[ID# 19810725Q2]

VẤN ÐẠO TẠI TÐ FOUNTAIN VALLEY - Cuốn 2

Ðức Thầy: À, đằng này hồi đó chống đối dữ lắm. À, đi ngang lấy chổi lông gà thọc lỗ mũi tôi, “Phật gì không lên núi tu? Phật ở nhà tu cái gì vậy?” À. Mà tôi ngồi, mấy người nói tôi giống ông Phật lắm; thấy không; thọc cái lỗ mũi này; phá!

Còn cái này, Anh đâu có bị phá! Anh thấy không? Anh chỉ có dũng chí mà thôi, bởi vì Anh biết cái đường chót của Anh đó là chỉ đi trở về với Anh, chớ không ai giúp Anh hết. Những cái Anh muốn, diệt Cộng Sản, hay muốn làm cái gì đó, phải có sự sáng suốt; mình phải ngon hơn nó! Cộng Sản, ở đâu có? Nó ở trong nhà Quốc Gia ra thành Cộng Sản. Bây giờ, tại sao mình không chui vô nhà Cộng Sản, biến thành Quốc Gia? Mình phải thanh tịnh hơn; mình không sợ; mình dũng tiến, mình sáng suốt hơn nó mình mới chiến thắng nó được! Anh thấy chưa? Những người Cộng Sản là con ông Hộ này kia không á; về nuôi con ông Hộ không, chớ đâu phải Cộng Sản là thứ khác đâu! Có ăn học bên Tây đồ không đó! Từ trong nhà mà ra!

Bây giờ mình phải thực hiện tình thương và đạo đức để ban rải trong nội tâm nó, thì mình mới vô chiếm cơ sở (nghe không rõ - 1:12). Lấy cái khí giới này; Anh muốn chiến đấu thì Anh phải sử dụng cái khí giới tình thương và đạo đức để Anh chiến thắng toàn diện, thay vì chiến thắng một lúc rồi họ lấy lại. Anh thấy chưa? Bởi vì chúng ta thực hiện tình thương và đạo đức, chúng ta nói một câu, dễ đoàn kết, “Tôi hổng có tham của Anh; Anh hổng có tham của tôi; biết cái tính chất tôi hổng có tham. Tôi làm là làm vì Thượng Ðế: để chuộc tội tôi thôi; thấy sự sáng suốt của tôi thôi; vun bồi sự sáng suốt của tôi thôi.” Thì mọi người mới tiến tới sự thành công dễ dãi. Còn cứ tranh luận hoài, rồi gây lộn, rồi cái, núp ở trong cái tánh, giận nhau; đâu có làm ăn thành sự? Buôn bán nhỏ nhỏ cũng không thành nữa; nói chuyện làm việc lớn! Anh thấy chưa?

Cho nên, cái chuyện cơ sở của mình đang trù trì, phần hồn của Anh đang trù trì. Trước kia, tôi cũng như Anh; mà bây giờ tôi thấy rõ phần hồn tôi; mà tôi thấy rõ rằng phần hồn của mọi người đang quản lý cái Tiểu Thiên Ðịa, không phải người khác quản lý. Cho nên, mình phải làm chủ tình thế. Bây giờ Anh thức giác, Anh trở về Anh thực hiện; bây giờ Anh thực hiện cái nội công trước, khỏe cho cơ tạng Anh, để sự suy tư của Anh càng ngày càng gia tăng và sáng suốt hơn nữa; cũng suy tư những cái việc đó, nhưng Anh phải suy tư rộng đi nữa, thì Anh thấy thế giới chưa có Cộng Sản! Chưa có Cộng Sản! "Tái Sản" thì có: lấy của người ta bỏ túi không à; hổng có Cộng Sản. “Cộng Sản,” không phải vậy! Thế giớ, toàn thế giới á, cả Liên Sô, tôi thấy cũng chưa có Cộng Sản! Chưa biết làm! Chưa thực hiện được tình thương và đạo đức! Người ta sợ, người ta chạy mà; đâu phải Cộng Sản!

Chỉ có Trời Phật mới làm được. Thấy chưa? Tình thương của Chúa mới làm được: vô cùng ban bố cho chúng ta bất cứ giờ phút nào chúng ta cũng được quyền hưởng, trong sự thanh cao; mà tâm trạng chúng ta, nghĩa là, làm “Ðể ban cho tất cả mọi người:” mọi người đều thực hiện như vậy hết, nước chúng ta mới lành mạnh. Lấy cái hàng rào, lấy tình thương làm cái hàng rào đời đời bất diệt, thì “Bất chiến, tự nhiên thành.” Không có đánh bằng súng nhưng mà đánh bằng Thanh Ðiển, bằng tâm, bằng sự sáng suốt cao siêu. Phải khôn hơn họ mới thắng họ được! Còn ngu hơn họ, làm sao thắng họ được? Mình còn cứ sân si hoài, cãi vã lẫn nhau; một cái việc làm không song gì hết, thì làm sao mà mình hô hào đánh người ta được? Phải thực hiện tình thương và đạo đức; thì cái kỹ thuật mình cao, sáng suốt hơn, mình xây dựng hơn. Thấy không? Cởi mở hơn. Một ông tổng thống sáng suốt, mà người dân không sáng suốt, là ông tổng thống cũng bị lật đổ à! Toàn dân đều có trật tự, thì cái nước đó nó vững ghê lắm. Thấy chưa?

Bây giờ mình có cơ hội lập lại trật tự trong lúc mình rảnh tay đây này : hồi trước ở trong Việt Nam bị quân sự nó bắt bỏ xe chạy hoài à; Anh bây giờ hết rồi! (cười) Nhưng mà lập lại trật tự để về Anh lập lại cái ý muốn của Anh thôi; và trong cái ý muốn của Anh là thật sự tình thương và đạo đức; bây giờ Anh mới nhớ quê hương nhiều hơn, Anh thương yêu những người còn lại. Anh thấy chưa? Cái cơ hội để cho Anh thực hiện tình thương và đạo đức, đó là "Khôi phục cơ đồ." Vua không biết yêu dân, mà dân không biết yêu vua, thì nó phải sụp đổ rồi chứ gì? Thì bấy giờ cái cảnh đó đang hiện tại xứ Việt Nam bây giờ: “Vua không biết yêu dân; mà dân không biết yêu vua.” Hồi trước, ai nói tới bác Hồ, cũng hướng về Bác Hồ; bây giờ, nó xây lưng! Chuyện đó, thôi; thì cái chuyện đó, cái bài toán đó dễ mà, đâu cần phải tính; đúa con nít cũng biết tính mà! Anh thấy không? "Tại sao ông cán bộ ổng bỏ xứ ổng đi? Mà tui, không phải Cộng Sản, tui đi, đúng rồi; tại sao ổng đi? Cái chuyện gì vậy?" Ta thấy rõ rồi. Cho nên, hai, ba hiệp như vậy, lọc đi, lọc lại rồi nó mới đoàn kết; lúc đó nó mới tốt: cái cơ hội cho người Việt Nam thức giác và sẽ đoàn tụ vinh quang hơn.

