Nhân Sinh Quan và Vô-Vi Quan

Giảng tại Thiền đường Saint Andre, Montreal.

[Bạn đạo phát biểu (2:59)]

...Chủ trị về cái gương do sự phát tâm của anh chị và kỳ thật trong sự thành tâm muốn cứu độ chúng sinh trong cái lúc đau khổ thì Bề Trên đã chứng giám thì chúng ta không phải rằng nó đổi cái nhà, mà đổi người nhưng mà cần là chứng tâm. Cho nên chúng ta tu về Vô Vi, không có hình thức gì ở bên ngoài bằng cái tâm, nên cái tâm thành thật còn muốn cứu độ chúng sinh, muốn đóng góp một chuyện gì hữu ích cho nhân quần mà hạng nhất là giữa người Việt Nam và người Việt Nam. Cái tâm của anh chị rất quý báu, cho nên Bề Trên đã chứng giám và cái sự tiếp tục liên tục chúng ta làm, bởi vì chúng ta không phải rằng như người thế gian nữa, cái tâm của người Vô Vi không phải là so đo và tính công hay là phân lượng ngày giờ, không có cái đó nữa, khi ta phát tâm là ta đi tới !

Cho nên việc làm luôn luôn chúng ta phải giữ lấy và tiến triển thì Bề Trên cũng không có cái gì thay đổi, nói là chứng người này, bỏ người kia. Không ! Do sự phát tâm của bạn nào cũng được. Một bạn rồi cũng qui chung cho tất cả những bạn sẽ phát tâm tiếp tục, đó, nó cũng chỉ có một mối mà thôi, nó không phải là phân biệt như thế gian nhưng mà đó là do sự phát tâm của anh chị và ở Bên Trên đã chứng giám và hằng tưởng niệm Bề Trên cứu độ cho tất cả mọi người tiến bộ. Rồi đây các bạn sẽ noi cái gương đó, rồi sẽ phát tâm, rồi cũng đồng được chứng giám như anh chị, cái điều đó rất quý. Cho nên ngày hôm nay, cái Thiền Đường này nó không phải là nội căn nhà này là quan trọng, nhưng mà cái tâm quan trọng, thì từ hồi nào tới giờ chứng giám thì mình cứ việc tiếp tục làm điều đó, để cho nó hoàn thành cái nhiệm vụ trong cuộc hành hương của anh chị và dẫn tiến những bạn đạo tiếp tục ở sau này.

Bữa nay xin trao cái chìa khóa đó để anh chị giữ và tiếp tục và chúng ta cũng đi trong một ý chí vì chúng ta bất vụ lợi. Bất vụ lợi cũng phải vỗ tay để hoan nghênh cho anh chị tiếp tục một cái chỗ mới thay vì chỗ cũ, nó nới rộng hơn. (tiếng vỗ tay của bạn đạo.)

Ngày hôm nay, cái nơi mới thì cũng là cái tâm cũ đi tới chỗ mới, chứ không phải là cái tâm mới mà đi tới chỗ mới. Chúng ta giữ cái tâm cũ đi tới chỗ mới và cuộc hành trình của chúng ta phải thực hiện cho kỳ được.

Chúng ta có một cơ hội ơn trên ban cho chúng ta được nới rộng hơn và được dễ dãi hơn hay là sau này được độ cho nhiều người có thể tiến gần chơn lý để tìm hiểu càng ngày càng sáng suốt hơn, rồi đóng góp với chúng ta trong cái cuộc sống chung sống tại thế gian và chúng ta sẽ rõ cái Nhân sinh quan và Vô Vi quan hơn.

