[19780129L2]
BÀI GIẢNG PHÁP (8)
[bắt đầu mp3.1]
Đức Thầy: Dùng cái miệng nói, mắt phàm thấy đó là cái sự thanh và nghịch, nghịch và thuận; đó; nó đối đầu với nhau và nó tìm hiểu chân lý, sau cái động là cái tịnh, mà sau cái tịnh là cái sự sáng suốt, nó thấy rõ ràng. Cho nên, cái gì động ở đời ở gia cang rồi nó cũng hướng về thượng, lúc đó nó thấy nhẹ.
Nếu mà chúng ta cuống cuồng vào sự động nữa, thì càng ngày càng khổ tâm, càng ngày càng tăm tối, thấy không có lối thoát!
“Biển tình tranh lý sắp tài
Tự đày tham hận ngày ngày bất an”
Khi mà chúng ta nghĩ về thế gian nhiều, nghĩ về con cái, nghĩ về tình đời này kia, kia nọ cái sắc tài ở thế gian, “Tự đày tham hận”, mình càng ngày càng buồn: “Cha thương nuôi nó lớn, mà sao ngày nay nó ngỗ nghịch như thế đó? Nó làm cho tui phẫn uất!” Này kia, kia nọ… Mình tính với con, chớ mình không phải là cha! [00:53]
Nếu mình là cha thì không tính với con.
Bởi vì nó có mức hiểu tiến hóa của nó, nó tiến tới đó, nó đụng tới đó, rồi nó sẽ tiến lên nữa, khỏi cần phải bận tâm!
Nếu mà chúng ta bận tâm nhiều, chúng ta đâu cứu rỗi được phần hồn của con chúng ta?
Chúng ta không nên nghĩ về những cái chuyện đó.
Bạn bè chúng ta cũng vậy, thân thích của chúng ta cũng vậy, chính bản thân chúng ta cũng vậy, ngay trong vết thương của bản thể chúng ta cũng vậy:nhưng mà chúng ta vẫn hướng về Bên Trên thì chúng ta không có trách móc ai. Khi mà chúng ta không trách móc ai, thì cái bệnh nó thấy nó nhẹ nhàng, mà vết thương nó lại bớt nhức hơn.
“ Thiên Đàng có sẵn không sang
Đâm đầu Địa Ngục lập màn đấu tranh”
Đó! Thiên Đàng thì có sẵn, sự nhẹ nhàng trong tâm mình có sẵn, mà tại sao không chịu đi? Rồi cứ đâm đầu Địa Ngục, than van trách Trời, trách Đất làm cho mình động loạn càng động loạn thêm, vì vợ, vì con… Rồi đấu tranh, muốn thắng cái gì bây giờ?
Muốn thắng cái phàm ngã thì mình phải cực chơn nó mới thắng phàm! Mà nếu bây giờ chúng ta cứ nung náu cái phàm thì làm sao nó mới thắng được cái phàm? [01:55] Cái chơn phải mất!
Cho nên, các bạn bị nặng ngực, nặng đầu là tại vì các bạn nung náu cái phàm thay cái chơn!
Mà bây giờ các bạn nung náu cái chơn thì cái phàm nó phải nặng đi. Đó!
“ Phàm chơn lẫn lộn hai màn
Hư hư thực thực khó ban chơn tình”
Đó! Khi mà mình thấy lẫn lộn, chặp rồi mình nói chuyện chơn, chặp mình nói chuyện phàm, rồi phàm phàm chơn chơn, chơn chơn phàm, rồi nó bị kẹt luôn ở trong đó!
Mà chúng ta nung náu, 24 trên 24 lấy cái chơn, đừng có “Lẫn lộn hai màn”!
“Hư hư thực thực khó ban chơn tình”: Làm nó tiến, hư tiến: “Bây giờ, tui thấy khỏe, tui nghe qua băng, tui nghe qua lời giảng, tui thấy khỏe và tui thực hành được một giờ, hay là 5 phút, tui thấy tui khỏe! Mà trở về với trần đời, gia đình vợ con thì tui thấy tui nặng!” Đó; thì phần đó nó lấn át nhiều hơn!
Bây giờ chúng ta muốn nhẹ, chúng ta lấy cái phần Thanh cho nó lấn át phần Trược, thì tự nhiên nó nhẹ! Mà phải biết phần Thanh là xây dựng hóa giải và thành công mọi việc! Chúng ta phải nhớ cái mục đích đó mới giải quyết được!
Còn nếu mà các bạn không nhớ, các bạn cứ lo âu; mà lo âu trong việc các bạn lo không được, cái nghiệp duyên của mọi người khác nhau, con của bạn xuống đây cũng là bạn đời, cũng là một phần hồn đó thôi nhưng mànó kẹt cái nghiệp của nó nên nó phải trả!
“Cầu cho nó trả nghiệp sớm chừng nào, nó mới được nhẹ như ta!” Quá trình chúng ta thấy chúng ta trả nghiệp rất nhiều, ngày nay chúng ta mới nhẹ. Hiểu được một phần nào của chân lý là nhờ chúng ta trả nghiệp, trả nghiệp trong cái khổ, cái hận, cái buồn rồi chúng ta mới trả được. Đó! [03:30]
Thì bây giờ, khuyên con nó phải làm, khuyên vợ nó phải làm, khuyên người thân, tất cả mọi người xung quanh ta, tới phiên nó thì nó phải làm, chớ chúng ta không nên bận rộn; mà chúng ta cứ bận rộn về cái phần Thanh, nung náu cái phần Thanh để tiến hóa cho nó sớm thức giác trở về Thanh, thì mọi sự của nó sẽ được giải quyết!
Đó là lo thực tế và tận cùng giúp đỡ phần hồn nó, chỉ lo tự sửa cứu độ phần hồn của mình và cứu rỗi cho con cái của mình.
“ Phân minh thanh trược chẳng xa
Nơi ta sẵn có Ta Bà Trược Thanh”
Phân minh thanh trược không có xa: trong tâm của chúng ta hết thảy!
“Nơi ta sẵn có, mà ta bà trược thanh”: Ta thấy ta hòa trược nó thế nào? Tận cùng của cái trược là gì? Là Thanh! Mà tận cùng của cài Thanh là gì? Là sáng suốt hào quang!
Chúng ta hiểu tới đó là thấy cái nào cao hơn, nhẹ hơn thì chúng ta thực thi trong đó!
“ Nằm trong chân lý rành rành
Thực hành sẽ thấy ta giành cho ai”
Đó! “Nằm trong chân lý rành rành”: Chúng ta, cha con, cũng ở trong chân lý hết!
Mà chúng ta thực hành, chúng ta thấy, chúng ta lấy cái gì giành cho con chúng ta, lấy cái gì giúp đỡ mọi người, mà chúng ta đang mong muốn đây?