Bây giờ chúng ta lập lại trật tự, không có gì hết; cứ lo lập lại trật tự là đủ à. Thượng Ðế không bỏ chúng ta: đưa chúng ta ra đây được, thì sẽ đưa chúng ta về, nếu chúng ta biết Ngài ; thấy không? Chớ, ở đây, nghĩa là, Thượng Ðế cũng chuyển mình tới đây; rồi có thấy ai lợi dụng mình đâu ; phải không? Rồi mình cũng được tự do đàm đạo, tự do hội họp, tự do gặp bạn bè mà để lập lại sự sống, tìm sự sống trong sự sống của chính mình.

Bạn đạo: Dạ, xin phép Thầy. Lần đầu tiên con đến gặp Thầy ở đây.

Đức Thầy: Dạ.

Bạn đạo: Nhưng mà con được biết Thầy cũng cách đây mấy tháng, nhờ một người bạn là anh Tiền. Thì chắc Thầy cũng biết, anh Tiền đã tu với Thầy cũng lâu rồi. À, gia đình con theo Phật giáo; thì con xin hỏi Thầy, theo, thưa Thầy cái pháp tu theo Thầy á, thì đối với bên Phật giáo, có cái gì nó bị đả phá, hay là có sai biệt không, và có tai hại hay là?

Đức Thầy: Bởi vì, bên Phật Giáo á thì kinh kệ rất nhiều, hình Phật rất nhiều; nhưng mà người ta đọc kinh á, chưa hiểu cái lý kinh. Tại sao? Mất trật tự! Bây giờ cái Pháp này á, lập lại trật tự; mới rõ lời Phật nói là quý giá. Lúc đó mình thật sự kính mến Chư Phật, Chư Tiên, và mình phải trở về với Phật tánh. Cho nên, Phật đã lưu lại, “Phật tức tâm; các con là Phật; nếu các con muốn đi á, thì các con sẽ là Phật; còn các con không đi thì các con là ma quỉ.” Ðức Phật nói rõ ràng. Thấy chưa? Cho nên, không nên dùng lý thuyết và quên thực hành.

Còn cái pháp này là lập lại trật tự để hiểu những cái gì mà mình đã kính mến từ xưa đến nay; thực chất của nó là vậy; vậy thôi. Cho nên, cái Pháp này không phải là Phật Giáo tu được, Thiên Chúa Giáo tu không được. Người nào cũng tu được: ông buôn bán cũng thành Phật nếu mà ổng biết lập lại trật tự thì ổng thấy cái Kinh Vô Tự trước con mắt, cái vay trả định luật trước con mắt. Cái ông buôn bán cũng tu được: cả một cái chùa kinh ngay trong cái tiệm buôn. Thấy không? Cứ thu, hốt, động, loạn, phản động lực, đủ thứ trong đó; giáo dục ổng phải chừa bỏ những cái tánh tham, và thực hiện cái tình thương và đạo đức. Ðó. Thì chánh trị, quân sự, đều có quyền hướng thượng để tới Phật.

Cho nên, mọi người đã tin Phật, và chưa lập lại trật tự cho chính mình để đón nhận những cái gì mà Phật giảng. Cũng như một ông thầy Triết Lý trong trường ổng giảng tới Triết, có nhiều chú nghe tới Triết, buồn ngủ! Vì nó mất trật tự. Mà Triết đâu phải dễ nói? Không phải dễ nói: cảm động lòng người! Nhưng mà nó không có trật tự, nó nghe, nó nói,“Mệt quá, đi ra uống lon bia sướng hơn! Nghe ông này ổng nói moral hoài, mệt quá!” Phải không? Có những phần tử đó, vì trình độ chưa tới.

Còn chúng ta tập cái Pháp này là thanh lọc, "Khứ trược, lưu thanh," và trở về với trình độ sẵn có của tâm linh; thì lúc đó Anh mới đón nhận, Anh mới dám nói rằng Phật giáo là cái gì. Chớ bây giờ Anh nói "Phật giáo" ông Phật Ổng cũng chưa có nhìn nhận; tôi nói thiệt với Anh. Phật giáo dậy mình cái gì, mình không có làm đúng. Anh nhìn nhận là mình không làm đúng. Mình tới chùa mình thấy vậy chớ, nhưng về nhà mình cũng sân à. Có cái sân không mà làm không đúng rồi! Còn cái Pháp này nó sẽ tiêu diệt, nó giải tỏa cái sân si, nó mở lượng từ bi, nó thấy mọi người là nó; sung sướng vô cùng!

Lúc đó nó mới thấy Kinh A Di Ðà là của quí của trần gian, mà không ai biết. Bất cứ cái kinh nào, Kinh Lăng Nghiêm, kinh nào cũng là của quí, để nhắc lại hành động của kẻ thành công. Mà mình không hành động, làm sao mình đạt tới thành công? Mình chỉ vun bồi cái lý thuyết không, thì mình tự tạo động loạn, rồi lấy tay đập ngục thôi, chớ làm cái gì; phải không?

Bạn đạo: Thưa, vị nào có thắc mắc thì xin dùng micro để tiện cái việc thâu thanh.

Đức Thầy: Người chưa tu, hoặc đã bắt đầu tu cũng đều đang thắc mắc ở trong cái giữa Hồn và Vía. Thành ra cái đó mình phải qua nhiều giai đoạn, bởi vì mình là người chấp nhận và khai triển cái Tiểu Thiên Ðịa sẵn có của Bề Trên đã ban cho mình có một cái cơ cấu tự động sáng suốt cởi mở; thì sự di động trong cơ tạng của chúng ta, chúng ta phải biết và tự kiểm soát. Cho nên, đó, các bạn mới thấy sự di động của trong cái Tiểu Thiên Ðịa này, Vía phải chuyển. Và chuyển để làm gì? Ðể cho Thần Hồn thức những cái báo cáo sác đáng, Thượng, Trung, Hạ trong cơ thể của mỗi người, để hiểu. Rồi từ đó chúng ta sáng suốt; kêu bằng "Dũng trong sáng suốt," chớ không phải dũng trong cái sự, kêu bằng, tối tăm: dũng trong tối tăm là dũng đánh đập; còn dũng trong sáng suốt là dũng tiến hóa vô cùng.

Cho nên, phải ngộ những cảnh đó. Khi mà các bạn Thiền rồi, các bạn nằm xuống, rồi cái điển nó tà, chạy xung quanh trong cái bản thể đó, và chỉ có giao cảm với chuyện của trần gian và ở những cái tầng số thấp. Cho nên, chúng ta phải học hỏi; và đó là một cái cơ hội để mở những sự thắc mắc.

