[19740707L3]
PHÁP LÀ GÌ? (Cuốn A)
[mp3.1]
Bạn đạo: Ông Tám giảng bài “Pháp là gì ?” Ngày 7 tháng 7 năm 1974
Đức Thầy: Giờ tui hỏi Anh, Pháp Là gì?
Bạn đạo: Dạ, không biết.
Đức Thầy: Pháp là một luồng điển, chớ nhiều người nghe tới cái Pháp là hết hồn!
Pháp là một cái luồng điển, không có ai có thể chận nó được hết, nó xuất phát từ giới này tới giới kia. Nó là luồng điển xuất phát mạnh lên, luôn dựa ở trong cái, cái thủy hỏa mà dẫn tiến đi lên.
Trong cái bản thể mình có nước; nước với điển, hai cái nó hòa cảm với nhau. Mà coi nó xuất phát đi đâu?
Ở đời nó cũng có cái Pháp vậy. Cái bà kia bả cãi ăn bà nọ cũng là cái pháp; ha?
Còn cái đằng này khác. Cái này, cái Pháp đi lên, mở ngay trung ương bộ đầu để cho nó hòa đồng với tất cả, cũng là một cái Pháp, mà nó giải tỏa ra, nới rộng vô cực, vô biên. [01:05] Cho nên, con người nó không có sân si. Nó thấy nó chưa đủ. Nó thấy nó chưa sáng suốt. Nó tu, xuất phát ra ngoài, nó thấy nó càng ngày càng ngu, càng dại hơn thiên hạ, cãi thắng họ làm cái gì? Lo sửa mình để tiến, giải tỏa cái phần trược điển của mình để tiến lên. Mà tiến tới từng này rồi còn tới từng khác nữa, mỗi chỗ, mỗi chỗ mình còn kém hơn thiên hạ.
À, mình gặp tiên, phật này kia, kia nọ cũng vậy nữa, thì mình thấy mình còn thấp kém quá mà.
Cho nên, các bạn tu cái pháp đây rồi, các bạn xuất ra được rồi, các bạn đâu có dám lãnh cái chức mà làm ông thầy. Thấy mình không có cái gì hết. Cho nên mình được nhẹ nhàng; mình được một cái chơn pháp, là mở cái luồng thanh điển đi lên.
Thì mình đi mãi, còn mãi; nói mãi được mãi. Cái đó kêu bằng pháp giả; đi lên trên, đối với con đường đạo. [02:05]
Còn ở đời, nó cũng có cái pháp. Cái phương pháp cạnh tranh, phương pháp gây lộn. Cái gì đâu cũng có cái pháp hết trọi, ăn thua đủ thứ hết.
Cho nên chúng ta đi về trung ương, cái pháp trung ương thuộc về trung dung, nó không có theo tay mặt cũng không theo tay trái mà chỉ tiến lên thôi.
Khi mà nó tiến lên rồi, nó mới thức giác, nó thấy sự thật của nó là ở đâu, cái nguyên căn của nó là cái gì? Thành ra, nó không có tranh chấp với thế sự. Chớ nếu mà thế sự là cái chuyện vĩnh cửu, trường cửu đối với nó thì nó cũng dám ăn thua lắm. Rốt cuộc rồi nó thấy chuyện đời không có ai có cái gì hết.
Mà nếu nuôi dưỡng, chung đụng trong cái thể xác quá nhiều, càng nguy hại nhiều.
Bạn đạo: Càng nguy hại nhiều!
Đức Thầy: Đó!
Thì hôm qua mình làm điều sai quấy, rồi có nói về chuyện khác, chuyện dâm dục chẳng hạn. Hôm qua mình dâm dục quá độ, bữa nay mình thấy không có rồi đó. Mệt mỏi đủ thứ hết. Ai làm? [03:02]
Chính mình đã tạo ra thì mình phải ghánh. Cho nên, mình phải tu về cái pháp, về điển giới đó, nó có nuôi cái chủng tử điển quang, nó đi lên. Nó càng thanh càng nhẹ. Bởi vì nó không có đụng. Nó trung dung. Nó không có theo bên tả cũng không có theo bên hữu. Nó không có dựa bên nào hết. Nó đi chính giữa. Thành ra, nó không có bị xô đuổi, nó không có bị hất hủi và nó không có động người ta thì lấy gì nó có cái phản động lực mạnh, nó hòa giải với tất cả thì nó đi lên luôn, nó tiến luôn, nó mở luôn.