Chỉ có cái thanh thôi, không có cái thanh không làm gì được hết: phải giúp cho ta trước rồi mới giúp thiên hạ! [04:48]
“ Hào quang thanh tịnh rõ tài
Càn khôn vũ trụ dồi mài tiến qua”
Cái hào quang thanh tịnh, chúng ta mới rõ được cái tài mà thế gian họ đã đạt: người này hơn người kia, người kia hơn người nọ: khi mà các bạn đã đạt được hào quang thanh tịnh thì chẳng thấy ai hơn ai hết!
“ Càn khôn vũ trụ dồi mài tiến qua”: Tất cả đều ở trong sự dồi mài nghiệp quả để sửa mà tiến đó thôi.
“ Bình tâm tự tiến tự hòa
Sống trong sáng suốt mới là Càn Khôn”.
Đó! Bộ đầu chúng ta là Càn Khôn sáng suốt, mà bình tâm tự tiến, tự hòa; “ Sống trong sáng suốt mới là Càn Khôn”: ta hòa tất cả thì Càn Khôn phải sàng suốt; mà chúng ta hòa đồng với Càn Khôn thì chúng ta đi tới chỗ cực sáng suốt, mới là thực hiện được từ bi và bác ái.
“Điển thanh tiến hóa trường tồn
Quy hồn, quy vía, ôn tồn học tu”
“Điển Thanh tiến hóa trường tồn”: Lúc nào nó cũng còn ở trên, không có ai cướp giựt các bạn!
Chính các bạn cướp giựt lấy bạn mà thôi, đè bẹp lấy bạn mà thôi: bạn có chuyện buồn gia đình thì bạn đem nó xuống, thì nó kẹt; đem nó xuống để tìm, tìm, tìm, tìm… tìm một hồi, té ra mất luôn tất cả sự sáng suốt mà trở về vọng động!
Chúng ta trở nên tự nhiên: khi mà có sáng suốt thì mọi vật nó phải lộ diện và nó sẽ tiến hóa, thì chúng ta nhớ về phần Điển Thanh tiến hóa trường tồn, thì quy hồn, quy vía, ôn tồn học tu. Đó!
Lúc đó chúng ta trở về nguyên căn: quy y Phật, quy y Pháp, quy y Tăng để thấy rõ ràng: chính ta sai chớ chẳng có ai sai! Mà từ cái sai đó chúng ta phải sửa, sửa, sửa chữa cho nó sáng suốt, cực thanh, cực tịnh để hiểu mình và để dẫn tiến cái phần trí tuệ thấp kém của mình đây, chớ đừng có nói chúng ta hay ở chỗ nào.
Thanh tịnh chừng nào thí các bạn thấy chẳng có ai tài hơn ai, mà luôn cả mình vẫn sống trong mê muội và mập mờ, không có hiểu được cái gì hết! [06:48]
Cho nên, càng tu càng thấy, càng tu càng thấy: trở về thực chất thì chúng ta càng thấy cái quá trình gớm ghê luôn ngu muội của chúng ta đã dùng mọi trí khôn, lợi dụng mọi trí khôn của sách vở trong rừng lý thuyết văn chương này kia, kia nọ; rồi cũng chẳng có cứu được mình, mà chính mình là người lợi dụng thôi chớ mình chưa hiểu lấy mình!
Cho nên, cái tu của chúng ta ở đây là học Kinh Vô Tự!
Tui khuyên các bạn lần lần động chạm từ gia đình, xã hội, rồi thời tiết cũng đụng chạm các bạn nữa; sự khó khăn đủ mọi phương diện nó đo lường sự tu tịnh của các bạn, các bạn mới thấy cái dung điểm tiến hóa của mình vững; nắm vững đó mà tiến, nắm vững đó để mà xét mọi việc trong sự sáng suốt; mà sáng suốt thanh tịnh chớ không phải ào ào lý luận!
Khi mà các bạn ào ào lý luận rồi là các bạn chỉ đi xuống mà thôi, bị kẹt mà thôi, bị lôi cuốn mà thôi! Thử xem trong gia đình: con ngoan thì bạn vui, mà con không ngoan thì bạn buồn! Cái đó nó rút bạn, rồi bạn lý luận nữa thì bạn kẹt trong chỗ không có lối thoát; nhưng mà bạn biết: cái đó là nó ở trong cái nguồn gốc nguyên căn của mọi phần nó đều có hết, mà bây giờ chúng ta trở về nguyên căn, chúng ta thấy cái chuyện định luật phản nguyên tử của thế gian, cha con đều có hết, rồi nó sẽ tiến; nhờ cái đó mà nó tiến, gặp cái nạn đó mà nó sẽ qua: nó gặp trước khỏi gặp sau, rồi nó sẽ tiến! [08:17]
Cho nên, chúng ta chỉ giữ cái thanh tịnh để độ cho con, sáng suốt để độ cho con; không có bày mưu, tróc sử làm cái điều sai quấy nữa.
Cho nên, các bạn thấy rõ cái dung điểm của con người của mình, mới thấy rõ dung điểm của mọi người ở xung quanh.
Cho nên, chúng ta ráng tu mới được! Không tu không thể nào được! Mà không chịu hành pháp cũng không được! Mà lý luận về đời thì các bạn càng kẹt thêm!
Tui thấy rõ ràng: những công chuyện chính bản thân tui quá trình, ngay trong gia đình tui nhiều sự động loạn, tui vẫn phải nhịn, nhịn để tui hiểu và nhịn để tui khắc phục mọi sự trở ngại.
Thì những kinh nghiệm đó, tui thấy các bạn, ngay trong gia đình các bạn đã và đang gặp phải. Thì bạn phải học cái thanh tịnh để khắc phục. Bởi vì, rốt cuộc, cái tình thương và đạo đức không có xa lìa bạn được, rốt cuộc bạn phải giữ đó để mà tiến.
Cho nên, cái giáo dục của gia đình cũng vậy, cũng không ngoài tình thương và đạo đức: khi mà bạn biết thương yêu con, em, cha, mẹ, chồng, con thì các bạn phải nhịn để thấy sự sáng suốt, và với hành động tốt, từ bi, không phải nhịn mà giận hờn người ta.
Nhịn mà ghét họ là không nên được. [09:24] Không nên làm điều đó!
Nhịn mà thương hại họ, nhịn và tìm cách đưa sự sáng suốt của mình đã và đang có cho họ để họ hưởng một phần nào và tự giải sự đau khổ ở sau này: bây giờ nó hung hăng, bây giờ thấy nó thắng nhưng mà sau này nó lại ăn năn! Chính chúng ta cũng vậy, trước kia chúng ta hỗn láo với cha mẹ cũng có, bà con cũng có, cái tâm phản trắc của chúng ta cũng có, rồi chúng ta thấy, chúng ta ăn năn! Đó!
Thì bây giờ, những người đối với chúng ta xấu, thì chúng ta phải làm thế nào?
Chúng ta phải đưa tư tưởng lành. Bởi vì, người chưa hiểu người mới đi con đường đó. Mà chính người đó là ta: con ta là ta, nó sai vì nó thích cái đó. Mà bây giờ chúng ta phải làm sao?