Rồi còn tu lên tới cao rồi, thì cái cảnh không nghĩa lý gì với chúng ta hết. Ban đầu thì thích thú; nhờ đó mới dẫn tiến và để minh cảm nội tâm, nội tạng. Rồi một thời gian, các bạn sẽ đi tới cái nhiệm vụ sáng suốt, “Hư Không Ðại Ðịnh,” là chỉ biết được hào quang, và phát triển vô cùng. Lúc đó, "Cảnh là ta, ta là cảnh," mới là nhận cái nhiệm vụ để "Truyền Pháp," là chúng ta hòa với mọi trạng thái: khi chúng ta đến đích chỗ nào thì chúng ta cũng có thể làm an tâm mọi người. Cho nên, còn thấy Vía mà nằm, đi đây, đi đó, thì còn có sự cãi cọ và còn có sự trì trệ; nhưng là nhớ đó là cái tâm thức (11:16 - nghe không rõ).

Bây giờ, chúng ta lấy cái thế gian làm thí dụ; lấy cách nào để làm thí dụ cho nó rõ hơn? Từ ở nhà, có nhiều vị đi tới đây cả tiếng đồng hồ; hỏi, quý vị biết bước qua biết bao nhiêu cảnh rồi? Nhưng mà mục đích của quý vị đi đâu? À, đi tới đây; để tương ngộ và tìm hiểu sự sáng suốt sẵn có của chính mình; cái mục đích tối hậu của chúng ta là hòa tan với mọi người để hiểu với mọi người, hiểu tất cả những cái gì sáng suốt mà mọi người đã sẵn lòng cống hiến cho chúng ta. Mà hỏi, cái nào là chánh? Cảnh chánh, hay là sự sáng suốt chánh? Ðó. Bây giờ các bạn thấy rõ rằng: rốt cuộc cũng phải về với sự sáng suốt căn bản của chính mình, mình mới hòa tan với Hư Không Ðại Ðịnh. Hư Không Ðại Ðịnh là mọi trạng thái. Trước mặt các bạn là hư không, về đời đây: nó cũng chuyển chạy vô Tâm, Can, Tỳ, Phế, Thận mọi người, nó vẫn làm việc.

Rồi còn cái sáng suốt tối cực ở bên trên nữa, thì thấy nó thanh nhẹ, nhưng mà nó làm việc còn mạnh hơn những cái trước mắt của chúng ta; nó xuyên qua tất cả vũ trụ ngoài vũ trụ. Cho nên, sự sáng suốt đó nó vô cùng.

Cho nên, các bạn phải nhớ rằng khi mà các bạn thấy cái này, này kia, kia nọ, các bạn được có cơ hội mở những sự thắc mắc của nội tâm, và an ủi một phần trong cái cơ duyên tu hành. Và từ đó chúng ta phải tiến lên nữa, và chúng ta mới đến vô cùng sáng suốt thanh tịnh. Lúc đó mới thật sự là, “Tâm động, thần tri,” để cơ thể chúng ta hòa với càn khôn vũ trụ, "Hòa làm một."

Lúc đó chúng ta mới thấy rõ rằng đức Thích Ca đã ngồi thiền ở dưới cây, và tự Ngài phát quang ra một hào quang trên đỉnh đầu. Cho nên, các bạn đi lòng vòng trong mình, từ dưới chân đi lên; rốt cuộc các bạn qui tụ ngay trụ đảnh trên bộ đầu; lúc đó các bạn mới thấy rằng hình của Chúa, hình của Thánh có; có một cái vòng sáng ở trên bộ đầu. Cho nên, chúng ta tu rồi, chúng ta phải trì chí giữ cái vùng sáng đó.

Nếu chúng ta là y sĩ, chúng ta sẽ biết sử dụng cái đó để truyền cảm cho người bệnh trong lúc ta đến gần người; và sự cầu xin của chúng ta có thể cởi mở được tâm linh của đối phương; khi chúng ta cất tiếng và tưởng đến Thượng Ðế, chính người bệnh đó là Thượng Ðế, chúng ta mới giải được tâm hồn cho người đó; vì Thượng Ðế đã gởi con Ngài xuống thế gian học hỏi ô trược, nhưng mà bị trì trệ và thiếu dũng, cho nên nó kẹt ở trong cái bệnh. Cho nên, chúng ta phải dìu tiến nó để cho nó dũng lên hơn, và nó thấy cái chuyện đang có, đang hành hạ nó đây, là chính nó đã trì trệ chậm trễ nó mới thọ lãnh cái này. Cho nên, cương quyết vượt qua để tiến tới đấng Toàn Năng sáng suốt vô cùng, thì bệnh hoạn của nó chắc chắn sẽ bớt được năm, bẩy chục phần trăm.

Cho nên, nhiều người đi cầu nguyện cho bệnh để hết, và ý chí của người cầu nguyện đó phải thực hiện có phần thanh điển trên bộ đầu, thì vừa nghĩ tới là bệnh nhân đã đủ đỡ; chớ không phải là cầu nguyện nhờ Bên Trên; nhưng mà ý chí chúng ta nghĩ rằng, “Thượng Ðế hòa đồng và Thượng Ðế đã tạo chúng ta, Thượng Ðế luôn luôn thường trực trong ta và trong người bệnh.” Cái sự hiểu biết cứu trợ đó quan trọng. Cho nên, một thời gian nào, các bạn cũng thích chữa bệnh, rồi cũng thấy mình xuất hồn, xuất vía đi trị bệnh nhân; rồi muốn thực hiện để cứu đời tại thế. Lúc đó các bạn chỉ giữ vỏn vẹn cái phần thanh điển để độ nhân cứu thế.

Thì luôn luôn chúng ta sẽ thực hiện trong cái công tác của Thượng Ðế, và tiếp tay Thượng Ðế để cứu tất cả mọi người. Chính những người bệnh đó cũng là Thượng Ðế, mà Thượng Ðế còn bị trì trệ; chúng ta phải độ cho nó tiến hóa, hòa đồng với chúng ta; chúng ta đồng trong một gia đình sáng suốt, và đồng trong cái hào quang vô cùng tận của Thượng Ðế, thì không còn mê chấp tại thế nữa. Thì cái chuyện tu càng ngày càng khép minh tu, khép mình để cứu độ chúng sanh, mà không biết suy tính gì hết, chỉ lo hóa giải cho tất cả những cái tình ô trược của nội tâm nội tạng của chúng ta, và sự đối diện của chúng ta.

Cho nên, một thời gian, các bạn có thể phá mây được: rút thẳng bộ đầu, các bạn nghĩ tới mây, cái đám mây nào, và các bạn nhắm mắt xuất lên, thì các bạn muốn làm tan cái đó cũng được nữa. Cũng như bây giờ tôi nói đây, tôi tới đây tôi nói chuyện với các bạn, tôi cũng đã phá mây: là làm những sự nặng trược nội tâm các bạn đều tiêu tan. Sau khi chất vấn, nói chuyện, đàm luận với tôi, thì cái luồng thanh điển của tôi nó chuyển cho cái sự tăm tối trong nội tâm nội thức của các bạn nó tiêu tan, và nó trở về căn bản thanh nhẹ.