Nhân sinh quan của chúng ta là nói rằng: "Tôi không cần tu, tôi chỉ có sự sáng suốt của tôi là tôi đủ sống, và tôi thấy tôi hòa với mọi người là tôi sống." Nhưng mà Vô Vi Quan nó khác. Nhân sinh quan: tự nhiên nó cũng sống, con trùng cũng sống, con kiến cũng sống để cho nó tiến hóa theo chu trình, trình độ của chính nó. Còn Vô Vi Quan nó khác, vô vi quan là chúng ta phải gây dựng một cái vốn căn bản, là tập trung phần thanh điển của chúng ta, càng ngày càng nhẹ, thì sự quan kiến và hiểu biết của các bạn nó càng ngày càng khác, và tiến bộ một cách lạ lùng, không phải là bạn học, mà buộc bạn. Không! do chính tâm của bạn phát và phát triển lên rồi bạn mới thấy cái Vô Vi quan của bạn nó khác, nó khác hơn cái nhân sinh quan của những người phàm. Người phàm sống trong lạc quan, mình thấy người đó thoải mái thật, nhưng mà họ không biết cái bến giác của họ ở chỗ nào.

Cho nên chúng ta đi vô cái Vô Vi Quan thì chúng ta sớm thức giác hơn, và chúng ta thấy rõ: tôi đã sửa được bản tánh, và tôi đã rõ cái tánh chất xấu xa của tôi sớm hơn, và ăn năn sớm hơn, thì tôi thấy cái mức tiến hóa của tôi chắc chắn bảo đảm hơn trước kia. Nếu tôi để tiếp tục theo về Nhân Sinh Quan thì tôi cứ đi lần lượt theo trật tự của sự chậm trễ. Vì sao có thể nói chậm trễ? Vì thể xác của chúng tôi đâu có thể triển hạn mà để chờ đợi sự thành công? Cho nên chúng ta sống đây là, tất cả những người ngồi đây là người trí hết, có trí hết; học, biết, bây giờ phải làm sao đây? Chúng ta mới tu, chúng ta vội tu, là trở về với chính mình, trở về với căn bản đang điều khiển sự chậm tiến của cái thể xác này, để đạt tới kỳ được minh tâm kiến tánh, thấy rõ chúng ta hơn, thì lúc đó chúng ta mới ổn định, chấp nhận, học hỏi, nhẫn, rồi thực hiện từ bi, rồi đi tới dũng, đạt tới sự sáng suốt vô cùng.

Cho nên mỗi mỗi trong cái cuộc tu của các bạn, nó có những sự thay đổi trong nội tâm của các bạn, thắc mắc, vì từ hạ trung thượng tam giới nó phải thay đổi, chắc chắn là phải thay đổi. Bởi vì cái chiều hướng khi các bạn xuống thì nó bành trướng ra, lan rộng ra, la đà ta bà tại thế, để học hỏi. Nhưng mà bây giờ tu về Vô Vi Quan thì nó thu hẹp và thăng hoa, thăng tiến, tập trung lên sự sáng suốt, chỉ có một điểm một thôi, là đi đến nơi, nhỏ nhất cũng mình và lớn nhất cũng mình, đi tới vô cùng vô tận. Đó, cho nên chúng ta hành là hành về cái điểm Mô Ni Châu sáng suốt đó, mà từ từ các bạn sẽ đạt tới, vì cái nghiệp quả và cái phần thí thức của các bạn, nó đưa các bạn xuống chiều sâu để tìm hiểu, và muốn soi lủng cả quả địa cầu để tìm hiểu tất cả những gì các bạn chưa hiểu. Vì đó nó cũng gây sự chậm trễ.