Chúng ta lo tu để cứu rỗi, từ hành động tu tịnh, thanh tịnh để chuyển hóa, đưa sự sáng suốt của mình. Các bạn chưa thấy cái luồng điển của Vô Vi thì các bạn nghe: “Đưa này, làm sao đưa?” Nhưng mà, cái nguồn gốc nó phải hướng về, con nó phải hướng về cha, vợ phải hướng về chồng, gia đình thâm quyến nó phải hướng về một cội. Cái cội đó nó Thanh thì nó hóa giải về Trược, mà các bạn lo tu!
Cho nên, khuyến khích các bạn tu cho sáng suốt, thanh tịnh mới hóa giải được! [10:35]
Nhưng mà các bạn không hiểu, bởi vì chúng ta chưa biết được Chân Lý, chưa biết được cái quyền năng của Tạo Hóa, chưa biết sự sáng suốt của mọi giới đều là Chân Lý, thì chúng ta có mở miệng chỉ có đụng chạm và kẹt thêm mà thôi. Đó!
Cho nên, càng ngày các bạn càng tu, trở về thanh tịnh rồi các bạn thấy lời nói của tui là đúng, bởi vì tui ở trong kinh nghiệm và thực nghiệm từ trong một gia đình động loạn mà ra, rồi rốt cuộc mọi phương diện đâu đó nó cũng an bài do sự thanh tịnh của mình.
Cố gắng tu và cố gắng gởi tư tưởng lành đến cho mọi người ngỗ nghịch đối với mình! Rốt cuộc rồi nó cũng bình an và vui vẻ, nó cũng hiểu lý sống và lẽ sống trong cộng đồng, xã hội; thương yêu để xây dựng, thương yêu để tiến hóa, đạt cho kỳ được sự tiến bộ cao cả nhất của nội tâm của mọi người.
Cảm ơn các bạn
Đức Thầy: Ngày 5 tháng 2 năm 1978
“Bính thìn, mậu ngọ tương tranh tiến
Đạo pháp đương hành đạo pháp viên
Nghiêm túc tự hành năn đắc pháp
Giải thông nghịch thuận lý phân quyền”
Đó! Năm cũ chúng ta cũng tự tranh đấu, hóa giải để tiến hóa đi tới nhẹ nhàng và cởi mở [12:53]
[kết thúc mp3.1]
[bắt đầu mp3.2]
Đức Thầy: ... nhẹ nhàng và cởi mở, đi tới Mậu Ngọ, chúng ta còn làm những điều tốt hơn và thăng tiến hơn, siêng năng tu hành hơn.
“ Đạo pháp đương hành đạo pháp viên”: Cái đạo pháp mà các bạn đang hành này là riêng của các bạn, mà chính bạn phải tự giải tỏa lấy bạn: những bài học đến với bạn thì bạn phải cố gắng kiên nhẫn và để học hỏi, sửa chữa để tiến.
“ Nghiêm túc tự hành năng đắc pháp”: Lúc nào mình cũng phải nghiêm chỉnh, chấp hành cái đường lối để cơi mở, tiến hóa, hòa đồng với Càn Khôn Vũ Trụ, chớ không phải chúng ta làm cái chuyện eo hẹp cho cá nhơn đâu.
“ Giải thông nghịch thuận lý phân huyền”: Lúc đó, cái cảnh nghịch mà chúng ta hiểu được, bề trái cũng như bề mặt, cảnh thuận bề trái cũng như bề mặt, thì “Lý phân huyền”: Lúc đó, chúng ta nằm ngay trong chân lý để tu.
“ Phân huyền rõ rệt mỗi niên
Tu trong sướng khổ tùy duyên chuyển hình”
Mình phân huyền, phân cái huyền bí mà mắt người phàm mắt thịt không thấy rõ được nhưng mà chúng ta mỗi năm mỗi tiến, mỗi năm mỗi gần, các bạn thấy rõ ràng về sự thiêng liêng sáng suốt và tâm hồn cởi mở của các bạn là vô cực, vô biên.
“Tu trong sướng khổ”, khi chúng ta cảm thấy sướng lắm, trong lúc thiền, chúng ta thấy khỏe, thấy nhẹ, mà trong lúc cặp mắt trần tục dòm thấy đau khổ và lạc hậu nhưng mà lần lần “ tùy duyên chuyển hình”. Có cái khổ chúng ta mới thấy được cái sướng và có cái sướng chúng ta mới chiếu rọi cho cái khổ, thì lần lần chúng ta chuyển hình, tiến tới sự không động.
“ Phật trời thâm diệu chơn tình
Nhiều người tiến hóa cơ hình yên vui”
Đó! Phật Trời là cái cảnh thanh nhẹ không động, thâm thâm vi diệu chơn tình: Thiên Đàng cũng như Địa Ngục đều có chơn tình.
“Nhiều người tiến hóa cơ hình yên vui”: [01:51] Giúp cho người ta tiến hóa, cái phần thanh điển của các bạn được thăng hoa, bộ óc các bạn được cởi mở thanh nhẹ thì cái cơ thể các bạn tự nhiên lại yên vui, không có bệnh bậy.
Vì sao chúng ta bị bệnh, bị ho, bị hen, bị này, bị kia, kia nọ?
Là sự sầu hận nó uất ức ở bên trong không thể giải tỏa được; bây giờ, chúng ta tự giải tỏa rồi thì chúng ta thấy ta đã dìu và mở cho chúng ta tiến được, bệnh hoạn nó không có nhiều.
“ Tưởng trời, tưởng Phật ngộ mùi
Đạo tâm thanh giải rèn trui việc đời”.
Đó! Mình hiểu được Trời, Phật hiểu được, tưởng Trời không phải là tưởng để phù hộ, nhưng mà chúng ta hiểu thấu đáo được nguyên căn của Phật Trời là do con người tiến hóa lên, và chúng ta mới hiểu được cái đạo tâm: chính ta phải phân giải rèn trui và phải thực thi, phải ở trong cái nghịch cảnh để tìm ra cái thuận, và trong cái tối tìm ra cái sáng, thì chúng ta mới đứng ở trong cảnh động là cảnh đời, nhưng mà ta không động; kêu bằng rèn trui việc đời. [02:51]
“Khổ không thấy khổ xét lời
Xả thân cầu đạo đời đời yên vui”
Ở trong khổ mà chúng ta không thấy sự khổ, bởi vì chúng ta thấy đó là bài học để tiến hóa mà thôi, chúng ta xét rõ cái chơn lý “Xả thân cầu đạo, đời đời yên vui”: Chúng ta quên mình mà để tiến về cái thanh cao, quên cái phàm trược mà để tiến về đời đời yên vui ở Bên Trên.
“Lầm than mê loạn bùi ngùi
Chính mình chưa giác an vui không thành”
“Lầm than mê loạn bùi ngùi”: Ở thế gian thấy cái gì cũng hay, cũng đẹp; trong khi chúng ta mê, chúng ta đâu có biết chúng ta mê; rồi sau cái trận thất bại đó mới thấy bùi ngùi trong tâm chúng ta khổ, chính mình chưa giác, chính mình chưa thức giác được! Chưa hiểu thực chất của mình là người chưa giác, thì sự an vui không bao giờ thành! [03:41]
Cho nên, lắm lúc các bạn tuổi trẻ, già cũng vậy, luôn luôn thấy mình ở trong cái chỗ mê loạn bùi ngùi mà không dám nói ra: buồn bực vì chúng ta thấy cái gì chúng ta muốn cũng không thành; nhưng mà chúng ta không hiểu: cái sự không thành đó là bài học để cho chúng ta hóa giải và khai thông tư tưởng của chúng ta!