Cho nên, nhiều vị muốn đến đây hổi chuyện tôi rất nhiều thắc mắc; nhiều người thậm chí muốn tới ăn thua với tôi, nhưng mà một thời gian dòm thấy tôi rồi cũng không có gì. Chính cái chú này là trước kia ở Phan Thiết đi máy bay tính vô đánh tôi một bạt tai. Hỏi nó; phải không? (bạn đạo cười) Ðể oánh một bạt tai coi thử làm sao? Vô cái, nó nói, “Thấy Ông dễ thương quá!” Nói, có sẵn cái tay rồi, chỉ tới oánh cái “Pắc!” là hết rồi; nhưng mà tới, cái tầng Thanh Ðiển đó hóa giải cái sự trược: bởi vì điển là nước; nước là điển: tương giao! Thì cái sức mạnh đó nó hóa giải một cái, là không còn cái gì nữa! Bởi vì, nó tới nó nói, "Con nói thiệt, con quơ tay đánh Cậu một bạt tai đây này! Nhưng mà tới đây, sao không còn đánh được nữa! Thấy dễ thương quá! Thôi cho hun một cái!” (Ðức Thầy và bạn đạo cùng cười). Thì chính nó là sắp đặt chương trình từ Phan Thiết vô đánh! À! Ngày nay nó có bằng chứng; để tôi qua đây tôi nói, không có ai tin; chớ bây giờ, chú này là có bằng chứng! Nó tánh nóng lắm; lính mà, nóng lắm! Ðó. Cho nên, nhờ cái nóng đó, nó vun bồi cái nóng đó để nó tu, cho cái vía nó xuất nhẹ. Những người tánh nóng, tu Pháp này dễ thấy xuất lắm; dễ đi sáng lắm.

Rồi một thời gian các bạn phải nhớ nghe lại, nhớ nghe lại những cái gì tôi nói: bạn là vô cùng, bạn không giới hạn về cảnh; bạn phải hòa tan với những cảnh gì mà bạn thấy; trong cái lúc ngủ thấy; cặp mắt mở thấy, thì nó cũng vậy đó thôi. Cảnh nào cũng trong cái khổ nạn để tiến hóa. Người thế gian đang lâm vào trong cái thể xác này là trong cái khổ nạn để tiến hóa về phần hồn, để đạt đến sự sáng suốt mở mang trí tuệ: sống trong hòa đồng và thực tế hơn. Rồi, các bạn có gì thắc mắc không ?

Bạn đạo: Dạ thưa Thầy, ở trong Kinh A Di Ðà đó, có một đoạn nói rằng Phật Di Ðà ngồi tịnh, bắt được điện mà có do Vô Vi Thánh giáng xuống Hà Ðào Thành; và như vậy đó thì ta có hiểu được rằng, “Vô Vi Thánh,” hay là vị cứu tinh, xuống để cứu trợ không? Và như vậy đó thì Phật giáo với lại Công giáo đều một sự giảng dạy như nhau; theo con hiểu đó, "Vô Vi Thánh" là "Holy Spirit," tức là "Thánh Linh;" bởi vậy cho nên rằng cái sự phân chia tôn giáo này tôn giáo nọ rồi thực ra không có: tùy thời gian, tùy không gian mà Thượng Ðế mặc khải giảng dạy cho loài người bằng những cái hình thức cũng như là ngôn ngữ khác nhau mà thôi. Có phải vậy không Thầy?

Đức Thầy: Ðúng là như vậy. Cho nên, người tu, cũng như Phật Di Ðà tu, thì Ngài đã hướng thượng và thanh giải lấy mình. Cho nên, “Phật” là thanh nhẹ mà thôi. Thì từ đó, như tôi nói hồi sớm mơi, chúng ta phải đón nhận! Mà có cơ sở đón nhận không? Có cớ sở đón nhận, chúng ta thấy Vô Vi đến với chúng ta trong cái thiền thức. Thì còn ở thế gian á, nó phải phân cách, vì sự ngu muội thế gian còn trần trược rất nhiều; nếu không phân thứ tự thì nó loạn. Còn tu về Vô Vi á, thì thứ tự trong sự sáng suốt; không có loạn. Còn cái sự thứ tự ngu muội tại thế, cho nên phải có sự, kêu bằng, “Quản lý, khống chế” ; mà quản lý khống chế ở chỗ nào? Thì tùy cảnh: người này cũng tuổi tôi, mà tại sao nó khổ vậy? Người kia cũng tuổi con Thỏ của tôi, tại sao nó sướng vậy ; ví dụ vậy. Ðó là sự khống chế và dẫn tiến: cái Tử Vi; để cho ta thấy rằng trật tự của mặt đất bắt buộc phải vậy; phải chấp nhận. Thì "Từ Ðời tôi bước qua Ðạo để học hỏi tiến hóa." Cho nên, người ở thế gian đã đặt ông Phật tên này, ông Phật tên kia, ông Phật tên nọ, như sớm mơi tôi đã dẫn giải rất rõ rệt; để chi? Ðể có trật tự; vì con người thế gian phải dẫn dắt trong trật tự, vì nó còn tăm tối rất nhiều, mà nó tự cho nó là hay. Mà chính cái đó chúng ta cũng có phần ở trong đó.

Cho nên, ngày nay chúng ta thức giác rồi, chúng ta cần sự hòa đồng, hòa làm một; “Nhứt bổn tán vạn thù vạn thù, vạn thù qui nhứt bổn.” Thì ý chí của chúng ta ở đây trụ rồi, chúng ta thấy ta chuyển tất cả cho châu thân phải làm việc theo ý chí, ý muốn của chúng ta. Nếu ý chí chúng ta hòa đồng, thì tất cả ở dưới này nó đều thanh tịnh hòa đồng và nó có tắt cái bệnh: trong khi chúng ta cất tiếng muốn thuyết pháp thì cái bệnh nó phải ngưng; thì “Ðồng thanh tương ứng, đồng khí tương cầu;” đó; đối với người tu là phải thế. Nhưng mà người đời nó hục hặc. Cho nên, chúng ta tu rồi, chúng ta đi dự họp những cuộc chính trị, chúng ta thấy mệt quá: nói gần một ngày, không xong việc gì hết; người này cãi một lý, người kia cãi một lý; rốt cuộc thiếu hòa đồng, thiếu đoàn kết. Thấy không? Còn chúng ta tu này, "Dễ quá! Hiểu rồi! Tới mà có họp, muốn làm cái gì, cái chuyện đó không có nghĩa lý! "Tôi có một trăm phần trăm, mà sài tôi hai chục phần trăm, ăn chung gì? Tôi không có tính." Vì mình có một sự sáng suốt vô cùng trong nội thức rồi, thì cái chuyện đó không nghĩa lý gì. Cũng như là một cái bài vở để dẫn giải sơ sơ bên ngoài, chớ không có thấm thía gì cái chuyện mà người ta đang làm chính trị ở đây; không phải là ở trong nội thức; chỉ ở ngoài mà thôi! Thành ra đàm đạo tất cả thế giới, quốc hội này đến quốc hội kia quốc hội nọ, ăn rồi ổng cãi; cãi đã cho tới chết, rốt cuộc ổng không biết ổng là ai; mà cãi hoài thôi! Cho nên, mất thì giờ rất nhiều! Thành ra con người mất thanh nhàn; thấy họ có địa vị cao, nhưng mà hỏi lại, thế nào? Mất thanh nhàn; nhức đầu; bất trị! Mất thanh nhàn: (cười) phải lo cái vấn đề cãi ngày mai chớ hổng có lo cái vấn đề như là, hòa đồng sáng suốt, dẫn giải tới vô cùng! Không có lo được cái vấn đề đó! Cho nên, Ðời nó khác! Dạ.