Mỗi người đều có chớ không phải ông phật có. Mỗi vị đều là thiêng liêng. Từ một cậu bé cho tới một cụ lão cũng đều có cái sự sáng suốt đó hết trọi.
Bởi vì mình lớn, ở thế gian đây là mình kêu bằng phức tạp nhiều, kêu là tui lớn, tui rành sự đời. Chứ chung quy chung ta tu đây, phản lão hoàn đồng, nó đơn giản quá rồi, các cậu, các cô ở đây mới thấy rằng té ra cái chuyện đời nó làm cho tui bận rộn thêm thôi. Nó gây cái phiền phức, tạo cái địa vị hư ảo chứ không có sự thật”. [04:11]
Rồi, tui thấy một ngày kia tui phải tiêu. Những cái đó tui không có đem đi được. Mà tui cho cái đó là phải, cái đó là địa vị của tui, cái đó là cái nơi vĩnh cửu của tui! Cái đó là cái chỗ kêu bằng sang trọng của tui. Nhưng mà rốt cuộc cái đó tui đem đi không được.”
Tui chỉ đơn giản hóa, sau này tui đi với cái phần hồn nhẹ nhàng. Mà nếu như người tu ở đây đạt được cái xá lợi phất rồi, mới thấy nó đi lên, thấy nó sáng suốt, thấy nó nhẹ nhàng. Tất cả những cái phức tạp ở xung quanh nó cũng phải bỏ hết.
Như các bạn tu đây, ngồi nhắm con mắt, thấy xanh xanh đỏ đỏ xung quanh bao vây cái phần hồn của các bạn, kêu bằng Mô Ni Châu ở xung quanh nó bao vây. Nó bao vây cái chủng tử Xá Lợi Phất ở bên trong.
Thì cũng như ở đời chúng ta đang bao vây, như các bạn đang ngồi ở đây, kinh nghiệm nó tràn trề ở thế gian đây là bị thâu thập cái trược điển ở xung quanh. Mà những cái đó chúng ta đem đi được không? Đem đi không được! [05:06]
Cho nên, nhiều người thấy xanh xanh đỏ đỏ một thời gian rồi đi lên trên đó, nó lại mất, nó không thấy. Nó không còn thấy Mô Ni Châu đó nữa nhưng mà nó sẽ thấy cái chủng tử sáng suốt về cái Xá Lợi Phất. XLuồng điển đó đi tới đâu nó hiểu tới đó. “Tui ở giới nào,” ở tầng nào nó biết. Trong lúc nó chưa hoàn thành mắt, mũi, tai, miệng, nhưng mà đó là cái thánh thai. Nó đi tới đâu nó hiểu tới đó. Thì tới lúc đó không có những cái màu sắc nữa. Nó đi trong bóng tối rồi nó sẽ bộc sáng ra, một luồng điển sáng trong trắng hơn soudure nữa. Nó đi tới đâu sáng tới đó.
Cho nên, những người ở đây sau này xuất hồn đi ra. Tại sao bận đồ trắng không vậy? Nó không có bận đồ xanh đỏ như ở thế gian nữa; nó bận đồ trắng.
Rồi tới cái lúc nó học tới biến hóa rồi, nó thử chơi chứ nó cũng không có thích màu mè. Nhưng mà nó trắng, trong trắng. [05:57]
Thì những người mà ngộ được cái pháp này rồi thì nó bận đồ trắng tươi. Nhiều người gặp thấy trắng tươi, mặt hồng hào, vậy thôi. Nó hoàn thành một cái Thánh Thai, nó biến chuyển làm phần hồn rồi, lúc nào người ta thấy cũng vậy.
Còn những người ở thế gian mà bị nuôi những chuyện phức tạp quá nhiều: ai cũng tham sanh quý tử, muốn biết việc này, muốn biết việc kia, muốn biết việc nọ; rồi nó làm cho mình cũng như là cái giỏ rác, càng ngày càng nhiều, đổ thêm, đè lên đầu mình, phức tạp càng phức tạp thêm. Cho nên, nó sân si. Mà sau cái sân si đó là cái bệnh hoạn mà không hay. Rồi nói, “Tui bệnh này, bệnh kia, bệnh nọ,” than trời, trách đất mà không biết mình đã làm bệnh cho mình mà không hay!