Con người thất bại mới thấy sự thành công! Không có thất bại, làm sao biết được sự thành công ở sau này? Cho nên, chúng ta không ngao ngán bất cứ tình cảnh nào; cứ đứng vững trong tình thế tu, giải là các bạn sẽ thấy rõ chân lý!
“ Nằm trong định luật Hóa Sanh
Chưa minh Sanh Diệt khó hành lý chơn”.
Đó! Nằm trong cái định luật hóa sanh: Bây giờ, các bạn ôm cái cơ thể này là trong cái định luật hóa sanh: “Sanh, lão, bệnh, tử, khổ”; mà chưa minh sự sanh diệt, lo chết và ham sống thì “khó hành lý chơn”; đó! Không biết cái chơn lý là cái gì.
“Trở mình cao đẹp giận hờn
Đâu dè mình cũng chịu ơn Phật Trời”
Nhiều khi mình tưởng đâu mình hay, mình giúp họ, mà họ chê mình, họ khi dễ mình; đó! Rồi mình hờn giận họ; nhưng mà, mình cũng là một phần ở trong Càn Khôn Vũ Trụ, đang chịu ơn Phật Trời.
Hỏi, nói lấy cái gì mà các bạn chịu ơn Phật, Trời?
Những sự cao đẹp, thanh quý của những người tiền bối đã đi trước tiến về sự thanh cao ở Bên Trên, và những hơi thở của các bạn đây, do ai?
Do đấng Tạo Hóa đã chuyển hóa cho các bạn! Thì các bạn đang mang ơn! Mà các bạn không trả ơn, mà trở lại các bạn cắt nghẽn những cái tình thâm cao quý của trời đất cho các bạn, rồi các bạn giận đầu này, giận đầu kia, giận đầu nọ. Rồi gây ra gì? Gây ra bệnh hoạn cho nội tạng. Đó là cái bản án đang trị bạn và đang cảnh cáo bạn! [05:28]
“ Càn Khôn Vũ Trụ phân lời
Từ tâm xuất phát tự rời tham sân”
“Càn Khôn Vũ Trụ phân lời”: Đó; các bạn thấy không? Càn Khôn Vũ Trụ, bây giờ các bạn mới có âm thinh, có hơi thở, các bạn mới nói này, nói kia, nói nọ được, nhưng mà từ nơi tâm của bạn xuất phát! “ Tự Rời Tham Sân”: Nếu mà các bạn hiểu được cái sự thanh cao đang chiếu rọi và giúp đỡ các bạn từ huyết quản cho tới tế bào của các bạn hiện tại bây giờ, thì bạn phải từ tâm xuất phát, từ trong tâm của các bạn xuất phát ra, tự rời sự tham sân!
Khi mà các bạn muốn rời sự tham sân, thì các bạn phải có sự sáng suốt hơn bây giờ, và thanh nhẹ hơn bây giờ, các bạn mới không tham sân
“ Khai thông các giới các tầng
Hợp cùng thiên ý tiến gần phật tiên”
Mình khai thông các giới các tầng. Bây giờ, các bạn đang Soi Hồn, Pháp Luân, Thiền Định ở đây, là khai thông các giới các tầng, hợp cùng thiên ý mà tiến gần phật tiên. Các bạn sẽ mở nó ra, bộ đầu của các bạn đang rút đó, cái phần điển đó nó hòa hợp với thiên ý. Và các bạn thấy không? Các bạn là một thực chất, vô cùng tận, hóa giải bất cứ nơi nào. Thế gian, địa ngục, thiêng đàng các bạn cũng thừa tiếp được hết. [06:42]
“Tiến gần phật tiên” là tiến sự thanh nhẹ, cao siêu ở bên trên. Trong tư tưởng các bạn thấy rõ những sự thanh nhẹ đó, nhiều khi các bạn sung sướng, đến nỗi không tỏ cho bất cứ người nào biết được, chỉ biết sự sung sướng mà không biết sung sướng ra sao. Nó nhẹ nhàng đến mức độ như vậy.
“ Điển thanh hòa hợp hai miền
Đạo đời diễn tiến dẹp phiền một bên”
“Đạo đời diễn tiến”, “điển thanh hòa hợp hai miền”. Đời và đạo cũng nhờ điển thanh. Nếu mà chúng ta ý thức được phần điển thanh, chúng ta đã hòa hợp hai miền, thì “Đạo đời diễn tiến dẹp phiền một bên”. Chúng ta dùng cái thanh điển để cho nó tiến hóa, Trược cũng có Thanh, dự vô mà Thanh càng Thanh hơn, thì cái phiền nó sẽ một bên, [07:27]
“Nguy nga trung giới sẵn nền
Quên mình giúp họ đáp đền nghĩa ân”
Nguy nga trung giới, ở thế gian chúng ta thấy ngay trung tim của chúng ta là trung thiên thế giới, sẵn nền, sự sáng suốt nó hóa giải. Nếu các bạn tu thì các bạn thấy. Còn ở bên trên kia cũng vậy nữa. Trung thiên thế giới, mà phần hồn được tiến lên rồi, thì các bạn thấy sẵn sàng, lầu đài nguy nga còn tốt đẹp hơn thế gian nữa, “Quên mình giúp họ”, lúc đó, chúng ta chỉ tiến trong sự thích thú, tiến giải, cởi mở để phân giải cho mọi người được tiến “đáp đền nghĩa ơn”.
Bởi vì, chúng ta là mang thể xác thế gian, ăn uống, ăn mặc của các bạn đang vay cả Càn Khôn Vũ Trụ từ kiếp này tới kiếp kia, thì các bạn không đền đáp cái nghĩa ơn đó thì hỏi các bạn còn thua hơn con thú nữa.
Cho nên chúng ta tu, chúng ta càng ngày càng thấy thiếu nợ nhiều, chúng ta phải trả nhiều hơn là vay vì lý do đó, cho nên, người tu chỉ lo trả hơn là ta vay thêm. [08:29]
Cho nên, từ miệng, từ lỗ tai, từ cặp mắt của các bạn, nhiều khi các bạn vay thêm không hay. Nhưng mà mình tu rồi, thanh nhẹ, mình phóng điển ra thì mình chỉ trả chứ không vay.
Nhiều người không thực hành cái pháp này thì vay nhiều hơn trả, là thấy cái gì cũng muốn, thấy cái gì cũng thích, thấy cái gì cũng muốn chiến thắng người ta, từ cái miệng nói bậy, nói bạ, đem cái khẩu nghiệp vô, rồi khinh khi đầu này, đầu kia, đầu nọ mà không biết chính mình đã khinh khi mình, và mình đã làm khó khăn cho mình mà không hiểu, rồi sanh ra những sự thắc mắc, gút mắc ở trong nội tâm, làm cho mình đau khổ mà không hay. Rồi đổ thừa người này người kia người nọ. Chính mình đã làm.