Rồi bây giờ các bạn tu về Vô Vi, Vô Vi Quan thì các bạn phải dùng thanh điển để chiếu rọi và soi thủng những từng điển quang ở bên trên, thì lúc đó các bạn mới được thanh nhẹ, tiến lên trên từng cao hơn. Cho nên mỗi khi những bạn mà đã có công tu rồi, trong lúc mình ngồi thiền, mình thấy trong một giây phút nào đó, một cái giây phút thiêng liêng, một cái tích tắc nào đó, nó làm cho tôi cảm khoái, sung sướng vô cùng, nhẹ nhàng vô cùng, và chính bạn đã soi thủng những từng số đó rồi. Rồi tiếp tục đi nữa, rồi các bạn sẽ giữ lấy cái phần sáng suốt đó, nó mới chuyển tiếp đi lên các từng khác. Lúc đó nó đi tới Hư Không Đại Định, thì sự sáng suốt đó nó phải hồi quang phản chiếu, là do sự dầy công của các bạn xuất phát đi lên trên, rồi nó mới dội trở lộn lại, nó mới dòm, nó mới hiểu cái nhân sinh quan chậm trễ của chính nó. Nó đã theo dõi từ bao nhiêu năm, nhưng mà không có kết quả, mà từ ngày nó thâu ngắn thì giờ để bước về Vô Vi quan, nó lại thấy có một phần tiến triển của nội tâm, và nó thấy nó sống vững hơn, nó trở về với thực chất vô sanh vô tử của nó. Thì nó mới thấy rõ chân lý. Thì lúc đó trở lại Nhân Sinh quan thì các bạn không còn động nữa. Sống chung đụng với mọi người, mọi nơi mọi giới, trong trược các bạn cũng giữ lấy cái thanh, và trong thanh các bạn lại càng thanh hơn nữa, thì lúc đó Thượng đế sẽ gởi các bạn đi khắp các nơi trong Càn Khôn Vũ Trụ. Tùy hoàn cảnh, tùy tâm thức, tùy sự tiến giải mà các bạn cứu độ, chứ không phải còn học hỏi nữa.

Cho nên nhiều người nói: "tại sao tôi tu để tôi tránh luân hồi, mà ông chỉ tôi về cái đường lối này thì tôi phải luân hồi lại thế gian sao?" Không! Khi chúng ta tu, chúng ta phải có sự phát nguyện, có một đại nguyện. Khi các bạn thành công trong nội tâm các bạn thì các bạn muốn gì? Muốn cứu độ người khác, muốn ảnh hưởng người khác, muốn trao chìa khóa này cho người khác, muốn mở chìa khóa cho họ thấy rằng cái chìa khóa này có thể mở một cái thiền đường ngay trong nội tâm các bạn, lúc đó các bạn mới kêu rằng: "Tịnh xá nơi tâm bớ bạn hiền"; lúc đó các bạn mới trao cái chìa khóa cho họ. Cũng như hiện tại tôi bây giờ, tôi đã đi đến thanh tịnh, rồi hàng tuần tôi nói gì với các bạn đây? Tôi đang trao cái chìa khóa, để cho các bạn mở cái tịnh xá nội tâm của bạn, và để đón mừng những sự sáng suốt mà chính phần hồn của các bạn đã từng ao ước và muốn đạt tới cái chỗ vô cùng tận của chính bạn.

Còn ở đời, khi mà chúng ta thanh nhẹ rồi, chúng ta phải trở lại nhân sinh quan để chúng ta xem sự thử thách nó có làm cho chúng ta nao núng không? Nó có gây sự eo hẹp như xưa không? Hay là ta đụng phải đó rồi ta nới rộng cho tất cả những gì mà đã gây eo hẹp cho chúng ta!? Cho nên Chư Phật Chư Thiên phải chiếu rọi xuống thế gian để làm việc. Những mảnh đất đau khổ đều có những vị đó ứng chiếu và làm việc, mà những người đó thành công, tại sao họ trở lại thế gian để làm gì? Vì nhiệm vụ, và đó là sự thử thách, và đó là sự chứng nghiệm của chính bản thân họ: họ phải làm việc! (14:28)

Cho nên chúng ta có tu, sau này các bạn có thanh nhẹ rồi, mà hoàn cảnh thay đổi đưa các bạn đi một nơi nào, các bạn phải chấp nhận. Đó là một cơ hội tiến hóa cho tâm linh, cho phần hồn. Và muốn đi tới vô cùnh vô tận thì chúng ta phải đi nhiều nơi và học hỏi rất nhiều. Cũng như tôi chẳng hạn, từ giai đoạn một: từ ngày được tu, được hiểu ma quỷ, ma quỷ ám hại, rồi hiểu thần tiên, thần tiên chỉ trích, hiểu Phật, Phật thử thách, hiểu đến Cha, Cha càng dạy dỗ, càng chửi mắng... nhưng mà tôi cũng phải một lòng một dạ không thay đổi, vì con đường đó là con đường vô cùng vô tận, phải đi, phải tiến.