Chính mình làm bệnh cho mình, do cái bản tánh quá độ của trong cái chiều hướng tham, sân, si, hỉ, nộ, ái, ố dục. Cho nên, chúng ta phải trở về với ta mà chấp nhận, sửa chữa, “Chính tui đã làm cho tui bệnh. [06:55] Chẳng ai làm cho tui bệnh được hết. Tui chấp nhận sữa chữa tui mới li khai cái tình trạng đó.” Tự nhiên các bạn cố gắng tu, một thời gian rồi nó xuất ra nó đâu có còn sợ bệnh nữa, nó hết rồi. Bởi vì, cái chuyện đó là căn bản: “Người ta đã cho tui một căn nhà phong phú, cho tui cái máy thâu băng và phóng thanh ra đầy đủ. Tui cũng tầm bậy tầm bạ nó hư hết trọi. Cái đó là tui phải chịu trách nhiệm. Tui không có than vãn với ai hết, tui mới sửa để tui tiến.” [07:25]
Muốn tu mà biết được cái pháp nào ở Bên Trên thì phải giải quyết tất cả những cái trược điển, giải tỏa tất cả những cái trược điển.
Cho nên, đằng này chúng ta sẵn có cái pháp để cho các bạn làm. Làm mở bộ đầu, mở ngũ tạng, mở từ một lỗ chân lông cũng phải mở hết, chớ không có che đậy nữa. Đi tới đây tu là mở cái sáng lạng, mở cái nội tâm sai lầm của các bạn. Sau này, các bạn nên nói sự thật, tự nhiên nói. Có nhiều bạn mới tu, bây giờ không có dám nói sự thật của mình, sự đen tối của mình quá nhiều không dám nói. Nhưng mà, một ngày kia, tự nhiên các bạn ứng khẩu, các bạn nói được: “Tui hồi trước là vậy đó, giựt của người ta, xấu, bê bối, chơi bời, gạt con gái người ta, đủ chuyện hết.”
Bạn nói ra; để chi?
Để cái tâm nó nhẹ.
Xách đem liệng cái đó đí, đổ như đổ rác vậy, liệng đi!
Người ta ôm lấy cái đó cũng như ôm đống rác ở trong con tim. Nhưng mà tới đó can đảm như vậy! Bởi vì, họ chưa can đảm là họ chưa thấy họ. Họ can đảm rồi họ thấy, dù biết được chuyện này thì “Có chặt đầu của họ đi nữa tui cũng không có cần cái chuyện đó, tui cần cái chuyện kia.” [08:33]
Cho nên, cái tu ở đằng này nó không cấm giới các bạn, mà để cho các bạn tu, rồi các bạn mở ra, các bạn thấy cái nào, cái nào mà người ta không thể tiêu diệt, người ta có lấy cái điển gì cũng không có đốt tiêu bạn được.
Thì lúc đó bạn mới thấy, “Tui cần phải đem sự thật. Không phải là tui hung hăng, tui không sợ nhưng mà tui biết sự thật là cái tâm tui định. Tui phải nói sự thật, kêu bằng từ bi bác ái.”
Cho nên, cái phương pháp tu đằng này, sau này các bạn giải tỏa rồi, các bạn không có muốn gạt ai hết. Cái chuyện gì nói trắng ra trắng, đen ra đen. Mà luôn luôn đi ở trong tinh thần xây dựng. Còn bạn đi lấy cái sáng suốt của bạn mà đi gạt người ta là tối âm u, nặng ngực liền.
Bây giờ, thử hỏi các bạn, mỗi ngày các bạn nguyện với Trời, Phật; nhiều người nguyện, “Con muốn làm lành lánh giữ.” Nhưng mà, bữa đó, bạn sân si hay bạn tính gì hơn người ta đó, ban tối bạn không có ngủ được, chắc chắn là nó nặng ngực, rồi nó cũng làm như là ai xô đuổi bạn vậy; rồi mình tủi lấy mình.
Xét cái đó là mình đã tạo cho mình đen tối. Mình bằng lòng mở cửa. Miệng mình nói mở cửa, mới mở hé cái mình đóng cửa lại. Phần đông những người tu ở đây nó như vậy. [09:52]
Nhưng mà, lần lần đây các bạn mở ra rồi, phong ba bão táp nó có vô nhà rốt cuộc thì nó cũng yên, không sao.
Chúng ta chấp nhận mà, chúng ta bằng lòng tu, chúng ta mến cảm đức phật, thấy sự thành công của đức phật là một người cách mạng bản thân, rất cao quý, sửa mình … [10:08 ]