Bạn đạo: Thưa Thầy, còn tội trên Thiên Ðường đó,

Đức Thầy: Ừ.

Bạn đạo: Là tội thế nào?

Đức Thầy: Tội trên Thiên Ðường là mình bước ra được, với những người mà xuất hồn được, mới giai đoạn đầu, tưởng mình là khá rồi : mình thấy mình mạnh rồi. Nhưng mà mình hổng tiến tới cõi vô cùng, thì mình phải đi theo đường xuống; chớ còn gì nữa?

Bạn đạo: Dạ

Đức Thầy: Là sự tăm tối. Cái sự tăm tối đó nó đem mình đi xuống. Cho nên, nhiều vị tu mới được một phần sáng suốt, xưng, “Ta đây là Thầy, lãnh đạo tinh thần!” Hả? Rồi tổ chức hội này, hội kia, hội nọ. Rồi trong đó gặp lủng củng lôi thôi; thì bây giờ phải hội trì; mà hội trì theo gì? Theo đại đa số. Thì tất cả những người theo mình chưa có tu như mình; thấy hông? Thì nó động loạn, thì nó lôi cuốn cái chiều hướng nó động loạn; thành ra cái phần dẫn tiến tinh thần này phải bị đọa một lượt.

Cho nên, đằng này chúng ta không có: Pháp này là pháp của bạn: bạn phải hoàn toàn chịu trách nhiệm lấy bạn, và gánh vác những gì nợ nần từ tiền kiếp tới bây giờ, bạn phải thanh toán; chớ không có ai có thể giúp bạn được. Còn người truyền pháp với bạn, người ta kêu bằng “Thầy;” nhưng mà chính bạn cũng là “Thầy;” kêu “Thầy,” cũng như “Tao với Mày;” người nào cũng “Thầy thể xác” hết.

Cho nên, chúng ta đi trong cái thuyết hòa đồng, công bằng, "Phá chấp, phá mê" là vậy; trong cái tình bạn, chúng ta luôn luôn giữ trong khuyến khích, xây dựng, và tiến tới. Cho nên, tôi bây giờ ở thế gian tôi yêu cầu nhiều lần nhưng mà hổng được; nhưng mà mọi người kính mến kêu "Thầy." Thì tôi, bây giờ tôi thấy rõ mọi người cũng là "Thầy;" bởi vì "Thầy thể xác;" ông nào cũng thầy thể xác; thì ông Thầy nói chuyện với ông Thầy; "Tao với Mày;" thương yêu; không có gì hết. Mình phá được cái chữ đó, bữa sau mình không có chấp. Cũng như những người tu ở pháp khác, thấy "ông Thầy" thì phải sợ! Ðằng này hổng có; thấy ông thầy thì dỡn chơi được, không có cái gì hết. Anh em có tình thương; rõ cả Càn Khôn Vũ Trụ là huynh đệ hết.

Bạn đạo: Thưa Thầy, đấy là tội “Phạm Thiên Nhan.”

Đức Thầy: Ừ.

Bạn đạo: Thế còn tội mà “Tổ Tông” đó, là thế nào?

Đức Thầy: “Tội Tổ Tông” là đối với cái chữ Hiếu; mà con người tu mà không biết chữ hiếu, thì tu mà quên mình, không biết lo sửa soạn ở trong này, là con người bất hiếu; "Xưng danh tu mà thiếu tu," cái câu tôi nói vậy. Bởi vì chúng ta tu phải tu bổ sữa chữa nội tâm nội tạng, mới là thật sự có hiếu. Hỏi chớ, “Bây giờ cha mẹ thấy đứa con bệnh, chịu hông?” Đứa con mà biết lo lắng cho nó được tráng kiện, cha mẹ mừng; nó không bao giờ bất hiếu; nó biết cha mẹ thương nó, chớ không phải cha mẹ đợi ăn món quà bánh của nó. Nó biết lo cho nó, nó có trật tự và nó biết hòa hợp với đại chúng để sống trong cộng đồng cởi mở, thì cha mẹ an tâm sung sướng. Còn nó mà không biết, mà nó chỉ biết lấy cái ý chí của nó mà nó đi cai trị thiên hạ, thì rốt cuộc cái thể xác nó bị nạn. Cho nên, những nhà cách mạng bị ám sát, bị đủ thứ, là vì không biết mình, mà chỉ đi bên ngoài thôi; thì đâm ra người ta cảm thấy mình độc tài, họ giết mình ở chỗ đó. Phải san sẻ sự công bằng sẵn có của mình cho mọi người, thì họ thấy trách niệm chung, chớ không phải một ông tổng thống có thể làm được việc gì.

Bạn đạo: Dạ thưa, về “Tội Tổ Tông” mà con con muốn vấn Thầy đấy đó,

Đức Thầy: Ừ.

Bạn đạo: Là “Tội Tổ Tông” ở trong Kinh Thánh, là do ông Adam và bà Eva phạm tội bất tuân lệnh, bất tuân ý của đức Chúa trời cho nên bị đọa xuống trần gian; và khi bị đọa xuống trần gian thì mới sinh ra con cái, và con cái và do đó mới bất toàn hảo, và cho nên phải tu tập lại để trở lại với Thượng Ðế. Dạ thưa, thì con muốn hỏi Thầy, “Tội Tổ Tông” đó là có một ý nghĩa biểu trưng, hay là tội?

Đức Thầy: Không khác với vấn đề tôi nói : người ta khuyến tu, và cho người biết như vậy thôi; chớ còn cái định luật nó cũng không nói về Adam và Eva, hai người không. Vì Ông dòm sách, Ông thấy, chớ đâu có ai thấy vụ đó! Mà kỳ thật nó không phải vậy! Bởi vì luồng hào quang xuống vô cùng, có thể tiến hóa của cả địa cầu; không phải hai người đó. N hưng mà người ta lấy cái lý để người ta dậy con người hướng thượng: vì bất hiếu, mất sáng suốt, ngu muội, mới xuống thế gian; bị cái cảnh phân tán ; mà tiếp tục phân tán nữa là không còn cơ hội để trở về.

Bạn đạo: Thưa Thầy, cũng trong một cái điều thắc mắc như vậy đó, con hiểu được rằng khi một người tướng cướp,

Đức Thầy: Ừ.

Bạn đạo: Mà bỏ dao,

Đức Thầy: Ừ.

Bạn đạo: Phát hùng tâm dũng chí,

Đức Thầy: Ừ.