Ngày nay tôi có cơ hội để cảm động phần hồn của các bạn, cho nên các bạn thức giác, thấy rõ: các bạn có trách nhiệm, các bạn có phận sự tu bổ sửa chữa cái gì sẵn có của các bạn, không nên hoang phí những cái gì của đấng tạo hóa đã ban cho các bạn. Một sợi tóc các bạn cũng có đầy tràn một triết lý cao siêu, hòa hợp với ý chí của Thượng Đế và càn khôn vũ trụ, đâu đó đều có trật tự, đều có sự tiến hóa chung. Cho nên vạn giáo sẽ qui nguyên hợp một, chứ không phải đạo này kích bác đạo kia, đạo kia chê đạo nọ, rồi đâm ra la đà lưu tại thế và không biết đường về đó thôi.

Cho nên vạn giáo qui nguyên trong cơ hội này, là chỉ người thiền mới thấy rõ hơn. Khi các bạn ngồi thiền đó là âm dương tương hội, chân mặt chân trái hòa hợp, tay mặt tay trái điển chuyển chạy đều trong cơ tạng, khai thông Nhâm Đốc trong cơ thể, và khai thông cái Tiểu vũ trụ, hòa hợp với Đại vũ trụ, thống nhất hạ trung thượng, thì thấy cái việc làm của các bạn xứng đáng, và tìm ra một lối thoát cho chúng sinh. Cho nên các bạn phải đem cái phần sáng suốt này trở lại Nhân Sinh quan và nói cho thiên hạ biết rằng: chúng ta không phải giới hạn bao nhiêu đó đâu. Các bạn đang sống trong lạc quan này, chưa phải lạc quan!Còn nơi lạc quan vô cùng nữa, còn nơi thanh nhẹ vô cùng nữa mà chính mình phải tự đi, chứ không ai đi dùm cho mình được.

Cho nên các bạn có thể đi với ý chí các bạn, và có hành thiền thì các bạn sẽ sớm hơn, bởi vì cái luật qui nhất để hòa tiến thượng trung hạ của cái Tiểu Thiên Địa mà các bạn đang điều khiển này, mà các bạn thống nhất được nó hòa hợp cả Càn Khôn Vũ Trụ, thì cái tâm linh các bạn càng ngày càng vững và thấy rõ thực chất của chính mình là vô cùng và hòa hợp với tất cả, thì làm gì mà các bạn động được? Nơi nào cũng là nơi sống đời đời phát triển vô tận vô cùng. Cho nên lúc đó các bạn mới thấy thật sự thương yêu. Rồi chúng ta thương yêu Đấng Tạo Hóa, người đi trước, chúng ta thương yêu rất nhiều, và hiểu mình nhiều. Càng hiểu mình, càng quí mình, và càng lo săn sóc sự tiến hóa của chính mình, thành ra bớt động, không có loạn tâm nữa.

Cho nên do sự công phu trở về của Vô Vi Quan, rồi các bạn chỉ dùng thanh điển mà thôi. Điển là chủ trì tất cả càn khôn vũ trụ, mà điển của các bạn hòa tan trong thanh điển cực độ của Bề Trên thì các bạn là người xây dựng cả càn khôn vũ trụ. Cho nên Thượng Đế đã giáng lâm tại miền Nam và cho chúng ta biết rõ rằng: các bạn là Thượng Đế. Các bạn không xây dựng, chẳng ai ra đó xây dựng cho các bạn. Thời cuộc, đất nước, kinh tế, quân sự cũng do loài người, mà nếu các bạn không có xây dựng từ Nhân sinh quan đi tới Vô Vi quan, thì không bao giờ các bạn đạt được sự kỳ diệu của nội tâm của các bạn, và các bạn sẽ lâm vào cảnh chậm trễ, rồi gây sự buồn rầu trong cái bản tánh eo hẹp đó thôi. Chậm tiến! Cơ thể đã chậm tiến, bản thân đã chậm tiến, tâm linh không phát khởi, thì các bạn thấy mình đang bị giam trong ngục tù tối tăm, cõi địa ngục ở đó, đó bạn! (19:40)

