng suốt, chúng ta có cả cơ giớ trong tay mình, mà chúng ta thiêu sáng suốt, chúng ta mất! Cho nên, chúng ta dẹp cái bản tánh độc tài và tăm tối của chúng ta, để trở về hòa đồng để thu hút nhiều hơn và chiến thắng lẹ hơn ở chỗ đó. Cho nên, những người hung ác, không bao giờ có bền bỉ. Mình thấy rõ chưa? Nếu mình mà vun bồi cái ác ý nào thì tối mình Thiền cũng không được nữa! Cho nên, cái Thiền này để cho nó quản lý cái tánh xấu và hung ác của mình, và mình trở về, một người mình làm việc hơn nhiều người của đối phương, sáng suốt và nhanh nhẹ hơn, thì nó có lợi rất nhiều; cái đó là chuyện đương nhiên; cái đó là "Bất chiến, tự nhiên thành," là nếu mọi người có trật tự và đoàn kết, lý giải không có gì khó khăn. Cho nên, bây giờ nói, "À, tôi bây giờ tôi chống Cộng, tôi thấy thằng đó là Cộng Sản! Tôi biết thằng nào đâu Cộng Sản?" Chính Việt Nam trước 1975, xích lô là Cộng Sản hết chọi, mà ngay ở trong chỗ vách tường nhà tôi cũng là Cộng Sản, mà tôi cũng không thấy! Vì nó ở trong nhà mình hết chọi rồi! Tại sao? Nó len lỏi vô được; nó chịu sống trong sự hòa đồng của mình! Bây giờ mình phải lập lại trật tự, mình sáng suốt hơn, rồi mình sẽ thắng; không khó khăn gì hết! Cho nên, phải cần có cái trật tự thay vì mà bây giờ mình cứ hô hào nhiều quá, kêu một cái số người không có cái trật tự về, gây một sự động loạn, từ cái cấp chỉ huy, cái cấp lãnh đạo, mà muốn khôi phục á, cũng bị, bị mang tiếng nữa là khác!

Bạn đạo: Thưa Thầy Tám, như vậy thì chúng tôi có thể trả lời các bạn bè chúng tôi là, "Chúng tôi tu,

Đức Thầy: Ừ,

Bạn đạo: “Ðể sáng suốt,

Đức Thầy: Ừ,

Bạn đạo: "Trong vấn đề tu tập, chớ không phải chúng tôi tu mà chúng tôi chỉ vị kỷ,

Đức Thầy: Ừ,

Bạn đạo: "Quên tất cả những người ở lại."

Đức Thầy: Không có quên được! Làm sao quên? Thực hiện tình thương và đạo đức, làm sao Anh quên? Chỉ những người, bây giờ người ta đi theo cái chỗ tối tăm đó, họ cũng chán họ bỏ ra đi! Thì mình cũng phải cứu à! Mà mình có sáng suốt mình mới cứu họ được! Bởi vì họ ra đây, mình nắm mình đánh họ? Cũng vô ích đó; không làm gì hết đó! Bây giờ mình xây dựng cho nó trở nên nó biết thực chất của nó, và nó biết trách nhiệm của nó, thì mình thêm, thêm bạn, chớ đâu có thêm thù! Thấy không? Ừ!

Bạn đạo: Dạ, con xin cảm ơn Thầy Tám.

Đức Thầy: Dạ. Cũng cảm ơn các bạn; được đến đây, và tôi cũng có cơ hội trao đổi để học hỏi thêm. Chúng ta ý thức rõ; thì bây giờ cái văn minh nó giúp đỡ cho chúng ta rất nhiều: nẫy giờ chúng ta nói chuyện; nếu mà không có cái băng thì về nhà chúng ta quên. Rồi đây, chúng ta có thể lấy lại cuốn băng mà chúng ta hỏi và đáp rõ ràng, về nghiên cứu. Nếu có sự thắc mắc gì nữa thì chúng ta sẽ trao đổi thêm ở kỳ tới. Cảm ơn các bạn.


----
vovilibrary.net >>refresh...