Cho nên, tui khuyên các bạn tu phải từ từ để đóng bớt tất cả những hành động đó. Cái miệng của các bạn, cặp mắt của các bạn, lỗ tai của các bạn, nghe cái chơn chánh để học. Còn cái tà dâm, động loạn đó có thể nguy hại đến người khác, chúng ta không có nên làm điều đó. Là đã nhờ, là đã giúp cho các bạn mỗi đêm Soi Hồn, Pháp Luân, Thiền Định là phóng giải những cái phần ô trược của thế gian có thể thâu thập hằng ngày bất cứ giờ phút nào làm cho các bạn phiền muộn.Đó!
Cho nên, cái pháp này nó giúp đỡ một phần rất lớn cho các bạn. Nó là phương tiện cho các bạn tiến hóa và là phương tiện để cho các bạn đi. [09:48]
Một năm đã qua, năm nào cũng qua, chúng ta thấy, qua rồi chúng ta thấy có Trược. Năm ngoái tui Trược hơn năm nay. Tháng trước tui xấu hơn tháng này. Tui ăn năn tui sửa. Tui sửa để tui trở về thực chất sáng suốt của tui. Tui ở trong tối, tui hiểu rõ giá trị của tui, rồi tui ở trong sáng, tui phải minh bạch sự sáng. Đó! Lúc đó tui mới là người tu, tui mới tìm hiểu cho tận cùng, chứ đừng có nói là tui ỷ lại nơi trời, phật, tui nhờ trời phật, tui phải tiến gần sự thanh cao của trời phật, tui tiến gần sự sáng suốt của môn loài vạn vật, thì tui là người văn minh trong tình thế xây dựng bất cứ lúc nào.
Đó! Cho nên, các bạn đã có một cơ hội rất tốt đẹp, là chặn bớt những hành động xấu xa của các bạn, từ lời ăn tiếng nói và tư tưởng xấu, cá tánh ác trược, làm điều sai quấy, bất chấp kẻ lớn người nhỏ. Đó! Những cái phần đó các bạn đủ hiểu lấy trong cái thâm tâm của các bạn rồi. Thì các bạn thấy không phải ở kiếp này, mà các bạn gieo cho các bạn đâu, nhiều kiếp rồi.
Sự hung hăng của các bạn rất nhiều, sự ác trược của các bạn rất nhiều, rồi bây giờ, các bạn ngộ rồi, các bạn thấy, mượn cái pháp này mà để giải tất cả đi ngắn và giải được nhiều kiếp của chúng ta. [11:06]
Cho nên, chúng ta chỉ trả không vay, là sẽ tiến tới gần phật tiên và định luật sáng suốt của chơn lý và tạo hóa.
Cho nên, càng ngày càng tu, rồi đây các bạn sẽ thấy. Sang năm đây, các bạn sẽ ráng hơn, tu hơn. Khi mà các bạn ráng tu hơn, thì những nghịch cảnh và những cái khổ não sẽ tới với các bạn. Mà những cái khổ não đó là cái gì? Là những bài học thích đáng để cho con người tiến hóa.
Một bài học để thử thách cái bộ óc sáng tạo của các bạn và thử thách cái thanh điển của các bạn ở đâu, ai an ủi các bạn hơn là bạn tự an ủi. Cho nên, chúng ta tự lực cánh sanh, tự hành, tự tiến. Cái phương pháp này không ỷ lại nơi ai hết. Nhưng mà lo công phu.
Bất cứ hoàn cảnh nào cũng phải dùng cái công phu để áp giải. Bởi vì, các bạn thấy rõ rồi, các bạn Soi Hồn, là.... [12:00]
[bắt đầu mp3.3]
Đức Thầy: … ổn định thần kinh, xuất phát trược khí mà lưu thanh điển ngay trung ương bộ đầu, rồi các bạn làm pháp luân, đem tất cả những thanh điển của Càn Khôn Vũ Trụ, trở lại lọc một lần nữa trong cơ tạng của các bạn, làm nhiều chừng nào thì các bạn được nhẹ chừng nấy. Nhiều chừng nào thì các bạn thấy, các bạn vượt khỏi sức hút của hồng trần động loạn.
Trước kia, các bạn không làm pháp luân, không thiền định, ai đụng gì là các bạn xen vô, lo âu cho họ. Rồi các bạn thiền triền miên rồi, thì các bạn thấy, cái việc đó nó xảy ra, đó là chẳng qua là cái nghiệp duyên của người đó. Nhưng mà cái nghiệp của người đó sao? Tội họ sao? Không tội. Họ học để họ tiến. Họ đang học trong cái chu trình tiến hóa của họ, vì họ chưa học qua bài này, họ phải học. Còn mình học bài này xong rồi, thì mình còn phải đi học bài khác nữa. Học bài động rồi tới đi học bài tịnh. Học bài tịnh rồi đi tới cực thanh, cực tịnh nữa. [00:53]
Đó! Cho nên chúng ta luôn luôn có bài học, ngay trong gia cang, ngay trong cơ thể, ngay trong tư tưởng, ngay trong một tiếng ồn, tiếng vang của bên ngoài, cũng như là Càn Khôn Vũ Trụ. Càng ngày, lỗ tai các bạn sẽ nghe rõ hơn và xa hơn.
Các bạn đi trung tâm Càn Khôn Vũ Trụ, các bạn mới thấy tình thương rung động của phần thanh điển Vô Vi đang trợ giúp bạn. Và dìu dắt các bạn và cởi mở tâm hồn cho bạn để bạn tự giác và tự giải tỏa mọi sự u sầu, ngộ nhận yếu kém, yếu hèn nó đã thu hút những cái chuyện kêu bất chánh.
Cho nên, chúng ta phải lấy cái không làm đích, xóa bỏ tất cả những sự thù hận của nội tâm mà để dẫn phần hồn tiến hóa. Cảm ơn các bạn. [01:48]
.....
Đức Thầy: Mọi người có nhiệm vụ, sắp đặt có bài bản cho mọi người. Nhưng mà bị mê không hiểu, hiểu có một góc nào trăm phần một thôi, rồi tự đắc bao nhiêu đó, chứ còn hiểu hết toàn diện không có hiểu nổi. Toàn diện đã có sắp đặt, có an bài.
Cho nên, những cái kế hoạch chúng ta nghĩ này, nghĩ kia, nghĩ nọ, không thành là tại sao? Tui chu đáo tới mức đó, mà không thành mà bây giờ phải lộ ra hết. Tại sao? À!
Cái chuyện an bài của trời là khác, mà cái chuyện sắp đặt của người mà khác. Thiên định rồi mới thành sự. Nhơn định là bất thành. Người ta đâu có tin, thấy không?