Cho nên khi các bạn hiểu rồi, các bạn thức giác rồi, các bạn nên xét kỹ rằng, các bạn là một đấng vô cùng, đang điều khiển những gì và xây dựng những gì hữu ích, quí báu cho cả Càn Khôn Vũ Trụ. Chứ các bạn không phải là một loài vô ích, đừng đặt mình trong chỗ vô ích, luôn luôn hữu ích. Những gì các bạn làm nó đều vén khéo và tốt đẹp cho nhân quần, rõ rệt sáng suốt. Người ta nói là "thông minh", nhưng mà Vô Vi nó kêu là Định.

Cho nên hơi thở của chúng ta đang thở đây là gì đây? Hơi thở đây là sự thanh nhẹ của Đấng Cha Lành đang ban bố trong nội tâm của chúng ta. Cho nên các bạn làm Pháp Luân, càng làm càng nhiều, càng dài càng nhẹ, thì cái tri giác của các bạn nó khác: thay đổi, nó đi tới vô cùng vô tận. Sau này các bạn chỉ dùng ý chí không là các bạn làm được Pháp Luân Thường Chuyển. Mà ban đầu các bạn phải è ạch hít thở, sau này dùng ý chí là các bạn nói "làm pháp luân" là nó đã làm pháp luân rồi. Nó nhẹ vô cùng, nhẹ tới bực đó. Có người bây giờ người ta cũng đạt được hít ngay trung tim bộ đầu, dùng ý chí mà chuyển thông xương sống, ngũ tạng, thì lúc đó con người nó thanh nhẹ vô cùng, vui vẻ vô cùng. Vui vẻ trong cái sự du dương tiến giải, chứ không phải vui vẻ ồ ạt như những người ở thế gian, bầy biểu cho nó vui cười hà hà, cái đó chúng ta không có. Chúng ta thanh nhẹ trong tâm khảm chúng ta. Cái luồng điển ngũ sắc ngũ quang, huyền sắc huyền quang của nội tâm của chúng ta cứ chuyển tiến chuyển tiến mãi mãi, mãi mãi… (21:37)

Cho nên tâm linh các bạn có những sự thắc mắc, cho nên Bề Trên cho chúng ta có cơ hội hàng tuần gặp nhau, để giải quyết những sự thắc mắc đó. Mà những sự thắc mắc đó ai sẽ giải quyết? Các bạn tin Vô Vi là trên đầu các bạn có hết. Cho nên các bạn ngồi lại đàm luận rồi một chập thì nó giải quyết, kẻ đi trước và người đi sau trao đổi để học và tiến hóa, hai người đồng học chớ không phải người này dạy người kia; chúng ta không có tự đắc như vậy được; chúng ta đồng học đồng tiến. Cũng như nhiều khi các bạn thấy, tôi tu hai mươi mấy năm, gần ba chục năm mà bạn nào nói chuyện với tôi thì trong thâm tâm tôi rất cám ơn Bề Trên đã cho tôi học bài đó. Chúng ta đồng học đồng tiến. Đừng nói chúng ta giỏi hơn người mới tu. Luôn luôn những người mới tu đó, không phải là người ta tu ở kiếp này, nhiều khi người ta đã tu nhiều kiếp. Trong sự thắc mắc của họ là sự thắc mắc của mình, mình phải hòa đồng với họ để đồng giải đồng tiến, thì hai bên đồng học đồng tiến, khai thông, và đem lại sự công bằng cho nội tâm của đôi bên. Thì lúc đó chúng ta mới thấy thật sự chúng ta đã tìm ra Chân Lý, chúng ta tìm được sự quân bình của nội tâm, chúng ta đã tìm được bãi cỏ của Chúa trong nội tâm. Sự sáng suốt trong nội tâm, có. Chỗ thanh tịnh, xá vệ quốc của Đức Phật, có, trong nội tâm của chúng ta, thì cái Minh Cảnh Đài các bạn sẽ mở. Dòm vô nội tâm là thấy tất cả mọi sự việc.