Bạn đạo: Thì người đó tu có thể thành Phật. Nhưng mà trong trường hợp ngược lại thì không có thể là một vị đã đắc vị Phật quả mà lại cầm dao phạm tội. Nhưng mà cũng trong Kinh Thánh có một trường hợp là Thiên Thần Lucifer đã mang tên là “Người Mang Ánh Sáng,” tất nhiên là cũng định nghĩa như là một vị Phật,

Đức Thầy: Ừ.

Bạn đạo: Phật cũng là người mang ánh sáng, hào quang. Thế thì cái tội của Lucifer trong Kinh Thánh dậy thì là vì tội ngạo mạng, tưởng mình đã bằng Trời,

Đức Thầy: Ừ.

Bạn đạo: Nghịch với Trời, cho nên bị đọa làm quỷ. Thì đấy cũng là, cũng có giá trị biểu trưng, hay là chuyện có thật?

Đức Thầy: Cái chuyện đó là đối về lý thuyết thế gian đó, là người viết sách tại thế gian họ còn chấp cho nên họ thấy rằng cái người sáng suốt kia mà còn chém giết, bị nạn, cho nên phải bị đọa. Ðó cũng là cảnh cáo những người tu; và cái cảnh cáo đó là dẫn đường cho họ đi thẳng đến sự sáng suốt của người Thánh đó. Cho nên, chúng ta đừng sai lầm tưởng là lý đó là thẳng từ Trên; nhưng mà cái lý đó là lý của thế gian tạo. Cho nên, nghe Kinh Thánh, đọc sách Kinh, đoạn nào chơn, đoạn nào giả, chúng ta thấy. Như bây giờ chúng ta có hội hộp trong ngày nay, mà cái người mà chép băng sai một chữ, thì chúng ta lật cái băng, có, có bằng chứng! Hồi xưa, không có: “Tam sao, thất bổn!”

Cho nên, cái tôn giáo là tự do phát triển tâm linh; không có ai hạn chế, không có quyền hạn chế; Thượng Ðế đã ban ơn cho tất cả mọi người phải được tự do phát triển, không nên dùng cái tổ chức để khống chế, và căn cứ trong cái kinh mà trong lúc mình giải không thông, và buộc họ phải nghe mình! Ðó là cái “Tội Tổ Tông;” còn nặng hơn cái tội mà ông Adam và Eva; cái đó nặng hơn.

Cho nên, Ðịa Ngục hằng ngày bây giờ chứa đầy người; tu giữ lắm, thế gian nghe nói, “Có tiếng, danh giá dữ lắm, đủ thứ hết,” mà rốt cuộc quỳ một chỗ, không cục cựa nổi! Cái đó, vì cái tội ngu muội mà thôi. Cho nên, chúng ta ở trong cái giới chúng ta tu đây, là lập lại trật tự của mỗi người mới thấy sự sai lầm của tiền kiếp; tiền kiếp anh đã độc tài, khống chế một số người, bắt buộc người ta tu, anh bị đọa; bây giờ anh đại nguyện của anh trở lại, phải lập lại một cái tốt hơn, và anh phải xây dựng, và bỏ cái bản tánh còn dư độc tài đó, phải bỏ, mà đi trong hòa đồng để tiến hóa.

Cho nên, Vô Vi này sẽ khám phá ra tất cả những cái gì mà ngu muội, mà người ta cho là “Chơn Lý;” không tròn, mà đem ra bố hóa cho nhân gian một cách bất chánh như vậy, mà họ còn duy trì nữa, thì một ngày đó họ sẽ (nghe không rõ - 30:41).

Bạn đạo: Thưa Thầy, nói đến Ðạo đó, tức là nói đến Lý.

Đức Thầy: Ừ.

Bạn đạo: Xin Thầy dậy cho cái lý của Ðạo.

Đức Thầy: Ừ. Cái lý là chỉ gieo ý niệm thôi; cái lý đạo là gieo ý niệm thôi; người đã thành công, đem cái ánh sáng chỉ đường chỉ lối để gieo ý niệm. Nhưng mà cần nhất là người thu được ý niệm đó phải hành. Lý chỉ gieo ý niệm. Cho nên, trong cuộc họp cả toàn thế giới, chỉ là đua lý và gieo ý niệm, chớ hành không nổi. Cho nên, lý thuyết cách mạng tại thế gian tuyệt đỉnh, trước kia người ta nói, "Cộng Sản hay lắm!" Nhưng mà ngày nay họ chán chê rồi; thực hành không nổi! Thực hành rồi mới thấy! Thấy không? Cho nên, ta thực hành rồi ta thấy sáng lên. Ðó.

Bạn đạo: Dạ thưa Thầy, đúng như vậy.

Đức Thầy: Ừ.

Bạn đạo: Con nhận thấy rằng đạo pháp đó, suy vi cũng có lẽ cũng có cái lý như vậy. Chúng ta ở bên Á Ðông người ta có đạo Nho cũng suy vi để tạo một đống Hủ Nho.

Đức Thầy: Ừ.

Bạn đạo: Chúng ta có đạo Vô Vi của Lão Tử cũng suy vi để tạo ra huyền bí và huyễn hoặc và dị đoan; bên đạo Công Giáo thì thờ Chúa trong lòng, thì thờ ở ngoài thánh đường, cũng tạo ra một triều đình mà để cho làm cho cái lẽ đạo nó sai; Chúa dạy rằng phải, "Xả thân cầu đạo và xả phú cầu bần," thì chúng ta, không nhiều thì ít, đều trở thành những người giàu có của thế gian, ít nhất là trong một thời gian. Thưa Thầy, có phải rằng vì 3 Ðạo chính của nhân loại đó đã thiếu pháp môn tu? Con hiểu rằng Khổng Tử Ngài có dạy là “Thiên mệnh chi vị tĩnh, xuất tính chi vị Ðạo,” là cũng nói đến chữ "Ðạo," nhưng mà không ai giữ được cái lẽ đạo và không ai biết tu đạo phải làm sao, theo pháp môn nào? Và bên đạo Lão cũng vậy.

Và bên đạo Công Giáo thì tuyệt nhiên, con là người Công Giáo, con không có được một pháp môn tu, nhưng con hiểu rằng Ðức Chúa, trước khi thọ nạn ở trên cây thánh giá, thì đã vào trong sa mạc để mà thiền định, "Phối Thiên" với Ðức Chúa Cha trong 40 ngày; và có lẽ ít nhất trong 12 vị Thánh Tông Ðồ thì 11 vị, trừ Thánh Juda đã tự vẫn chết, thì 11 vị chắc cũng phải được Chúa dậy cho một pháp môn tu nào đó mới có thể thành Thánh được mà trở về Chúa được. Còn tất nhiên là con chiên, từ hai ngàn năm nay, con thấy rằng riêng con, con thấy rất khó khăn về công việc giữ Ðạo, tại vì mười điều Kinh Thánh rất là giản dị, nhưng mà rất là khó khăn vô cùng; và đặc biệt trong mười điều Kinh Thánh thì có ba điều nói về sự dâm dục. Dâm dục trong tư tưởng cũng là dâm dục, cũng là một trọng tội; nhưng mà biết như vậy, mà tội vẫn làm; là tại vì làm sao? Là con nghĩ rằng vì không có pháp môn tu.