Nhiều người không hiểu toàn diện của mình đâu, hiểu được toàn diện của mình, mình mới thấy biết thương ngọc hoàng. Chính ngài là đấng tạo hóa đã sắp đặt cho muôn loài trong xây dựng tiến hóa, không làm cho con người thoái bộ đâu. Không cảnh này cũng tin, không cảnh kia cũng tin, không bị sự vày xéo này, bị vày xéo khác, rồi cũng tiến, rồi lần lần trở về thực chất và hiểu mình hơn. [03;10]
Những người đau khổ nhiều chừng nào họ mới hiểu họ hơn. Họ mới quy y, họ chịu đi tu. Nhiều người 7-8 chục tuổi, nhưng mà phần trí họ kém lắm, cũng như đứa con nít 3 tuổi cũng có nữa. Cả trăm tuổi mà như thằng con nít 10 tuổi cũng có vậy, phần trí nó mở thấp, chứ không phải cái xác phàm đó là lớn đâu. Chỉ thấy cái hồn của nó phần trí không mở.
Cho nên, nó phải bị nhiều nhồi quả, nhồi nhiều lắm, nó nhồi tới điên loạn, rồi chết đi, trở lộn lại nữa, rồi nhồi nữa. Nhồi chừng nào cho nó nhẹ chừng nấy rồi mới tới, con người có trí, trưởng thành.
Những cái đó mình không trách được. Cho nên, phải có chiến tranh để nhồi nó. Cái phần hạ trí thì bị nhồi dữ lắm. Hung hăng nhiều chừng nào thì bị nhồi nhiều chừng nấy.
Cho nên, chu trình tiến hóa của mọi chúng ta ở đây, không phải mấy chục năm nay đâu. Có người cả ngàn năm chưa xong, mà cũng còn học hoài, chưa tiến. Tiến không nổi. [04:24]
Cho nên, mình hiểu rõ, mình là học viên của Càn Khôn Vũ Trụ, thì không còn sự lo âu nữa. Chỉ lo học thôi. Lo học để sáng suốt thì mình không có vọng đọng. Mà mình cái gì mưu mô suy nghĩ trong này thì nó trở nên vọng đọng, mà mình tùy cơ ứng biến, cái gì học theo cái nấy, trật tự của trời đất sắp đặt, tới là học, tới là làm, tới là học, tới là làm, chấp nhận để tiến, sung sướng lắm, và con người trẻ mãi mãi, không có đau khổ.
Đó! Bây giờ thử đi, các người đang thiền rồi bây giờ nghĩ cái chuyện, tui muốn bỏ căn nhà này tui đi quê làm ăn, đó cũng là một chút tối thượng rồi, động rồi. Cơ duyên nó chưa tới, trước khi là mình phải bị động. Mà cái cơ duyên nó tới, mà mình không nghĩ thì nó cũng xuất mình đi lên, thấy rõ chưa? Ha! [05:10]
Cho nên, khi cơ duyên mình sáng suốt và cái phước đức mình tới đó, tự nhiên mình được an bài ở chỗ đó. Mà chưa mình đừng có muốn, muốn là hư. Muốn là chắc chắn hư. Thì tự nhiên cái cơ duyên nó đưa đó thì mình học cái bài đó rồi thôi. Mình nhớ mình là học viên mình học tất cả những bài gì, không sao, phá chấp, phá mê, phá phong kiến, phá hết. Mình tới là mình học và mình đóng góp tốt, không bị thoái bộ.
Rồi nhiều người học này kia, kia nọ, lấy cái đầu óc phong kiến, ỷ lại này kia, kia nọ, những kinh kệ, lời giảng gì chắc hư. Ở đây, vẫn thiền, gặp cơ duyên và phát triển thôi. Mình biết học, cái nào mình chưa học thì học. Cái nào mình học rồi không cần thiết, không học nữa. Cái học rồi thì không cần thiết, cái chưa học thì tui phải học. Thấy không? [06:15]
Khi mà chúng ta học rồi, thì chúng ta thấy nó ổn định, mà chúng ta tới nơi. Mà chúng ta ngồi suy đoán này kia, kia nọ là hư, ảo tưởng là hư. Không được. Ở trong thực hành.
Cho nên, Vô Vi nó đưa con người tới thực tế, và đi tới toàn diện và đời đời. Thì những người cố gắng tu, thấy mặt mày họ tươi trẻ. Họ có lo gì đâu. Tui tu vạn sự để ông trời làm, chứ tui đâu biết mẹ gì đâu mà làm. Sự thật mình không có biết cái gì hết. Làm cái gì bây giờ.
Nội cái châm cứu thôi, anh coi khắp huyệt này, huyệt kia, huyệt nọ mà lúc anh châm, anh quên hết. Thiếu sáng suốt. Mà bên trên người ta chiếu sáng suốt, mà anh bò mấy cái huyệt đó, anh sài cái huyệt hay hơn mà chưa học bao giờ. Nó có nhiều cái lạ ở chỗ đó. Mình làm mình thấy. Ha!
Mình thiếu sáng suốt thì bây giờ mình học hết cách nhai nuốt, rồi cái ngồi đó châm châm, làm cái gì người ta cũng biết hết bệnh. Nó có mọi sự an bài.
Bởi, khi mà chúng ta nhận thức được hơi thở của chúng ta là ta mới thấy ta là siêu nhiên. Mà siêu nhiên đó có đấng tạo hóa và có sự chiếu nghịch thuận để cho chúng ta tiến hóa, coi thử giờ đó chúng ta đang nghịch hay là thuận. Chỉ có bây nhiêu đó thôi. [07:48]
Nhiều khi, chúng ta nói lời nói với người này, mà về chúng ta thấy tại sao tui ngu vậy. Hồi nãy tui không biết nói câu nói đó, mà giờ tui biết nói câu nói kia. Nè! Cái giờ đó là giờ nghịch. Rồi tới giờ thuận, tui mới thấy cái giờ nghịch của tui sai, thấy chưa? Đó!
Cho nên, người ta đòi hỏi cái tu để nó quân bình tư tưởng. Giờ nào cũng là giờ sáng suốt nhưng mà, không không gian, không thời gian, nó mới là sáng suốt. Còn ở đời, mình nói chuyện không không gian, không thời gian thì nó mới sáng suốt. Thấy rõ chưa?
Thì mình thấy siêu nhiên, mà chính mình là siêu nhiên, đi đâu tìm siêu nhiên nữa. Không có mình, ai nói ông trời, ông phật, thấy không? Không có mình ai nhắc tới thượng đế làm gì? Thấy chưa? Mà chính mình là thượng đế luôn.
Chính mình, cái ý chí của mình là dựng cả Càn Khôn Vũ Trụ, chứ không phải ý chí của mình thấp hèn đâu [08:47]
Cho nên, không có một người nào chịu thua người nào hết. Con người xạo đi tới đại ba xạo là hết xạo. Thấy chưa? Người tham đi tới đại tham là hết tham. Người sân đi tới vô cùng tận sân là hết sân. Mà thanh điển rồi, thấy chưa?