Ở trên đã có sẵn rồi, mọi người đều có sẵn, như tôi đã từng nói, nhưng mà chúng ta sa mê trần tục, quên trở về. Bây giờ chúng ta biết được đường lối trở về thì chúng ta phải trở về, đi cho kỳ được. Xuống thì mau, đi lên thì nó có hơi mệt, phải cố gằng đi, cố gắng hành, nó mới tiến tới trụ đỉnh bên trên, lúc đó nó mới hòa hợp với càn khôn vũ trụ, thì lúc đó chúng ta bắt được điển thì nó mới đi, dễ quá, không có khó khăn. Mà giai đoạn khó khăn nhất là giải tỏa hạ trung thượng trong thể xác mà thôi, để cho nó dẹp tất cả cái bản tánh tham sân si eo hẹp, nhưng mà nó nới rộng đi tới vô cùng vô tận tham sân si của ý chí của Thượng Đế, đã bày biểu, và dạy chúng ta, và cho chúng ta bài học để tiến hóa mà thôi. Khi chúng ta ý thức được mỗi mỗi đều là học thì chúng ta không bao giờ bị thụt lùi, và chúng ta tiến luôn luôn. Chúng ta thấy rõ Đức Thích Ca nhiều hơn, chúng ta thấy rõ Jesus Christ. (24:35)

Jesus Christ nói: "các con muốn nhập Thiên Đàng, muốn lên Thiên Đàng phải qua Ta", là phải qua trình độ của Ngài mới ngộ được đấng Chúa Cha. Chứ không phải tới Ngài, rồi Ngài dẫn đi đâu ! Làm sao thấy Ngài được mà dẫn đi? Phải đi tới trình độ của Ngài, phải vị tha, phải tha thứ, phải cởi mở, phải sáng suốt, phải hiểu luật Trời trong tiến hóa, là phải tu, phải sửa, phải tiến. "Qua Ta" thì các người sẽ được gặp Đấng Chúa Cha, lên Thiên Đàng. Thì Đức Thích Ca cũng vậy: Tứ Đại Giai Không. Ngài chỉ nói "tứ đại giai không", khi nào Ngài thức giác rồi thì tứ đại giai không, chẳng có gì phải đọc, thì phần hồn sáng suốt và tiến hóa tới vô cùng, hào quang sáng lạn, mở đường và tự đi. Thì bây giờ chúng ta không làm điều đó làm sao chúng ta ngộ được Thích Ca?! Chúng ta cứ khen Thích Ca hoài, chúng ta ở đó mà khen! Tuổi tác các bạn giới hạn, định luật Sanh Lão Bịnh Tử giới hạn, làm sao các bạn ngộ đạo?

Cho nên các bạn phải hành. Học thì phải hỏi. Cho nên có tuần tôi tới nói chuyện với các bạn, và có tuần các bạn phải tự nói chuyện để học, để tranh luận với nhau, và để đổi điển, để tìm hiểu sự thanh tịnh, và sự phân minh Nhân Sinh quan và Vô Vi quan trong nội tâm các bạn, để thấy rõ chúng ta mới tiếp được cái thanh điển, lúc đó thì hào quang của mọi người đều tự hội tụ trong sự thông minh vô cùng. Cho nên các bạn phải cố gắng ở trong thực hành, và chính mình là chủ của Tiểu Thiên Địa. Chúng ta là chủ nhân ông của Tiểu Thiên Địa. Nếu chúng ta đắc quả Phật, thì chúng ta là Phật trong Tiểu Thiên Địa này. Mà chúng ta trở về ngôi Thượng Đế thì chúng ta là Thượng Đế của tiểu thiên địa này, thấy hông? Thì chúng ta mới thấy rằng chúng ta cần làm việc nhiều hơn, chúng ta mới đạt được sự sáng suốt vô cùng, thương yêu ta, thương yêu tất cả mọi người.