Và Khổng Tử thì Ngài nghe như Ngài theo pháp môn tu của Ngài là Thiền Nhạc, là nhạc trong Thiền, Ngài thiền trong nhạc; nhưng mà Kinh Nhạc mất, cho nên môn đệ của không tử không có ai theo kịp được đạo của Ngài. Còn đến Vô Vi, thì tức nhiên được hiểu rằng không làm gì cả ở thế gian, và xuất thế hoàn toàn. Thì tất cả ba đạo lớn của nhân loại có trách nhiệm gì đối với sự giáo huấn chúng sinh? Và, hay là đó cũng là một ý của Thượng Ðế muốn cho để mình tự tu, tự học, học đủ thứ hết, mà rồi đến lúc cuối cùng Thượng Ðế mới mở cho một con đường, và ban cho một pháp tu để mà biết đường mà trở lại với Thượng Ðế?

Đức Thầy: Tất cả những tôn giáo, ba Ðại Tôn Giáo tại thế gian, cũng có người thành công, chớ không phải nói, “Hoàn toàn không có.” Có người thành công; nhưng mà cái số rất ít; cái số rất ít. Còn cái chuyện mà Thượng Ðế đã an bài cho mọi người luân hồi học hỏi, thì đương nhiên mỗi mỗi đều tiến tới sự quân bình nó mới thấy đạo; nhưng mà tiến chậm. Còn bây giờ chúng ta được cái Pháp này, mình cho đó là chậm, nhưng mà nó phải tiến. Bây giờ cái dân trí nó khác rồi.

Hồi xưa dân trí nó thấp; những vị Thánh mà theo Chúa đó, được Thánh là vì chỉ giữ một đức tin trọn lành đối với Thánh, họ mới tới Thánh giới. Thánh giới đối về Vô Vi, không phải cao: có đức tin là có Thánh, đi tới, đạt tới Thánh giới. Cái đức tin đó, phải giữ cái tánh trọn lành, lập hạnh tốt, đi tới Thánh giới, đi tới tột đỉnh của bên Thiên Chúa giáo là đi tới Thánh giới. Còn những cái đạo khác, cũng như đạo Khổng, này kia, kia nọ, cũng vậy, đang xây dựng dân trí; rồi trong cái dân trí đó nó mới tìm ra cái Ðạo. Ðạo Lão cũng vậy; từ đạo Lão cũng vậy nữa: rồi lần lần, lần lần, lần lần nó đi tới, mới tìm ra cái phương pháp. Có người dùng phương pháp, người dùng tri thức, là ý niệm, tri thức, để tìm cái sự sáng suốt vô cùng của tâm linh. Họ tự tìm tòi.

Cho nên tu, phải rốt ráo; rốt cuộc là mình phải tầm ra mình mới kêu bằng, "Hiểu đạo." Nếu còn chưa tầm ra ta là ai, không bao giờ hiểu đạo; mất sự quân bình. Nếu tầm người khác sẽ mất sự quân bình; hồi nẫy giờ mình nói Chúa này, nói Phật này, nói đủ thứ; mình mất quân bình rồi, chới với rồi! Mà mình trở về với mình, "Tôi tầm tôi," mới có quân bình! Thì “Tôi tầm tôi là tôi mới thấy đạo; mà đạo trong tôi! Lúc đó tôi mới phát triển vô cùng.”

Cho nên, ngày nay chúng ta, mọi người thực hiện về Vô Vi này, trước kia cũng không Ðạo Khổng thì Ðạo Phật, không Ðạo Phật thì Ðạo Lão, không đạo Lão thì Thiên Chúa giáo. Chính tôi từ nhỏ tôi cũng Thiên Chúa giáo: sớm mai nào cũng quỳ cơ hết, để tôi được cầu học cho nó giỏi, vậy thôi. Ðó. Thì hồi mình đi học thì mình phải theo đạo rồi; nhưng mà rốt cuộc á, thì cũng chỉ gây đức tin thôi, bởi vì các Ngài đã thấy chư Thánh đã thành công nhờ đức tin. Cho nên, các cha truyền bá tới con chiên, nhưng mà phải tuyệt đối tin nơi Chúa thì được cứu rỗi. Nhưng mà mấy ai đã tuyệt đối? Vì đời nó thu hút. Tại sao nó thu hút? Vì cơ thể của nó mất trật tự, cho nên bị ngoại cảnh thu hút. Cho nên, phân ra cảnh đời và cảnh đạo: các cha tu có kiểm soát hằng ngày thì được nhẹ hơn; còn người đời thì nó bị, không có kiểm soát, khi nó vô nhà thờ thì nó chỉnh một chút thôi; từ nhà thờ về thì ở đời nó lôi cuốn rồi; đó. Cho nên, nó bị kẹt ở chỗ đó. Rồi nó cảm khoái những chuyện này, chuyện kia, chuyện nọ; rồi nó đổ thừa, “Chúa ban” cho nó hết chọi (cười); thành ra nó bị trì trệ. Nhưng mà ý muốn của nó là Thượng Ðế muốn; ý nó muốn như vậy thì cho nó học; nó học khổ nó mới tiến; nó bị đụng nó mới sửa.

Cho nên, chúng ta nói rằng, “Ăn cướp, bỏ dao mà thành Phật.” Bởi vì ăn cướp nó dũng! Thằng ăn cướp nó dũng ghê lắm; bởi vì nhà người ta khóa cửa, mà nó dám vô nó lấy; trước mặt người ta nó lấy! Nó dũng ghê lắm, nó không sợ chết nó mới lấy! Nhưng mà khi nó biết Phật là dũng hơn nó, thì nó bỏ dao, nó là Phật; nó phải đi tới, nó dám phá ông Phật để nó trở nên. Thì cái người không tin đạo, và chịu thực hành, thì người đó sớm đắc đạo hơn người sùng đạo mà không chịu thực hành. Ðó, nó khác ở chỗ đó. Cho nên, Thượng Ðế sẽ chứng tâm cho những người nào chịu thực hành trong dũng trí; mà người không chịu thực hành trong dũng trí là bị tự đọa mà thôi: trì trệ, chậm trễ, vì bởi lôi cuốn bởi ngoại cảnh; trong đó có chúng ta. Chúng ta đã bị một thời gian, bây giờ chúng ta thức giác rồi. Trở về lập trật tự, té ra mình thấy “Mình trì trệ, mình chậm trễ; cho nên mình lập lại trật tự để trở về Ðạo.”

Bạn đạo: Thưa Thầy, trong ba cái tính nết mà làm tội nhiều nhất ở thế gian ấy, là tham, sân, si,

Đức Thầy: Dạ.

Bạn đạo: Tham và Si có thể chuyển hướng được,

Đức Thầy: Ừ.

Bạn đạo: Từ trược tới thanh,

Đức Thầy: Ừ.

Bạn đạo: Và đi tới đắc đạo.

Đức Thầy: Ừ.

Bạn đạo: Thưa Thầy, còn, “Sân,” thì sao?