Người dục, mà hiểu được ý chí hóa hóa sanh sanh vô cùng tận của đức thượng đế thì người đó hết dục. Rõ không? Tại vì bị kẹt đó thôi.
Tự mình làm cho mình tối tăm, mà mình kể mình là học viên của Càn Khôn Vũ Trụ, không bao giờ mình tối tăm. Tui đang học và tui đang tiến, làm sao tui có sự tối tăm. Tui không chịu học, tui không chịu tiến thì tui mới tối tăm.....[09:38]
.....
Ngày 19 tháng 2 năm 1978
Đức Thầy:
“ Lý trí bất chơn, điển bất quờn
Phân chia tán loạn khắp hải chơn
Đồng thanh bất ứng nghi thua cuộc
Khổ não vì tâm phản lý ơn”
“ Lý trí bất chơn, điển bất quờn”, chúng ta tu không có dùng sự thăng bằng thanh điển, đưa lên trên đó thì cái điển không bao giờ trụ với chúng ta được.
“ Phân chia tán loạn khắp hải chơn”, tui phóng đây, phóng kia, phóng nọ để tìm chuyện này, chuyện kia, chuyện nọ là chuyện bê trễ không
“ Đồng thanh bất ứng nhưng thua cuộc”. Lúc mà chúng ta tìm hiểu được việc này, việc kia, việc nọ của cảnh tiên, nhà phật của ngoại cảnh, trong lúc ta tham thiền đó. Nhưng mà, ở trong tâm trong này nó không có hiểu, đi, thấy nhưng mà không hiểu. Nó không ứng được thì mình thấy cũng như mình thua cuộc trong cuộc hành trình tiến hóa tu hành, mà mình lỡ cỡ, cái ý chí mình đặt đi lên nhưng mà mình cứ việc lang bang xung quanh đó, rồi nghi nan chuyện này, tới chuyện kia, chuyện nọ rồi rốt cuộc là mình thua lỗ chứ chẳng ai thua lỗ hết. [10:46]
“ Khổ não vì tâm phản lý ơn”. Đó! Càng ngày thấy mình khổ não, càng buồn bực, là cái tâm mình phản chơn lý và cái hồng ân ở bên trên đã ban bố cho mình tu hành mà mình phản lại lý ơn. Đó!
“ Lý ơn trời đất tạo thành
Nhơn tâm bất túc tự dành tham sân”
“Lý ơn trời đất tạo thành”. Đã tạo ra chúng ta rõ ràng. Còn các bạn có lý trí, có điều kiện, có hơi thở, để cho các bạn tiến hóa, trong nghịch cảnh để tìm hiểu và tự tạo sự sáng suốt cho mình mà “ nhơn tâm bất túc”, cái tâm con người chưa bao giờ túc thảy, ‘Tự giành tham sân”, thấy ông trời kêu tui tu, như vầy sao tui khổ tâm hoài. Đó! Cái đó là mình tự giành lấy sự tham sân
" Khổ càng thêm khổ muôn phần
Vì tâm chưa định trí tầm chưa khai”
“ Khổ càng thêm khổ muôn phần”. Đã khổ rổi bỏ cái đời qua cái đạo tu, rồi ở trong cái lẩn quẩn không hiểu biết và không chịu tiến hóa, thì khổ càng thêm khổ muôn phần. “Vì tâm chưa định trí tầm chưa khai”. Cái tâm mình chưa ôn định và cái phần thanh điển nó chưa khai, nó chưa hiểu... [12:00]
[bắt đầu mp3.4]
Đức Thầy: Cái chấn động lực nó chưa hòa đồng với bên trên làm sao nó thấy những sự sáng suốt được.
“ Bất minh thanh cảnh thiên đàng
Tạo thêm ô trược ngày ngày khổ đau”
Không biết được cái thanh cảnh thiên đàng là ở đâu. Thanh cảnh thiên đàng là do tâm chúng ta, mà không thấy rồi cứ hướng ngoại, rồi làm sai lầm hết. “Tạo thêm ô trược ngày ngày khổ đau”, thêm sự khổ đau cho mình
“Tự giác dồn dập trước sau
Phàm chơn lẫn lộn nhiệm màu bất minh”
Mình tự gây, rồi nó dồn dập, từ hồi kiếp trước đã có, bây giờ tiếp thu thêm dồn dập nữa. “Phàm chơn lẫn lộn”, nó không có minh được, “nhiệm màu bất minh”. Làm sao hiểu được cái chuyện của trời đất đã ban bố cho chúng ta và thấy nhiệm vụ sáng suốt của mọi người, phải tự hiểu lấy mình, tự giác để tiến, cái đó không biết. [00:47]
“Tu hành chuyển hướng chơn tình
Càn Khôn Vũ Trụ chứng mình lòng người”.
Mình “tu hành chuyển hướng chơn tình”, trở về sự thật, trở về thực chất của mình. “Càn Khôn Vũ Trụ chứng minh lòng người”. Lúc đó, sự sáng suốt nó trở về với ta luôn luôn
“Trở về chơn giác vui cười
Sửa mình tự tiến biếng lười tiêu tan”
Mình trở về sự chơn giác vui cười, mình hiểu được sự thật, chính mình sai chẳng có ai sai. “Sửa mình tự tiến, biếng lười tiêu tan”
Lúc đó, mình thấy càng ngày càng thanh tịnh, thì sự biếng nhác nó tiêu tan. Chúng ta thực thi trong sự sáng suốt luôn luôn
“Nghịch thông chuyển tiến hai đàng
Mở màn tự tiến trấn an muôn bề”
Cái nghịch thông mà chuyển tiến, là nó mở đường cho chúng ta tiến. “Mở màn tự tiến”, khi chúng ta thấy rõ được con đường đạo là sáng suốt rồi thì chúng ta “mở màn tự tiến trấn an muôn bề”.
Cứ nắm chỉ tiến mà thôi, không theo bên mặt mà chẳng theo bên trái
“Lý thông thẳng tiến về quê
Còn mê thời cuộc khó bề hư không” [01:49]
Mình lấy cái không thẳng tiến về quê, tự giác sáng suốt ở bên trên, mà “còn mê thời cuộc khó bề hư không”. Đó!
Cho nên, các bạn ở cuộc đời trong gia cang cũng đã động rồi, còn thêm thời cuộc suy đoán sai lầm nữa, thì cái đó nó càng động thêm nữa, làm sao trở về sự hư không thanh tịnh được. Mà mình đặt cái mục đích trở về hư không, buông bỏ tất cả, mà trong cái không nó lại có cái có, rõ ràng.
Mà các bạn không hiểu, sanh trưởng cái luồng thanh điển cho nó tiến về triệu triệu ức lần, bao nhiêu bên trên để chúng ta trong không mà có mới là hạnh phúc, mới là an vui. Mà không chịu. Nghe sự vọng động rồi, làm cái đầu óc nó nặng nề, tối không có công phu được vì thời cuộc lôi cuốn.