Cho nên hôm nay chúng ta lại có cơ hội trong niềm vui dẫn tiến tâm linh của huynh đệ ở đây, thì chúng ta cũng là đi trong hành trình vạn giáo qui nguyên. Chúng ta chỉ có một thức mà thôi, không có hai ba thứ, không có chia giai cấp, chỉ có cái Thức tiến mà thôi, đi tới ngũ uẩn giai không. Mắt mũi tai miệng của bạn không còn tại thế, lúc đó các bạn mới thấy cái Pháp tràn trề trong nội tâm. Nếu chúng ta còn ôm giữ, phân cách ngũ hành nữa thì chúng ta bị lạc trong cõi ngũ hành. Mà chúng ta đi vô trong Không không gian, Không thời gian, thì chỉ thanh điển, hư không đại định, lúc đó chúng ta mới hưởng được cái thanh quang điển lành của Bề Trên. Chúng ta mới thấy rõ rằng: Cha đã vì ta, ở trong ta và hòa với ta, dẫn tiến ta, và ta đang hòa với Cha, chúng ta mới làm việc được, ổn định được. Cho nên sự sáng suốt đó, các bạn đã và đang có chứ không phải các bạn không có. Các bạn đừng có thắc mắc rằng các bạn không có! Nếu các bạn không có, các bạn không chịu ngồi yên để thiền, các bạn mất tâm linh rồi, đâu có chịu sửa mình trong chu trình tiến hóa. Cho nên các bạn phải chịu sửa mình, đó là các bạn đã có phần sáng suốt, và phần sáng suốt của bạn sau này phải phù hợp với đại nguyện của bạn, là cứu độ chúng sanh, dẫn tiến mọi người đang trầm luân trong cảnh sai lầm hiện tại, đau khổ rồi tạo tiếp đau khổ. Nghiệp tạo nghiệp luôn luôn tại thế không ngừng.

Cho nên tôi nói cái trược xâm chiếm chúng ta vô cùng và thanh cũng dẫn tiến chúng ta vô cùng. Cho nên chúng ta đã giữ được cái pháp là chúng ta nhất định phải đạt tới cái thanh vô cùng. Thanh quang điển lành sẽ về với bạn, các bạn mới thấy sự thương yêu quí giá đối với bản thể, đối với chúng sinh, đối với bạn đạo, đối với mọi người mà chúng ta quí mến, không bao giờ chúng ta bỏ. Côn trùng vạn vật, phần nào chúng ta cũng nghĩ chuyện độ và cứu chúng nó, vì chúng ta được thoát khỏi ra cái chỗ sáng suốt, thay vì động loạn xưa kia.

Hôm nay có cơ hội trong một giây phút thiêng liêng để các bạn thiền và hiểu, tâm thức các bạn được mở. Chúng tôi cũng rất vui mừng và cám ơn sự hội tụ thanh điển của các bạn và để cho bề Trên chứng kiến, chư Tiên chư Phật chứng giám cuộc vui mừng những tin lành của các bạn chịu hướng về nguồn cội trong nội tâm. Bề Trên cũng vui vẻ và chứng giám cho tất cả chúng ta.

Thành thật xin nguyện:
Nam Mô Ngọc Hoàng Thượng Đế Vô cực Đại Thiên Tôn.
Nam Mô Ngọc Hoàng Thượng Đế Vô cực Đại Thiên Tôn.
Nam Mô Ngọc Hoàng Thượng Đế Vô cực Đại Thiên Tôn.

(30:21)


(Tiếp theo là phần vấn đáp về Nhân sinh quan và Vô vi quan.)


----
vovilibrary.net >>refresh...