Đức Thầy: Cái “Sân” là cái bàn đạp cho tiến hóa. Nếu chúng ta, cái “Sân” mà chúng ta hướng thượng á, thì chúng ta mới hiểu Chơn Lý nhiều hơn. Mà cái “Sân” hướng hạ, nó còn chém giết người ta được mà! Mà chúng ta hướng thượng, thì chúng ta nói, “Bụng ông Phật có điển; chung vô bụng ông Phật chớ, sợ gì!” Ha, Ha! Chúng ta đắc đạo dễ dãi! (cười) Biết Sân và sử dụng Sân là thành đạo! Biết Tham, sử dụng Tham, là thành đạo. Tham, Sân, Si, có cơ hội cho chúng ta thức giác và đi tới vô cùng; mà sử dụng cái khí giới đó để trở về với chốn cũ: chúng ta không nói, mà chúng ta giữ: “Chưa chắc Ông hiện xuống mà tôi tin Ông! Nhưng mà tôi phải trở nên Ông!” Gan dạ như vậy! “Phải nhờ cái Sân này tôi mới đi tới kia!” Thì cái sự sáng suốt luôn luôn về với mình; Bề Trên luôn luôn thương. Bây giờ chúng ta dậy học trò, mà học trò nó đòi hỏi tài liệu của chúng ta; người nói, chúng ta bằng lòng đó; có được không? Nếu Ông thực chất là đủ khả năng cứu độ chúng sanh, thì ta phải giúp nó! “Cái thằng tò mò đó nó sẽ học hết cái của mình, và nó sẽ giỏi hơn mình! Mình hoan hỉ cho nó; vì nó là mình!” Nói vậy đó.

Bạn đạo: Thưa Thầy, nó không có vấn đề diệt tham, sân, si, nhưng mà cái vấn đề chuyển hướng tham, sân, si?

Đức Thầy: Xây dựng,

Bạn đạo: Xây dựng.

Đức Thầy: Tham, sân, si, trở thành một công cụ của Thượng Ðế. Cái công cụ ở thế gian, “Tham, Sân, Si” này cũng là để cho cái người thiếu trí và thức tỉnh: “Tôi tham quá tôi mới ở tù.” Vô ở tù, thức tỉnh, không dám nữa! Thấy không? "Tôi sân quá, tôi chém lỡ vợ tôi, tôi ở tù; chớ kỳ thật tôi thương vợ tôi lắm. Bị tôi giận quá, tôi chém bả; tôi ở tù!” Thức tỉnh, lần sau không dám nữa! Ðó; là cái dân trí nó còn thấp. Bây giờ cao rồi, chúng ta phải sử dụng cái khả năng đó. Thì cái chú ở trong khám, tại sao mà hồi trước chú ấy dữ, mà sao bây giờ ở khám ra, chú hiền vậy? Chú biết sử dụng cái Sân hướng thượng, buông bỏ chuyện thế gian: “Thôi, đi quách cho rồi; thế gian là giả; giết người, ở tù khổ cực!” Không phải cái tội; cái đó là cái sự tối tăm của mọi người. Nhưng mà Thượng Ðế vẫn ban ơn để cho nó có cơ hội tiến hóa. Cho nên, xuống Ðịa Ngục cũng học hỏi một thời gian rồi trở về với sự thanh tịnh. Cho nên, chúng ta, mọi người chúng ta cũng đã qua Ðịa Ngục rồi, và chúng ta đã thực hiện cái đại nguyện của chúng ta. Cho nên, mọi người đều có cái từ tâm: sau khi động loạn, này kia, kia nọ, chúng ta có từ tâm muốn đóng góp. Có hết; đại nguyện chúng ta có; nhưng mà chỉ thiếu thực hành. Cho nên, chúng ta thực hành rồi, có trật tự rồi, chúng ta thấy có cơ hội, có vị trí, để thực hiện đại nguyện của chúng ta.

Bạn đạo: Xin đa tạ Thầy.

Bạn đạo: Kính thưa Thầy, xin Thầy cho biết là lấy cái gì để làm cái thước đo lường trình độ tu của một người ?

Đức Thầy: Thượng Ðế đã phát cho cái thước khi xuống thế gian: sống với cha mẹ, sống với anh em, sống với vợ chồng, sống với con cái: sống với nghịch cảnh của xã hội là cái kích thước đo lường. Nếu chúng ta tu hướng thượng là chúng ta thanh tịnh và tha thứ đạo đức; mà chúng ta ra ngoài đường họ đập một cái, chúng ta oánh lại; thì biết rồi, “Chưa tới đâu; về giáng tu thêm!” Thước sẵn sàng!

Bạn đạo: Xin cảm ơn Thầy.

Đức Thầy: Còn có ai thắc mắc gì nữa không?

Bạn đạo: Con xin phép Thầy, hỏi Thầy một câu hỏi về cái vấn đề về chữ “Hiếu,” thì theo ở trong sách Ðông Phương thì người ta có nhiều lối cắt nghĩa; chẳng hạn như “Thiên Chi Thiên Ðịa Chi Nghĩa,” hay là thân thân rồi kính trưởng di ân. Theo pháp môn tu của Thầy và theo cái nhãn quang của Thầy, thì cái tương quan giữa con và mẹ con, chữ hiếu đó, thì bản chất nó nằm ở chỗ nào?

Đức Thầy: Chữ "Hiếu," như tôi cắt nghĩa hồi sớm mơi, là cái, cha mẹ sanh chúng ta ra, nâng niu ghê lắm, quí lắm, "Con ruồi, con muỗi không được quyền động con tui!" Thấy rõ chưa? Mà ngày nay, “Con tui nó đem cái xác nó nó đi hút xì ke;” là nó không có hiếu. Cho nên, chúng ta không nghĩ một cái hành động nào hủy hoại thể xác chúng ta. Nếu chúng ta hủy hoại thể xác của chúng ta, thì chúng ta bất hiếu với quần chúng, bất hiếu với cha mẹ, và bất hiếu với tất cả, đi tới Thượng Ðế luôn. Cho nên, chúng ta nắm cái nguồn cơ của cái Tiểu Thiên Ðịa này, chúng ta phải xây dựng, mới kêu là "Trật tự, đúng hướng" phải thực hiện bằng cách nào. Cho nên, cha mẹ xa con, không bao giờ xa con: thương nhớ hoài; mà, "Con tôi được tu thanh nhẹ, biết thương yêu mọi người." Nếu bạn muốn thực hiện chữ hiếu, bạn nên săn sóc bạn nhiều hơn; bạn nên tu bổ sửa chửa tính chất của bạn nhiều hơn; thì lúc đó bạn thấy rõ rằng, "Tôi rất có hiếu, tôi biết yêu mẹ cha tôi, và mẹ cha tôi yêu tôi rất nhiều; không phụ lòng của chúng sinh; và tôi có phận sự, trong Ðịnh Luật Vay Trả, hòa hợp của mọi nơi mọi giới!" Lúc đó các bạn thanh nhẹ và giải tỏa cái chữ hiếu. Còn ai thắc mắc nữa?


----
vovilibrary.net >>refresh...