Mà thời cuộc đó bất chánh, thời cuộc đó bịa đặt, làm cho mình sai lầm, làm cho tâm hồn mình bất ổn, mình phải giữ sự thanh thản sức khỏe này kia kia nọ, mà để phục vụ gia đình, phục vụ nhơn quần, cái đó là cái quan trọng. Rồi bên trong mình cứ thẳng thắn tiến về hư không, đó mới là chánh pháp.
Rồi đi theo ông lên bà xuống, ngoại cảnh này kia kia nọ, rồi nói tui tu, tại sao không biết thời cuộc. Đó! Cái thời cuộc là cái sự vọng động, mà nếu các bạn biết thời cuộc là trở về vọng động, rồi làm sao các bạn tiến hóa được, thấy không? [03:05]
Cái thời cuộc căn bản của mình là tự thanh lọc từ Trược tới Thanh, thì mình thấy mình đã thay đổi tất cả tình thế của nội tâm, nội tạng để hòa đồng hư không, đời đời. Tại sao mình không hưởng cái đó? Là mình trở về hưởng cái sự ngắn ngủi, tạm bợ, tự đắc, tự ái, cho ta là hay, rồi rốt cuộc sẽ thế nào?
Những vị thầy, những vị sư đoán những thời cuộc này kia kia nọ, rốt cuộc những vị đó làm được cái gì? Không làm được cái gì hơn là trở về với mình và tự tu, tự tiến, đó mới là chơn pháp.
Rồi cái thời cuộc cũng để đó, chuyện gì nó tới là nó sẽ tới, còn chuyện gì không đến là không đến. Mình phải giữ bình thản trong cái định luật vay trả của đời, đạo mà mình tu. Đó là chơn chánh.
Còn cái tai nạn là gì? Tai nạn là sự dồn dập, mà bây giờ chúng ta tu trong sáng suốt, chúng ta đâu có ngán sự tai nạn. Tai nạn đó là hóa giải cho chúng ta tiến hóa, nếu chúng ta giữ cái hư không thăng bằng ở bên trên thì lúc nào cũng có sự tiến hóa ở bên trên.
Bởi vì, cái nạn ở thế gian đưa chúng ta tiến lên, nếu đối với người tu. Còn người không tu thì nó dồn dập, nó đau khổ. Còn người chúng ta tu, chúng ta nắm cái chìa khóa để tiến. Tại sao còn sự đau khổ, vọng động nhiều như vậy được. [04:16]
Cho nên, các bạn phải nhớ kỹ rằng, khi chúng ta tu, chúng ta đặt mục đích trở về hư không, để hòa đồng sự sáng suốt. Bởi vì, các bạn thấy sự sáng suốt bên trên rõ ràng không, chấn động lực nó mau hơn các bạn nhiều, cho nên các bạn dòm không thấy, chứ trong không mà có rõ ràng.
Tui thường thường nói, lấy ngón tay để trước mắt các bạn thì thấy ngón tay.mà các bạn cử động nhanh thì ngón tay mất. Nhưng mà trong đó nó lại có ngón tay. Thấy không? Đó!
Bạn thấy, thông suốt qua bên kia được, nhưng mà trong đó nó vẫn có ngón tay. Thì cái thanh điển này cũng vậy, phần sáng suốt ở bên trên cũng vậy, vẫn có chứ không phải không có. Người phàm mắt thịt, thấy cái hư không đó, rồi tưởng cái đó không ai biết mình nhưng mà người ta biết mình nhiều hơn. Bởi cái chấn động lực người ta mau hơn, người ta sáng suốt hơn, nhẹ nhàng hơn, thấu triệt tâm can của mình hơn. Đó!
“Tu cho thanh tịnh thân lòng
Không nên hướng ngoại mà khó phòng khó tu”
Tu sao cho thanh tịnh cái thân và cái lòng. Lòng này cũng như là cái tâm chúng ta, “không nên hướng ngoại, khó phòng khó tu”. Mình hướng ngoại động loạn quá. Chuyện của ai mình cũng xen vô. Chuyện của mình mình không lo mà cứ lo chuyện người ta, thì khó phòng khó tu. Làm sao tiến được. [05:28]
Chừng nào nó đến với chúng ta, thì chúng ta mới là hóa giải, còn cái chuyện chưa đến thì chúng ta không nên để ý vô. Chúng ta phải tu, phải sáng suốt để nhận bất cứ những nhiệm vụ sáng suốt của nhơn quờn, đời lẫn đạo.
“Trở về thực chất không mù
Việc ta động loạn sửa tu mới thành”.
Đó! Mình trở về thực chất thì đâu có mù nữa, đâu có chậm tiến nữa, mà luôn luôn nó tiến bộ và sáng suốt.
“Biết ta động loạn sửa tu mới thành”. Biết chính ta động loạn, chính ta phải nguy nan, chính ta đã ghim những cái chuyện bất chánh vô đầu óc, làm cho chúng ta động loạn, chúng ta sửa tu mới thành, mới tiến tới sự sáng suốt được.
“Chẳng ai thắng được thực hành”. Không có ai thắng được sự thực hành hết. Con người mà thực hành chịu làm thì nhất định thắng được tất cả. “
“Tự tu tự tiến đạt thanh muôn bề”, phải tự tu tự tiến, mới thấy cái thanh nhẹ nhàng, sáng suốt ở bên trên. Mà bất cứ giờ phút nào chúng ta thấy cũng bình thản và tiến tới nơi sự hạnh phúc muôn đời của nội tâm.
Còn mọi người mà nói, bây giờ tui tu để tui nhờ ông phật độ, nhờ ông tiên độ, nhờ cái này độ, nhờ cái kia độ, rồi tu hoài tu chừng nào các bạn mới thấy được bạn. [06:35]
Mục đích này là chúng ta thấy ta, thấy thực chất ta, thấy sự tăm tối ta, thấy cái ngu xuẩn tối đa, ngu xuẩn tới cực độ của chúng ta, thì chúng ta tự nhiên đi tới sự sáng suốt.
Chúng ta trong hành trình tìm hiểu sự ngu muội của chúng ta để tiến tới sự sáng suốt. Thì bây giờ, các bạn không thực hành thì ai thực hành cho các bạn. Mà các bạn không chấp nhận để tìm hiểu thì ai tìm hiểu cho các bạn. Đó!
Cho nên, chúng ta thấy cái đường đi chánh đáng thì chúng ta cứ giữ cái đó đi, không nên vọng động và không nên ai soi căn, ai xem tướng, ai này kia kia nọ. Cái chuyện đó cũng không có ích gì với chúng ta. Cái người xem tướng chưa hiểu được tướng của họ. Người xem căn chưa hiểu căn cội của họ, làm sao mà họ hiểu được căn cội của mình.
Cho nên, các bạn nên ý thức và sáng suốt một chút, không nên mê tín, không nên vọng động, không nên vì ngoại cảnh mà làm tiêu tan cái cơ đồ tiến hóa, sự nghiệp của mình từ đời lẫn đạo. Đó!
Cho nên, các bạn cố gắng bình tĩnh tu sửa để tiến hóa, không nên vọng động nữa, lấy nghịch cảnh... [07:43]
[kết thúc mp3.4 - kết thúc ID# 19780129L2]